|

Đề nghị các đồng chí nói nhỏ khi ăn

Loa công cộng đã hết phận sự

Tay run run, ông cụ tháo bỏ cái chụp tai xin của đứa cháu lái máy xúc thường dùng để bịt tai khi điều khiển máy xúc. “Đau đầu lắm ông ạ, ngày nào nó cũng khoan vào óc thế này đấy, khổ lắm mà chẳng biết kêu ai. Những hôm khỏe còn cố chịu, những ngày mệt thì thật chẳng khác gì bị tra tấn. Giá như nhà mình là cái thuyền thì tôi đã chèo đi chỗ khác rồi. Tôi cứ tưởng nước mình hết chiến tranh rồi thì thôi loa công cộng”.

images

Cụ than vãn về cái loa phường tại một con phố của Hà Nội.

Lúc ấy hai cái loa phường vừa hết chương trình hàng ngày. Không gian bỗng trở lại yên tĩnh. “Không chỉ riêng phường của cụ, mà các phường- xã khắp cả nước đều như vậy. Cụ chỉ có “chèo” ra thả neo ở biển may mới thoát”. Tôi hài hước đùa cụ.

Đã có hàng chục bài viết, hàng trăm ý kiến, thậm chí có cả truyện ngắn và thơ kêu than về sự phiền nhiễu do hệ thống loa phường– xã gây ra. Nhưng dường như tất cả chỉ như những viên đá ném xuống ao bèo?

Khi được hỏi về sự phiền toái do loa phường- xã gây ra, cơ quan này đùn cho cơ quan kia và cuối cùng không biết ai là chủ của nó.

Thời chiến, hệ thống loa công cộng có tác dụng cánh báo người dân khi có máy bay địch. Nay gia đình nào cũng đầy ắp các phương tiện thông tin, từ radio, TV, đến Internet. Ngoài đường đầy rẫy các sạp báo. Nhà ga, bến tàu, trường học … , đều có hệ thống thông báo riêng. Như vậy, loa phường- xã nay đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của nó.

Vậy tại sao hệ thống loa công cộng vẫn tồn tại? Có người bảo đây là nguồn tạo công ăn việc làm cho người thân của một số cán bộ xã phường cho nên họ không muốn bỏ?

Mớ âm thanh hỗn độn

Bất cứ lúc nào dạo qua phố phường ở Hà Nội người ta đều có thể chứng kiến “tận tai” mớ âm thanh huyên náo hỗn độn phát ra từ mọi nguồn.

Trên đường phố là tiếng còi xe làm thót tim người đi đường, âm thanh như xé tai của ống xả xe máy không giảm thanh; là tiếng rao vặt được ghi âm sẵn rao bán báo, cà phê dạo, mua đồng nát …

Dọc vỉa hè là hệ thống loa của các hàng quán chõ ra đường, gọi khách bằng thứ nhạc điện tử đơn điệu phát suốt ngày. Ai có dịp đến thăm các quốc gia châu Á, kể cả ở Trung Quốc nơi có hệ thống loa công cộng gần với Việt Nam, cũng không thấy cái mớ âm thanh hỗn độn như chợ vỡ này. Thành phố tỉnh lẻ của họ cũng không thế, huống hồ ở thủ đô.

Trong khi chương trình VTV, VOV… đang phát, thì loa phường- xã mang những bài báo cũ nào đó ra đọc, hoặc hò reo ca hát í ới theo lối tự biên tự diễn nghe đến chối tai.

Các chuyên gia môi trường đã lên tiếng cảnh báo rằng tiếng ồn đô thị được ví như “kẻ sát nhân” giấu mặt. Theo Tổ chức Y tế thế giới (WHO), nạn ô nhiễm tiếng ồn ngày càng ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng sống của con người, nhất là tại các nước đang phát triển. Tiếng ồn phát ra từ xe cộ, loa công cộng, làm tổn hại sức khỏe, thường gặp nhất là chứng ù tai, mất tập trung, stress, tim mạch …

Tiếng ồn đã bị coi là yếu tố gây ô nhiễm ở nhiều nước. Đã đến lúc Luật bảo vệ môi trường của Việt Nam cần có điều khoản về ô nhiễm tiếng ồn. Nếu đã có thì các hành vi trên dù của cá nhân hay tập thể đã vi phạm đều cần phải bị xử lý theo luật. Song, một khi có luật này, hình như người ta chỉ có thể kiện cá nhân vi phạm, còn tập thể là phường- xã dường như được “miễn trừ”?

“Đề nghị các đồng chí nói nhỏ trong khi ăn”

Không ít người Việt từ xưa đã coi “ăn to nói lớn” là một giá trị thể hiện một loại uy quyền. Ở những nơi công cộng, họ cười đùa, chuyện trò khá ồn ào. Trên xe công cộng, người quen “tâm sự” đủ cho cả xe nghe, trong khi đó thì nhà xe mở đài, mở băng video hết âm lượng. Trong quán ăn bình dân là những tiếng “dô” đinh tai nhức óc. Tật xấu này có lẽ khá phổ biến với mọi tầng lớp. Mấy tấm biển trên tường phòng ăn tại một nơi nghỉ dưỡng dành riêng cho cán bộ cao cấp lão thành viết: “Đề nghị các đồng chí nói nhỏ trong khi ăn” là một ví dụ.

Không cần phải so sánh với các thành phố văn minh xa xôi, chỉ cần bước chân sang Lào, một nước mà không ít người Việt cho là “kém” Việt Nam, thì thấy thủ đô Vientiane của họ văn minh lắm. Không inh ỏi tiếng còi xe, không oang oang rao vặt, không ầm ĩ loa công cộng, và vỉa hè không tràn lan hàng quán.

Một trong những luật vàng của loài người là đừng mang đến cho người khác điều mà mình không muốn nhận. Hãy đặt mình vào vị trí người khác. Trước khi chĩa loa vào nhà ai, xin các nhà loa phường- xã hãy hình dung rằng trong những ngôi nhà kia là cha mẹ già của mình cần chút yên tĩnh nghỉ ngơi, là sản phụ vừa sinh con, là những đứa con của mình đang học bài, là người thân của mình đang ốm mệt, … thì các vị sẽ biết nên làm như thế nào.

Nguyễn Phương (VietNamNet)

7 Phản hồi cho “Đề nghị các đồng chí nói nhỏ khi ăn”

  1. LOA NGÀN says:

    Cái loa là loại rác rưởi của chinh sách mac lê nhầm mục đích nhồi sọ. Cũng như cái lại “NGÀN” trên
    ĐCV, biết viết mà chẳng ai đọc mà vẫn viết hoài.

    • HÈN KÉM

      Mấy thằng ngu dại tưởng mình khôn
      Cứ vẫn hoài theo một lối mòn
      Lấy dốt của mình đo người khác
      Càng ngu bỏ mẹ ngỡ là ngon
      Ta đây viết tếu vì nhân thế
      Ai đọc hay không đó vẫn còn
      Dễ biết trăm năm rồi sẽ thấy
      Ở đời bao kẻ tấm lòng son
      Nguyễn Du đã thuở từng ca thán
      Thế cuộc ai người hiểu Tố Như

      ĐẠI NGÀN
      (10/9/15)

      • KÉM NGÀN says:

        Mấy thằng “NGÀN” dại tưởng mình khôn
        Cứ vẫn hoài theo một lối cùng
        Lấy dốt của “NGÀN” đo người khác
        Càng ngu bỏ mẹ ngỡ là “NGÀN”
        ………

  2. Tu Do says:

    Loa ở các phường xã là đường lối chủ trương của cái bộ chính trị đảng thổ tả vịt cọng. Cứ bắt dân nghe để quên đói, quên chuyện phản động chống lại bọn chúng vịt cọng. Cả xã nhà nhà thắp đèn dầu theo tiêu chuẩn của đảng, nhà có người trúng gió lấy dầu lữa cạo gió là có đêm không đèn vì hết dầu! Thế mà các loa dùng bằng bình ắt qui phải phát hết cong xuất trường kỳ từ 1975 tới hôm nay. Thật là một thành công rất lớn dưới sự đàn áp của cái đảng vịt cọng.
    Hổng biết gần nhà đồng chí X có cái loa đàn áp này không nhẩy?

  3. TT says:

    Mấy cái loa này là phương tiện của bọn cướp dùng để tra tấn người dân! Những người ở miền Nam chắc còn nhớ mãi những này kinh hoàng đó, đó là những ngày sau 30 tháng 4 năm 1975, những tên đeo băng đỏ mà trước tháng 4 năm 1975 thường sống chui nhủi ở các bãi rác hay các nghiã trang trong Sàigon, Gia Định, Chợ lớn thường phát đi những bản thong báo, chỉ thị sau 10 giờ tối và trước 5 giờ sáng về việc phải đốt, tiêu hủy hoặc đem các sách báo, băng đĩa nhạc, phim ảnh tới các trụ sở công an hay phường khóm, nếu không tuân lịnh sẽ bị phạt theo lệnh của uỷ ban quân quản thành phố, người ký tên là Cao Đăng Chiếm!!!!Bây giờ nghĩ lại vẫn còn kinh hoàng!!!

  4. TẾU NGÀN says:

    XÃ HỘI TẬP THỂ

    Hoan hô ông Mác ông Lê
    Đưa ra chủ thuyết đê mê thế nào
    Trước tiên tập thể ào ào
    Làm ăn chấm điểm sau là cái loa

    Nhiều người không biết xót xa
    Nhưng người nào biết thấy là tự nhiên
    Vì cần tập thể triền miên
    Con đường chính yếu nhằm lên đại đồng

    Chiến tranh giờ dẫu chẳng còn
    Quyền hành đã nắm phải cần cố thêm
    Giữ hoài tập thể không quên
    Đập tan tư hữu tiến lên mọi đường

    Dẫu giờ quay lại thị trường
    Đã thành cá thể phải thường thế thôi
    Luôn cần giữ lại cái loa
    Trấn nơi công cộng mọi nhà phải nghe

    Bởi vì quần chúng nhân dân
    Ắt cần lãnh đạo lẫn cần chỉ huy
    Cái loa cần thiết tức thì
    Để truyền mệnh lệnh bỏ đi được à

    TIẾU NGÀN
    (07/9/15)

  5. Võ Đình Tuyết says:

    Nếu bạn ở Mỹ trong một khu phố bình thường mà nghe tiếng loa như loa của khu phố Hà Nội là chính quyền phạm tội.
    Nói cho vui,chứ Việt Nam cộng sản làm gì có luật cấm chính quyền làm phiền hàng xóm.
    Cái loa tự nó không có tội,nhưng chính quyền cộng sản muôn đời có tôi với nhân dân.Họ học Trung cộng những cái xấu xa rồi không bao giờ từ bỏ.Từ Cải Cách Ruộng Đất,cho đến cái loa đều rập khuông mẩu mực ngoan ngoản nghe theo.Họ là những con vẹt hót tiếng người để kiếm cơm,kiếm danh phận,kiếm quyền lực và có súng trên tay để hà hiếp lương dân những người yêu nước.
    Người dân Việt Nam bây giờ chỉ biết hưởng thụ những vật chất tạm thời như: máy điện toán,phone thông minh V.v..v toàn những phát minh đã có sẵn của Hàn Quốc hay Mỹ chứ làm gì có được sáng kiến trong nước,khi nước mình chưa chế được con đinh vít hay viên bi xe hơi.Những trí thức có lương tâm thì bị trù ếp áp chế,những luật sư nhà báo yêu nghề, yêu lẽ phải thì vào tù,những văn nhạc sĩ viết vài câu ca tụng quê hương chống Tàu thì bị giam vào trong tăm tối,So với nước láng giềng mình cúi đầu tủi hổ với Tiền Nhân.Thì…cái loa làm khổ lỗ tai dân nhằm nhò gì.
    Khi người dân ngước đầu,đấu tranh với chính quyền cộng sản Việt Nam dẹp bỏ được những cái loa quái đản đó,chỉ là một chuyện nhỏ thôi,nếu thành công,thì may đâu làm tới những chuyện khác.Đừng than van mà hãy nắm tay nhau đứng thẳng người,nói lên những điều chân thật.
    Trong cuốn sách ” Bên Thắng Cuộc” của nhà báo Huy Đức.Cai tranh bia có những cái loa làm khổ nhân dân.

Phản hồi