|

After The War: Sau chiến tranh

After the War

By: Paul Gross

Artist: Sarah Slean

After the guns are silent
After your wounds have healed
After those crosses
Have been planted in all those fields
After that long boat ride
All the way across the sea
And after this train carries me

[Chorus:]
I will love you after the war
Love you for always, forever more
I will love you after the war
Forever for always and more

After your boots dry
and the tobacco’s all but gone
Long before those
postcards you’ve
carried
under your arm
After I remember
The words I couldn’t say
And after this long night fades away

[Chorus:]
After this blackbird
lifts up from off your chest
And after your soul takes it’s final rest
My love, I forgive you
I never planned to die
and love, I’ll place two pennies over your eyes

A Prayer for Land

Lost in the tempests
out on the open seas
our small boats drift
we seek for land
during endless days and endless nights

we are the foam
floating on the vast ocean
we are the dust
wandering in endless space
our cries are lost
in the howling wind

without food, without water,
our children lie exhausted
until they cry no more

we thirst for land
but are turned back from every shore
our distress signals rise and rise again
but the passing ships do not stop
how many boats have perished
how many families lie beneath the waves

Lord Jesus, do you hear the prayer of our flesh?
Lord Buddha, do you hear our voice?
O fellow humans, do you hear our voice
from the abyss of death?
o solid shore
we long for you!

We pray for Mankind to be present today!
We pray for Land to stretch its arms to us!
We pray that Hope be given us
TODAY, from any Land!

Xin Đừng Quên Tôi Thuyền Nhân

Sau khi tiếng súng đã im
Sau khi vết thương của bạn đã lành
Sau khi những cây thánh giá
Được cắm lên ở mọi nơi
Sau chuyến vượt biên dài
Băng qua đại dương
Và sau khi chuyến tàu này mang tôi đi

ĐK:
Tôi sẽ yêu bạn sau chiến tranh
Tình yêu cho bạn sẽ mãi mãi,
và vĩnh viễn nhiều hơn
Tôi sẽ yêu bạn sau chiến tranh
Yêu vĩnh viễn mãi mãi nhiều hơn

Sau khi những đôi giày chiến trận đã khô đi
và những đóm thuốc lá đã tắt
Từ trước khi những chiếc bưu thiếp bạn ôm trong tay
Sau khi tôi chợt nhớ
Những điều không thể thốt nên lời
Và sau khi đêm dài này qua đi

ĐK:
Sau khi cánh quạ đen
Bay khỏi lòng ngực bạn
Và sau khi linh hồn bạn được an nghỉ
Bạn yêu ơi, tôi tha thứ cho bạn
Tôi không có ý muốn chết
và tình yêu, tôi sẽ đặt trên mắt bạn hai đồng xu

Hãy cầu nguyện cho Đất

Đắm chìm trong giông bão
trên biển cả mênh mông
thuyền chúng tôi nhỏ bé lênh đênh
chúng tôi tìm đất
trong những ngày vô tận và những đêm bất tận

chúng tôi là bọt biển
bềnh bồng trên đại dương mênh mông
chúng tôi là bụi cát
lang thang trong không gian vô tận
tiếng khóc của chúng tôi bị át mất
trong tiếng gió thét gào

không thức ăn, không nước uống,
trẻ em mệt lã nằm la liệt
cho đến khi tiếng khóc tắt đi

chúng tôi khát đất
nhưng bị khước từ ở mỗi bến bờ
tín hiệu cầu cứu của chúng tôi đã đưa lên và đưa lên nhiều lần
nhưng các tàu đi qua không ngừng lại
bao nhiêu tàu đã đắm
bao nhiêu gia đình chết dưới biển khơi

Chúa ơi, ngài có nghe lời chúng tôi cầu nguyện?
Phật ơi, ngài có nghe tiếng chúng tôi kêu than?
Đồng loại ơi, bạn có nghe tiếng chúng tôi kêu than?
từ sâu thẳm của cõi chết?
Ôi đất liền
chúng tôi cần bạn!

Chúng ta hãy cầu nguyện cho Nhân Loại có mặt ngày hôm nay!
Chúng ta hãy cầu nguyện cho Đất dang tay đón chúng tôi!
Chúng ta hãy cầu nguyện cho Hy Vọng sẽ đến
HÔM NAY, từ bất kỳ mảnh Đất nào!

Boat people is a term that usually refers to illegal immigrants or asylum seekers who emigrate en masse in boats that are sometimes old and crudely made rendering them unseaworthy and unsafe. The term came into common use during the late 1970s with the mass departure of Vietnamese refugees from Communist-controlled Vietnam, following the Vietnam War.

Events resulting from the Vietnam War led many people in Cambodia, Laos, and especially Vietnam to become refugees in the late 1970s and 1980s, after the fall of Saigon. In Vietnam, the new communist government sent many people who supported the old government in the South to “re-education camps”, and others to “new economic zones.” An estimated 1 million people were imprisoned without formal charges or trials. According to published academic studies in the United States and Europe, 165,000 people died in the Socialist Republic of Vietnam’s re-education camps. Thousands were abused or tortured. These factors, coupled with poverty, caused hundreds of thousands of Vietnamese to flee the country. In 1979, Vietnam was at war (Sino-Vietnamese War) with the People’s Republic of China (PRC). Many ethnic Chinese living in Vietnam, who felt that the government’s policies directly targeted them, also became “boat people.” On the open seas, the boat people had to confront forces of nature, and elude pirates.

The plight of the boat people became an international humanitarian crisis. There were untold miseries, rapes and murders on the South China Sea committed by Thai pirates who preyed on the refugees who had sold all their possessions and carried gold with them on the trips. The UNHCR, under the auspices of the United Nations, set up refugee camps in neighbouring countries to process the “boat people”. They received the 1981 Nobel Peace Prize for this.

Camps were set up in Malaysia, Thailand, the Philippines, Hong Kong, and Indonesia. According to stories told by the Vietnamese refugees, the conditions at the camps were poor. Very little of the aid money donated primarily by the United States actually got to the refugees. Refugees at Thai camps were maltreated and many were brutally bullied by the Thai guards. Some 863 Vietnamese were known to be raped, 763 people physically attacked and killed, and 489 people abducted, some 77% of refugee boats leaving in 1981 were attacked by Thais.[4] Most of the refugees came from the former South Vietnam. However, soon after the first wave between 1975-1978, North Vietnamese from seaside cities such as Haiphong started to escape and land in Hong Kong. Among them were genuine ethnically Chinese Vietnamese refugees who escaped from Vietnam and headed to China and Hong Kong.

One forgotten group of Vietnamese boat people were those who escaped by land across the Cambodian and Thailand border. They did not travel by boat, but they ended up at the same camps just like those who braved the seas.

Music is from the movie Passchendaele.
Paul  Gross  After  the  War  Vietnam  Viet  Nam  Xin  Đừng  Quên  Tôi  Thuyền  Nhân  Cambodia  Thailand  Passchendaele  Granako

Phản hồi