WordPress database error: [Expression #1 of ORDER BY clause is not in GROUP BY clause and contains nonaggregated column 'oldsite_dcvwp.wp_posts.post_date' which is not functionally dependent on columns in GROUP BY clause; this is incompatible with sql_mode=only_full_group_by]
SELECT YEAR(post_date) AS `year`, MONTH(post_date) AS `month`, count(ID) as posts FROM wp_posts WHERE post_type = 'post' AND post_status = 'publish' GROUP BY YEAR(post_date), MONTH(post_date) ORDER BY post_date DESC

 
|

Tiếng chó sủa

Ảnh mang tính minh họa, nguồn On the net

(Thư ngỏ gởi Ngài giảng viên Đại học Cần Thơ, Nguyễn Trọng Bình)

 

Chào Ngài, để khỏi mất thì giờ của Ngài, tôi xin được vào thẳng câu chuyện. Tôi là một công dân, không sống bằng nghề văn chương hay nghệ thuật, có đọc được bài: “Một lần nghiêm túc và thẳng thắn vơi ông Trần Mạnh Hảo”, nên tôi muốn gởi đến Ngài những suy nghĩ của mình về bài viết này.

Thưa Ngài, theo thiển ý của tôi thì nhà thơ Trần Mạnh Hảo là người am tường về văn chương chữ nghĩa, nên ông Hảo viết phê bình là giúp cho những bạn đọc ít hiểu biết như tôi ngộ ra những cái hay cái chưa hay trong nền văn học nước nhà, chớ ông Hảo không có ý định dùng cán bút làm đòn xoay cho nền văn chương của một quốc gia. Nếu Ngài có ý truy cứu trách nhiệm cho ai đã làm cho nền văn học nước nhà chậm tiến, thì mong Ngài nên đào bới ở một hành lang khác. Một mình Hảo, trói gà không chặt, làm sao đủ sức đội đá vá trời.

Ngài phê phán rằng những bài phê bình văn học của ông Hảo đã bộc lộ ra “một lỗ hổng chết người đó là tính hệ thống, tính khái quát vấn đề” Theo thiển ý của tôi, những bài viết gần đây của ông Hảo, là những bài báo, vạch trần những nạn chia xôi chia thủ, xung quanh những giải thưởng văn học đầy tai tiếng. Những bài này không phải là những công trình nghiên cứu mang tính từ chương, kinh điển, nên Ngài đòi hỏi ở một bài báo phải có “tính này, tính nọ” là quá khắt khe đến mức hơi lố bịch.

Đọc văn xuôi ông Hảo, tôi thấy nhiều nhận định sắc sảo, được thể hiện ra chính xác như những định nghĩa toán học. Thảng hoặc, tôi gặp đâu đó hương vị của Thánh Kinh, của triết học, lại có khi nghe thấy giọng điệu chua ngoa, trào lộng rất Bắc kỳ. Tuy vậy, tôi vẫn tuyệt đối tôn trọng ý kiến của Ngài. Tôi tin rằng Ngài sẽ là người có đủ tài vẹn đức để vá “cái lỗ chết người” này lại, để mang lại sự chuyển biến đáng kể cho nền văn học nước ta.

Ngài mang ông Hảo ra so sánh với Trần Đăng Khoa và Phạm Xuân Nguyên. Cách so sánh này làm tôi nghĩ đến công việc của một tay lái lợn: ngắm nghía, sờ mó, nghe ngóng, khen bên này chê bên kia, để mặc cả, để dìm giá. Nếu tôi là Trần Đăng Khoa, hay Phạm Xuân Nguyên, mặc dù được khen, nhưng vẫn thấy xấu hổ, vì lời khen quá thô lỗ, sống sượng. Giống như một tay có máu dê, mới gặp cô gái lần đầu đã khen “vú em to lắm” ngay giữa chốn đông người.

Hơn nữa, thưa Ngài, văn chương cũng giống đời người “sống gởi thác về”. Những cái Ngài cho là đúng, là hay bữa này, chắc gì đã đúng đã hay ở ngày mai. Nhìn lại những tác giả bị thoá mạ, bị bỏ rơi như những mớ giẻ rách, thậm chí bị tù tội trong vụ Nhân Văn Giai Phẩm thì Ngài hiểu điều này.

Thưa Ngài, dựa vào đâu mà Ngài biết được ông Hảo nghiện và “thích thú”, “đắm chìm” trong ánh hào quang của những lời tung hô trên cái mạng internet” Tôi e rằng Ngài đã mắc cái tật “suy bụng ta ra bụng người”. Tôi nghe người ta đồn rằng ngay từ khi ở tuổi 15, 16 học lớp 9, lớp 10, ông Hảo đã lừng lững là một học sinh giỏi của tỉnh Nam Định, thường giật giải trong các kỳ thi học sinh giỏi văn toàn miền Bắc thời đó. Ông Hảo nổi tiếng là một học sinh hiếu học, bớt phần gạo mỗi ngày, bán đi lấy tiền mua dầu đốt đèn đọc sách. Các thày giáo thường đưa tên ông Hảo ra làm tấm gương cho những lớp sau. Ông Hảo cự tuyệt ý định của cha mẹ muốn đưa ông vào chủng viện học để ra làm linh mục. Ông xung phong đi bộ đội. Ông lăn lộn trong chiến trường khói lửa. Ông xuất hiện thường xuyên trên mọi văn đàn lớn nước nhà. Nhiều người yêu thích thơ ông. Vài comments trên mạng, ăn nhằm gì so với những thành tựu mà ông đã gặt hái được bằng mồ hôi, nước mắt, và trí tuệ của mình.

Lẽ nào Ngài lại đặt điều cho người ta như vậy.

Trong bài viết Ngài viện dẫn ý kiến của giáo sư Cao Huy Thuần rằng: “Ai đánh thức, không cho người khác ngủ, người ấy là trí thức, bất kể họ là ai”, rồi Ngài tỏ ra rất tâm đắc với định nghĩa này. Nhưng với hiểu biết của tôi thì ai không cho người khác ngủ là người mất lịch sự. Không tôn trọng giấc ngủ của người khác là kẻ thô lỗ. Nói vậy, nhưng tôi không có ý bác lại ý kiến của Ngài, mà tôi chỉ muốn gởi đến Ngài một thông điệp đã cũ mèm, trẻ con cũng biết là: Không thể bắt người khác phải thích những điều mình thích. Ngài khoái những em chân dài, thì Ngài cũng để cho người khác yêu mấy cô chân ngắn. Ông Hảo có “phang”, “chê”, hay “nhổ toẹt” có sao đâu, Ngài không thích giọng văn này, nhưng nhiều người khác thích. Hơn nữa, đó cũng là một cách góp giọng, góp điệu làm cho nền văn học nước nhà thêm phong phú, thêm màu sắc. Chẳng lẽ ai cũng phải viết theo kiểu “một là, hai là”, “thứ nhất, thứ nhì” đạo mạo cứ y như nghị quyết. Thứ văn này giành cho những bạn đọc là Đảng viên, còn thập loại chúng sinh như tụi tôi làm sao tiêu hóa nổi những món sơn hào hải vị cao sang ấy.

Nghe nói Ngài làm nghề dạy học, nên có lẽ Ngài mắc bịnh nghề nghiệp. Ngài luôn đè người ta ra để Ngài dạy bảo. Nào là “phải nghiêm khắc với chính mình”, phải “nhìn lại mình”, phải“nghiêm túc và thẳng thắn”, “ông Hảo phải biết…” Của đáng tội, đọc Ngài, tôi thấy Ngài chưa đủ bản lĩnh và tài năng để xách dép chữ nghĩa cho ông Hảo. Ngài có thể múa rìu trước mặt mấy em học trò Cần Thơ, nhưng làm sao Ngài có thể giảng dạy chữ nghĩa với những bậc thầy. Nói thiệt với Ngài, nếu Ngài bớt giảng dạy, bớt lên lớp, bớt khuyên răn, thì tôi cũng có thể phải lòng văn chương của Ngài.

Xuân Sách vẽ chân dung Trần Mạnh Hảo bằng thơ:

Ôi, thằng Trần Mạnh Hảo

Đi phỏng vấn Chí Phèo

Hắn chết từ tám hoánh

Đời mày vẫn gieo neo

Còn cái lão Bá Kiến

Đục bản in thơ mày

Bao giờ mày say rượu

Bao giờ mày ra tay?

 

Ngài thể hiện rằng Ngài rất “băn khoan, khó nghĩ” tại sao Xuân Sách “lại huỵch tẹt ra thế này”, “có dụng ý nghệ thuật gì ở đây chăng?” Rồi Ngài “chú ý đến hai câu: Bao giờ thì say rượu/Bao giờ thì ra tay”, và thế là sau bao năm nghiền nghẫm, kể từ ngày bài thơ trên đươc công bố, đêm qua Ngài đã khám phá ra: “ông Hảo trước lúc muốn làm việc gì đó để tăng thêm dũng khí, cũng phải nhờ cậy đến rượu”, “thì ra ông Trần Mạnh Hảo cũng hay say sưa và máu me lắm nên nhà thơ Xuân Sách mới vẽ chân dung ông Hảo vậy chăng”

Còn tôi, người đang viết cho Ngài, kiến thức văn học ở trình độ lớp 10/10 của miền Bắc trước đây. Điểm trung bình của môn văn được ghi trong học bạ thường là 5 hoặc 6/10. Khi đọc bài thơ này lần đầu tôi đã nhận ra một bi kịch đến với ông Hảo, và đặt ra bao nhiêu những câu hỏi, mà không tìm thấy câu trả lời.

Chí Phèo đã “chết từ tám hoánh”, mà sao Bá Kiến vẫn còn sống đến ngày nay? Cứ giả thiết rằng, sau cú đâm chí mạng của Chí Phèo, Bá Kiến đã được các bác sỹ phẫu thuật cấp cứu kịp thời, vì lão có tiền. Nhưng đến Cải Cách Ruộng Đất thì Đảng ta hóa vàng cho lão tận gốc rễ rồi. Tại sao lão còn sống? Ai là người đã làm Bá Kiến phục sinh?

Bá Kiến không những còn sống, mà sống nhởn nhơ, phây phây, ăn trên ngồi chốc, ngang ngược làm càn, dám “đục bản in thơ mày”.  Sao Bá Kiến không đục bản in thơ Tố Hữu, Nguyễn Khoa Điềm, hay Hữu Thỉnh, mà lại chỉ đục riêng bản in thơ Trần Mạnh Hảo? Đằng sau Bá Kiến còn ai, mà dám cả gan làm cho đời Hảo “gieo neo”?  Hội Nhà Văn là chốn của những tao nhân mặc khách, mà sao Bá Kiến chui vô được? Ai kết nạp cho lão? Lẽ nào Đảng lại để cho Bá Kiến nhởn nhơ gây tội ác như vậy? Sao Đảng không tiêu diệt Bá Kiến?  Để mình Hảo, đơn phương độc mã mượn rượu “ra tay”?

Thưa Giảng viên Đại học, hình như Ngài không phục Chí Phèo, còn tôi thì ngược lại. Tôi coi Chí Phèo là một anh hùng, dám đâm Bá Kiến trực diện mà chẳng cần phải phục kích, đánh lén, hay giấu mặt. Tôi thương hắn lắm. Hắn khố rách áo ôm. Hắn thân tàn ma dại, một thân một mình mà dám đương đầu với Bá Kiến, vừa giàu có, vừa quyền lực, lại đa mưu túc kế. Nhưng Chí vẫn nói lên khát vọng của mình bằng nhát dao định mệnh.

Thưa Ngài, trong câu thơ “Bao giờ mày say rượu”, tôi không nghĩ rằng Xuân Sách ám chỉ những bữa nhậu “say sưa và máu me”, như ngài phán. Xuân Sách ngụ ý một cuộc say khác, một cơn say hàm chứa một ý tưởng cao cả và ý nghĩa, nằm bên ngoài nghĩa đen của nó. Mà thôi, tranh luận làm gì cho nhọc lòng. Ngài hiểu bài thơ thế nào là quyền của Ngài. Nhưng nó đã buộc tôi phải nghi ngờ về khả năng cảm thụ văn học của Ngài. Câu, chữ, bố cục và cả ý tưởng được thể hiện trong bài của Ngài cũng đã làm tôi nghi ngờ về độ tin cậy với những ai đã đưa ngài lên bục giảng bậc Đại học.

Thưa Ngài, bài Ngài viết lúc đầu được đăng trên blog của nhà văn Trần Nhương, để rộng đường dư luận, ông Hảo đã yêu cầu Đàn Chim Việt đăng lại. Bài viết của Ngài không hề bị biên tập. Tên Ngài vẫn được giữ nguyên. Nếu tôi là Ngài, thì tôi sẽ cảm ơn ông Hảo và Đàn Chim Việt đã tái bản tác phẩm cho Ngài, và Ngài cũng nên tự hào vì mỗi bài viết của Ngài vừa xuất xưởng đã được các báo giành nhau đăng tải. Vậy mà sao Ngài lại nặng lời với ông Hảo là “ăn cắp”, là “lá mặt lá trái”. Thứ ngôn ngữ này tôi chỉ nghe thấy trên bến phà Bắc Cần Thơ, mỗi khi có dịp xuống Sóc Trăng ăn bánh bía.

Thưa Ngài, theo tôi được biết thì tờ báo mạng Đàn Chim Việt, thấm nhuần những giá trị nhân bản của Âu Châu và Bắc Mỹ. Họ tuyệt đối tôn trọng quyền tự do diễn đạt của mỗi cá nhân. Ngài có thể tham gia, mà không hề có một sự phân biệt đối xử nào. Tất nhiên dưới bài viết là những lời bình chú của bạn đọc cũng được tôn trọng. Ngài có quyền thích hoặc không thích những comments này, nhưng ngài không có quyền gọi bạn đọc là những “cóc nhái”, “ễnh ương”, “côn trùng”.  Đại tá Gaddafi gọi những người nổi dậy là “bầy chuột”, bị dân chúng phẫn nộ. Bây giờ ngài gọi bạn đọc là “cóc nhái, ễnh ương, côn trùng”, không biết bạn đọc có nên phẫn nộ không. Vậy mà tôi cứ tưởng Giảng viên  văn chương là những người hơn ai hết cẩn trọng trong cách dùng từ, khiêm tốn trong giao tiếp, mô phạm trong viết lách. Ngài đã có lần vén miệng lên để dạy bảo ông Hảo rằng “Có muốn khen chê gì cũng phải có nghệ thuật… cho nó đẹp”. Vậy sao ngài lại chơi không đẹp với bạn đọc.

Để kết thúc bài này, tôi kể Ngài nghe câu chuyện nhỏ. Một nhà văn nọ, sống ở thành phố Hồ Chí Minh, đã tự nguyện nhận mình là “con chó của Đảng”. Rồi ông ta cũng tự nhận nhiệm vụ “mỗi khi thấy người lạ, là tôi cứ sủa ầm lên để Đảng cảnh giác”.  Chờ mãi, tôi cũng chẳng thấy ông ta sủa tiếng nào to cả. Bữa nay tôi đọc Ngài, nào là “lỗ hổng chết người”,  nào là “một đại họa, một thảm họa đối với văn hóa xã hội”, nào là “một ca hi hữu.. cần được lý giải”. Thành thực tôi nghe tiếng sủa của Ngài to hơn vị nhà văn kia nhiều.

Nhân đây tôi cũng muốn nhắn với Ngài. Tôi chưa gặp mặt ông Hảo lần nào. Tôi không có bất cứ một mối quan hệ gì với ông Hảo. Tôi viết bài này chỉ với một mục đích được giãi bày những suy nghĩ của mình cùng Ngài và những bạn đọc thân yêu khác.

Kính chào Ngài,

© Trần Hồng Tâm

© Đàn Chim Việt

 

 

 

 

 

31 Phản hồi cho “Tiếng chó sủa”

  1. Nguyen Tran Huy says:

    Nguoi nhu Nguyen Trong Binh ma cung doi cam but. Khong biet mac co !
    Cam on ong Tran Hong Tam da cho ke boi but, cho ke
    vat mui chua sach da ti toe doi cam but biet the nao la le do.

  2. Đạo Nhân says:

    Bản thân tôi cũng như tác giả Trần Hồng Tâm là chưa hề được cái vinh dự gặp mặt để cúi đầu chào tiên sinh Trần Mạnh Hảo, người đã cho tôi khá nhiều kiến thức trong việc viết phê bình văn học dưới mái nhà VN do ĐCS đang lãnh đạo toàn diện đất nước không qua lá phiếu của dân.Làm đầy tớ người uyên bác văn thơ như tiên sinh TMH còn hơn làm thầy bọn lãnh đạo vô học hiếu sát .Cũng xin ngỏ lời cảm ơn Trần Hồng Tâm ,tác giả bài viết:” Tiếng chó sủa ” do ĐCV đăng hôm nay để mở rộng vấn đề vị giảng viên ĐH Cần Thơ Nguyễn Trọng Bình đã trở thành một tên bồi bút hạng bét của ĐCSVN trong bài viết “Một lần nghiêm túc và thẳng thắn với Trần Mạnh Hảo” do sau khi tiên sinh đã phân tích cùng phân loại vài hạng người có tên tuổi lớn mang học hàm cao ngất trời dưới chế độ đôc quyền đảng trị tại VN. Loại bồi bút hạng bét cho ĐCSVN như Nguyễn Trọng Bình hiện nay trên đất nước ta nhiều như cỏ dại mọc bừa phứa bên đường từ Nam ra Bắc.Bọn bồi bút này đã được ĐCSVN dậy dỗ rất kỹ một công thức chung: BỀ HỘI ĐỒNG bất cứ ai không chịu khom người thấp ngang cỏ như chúng.Đó là công thức bất biến của bọn người này chuyên dùng cách hiếp dâm tập thẻ những nguời yêu nước nhưng nghịch ý Đảng .Bọn Việt Gian bồi bút mạt hạng này có măt khắp ngang cùng ngõ hẻm đều giống nhau một muc đích duy nhất là hại người vô tội không hợp ý Đảng để được Đảng ban ơn bổng lộc đồng thời nuôi mộng leo cao lên những chiếc ghế 3 chân sắp gẫy do gió tự do dân chủ đã,đang hội tụ ngoài biển Đông thổi vào.Phúc thay cho đất Mẹ VN vẫn còn những sĩ phu Bắc Hà như tiên sinh TMH và tác giả Trần Hồng Tâm.Khâm phục vô cùng.

  3. Thằng Mõ says:

    Thật đáng buồn cho tổ quốc Việt Nam, khi có những ông mang danh Tiến Sĩ mà viết lách như học sinh tiểu học và đầy tính chất du côn, trịch thượng, hăm dọa quen thuộc !!! Với những ông TS này, nền giáo dục và tương lai Việt Nam sẽ đi về đâu ???!!!

  4. Henry Dinh says:

    Ong Tam viet bai gop y rat hay. That boi phuc. Toi rat dong tinh voi bai viet cua ong.

  5. Bình bình says:

    Cám ơn tác giả Trần Hồng Tâm, bài viết của ông tuyệt cú mèo không chê được điểm gì. cũng cám ơn dcv đã kiếm đâu được con chó trông hung dữ sùi bọt mép nhìn vãi cả linh hồn…

  6. Trần Văn Thông says:

    Hay. Cám ơn ông Trần Hồng Tâm. Tôi nghĩ chẳng còn gì để nói nữa! “Ngài” Nguyễn Trọng Bình chắc khó ngủ lắm đây!

  7. tônthấtdđức says:

    À,thì ra đến nay,qua bài này mới xác thực con người XHCN đả Xuống Hàng CHÓ,Ngựa rồi !
    [****Hai chó tranh cải/Bên này kêu chó/Bên kia kêu chó/ Hai bên cùng chó (CaoBáQuát)]

  8. Bắc Mỹ Thuận says:

    Bài của tác giả Trần Hồng Tâm QUÁ ĐÃ. Bài viết rất thâm hậu, võ bút uyên thâm mà lịch sự, tâm phục, khẩu phục Trần Hồng Tâm. Thông qua việc phân tách đúng sai, phải quấy với Ngài giảng viên đại học khoa văn đại học Cần Thơ Nguyễn Trọng Bình, tác giả muốn hướng thiện cho ông bồi bút này : quay lại là bờ, đi tới mãi kiểu này sẽ không còn cơ hội làm người nữa đâu.
    Than ôi, Nguyễn Trọng Bình, mới ngoài ba mươi tuổi, chưa bằng tuổi con trai của nhà thơ Trần Mạnh Hảo, mà dám viết những lời vô cùng hỗn láo, vô cùng mất dạy với một nhà thơ, nhà văn, nhà phê bình văn học đã nổi tiếng từ khi Nguyễn Trọng Bình chưa sinh ra.
    Nguyễn Trọng Bình, đúng là hình ảnh điển hình nhất của nền giáo dục phi nhân xã hội chủ nghĩa : năm điều Bác Hồ dạy không có điều nào dạy trẻ nít phải kính yêu ba mẹ. Một người không được giào dục tử tế như Nguyễn Trọng Bình, lại được Đảng cho lên bục đại học để đào tạo ra những con người như Bình, thì than ôi, dân tộc Việt Nam đang rơi xuống vực thẳm vô văn hóa, vô giáo dục. Ai, những ai là người cứu được đồng bào ta ?

    • tônthấtđức says:

      TMH củng xuất thân học vị của XHCN như NtBình. Một già cókinh ngiệm hơn .Một trẻ thì ít hơn,lẻ đương nhiên.Nhưng củng cóhể bằng hay hơn,mặt này , mạt khác. Mà dẩu có “ngu” thì củng do cài giáo dục của XH C(hó) N(gựa) ấy đẻ ra.Phê binh thơ dở,văn dở thì cứ phê bình,nhưng thử hỏi TMH có phải phê bình là cứ mạt sát ,hằn học,mỉa mai người bị phê bình như vậy thì có trong sáng hơn ntb hay không.? Thế hệ sau tiếp nối thế hệ trước,nếu ntb có tiến sỉ,có là gvđh mà không ra gì ,là “bồi bút” thì củng do thế hệ TMH dạy bảo không ra gì”"mà thôi..Và TMH …củng từ thế hệ trên nửa.(thế hệ cha anh không ra gì thì thế hệ sinh sau củng thừa hưởng và ngụp lặn trong cái không ra gì đó thôi ! Trách chi AI? Và mong chi AI cứu?..Đó là sự tiếp nối của nền văn hóa thóa mạ,qui chụp ,phê phán vơí giọng điệu “dìm’ người ta xuống để mính ngửng cao đầu,nhìn “sương mùmùa thu hànội” mà thấy “mặt trăng giửa ban ngày”….
      Có thể TMH đả thành danh khi ntb chưa sinh ra ,nhưng không có nghỉă là anh ta “không biết gì”ngoài cái bằng t/s và gvđh đểcó thể có ý kiến với bặc cha chú hay sao ? Phong kiến củng không có cáiluật lệ năng nề như vây.Chỉ có XHCN mới bịt miệng ,”trói”chặt tay chân,tim,óc vns và giới trí thức , “độc tài độc tôn”như vậy….

      (BBT cắt: Viết dài và đi quá xa chủ đề bài chủ)

  9. vn says:

    Chúng nó lại giở trò đánh hội đồng anh Hảo thôi. Bà con đâu phải đứng lên bảo vệ lẫn nhau chứ.). Đâu để chúng ỷ quyền ỷ thế, lợi dụng bằng cấp tiến sỉ, giáo sư, hay chức tước làm càn được

  10. nguyễn duy ân says:

    Trần Hồng Tâm lịch sự mà “thâm” thì cứ nói huỵch toẹt rằng tên “giảng viên đại học Cần Thơ” kia là một con trong “bầy chó của đảng!” Còn phải ” …kể Ngài nghe câu chuyện nhỏ.” Biết hắn ta có hiểu không?

Phản hồi