|

Tấm ảnh hai người lính

Nowy obraz

Thời gian gần đây, một số báo chí trong nước đã phổ biến tấm ảnh “hai người lính” được đặt cho cái tên khá hấp dẫn “Ước Vọng Hòa Bình”.

Tấm ảnh chụp hai người lính, một người lính TQLC của miền Nam (VNCH) và một anh bộ đội của miền Bắc (Cộng Sản), được tác giả là Ông Chu Chí Thành, nguyên Trưởng Ban Biên Tập, Sản Xuất Ảnh Báo Chí của Thông Tấn Xã (Bắc Việt), và cũng là nguyên Chủ Tịch Hội Nghệ Sĩ Nhiếp Ảnh VN, cho biết là chính ông đã chụp tại lằn ranh chiến tuyến Triệu Phong, Quảng Trị vào tháng 4/1973 sau Hiệp Định Paris (có hiệu lực từ ngày 27.1.1973). Tác giả bức ảnh cũng như một số báo chí tại Việt Nam đã (và đang) đi tìm hai nhân vật trong tấm ảnh đặc biệt này, mà họ cho là biểu tượng của “Ước Vọng Hòa Bình” và “Tinh Thần Hòa Hợp Hòa Giải Dân Tộc” (!).

Cho đến hôm nay, tông tích người lính miền Bắc đã được sáng tỏ. Có điều là anh đã qua đời cách đây khoảng 5, 6 năm. Không biết trước khi chết, anh có còn nhớ người lính miền Nam đã choàng vai anh rất thân tình trong tấm ảnh năm xưa, bên đôi bờ chiến tuyến, và anh có ân hận vì đã từng “phải” cầm súng bắn giết đồng bào, anh em ruột thịt miền Nam, để cuối cùng chỉ tiếp tay gầy dựng một chế độ phi nhân, một chính quyền tham nhũng, man rợ, phản dân hại nước như hôm nay?

Còn anh lính miền Nam kia thì giờ này đang ở đâu? “Bến Hải hay Cà Mau?”. Có lẽ anh đã chết sau Hiệp Định Paris, ngay sau cái ngày anh choàng vai anh bộ đội miền Bắc với chút hy vọng mong manh: Hiệp Định Paris mang tên Hòa Bình sẽ được chính quyền CS miền Bắc thực thi, vì sinh mạng của đồng bào, vì hòa bình của hai miền dất nước? Thân xác anh có thể vùi nông ở đâu đó, bên dòng sông Thạch Hãn hay trên bờ biển cát An Dương (Thuận An) trong giờ thứ 25 của cuộc chiến. May mắn hơn, nếu có được nấm mồ bên cạnh đồng đội được an táng trong Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa, thì cũng đã bị chính quyền “bên thắng cuộc” đập bia, phá mộ, san bằng từ lâu rồi. Nếu còn sống, chắc cũng đang mang bao thương tích cả trên thân xác lẫn trong tâm hồn, bị chính quyền “bên thắng cuộc” kỳ thị, truy bức. Cũng có thể anh là một trong những người thương binh, lê lết đến Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn, mong được nhận một chiếc xe lăn, một xuất khám bệnh của những người còn giữ được tấm lòng, nhưng đã bị đám công an đe dọa, ngăn cản, đuổi xô trong bước đường cùng!

Là một người lính TQLC, anh đã được rèn luyện trong tinh thần kỷ luật và tình “huynh đệ chi binh”, nếu còn sống, chắc chắn anh không hề muốn lên tiếng, nhận mình là người trong tấm ảnh, đang được tung ra nhằm lợi dụng cho một chiến dịch tuyên truyền “Hòa Hợp Hòa Giải” một cách lố bịch.

Tấm ảnh mà tác giả, người từng là Trưởng ban Biên Tập, Sản Xuất Ảnh của Thông Tấn Xã một nước, và sau này là ChủTịch Hội Nghệ Sĩ Nhiếp Ảnh Việt Nam, cho là rất tâm đắc, rất cảm động, là tác phẩm mang ý nghĩa đặc biệt nhất trong cuộc đời nhiếp ảnh, mà sao ông phải “giấu nhẹm” đến 42 năm, trong đó có cả 40 năm chiến tranh đã kết thúc, “hòa bình và thống nhất được thiết lập trên cả nước” ? Bây giờ tấm ảnh được tung ra cùng một lúc trên nhiều tờ báo “lề phải” vốn chỉ làm theo lệnh Đảng, ông Chu Chí Thành “vô tư” trả lời các cuộc phỏng vấn, và lúc nào ông cũng gán cho tấm ảnh cái “biểu tượng của Tinh thần Hòa Hợp Hòa Giải”.

Ai có ước vọng hòa bình, và ai hòa hợp hòa giải với ai? Ngay từ tháng 4/ 1973, chính người lính miền Nam đã can đảm, theo lời mời của một anh bộ đội miền Bắc, đi tay không sang chiến tuyến bên kia đang có đầy súng đạn và cả tên lửa dưới các giao thông hào (theo lời kể của ông Chu Chí Thành), để bắt tay cô “bộ đội gái” và choàng vai chụp ảnh với người “anh em bên kia”, trong niềm hy vọng (dù rất mong manh) là Hiệp Định Hòa Bình Paris sẽ thực sự mang lại hòa bình, khi quân đội Mỹ không còn hiện diện trên đất nước. Vậy mà cái hòa bình “giả tạo” khốn kiếp ấy không kéo dài được quá hai tháng! Chính CS Bắc Việt, với bản chất xảo quyệt tráo trở, lợi dụng thời gian “hưu chiến” này để ồ ạt đưa đại quân, chiến xa và súng đạn vào đánh chiếm miền Nam, gieo thêm bao nhiêu tang tóc, để cuối cùng tạo nên một đất nước khiếp nhược, rệu rã tất cả mọi phương diện, từ đạo đức, giáo dục đến kinh tế, để nuôi béo đám cường quyền Cộng Sản thối nát, hèn mạt hôm nay. Vậy mà cái chiêu bài “đánh Mỹ cứu nước” vẫn có thể lường gạt, làm mê muội cả bao nhiêu triệu dân miền Bắc, bởi năm 1973 không còn hiện diện một người lính Mỹ nào tại chiến trường miền Nam!

Sau Hiệp Định Paris 1973, đơn vị tôi trú đóng tại Kontum. Cũng có một thời gian ngắn “ngưng bắn kiểu da beo”. Chúng tôi được một đơn vị CS chính thức mời sang “vùng tạm chiếm” để “liên hoan”. Trong chúng tôi không một ai tin đó là lòng thành thật và sẽ có hòa bình. Tuy nhiên để tỏ thiện chí, một nhóm mười hai người, dưới sự hướng dẫn của một vị trung tá, cũng đươc lệnh đi tay không sang vùng đất địch, mang theo một xe (Jeep) bánh mì, thịt hộp, bia và thuốc lá Quân Tiếp Vụ làm quà cho những “người anh em”. Chúng tôi được một “thủ trưởng” mang “quân hàm thượng tá” tiếp đón. Tất cả cùng “liên hoan” với bánh mì thịt, bia và thuốc lá của chúng tôi mang đến. Dĩ nhiên là chúng tôi ăn trước để họ tin là không bị thuốc độc. Sau đó còn được mời đấu giao hữu bóng chuyền. Cả đơn vị tôi cùng một hợp đoàn trực thăng phải ứng chiến sẵn sang trong suốt thời gian nhóm mười hai người “liên hoan” trên phần đất địch. (Bởi qua bao nhiêu kinh nghiệm máu xương, đặc biệt là cuộc “hưu chiến” để đồng bào mừng Tết Mậu Thân (1968) đã được hai bên thỏa thuận, vậy mà Hồ Chí Minh còn trực tiếp ra lệnh tấn công trá hình bằng “lời chúc Tết của bác” trên đài phát thanh Hà Nội. Kế hoạch “tổng tấn công và nổi dậy” trên khắp các thành phố lớn miền Nam đã bị thảm bại, nhưng CS đã giết biết bao nhiêu thường dân vô tội. Đặc biệt tại Huế, trước khi rút lui, CS còn ra lệnh giết và chôn sống tập thể cả hàng vạn người. Đến hôm nay, Hoàng Phủ Ngọc Tường, một kẻ nhúng tay vào cuộc tắm máu đó, đang phải sống trong những ngày thê lương, hoảng loạn, bởi ám ảnh những oan hồn).

Sau cuộc “liên hoan mừng hòa bình” đó không bao lâu, thì CS đồng loạt mở các cuộc pháo kích thật dữ dội và tấn công chúng tôi, nhưng đều thảm bại, vì chúng tôi không bất ngờ, đã chuẩn bị sẵn sàng. Khai thác đám tù binh bị bắt, họ khai là cuộc “liên hoan” hôm ấy chỉ là màn kịch do cấp trên đạo diễn, và tay “thủ trưởng mang quân hàm thựợng tá” tiếp chúng tôi hôm ấy thực ra chỉ là một anh hạ sĩ. Còn tay thượng tá chính thức thì đóng vai “cần vụ”. Chúng tôi không hề ngạc nhiên về bản chất xảo quyệt của những người CS.

Người dân miền Nam và đặc biệt là người lính miền Nam, luôn có ước vọng hòa bình, luôn mong ước dân chúng hai miền Nam Bắc được sống trong hòa bình, tự do và hạnh phúc. Chúng tôi không hề muốn chiến tranh, chúng tôi chỉ phải cầm súng để tự vệ. Tính nhân bản của người lính miền Nam được thể hiện qua tâm tư của một người lính từng phục vụ trong một đơn vị biệt kích, nhà thơ nổi tiếng Nguyễn Bắc Sơn (vừa qua đời ở Việt Nam):

Đêm nằm ngủ võng trên đồi cát
nghe súng rừng xa nổ cắc cù
chợt thấy trong lòng mình bát ngát
nỗi buồn sương khói của mùa thu
(Mật Khu Lê Hồng Phong)
….

Kẻ thù ta ơi, những đứa xâm mình
ăn muối đá và hăng say chiến đấu

Ta vốn hiền khô, ta là lính cậu
đi hành quân với rượu đế mang theo
mang trong đầu những ý nghĩ trong veo
xem chiến cuộc như tai trời ách nước

Ta bắn trúng ngươi vì ngươi bạc phước
vì căn phần ngươi xui khiến đó thôi
chiến tranh này cũng chỉ một trò chơi
suy nghĩ làm gì lao tâm khổ trí
(Chiến Tranh Và Tôi)

Người dân miền Nam, trong đó có cả hơn một triệu người miền Bắc đã phải bỏ quê hương di cư vào Nam năm 1954 cùng con cháu sau này, cầm súng chỉ để tự vệ, không hề gây chiến tranh bên kia bờ Bến Hải. Vậy ai là kẻ gây ra chiến tranh để giết hàng mấy triệu người “anh em” của hai miền Nam Bắc, làm tan hoang cả đất nước, và điêu linh khốn khổ cho cả một dân tộc?

Bà Dương Thu Hương, một đảng viên, nhà báo Cộng Sản, trên đường vào “tiếp thu” thành phố Sài gòn trong những ngày cuối tháng 4/75, khi đến ranh giới miền Nam, đã ngồi bên lề đường bật khóc, bởi vừa nhận ra: Kẻ man rợ đã thắng!

Người Cộng Sản, Đảng Cộng Sản Việt Nam là một vết nhơ lớn nhất trong lịch sữ dựng nước, mang trọng tội với dân tộc. Tấm ảnh hai người lính là một chứng tích lừa bịp, soi sáng thêm tội ác của người CS, không thể là một “biểu tượng của tinh thần Hòa Hợp Hòa Giải Dân Tộc.” Bởi dân tộc này không cần phải hòa hợp hay hòa giải, nếu những người Cộng Sản không gây hận thù chia rẽ và tạo quyền lực tuyệt đối cho riêng mình bằng bạo lực (mạo danh bạo lực cách mạng!), đứng trên pháp luật, bất chấp mọi thủ đoạn man rợ để đè đầu cỡi cổ, bịt miệng cả một dân tộc Việt nam khốn khổ.

(một người lính VNCH)

©  Phạm Tín An Ninh

© Đàn Chim Việt

 

93 Phản hồi cho “Tấm ảnh hai người lính”

  1. Tien Ngu says:

    Tien Ngu vừa qua BBC, thấy bức ảnh anh Nguyễn viết Dũng mặc quân phục VNCH, Thuỷ quân Lục Chiến ( Cộng gọi nà nính thuỷ đánh bộ ấy)…

    Đẹp, hào hùng. Nón, quân phục chỉnh tề…
    http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2015/10/151007_nguyenvietdung_upcoming_trial

    Sao cò mồi Cộng láo lại đưa anh ta ra toà, kỳ vậy?

    Hoà hợp hoà giãi mà?

  2. Nguyễn Thắng says:

    Khổ VNCH ngỏm nhanh quá nên giờ nhiều người tiếc, người thì bảo là do mẽo bỏ rơi chứ VNCH đâu đến nỗi, người bảo là do VC lừa giỏi quá, quân dát tướng dốt như VC nhưng lừa giỏi nên chưa đánh VNCH đã tự chạy, VNCH tự thua, người thì bảo, không VnCH chết là do số. Riêng đoạn tại sao VNCH ngỏm thôi thì 40 năm chứ đến trăm năm, các cụ VNCH thứ thiệt còn báng bổ nhau chí chết hòng làm ra nhẽ, thiên hạ tha hồ xem họ diễn hề!!!

    • Tien Ngu says:

      Đúng nà kiến thức…cò mồi. Thấy thương quá. Cộng láo dạy sao, nó hát lại y chang…

      Có biết cái mẹ gì đâu?

      Chủ tịch nó khoe…đỉnh cao trí tuệ đã đành. Đàng này cò mồi mà nó cũng khoe…đỉnh cao trí tuệ nữa thì…chết cha cái dân VN cả là phải…

    • Nguyen Quang says:

      Khổ , nếu không bị mất nguồn quân viện, thì quân lực Việt Nam Cộng Hòa đã có thể tiếp tục đánh cho bè lũ Cộng sản xâm lược chạy tụt cả quần sang Cao Miên hay cút về Bắc . Điểm sơ sơ vài tài liệu dưới đây do chính bọn chúng viết hay do người lính Việt Nam Cộng Hòa thuật lại :

      *** “Kỷ niệm 40 năm ngày ký Hiệp định Paris về Việt Nam “- PGS. TS. Nguyễn Mạnh Hà –
      Viện Lịch sử Đảng : Điều đáng tiếc là sau thắng lợi của đợt I, các lực lượng vũ trang giải phóng ở miền Nam lại liên tiếp cố mở đợt tiến công thứ hai (5/1968) và thứ ba (tháng 8/1968), khi tính bí mật bất ngờ không còn và lực lượng đã bị tổn thất nặng nề. Ta đã phạm sai lầm lớn về chỉ đạo chiến lược là tiếp theo đó đã không kịp thời chuyển hướng tiến công, vẫn tiếp tục đẩy cuộc chiến tranh cách mạng vào thành thị, chủ quan trong việc đánh giá tình hình nên đã đề ra yêu cầu chưa thật sát với tình hình thực tế lúc đó, không đánh giá hết âm mưu địch trong kế hoạch bình định nông thôn.

      Chính do sai lầm đó mà chỗ đứng chân của bộ đội chủ lực trên nhiều vùng rộng lớn ở miền Nam bị thu hẹp, nhiều đơn vị sau khi rút ra khỏi các thành thị, đã không còn chỗ đứng chân ở nông thôn đồng bằng, phải rút lên vùng rừng núi, rút sang bên kia biên giới Việt Nam-Campuchia, rút ra miền Bắc. Có thể nói, tình hình khó khăn về thế và lực của cách mạng, đặc biệt là về quân sự, kéo dài sang cả năm 1969, đầu năm 1970.

      *** “CẢ NƯỚC TRỰC TIẾP CHỐNG MỸ “ : Giữa năm 1968 đến đầu năm 1970), Mĩ – ngụy tiến hành liên tiếp các kế hoạch “bình định cấp tốc”, “bình định đặc biệt”, “bình định bổ sung” rất quyết liệt. Đồng thời, chúng kết hợp mở các cuộc hành quân càn quét, đóng hàng ngàn đồn bốt (từ 4.954 lên 9.224 đồn), chiếm lại hầu hết vùng nông thôn của ta, kìm kẹp thêm dân, kiểm soát thêm nhiều vùng. Đây là cuộc phản công rất quyết liệt, huỷ diệt tàn khốc của địch bằng sức mạnh toàn diện, chủ yếu là sức mạnh quân sự, vào địa bàn nông thôn, là cuộc “chiến tranh giành dân”, “chiến tranh huỷ diệt” trên quy mô lớn với những biện pháp cực kì dã man và thâm độc, gây cho ta những khó khăn, tổn thất nặng nề. Địch chiếm lại phần lớn vùng nông thôn rộng lớn, kể cả vùng ta mới mở trong Tết Mậu Thân và vùng giải phóng trước đó. Riêng ở Khu VIII (miền Trung Nam Bộ), địch chiếm lại 119 xã và 680 ấp, chỉ còn 4 xã và 312 ấp giải phóng. Ở Nam Bộ, trong 2 năm 1969-1970, số thương vong của ta gấp 2 lần 7 năm trước (1961 – 1967); địch chiếm thêm gần 3.000 ấp, kiểm soát thêm gần 3 triệu dân . Hầu hết các đơn vị chủ lực của ta hoặc phải kéo về miền Bắc để củng cố, hoặc chuyển sang bên kia biên giới; thế và tấncông của cách mạng miền Nam bị giảm sút.*

      ***Cuộc hành quân qua Cambodia- MX VNCH Hoàng Tích Thông: Sự thất bại nặng nề trong cuộc tổng tấn công vào các đô thị của Việt Nam Cộng Hòa trong cả hai đợt Tết Mậu Thân và Tháng 5/68 khiến các lực lượng của Mặt trận Giải phóng miền Nam và quân Cộng sản Bắc Việt không còn khả năng mở ra những cuộc tấn công quy mô trong suốt mấy năm sau đó, mà chỉ còn những hoạt động cấp thấp không đáng kể. Những đơn vị lớn đều rút qua biên giới Cambodia để tái bổ sung, tổ chức và huấn luyện.

    • Hùng says:

      Lại thêm một thằng xạo L… Cộng láo ( XLCL). XLCL chú mày ngon lành thế sao tới giờ này vẫn chưa đánh lấy Trung Cộng lại đảo Gạc Na? Sao lại chịu đưa lưng cho người đồng chí anh em XLCL nhà chú mày là Trung Cộng bắn tơi tả thế nhể?

  3. Nguyễn Văn says:

    Bây giờ tuyên truyền còn ai tin nữa? Tấm hình xưa (bất kể giả hay thật) cũng không chứng minh được điều gì ngoài phô bày sự xảo trá lừa láo của đảng cộng sản Việt Nam vì nó trái nghịch hoàn toàn với hiện trạng đất nước ngày nay. Bốn mươi năm cướp được Miền Nam cầm quyền cai trị cả nước đảng vẫn không hòa giải được với dân thì chưng bức hình ra làm gì cho bẽ mặt? Quân cướp vẫn là quân ăn cướp, chẳng có gì thay đổi. Bây giờ chưng tấm hình có khác chi tự kết tội đảng, kết tội chính minh chăng? Dân oan ngày nay khắp mọi miền đất nước đang đòi lại nhà cửa bị đảng và nhà nước cướp, đảng hãy trả lại cho dân và hòa giải với dân trước khi nói hòa giải với người lính VNCH và người Việt tỵ nạn của đảng cộng sản các ông.

    nv

  4. phamminh says:

    Nếu không có sự giới thiệu và quãng diễn ý nghĩa theo chiều hướng, mục tiêu của tác giả tấm ảnh thì tấm ảnh tự nó, cho người xem có suy nghĩ như sau:

    -Hai người lính trẻ của hai miền Nam-Bắc trông dễ thương. Trong chiến tranh, những người lính vừa thi hành nhiệm vụ vừa là nạn nhân. Nay hết chiến tranh, họ không còn bắn giết nhau nữa, là bạn bè thân thiện vì cùng là người VN với nhau. Tác giả có ý tưởng hay đấy.

    Xin nói thêm: Chỉ riêng việc chấm dứt chiến tranh, đất nước thống nhất thì tấm ảnh có ý nghĩa hay. (chưa bàn đến việc sau khi thống nhất lãnh thổ, hết chiến tranh thì đất nước ra sao !)

    Có nghĩa là người xem nghĩ tấm ảnh được chụp sau khi chiến tranh đã chấm dứt.

    Nhưng nếu tác giả nói: chính ông đã chụp tại lằn ranh chiến tuyến Triệu Phong, Quảng Trị vào tháng 4/1973 sau Hiệp Định Paris (có hiệu lực từ ngày 27.1.1973). Tác giả bức ảnh cũng như một số báo chí tại Việt Nam đã (và đang) đi tìm hai nhân vật trong tấm ảnh đặc biệt này, mà họ cho là biểu tượng của “Ước Vọng Hòa Bình” và “Tinh Thần Hòa Hợp Hòa Giải Dân Tộc” (!). (sic)

    Xin phân tích:

    -Hòa đàm Paris ký tháng 1/1973, có 60 ngày sau đó để HK rút quân, hai bên Nam-Bắc trao trả tù binh v.v… chưa hết 2 tháng ngưng chiến (chỉ là ngưng chiến da beo thôi, có nghĩa là chỉ ngưng đánh nhau một số vùng có kiểm soát được) thì nhiều nơi đã chạm súng, hai bên tố cáo vi phạm hiệp định và sau 2 tháng, nghĩa là đến tháng 4/1973 tình hình căng thẳng và đánh đấm nhau trở lại như trước, Không biết tác giả PTAN có nhớ nhầm tháng 4 thay vì tháng 3 khi ông sang căn cứ địch dự tiệc không. Riêng tấm ảnh tác giả nói chụp tháng 4/73 ở Quảng Trị thì thật khó tin do những điểm sau đây:

    1/ Giả sử như tháng 4/73 tại Triệu Phong, Quảng Trị còn thi hành lệnh ngưng chiến thì ông phó nhòm Chu Chí Thành này (không thấy nói ông là phóng viên nằm vùng hay từ miền Bắc vào) lôi đâu ra được ở vùng giới tuyến một anh lính miền Bắc, như nhiều người nhận xét: áo quần tươm tất sạch sẻ, thẳng nếp nhưng đầu lại đội nón tai bèo của MTGPMN đang có mặt ở chiến trường Quảng Trị (mặc dầu cũng thuộc CSMB). Anh lính miền Nam thì mặc áo sọc của TQLC, ở vùng giới tuyến nhưng đầu thì không nón sắt hay nón vải, áo thì hở ngực không thấy thẻ bài, túi áo và cánh tay cũng không có huy hiệu của binh chủng, không thấy bảng màu của tiểu đoàn, đại đội? Anh lính này chụp hình chung với anh lính Bắc Việt, đơn vị trưởng anh có biết và cho phép không mà áo quần bê bối vậy? Phía sau tấm ảnh chỉ là bãi cát và nhiều bụi cỏ thấp như các tấm màn phông (back ground) ta thường thấy trong các tiệm ảnh ngày xưa ở VN mà không thấy trại quân hay anh lính nào khác?

    2/ Tấm ảnh chỉ có thể chụp sau tháng 4/75 khi chiến tranh chấm dứt. Anh bộ đội miền Nam đã về thành phố nên áo quần sạch sẻ, tươm tất. Anh lính miền Nam không còn mặc quân phục đầy đủ như trước nữa mà chỉ lấy đâu đó chiếc áo còn giử lại đã gở bỏ huy hiệu, anh chàng phó nhòm này muốn có và thực hiện tấm ảnh mang ý nghĩa: chiến tranh chấm dứt, hai anh lính trẻ hai miến Nam- Bắc gặp nhau thân thiện vì từ nay không còn bắn giết nhau nữa. Nghe có lý hơn.

    3/ Nói tấm ảnh chụp năm 1973 (là thời điểm phía miền Bắc và mấy tên trí ngủ cò mồi miền Nam hô hào kêu gọi HHHG) là ước vọng hòa bình, hòa hợp hòa giải là cường điệu, là tuyên truyền láo khoét.
    Ước vọng hòa bình hay chiến tranh, hòa giải hay hòa hợp là ý muốn, là chủ trương, quyết định của những người lãnh đạo, những kẻ tham vọng chính tri, khát máu chứ không thể hiện qua hay bởi hình ảnh những người trẻ tuổi, hồn nhiên vô tội này.

    4/ Nếu tác giả tấm ảnh nói ảnh này chụp sau 75 thì không quý hiếm bằng nói là chụp năm 1973 tại vùng giới tuyến. Có thể lừa được vài người nhưng không lừa được nhiều người. Người CS (tác giả) biết thế nhưng dối trá là bản chất của họ. Cứ nói điều không có, không thật, lập đi lập lại nhiều lần người nghe sẽ quen và sẽ tin.

    Cả nước nói dối, từ trên xuống dưới chứ đâu phải chỉ có riêng tác giả tấm ảnh này. Đâu có chi lạ.

    PM

Phản hồi