|

Thực tại và nhận thức

Một lần làm việc gần đây nhất, tôi được sắp xếp gặp một vị lãnh đạo của cơ quan an ninh. Mặc dù cuộc gặp diễn ra tại trụ sở của công an, nhưng vị lãnh đạo ấy nói: “Không phải làm việc, không cần biên bản, bên anh chỉ muốn nói chuyện với em thôi”.

Vị ấy bắt đầu câu chuyện: “Vì những việc làm của em mà anh, cùng nhiều anh em khác trong cơ quan an ninh phải lặn lội tìm hiểu, tiếp xúc với gia đình, bạn bè, người thân của em, thậm chí cả những người bạn thời niên thiếu của em. Bản thân anh dù rất bận nhưng cũng đã ngồi hàng giờ để nghe bạn bè của em nói về em. Anh không thể hiểu được vì sao em lại có những nhận thức sai lệch về chế độ này, có những tư tưởng chống đối, và hành động cổ vũ cho các phần tử phản động. Em từ nhỏ được học hành và lớn lên trong chế độ này, gia đình hoàn toàn không có nợ máu với chính quyền, bản thân em cũng không bị chính quyền o ép hay trù dập, vậy thì tại sao?

Tôi ngồi im lặng, vị ấy tiếp tục: “Em cũng như anh phải lo cho gia đình, cho vợ con. Em nghĩ đi, em từ một luật sư với nhiều văn phòng, nhiều nhân viên, nhiều khách hàng, tiền bạc không thiếu, ngày giờ này em không có một chiếc xe để đi, vợ con khổ sở là tại sao, em phải nhìn thấy rõ điều đó”

Tôi buột miệng nói : “Tại chính quyền”. Vị ấy bảo: “Em vẫn không nhận ra, nếu em làm luật sư như bao luật sư khác thì bên anh đụng đến em làm gì.”

Thông thường, sau những buổi làm việc với an ninh tôi chẳng nghĩ gì, nhưng lần này tôi bắt đầu bâng khuâng và suy nghĩ nhiều. Không phải là tôi suy nghĩ mình có sai lầm hay không, mà tôi suy nghĩ tại sao mình có những nhận thức về chế độ như hiện nay. Cơ sở nào, nguyên nhân nào, duyên cớ nào làm cho mình có những nhận thức như vậy. Tôi đâu có bị thế lực thù địch nào tác kích. Tôi search trên google hai từ “nhận thức”, google đã đưa tôi trở về với phép biện chứng duy vật của những người Mac-xit.

Tôi cũng như hàng triệu người dân Việt Nam được giáo dục về một chế độ tốt đẹp nhất của loài người. Mọi người đều được học như tôi về lịch sử Đảng, về cuộc chiến thần thánh giải phóng dân tộc, về tấm gương đạo đức sáng ngời của Hồ Chí Minh, về văn học giai đoạn cách mạng, về một đất nước giàu tài nguyên thiên nhiên v…v…Hồi đó, một thầy giáo địa lý nói rằng: “Sở dĩ nước ta nghèo là do cách giáo dục. Ví dụ như Nhật Bản, họ giáo dục công dân rằng nước Nhật sau chiến tranh nghèo lắm, tài nguyên thiên nhiên không có, người dân Nhật phải cố gắng để bằng các dân tộc khác”. Tôi lờ mờ nhận ra phải so sánh mới biết XHCN có tốt đẹp hay không, Việt Nam giàu có hay không.

Rồi kỳ thi đại học cũng đến, chúng tôi thường truyền tai nhau về câu chuyện : có một anh người miền trung học giỏi, năm nào anh thi đại học cũng đỗ điểm cao nhưng vì lý lịch không đi học được. Nghe đâu ba anh là sỹ quan chế độ ngụy. Lần cuối cùng anh đỗ thủ khoa, Nhà nước không còn cách nào khác là cho anh đi học. Tôi nhận ra sự vô lý!

Tôi vào trường Luật, lần đầu tiên tiếp cận với một học thuyết đồ sộ, được cho là vĩ đại và tiến bộ nhất của loài người- Chủ nghĩa cộng sản khoa học! Tôi sớm thất vọng vì tư duy tôi không chịu nổi những điều vô lý trong đó. Tôi chán các giáo điều trong học thuyết Mac- Lênin. Tôi vào thư viện đọc các loại sách “hạn chế”.  Cả một kho tàng tri thức khác xa những điều tôi đã học dưới mái trường XHCN. Tôi tiếp cận được với triết học hiện sinh, chủ nghĩa anh hùng, chủ nghĩa thực dụng ..v..v.. Tôi cũng tiếp cận được với các học thuyết nhà nước trọng tài, nhà nước dịch vụ công, nhà nước gác đêm. Tôi đọc được tuyên ngôn độc lập của Mỹ, của Pháp v…v…Những tri thức bị chính quyền xếp vào danh mục “hạn chế” đó đã giúp tôi có cái nhìn tổng quan hơn về chế độ Cộng sản cũng như về chính quyền hiện tại.

Rồi hàng loạt các chính biến ở các nước Đông Âu và  Liên Xô xảy ra, làm tan rã hoàn toàn khối XHCN. Tôi càng tin vào những nhận thức và lập luận của mình. Tôi ra trường bắt đầu làm luật sư và tiếp tục học thạc sỹ luật. Suốt trong khoảng thời gian mười mấy năm đó, tôi chứng kiến nhiều thực tại của xã hội Việt Nam. Những thực tại khách quan của xã hội đã tác động và củng cố những nhận thức của tôi về chế độ hiện tại.

Nhận thức của tôi là một quá trình tìm kiếm chân lý. Quá trình đó phụ thuộc vào vào tính lô-gích trong lý luận và sự kiểm chứng bằng thực tại khách quan. Nó không phụ thuộc vào sự cưỡng chế nhận thức hay những hay sự rao giảng các giáo điều. Nhận thức của tôi cũng không phụ thuộc vào những mất mát và điều kiện sống khắc nghiệt như hiện tại.

Nhận thức của tôi chỉ có thể thay đổi khi thực tại khách quan thay đổi hay đúng hơn tôi chỉ thay đổi cái nhìn với chế độ hiện tại khi và chỉ khi chế độ thay đổi.

Nguồn: Blog Lê Trần Luật

5 Phản hồi cho “Thực tại và nhận thức”

  1. nguoi Cham says:

    Kinh chuc anh Luat suc khoe va binh an!
    La nguoi Champa song cung que voi anh, co le anh khong biet ve toi nhung toi biet ve anh qua Bao chi Hai ngoai va qua mot nguoi quen
    Nhan thuc qua thuc tien la la dieu duong nhien va binh thuong, nhan thuc khi bi xuc pham den danh du va long tu trong trong mot xa hoi ma minh dang song de roi len tieng phan doi do chinh la con nguoi Dung cam. Moi nguoi dang ung ho anh va mong thay anh luon binh an

  2. Dân Nuớc Nam says:

    Xin cảm phục anh Le trần Luật
    Hiện nay trong cái xã hội cn VN con nguời không những đã bị cưỡng chế nhận thức , mà còn có 1 số đông giả vờ với nhận thức của kẻ cầm quyền vì lợi ích cá nhân . Chúng tôi hy vọng và mong anh luôn kiên định những giá trị mà anh đã hy sinh
    Dân Tộc và Đất Nuớc rất cần những SĨ PHU như anh .Anh ! Sau lưng anh còn có đông đảo đồng bào yêu thương anh
    PHÊRO

  3. Vũ thiện Tâm says:

    Lê trần Luật là một trong những người rất can đảm đáng khâm phục. Nếu đất nước có nhiều người yêu nước như anh thì nước ta mới tiến bộ được.
    Những người thích CS hãy nhìn cái gương CS Bắc Hàn. Dân bắc Hàn ngày nay ra sao? Đất nước đi về đâu? Dân Cuba ngày nay đang đứng ở đâu trên thế giới? Nếu chủ nghĩa CS thực sự mang lại cơm no áo ấm cho con người thì có lẽ ông tổ Marx và Lenin đã không bị ném vào thùng rác, và các nước Đông Âu đã không cho cái chủ nghĩa ‘độc tài, phát xít’ vào quan tài đem chôn.
    Nếu chủ nghĩa CS đem lại những điều tốt đẹp sao con cháu các quan chức sao không đi du học Cuba, Bắc hàn, Trung quốc mà chỉ chọn đi Mỹ, đi Úc, đi Anh quốc, đi Canada. Tại sao? và các quan chức lại thích đi Mỹ và đi các nước châu Âu? Tại sao? Xin hãy trả lời tôi.

  4. Thư Sinh says:

    “Không có gì quí hơn độc lập ,tự do.”Ngay trong câu khẩu hiệu nầy,tự nó đã nói lên cái trân quí của hai chữ độc lập ,để có được độc lập về tư duy ,thì tự mỗi cá nhân phải tự tìm tòi học hỏi để đạt đến đỉnh điểm cho chỗ đứng của mình ,từ đó mỗi cá nhân sẽ tự chọn cho mình những bước đi kế tiếp ,mà mình cảm thấy thích hợp với khả năng và sự đam mê của chính mình ,để đạt đến tuyệt đỉnh của thành công thì con người phải được hoàn toàn độc lập về tư duy.Sự thành công của mỗi một cá nhân rất cần thiết cho xã hội và quốc gia.Sở dĩ ngày hôm nay chúng ta đang tận hưởng những phương tiện tuyệt hảo của thời đại, không phải là nó đã được phát xuất từ những đóng góp của mỗi cá nhân đó sao?Vậy thì nhà nước Việt Nam đã và đang làm cái giống gì vậy? Đem cả một bộ máy của nhà cầm quyền đến áp chế người dân và bắt ép người dân ,phải làm tư duy ,theo bộ máy chỉ đạo của giới cầm quyền ,thì làm sao mỗi cá nhân có thể phát triển được toàn bộ cái tư duy độc lập của mình ,để đạt đến và nhìn thấy cái trân quí của hai chữ độc lập đây?Tại sao nhà nước cứ phải nói một đàng làm một nẻo vậy?sự thua sút và chậm tiến của dân tộc và đất nước nó bắt nguồn từ chỗ nầy đây !và tuổi trẻ VN đã sớm nhận thức được yếu điểm nầy của nhà cầm quyền ,nhưng nhà cầm quyền thì đã bị xơ cứng với cái thiên đàng làm chủ tập thể của học thuyết XHCN ,đã làm cho con thuyền quốc gia cứ phải bồng bềnh, nổi trôi ,như ” thuyền không bến đỗ “.Vì không thấu triệt được hai chữ độc lập trân quí nầy.Hoặc nhà cầm quyền cố tình hiểu theo cái tư duy độc lập là được độc quyền tham nhũng đây?

  5. Con người sống trong xã hội VC còn thua con chó, chế độ VC bắt con người suy nghĩ theo đường lối lưu manh của chúng, bắt sủa phải sủa, bắt cắn người hiền lương phải cắn, bắt thi đua giết người cũng phải giết. Tất cả mọi nhận thức con người phải đi theo đường hướng phi nhân của một chế độ lấy lao tù và đàn áp làm chân lý được gọi là bách chiến bách thắng để xây dựng một xã hội không còn nhân tính con người.

    Con người sinh ra phải có suy tư độc lập, nhận thức đâu là ác, đâu là thiện. Nếu VC dạy cho họ điều thiện là phải đạp đổ những nhận thức khác không khác nào đem giáo mác hoặc gươm đao bắt con người suy nghĩ theo một chiều hướng lệch lạc, mang tham vọng huỷ diệt nhân tính con người, cản trở giòng tư tưởng mới mà loài người luôn luôn đứng trước những vấn đề mà con người phải tìm ra câu trả lời để giải quyết những khó khăn của xã hội.

    VC nắm chắc lãnh vực kinh tế nên chúng muốn làm khổ người nào thì chúng chỉ không cho người ấy phần ưu đải của xã hội dành cho những người có tài, lý luận không thuận đề với chúng. Học ra trường mà không tìm kiếm được việc làm thì con người mất phương hướng tìm tòi và thấy việc học vô bổ. Muốn kiếm được việc làm thì phải nghe theo những lời gian dối của VC. Nhưng những điều VC ban bố chỉ là thứ canh thừa sửa cặn, tất cả đồ ngon chúng chỉ dành cho bản thân và gia đình chúng, người trí thức chỉ biết đứng chờ húp tô phở thừa trên bàn ăn sịnh soạn của đám tư bản đỏ.

    Mọi diễn biến của xã hội đã thay đổi, con người không làm ngơ với mớ lý thuyết chậm tiến của VC như anh nghe tôi thì tôi cho anh ăn, không nghe tôi giam đói. Trong cơn đói con người sẽ tìm ra cơm áo tự lập để nuôi thân. Con người không còn bị lệ thuộc vào những hảng xưởng của một nền kinh tế tập trung, người ta đã dùng trí tuệ và nhận thức để tìm cách giải quyết mội vấn đề của cuộc sống, tìm những hảng tư để phát triển tài năng để sinh tồn. Vì thế diễn biến hòa bình đang đi lên, phá bức tường sắc kiên cố mà VC đã dựng hàng chục thế kỷ.

    Ngày xưa nhà thơ Hữu Loan dù bị trù dập nhưng ông vẫn tìm ra lối sống cho đời ông và đã sống thoải mái trong danh dự, không bị bao vây kinh tế bởi người VC. Ngày nay điều kiện sống dễ dàng hơn ngày xưa, xã hội VC khó bưng bít nhận thức cởi mở của con người, con người bắt đầu dùng trí tuệ và ý chí để cởi trói những sợi dây xích oan nghiệt mà VC trói họ để dễ bảo. Những năm tháng tới, lối suy tư hết thời VC sẽ nhường chỗ cho những suy tư và nhận thức mới. Người VC nay mở miệng là nói kinh tế thị trường, mà khi làm ăn theo lối thị trường thì VC đã bị tư bản dìu theo cánh bướm, đưa hồn chúng vào quỷ đạo tư bản. Nhưng người công an đâu thấy điều đó, vẫn dốt nát, lý luận theo lối xưa mà không biết người chỉ huy của chúng đang tiêu tiền như nước khi sang du hí ở ngoại quốc. Cái khổ của dân tộc VN là còn một số người vẫn chơi trò làm không công, trong khi bọn to đầu VC đã đi theo con đường tư bản từ lâu nhưng đám tôi tớ vẫn còn tin tương lãnh đạo vẫn nhất mực đi theo con đường xã hội chũ nghĩa, vì thế đám công an vẫn gồng mình chết cho chủ nghĩa anh hùng mà không biết cái chết ấy chỉ là sự nướng thân vô ích mà dân tộc không bao giờ ghi công vô bổ ấy.

Leave a Reply to Nguyễn Hiền