|

Tại sao Việt Nam sẽ không sụp đổ?

Carl Robinson, World Policy
Diên Vỹ, X-Cafe chuyển ngữ

Một cảnh văn nghệ trong Lễ hội Nghìn năm. Ảnh: on the net

Nhà bất đồng chính kiến trường kỳ Bác sĩ Nguyễn Đan Quế chắc chắn là đang tận hưởng vài khoảnh khắc trước sự quan tâm của thế giới. Lấy cảm hứng từ những sự kiện tại Trung Đông, vị bác sĩ đã đăng một bài xã luận trên tờ Washington Post tuần trước, kêu gọi chính quyền cộng sản ngoan cố Hà Nội biến đổi theo hướng “dân chủ và tự do.” Ngay lập tức, công an đã bắt giữ ông và buộc tội kêu gọi lật đổ chính quyền. Nhưng chỉ vài ngày sau, rõ ràng là nhờ những tiếng nói từ Washington, ông đã được tại ngoại và được phép về nhà tại Thành phố Hồ Chí Minh, Sài Gòn cũ.

Người đàn ông 68 tuổi này chắc hẳn rất vui khi đã chọc được tổ ông vò vẽ ở Hà Nội – và dường như chẳng bị gì. (“Hãy xoá bỏ Bộ Chính trị” và “biểu tình trên đường phố,” ông đã tuyên bố trên Internet gần đây, theo nguồn tin của AFP). Ông đã đấu tranh cho nhân quyền và chính trị đa đảng từ năm 1978, ba năm sau miền Nam Việt Nam sụp đổ. Ông đã bị bắt giam bốn lần và trải qua 20 năm trong tù. năm 1998, Bác sĩ Quế được ân xá với điều kiện phải di cư sang Hoa Kỳ. Nhưng ông đã từ chối. Rất ít người Việt nào lại từ chối một đề nghị như thế.

Nhưng chính quyền cộng sản Việt Nam có phải quan tâm nhiều đến ảnh hưởng ở Trung Đông đang bất thình lình dấy lên trong nước? Nói cho cùng, ưu tiên chính trị của họ đã được hiến pháp bảo đảm. Vào đầu tháng Giêng, Đại hội toàn quốc Đảng Cộng sản Việt Nam đã tái xác nhận uy quyền này và cam kết sẽ không bao giờ chấp nhận chính trị đa nguyên. Hà Nội bị Washington lên lớp về nhân quyền hàng ngày và các tổ chức Theo dõi Nhân quyền và Ân xá Quốc tế đang theo dõi chặt chẽ những nhà chống đối trong đó Ân xá Quốc tế đã “bảo lãnh” một số người trong họ, bao gồm cả Bác sĩ Quế.

Sau khi thăm viếng cặn kẽ Việt Nam trong 18 tháng qua, tôi có thể báo cáo rằng Hà Nội không cần phải lo lắng nhiều. Đơn giản là, chính quyền Việt Nam sẽ không đi theo Tunisia, Ai Cập và có lẽ Libya để bị sụp đổ trong thời gian ngắn. Và lý do là gì? ngược ngạo thay, cũng chính là cái lý do khiến Nam Việt Nam ngày xưa bị sụp đổ vào năm 1975 trước những người cộng sản miền Bắc cứng rắn, không bao giờ thoả hiệp. Chẳng ai muốn chiến đấu cả. Họ đều có những điều tốt hơn để làm.

Sau gần 60 năm cai trị của Đảng Cộng sản ở miền Bắc và hơn 35 năm ở miền Nam, toàn bộ Việt Nam ngày nay đã mang tính chủ nghĩa cá nhân cực kỳ. Thay vì có mục đích chung và đoàn kết thì mọi người đều chỉ lo cho bản thân, cái tâm lý sauve qui peux (ai cũng nghĩ riêng cho mình) đã dẫn đến sự sụp đổ bất thình lình của miền Nam và sau đấy là những chuyến vượt biên trong tuyệt vọng của những Thuyền Nhân. Hình ảnh so sánh tốt nhất là quốc gia này giống như một trường dòng nội trú, nơi luật lệ đề ra để được tuân theo hoặc bị phá vỡ bởi những người khác chứ không phải là tôi. Nơi mọi người được đối xử như trẻ con và thường xuyên được dạy dỗ những bài học tín ngưỡng dưới hình thức của hàng loạt các khẩu hiệu, lễ kỷ niệm và những ước mơ hoành tráng. Khi tôi than phiền với một nhóm người Việt tại một thành phố duyên hải về những âm thanh đầy khó chịu vào buổi sáng sớm từ những chiếc loa tuyên truyền, một người cười và trả lời, “Chỉ là những tiếng ồn chính trị. Tôi chẳng nghe thấy gì cả!”

Cơ bản là người Việt đang đủ thoả mãn trong số phận của mình với mức thu nhập trung bình đang tăng trưởng đều đặn hướng đến mức 2.000 đô la một năm. Đúng là lạm phát ở mức 12% đang là một khó khăn, nhưng ba năm trước nó cũng từng đạt đến mức gần 30%. Mọi người đều tìm cách xoay trở, giật gấu vá vai, trong khi bon chen hơn một tí tại sở làm. Chẳng ai quên được cuộc sống khó khăn dường nào sau 1975. Thử nghiệm thất bại về kinh tế xã hội chủ nghĩa của Hà Nội ngày nay đã biến thành nền “kinh tế thị trường” tự do cho mọi người và chẳng ai dám mạo hiểm những gì họ đang có được. Con cái của họ hoàn toàn bị mê hoặc bởi chủ nghĩa vật chất và ăn chơi. Đơn giản là tôi không thể tưởng tượng được bất cứ hoàn cảnh nào khiến người Việt sẽ nổi dậy và lật đổ chính quyền cộng sản.

Đương nhiên, chẳng ai thật sự ưa thích chính quyền. Trên thực tế, người dân rất đồng thuận trong thái độ ghét bỏ chính quyền, tạo thành một nguồn cảm hứng vô tận cho các cuộc tán gẫu hoặc chuyện đùa trên bàn cà phê, cả hai là những thứ không thiếu trong cuộc sống người Việt. Giới trẻ dễ dàng vượt tường lửa để truy cập Facebook và đăng những lời ngớ ngẩn không khác gì giới trẻ cùng lứa phương Tây. Với những thử thách liên tục đối với việc quản lý một đất nước đa dạng với hơn 80 triệu dân hiện nay, so với chỉ 30 triệu khi chiến tranh chấm dứt, chính quyền là một mục tiêu dễ dàng để châm chọc trong đời sống bình thường của người dân.

Tham nhũng thật sự là một vấn nạn nghiêm trọng và, trong chừng mực nào đấy, cũng là một chủ đề mà giới truyền thông nhà nước được phép khai thác. Những vụ tai tiếng bùng nổ thường xuyên. Nhưng trong đời sống thường ngày của mình, mọi người đều là kẻ đồng loã, bắt đầu với việc hối lộ 15 đô la để tránh bị phiếu phạt quá tốc độ hay những thứ được dùng lót tay nhằm giúp việc cấp giấy phép nới rộng nhà được nhanh hơn. Đồng tiền lại xoay vòng khi những quan chức tham nhũng trên, những người với mức lương trung bình chỉ khoảng 150 đô la một tháng, đến kéo ghế tại những nhà hàng địa phương để tiêu xài những đồng tiền hối lộ khó kiếm của mình. Ai cũng đang tham gia một mánh khoé nào đấy. Với quá nhiều doanh nghiệp tư nhân, nạn trốn thuế đang lan tràn. Bên ngoài những con số thống kê đầy ảm đạm, Việt Nam vẫn có một nền kinh tế phụ khổng lồ đang hoạt động mạnh bằng vàng miếng và đô la Mỹ.

Và cứ thế, các nhà chống đối tại Việt Nam tiếp tục được báo chí nước ngoài quan tâm. Và với việc thiếu vắng tính minh bạch từ chính quyền lẫn kinh doanh, các blogger tiếp tục kháo chuyện dựa trên những đồn đãi. Nhưng mọi việc đều xảy ra dưới đôi mắt và đôi tai soi mói của an ninh Việt Nam. Thỉnh thoảng, họ lại làm một cú bắt giữ – nhưng luôn luôn có lựa chọn, quan tâm đặc biệt đến những cựu đảng viên cộng sản đã rời bỏ hàng ngũ và kêu gọi tự do đa đảng. Người dân đã hiểu được thông điệp.

Đương nhiên, thêm một người tù chính trị cũng đã quá nhiều. Nhưng trên thực tế, Việt Nam có ít hơn 100 tù nhân đối lập hiện bị giam giữ. Ít nghe đến việc tra tấn có hệ thống như những chính thể tàn bạo khác. Thêm vào đó, chính quyền đã có thể xuất khẩu những ai có tiềm năng chống đối, đầu tiên như là những Thuyền Nhân và, như là cái giá của việc bình thường hoá quan hệ với Hoa Kỳ trong những năm 1990s, hàng nghìn cựu sĩ quan quân đội Nam Việt Nam từng bị giam trong trại cải tạo đã được cấp visa. Một các giá khác mà Washington đòi hỏi là quyền tự do đi lại, và hôm nay, người Việt có thể đi ra nước ngoài. Một số đã không quay lại, nhưng thường là vì lý do kinh tế hơn là chính trị.

Khi mạnh mẽ kêu gọi chống lại chính quyền cộng sản, Bác sĩ Quế đã chỉ ra trong bài viết trên tờ Washington Post rằng “Hà Nội cần Washington hơn là Washington cần Hà Nội,” đặc biệt là khi căng thẳng dâng cao trước sự bành trướng của Trung Quốc trong vùng biển Đông và những tranh chấp giữa hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Hà Nội mạnh mẽ than phiền khi Washington đưa ra vấn đề nhân quyền, đặc biệt là trong bản báo cáo hằng năm của Bộ Ngoại giao. Nhưng Việt Nam lại thay đổi thái độ, đặc biệt là với vấn đề tự do tôn giáo. Nhìn chung, Việt Nam đã cởi mở hơn và bớt khắt khe hơn nhiều so với 15 năm trước. Thay đổi chậm rãi hơn là nhanh chóng là những gì đang xảy ra tại Việt Nam.

Ngoại trừ những thất bại nặng nề không lường trước, tôi tin rằng Việt Nam sẽ tiếp tục đi theo con đường thay đổi chậm rãi. Quốc hội vốn từ lâu là một cơ quan dễ bảo đã bắt đầu khoe cơ bắp trong những năm qua, ngăn chặn một dự án đường sắt cao tốc Bắc-Nam vì lý do chi phí và cũng đã lên tiếng về dự án khai thác bauxite do Trung Quốc vận hành. Việc lựa chọn ứng cử viên trong đợt bầu cử năm tới sẽ rất thú vị để theo dõi. Chính quyền cũng đã đặc biệt quan tâm đến ý kiến người dân, ví dụ như việc huỷ bỏ sự kiện bắn pháo hoa khổng lồ trong lễ kỷ niệm 1000 năm ngày thành lập Hà Nội vào tháng Mười năm ngoái sau khi một cơn lũ lớn tàn phá miền trung Việt Nam. Và khi người dân nổi giận đến mức kéo cả ra đường, ví dụ như cái chết của một người đi xe hai bánh bị công an bắt giữ ở đông bắc Việt Nam vào năm ngoái, chính quyền đã có phản hồi. Sau những biến động ở Việt Nam sau 60 năm qua, một cuộc cách mạng – thậm chí một cuộc nổi loạn – đơn giản là không nằm trong ván bài.

Bản tiếng Việt: Diên Vỹ

21 Phản hồi cho “Tại sao Việt Nam sẽ không sụp đổ?”

  1. Sau says:

    Gừi Carl Robinson,

    Là một người phương Tây đầy não trạng duy lý , nhìn và đánh giá hời hợt các sự kiện dựa trên sự kiêu ngạo, vụ lợi, mạnh được , yếu thua ” hoàn toàn không hiểu gì về tâm tình dân tộc Việt., dân tộc Á Đông.

    Lại càng không hiểu triết lý sống cao thượng thiên về tình cảm của dân Việt. Đó cũng chính là nguyên nhân chính dẫn đến hơn 50 ngàn lính Mỹ bỏ mạng tại Việt Nam vì sai lầm về chiến lược chống CS ở miền Nam trước đây.

    Lịch sử hiện đại chuyển dần sang hướng hòa bình dân chủ , mặc kệ cho các nhà vạch định chiến lược nói này nọ theo thiên kiến riêng .

    Khi số đông con người thức tỉnh khỏi sự ngu muội, lừa bịp của các ảo tưởng chính trị, đòi hỏi công lý, chán ghét sự dối trá bất công .. với sự trợ giúp của truyền thông hiện đại, thì lúc ấy gã Carl Robinson mới nhận thấy mình hiểu vể thế giới người Việt là rất ít.

    Nếu như lập luận của Carl Robison mà đúng, thì triều nhà Trần dân ta phải thua giặc Mông Cổ rồi.Tiện đây xin nhắc lại, chính là dân Việt đã sinh hoạt dân chủ đầu tiên vào thế kỷ 13(?) bằng cuộc trưng cầu dân ý nổi tiếng trong lịch sữ. “Hội nghị Diên Hồng” Và kết quả sau đó thì mọi người đã biết..

    Dù sao cũng cám ơn gã nầy đã khích dân Việt ta để nhìn lại mình.

  2. DO NGHE says:

    Tại sao Viêt Nam chưa sụp đổ
    Xin thưa Vì ĐÓI ít NHIỀU NO
    Tránh Vỏ Dưa Đạp Võ Dừa
    Diệm Đổ THIỆU Tàn BIẾT CHƯA GIẢI PHÓNG
    Đến BẢY LĂM Chổng CỘNG CHẠY LÀNG
    Thiệu Kỳ CHẠY Truyền sang CỘT ĐÈN
    Bao trãi nghiệm đả quen quen
    Cầu XIN Cách MẠNG Hoa SEN LÒNG TỪ
    Hoa SEN NỞ Hương TÕA Tự DO
    Tư BẢN ĐỎ Độc Tài ĐỘC ĐẢNG
    Mau đổi MÀU Tư BẢN TRẮNG
    Họa GIẶC TÀU Chết hết CHẲNG CÒN AI

  3. BốcPhét says:

    Ăn no rồi bỏ, rõ kwá mà!
    ViệtNam ”hòacọng”, thì cọnghòa mí bền lâu!!!
    Chuyện xưa đã biết kwá ”rầu”
    Bi chừ là chuyện ”bíbầu” sống chung!

    Cùng nhau giảikwyết tậncùng
    Sơnhà đấtnước… con rồng cháu tiên…
    Chuyện mình, mình giảikwyết riêng
    Đừng nghe lủ ”điếm”, mà triềnmiên tôiđòi!!!

  4. nt says:

    “Chính quyền cũng đã đặc biệt quan tâm đến ý kiến người dân, ví dụ như việc huỷ bỏ sự kiện bắn pháo hoa khổng lồ trong lễ kỷ niệm 1000 năm ngày thành lập Hà Nội vào tháng Mười năm ngoái sau khi một cơn lũ lớn tàn phá miền trung Việt Nam.”

    This is incorrect, the preparation for the firework got exploded just days before the celebration.

  5. Lữ Út says:

    Tôi đã nói nhiều lần : tin vào những gì bọn tây nói thì chỉ có mà ăn cám.
    VNCH không sụp đổ bất ngờ mà từ 1965 bằng lời tuyên bố của TT LB Johnson sau trận Ia Drang : “let get out of there ” ( đọc kỹ quyển We are soldiers Once…and Young ).
    Mỹ đạo diễn ” Tết Mậu Thân ” để xóa sổ lực lượng Giải Phóng Miền Nam. 1968.
    Cuộc Vượt biên Campuchia 1970 để xóa sổ lực lượng tinh nhuệ quân đoàn III VNCH
    Ép buộc mở cuộc hành quân Lam Sơn 1971,( tòan bộ cuộc hành quân được phác thảo bởi sĩ quan cấp tá làm việc với Alexander Haig ), để xóa sổ các đơn vị tổng trừ bị VNCH.
    Nếu TT Nixon không ra lệnh cho không quân Mỹ quay lại yểm trợ VNCH năm1972, theo lới hứa bằng thư với TT NVT, thì chưa chắc ông ta đã bị impeached vì Watergate.
    Từ 27-1-1973 mỗi chiếc xe Jeep của QLVNCH chỉ được cấp 20 lít xăng một tháng, mỗi một khẩu đại bác chỉ được bắn 2 quả đạn/ tháng, trong khi quân BV chở tiếp liệu tối ngày sáng đêm theo hệ thống đường HCM.
    Chính Kissinger cũng không ngờ là VNCH tồn tại đến 1975.
    Ngày 30-4-1975 TT G. Ford nhận tin người Mỹ cuối cùng rời khỏi Nam VN lúc đang ở sân golf.
    PS : sauve qui peut nghĩa đen/bóng mạnh ai nấy chạy, mạnh ai nấy lo.

  6. vong quốc Dân says:

    thấy người nên nghỉ lại ta trong những tháng vừa qua dân trung đông và bắc phi đã lật đổ nhà độc tài lâu năm ,tàn át, tham lam,và hiện nay đang diễn ra tại lybia làm cho những ai đang khác vọng tự do nói chung như dân việt nam nói riêng rất mong hoa nở trên quê hương việt nam ,hoa nào nở cũng đẹp
    nhưng hoa nở như thế nào, trước chúng ta nên kính trọng và tiếp tục ủng hộ những người trong nước đã hy sinh tuổi trẻ và tương lai của họ cho nhân dân và tổ quốc .đó chỉ cảnh tỉnh toàn dân rằng tổ quốc lâm nguy. chứ còn muốn lật đổ cs hiện nay thật khó khăn đó là sự thật.
    thứ nhất việt nam không có đảng đối lập ,ai sẻ cầm đuốc soi đường đi tìm tự do .không thể kêu gọi biểu tình chống chế độ cs một cách không tổ chức thì tin rằng dân sẻ không đi. hy vọng việt nam sẻ có Gorbachev tại quốc nội.
    cái khó hơn là mỹ đang vuốt ve ủng hộ csvn vì vị trí việt nam rất tốt cho giao thông hàng hải cả vùng.mỹ chẵng thích gì cs nhưng đó là chính sách của mỹ.phải hiểu mỹ chỉ vì quyền lợi của nó.
    phải tìm hậu thuẫn trước,không có nghĩa là ngồi đó cs sẻ ban cho tự do.
    tuỳ theo phát động muc đích gì để biểu tình . như đòi công lý,đòi chủ quyền,tài nguyên của dân tộc v.vv
    từ đó mới bước thêm bước mới.chứ không thể biểu tình lật đổ một chế độ trong khi chúng không thể lường được cái gì sẻ xảy ra cho xã hội.
    xét cho cùng việt nam hiện nay là một nhóm mafia như rắng độc trăm đầu, buôn dân bán nước miễn sao kiếm nhiều tiền bay ra nước ngòai sống ,mong muốn thay

  7. Nguyen Giao says:

    The author’s assessment is so factual that his prediction is – too bad that – likely correct.
    Even if VN has a Gorbachov, any uprising would probably be crushed by the Chinese just like what happened in Hungary and Czechoslovakia decades before the fall of the Berlin Wall.

    Nguyen Giao
    San Diego, USA

  8. SauLucSix says:

    tha thi ky quan
    tu thi ky phu
    phi nhat trieu nhat tich chi co
    ky so do lai gia tiem hi.
    You make something like you know about viet nam but actually you are not.
    Khi nao nhung nguoi cung kho VN dung len nhu Pham Hong Thai, Nguyen Thai Hoc trong the ky 21
    nay thi bon CS se khong con cho dung than. Van de o cho CS VN lam tay sai cho trung quoc.
    Mai quoc cau vinh thi som hay muon gi cung se bi dao thai. Dan viet nam chi cho thoi co de dap do
    bon Banh truong tay sai la CSVN. Lich su dan toc chung minh dieu do. Ong co biet Dinh, Le, Ly Tran, Le, Nguyen la to phu cua to phu chung toi da day dieu do.
    Bai viet cua ong chi lam bon CS them mung vui mac dau no khong noi len su that.
    SauLucSix
    (BBT: Mời ông bà vào vpskeys.org tải phần mềm gõ tiếng Việt miễn phí)

  9. iBi says:

    Chưa bao giờ báo/ký giả Mỹ nhanh nhẹn trong việc chạy tin, bài về những cuộc đấu tranh bất đồng chính kiến ở VN, những cuộc biểu tình của công nhân hay dân oan kiện đất v.v.., hoặc làm lơ với những cuộc tập dượt của công an để chống “nhân dân” biểu tình hay bạo loạn rất gần đây ngay sau khi xảy ra các cuộc cách mạng ở Bắc Phi và Trung Đông. Bây giờ, ký giả Mỹ lại tỏ ra nhanh nhẹn phân tích những nguyên nhân không nên có những cuộc biểu tình chống chính quyền CSVN theo kiểu Bắc Phi và Trung Đông, để trấn an nhân dân VN và… đảng ta & đảng CSTQ.

    Những lý do đã được nêu trong bài viết có vẻ rất vững và rất khách quan, dễ được chấp nhận bởi đa số. Lại còn tỏ ra là kẻ khách quan đứng ngoài quan sát nữa. Và cũng vì lý do khách quan đó mà tác giả đã không nhận thức được những lý do chủ quan, nội tại bên trong nước Việt Nam hiện nay. Chính những lý do chủ quan nội hàm đó mới là những động lực để dễ sinh ra cách mạng. Động lực đó có khi rất đột biến, tương tự như những đột biến ở Bắc Phi và Trung Đông hiện nay, ngay cả chính quyền Mỹ – dù có hệ thống tình báo tinh vi nhất thế giới – cũng không thấy trước được. Đó là: một, gia cấp đảng thống trị đã tham nhũng và thoái hóa tột cùng, lại còn bất tài và hèn nữa; hai, sự phân cách giàu nghèo đã đạt tới cùng cực, giới thiểu số giàu quá giàu và giới đa số nghèo quá nghèo; ba, lạm phát tăng và giá trị đồng tiền giảm mỗi hàng năm làm cuộc sống người nghèo càng khốn khổ hơn; bốn, sự bất mãn về nỗi nhục quỵ lụy với TQ quá rõ ràng, cộng thêm nguy cơ bị TQ đầu độc về thực phẩm, tinh thần, xã hội triền miên; năm, giai cấp đảng thống trị ở từng địa phương thi nhau cướp bóc dân trắng trợn, lại còn bao che nhau v.v… Những yếu tố đã đủ để người dân phẫn uất để nổi dậy.

    Thế còn các yếu tố bên ngoài đối với hiện trạng VN ?

    Trung Quốc đang lo sợ, và họ đang tất bật lo: một, triển khai lực lượng phòng và chống nổi loạn; hai, tuyên bố sẽ làm nhiều việc để phân chia lợi ích sao cho công bằng hơn để trấn an “nhân dân”. Vì chính mình cũng đang ở thế lâm nguy nên TQ hiện không thể nhảy vào giúp VN hoặc tìm cách giúp VN từ bên ngoài về khoản chống bạo loạn này.

    Mỹ sẽ giúp VN về khoản này, qua đó cũng là giúp TQ một cách gián tiếp. Tưởng là kỳ lạ, mà thật ra là thế chiến lược của Mỹ đang đi ở Đông Nam Á hiện thời. Hiện nay, Mỹ cũng đang bận túi bụi ở Bắc Phi và Trung Đông, đang phải chọn những giải pháp vô cùng khó khăn và phức tạp để đối phó với tình hình đang sôi động ở đó; do đó, Mỹ chọn biện pháp trước là xoa dịu, phân tán và gây nghi ngờ những bất mãn của người dân VN, sau là sẽ tới bước đe dọa khéo nếu các cuộc biểu tình có nguy cơ sẽ nổ ra. Điều này phù hợp với mong muốn của CSVN. Cả hai, Mỹ và CSVN, đang kẻ tung, người hứng cho chiến dịch phân tán bất mãn cho loãng ra hoặc xẻ bất mãn thành nhiều dòng sang hướng khác ở VN này.

    Con đường dân chủ, tự do cho VN vẫn còn nhiều ngăn trở, ở phía bạn lẫn thù. Tuy nhiên, không phải chỉ có một mà là có nhiều con đường để dẫn tới bến. CSVN đã nướng hàng chục triệu dân để tạo nên một đất nước VN lầm than, đói khổ như hôm nay. Chúng ta còn để họ nướng thêm bao nhiêu dân nữa cho đau khổ và từ sự đầu độc TQ, và đât nước tàn tạ thêm bao nhiêu năm nữa ?

  10. Thanh says:

    Can co mot bai phan bien bai nay voi nhung nhan xet va ly luan xac dang hon. Tren thuc te bai nay se lam suy giam tinh than chien dau cua cac nha dan chu. Tuy nhien cung khong nen ho hao go bai nay xuong vi nhu the la khong ton trong tu do ngon luan.

Phản hồi