|

Lữ Khách

Nguồn: flick.com

Máy bay đã bắt đầu xuống thấp, chỉ trong giây lát một thành phố xa lạ đã hiện ra bên khung cửa kính dưới ánh nắng vàng nhạt của buổi chiều tà, nó ngày càng hiện rõ, Toàn đã thấy xe cộ chạy đi chạy lại như mắc cửi trên đường phố kẻ ngang kẻ dọc y như bàn cờ, nhà cửa chen chúc nhau san sát như bát úp, thoạt trông người ta cũng đủ thấy nơi đây mật độ dân cư đông đúc. Trong chớp mắt chiếc phản lực cơ đã lướt xuống phi đạo rồi từ từ tiến vào khu trung tâm của sân bay. Ðây là một phi trường nhỏ thuộc tỉnh Santa Ana, chỉ bằng một phần mười phi trường Chicago và Dallas.

Toàn vội theo đoàn người vào trong toà nhà, lấy hành lý rồi bước ra ngoài đường ngồi đợi cô em đến đón, một cô em họ xa nhưng hồi xưa ở gần nhà nên đã thân thiết nhau y như tình ruột thịt. Cô đã dặn anh cứ đứng ở ngay dưới cái bảng của hãng Delta cho khỏi lạc rồi vợ chồng cô sẽ lái xe ngang qua đấy đưa về nhà. Bấy lâu nay cô ấy vẫn thường mời sang chơi.

“Khi nào được nghỉ phép anh sang đây ở với tụi em ít ngày, nhà cũng rộng, tụi em lúc nào cũng có phòng dành riêng cho anh”

Mười bốn năm trước đây, khi còn ở Việt Nam, hàng ngày Toàn vẫn thường sang thăm bà nội cô ở gần ngõ, đó là một căn nhà lầu ba tầng ngay mặt đường, hồi ấy khách khứa hay đến chơi đông để thăm bà cụ, người ta tán dóc cho qua những ngày tháng u ám bi đát của một đất nước tan hoang vì chiến bại, một đất nước đã hoàn toàn lọt vào tay kẻ dịch. Hồi ấy cô đã là một đứa cháu ngoan, đã hầu hạ chăm sóc bà nội suốt mười năm trời cho đến ngày cụ nhắm mắt khi ấy đã gần một trăm tuổi. Mười năm trời trong đời một người con gái cũng không phải là ngắn ngủi gì.

Toàn nhớ cách đây khoảng mười bốn năm, khi sắp cất bước ra đi, anh đã đến chào cụ, chào cô em, hôm sau cô cũng lại nhà chào anh, hồi ấy tưởng như không bao giờ có ngày gặp lại. Quả đất tròn, tan rồi lại hợp, người ta chia ly để rồi tái ngộ, mấy năm sau đó bà nội mất, cô lập gia đình rồi vào Mỹ, mấy năm sau nữa cô liên lạc với Toàn, từ độ ấy, hai anh em đã mong có ngày được gặp lại nhau và bây giờ anh đã thu xếp sang đây để thăm vợ chồng cô, hỏi thăm một số truyện đã qua trong tình gia đình và cũng để gặp lại nhiều người bạn cũ từ ba, bốn chục năm qua, vào khoảng hơn mười người. Tại nơi đây người Việt tập trung đông đảo nhất nước Mỹ nên tính theo tỷ lệ, bà con bạn bè mình cũng đông hơn các nơi khác.

Toàn đang ngẩn ngơ suy nghĩ bỗng tiếng gọi của cô em làm anh tỉnh giấc, cô ở phía trên đi lại hỏi.

-Anh chờ đã lâu chưa? tụi em tưởng anh đứng ở phía trên, tìm không mãi thấy anh, em xuống phía dưới này mới thấy.

Toàn mừng rỡ bảo.

-Anh chờ cũng gần hai mươi phút rồi, thế mà tưởng lạc!

Cô em xách hộ anh một cái túi rồ cả ba cùng lại phía xe đậu, trông cô lúc này chững chạc hơn xưa, cái thời con gái vô tư đã qua, bây giờ cô đã có chồng con, có nhiều bổn phận và nghĩa vụ phải lo toan gánh vác.

Chú em và cậu quí tử ngồi ghế trên, Toàn và cô mở cửa xe ngồi hàng ghế sau, chú ấy nói.

-Bây giờ tụi em đưa anh đi qua khu Việt Nam cho biết xong mình đi ăn tiệm.

Vừa ngồi vào ghế Toàn bỗng nhớ lại những ngày thê lương ảm đạm của thập niên 80 tại Sài Gòn, một thành phố đã bị quân thù chiếm đóng, nhìn cô em, anh lại thoáng thấy cái bóng dáng của những ngày bi thảm, nhớ lại những ngày sang thăm bà cụ và cô em, anh bùi ngùi cảm động muốn rơi lệ bảo.

-Cách đây độ hơn mười năm, hồi ấy anh vào Mỹ đã được mấy năm, em gái anh, chị Thủy có viết thư cho anh, chị ấy nói mỗi lần ở Vũng Tầu về chị đều ghé thăm cụ, cụ vẫn nhắc đến anh, mỗi lần nhận được thư ở Việt Nam gửi sang anh thấy buồn quá.

- Cụ vẫn nhắc đến anh đấy, vẫn hỏi anh, mỗi lần cụ hỏi, em và chị ấy thường bảo anh có việc làm ổn định rồi.

Toàn ngẫm nghĩ một lúc cho vợi cơn sầu rồi nói tiếp.

-Hồi ấy anh bị thất nghiệp gần một năm, ít lâu sau chị ấy lại viết thư sang, lạ lắm, khi thì chẳng có chuyện gì, khi thì ba bốn biến cố dồn dập trong một lúc, chị ấy nói sau một cơn đau nặng cụ đã qui tiên, còn em thì làm đám hỏi, chị ấy đi mổ ở nhà thương, mười ngày sau ông Ðệ đi theo cụ, hồi em làm đám cưới anh cũng biết, chị ấy có viết thư sang.

Trời đã tối sập xuống từ lúc nào không hay, phố xá đã lên đèn, chú em chỉ khu phố chợ đầy những cơ sở tiểu thương, dịch vụ giảng giải về sự tích khu Thủ đô tỵ nạn này.

-Ðây là khu thương mại Việt Nam, mấy chục năm trước đây hồi 1975 em đã đến định cư ở gần khu vực này, hồi ấy đây chỉ toàn là vườn rau, những mảnh đất hoang cỏ mọc, dần dần người mình vượt biên qua kéo nhau về đây khá đông, rồi những người đi bảo lãnh, diện con lai, cải tạo kéo sang đã biến khu đất hoang thành một nơi thị tứ phồn thịnh như ngày nay.

Toàn và gia đình cô em bước vào một nhà hàng Việt nam rồi xuống dưới lấy chỗ, quí đồng hương đông quá xá! Anh có cảm tưởng như đang sống tại Sài thành hoa lệ ngày nào, tiệm đông nghẹt những người, đằng trước đằng sau toàn là khách cả, không có lấy một bàn nào bỏ trống, chú em bảo.

-Hôm nay ngày thứ bẩy mới đông như vậy, chứ ngày thường thì cũng vắng hơn, hôm nay còn đỡ đấy, có khi phải xếp hàng đợi mới có bàn trống.

Toàn nghĩ mở tiệm ở đây như thế này thì khoẻ quá, đi ăn mà còn phải xếp hàng, chẳng bù với các tiệm Việt ở Texas, Illinois, có tiệm bói không ra một người khách, lỗ lã đến sập tiệm.

Toàn ăn rất ít, chú em ăn ngon lành, nhìn quanh thấy các thực khách chăm chú thưởng thức món ăn, đa số là giới trẻ, họ vui tươi, yêu đời, thanh thản y như những đóa hoa đương độ khiến anh cũng thấy vui lây cái vui của thiên hạ, và rồi nỗi buồn khi nãy đã thoáng qua như cơn gió thoảng. Toàn thấy nổi lên trong lòng một niềm vui tưng bừng rộn rã, yêu đời, cái vui của người được đến thăm một thành phố lạ, được gặp lại những người thân.

Chú em lái xe đưa Toàn về nhà, đây là một khu khá giả ở ngoại ô, thanh tịnh, sạch sẽ. Toàn ngồi vào bàn dưới bếp uống trà thì có người bạn, Trần gọi điện thoại.

-Thưa ngài, ngày mai chủ nhật tôi xin được đến yết kiến ngài, tôi biết khu vực nhà cô em ngài rồi, từ đây đến đó độ hai mươi phút thôi.

-Ông đã biết đường tới chưa? Ngày mai độ mười giờ hay mười một giờ mời ông lại chơi, tôi ở nhà cô em hết ngày mai sau đó đến ở với một ông bạn.

-Tôi sẽ nhờ cô ấy chỉ đường, thôi ngài đi nghỉ đi, ngày mai tôi lại.

Người bạn thân thiết của Toàn từ thuở còn sinh viên bốn chục năm trước đây, hắn may mắn đi thoát từ hồi 75, đã mấy chục năm nay không gặp nhau, từ mười mấy năm nay đôi bạn chí cốt vẫn liên lạc với nhau cho đến nay mới có ngày tái ngộ.

Sáng hôm sau, đang ăn sáng trò truyện với cô em thì có người gõ “cọc cọc”, cô ra mở cửa rồi tươi cười bảo tôi.

-Ông ấy tới rồi.

Cả hai tay bắt mặt mừng, Trần nhìn Toàn bảo.

-Trông ông gầy hơn trước.

-Tại thức khuya quá vả lại mùa hè nóng quá ăn ít lắm.

Anh bạn nói huyên thuyên đủ thứ chuyện với Toàn , với cô em một lúc rồi bảo.

-Hồi 75 tôi rủ ông ấy đi theo tôi mà không chịu đi, nếu thế thì đỡ quá. Thôi bây giờ tôi đưa ông đi thăm nhà ông Nixon ở gần đây, song về nhà tôi chơi một lúc

Toàn nhớ lại khoảng mười ngày trước khi mất nước, gặp Trần tại chợ Phú Nhuậnï, hồi ấy hắn đổi về làm ở Vũng Tầu có rủ anh ra đấy để tìm đường thoát thân, Toàn đã bỏ lỡ dịp may vào giờ phút chót, nhưng nghĩ lại cũng chẳng lấy gì làm tiếc, cuộc đời chẳng có gì để chúng ta phải tiếc.

Toàn thay quần áo theo bạn ra xe. Trần đưa bạn vào một khu nhà khang trang có bồn nước phun liên tục rồi giải thích.

-Ðây là khu nhà kỷ niệm, thư viện Nixon, thuở hàn vi ông ấy sinh ra trong một căn nhà nhỏ ở đây, sau lên làm Tổng Thống bèn mua hết các nhà xung quanh sửa sang lại làm khu nhà kỷ niệm.

Ðôi bạn chụp hình chụp ảnh với nhau rồi mua vé bước vào toà nhà, đi hết phòng này sang phòng khác, có phòng để TV phát hình liên tục ông Nixon đọc diễn văn , chỗ khác trưng bày cái xe cũ của ông thời còn tranh cử, nơi thì trưng bầy những hình ảnh về chiến tranh Việt Nam, những hoả tiễn Sam của Bắc Việt bắn rơi máy bay Mỹ. Người ta cũng làm lại mô hình phòng làm việc của ông, tất cả những chi tiết về cuộc đời của ông đều được thực hiện lại.

Trần nói vừa đủ nghe với Toàn.

-Nó bỏ mình đấy , mình vào thăm nó cho biết thôi, năm 1972 nó bắt tay được với Trung Cộng rồi là nó bỏ mình, nó không cần mình nữa.

-Ừ, nó vắt chanh bỏ vỏ! Vắt chanh bỏ vỏ là nghề của chàng. Từ Thế Chiến Thứ Hai cơ mà, nó đem quân vào nước mình để ngăn chặn Trung Cộng khỏi tràn xuống phía Nam, nó bắt tay được với Mao chủ tịt rồi là nó bỏ mình. Tức cười thật, hồi ấy nó ký giấy tử hình mình mà chẳng ai hay biết, nó đi Tầu, Nga xong là đời mình khốn nạn. Tôi nhớ hồi ấy ai cũng mừng, cứ tưởng là yên rồi, nó kề dao vào cổ mình mà cứ tưởng nó thương mình, nó lo cho mình. Ngay cả ông Thiệu cũng không biết, hồi 75 cho lệnh rút khỏi Kontum Pleiku, giả vờ thua chạy để dụ nó vào,  chơi cờ bạc tháu cáy, nhưng nó bỏ rồi, nó chỉ giả vờ phản đối xuông thôi, sống chết mặc bay.

- Ông ấy dở ! Quốc Hội nó đã ra đạo luật cấm đem quân trở lại Việt Nam thì còn nước  gì nữa mà tháu cáy

Cả hai đi ra ngoài khu vườn hoa chụp hình chụp ảnh, vào thăm căn nhà xưa hồi ông ấy sinh ra, một căn nhà nghèo nàn bé tí. Ði đã lâu, mỏi cả chân , đôi bạn lên xe ra về.

Trần lái xe chạy ngang qua những con đường xinh đẹp, sạch sẽ của khu vực ngoại ô khá giả, những hàng cây hai bên đường đã ngả mầu, khi ấy tiếng hát Hà Thanh du dương cao vút trong bài Bến Xuân của Văn cao vang lên.

. . Còn thấy chim ghen lời âu yếm.Tới đây chân bước cùng ngập ngừng. Mắt em như dáng thuyền soi nước. Tà áo em rung theo gió nhẹ thẹn thùng ngoài bến xuân”..

Bản này Toàn đã nghe đi nghe lại nhiều lần, một bản nhạc đã được thu thanh từ trước 75, nhưng lần này tự nhiên anh thấy hay lạ, tiếng khoan như gió thoảng ngoài, thấy Toàn tấm tắc khen ngợi, bạn Trần bảo.

-Bài này ông gửi cho tôi lâu rồi, bốn, năm năm trước đấy, tôi cứ để ông nói rồi tôi mới nói, Văn Cao mới thật là thiên tài, một thiên tài như thế mà chết trong cảnh nghèo khốn, đáng lẽ những thiên tài của đất nước như vậy phải được đãi ngộ cho xứng đáng.

Họ đàm luận về nhạc tiền chiến, rồi ngược dòng thời gian trở lại thời sinh viên ở Sài thành, nhớ lại thời tuổi trẻ, cái thời đẹp nhất của cuộc đời đã qua đi không bao giờ trở lại, tiếng hát Hà Thanh vẫn du dương cao vút, gió thu giật mạnh từng cơn đưa đám lá vàng bay lùa theo đường phố y như một đàn bướm lượn. Lá vàng, bài hát như quyện lẫn nhau đưa họ ngược dòng thời gian trở lại những ngày quá vãng, những kẻ lữ khách của thời gian đang thoát ly cái hiện tại tha hương để trở về quê cũ trong giây lát. Xe chạy bon bon trên con đường dốc, Trần chỉ tay lên đồi cao nói đó là khu của những người có máu mặt rồi lại thao thao bất tuyệt những truyện xa xưa từ thời tuổi trẻ.

Trần đưa bạn về thăm gia đình anh chừng hai tiếng đồng hồ, một căn nhà khang trang ở ngoại ô. Hiền thê anh đãi ăn sáng rồi thăm hỏi Toàn rất chân thành, tiếc vì thời gian eo hẹp anh không thăm vợ chồng bạn lâu được nên đành phải xin về vì chiều nay nhà cô em có đãi tiệc, vả lại một người em họ cũng hẹn đến gặp anh.

Thế là họ lại lên đường tiếp tục cuộc vui, Trần lại thao thao bất tuyệt kể chuyện ngày xưa , anh đã làm sống lại cả một thời oanh liệt của mình trước đây, hồi ấy Trần đã hùng cứ một phương , dưới tay đã có vài ngàn đệ tử, nhưng than ôi thời oanh liệt nay còn đâu, cái thời ấy nay đã chết rồi. Anh đã từng là người đầy nhiệt huyết, khôn ngoan đã đóng góp nhiều công sức vào công cuộc bảo vệ chung với mọi người.

Về đến nhà cô em, Trần còn vào nhà thăm hỏi truyện trò với mọi người trong nhà, còn lưu luyến chưa muốn giã từ. Toàn tiễn Trần ra xe, hắn bảo.

-Bà xã tôi muốn mời ông ở lại với chúng tôi một hôm, mấy chục năm mới gặp nhau, nhưng tôi thấy ông còn phải thăm nhiều người nên thôi để dịp khác.

-Khi nào thuận tiện tôi sẽ sang thăm ông lần nữa, còn gặp nhau mà.

Hắn lên xe lái vụt đi, Toàn đứng nhìn theo bâng khuâng ngơ ngác y như trong một giấc mơ, bèo hợp rồi tan, ba mươi năm xa cách rồi gặp lại nhau trong chốc lát y như cơn gió thoáng qua.

Tối nay nhà cô em đãi tiệc, thực khách có Toàn , vợ chồng một người bạn của gia chủ. Chú em bà con Toàn , Ðiển hẹn tối nay sẽ đến thăm. Ðiển với anh họ cũng xa nhưng ở xứ lạ quê người dù là xa lơ xa lắc bắn mấy phát cà nông không tới người ta cũng vẫn thích nhận họ nhận hàng, một giọt máu đào hơn ao nước lã. Ðiển vừa là bà con cũng lại vừa là bạn đồng môn với Toàn ở Sài Gòn trước đây.

Ðiển vừa tới thì tiệc cũng bắt đầu, hơn ba mươi năm mới gặp nhau, hai anh em mừng mừng tủi tủi. Ðiển, chú em và ông bạn bắt đầu kể chuyện xa xưa, họ đi 75, cả ba đang chiếu lại khúc phim di tản hãi hùng, Ðiển và chú em đi tại phi trường Tân Sơn Nhất, họ nói sang tới đảo Guam mới biết là mất nước, ai nấy rưng rưng giọt lệ khóc thương cho số phận một đất nước đã phải gánh chịu quá nhiều tang thương đau khổ. Ông bạn quay lại khúc phim nhảy ghe tầu ra biển rồi được tầu vớt đưa tới Phi Luật Tân. .

Cũng lại những kẻ lữ khách của thời gian cùng ngược dòng để trở lại một thời quá vãng, để tìm sự thoát ly cái hiện tại tha hương vong quốc. Những ngày hãi hùng, cái biến cố long trời lở đất ấy không bao giờ xóa mờ được trong tâm khảm họ. Tiệc vừa xong, mọi người ra phòng khách uống trà bàn chuyện nước. Ðiển kể lại những ngày anh về thăm làng cũ ngoài Bắc mấy năm trước đây, về những câu chuyện cảm động đầy nước mắt của những người bà con sau gần nửa thế kỷ chia ly ngăn cách. Giọng anh trầm trầm điềm đạm, anh thích nói về làng cũ quê xưa, về tình gắn bó với quê cha đất tổ.

Tiệc tan, Toàn thu xếp đồ đạc theo xe Ðiển xuống ở với Tâm, một người bạn đồng môn đồng trại đã hai mươi bốn năm xa cách đến nay mới được hội ngộ. Gia đình cô em, vợ chồng người khách tiễn anh ra cửa, kẻ ở người đi, dạt dào tình nghĩa.

Xe chạy được một quãng, Ðiển hỏi .

-Chúng mình họ hàng như thế nào? Anh còn nhớ không?

-Ông nội tôi với bà nội anh là anh em ruột, bố tôi và bố anh là con cô con cậu.

-Như vậy chúng mình là anh em họ thuộc đời thứ hai, cũng chẳng xa, cũng chẳng gần. .

Vào đến cổng một chung cư nằm trong khu Việt Nam, Ðiển gọi điện thoại cho Tâm ra đón, hắn xuống tận nơi đưa Toàn lên phòng, bấy lâu nay, năm nào hắn cũng mời anh sang chơi, nay thì đôi bạn tha hồ mà hàn huyên tâm sự, cổ kim đa thiếu sự, biết bao cảnh nương dâu bãi biển đã diễn ra từ khi ngăn cách.

“Vật hoán tinh di kỷ độ thu.”

Tâm tươi cười bảo.

-Trông anh ốm hơn, già hơn một tí, tóc đã muối tiêu rồi.

Hắn lúc nào cũng trẻ trung vui tính, vẫn còn độc thân, sống vô tư lự , vừa vào đến phòng Toàn vội nhắc chuyện xưa.

-Tôi được thả về sau anh mấy tháng, một hôm đến nhà Hùng chơi, hắn có cho tôi xem bức thư của anh ở đảo viết về, hồi ấy đọc thư của những người đi thoát thấy ham quá, y như trong giấc mộng ấy, thế mà bây giờ mình lại gặp nhau, cuộc đời chỉ là giấc mơ thôi.

Sáng hôm sau Tâm dẫn bạn đi thăm phố xá, hắn bảo.

-Tôi đưa anh đi xem quanh đây cho biết thủ đô tỵ nạn rồi chiều đi gặp bạn bè.

Hắn đưa Toàn đến một toà nhà to cao, một thương xá hai ba tầng ï, hàng hoá Việt Nam đầy ắp đến tận ngọn, rồi lại đưa tới mấy cái chợ siêu thị thực phẩm to rộng thênh thang như chợ Mỹ, hắn bảo.

-Tụi Việt cộng bây giờ nó mua mấy cái chợ, “mall” lớn, nghe nói vợ ba Võ Văn Kiệt, vợ bé Phan Văn Khải đã mua mấy cái chợ này. Tụi nó bây giờ cũng đục khoét ghê lắm, chuyển tiền ra ngoại quốc cả tỉ đô la!

Pages: 1 2

4 Phản hồi cho “Lữ Khách”

  1. Nhật Lan says:

    Nhật Lan không đồng ý với những bình luận trên, tác giả đã cho thấy tình cảm bạn bè, đồng hương nơi đất khách, bao giờ cũng mang tới cho chúng ta, những Lữ khách trên quê người một niềm ấm áp khác hơn mình gặp nhau khi còn ở quê nhà, mà có thể hiện thời nếu chúng ta gặp lại những bạn bè thân quen xưa, ở ngay quê nhà , chưa chắc chúng ta đã cảm nhận được một chút nào niềm ấm áp sưởi ấm lòng nhau bằng sự họp mặt nhau nơi xứ người ! Tác giả chỉ nói về những người bạn xa xứ gặp lại nhau sau thời gian xa cách, họ mang lại cho nhau cái tình bạn bè đẹp, làm ấm lòng người lưu vong mà thôi à ! Bởi nước người quá rộng lớn so với những người đã quây quần bên nhau khi còn ở quê nhà. Khi gặp lại sau thời gian xa cách, ai cũng có bổn phận với gia đình riêng, nên khi gặp nhau từ những quãng đường xa xôi nay tựu lại không cảm thấy tình bạn ‘thiêng liêng’ sao? Chung quanh chúng ta, nhiều người xa lạ hơn là bạn thân quen từ xưa, vậy mà không cảm thấy niềm xúc động sao? Tác giả viết với giọng văn bình dị, đất người rộng lớn, so với cái thành phố Sàigòn mà chúng ta phải bỏ đi, nên khi gặp lại nhau cái tình cảm bạn bè nó khiến cho người lữ khách trân trọng nó, rồi mai, khi anh phải từ giã những tình cảm từ những bạn thân quen, anh mới thấy còn xa vắng thiếu thốn hơn khi anh từ nơi ở tới đây. Người ra đi mới buồn , mới nhớ…Cuộc sống nơi hải ngoại, sô bồ, lại mỗi người sống một nơi, dễ gì có cơ hội nhiều hơn để gặp nhau.

    -Họ chia tay ngoài cửa, chẳng biết có gặp lại nhau hay không, cuộc đời người này có khi lại qua đường với cuộc đời người khác, thời gian vẫn lạnh lùng trôi nhanh.-

    Câu này t/g cho ta thấy họ trân quý cái thời khắc ngắn ngủi khi họ gặp lại nhau sau thời gian dài họ xa cách vì sinh kế, vì cuộc sống riêng tư . “Một phút quang âm , một lượng vàng” ; người xưa trân trọng phút giây hội ngộ tới vậy, còn chúng ta lẽ đâu lại khô khan với tình cảm bạn bè như vậy sao ?

    Tui không tin tác giả muốn nhắn nhủ gì với người đọc, mà chỉ gởi gấm cảm tình mình lên trang báo những cảm nhận từ những người bạn phải xa cách lâu ngày…vậy đó.

  2. Trong Dat says:

    To Nguyen Giao
    Ban ho+i vo^ duye^n
    TD

    • Nguyen Giao says:

      Why don’t you look at yourself in a mirror …

      Nguyen Giao

    • Oknhaplong says:

      What a proud big writer!
      I think your story is by itself deserve the term “vo^ duye^n” that you gave to your reader, not to mention your run on style.
      Sorry.

Phản hồi