|

Nhìn nhận và so sánh[2]

Tiếp theo phần I

Can thiệp vào Libya, Mỹ và phương Tây đã chơi một trò chơi mạo hiểm vì họ hoàn toàn không biết chắc được phe nổi dậy là ai? Là những người muốn cho Libya đi theo con đường dân chủ hay lại cho ra đời một nhà nước Hồi giáo cực đoan kiểu Iran, và trong lực lượng nổi dậy có bao nhiêu phần trăm là Alqueda-bao nhiêu phần trăm Herbola?

Đây vẫn là một câu hỏi chưa có lời đáp. Vậy mà người Mỹ và phương Tây vẫn can thiệp vào Libya: Theo tôi điều này đã chứng tỏ lương tâm và danh dự đã thắng sự cân nhắc thiệt hơn, có lẽ vì vì vậy mà Liên quân vẫn chưa kết thúc chế độ Gaddafi mặc dù họ hoàn toàn có khả năng làm điều đó.

Theo Le Figaro: ở Libya những người có cảm tình với Al-Qaida đang che giấu tình cảm thật sự của họ. Hiện tại họ cần Phương Tây giúp họ loại trừ Gaddafi để giành quyền lực. Cũng giống như phe nổi dậy người Hồi giáo Shia ở Irak họ “giang rộng cánh tay”đón quân đội Mỹ vào năm 2003 để đạt được quyền lực,rồi sau đó quay mũi súng về phía Hoa kỳ.

Vấn đề này thực quá nan giải và phức tạp!

Can thiệp vào Libya là một ván bài mạo hiểm,đầy bất trắc, nhưng nếu khoanh tay đứng nhìn quân đội Gaddafi thảm sát dân lành thì Mỹ và Phương Tây sẽ ghi vào lịch sử của mình những dòng ô nhục.

CSVN hiện nay đang hoang mang tột độ nên họ cực lực phản đối sự can thiệp của Mỹ và Phương Tây vào Libya.. Phát ngôn nhân bộ Ngoại giao VN cảnh báo rằng: “Can thiệp vào Libya là một tiền lệ xấu vì Libya là một nước độc lập có chủ quyền”!?.. Những tờ báo lớn của VN như Quân đội Nhân Dân –Nhân Dân-Tạp chí Cộng Sản và cả “Dàn đồng ca” 650 tờ báo của Đảng đều “hót cùng một giọng”!

CSVN đang cố “định hướng” dư luận,một mặt hạn chế thông tin về cuộc không kích của Liên quân vào Libya, Đài truyền hình VN chỉ đưa tin về những cuộc biểu tình chống chiến tranh xảy ra lẻ tẻ ở một vài nơi, những hình ảnh về cuộc không tập hoàn toàn nghèo nàn. Họ lo sợ những hình ảnh này sẽ làm tinh thần của những người đang phục vụ và ăn chia với chế độ khủng hoảng.. Cách “định hướng” thứ hai là huy động những tên bồi bút nhập cuộc bằng những bài phân tích “bình loạn” trên báo chí, trên đài phát thanh, truyền hình. Trước khi Liên quân can thiệp vào Libya, chúng ta đã nghe nhiều nhà phân tích thời cuộc có tên tuổi bình luận và khẳng định trên chương trình “Toàn cảnh Thế giới” là Mỹ và phương Tây sẽ “không dám” can thiệp vào Libya vì những lý do mà họ tưởng tượng ra: Cũng giống như trước đây năm 1991 (cuộc chiến Irak lần thứ nhất)-  và năm 2003 (cuộc chiến Irak lần thứ hai). Họ cũng khẳng định với người dân VN rằng Mỹ sẽ chỉ dọa Irak chứ không dám tấn công vì Irak có vũ khí cực kỳ hiện đại được Nga trang bị và có cả một triệu Vệ binh cộng hòa tinh nhuệ  rất trung thành với Saddam Hussein.

Giá trị của những lời khẳng định này như thế nào thì đã rõ!

Sau khi Liên quân không kích Libya mà không bị một tổn thất nào họ lại “định hướng” dư luận bằng cách “mớm” cho người dân VN và cán bộ CS luận điệu mị dân: Họ giải thích lý do mà Mỹ và phương Tây can thiệp vào Libya cũng chỉ “vì dầu  của Libya,chứ chẳng phải bảo vệ người dân nào cả”… ”Mỹ và phương Tây hành động vì quyền lợi của họ ở Libya và khu vực Bắc Phi-Trung Đông”… CSVN  muốn cho người dân VN nghĩ rằng Mỹ và phương Tây sẽ chẳng quan tâm gì đến VN đâu vì ở VN không có quyền lợi gì của Mỹ-hơn nữa cuộc chiến tại VN trước đây vẫn còn làm cho nước Mỹ “mất tinh thần” “khủng hoảng” mỗi lần nhắc tới ?! “VN không phải là Libya”… họ đang cố hết sức  để “lên dây cót tinh thần” cho cán bộ, đảng viên của họ đang “run như cầy sấy”!

Bộ máy tuyên truyền của Đảng CSVN không muốn cho người dân biết một thực tế là: Can thiệp vào Libya, Mỹ và Phương Tây đang chơi một trò chơi mạo hiểm vì đối tác của họ-phe Dân quân nổi dậy vẫn là một ẩn số…và khi Mỹ “đụng” vào Libya là “chọc” vào “tổ ong” Hồi giáo !?.. Vậy mà họ vẫn can thiệp bất chấp rủi ro và bất trắc vì không thể “ù lì” “khoanh tay đứng nhìn” mà không hành động cho lẽ phải.

Và  CSVN cũng không muốn cho người dân biết một điều – một điều cực kỳ quan trọng tạo nên tạo nên sự khác biệt giữa Libya và Việt Nam đó là: VN là một nước có hai tôn giáo lớn Phật giáo và Thiên Chúa giáo, hai tôn giáo kiến tạo nên nền văn minh của nhân loại hôm nay.

Còn lực lượng Dân chủ  tại VN cũng chia sẻ những giá trị mà người Mỹ chủ trương đó là: Tự do-Dân chủ-Nhân quyền,những người đang đấu tranh để Dân chủ hóa VN có tinh thần dân tộc nhưng đó là tinh thần dân tộc ôn hòa và tiến bộ hoàn toàn phù hợp với những giá trị mà người Mỹ và phương Tây theo đuổi… ở VN không hề có Hồi giáo cực đoan.

CSVN muốn “nhồi” vào đầu của người dân VN hình ảnh của một nước Mỹ xấu xa và thực dụng, họ khai thác quá khứ để xuyên tạc và bôi nhọ nước Mỹ,phủ bóng đen lên hiện tại.CSVN muốn người dân an phận chấp nhận cuộc sống do họ an bài, thao túng. Họ bảo người dân: “đừng có đấu tranh vì chẳng có ai quan tâm,không có LHQ nào can thiệp giúp đỡ cả đâu!?”.

Cách mạng Hoa lài rồi đây sẽ diễn ra ở VN, đó là một tất yếu của Lịch sữ.Từ trước đến nay người dân sống trong tâm trạng bất mãn nhưng tuyệt vọng vì họ cảm thấy mình thế cô, đơn độc trước guồng máy bạo lực được trang bị tận răng và được “vỗ béo” “ưu ái” bằng chính tiền thuế của họ và tài nguyên quốc gia… Đứng trước một thực tế là đã có rất nhiều cuộc đấu tranh bị đàn áp khủng bố, người dân VN đành phải chấp nhận một lựa chọn tiêu cực: Buông xuôi chấp nhận hoặc khá hơn một chút: ”Nằm chờ thời cơ”… Có một điều mà người VN nào cũng hiểu là thời cuộc luôn thay đổi, có khi xảy ra những biến động lớn và họ luôn kiên nhẫn chờ đợi. Đây không phải là việc “há miệng chờ sung” mà kinh nghiệm từ lịch sử cho họ biết rằng: Thời thế luôn thay đổi luôn vận động, đây là quy luật của trời đất của nhân loại và cái gì hợp lòng dân là hợp ý trời.Cái thiện cái tiến bộ luôn thắng cái ác cái lạc hậu, phản động.

Diễn biến tại Bắc Phi-Trung Đông và nhất là Libya hiện nay nằm trong qui luật đó
LỰA CHỌN CỦA CSVN.

Chế độ toàn trị, độc tài do CS lãnh đạo hiện nay là một chế độ khát máu – hung bạo cho nên sự lựa chọn vũ lực để đàn áp người dân là một khả năng rất lớn. Nhưng có một thực tế là sau những gì đã, đang, sẽ xảy ra tại Trung Đông-Bắc Phi, nhất là tại Libya với thái độ cứng rắn không khoan nhượng, không khoanh tay đứng nhìn của cộng đồng quốc tế nhất là Mỹ và phương Tây làm cho nhóm lãnh đạo cao nhất của CSVN hoang mang khó đạt được sự đồng thuận.

Còn nếu như Bộ chính trị quyết định đàn áp người dân bằng vũ lực (vì áp lực từ Bắc Kinh chẳng hạn) thì những người lãnh đạo thấp hơn cũng chưa chắc đã dám thực hiện một cách nhiệt tình vì họ cảm thấy bất an, không có đủ niềm tin để thực hiện mệnh lệnh vì họ biết họ phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình,họ sẽ bị luật pháp trừng phạt thích đáng với tội ác của họ dù là làm theo mệnh lệnh.

Còn nếu như CSVN vẫn u mê,ngoan cố sữ dụng vũ lực để chống lại nhân dân của mình thì nhân dân VN được quyền kêu cứu Cộng đồng Quốc tế can thiệp. Chúng ta không chủ trương mời gọi Cộng đồng quốc tế can thiệp vào công việc của chúng ta(mà Cộng đồng Quốc tế nhất là Hoa Kỳ và Phương Tây cũng không “vui vẻ” gì khi phải can  thiệp vào một cuộc khủng hoảng – họ chỉ làm khi không còn sự lựa chọn nào khác). Họ phải làm vì lương tri và danh dự,vì bảo vệ phẩm giá và tính mạng con người.

Từ trước đến nay CSVN vẫn hành xử theo cung cách của một bạo chúa, một thế lực ma quỷ. Tôi đã từng đi qua những nhà tù CS, từ Trại giam Hòa Sơn-An Điềm (Quảng Nam) đến Xuân Phước (Phú Yên) ra Trại giam Trung ương số 5  Thanh Hóa và cuối cùng là trại Nam Hà tỉnh Hà Nam, tôi đã chứng kiến trải nghiệm rất nhiều vụ Công an CSVN đánh đập tra tấn người tù một cách công khai và dã man hơn cả thời Trung cổ.Nạn nhân bị một toán công an 4-5 người dùng dùi cui điện, báng súng, nòng súng đánh, chọc vào người, họ đá vào bụng vào ngực vào lưng,họ đấm vào đầu vào gáy.Phản ứng tự nhiên của con người là khi bị đau quá phải kêu lên… Họ kêu trời kêu đất, kêu bố mẹ, vợ con rất là thảm thiết. Nhưng những tên công an nhân dân này cấm họ kêu, chúng vừa đấm túi bụi vừa hét: “cấm mày không được kêu”, những tên công an trẻ hơn thì dùng tiếng lóng: -“đánh cho “vỡ loa” của nó đi”.

Đó là những việc trong “nhà tù nhỏ”.

“Nhà tù lớn” cũng thế thôi… CSVN sẽ tìm mọi cách để ngăn chặn sự cầu cứu của người dân khi bị đàn áp, bắn giết.

Từ trước đến nay họ vẫn làm như thế, nhưng thời cuộc đã thay đổi… Bức màn bưng bít thông tin đã bị thời đại Internet phá vỡ. Hiện nay tương quan thế – lực của chế độ độc tài với người dân đã thay đổi, đã  nghiêng về phía người dân, phía lương tri và lẽ phải.
Sự cáo chung của CSVN là tất yếu và gần kề.

© Huỳnh ngọc Tuấn

© Đàn Chim Việt

2 Phản hồi cho “Nhìn nhận và so sánh[2]”

  1. CâyTre says:

    Chuyện tất yếu là như thế thôi,bởi Tức nước thì phải vỡ bờ!Nhận định của anh Tuấn(tác giả)rất Lôgic.Cái Gương của TS.luật CHHV là minh chứng và đúng sự thật trên mọi phương diện,mọi thời đại.Thời cơ đến thì lũ sẽ tràn và sẽ có máu đổ nếu BCT.ĐCSVN điên cuồng ra lệnh dùng vũ lực?và Quốc Tế cũng sẽ không ngoảnh mặt trước sự đau khổ của người dân Việt….Cứ nhìn dân Libya thì nghiệm ra Việt Nam .Saigon,5/4/2011-15h55′.

  2. Nguyễn Hùng says:

    Đồng ý.
    Nhân dân Việt sẻ phá tan nhà tù lớn dã man của chế độ toàn trị.
    Cù Huy Hà Vũ đã đúng : Nhân dân Việt sẻ phá án cho ông , người anh hùng xứ Hà Tỉnh .
    Tôi rất tự hào về ông : rất hiên ngang -rất đàng hoàng -chỉ thẳng vào mặt bọn trâu Dũng ngựa Triết Khỉ Trọng mà bắn.
    Ươc gì ông là thủ tướng hay tổng thống của Việt nam.
    Xin cảm ơn và chúc ông sức khỏe.
    Tôi ủng hộ sự trừng trị 14 tên bằng mọi cách !
    Nhục quá đảng cướp cộng sản ơi !

Phản hồi