|

Chút quà sinh nhật

“Who controls the past, controls the future; who controls the present, controls the past.”

George Orwell

Lăng HCM

Công viên Lê Văn Tám, ở Thành phố Hồ Chí Minh, được bao quanh bởi bốn con đường lớn: Hai Bà Trưng, Võ Thị Sáu, Điện Biên Phủ và Đinh Tiên Hoàng. Giữa lòng đô thị ngột ngạt và nóng bức, sự hiện diện của một khoảnh đất rộng rãi với cây xanh bóng là một món quà tặng (vô cùng) qúi giá cho công chúng.

Vậy mà vẫn có lời ra, tiếng vào:

- Đâu có thằng nhỏ (mẹ rượt) nào tên Lê Văn Tám, mấy cha?

Cứ theo như sử Đảng thì đêm ngày 1 tháng 1 năm 1946, em Lê Văn Tám tẩm dầu vô người, xong bựt quẹt cho cháy như cây đuốc, rồi chạy cái vù vô kho xăng ở Thị Nghè. Khỏi nói cũng biết là vụ này nổ lớn.

Cái kho, tất nhiên, tiêu tùng. Đài phát thanh bên kia đường cũng sập tiệm luôn. Nguyên cả một đại đội lính bảo vệ thì bị thiêu sống, chết không còn một mạng!

Thiệt là một trang sử chói loà và khét lẹt. Đọc mà thấy ghê, tưởng cứ y như thiệt vậy. Tưởng vậy mà không phải vậy.

Sự thiệt, theo lời giáo sư Phan Huy Lê (Chủ tịch Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam) qua một cuộc phỏng vấn – dành cho báo Người Việt – vào hôm 18 tháng 3 năm 2005 thì em Lê Văn Tám chỉ là một sản phẩm tưởng của tượng mà thôi.

Và đó là lý do khiến trong thiên hạ có lời xì xào, đòi bỏ cái tên Lê Văn Tám. Tôi có “rà” lại vụ này, và thấy Wikipedia Việt Nam ghi lại như sau:

“Lê Văn Tám là một nhân vật hư cấu. Chuyện ‘ngọn đuốc Lê Văn Tám’ được tuyên truyền rộng rãi để cổ động tinh thần chiến đấu của nhân dân … Tên Lê Văn Tám đã được đặt cho một số trường tiểu học, tượng đài, rạp chiếu phim, đường phố hay các địa danh khác.”

Chèn ơi! Như vậy mà mấy cha mấy mẹ cứ nằng nặc đòi xoá tên Lê Văn Tám thì tốn kém, và phiền phức biết chừng nào mà kể. Trong hoàn cảnh đất nước đang còn gặp nhiều khó khăn (về mọi mặt) tôi đề nghị là cứ giữ tên cũ đi, chỉ cần bôi bớt một nét của chữ “m” cho nó thành “n” thôi.

Vậy là khắp nước sẽ có những công viên, trường học, tượng đài Lê Văn Tán chớ không phải là Lê Văn Tám nữa. Rõ ràng vừa tránh được điều tiếng, vừa đỡ tốn công và tốn của. Cứ kể như chuyện em Tám chỉ để tán nhảm, cho vui thôi.

Mà sử sách của Đảng ta thì những chuyện nhảm nhí cỡ đó (kể như) là chuyện nhỏ. Hổng tin, thử nhìn lại cuộc đời hoạt động cách mạng của bác Tôn mà coi.

Hình bìa cuốn Imagined Ancestries of Vietnamese Communism (Ton Duc Thang and the Politics of History and Memory) của Chirstoph Giebel. Nguồn: http://www.washington.edu

Cũng cứ theo như sử Đảng thì bác Tôn sinh năm 1908, tại Long Xuyên. Năm 1914, ông bị bắt lính qua Tây. Năm 1919, chính ông là người treo cờ đỏ (trên chiến hạm Pháp) ở Hắc Hải để ủng hộ cách mạng Nga. Năm 1920 ông trở về nước. Năm 1925, ông tổ chức đình công để cầm chân một chiến hạm Pháp ở nhà máy Ba Son…

Sự nghiệp và thành tích của bác còn được ghi rõ trong hai tác phẩm chính: Đồng chí Tôn Đức Thắng, người chiến sĩ cộng sản kiên cường, mẫu mực (nxb Sự Thật 1982) và Người thủy thủ phản chiến ở Biển Đen (nxb Thông Tin Lý Luận 1988).

Cả sử lẫn sách của Đảng ta đều ghi rành rành như vậy mà (rồi) vẫn có điều tiếng eo xèo, dị nghị. Trong một cuộc phỏng vấn do BBC thực hiện, nghe được vào hôm 24 tháng 8 năm 2003, ông Christoph Giebel – giáo sư sử học của đại học Washington, Hoa Kỳ – đã nói rằng bác Tôn “không có mặt trên bất kỳ con tầu nào của Pháp, liên quan đến vụ binh biến ở Hắc Hải”. Nói cách khác (ít tế nhị hơn) là vụ bác Tôn tham dự vào việc nổi loạn và treo cờ ở Biển Đen chỉ là chuyện… xạo! Cái vẫn thường được mô tả là “cuộc đình công thắng lợi” mà bác Tôn đã khởi xướng ở cảng Ba Son, tất nhiên, cũng… xạo luôn!

Cha nội giáo sư Christoph Giebel (thiệt) vô duyên hết biết luôn! Chuyện của đất nước người ta, mắc mớ gì mà ngứa miệng nhẩy vô bàn luận (và bàn loạn) như vậy chớ?

Hồi mới nghe vụ này, tui cũng tưởng là thằng chả vì rảnh quá sinh thói ngồi lê đôi mách – kiếm chuyện làm quà – nên nghe qua rồi bỏ; ai dè, năm sau, năm 2004, nhà xuất bản University of Washington Press cho ra đời cuốn Imagined Ancestries of Vietnamese Communism (Ton Duc Thang and the Politics of History and Memory) của Chirstoph Giebel.

Theo lời giới thiệu của nhà xuất bản, tác phẩm này đã “làm sáng tỏ cuộc đời thật cũng như được tô vẽ thêm của Tôn Đức Thắng (1888-1980), một nhà hoạt động cách mạng nổi tiếng và thần tượng của Đảng Cộng sản Việt Nam, nhưng đấy chỉ là một bản lí lịch dùng cho các buổi lễ lạt mà thôi… Công trình nghiên cứu này theo sát những quá trình phức tạp, kéo dài hàng chục năm, trong đó những hành động dũng cảm nổi tiếng của Tôn Đức Thắng đã bị xuyên tạc hay đơn giản là bịa ra và – tuỳ theo nhu cầu lịch sử và chính trị  – được Đảng sử dụng như một công cụ tuyên truyền” (*).

(Ancestries of Vietnamese Communism illuminates the real and imagined lives of Ton Duc Thang (1888-1980), a celebrated revolutionary activist and Vietnamese communist icon, but it is much more than a conventional biography…. The study traces the decades-long, complex processes in which famous heroic episodes in Ton Duc Thang’s life were manipulated or simply fabricated and-depending on prevailing historical and political necessities-utilized as propaganda by the Communist Party”).

Sự nghiệp cách mạng của bác Tôn, từ nay, kể như là đi… xuống. Nói tình ngay thì dân Việt đã biết là bác ấy “xuống” lâu rồi, chớ đâu có cần phải chờ đến lúc được cái ông giáo sư ở tuốt bên Huê Kỳ… phát hiện.

Trước đó cả thập niên, vào năm 1995, nhà xuất bản Văn Nghệ (California) đã cho trình làng cuốn Thư gửi Mẹ và Quốc hội của Nguyễn Văn Trấn. Qua cuốn sách này, Chủ tịch Nước Tôn Đức Thắng được toàn dân hết sức thương cảm và ái ngại – sau khi nghe ông than thân, bằng một câu chửi thề, được ghi lại, nơi trang 266, như sau:

“Đ… mẹ, tao cũng sợ!”

Thiệt, nghe mà muốn ứa nước mắt. Cỡ Đại tướng đang cầm quân mà bị bắt phải cầm quần cũng lật đật cầm liền (và cầm rất chặt) thì Chủ tịch Nước – nghĩ cho cùng – đâu có là cái đinh gì, trong vòng tay của Đảng. Sợ là phải (giá) và là chuyện mà ai cũng… thông cảm được.

Điều đáng tiếc (và rầy rà) là thiên hạ lại không đủ bao dung để nhắm mắt làm ngơ trước những con đường, những cơ quan, và trường học đã (lỡ) mang tên Tôn Đức Thắng. Cứ để nguyên như vậy cũng (hơi) kỳ nhưng thay thì kẹt lắm, nếu chưa muốn nói là kẹt lớn. Rồi mấy cái tên bác Nguyễn Lương Bằng, bác Lê Duẩn, bác Trường Chinh… – và cả đống những mấy bác và mấy chú (thổ tả) khác nữa – không lẽ cũng phải thay luôn? Tốn kém bộn à, chớ đâu phải chuyện chơi, mấy cha?

Cũng như trường hợp của em Lê Văn Tám, tôi xin đề nghị “một giải pháp tình thế” như sau: cứ giữ tên bác Tôn đi, chỉ đổi chút xíu thôi. Thay vì “c” ta sửa thành “t” trong chữ “đức” là… rồi. Tôn Đức Thắng sẽ biến thành Tôn Đứt Thắng. Gọn bâng. Vừa yên được lòng người, vừa đỡ mất lòng Bác, lại cũng đỡ tốn công và tốn của.

Vấn đề của em Tám và bác Tôn, cứ khoanh vùng lại như vậy – kể như – là mát trời ông Địa! Bây giờ xin nói đến chuyện (linh tinh) của bác Hồ. Bác này thì tăm tiếng (và tai tiếng) hơn bác kia… chút xíu!

Sau khi bản sao bức thư của anh Nguyễn Tất Thành (xin vào học Trường Thuộc Địa) được phát tán tùm lum, và sau khi cả nước đều biết rằng kiệt tác Những mẩu chuyện về cuộc đời hoạt động của Hồ Chủ tịch do chính bác Hồ là tác giả thì dư luận – trong cũng như ngoài nước – bắt đầu rục rịch đòi đổi tên Thành phố Hồ Chí Minh, và san bằng cái lăng của ổng.

Vì có cả trăm con đường, công viên, trường học, tượng đài… mang tên Lê Văn Tám nên chuyện thay đổi mới khó khăn, tốn kém. Chớ chỉ có một địa danh mang tên Hồ Chí Minh (quang vinh) thì chuyện đổi thay, xem ra, là chuyện nhỏ. Stalingrad hay Leningrad đều đã được giải phóng, và trở về với cái tên cũ của nó thì không cớ chi mà cái tên Sài Gòn lại bị mất luôn.

Vụ cái lăng thì còn… khỏe nữa. Nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh đã có dự kiến như sau:

“Tôi đề nghị một phương pháp xử lý lăng Hồ Chí Minh như vầy: chôn ông ta thật sâu dưới lòng đất, ngay nơi xác ông ta đang quàn, rồi dán lên bên trong, bên ngoài của tất cả những bức tường, trần và các lối đi trong lăng những đầu lâu của những nạn nhân, ưu tiên là những nạn nhân trong cải cách ruộng đất, và đổi tên thành: LĂNG NHỮNG NẠN NHÂN CỦA CHỦ NGHĨA CỘNG SẢN VIỆT NAM.”

Tượng thờ Hồ Chí Minh trong Đại Nam Quốc Tự. Nguồn: http://thuvienhoasen.org

Nguyễn Quốc Chánh nói vừa dứt lời thì đã có một thằng cha (mả mẹ) nào đó lật đật ôm bác Hồ bỏ gọn vô… Đại Nam Quốc tự, ở Bình Dương. Theo tường thuật của báo Tuổi Trẻ Online , đọc được vào ngày 10 tháng 2 năm 2007, bên trong chính điện của ngôi chùa này thờ tượng đức Phật, vua Hùng Vương và… Chủ tịch Hồ Chí Minh! Bên ngoài là khu giải trí có vườn thú, biển nhân tạo, và khu khách sạn năm ngàn phòng – giá thuê rẻ rề hà  1.000 phòng được thiết kế theo kiểu cung điện với giá 5-200 USD/phòng/đêm, 4.000 phòng còn lại có giá 5-30 USD/phòng/đêm!

Ở đâu có mật là có ruồi. Rồi ra, đĩ điếm ở bến Ninh Kiều, cũng như ở khắp mọi nơi sẽ đổ về nhiều (hơn dân) là cái chắc.

Dù có tượng Phật (làm vì) bên trong chính điện, với cái thứ chùa chiền tào lao và uế tạp (với sở thú, khu ăn chơi, phòng ngủ và đĩ điếm kề bên) như thế, người Việt có tên gọi dành riêng cho nó là dâm từ.

Dâm từ, theo Việt Nam Tự Điển – Khai Trí Tiến Đức là «đền thờ thần bất chính». Còn theo Đại Nam Quấc Âm Tự Vị của Huỳnh – Tịnh Paulus Của (Imprimerie Rey, Curol & Cie : Sài Gòn 1895, trang 219) là miếu thờ yêu quái. Ở dâm từ, dân gian hay thờ cúng những… dâm thần! Hồ Chí Minh vốn vẫn thường bị coi là một tay gian thần. Nay, thêm tước vị dâm thần nữa thì e (hơi) quá tải.

“Who controls the past, controls the future; who controls the present, controls the past.” Khi viết dòng chữ này, trong tác phẩm Nineteen Eighty – Four, vào năm 1948, George Orwell đã có thể hình dung ra được những thủ đoạn ma mãnh (của những chế độ toàn trị) trong việc ngụy tạo lịch sử.

Điều mà George Orwell không ngờ tới là kỹ thuật truyền thông tân tiến sẽ dẫn dắt nhân loại bước vào Thời đại Thông tin. Ở thời đại này, mọi cố gắng đánh tráo dĩ vãng chỉ tạo ra được những trò hề lố bịch mà thôi.

© Tưởng Năng Tiến

© Đàn Chim Việt

(*) chuyển dịch bởi Phạm Minh Ngọc.

34 Phản hồi cho “Chút quà sinh nhật”

  1. Nguyễn Phú Trọng says:

    Các bác cứ nhất mực mang xác Hồ ra hoả thiêu, hoặc mang chôn. Tui có đề nghị như thế này: Nhân dân ta đã bỏ biết bao công của hàng mấy chục năm nay để giữ cái xác đó, nay mang đi chôn hoặc thiêu thì thật là uổng. Chi bằng phải giữ môt phần, mang đi khảo sát DNA để trả lời cho rành rọt rằng:

    (1) Nông Đứt Mạnh có cùng huyết thống với Hồ Chí Minh hay không?

    (2) Con nuôi của Vũ Kỳ có phải là con của Hồ hay không?

    (3) Hồ có con rơi con rớt nào khác nữa không?

    Tui nghi là sau bao nhiêu năm ngâm chất hoá học, xác Hồ cũng chẳng còn dùng được để khảo sát DNA nữa. Nếu thế thì thật là đáng tiếc về phương diện khoa học.

  2. Ch^on l`ui says:

    Cai tuontg trong hinh o chua Ho khong con nam o cho cu nua. Bay gio Ho da tu thanh Bo tat nen da ngoi ben phai Nhu Lai.

    • Bui.Băm. says:

      Chồn không cắn lúa mới hay
      Chồn mà cắn lúa chuá đày chồn lui!!!

  3. nguyen says:

    Ong Tuong Nang Tien – bai viet that hay , can lien tuc vach mat nhung xao tra , bip bom cua ho voi nhung su that ro rang khong choi cai , mong tat ca nguoi dan trong nuoc , deu doc bai cua ong viet

  4. xoathantuong says:

    Chuyện về bác Hồ gây rắc rối cho người lớn và rối rắm cho con nít.

    Ông nội và cháu

    Cháu bé mới đi học được vài bữa, tính cháu hay thắc mắc chuyện nọ chuyện kia. Cháu hỏi:

    - Ông nội ơi, bác Hồ là gì của bố cháu?

    - Nếu cháu gọi ai bằng bác thì người đó là hàng vai anh của bố cháu. Cháu cũng gọi bằng bác hay chú những người bạn của bố cháu. Lớn tuổi hơn bố cháu thì là bác, nhỏ tuổi hơn bố cháu thì là chú. Có khi người ta gọi bạn của bố cháu đều là bác.

    - Vai anh của bố cháu thì là gì của ông nội?

    - Vai anh của bố cháu thì ngang bằng cháu của ông nội, và phải gọi ông nội bằng bác hay chú.

    - Thế bác Hồ phải gọi ông nội bằng bác hay chú?

    - Nếu ai mà cháu gọi bằng bác thì ngang với cháu của ông nội, và phải gọi ông nội là chú hay bác mới đúng. Nhưng ông Hồ không có họ hàng với nhà mình, cũng không quen biết với nhà mình nên ông nội không biết.

    - Thế ông nội ơi, bố của bác Hồ là ai hả ông nội?

    - Ông nội không quản lý đời mẹ của bác Hồ nên ông nội không biết. Cháu muốn biết ai là bố của bác Hồ cháu phải hỏi mẹ của bác Hồ.

    xtt

  5. xoathantuong says:

    Bác Hồ đi bầu cử

    Cuộc bầu cử Quốc hội và Hội đồng nhân dân năm 2011 dân chúng đã quá ngán ngẩm ba cái trò nham nhở – Đảng cử dân bầu. Kết quả đã cơ cấu có sẵn – nên nhiều người nhất định rủ nhau kỳ này tẩy chay không thèm đi bầu nữa.

    Một số người còn hăng hái tới chỗ ông Hồ nằm, vận động ông Hồ tẩy chay bầu cử kỳ này cho chúng biết mặt, vì có đi bầu hay không thì kết quả cũng chẳng thay đổi.

    Sau khi nghe những người này vận động, ông Hồ buồn rầu trả lời: “Tao mà tẩy chay bầu cử kỳ này tụi nó cũng cho tao… ủ tờ!”

    xtt

  6. thịnh says:

    những nhân vật “vĩ đại ” như ông Lenin, Stalin mà nước Nga còn bỏ lăng tẩm thì nước Việt nam cũng nên bỏ lăng tẩm ông Hồ để tiết kiệm ngân sách cho đất nước, lấy kinh phí duy trì lăng tẩm đó mà xóa đói giảm ngèo cho nhân dân.

    • Builan says:

      Bạn THỊNH, không biết là già hay trẻ , nhưng ý kiến cuả bạn hợp với lòng dân, với luân thường đạo lý
      Au sông làm ngươì , mang trong lồng ngực quả tim người, trong đầui có chút óc người… biết sồng tử tế… đều phaỉ tôn trọng phải cho là ĐÚNG -!
      Dĩ nhiên phaỉ chưà một chỗ sống, một chút phân để được sống cho những người anh em bồi bút ! Đó cũng là đạo lý ,lòng nhân !!!

  7. VIỆT says:

    Xin kể chuyện cũ, hồi rằm tháng giêng năm nay. Vô chùa bà Bình Long ở quận Tân Phú. Thấy BÁC đứng đầu án ngữ các vị phật. Tôi nổi khùng chửi : ĐM, HCM, ai cho mày vô đây ngồi, hử ?? mày giết bao nhiêu dân lành mà bây giờ mày được ngồi chung với Phật !!! sau đó là tràng ….hằm bà lằng … nhìn xa người ta tưởng tôi đang …cầu nguyện gì với BÁC !!!

  8. Người trong nước says:

    Ey dà, nhân sinh nhật Bác Trần Dân Tiên,đề nghị ban biên tập mở cuộc thi học tập tấm gương đạo đức của đức thánh Trần (Dân Tiên). Mỗi người tham dự sẽ viết một bài hồi ký (tự viết nhá, cấm thuê bồi bút nhá).
    Tiêu chí chấm điểm: nổ càng to càng tốt, bất chấp sự thật, bất chấp tính hợp lý, miễn sao đọc lên thấy tự sướng.

  9. ĐAN TÂM says:

    PHÁT BIỂU CỦA TÊN ĐỘC TÀI

    Về cái chết của Tạ Thu Thâu, Hồ Chí Minh phát biểu : ” Tạ Thu Thâu là một nhà ái quốc, chúng tôi đau buồn khi hay tin ông mất… Nhưng tất cả những ai không theo con đường tôi đã vạch đều sẽ bị tiêu diệt.” Với VC thì yêu nước nó cũng giết. Nó sẵn sàng giết dân, bán nước để giữ đảng và độc quyền cai trị.

    Hồ Chí Minh–tên tội đồ dân tộc
    Đã gây bao tang tóc hận thù
    Chém giết đồng bào là con đường ngu ngốc
    Tội ác kia còn mãi đến nghìn thu

  10. Lê Hoàng says:

    Bác Tưởng Năng Tiến ơi, có cái comment này trong phần Ý Kiến của Hai Lúa về bài của Giáo sư Nguyễn Hưng Quốc đăng ở đài VOA, tôi xin copy lại để cho bác xem chơi.

    “Chí Phèo cùng với Chí Minh-Cả hai Chí ấy em yêu Chí nào-Chí Phèo thì đỡ lưu manh-Cả hai Chí ấy em yêu Chí Phèo”. Hưởng ứng phong trào Học tập Tư tưởng Hồ Chí Minh, và nhân ba ngày lễ lớn: 19/5 (Ngày sinh chú Trần Dân Tiên); 2/9 (Quốc Khánh); 3/9 (Ngày Bác ngỏm), Hai Lúa con xin kính dâng lên Bác và Chú Trần Dân Tiên bài ca dao Chí Phèo-Chí Minh này. Sở dĩ Việt Nam ngày nay có được dân chủ và độc lập, tự do, hạnh phúc là nhờ có Bác và Chú Trần Dân Tiên đấy, Bác và Chú ạ.

Phản hồi