|

Dân tộc bất hạnh khi đất nước không có tự do và công lý

Trong một đất nước mà con người không có Tự Do thì đừng hòng ở đấy tìm thấy Công Lý. Cái mà người ta gọi là công lý thì đó chỉ là cường quyền, áp bức, bóc lột, tùy tiện và phi pháp. Dù nó có tên là “Pháp Quyền” cũng chỉ là do ý chí chủ quan của một nhóm Lãnh Đạo cưỡng chiếm quyền của toàn dân. Dân không có quyền lựa chọn chế độ, tuyển chọn chính quyền, không có phương tiện kiểm soát chính quyền, qua hệ thống truyền thông tư nhân tự do và các chính đảng đối lập. Khi một chính quyền không tôn trọng Nhân Quyền, luật pháp không bảo vệ Dân Quyền thì quyền lực chính trị của chính quyền đó không còn phát xuất từ  Quốc Dân nữa, mà phải dựa vào các thế lực chính trị Quốc Tế. Thế là chủ quyền Dân Tộc bị biến mất. Chính vì vậy mà Việt Nam, thông qua đảng Cộng Sản đang từng bước lọt vào tay bọn bành trướng Trung Cộng. Khiến cho nhiều đảng viên CSVN còn lương tri phải bật lên tiếng báo nguy về tình trạng mất nước. Thật bất hạnh cho Dân Tộc Việt Nam bị rơi vào hoàn cảnh bi thảm này.

Trước cảnh đau lòng đó, trong dân chúng, từ những bậc tu hành, đến văn nghệ sĩ, trí thức, thanh niên, lao động…nam, nữ và cả các cựu đảng viên cộng sản đã cùng đứng lên đòi Tự Do Dân Chủ Nhân Quyền cho toàn dân. Đòi toàn vẹn đất nước và chủ quyền dân tộc. Họ đã, đang bị trả giá bằng sự tù đầy, quản chế khắc nghiệt. Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ, lãnh đạo tối cao của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là người tù bị quản chế vô hạn định. Năm 2007, ĐCSVN dùng tòa án phi pháp, kết án Linh Mục Nguyễn Văn Lý, 8 năm tù, 5 năm quản chế. Hiện Ngài vẫn còn trong tù, 2 lần bị tai biến mạch máu não, liệt nửa người. Và 13 tù nhân chính trị: Ô. Nguyễn Phong, 6 năm tù giam, 3 năm quản chế. Ô. Nguyễn Bình Thành, 5 năm tù giam, 2 năm quản chế. Ô. Lê Nguyên Sang 4 năm tù giam. Ô Nguyễn Bắc Truyền, 3 năm tù giam. Luật sư Lê Thị Công Nhân, 3 năm tù giam, 3 năm quản chế. Luật sư Nguyễn Văn Đài, 4 năm tù, 4 năm quản chế.  Nhà báo Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, 2 năm 6 tháng tù giam. Ô. Nguyễn Văn Hải, 2 năm tù treo. Ô. Trần Quốc Hiền, 5 năm tù giam, 2 năm quản chế. Ô. Trương Minh Đức, 5 năm tù giam. Ô. Trương Quốc Huy, 6 năm tù giam, 3 năm quản chế. Ô. Nguyễn Ngọc Quang, 5 năm tù giam, 2 năm quản chế. Ô. Phạm Bá Hải, 3 năm tù giam, 2 năm quản chế.

Cuối năm 2009, đầu năm 2010, tòa án phi pháp CSVN lại đã áp dụng điều luật 79, lật đổ chính quyền, và  điều 88, tuyên truyền chống nhà nước để kết án 17 người dân yêu nước, đấu tranh ôn hòa cho tự do dân chủ và chủ quyền dân tộc. Khiến cho toàn dân uất hận và quốc tế lên án nặng nề. Trong đó gồm: Ô. Phạm Văn Trội, 4 năm tù giam. 4 năm quản chế. Ô. Trần Đức Thạch, 3 năm tù giam, 3 năm quản chế. Ô. Vũ Văn Hùng, 3 năm tù giam, 3 năm quản chế. Ô. Nguyễn Xuân Nghĩa, 6 năm tù giam, 3 năm quản chế. Ô. Ngô Quỳnh, 3 năm tù giam, 3 năm quản chế. Ô. Nguyễn Văn Túc, 4 năm tù giam. 3 năm quản chế. Ô. Nguyễn Mạnh Sơn, 3 năm, 6 tháng tù giam, 3 năm quản chế. Ô. Nguyễn Văn Tính, 3 năm, 6 tháng tù giam, 3 năm quản chế. Ông Nguyễn Kim Nhàn, 2 năm tù giam, 2 năm quản chế. Ô. Trần Anh Kim, 5 năm, 6 tháng tù giam, 3 năm quản chế. Ô. Trần Huỳnh Duy Thức, 16 năm tù giam, 5 năm quản chế. Ô. Nguyễn Tiến Trung, 7 năm tù giam, 3 năm quản chế. Ô. Lê Công Định, 5 năm tù giam, 3 năm quản chế. Ô. Lê Thăng Long, 5 năm tù giam, 3 năm quản chế. Cô Phạm Thanh Nghiên, 4 năm tù giam, 3 năm quản chế. Bà Trần Khải Thanh Thủy, 3 năm, 6 tháng tù giam. Ô. Đỗ Bá Tân, 2 năm tù treo, 3 năm và 11 tháng quản chế.

Cô luật sư kiên cường bất khuất, Lê Thị Công Nhân hết hạn tù vào ngày 06/03/2010, bị công an dẫn giải về tận Phường, nơi cư trú và cho xem biên bản quy định về việc quản chế. Cô đã ký và viết ý kiến vào biên bản rằng: “Tôi không chấp nhận bản án, trong đó có hình phạt phụ là quản chế”. Thế rồi cô sinh hoạt đi lại bình thường. Chỉ 72 tiếng đồng hồ sau, vào lúc 13g30 ngày 09/03/10, khi cùng với người chị đi phố về, đã bị công an đón đường bắt giữ 3 tiếng vì “vi phạm lệnh quản chế”. Lý do ngầm là ngăn không cho cô trực tiếp gặp hãng tin quốc tế AFP để trả lời phỏng vấn lúc 3 giờ chiều cùng ngày.

Trên đây chỉ là một số tên tuổi mới bị chính quyền CSVN chính thức kêu án, còn biết bao nhiêu là tù nhân tôn giáo và lương tâm đã bị nhà nước VN cầm tù dài hạn từ trước tới nay, mà dư luận ít biết tới. Thực ra với chế độ độc tài toàn trị: Quốc Hội, Chính Phủ, Toà Án, Truyền Thông đều nằm trong tay ĐCSVN, thì toàn quốc có khác gì là một “nhà tù lớn”. Trên 80 triệu dân, nằm dưới quyền cai trị, tham nhũng, hà khắc của 3 triệu đảng viên cộng sản. Họ muốn nhốt ai vào nhà tù nhỏ thì nhốt. Bất kể họ đã ký vào các Công Ước Quốc Tế về các Quyền Dân Sự và Chính Trị. Chính vì vậy, mà họ đã không nương tay đối với các tôn giáo, nơi quy tụ sức mạnh của dân chúng. Để che mắt thế giới, họ cho Công An đội lốt “lưu manh, côn đồ” để  tấn công các tín đồ tôn giáo. đập phá các nơi thờ tự, và những biểu tượng thiêng liêng của các tôn giáo. Hiện nay các tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo tại vùng Cửu Long, đang là nạn nhân bị chính quyền địa phương đàn áp, đánh đập dã man. Trước đó giáo dân Thiên Chúa Giáo ở Thái Hà, Tam Tòa, Đồng Chiêm…và Tăng Ni Phật Giáo tại tu viện Bát Nhã, Lâm Đồng cũng gặp cảnh tương tự.

Thật đáng buồn cho giáo dân Thiên Chúa Giáo Việt Nam, vị cầm đầu của Phong Trào Giáo Dân  quyết liệt đòi “Sự Thật và Công Lý”, là Tổng Giám Mục Hà Nội, Ngô Quang Kiệt đã bị rời quê hương đi Roma để chữa bệnh, giữa lúc vị thế của tín hữu Kitô Giáo Việt Nam đang lên cao. Theo một nguồn tin chưa chính thức, thì vị Giám Đốc Trung Tâm Công Giáo tại Quận Cam, Linh mục Nguyễn Uy Sỹ, một người trẻ đầy nhiệt huyết, năng nổ trong việc ủng hộ cho các cuộc đấu tranh của giáo dân ở Hải Ngoại, đòi Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền cho Việt Nam, vào tháng 7 tới, cũng sẽ bị thuyên chuyển tới một giáo xứ mới. Nhưng đây chỉ là vấn đề nội bộ của Giáo Hội Thiên Chúa. Vấn đề chung của Đất Nước và Dân Tộc là trách nhiệm của toàn dân, mà mọi tôn giáo, mọi đoàn thể Quốc Gia trong và ngoài nước phải biết vận dụng thời cơ, giữa lúc ĐV/ĐCSVN đang tranh nhau vị trí lãnh đạo. Trung Cộng thì muốn áp lực ĐCSVN phải làm tay sai trung thành với chúng, Hoa Kỳ  muốn Việt Nam trở thành “đối tác chiến lược” của họ. Nhưng đòi chính quyền Việt Nam “cần cải thiện hồ sơ nhân quyền của mình”. Không lúc nào bằng lúc này, thành ngữ ; “Đi với Tầu thì mất nước”. “Đi với Mỹ thì mất đảng” lại quá đúng . Đến đây thì những người cộng sản còn lương tri và tình tự dân tộc buộc phải lựa chọn. Với toàn dân thì trước sau như một “Không có Tự Do và Công Lý”, thì không thể huy động nổi sức mạnh của toàn dân để ngăn bành trướng, và đưa Quốc Gia Việt Nam chủ động gia nhập tiến trình toàn cầu hóa được.

© Lý Đại Nguyên

3 Phản hồi cho “Dân tộc bất hạnh khi đất nước không có tự do và công lý”

  1. Nhat Nguyet HN says:

    Muốn dẹp tan đảng CSVN. Toàn dân chúng ta hãy cùng nhau nắm tay với những nhà đấu tranh hoặc tự do hành động riêng rẽ, viết những câu ca dao, những câu thơ nho nhỏ ngắn gọn, mang đầy ý nghĩa, dễ nhớ, để người dân có thể truyền miệng cho nhau, và làm truyền đơn bằng những mẩu giấy nhỏ, như thế người dân mới tiếp cận được, cũng như tết nguyên đáng vừa qua, nhưng rất tiếc là truyền đơn do ban tổ chức làm bằng mẩu giấy lớn, nội dung lại quá dài, nên người dân khó tiếp cận để đọc được, thí dụ như những câu thơ ngắn để người nông dân dể nhớ mà truyền cho nhau, chúng em đã làm thế nầy rất là hiệu quả, nhưng chúng em không có điều kiện nhân sự để đi rải truyền đơn khắp các tỉnh thành mà chỉ làm được trong phạm vi nhỏ mà thôi hơn nữa chúng em còn bận đi học.

    GIỚI TRẺ CHÚNG TA LÀM GÌ?

    Giới trẻ chúng ta làm gì hởi.
    Chính quyền tham nhũng gây tai hại.
    Đất nước còn gì của chúng ta.
    Thành quả tăng trưởng về túi họ.
    Vay nợ nước ngoài cũng nuốt luôn.
    Giới trẻ sau nầy nai lưng trả.
    Trả hết đời nầy đến cháu con.

    THỦ TƯỚNG NÓI CHÓNG THAM NHŨNG!

    Nói lên làm gì Thủ tướng đảng.
    Những người tham nhũng ở đâu ra.
    Thanh tra chính phủ cũng thừa nhận.
    Đúc chung một lò đảng mới ra.

    QUÊ HƯƠNG TA MẤT!

    Quê hương ta đó còn hay mất,
    Tội nghiệp đảng ta vẫn cúi luồn,
    Thất học đảng nào sao biết tính,
    Thôi thì dâng đất phứt cho xong.

    NGÀY TẬN SỐ
    Đảng dốt nhưng giàu chẳng kém ai
    Đô la vô số nào đếm hết
    Con cái đảng xài chẳng thấm đâu
    Nhưng đảng không biết ngày tận số
    Giặc Tàu biến đảng thành hung nô.

  2. lotxac says:

    GIAI ĐOẠN THU III : là giai-đọan đã chín mùi; vì toàn dân Việt-Nam đã bù+ng tỉnh; nhũ+ng che dấu của SỤ+ THẬT. Vì sú+c mạnh của tòan dân là sú+c mạnh nhu+ SẤM SÉT; nó nhu+ ngon sóng ngầm khi vùng lên thì không còn một ngăn-cảnh nào cản ngăn đuọc. Khi toàn dân quyế đúng lên thì phải có đổ máu; vì có đổ máu thì chắc chắn đám CÔN-ĐỒ chỉ có vài triệu không thể preventable cả tám chục triệu dân trong nuoc.
    Ngoài ra, Nhân-dân Thế-giói đã đúng về phía CÔNG-LÝ cho Vietnam; khiến đám côn-đồ này trốn chạy. Và ngày ấy quyết định rồi sẽ đến; khi daân Việt nam sẵn sàng trong tu+ thế VÙNG LÊN. Đó là giai đoạn thú III tôi phải viết cho hết.

  3. lotxac says:

    Nhân đọc qua bài trình bày” DAN TOC BAT HANH KHI ĐAT NUOC KHONG CÓTU-DO VA CÔNG-LÝ”; chúng tôi không chê điểm nào về bài BÌNH-LUẬN trên; trong mộ đất nuoc đã đuọc CSVN chiếu cố trên 35 năm qua,và còn tiếp tục cho đến bao gio?. Nhu+ng chúng tôi vẫn còn TIN qua lịch-sủ Việt đã chúng-minh là gần 100 năm cai trị của thục-dân Pháp; cũng phải trảnh lại snền TU-DO cho nguoi VN chúng ta trong tinh thần đấu tranh không ngùng. Suy ra, CSVN mói cuóp quyền LÀM NGUOI của con nguoi VN bất khuất chỉ có 35 năm thì cũng chua chắc đã giũ đuọc ngôi vị của nó. Vì CSVN đang ỏ vào giai-đoạn suy sụp thú II, và còn I giai-đoạn nũa CSVN mói sụp đổ, và sụp đổ hoàn toàn. Giai-đoạn thú I là sau khi CSVN thôn tính nốt miền NAM còn lại; khiến cho Miền BẮC ngõ-ngàng: BÁT và ĐẢNG nói rằng: Miền NAM bị Mỹ+Ngụy bỏ đói, không nhà, không của; rách ruoí. Nhu+ng khi họ nhìn vào nhà cu+a nguoi miền NAM nhu+ một THIÊN-ĐÀNG TRẦN THẾ. Họ còn ngo+ ngàng rằng MÁY NGHE ĐÀI “Radio” mua mang nhu+ mộ tên NGỐ; mà cho mình là CB ba-lô. Nguoi miền BẮC vào thăm bà con để VO+ VÉC VỘI VÃ VỀ; khi đuọc nguoi nhà cho ăn Cà-rem, và hỏi ngoài BẮC có thú này ? thì họ trả lòi rằng: thú này ăn không hết; còn đem phoi khô. Biết mình nói NGỐ mà cú+ nói; vì chúng đã nhiễm vào cái óc NGU-ĐẦNG của HỒ, không thể nào một só+m một chiều mà tẩy sạch đầu họ đuọc; mà phải có thoi-gian họ gần vói nguoi tốt miền NAM.
    Anh Lý Đ. Nguyên đua ra nhũng dũ kiện trên đã và đang xảy ra trên đất nuoc chúng ta hiện nay cho chúng ta thấy: Dân VN ta, chẳng nhũng miền Nam, Trung,và ngay đeến dân miền Bắc đã, và đang vùng lên tất cả trên ba miền đất nuóc; dù bị đánh đập, hù dọa, bỏ tù;kiềm-chế; làm nhục, bị VC cuõng hiếp trẻ con nhu+ tên CB Q.DŨNG; nhung nhân-dân miền Bắc đã vùng lên cùng voi nhân-dân miền Nam chống lại. Sụ+ đàn áp dã man của CSVN chúng tỏ rằng : nguòi VNCH truóc đây đã chúng kiến: khi VC bắt ngùoi Viet-nam vào bu+ng biền vào đêm khuya đập đầu họ chôn sống vào hố; mà bị cáo không một lò+i minh-oan. Coi nhu+ VNCS dùng biện pháp rù+ng rú ( forest’laws) bây giò đối vói nguoi đấu tranh chống lại họ thì so vói trong thòi chiến còn nhẹ ho+n nhiều; phải không anh LĐN ?
    Cuối cùng, có một điều tôi đu+a ra đây là: HIỆN NAY TẠI VNCS/CN do ĐẢNG của mọi HCM lãnh -đạo đã và đang xuất-hiện rất nhiều CÔN-ĐỒ, và rất nhiều CÔN-ĐỒ NGUY-HIỂM; ngoài móc túi khách Viet-Kiều vào Viet-Nam tại các của khaẩu; để đuọc vào thăm QUÊ-HUONG. Sau đó; vào VN đem tiền dollars thì bị cuóp hết sạch; chỉ còn tiền veề nuoc ngoài mình đang cu+-ngụ. Có nguoì VK không may maắn bị côn-đồ đâm chết; hoặc bỏ tù. Trong truong họp này có tên tu-thieền ôm bị giụt cuóp hết cả chì lẫn chài; mà còn bị côn-đồ cho tấn công vào TVBN đánh đập nhũng ai theo LÀNG ?
    Sao LĐN không neêu điểm này? là Chế-độ VNCS là một chế-độ CÔN-ĐỒ đang cầm quyền tại Viet-Nam. Trân trọng kính chào.
    Giai-đọan thú II:

Phản hồi