WordPress database error: [Expression #1 of ORDER BY clause is not in GROUP BY clause and contains nonaggregated column 'oldsite_dcvwp.wp_posts.post_date' which is not functionally dependent on columns in GROUP BY clause; this is incompatible with sql_mode=only_full_group_by]
SELECT YEAR(post_date) AS `year`, MONTH(post_date) AS `month`, count(ID) as posts FROM wp_posts WHERE post_type = 'post' AND post_status = 'publish' GROUP BY YEAR(post_date), MONTH(post_date) ORDER BY post_date DESC

 
|

Thư ngỏ gửi bạn ở Hải ngoại nhân ngày 30-4

Hà Nội, ngày 28 tháng 4 năm 2011

Bạn thân mến,

Bây giờ, khi ngoài trời nắng chói chang cùng với tiếng ve sầu kêu ra rả trên rặng xà cừ trước cửa nhà tôi báo hiệu mùa hè đã đến. Nó làm cho tôi chợt nhớ đến ngày 30/4, ngày mà cách đây 36 năm lực lượng quân đội VNCH đã buộc phải buông súng đầu hàng lực lượng quân đội của những người cộng sản, để cho đất nước ta thống nhất sau hơn 20 năm chia cắt. Ngày đó người ta bảo, nó đã làm cho hàng triệu gia đình vui vì chiến tranh chấm dứt và nó cũng là ngày nhiều triệu gia đình buồn vì họ ở tâm trạng những kẻ thua trận.

Với những người thuộc phe thắng trận, thì niềm vui của họ cũng dần phai nhạt, để nhường chỗ cho nhưng lo toan của cuôc sống thường ngày của mình. Những nghi lễ trọng thể, rầm rộ của chính quyền nhà nước bây giờ hình như cũng dần mai một, như họ cũng đã muốn quên đi vết thương lòng của những người phía bên kia. Nhưng ngược lại, với các bạn, những người thua trận thì hình như không thể quên được nỗi hận thù của mình. Tới mức ngày này được nâng tới mức là ngày quốc hận của những người từng sống hay phục vụ trong chế độ VNCH, điều này họ thường nhắc lại mỗi khi ngày 30/4 gần đến.

Bạn mến,

Người xưa thường nói “Giận quá thì mất khôn”, đó là họ chỉ nói tới sự giận dữ, chứ huống chi là nỗi hận thù. Khi mà nỗi hận này của các bạn, cũng vì bản thân đã bị mất nhà cửa, ruộng vườn, công danh sự nghiệp, nhiều người còn mất cả người vợ yêu quý của mình cho kẻ chiến thắng. Cũng có lẽ vì nỗi hận này, đã làm các bạn tỏ ra đã mất khôn, chính vì thế mà công cuộc vận động cho nền dân chủ của Việt nam hôm nay của cộng đồng người Việt nam ở Hải ngoại vẫn là con số không tròn trĩnh sau 36 năm đằng đẵng tranh đấu. Mặc dù tự do, dân chủ để tiến tới xoá bỏ độc tài… cái đích mà các bạn đang hướng tới là chính nghĩa, là phù hợp với xu thế tất yếu của xã hội loài người văn minh. Vậy mà người ta tưởng như các bạn vẫn như kẻ còn lạc trong rừng không biết lối ra, cho dù đã nhìn thấy chòm sao Bắc đẩu.

Nói chính xác có lẽ là các bạn do hiểu biết về chính trị  chưa đủ, nên chưa chọn được một con đường đi đúng cho phong trào của mình. Khi tôi nói thẳng, nói thật những thiếu sót của các bạn ở đây, xin đừng vội chửi bới, miệt thị, vu khống tôi như mọi lần. Nếu coi sự đấu tranh của người Việt ở Hải ngoại với chính quyền hiện tại ở trong nước cũng chỉ là một ván cờ tranh giành quyền lực lãnh đạo đất nước, bằng cách thông qua việc xoá bỏ đảng CSVN, thông qua việc hạ bệ thần tượng Hồ Chí Minh, để rồi xoá bỏ Cờ đỏ sao vàng để thay bằng Cờ vàng ba sọc đỏ … thì là hoàn toàn sai lầm ở mức nghiêm trọng. Chủ trương đó nếu không có sự sửa đổi tới tận gốc thì sẽ mãi mãi triền miên trong thất vọng.

Tại sao lại nói như vậy?

Cần hiểu rằng trong thời đại toàn cầu hoá, việc dựa vào sự hỗ trợ về mọi mặt một nước thứ ba như trước đây để làm cách mạng bạo lực giành chính quyền là hoàn toàn không thể. Phương thức duy nhất để thay đổi chế độ hiện tại là sử dụng đấu tranh bất bạo động với sự tham gia đông đảo của quần chúng nhân dân, đặc biệt là người dân trong nước. Xin đừng quên Cách mạng phải là sự nghiệp của quần chúng, không có sự ủng hộ của quần chúng thì không thể có cách mạng. Và muốn để thu hút đông đảo quần chúng ủng hộ sự nghiệp cách mạng của mình thì các đảng chính trị, các chính trị gia hay các thành phần ủng hộ phải thông qua các phương tiện truyền thông để dân vận, nói đơn giản là phải biết vận động, tuyên truyền, giải thích cho quần chúng nhân dân ở trong nước hiểu bản chất, những vấn đề bất cập về chính trị, quyền và nghĩa vụ của công dân cũng như của chính quyền nhà nước liên quan tới cuộc sống của họ.

Trong mọi vấn đề của đời sống xã hội, kể cả vấn đề chính trị thì sự thiện cảm của người dân hay người tiêu dùng là hết sức quan trọng. Trong một xã hội đa nguyên đa đảng cũng vậy, nhiều cử tri đã dứt khoát không dành sự ủng hộ cho  một đảng chính trị qua lá phiếu bầu cử, cho dù đảng chính trị đó có đường lối chính sách tốt, đáp ứng được đa số nguyện vọng của số đông cử tri cũng vì họ có ấn tượng không thiện cảm đối với đảng chính trị đó. Đối với người dân trong nước hiện nay cũng vậy, đa phần là họ không có thiện cảm với các tổ chức chính trị ở Hải ngoại. Một phần họ có quá ít các thông tin về các tổ chức này, trong lúc truyền thông trong nước liên tục vu không và cáo buộc các tổ chức đó là những tổ chức khủng bố, phản động… Quan trọng và nguy hiểm hơn cả là các tổ chức chính trị hải ngoại đã lẫn lộn giữa công cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ ở Việt nam với công việc phục quốc (khôi phục chế độ VNCH).

Không những vậy họ quên rằng người dân trong nước sống trong sự kìm kẹp, độc quyền thông tin hàng chục năm nay, đã tạo cho người dân phản xạ có điều kiện, ăn sâu vào máu thịt của họ, làm cho đa số dân chúng luôn yêu quý sùng bái lãnh tụ Hồ Chí Minh và lá cờ tổ quốc của họ. Ngược lại họ lại nặng về hạ bệ thần tượng và biểu tượng quốc gia của người Việt nam hiện nay, hành động đó, chẳng khác gì hành động chửi phủ đầu kẻ họ muốn lôi kéo, đó chính là yếu điểm đã làm người dân trong nước xa lánh và không thiện cảm với phong trào đấu tranh cho tự do và dân chủ.

Bạn thân mến,

Người Việt ở Hải ngoại luôn đề cao danh dự quốc gia (cũ) của họ, mà quên việc tôn trọng danh dự quốc gia của hơn 86 triệu người dân ở trong nước. Phải chăng họ quên câu “Đừng làm những gì với người khác mà mình không thích”?. Những người cộng sản trước đây, họ thành công trong việc thống nhất đất nước cũng vì họ biết dựa vào dân, dùng chiến tranh nhân dân và xây dưng trận tuyến lòng dân. Chính vì vậy cán bộ của họ được người dân che dấu và nuôi dưỡng, để tồn tại và phát triển ngay trong lòng kẻ thù. Như địa đạo Củ chi nằm sát nách Sài gòn đang còn đó là một minh chứng hùng hồn.

Một câu hỏi đơn giản dành cho các chính trị gia và đồng bào ở Hải ngoại là “Liệu có bao nhiêu % dân chúng trong nước dám và sẵn sàng nuôi dấu những người của phe phục quốc về nước hoạt động?”. Chỉ với một câu hỏi đơn giản như thế, mà câu trả lời của nó cũng là câu trả lời vì sao Việt nam chưa thể có cách mạng Hoa nhài, Hoa Sen để thay đổi chế độ.

Người Việt ở Hải ngoại thường tự hào  về một nền dân chủ non trẻ của họ, một chính quyền do dân cử thông qua một cuộc bầu cử tự do. Vậy thử hỏi dân Miền Nam ngày đó chọn thế nào? Vì sao chính quyền của họ tự tay chọn ra lại có các nhát tướng như Dương Văn Minh, Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ…, khi mà buổi sáng hô tử thủ nhưng buỏi chiều đã vội đáp máy bay bỏ lại tất cả để chạy. Họ nói rằng thua do bị phía Hoa kỳ bỏ rơi, cắt viện trợ mà không tự hỏi mình vì sao Miền Bắc cũng như họ mà không bị đồng minh Liên xô, Trung quốc của họ bỏ rơi? Nói như vậy để mong các bạn Hải ngoại hãy biết chấp nhận sự thật, vì chiến tranh hay trò chơi cũng vậy, đã thua là thua, mình thua là do mình yếu và kém hơn đối thủ của mình. Không chấp nhận sự thật thì không thể rút ra bài học kinh nghiệm cho mình.

Chính vì những lẽ đó, đã làm cho hệ thống truyền thông ở Hải ngoại cũng vậy, thay vì chấp nhận và quên đi quá khứ, quên đi chuyện mình là kẻ thua trận, để tập trung trí lực cho công tác vận động, tập hợp lực lượng. Trên cơ sở một thái độ thân ái, bình đẳng và tôn trọng họ, thông qua đó để mở mang dân trí của dân chúng trong nước để tạo điều kiện cho một sự kiện đồng loạt, đồng lòng của số đông quần chúng trong tương lai. Nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại, hãy thử đảo qua các trang mạng, các forum của bà con Hải ngoại xem các comments thì sẽ thấy thái độ độc đoán, coi thường các bạn đọc có chính kiến không giống của họ. Thử hỏi cứ như vậy thì có thể thâm nhập dân vận được hay không?

Bạn thân mến,

Một thực tế không thể chối bỏ, đó là một bộ phận dân chúng trong nước không nhỏ, đủ loại thành phần, kể cả các cán bộ đảng viên trong đảng CSVN đã bắt đầu chán ghét chế độ hiện tại, do những bất công và đặc biệt là vấn nạn tham nhũng. Nhưng họ không có sự lựa chọn khác cho mình và chắc chắn họ sẽ không chấp nhận để chọn một lực lượng chính trị lấy quốc kỳ VNCH cũ làm biểu tượng quốc kỳ cho đất nước Việt nam này trong tương lai vì đơn giản là họ không có thiện cảm với lá cờ này. Cũng có nghĩa là những người còn theo đuổi chủ trương phục quốc này sẽ không có hậu thuẫn của dân chúng trong nước hiện nay.

Nếu chúng ta hiểu, nguyên tắc quan trọng của chế độ chính trị dân chủ là tôn trọng ý kiến của số đông (đa số), việc quyết định quốc hiệu quốc gia, quốc kỳ hay quốc ca v.v… thì quyền định đoạt sẽ phải là quyết định của dân chúng thông qua một cuộc trưng cầu dân ý thông qua một bản Hiến pháp, chứ nó không thuộc về bất kỳ đảng phái hay tổ chức chính trị nào. Kể cả việc nhỏ như xoá bỏ thần tượng hay phá bỏ lăng Hồ Chí Minh hiện nay cũng là một chuyện không dễ mà làm. Cứ xem tình hình lăng Lênin ở Nga, đã hơn 20 năm cũng chưa thể có câu trả lời, bởi nó là vấn đề lịch sử, không thể tuỳ tiện theo ý của một lực lượng dân chúng chiếm số ít.

36 năm trong một chiều dài lịch sử của một dân tộc thì quá nhỏ bé và ngắn ngủi. Nhưng 36 năm với một đời con người đã là nửa cuộc đời. 36 năm qua cũng đã tạo ra vài ba thế hệ người Việt ở Hải ngoại, một số đã quên tiếng mẹ đẻ, không hiểu lực lượng kế cận của cuộc đấu tranh của người Việt ở Hải ngoại sẽ giải quyết ra sao? Không ai có thể định đoạt được mọi thứ theo ý cá nhân của mình, nhất là chuyện thay đổi một chế độ chính trị thì không hoàn toàn đơn giản như ta nghĩ. Tuy nhiên nếu nhìn lại giai đoạn lịch sử cận đại chính trị Việt nam gần đây trong thế kỷ XX, khi nhìn nhận thắng lợi của đảng CSVN thì mọi người cũng nên suy nghĩ và trả lời các câu hỏi vì sao?

Vì sao chỉ sau 15 năm thành lập, đảng CSVN đã giành được chính quyền?

Vì sao chỉ sau 20 năm, đảng CSVN đã chiến thắng quân đội Việt nam Cộng hoà thống nhất đất nước?

Vì sao họ (đảng CSVN) làm được các kỳ tích phi thường đó mà các tổ chức chính trị của người Việt ở Hải ngoại không làm được một phần nhỏ của họ trong suốt 36 năm qua?

v.v…………

Theo cá nhân tôi nghĩ, cộng đồng người Việt không thiếu người tài trong mọi lĩnh vực, kẻ cả lĩnh vực tổ chức đấu tranh chính trị. Không như một số bạn bè tôi, có nhận xét khi đọc các comments của các members Hải ngoại trên các diễn đàn cho rằng họ là những kẻ ít học. Nhưng họ thiếu một chiến lược đấu tranh đúng đắn có hiệu quả thay cho các việc làm mang tính chất khuếch trương, hình thức đơn lẻ của mỗi tổ chức hòng vừa lòng các ủng hộ viên của họ ở Hải ngoại mà không nghĩ tới lòng dân trong nước muốn gì ở họ.

Bạn mến,

Chắc chắn lá thư ngỏ bầy tỏ những suy nghĩ của tôi này sẽ gây một phản ứng dữ dội đối với cộng đồng người Việt ở Hải ngoại, vì lẽ đời kẻ tầm thường như bạn hay như tôi chỉ thích những lời khen ngọt ngào, chứ trên đời có mấy ai thích lời chê trách, chỉ trích. Nhưng theo tôi, thuốc đắng mới dã tật, sự thật dù có mất lòng nhưng tôi vẫn cứ nói ra. Người ta sẽ bảo tôi là CAM, là cộng sản nằm vùng, khích bác nhằm phá hoại phong trào đấu tranh của các bạn. Nhưng thử hỏi 36 năm qua, phong trào của các bạn đã làm được những gì có thể đe doạ sự bất an của chính quyền cộng sản  hay chưa, thì chắc bạn sẽ thông cảm cho tôi.

Ngay từ hôm nay, mỗi thành viên của cộng đồng người Việt ở Hải ngoại, hãy gác lại thù hận của ngày hôm qua hay ý đồ phục quốc khôi phục cờ vàng, để bắt tay vào công cuộc vận động cho dân chủ một cách lành mạnh trong sáng. Đó là cách duy nhất để những người đấu tranh cho sự công bằng, cho lẽ phải như Cù Huy Hà Vũ, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung v.v… không bị mang tiếng khi người dân trong nước vơ họ vào chung một rọ với những kẻ có tham vọng khôi phục lại chế độ VNCH.

Trong thời đại ngày nay, thực tế cuộc sống đã chứng minh rằng một chế độ với nền kinh tế thị trường, nhà nước pháp quỳên và một xã hội dân sự là đích hướng đến tất yếu của mọi nhà nước tiến bộ, văn minh thực sự là nhà nước của dân, do dân và vì dân trên thế giới. Để đến đích đó có nhiều con đường khác nhau, việc cố gắng khôi phục lại chế độ VNCH để hiện diện lại một lần nữa trên đất nước Việt nam của một số người, là một hành động không cần thiết, dễ gây hiểu lầm, không có lợi, nó đi ngược lại tiêu chí và mục đích của phong trào đấu tranh vận động cho dân chủ nói chung và trong nước nói riêng.

Nhân dịp ngày 30/4, ngày mà có nhiều triệu người vui và cũng có nhiều triệu người buồn, xin viết đôi dòng tâm sự cùng bạn những suy nghĩ của cá nhân tôi, một người Việt Nam đang sống trong nước về phong trào đấu tranh vì một nền dân chủ ở Việt Nam hiện nay.

Chúc bạn khoẻ và may mắn.

Mến.

© Kami

73 Phản hồi cho “Thư ngỏ gửi bạn ở Hải ngoại nhân ngày 30-4”

  1. kinhkỳ says:

    Thư gỡi cũa tác giã Kami thì chúng tôi cám ơn.Tuy nhiên,nói rằng VNCH thua là bỡi lý do nầy…còn Trung cộng và cs Bắc Việt thắng là bỡi lý do kia…lịch sữ,người làm nên lịch sữ hay phãi bị những hoàn cãnh chiến lược ép buộc,bí đường,bí lối phãi bõ ngõ,tháo chạy,cã hai mặt,kẽ thắng người bại… bên nào cũng vậy,cũng phãi có đúng có sai.Tuy nhiên nhận xét cũa ông về điều nầy chưa hẵn là đúng lắm…bỡi nhiều sự kiện cũa lịch sữ vẫn còn trong vòng bí mật…luôn cã những sách báo cã hai bên cũng đã chưa hoàn đúng,huống chi là tác giã…nói như thế,không có nghĩa là tất cã người Việt tị nạn hãi ngoại vẫn còn nuôi hận thù…đa số chúng tôi đã hưỡng được mấy mươi năm dân chũ tự do trước khi thống nhất hai miền.Nói chung,đa phần chúng tôi muốn quên đi chuyện THẮNG BẠI và chĩ có một ước mơ rất đơn giãn Quốc thái Dân an,mọi người dân trong cũng ngoài nước được đoàn kết thật sự cùng làm cùng hưỡng,không còn có cãnh bị hành hung nô lệ hay người bốc lột người một cách nhẫn tâm…chúng tôi mơ ước,người dân VIệtnam trong nước được hưỡng một đời sống tương đối giống như những nước tự do dân chũ mà chúng tôi đang sống và làm việc…chẵng nhẽ,ước mơ chĩ đơn giãn như vậy mà có tội sao.?
    Nói chung,bên nào cũng vậy…lịch sữ VN đã ghi lại và sẽ tiếp tục SAVE lại những gì công và tội cho nên không cần phãi bàn nhiều ỡ đây làm gì…thế mới có câu rằng,
    Trăm năm bia đá cũng mòn,
    Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ…
    Kinh kỳ ( trân trọng )

  2. Vũ Tố Phượng says:

    Cổ nhân có câu “Bất độc bất anh hùng”. Tào Tháo gian hùng là vậy nhưng uy thế khó bề lật ngược. Dân thì tuy ghét mà vẫn phải phục tòng. Khi Tào Tháo về già nhường quyền cho các con cũng chọn Tào Phi là đứa gian ác nhất vì biết nó giữ được cơ nghiệp. Sau đó Tào Phi lần lượt giết sạch tất cả các em chỉ còn chừa lại Tào Hồng vì mẹ đứng ra van xin, vả lại Tào Hồng cũng nhờ làm được một bài thơ tuyệt tác “Tình huynh đệ” trong 3 bước đi mà không mất mạng. Anh em cùng một giòng máu với nhau giết nhau để gom mảnh đất vào một mối như thế, thì cái chuyện thống nhất cũng không có ý nghĩa gì nhiều. Nếu so sánh thì “Thống Nhất” đất nước ở Việt Nam thì cũng không khác mấy với cái cách Tào Phi đã làm giết hết máu mủ để bành trướng quyền lực về một mối. Vì thế 36 năm qua rồi mà Việt Nam vẫn tồn tại trên thực tế 2 quốc gia hoàn toàn khác không thể nào dung hợp. Quá nhiều người từ miền Bắc đã phải chết và hy sinh cho một chủ nghỉa Công Sản vớ vẩn nào đó chưa bao giờ có thực. Và bây giờ họ lại phải sống dưới một chế độ mình không hề chọn lựa đầy dãy bất công chẳng khác nào thờ chúa Tào Phi. Thôi cũng là cái nghiệp họ phải trả … các bác không thương thì thôi còn nói ra vào làm gì? Các bác ở hải ngoại thì “cứ việc bán anh em xa mà mua láng giềng gần thì hay hơn”. Anh em gì cái thứ ác như quỉ !!! Ai nói các bác cõng rắn cắn gà nhà tôi xin thưa “gà thì dám cõng”, rắn thì “bó tay”. Vì thế cái nào gà cái nào rắn thì tự hiểu. Anh em gì cái đồ thâm độc rắn rết …

  3. Lữ Út says:

    Này hỡi các nhà hoạch định dân chủ ở trong nước cũng như các ngài cộng sản, làm gì thì làm, dàn áp gì thì mặc kệ , chỉ xin đừng kể đến 95% người gốc Việt đang sống ở Mỹ cho ” em ” nhờ. Hãy đọc kỹ lời tuyên thệ công dân của họ nè ( không đọc được thì nhờ người khác đọc hộ ) :

    Oath

    “I hereby declare, on oath, that I absolutely and entirely renounce and abjure all allegiance and fidelity to any foreign prince, potentate, state or sovereignty, of whom or which I have heretofore been a subject or citizen; that I will support and defend the Constitution and laws of the United States of America against all enemies, foreign and domestic; that I will bear true faith and allegiance to the same; that I will bear arms on behalf of the United States when required by the law; that I will perform noncombatant service in the armed forces of the United States when required by the law; that I will perform work of national importance under civilian direction when required by the law; and that I take this obligation freely without any mental reservation or purpose of evasion; so help me God.”
    Đừng trông đợi hay sợ hãi họ sẽ quay về đòi quyền lợi mà mong !

  4. hahaha! Whoo bai viet nay tren Internet ma nhieu nguoi phan hoi qua !! neu KAMI ma co gan anh hung qua My noi nhu vay tren TV khong biet moi nguoi phan ung the nao ! Ma ong KAMI co tai hung bien de thuyet phuc duoc moi nguoi khong ? Dau biet duoc ! thuyet phuc duoc tat ca co cung mot suy nghi nhu Kami la chung to KAMI da thanh cong roi !

  5. Ban Mai says:

    Đọc bài viết và cảm ơn bạn Kami. Không phải tôi đồng quan điểm với bạn nhưng ít ra, qua bài viết cũng cho tôi biết là bạn đang nghĩ gì. Và nếu nội dung mà phản ảnh ĐÚNG suy nghĩ của người trong nước thì quả thật là điều vô cùng đau buồn cho tương lai VN! Lẽ ra tôi viết một bài phản hồi nhưng vấn đề chẳng có gì mà ầm ĩ, nên xin cô đọng ở đây đôi điều!

    “Người Việt ở Hải ngoại luôn đề cao danh dự quốc gia (cũ) của họ, mà quên việc tôn trọng danh dự quốc gia của hơn 86 triệu người dân ở trong nước.”(Trích) NVHN đề cao BẢN CHẤT tự do dân chủ của chế độ VNCH (dù rất non trẻ) chứ không đề cao cá nhân lãnh đạo! Bạn xem Tổng thống nào cũng có khen/chê sát ván! Danh dự thuộc về dân tộc chứ không phải phe nhóm lãnh đạo, cho nên chỉ 3 triệu đảng viên CS mà lại cướp quyền lãnh đạo VN từ 1945 cho đến bây giờ thì 86 triệu dân đặt danh dự tổ quốc lên trên hay sợ hãi cúi đầu, đó mới là vấn đề!

    “Người Việt ở Hải ngoại thường tự hào  về một nền dân chủ non trẻ của họ, một chính quyền do dân cử thông qua một cuộc bầu cử tự do. Vậy thử hỏi dân Miền Nam ngày đó chọn thế nào? Vì sao chính quyền của họ tự tay chọn ra lại có các nhát tướng..” (trích) Khi có tự do bầu cử thì phải chấp nhận kết quả! Bầu sai 4 năm sau bầu lại! Nhưng khi đang tại chức mà sai lầm là bị búa rìu dư luận, kể cả sỉ vả! Bây giờ VN có giàn kèn 700 báo/đài mà sợ hãi bloggers? “Chính nghĩa” cả chế độ nằm ở đâu mà sợ dữ vậy?

    “Một thực tế không thể chối bỏ, đó là một bộ phận dân chúng trong nước không nhỏ, đủ loại thành phần, kể cả các cán bộ đảng viên trong đảng CSVN đã bắt đầu chán ghét chế độ hiện tại, do những bất công và đặc biệt là vấn nạn tham nhũng. Nhưng họ không có sự lựa chọn khác cho mình và chắc chắn họ sẽ không chấp nhận để chọn một lực lượng chính trị lấy quốc kỳ VNCH cũ làm biểu tượng quốc kỳ cho đất nước” (Trích) Đã bảo “chán ghét chế độ hiện tại.. nhưng họ không có chọn lựa nào khác…” Chán ghét mà không có can đảm lên tiếng thì tự nó đã nói lên tính hèn! Tôi muốn nói cái hèn của trí thức XHCN! NVHN CHẮC CHẮN không ai ngây thơ đòi lấy cờ VNCH làm quốc kỳ. Có dư luận như thế là kỳ công họat động của CAM để ly gián sự đòan kết Quốc nội- Hải ngoại chống CS độc trị! Cờ vàng chỉ là biểu tượng chung của NVHN, đơn giản chỉ có thế!

    “Kể cả việc nhỏ như xoá bỏ thần tượng hay phá bỏ lăng Hồ Chí Minh hiện nay cũng là một chuyện không dễ mà làm.” (Trích) Đúng! Đây là chuyện “không dễ làm” vì đập bỏ tượng bằng ciment rất dễ nhưng đập bỏ loại tượng tinh thần mà CS dày công sơn phết từ hơn non một thế kỷ qua nếu không bắt đầu thì đợi đến bao giờ? Vấn đề là nhờ vào thời đại tin học và sự sụp đổ hàng lọat của thành trì CNCS nên vô số tài liệu bí mật đã được đem ra ánh sáng! Cho nên phổ biến sự thật từ những tài liệu nầy là LƯƠNG TRI, chứ chưa cần nói đến mục đích nầy nọ!

    “Đó là cách duy nhất để những người đấu tranh cho sự công bằng, cho lẽ phải như Cù Huy Hà Vũ, Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung v.v… không bị mang tiếng khi người dân trong nước vơ họ vào chung một rọ với những kẻ có tham vọng khôi phục lại chế độ VNCH.” (Trích) Những người như Hà Vũ, Công Định, Tiến Trung.. là những người được sinh và lớn lên TRONG LÒNG XHCN cho nên gán ghép họ “khôi phục lại chế độ VNCH” thì ai tạo dư luận nầy và với mục đích gì đã quá rõ! Bạn Kami chẳng lẽ không biết? Sorry BBT, đã quá dài!

    • Lý Toét says:

      (Trích) “Kể cả việc nhỏ như xoá bỏ thần tượng hay phá bỏ lăng Hồ Chí Minh hiện nay cũng là một chuyện không dễ mà làm“. (hết trích)
      - Không dễ vì đảng csvn tìm mọi cách để bảo vệ, dựng tường lửa chận tất cả những thông tin liên quan đến ông Hồ, thần tượng mà họ đã tốn bao nhiêu xương máu, công của để tô vẽ!
      - Nhưng cũng không khó vì có nhiều người đã cố vượt tường lửa đọc biết về ông Hồ. Nhất là những tài liệu mà RFA mới công bố nhân ngày 30-4. Tôi nghĩ nếu bạn trẻ Kami chịu khó đọc, suy nghĩ những tài liệu này rồi nghĩ lại bài viết của mình thì chắc là xấu hổ lắm?
      Việc làm của ông Ts Cù Huy Hà Vũ, rồi đến sinh viên Nguyễn Anh Tuấn gửi thơ tự thú đến Viện Kiểm Sát nhân dân Hà Nội yêu cầu bắt anh vì đã tàng trữ những tài liệu của TS Cù Huy Hà Vũ rất đáng cho Kami suy nghĩ.

  6. nvtncs says:

    Gửi ông Kami ( Tiếp 3 )

    Thưa ông, trái với những tên CAM, tôi tin ông ăn nói trung thực, và không có ý xấu sau lưng; nhưng lý luận và thông tin của ông lệch lạc. Lỗi cũng không phải tại ông mà tại ông sinh ra, lớn lên và được đào tạo trong môi trường XHCN dối trá, ngu dân và tuyên truyền của ĐCSVN.
    Tiếc thay. Ông nên hãy cố gắng lên mạng, nhất là vào BBC Việt tìm tin tức trung lập và chính xác, đã; bài bàn luận của ông sẽ có giá trị hơn.

  7. nguoi mien trung says:

    Baif viết này thể hiên tính chủ quan quá bác KAMI ạ
    tôi hỏi bác kami hitle tàn sát người do thái rồi biểu người do thái xí xóa hay sao
    cs tàn sát và dọa dày dân miền nam rồi mở miệng cười trừ ,tôi thấy không thuýết phục chút nào cả
    tôi cũng là người miền nam vnch nen tôi hiểu người việt hải ngoại ,họ có quỳen hạn thù cs,người miền nam có quỳen hân thù cs và người miền băc cũng vậy, đơn cử nan nhân chết trong ccrđ ,dơn cử như ngục sĩ NGUYỄN CHÍ THIỆN là điển hình những người này đâu phải là thành phần vnch
    còn nói người việt hải ngoại tranh giành quyền lực thì ông còn trẻ con quá
    vì tuổi đời của họ quá già rồi,còn lớp trẻ thìnói tiéng mẹ dẻ chưa rành thì làm sao mà làm chính trị
    tôi thích nhất câu nói cộng sản chỉ dẹp bỏ chứ không sử đổi gì cả

  8. Thanh Le says:

    Toi Lon len duoc song 15 nam duoi chinh phu VNCH va 10 nam duoi che do Cong San Hanoi truoc khi vuot bien bang thuyen den ben bo TU DO, doc qua bai viet cua Kami toi thay ” Ban men” qua AU TRI ve kien thuc lich su can dai Viet Nam , nay Ban men ban khong thay nen am nhac nghe thuat va van chuong duoi chinh phu VNCH duoc nhac si ,nha van phan anh len mot xa hoi phu cuong hien hoa nhu the nao sao, co Vang Ba Soc Do la co cua VN khong co la co nao khac. Kami con au tri ve Cong San VN qua di……..

  9. Lý Toét says:

    Thư ngỏ gửi bạn ở Hải ngoại nhân ngày 30-4 của ông Kami cứ chữ nọ chửi chữ kia, chẳng hiểu nó ra làm sao hết!
    Đọc bài dưới đây thì dễ hiểu hơn!
    Lê Duẩn, Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam nói: “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc, cho các nước xã hội chủ nghĩa và cả nhân loại”.
    Bác Hồ bảo “Tôi nói đồng bào nghe rõ không?

    • BichThuy says:

      Có phải bạn là Lý Toét của website Đất Việt cách đây 1 chục năm không? và bạn vẫn cón ở bên Úc?

      • Lý Toét says:

        Cám ơn Bích Thủy có lời hỏi thăm. Nhưng có lẽ là trùng tên!
        Lý Toét tôi phần nhiều là ở Việt Nam nhưng cũng may mắn có dịp chu du nhiều nơi, nhiều chỗ. Bài bài của người bạn Kami này khắm cóc chịu nổi!
        Tựa đề là “Thư ngỏ gửi bạn ở Hải ngoại nhân ngày 30-4″ với chữ “Bạn thân mến” nghe ngọt xớt , nhưng nội dung thì đầy thù hận, đểu cáng và châm chọc. Bótay.com

  10. Phan BA says:

    Xin các bác thông cảm cho bác Kami này, vì được dạy dỗ bỡi họ nên bộ óc của Kami cũng bị ảnh hưởng, dù rằng ông có lúc cũng có những ý tưởng khá tiến bộ.

    Khi trước tôi không hiểu tại sao người miền bắc khóc ông hồ hơn cha chết; người bắc hàn khóc như điên khi gả ma đầu Kim cha chết, còn họ coi con gả Kim con như là thần, thánh!

    Mình phải công nhận sự thật là người miền bắc hầu hết có bộ óc và cách suy nghĩ không giống người bình thường.. họ kiêu ngạo, hống hách và coi mình là hơn thiên hạ, người khác là kém họ, họ chỉ muốn ăn trên ngồi trước!

    Chỉ có một số rất ít như LS Đài, LS Cù Cũ, LS Quân, thầy giáo Chi..vì họ là người thật sự thông minh và có học nên họ hiểu xã hội, con người; họ ráng cứu người Việt trong nước..

    Để tôi coi người hải ngoại vì thù, vì giận, vì “Giận quá thì mất khôn” tới mức nào:

    1. Ba Triệu người Việt hải ngoại làm bằng 90 triệu người trong nước, họ còn gửi tiền giúp người trong nước thật nhiều.

    2. Họ đi và nhà bạch ốc như đi chợ, còn lãnh đạo của đảng thì phải đi vào như ăn trộm.

    3. Những nguời cs dám tranh luận, tranh cử với nguời Việt hải ngoại không?

    4. Những nguời cộng sản dám mở tuờng lửa không?

    Bác Kami không hiểu người khác, lại càng hiểu lầm người Việt HN nhiều lắm, lại còn trách họ một cách không công bằng.

    Ngay cả trong bà con của tôi có những người tham lam, ích kỷ, chỉ biết lợi dụng người khác; tôi tránh xa những người đó. Ngay cả trong anh em, nếu có người như vậy tôi cũng lãng tránh.

    Thì cớ gì những người gian xảo, hung ác, ích kỷ lại theo tôi, đòi phải hữu hảo với họ! họ chưởi NVHN, đuổi NVHN.. rồi liếm lại nước miếng mình, trở giọng ‘khúc ruột ngàn dặm’. Thật đáng khinh bỉ phải không. Những người như vậy ai lại muốn gần, chỉ trừ những người có đầu óc giống họ như gia đình ong phạm duy ang gia đình ông cao kỳ.

    Tôi nghĩ bác Kami có thiện chí thì nên cải thiện mình trước, rồi mới ra làm bạn người khác.

    Kêu họ làm những việc sau đây, làm những gì họ nói:

    1. Bầu cử dân chủ, cái trò bầu cử họ làm thật là thúi.

    2. Chọn người tài ra làm việc, người trong đảng chỉ toàn là đám cơ hội và hơi ngu, phải chọn người thật sự tài, giỏi.

    3. Miệng thì khúc ruột ngàn dặm nhưng không cho họ mua nhà, bầu cử, coi họ như con bò sữa.

    4. Kêu họ ra tranh luận, để người khác làm báo tự do.

    Chỉ vài điều nhỏ mà miệng họ ra rả khoe khoang, tôi thách họ dám làm.

    Bác chỉ trích NVHN, nhưng bác không đề nghị xây dựng, kêu họ nên làm gì. Bác thử đưa ra vài đề nghị đi.

    Lúc miền nam mới được ‘giải phóng’, khi tôi còn 15 tuổi, nhìn phong cách của họ, lời nói, hành động của họ.. tôi nghĩ “gặp thứ trời ơi đất hỡi’ rồi.. Đầy tớ họ kêu tôi sinh hoạt cảm tình đoàn; tôi thấy những người đó, đoàn, đảng là cái thứ tào lao, người gia nhập hoặc là loại hèn nhác phải vào vì sợ, hoạt là lũ ngu đần, lũ cơ hội. Một lũ người đáng khinh bỉ.

    Bây giờ thì người trẻ thấy rõ bản chất của họ rồi, thời đó tôi và đám bạn tôi là lũ cá biệt hehe.

    Tôi mong họ dám mở tường lửa để bác khỏi phải leo rào ra, ném bịch phân tươi, chạy vô lại trốn! mà người trong nước, người ngaòi nước có dịp trao đổi và biết nhau hơn.

Leave a Reply to Lý Toét