|

Bịt miệng xã hội

images

Ngày 15 tháng 7 ông Nguyễn Tấn Dũng đã ký Nghị định 72/2013/NÐ-CP (gọi tắt là Nghị định 72) về quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ Internet và thông tin trên mạng, công bố ngày 31 tháng 7 và có hiệu lực từ ngày 1 tháng 9, 2013.

Nghị định 72 đã gây náo động dư luận và được xem là một văn bản cực kỳ phi dân chủ, chà đạp lên quyền tự do ngôn luận của cá nhân trên Internet, vi hiến và vi phạm nghiêm trọng các cam kết quốc tế của Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam (CHXHCNVN).

Ngay lập tức, Hoa Kỳ đã bày tỏ “quan tâm sâu sắc”. Bản tuyên bố của sứ quán Mỹ tại Hà Nội hôm 6 tháng 8 cho biết Nghị định 72 đã vi phạm nghiêm trọng quyền tự do căn bản của người dân.

Tổ chức Phóng viên không biên giới RSF cũng chỉ trích mạnh mẽ và mở chiến dịch tố cáo của Việt Nam, vốn bị xem là “hung thần của internet”.

Báo chí nước ngoài cũng đồng loạt đưa tin và phê phán Nghị định này, như “New Vietnam law criticized by Internet companies and rights groups” của Networkworld, “New Limits on Internet in Vietnam” của New York Times, “Vietnam new Internet control decree” của AP, “Vietnam to ban sharing of news stories on social media” của Telegraf, “This Is Why Vietnam Plans To Ban Social Media Sharing of News” của Techinasia, “Vietnam’s New Internet Decree” của Asiasentinel, “From the U.K. to Vietnam, Internet censorship on the rise globally” của Washington Post, “Vietnam and the Internet: The audacity of repression” của The Economist, v.v…

 Lỗ hổng hay cố tình

Ông Hoàng Vĩnh Bảo, Cục trưởng Cục Phát thanh truyền hình và Thông tin điện tử, đã giải thích trên tờ VnExpress:

“Trang thông tin điện tử cá nhân là trang thông tin điện tử do cá nhân thiết lập hoặc thiết lập thông qua việc sử dụng dịch vụ mạng xã hội để cung cấp, trao đổi thông tin của chính cá nhân đó, không đại diện cho tổ chức hoặc cá nhân khác và không cung cấp thông tin tổng hợp”.

“Như vậy, những tài khoản được lập thông qua các mạng xã hội như Facebook sẽ chỉ được đăng thông tin của riêng cá nhân đó. Trước hết chúng ta phải nói rõ đây là trang thông tin của cá nhân, mà các trang cá nhân thì được phép đưa thông tin về những thứ của chính mình, không được dẫn thông tin tổng hợp, tức là không được trích dẫn thông tin từ các cơ quan báo chí hay các trang web của cơ quan nhà nước”.

Sự phi lý xuất phát từ “Ðiều 20: Phân loại trang thông tin điện tử”.

Các trang thông tin điện tử (TTÐT) trong điều 20 của Nghị định 72 được phân loại như sau:

1. Báo điện tử dưới hình thức trang thông tin điện tử.

2. Trang thông tin điện tử tổng hợp là trang thông tin điện tử của cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp cung cấp thông tin tổng hợp trên cơ sở trích dẫn nguyên văn, chính xác nguồn tin chính thức và ghi rõ tên tác giả, hoặc tên cơ quan của nguồn tin chính thức, thời gian đã đăng, phát thông tin đó.

3. Trang thông tin điện tử nội bộ là trang thông tin điện tử của cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp cung cấp thông tin về chức năng, quyền hạn, nhiệm vụ, tổ chức bộ máy, sản phẩm, dịch vụ, ngành nghề và thông tin khác phục vụ cho hoạt động của chính cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp đó và không cung cấp thông tin tổng hợp.

4. Trang thông tin điện tử cá nhân là trang thông tin do cá nhân thiết lập hoặc thiết lập thông qua việc sử dụng dịch vụ mạng xã hội để cung cấp, trao đổi thông tin của chính cá nhân đó, không đại diện cho tổ chức hoặc cá nhân khác và không cung cấp thông tin tổng hợp.

5. Trang thông tin điện tử ứng dụng chuyên ngành là trang thông tin điện tử của cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp cung cấp dịch vụ ứng dụng trong lĩnh vực viễn thông, công nghệ thông tin, , phát thanh, truyền hình, thương mại,, tài chính, ngân hàng, văn hóa, y tế, giáo dục và các lĩnh vực chuyên ngành khác và không cung cấp thông tin tổng hợp”.

Rõ ràng trong việc phân loại để hạn chế, cấm đoán này đã không bao gồm đầy đủ các khả năng, hoặc đã bị cố tình lãng quên.

Thứ nhất, Trang TTÐT tổng hợp cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp không cung cấp thông tin tổng hợp có cung cấp thông tin tổng hợp. và loại không cung cấp thông tin tổng hợp.

Thứ nhì, Trang TTÐT do cá nhân thiết lập, không cung cấp thông tin tổng hợp nhưng thiếu hẳn loại có cung cấp thông tin tổng hợp.

Trong thực tế, trang TTÐT, trang web hoặc trang trên mạng xã hội, do cá nhân thiết lập bao hàm nhiều mục đích và chức năng phục vụ khác nhau.

Bà Tưng (Lê Thị Huyền Anh) có thể dùng trang Facebook của mình quảng cáo, giới thiệu, chia sẻ các thông tin cá nhân của mình, nhưng vô số các trang khác là nơi chia sẻ các thông tin, nhận định các sự kiện từ xã hội, lấy nguồn từ báo chí, lề trái cũng như chính thống. Tóm lại có sự tổng hợp, phân tích thông tin.

Ví dụ trang Anh Ba Sàm của Nguyễn Hữu Vinh, Trang “Bauxite Việt Nam” của giáo sư Nguyễn Huệ Chi và nhà giáo Phạm Toàn, trang “Quê Choa” của nhà văn Nguyễn Quang Lập, trang “Trannhuong.com” của nhà văn Trần Nhương, trang “Buudoan.com” của nhà biên kịch Thùy Linh, “Nhatthongnguyentrongtao” của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo, v.v… là những trang cá nhân mà trên đó đề cập đến mọi lĩnh vực của đời sống, văn hóa, chính trị. Ðây là nơi có những những phân tích, kết luận nóng bỏng và sát thực từ những sự kiện xảy ra hàng ngày hoặc được nói tới từ nguồn báo chí nhà nước. Chủ nhân các trang web này không dùng nó chỉ để nói về bản thân mình.

Như thế, tính từ ngày 1 tháng 9, 2013, các trang websites nêu trên không thể hoạt động tiếp tục, hoặc là phải thay đổi hoàn toàn hình thức chia sẻ thông tin. Ðây là một sự cấm đoán cực kỳ vô lý.

Bịt miệng xã hội

Nghị định là một văn bản dưới luật, một phương pháp sử dụng “luật rừng” của nhà nước CHXHCN Việt Nam, do Chính phủ ký, không được bàn bạc thông qua quốc hội, nên có những điều hết sức tùy tiện, cẩu thả, không sát thực tế, thậm chí không thể thực hiện được. Ví dụ Nghị định về cấm tụ tập đông người được định nghĩa hết sức vô lối. Không thể quy phạt những cuộc tập hợp có 5 người trở lên, vì trong thực tế nếu vậy thì đám cưới, sinh nhật, ma chay cũng có thể vi phạm. Có thể bắt giam, trừng phạt những người biểu tình chống Trung Quốc xâm lược, diễn ra trong ôn hòa và trật tự, nhưng lại làm ngơ trước cảnh thanh niên đổ ra đường, hỗn loạn, làm tắc nghẽn giao thông để đón sao Hàn, là những nghịch lý.

Do đó, nghị định 72/2013/NÐ-CP là một thứ văn bản bất cập, ngớ ngẩn, tước đoạt quyền tự do ngôn luận của mọi cá nhân. Chính xác Nghị định này là một hình thức bịt miệng toàn xã hội.

Trong lúc Việt Nam đang nỗ lực vận động ứng cử vào Tổ chức Nhân quyền Quốc tế khóa 2014-2016, Nghị định 72 đã tạo nên một “lỗ đen” thông tin ở Việt Nam, như RSF nhận định.

Nghị định 72 là “vô cùng sai lầm và không phù hợp với luật pháp quốc tế và các tiêu chuẩn về quyền con người”, như đánh giá của Human Rights Watch.

Nó là công cụ kiểm duyệt triệt tiêu mọi tiếng nói của người dân thông qua không gian điện tử Internet.

ÐCSVN thực sự đã thất bại và bất lực trước khả năng chuyển tải thông tin trên Internet. Thứ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Ðỗ Quý Doãn đã từng thú nhận (Lao Ðộng 10/1/2013):

“Tại sao chúng ta có một hệ thống hơn 700 tờ báo, 67 đài phát thanh truyền hình, hàng trăm trang tin, báo điện tử, hàng ngàn trang tin của các bộ, ngành. Có tới 17 ngàn nhà báo, trong đó có nhiều cây bút có đủ khả năng làm lay động bạn đọc mà “thông tin lưu truyền trong xã hội lại là thông tin từ blog cá nhân”. “Báo chí đang đánh mất niềm tin của bạn đọc”.

Nhà cầm quyền CSVN đã không ngừng đánh phá ngăn chặn các trang websites cá nhân, nhưng vỏ quýt dày có móng tay nhọn, trang này bị tấn công, trang khác lại mọc ra; bằng cách này hay cách khác những người sử dụng Internet có thể dùng công nghệ để vượt tường lửa truy cập những trang mà họ quan tâm.

Nhà cầm quyền CSVN đã tư xây dựng một lực lượng đông đảo dư luận viên ăn lương và đầu tư 200 triệu USD để thiết lập một mạng xã hội nhằm lôi kéo thanh niên, biến mạng nó thành mặt trận tuyên truyền.

Nhưng mưu toan này của nhà cầm quyền cũng thất bại bao trước, bởi vì nguồn thông tin một chiều, lừa mị, dối trá không có chỗ đứng. Càng cấm càng gây tò mò và nhu cầu tìm hiểu nguồn thông tin đa chiều là vô tận.

Mikhail Gorbachev đã nói: “Không nghi ngờ gì nữa, Internet cung cấp rất nhiều khả năng. Nó giúp cho sự phát triển dân chủ và làm cho con người chủ động hơn trong việc đưa ra các quyết định ảnh hưởng trực tiếp đến cuộc sống của mình”.

Trong Tuyên ngôn Ðộc lập của Internet (Declaration of the Independence of Cyberspace) ngày 8/02/1996, John Perry Barlow nói rằng, các nhà cầm quyền là những gã khổng lồ mệt mỏi, sẽ không có quyền lực trên không gian điện tử và khái niệm pháp lý về cách thể hiện tư tưởng không thể áp đặt nổi lên người sử dụng.

Internet thực sự là thứ vũ khí về tri thức trên mặt trận thông tin, có khả năng biến đổi nhận thức của con người, làm nhà cầm quyền ăn ngủ không yên.

Và vì sự lo ngại, vì sợ thua, nhà cầm quyền CSVN đã lúng túng, vội vã, đưa ra một Nghị định cẩu thả, bất khả thi, đến mức trong toàn bộ Nghị định không hề có một điều trừng phạt nào cho các mức độ vi phạm mà chỉ thấy chỉ thị cho các cơ quan ban ngành tự “tổ chức thực hiện các văn bản quy phạm pháp luật về an ninh thông tin” – một cách tạo ra sự lạm quyền, bất chấp pháp luật.

Tác dụng cấm của Nghị định 72 trong thực tiễn có lẽ cũng sẽ giống những dòng chữ “Cấm đái bậy” hay “Cấm xả rác” trên các bức tường ở Hà Nội.

Như tờ Asia Sentinel viết: “Cuối cùng thì cũng giống như nhiều luật và nghị định khác của Việt Nam, các điều khoản của Nghị định 72 gây nhiều tranh cãi này dường như có tính khích lệ, được thúc đẩy bởi ý thức hệ và không thể thực thi một cách có hệ thống”.

Nguồn: Nhật báo Người Việt

8 Phản hồi cho “Bịt miệng xã hội”

  1. Hoàng Trung Hải says:

    Nghe chừng cộng đồng mạng “ném đá” Nghị định này ghê quá. Nhưng riêng tôi, tôi thấy có rất nhiều điểm tích cực của Nghị định này, ví như trong Chương IV: TRÒ CHƠI ĐIỆN TỬ TRÊN MẠNG, Điều 37: Quyền và nghĩa vụ của người chơi, quy định:

    “Người chơi có các quyền và nghĩa vụ sau đây:

    1. Được chơi các trò chơi điện tử trừ các trò chơi điện tử bị cấm theo quy định của pháp luật;

    2. Quyền và nghĩa vụ của người sử dụng Internet quy định tại Điều 10 Nghị định này;

    3. Lựa chọn trò chơi điện tử phù hợp với độ tuổi của mình;

    4. Không được lợi dụng trò chơi điện tử để thực hiện hành vi vi phạm pháp luật;

    5. Thực hiện việc đăng ký thông tin cá nhân theo yêu cầu của Bộ Thông tin và Truyền thông;

    6. Chấp hành quy định về quản lý giờ chơi, quy định về thời gian hoạt động của điểm cung cấp dịch vụ trò chơi điện tử công cộng;

    7. Được doanh nghiệp cung cấp dịch vụ trò chơi điện tử bảo đảm quyền lợi theo quy tắc của trò chơi điện tử và quy tắc giải quyết khiếu nại, tranh chấp được công bố trên trang thông tin điện tử cung cấp dịch vụ của doanh nghiệp”.

    Không biết cấm đoán thế nào nhưng lâu nay thấy, việc chơi game ở xứ mình bát nháo quá. Quản lý chặt chẽ, khoa học để mang lại những điều tích cực cho xã hội thì người dân sẽ ủng hộ.

  2. Phan Huy says:

    Đảng Bây Giờ

    Đảng bây giờ như con chó điên
    Cắn chùng, cắn bậy, cắn quàng xiêng
    Cắn người yêu nước còn chưa đủ
    Cắn cả ông bà lẫn tổ tiên.

    Đảng bây giờ như con chó khùng 
    Sủa tiều, sủa hoảng, sủa lung tung
    Sủa anh tư bản xong bèn liếm 
    Sủa lão khựa Tàu rồi lại hôn.

    Đảng bây giờ như con chó già
    Hêt thời, hết vận, sắp thành ma
    Về nơi hoả ngục theo Hồ tăc
    Chịu cực hình của quỷ diệm la.

    Đảng bây giờ như con chó dại
    Nhe nanh thè lưỡi đầy nước dãi
    Mọi người ghê tỡm đều tránh xa
    Sợ lây trùng độc của chủ nghĩa.

    Đảng bây giờ như con chó lết
    Nhân dân vây đánh nằm chờ chết
    Còn ráng gân cổ sủa gâu gâu:
    “Điều bốn muôn năm, đảng bất diệt.”

    http://fdfvn.wordpress.com

  3. Chim Gõ Kiến says:

    Đọc toàn bài viết tôi thấy nhiều điều anh LDĐ viết đúng và hay, nhưng anh đã dùng 1 từ sai (có thể vô tình theo quán tính), đó là lề trái và truyền thông chính thống. Anh tự nhận là lề trái thì chứng tỏ anh luôn luôn sai, theo tôi như mọi người vẫn goi là lề Dân thì chính xác hơn. Còn hệ thống truyền thông kia thì chính là truyền thông nhà nước cs chứ không phải là chính thống được. Còn cái lề mà họ hay tự nhận là lề phải(cs) phải gọi chính xác là lề đảng(cs), vì luôn luôn viết bậy và sai nên không thể gọi là lề phải. .
    Thân góp đôi lời với anh Diễm Đức và những ai đang viết bài trong các trang mạng mang tinh thần Dân chủ Tự do – Lề Dân.

  4. Minh Đức says:

    Trích: “Trang thông tin điện tử cá nhân là trang thông tin do cá nhân thiết lập hoặc thiết lập thông qua việc sử dụng dịch vụ mạng xã hội để cung cấp, trao đổi thông tin của chính cá nhân đó, không đại diện cho tổ chức hoặc cá nhân khác và không cung cấp thông tin tổng hợp”

    Điều qui định này thực chất là cấm cá nhân làm việc loan truyền tin tức. Người dân không có quyền thành lập tổ chức mà chỉ đảng CSVN mới có quyền thành lập tổ chức cho nên cấm cá nhân loan tin tức là dành độc quyền cho đảng loan tin tức.

    Việc qui định này hàm hồ. Nó nhằm mục đích cấm cá nhân loan truyền tin tức chính trị bất lợi cho chính quyền CS nhưng những tin tức khác như tin về khoa học kỹ thuật, tin về nghệ thuật, về thể thao cũng đâu phải là tin nào cũng liên quan đến cá nhân đó. Chẳng hạn tin một hãng ở Mỹ sáng chế ra một loại điện thoại di động mới thì đâu phải là tin tức liên quan cá nhân đó. Theo qui định thì chủ nhân trang web đó cũng không được đăng loại tin tức đó trên trang của mình. Chỉ vì muốn ngăn cản thông tin bất lợi cho đảng CSVN mà đảng ngăn cấm dân loan truyền các tin tức có lợi cho việc mở mang kiến thức, nâng cao dân trí.

  5. Thanh Hoa says:

    Điều 10 của Nghị định này được người dân rất ủng hộ bởi tính tích cực của nó:
    “Điều 10. Quyền và nghĩa vụ của người sử dụng Internet

    Ngoài việc tuân thủ các quyền và nghĩa vụ quy định tại Khoản 1 Điều 16 Luật viễn thông, người sử dụng Internet còn có quyền và nghĩa vụ sau đây:

    1. Được sử dụng các dịch vụ trên Internet trừ các dịch vụ bị cấm theo quy định của pháp luật.

    2. Tuân thủ thời gian hoạt động của điểm truy nhập Internet công cộng.

    3. Không được kinh doanh lại các dịch vụ Internet dưới bất kỳ hình thức nào.

    4. Tuân thủ các quy định về bảo đảm an toàn thông tin, an ninh thông tin và các quy định khác có liên quan tại Nghị định này”.
    Không biết bao nhiêu gia đình khốn khổ vì con cái bỏ bê học hành, hư hỏng vì internet. Học cái hay của internet thì ít, học cái dở thì nhiều: game, sex…
    Quản lý chặt chẽ internet theo luật để giới trẻ đỡ dính vào một số tệ nạn là điều đáng hoan nghênh.

    • tu do says:

      Các quan lớn mua bán dâm chắc củng tại ảnh hưởng của mạng xã hội?

    • Nguyen Viet Nam says:

      Thanh Hoa sẳng sàng từ bỏ quyền tự do thiêng liêng của con người để nhờ nhà nước bảo hộ giùm chuyện quản lý con cái cho mình . Nếu nhà nước làm chuyện này được thì nhà nước cũng sẽ chăm sóc trẻ con theo kiểu “còn đảng còn mình” . Con cái của Thanh Hoa sẽ được dạy cách phản cha dối mẹ . Những lý luận kiểu Thanh Hoa là lý luận của những tên nô lệ . Đành rằng dân chủ không có nghĩa là vô luật lệ vô chánh phủ . Nhưng cái khác giữa độc tài và dân chủ nằm ở chổ các luật lệ của xã hội dân chủ phải vừa bảo vệ những quyền tự do hiến định của cá nhân vừa bảo vệ an toàn của cộng đồng — Còn luật của xã hội độc tài là tìm mọi cách ngăn cản mọi quyền của con người (trong trường hợp này là quyền tự do thông tin và ngôn luận) – Thanh Hoa nghĩ sao khi cùng một lúc cho ra nghị định phản dân chủ này, chế độ cũng đang bàn bạc hợp thức hóa nghề mãi dâm (cho có vẽ dân chủ như mấy nước Bắc Âu) – Vào lúc này, tự do mãi dâm và tự do ngôn luận theo Thanh Hoa cái nào quan trọng hơn ? Thanh Hoa đang muốn từ bỏ quyền làm cha mẹ (trong đó có quyền cấm các con không được lạm dung Internet, quyền tham gia hướng dẫn con cái truy cập những nội dung có ích trên internet, quyền cấm nhà nước không được tẩy não con mình…) để ngồi không nhờ nhà nước quản lý con cái giùm . Thanh hoa nên suy nghĩ kỹ trước khi ước muốn một chuyện gì !

  6. Tu do says:

    Đã gọi là mạng xã hội tự nó có nghĩa không riêng cho một cá nhân. Một nghĩa khác xã hội là gì nếu không là tập hợp của từng cá nhân?
    Theo cọng sản tất cả là nhân dân, chỉ có ngân hàng là thuộc nhà nước. Điều này ai cũng thấy. Nếu vậy xin các bác gọi mạng xã hội là “mạng nhà nước” cho tiện việc kiểm soát, rình mò. Khốn nổi đỉnh cao trí tuệ chưa phát Minh ra nổi một “mạng nhà nước” nào cả. Thành ra luật 72 làm cho vạn người “bức xúc”.

Phản hồi