|

Ngô Bảo Châu

Ngô Bảo Châu, một trí thức trẻ rất thành công trong con đường trao dồi kiến thức song còn ngỡ ngàng trước thử thách của búa rừu dư luận. Ông là một nhà toán học mà tài năng không có người đàm tiếu, tuy nhiên về khía cạnh xã hội, chính trị vừa va chạm thì đã có tiếng thị phi và nhiều thử thách, nó nhiêu khê huyền biến chứ không có công thức, định lý trơn tru như toán học. Ngô Bảo Châu là:

“Một nhà toán học hàng đầu của Việt Nam…Tiến sĩ Ngô Bảo Châu từng dạy đại học ở Pháp, là người Việt đầu tiên được giải thưởng toán học quốc tế Clay Research Award. Vì thành tích này mà nhà nước Việt Nam đã“ đặc cách” về việc phong hàm giáo sư được coi là trẻ nhất ở Việt nam”. (BBC online ngày 6-6-2009)

Ngô Bảo Châu quả thật là một nhân tài toán học hiếm có, ông là người Việt Nam đầu tiên nhận được giải thưởng Fields cao quý. Với cái danh dự mà Ngô Bảo Châu mang về cho người Việt Nam, chính quyền cộng sản trong nước đã vội vàng chụp lấy như là bảo vật mà chính họ ra công đào tạo. Họ hảnh diện, họ mua chuộc, ngay cả việc tặng nhà, tặng cả chức danh cao trọng. Bên cạnh những ưu ái mà cộng sản đã dành cho Ngô Bảo Châu cũng còn có nhiều điều mà ông phải ứng xử sao cho phải lẽ.

Hiện ở trong nước có nhiều việc“ nhạy cảm” cấm kỵ như việc cho Trung quốc khai thác bauxite ở Tây nguyên, ấy thế mà Ngô Bảo Châu cũng đã ký tên trong bản kiến nghị cùng trên hai ngàn nhà cách mạng trí thức yêu nước yêu cầu đảng cộng sản và nhà nước Việt Nam ngưng ngay việc khai thác bauxite đầy tai hoạ và ngoài ra Ngô Bảo Châu còn gửi một bức thư yêu cầu Quốc hội Việt Nam xem xét lại dự án khai thác bauxite, và ông viết:

“Trong truờng hợp của Việt Nam, ảnh hưởng quá mức của Trung quốc có thể kéo thêm hệ quả nguy hiểm sau đây quan hệ hữu cơ vốn có của văn hóa Trung quốc với văn hóa Việt Nam trở thành đô hộ văn hóa…

“Ngô Bảo Châu đã viết trong bức thư lời kêu gọi Quốc hội Việt Nam hãy thu thập lắng nghe ý kiến phản biện của các khoa học gia và trình bày rõ ràng những vấn đề trách nhiệm Quốc hội đối với các cử tri”. (BBC online ngày 6-6-2009)

Tiến sĩ Ngô Bảo Châu đã chứng tỏ đã thông minh và khả năng của mình ngoài cái tài về toán học, khi nhận định về quyền tự do báo chí thì những dòng đầu tiên trên blog cá nhân ông bày tỏ quan điểm của mình về việc phải đi theo lề phải mà bộ trưởng bộ Thông tin Lê Doãn Hợp đã dành cho hơn 700 tờ báo và đài quốc doanh của Việt Nam, ông đã trả lời bằng một câu“ danh ngôn” đáng khâm phục như sau:

“Có một vài bác không quen, bình thường cũng tỏ ra rất hiểu biết, lần này cứ thắc mắc về chuyện NBC(Ngô Bảo Châu) là lề trái hay lề phải.

“Xin thưa, bám theo lề là việc của con cừu, không phải việc của con người tự do”. (BBC online ngày 21-8-2010)

Quả thật  đây là một cái tát thật mạnh vào mặt của bộ trưởng Thông tin Lê Doãn Hợp vì chỉ có ông ta và các báo đài quốc doanh mới là đàn cừu đi theo lề phải mà thôi, như vậy với câu nói trên Ngô Bảo Châu rất xứng đáng lảnh thêm một giải cao quí nữa.

Qua hai sự việc nêu trên thì chúng ta đã thấy được một Ngô Bảo Châu đáng được trân quí mà không có lời phản đối. Tuy nhiên, qua việc thứ ba thì Ngô Bảo Châu gặp rất nhiều ngộ nhận, do đó mà không ít người đã phản đối ông ta từ ít tới nhiều. Nhưng đứng trước một sự việc tế nhị, chúng ta cần bình tâm mà nhận xét cho rõ ràng kẻo oan sai sẽ gây một thiệt hại đáng tiếc mà không sao hàn gắn được.

Tôi rất đồng ý với ông Trần Việt Hoàng đã nhận định và thấu hiểu về Ngô Bảo Châu một cách chính xác qua bài viết “ \Về sự sợ hãi” trên blog“ Thích toán học”. Bài viết này chắc chắn là Ngô Bảo Châu viết cho đối tượng là cộng sản, và như vậy ông ta đã áp dụng đúng phương pháp giáo đầu là phải làm cho đối tượng:

“Bạn rán làm cho người đó nói:“ Phải, phải” càng sớm càng hay. Đừng bao giờ để người đó trả lời “ không” hết.”

“Trong cuốn” Thuật dẫn dụ cư xử của loài người”, giáo sư Qverstreet nói:

“Một câu trả lời“ không”, tất cả lòng tự phụ của người đó bắt buộc họ giữ hoài thái độ ấy và tiếp tục nói“ không” hoài. Sau này người đó có hiểu rằng câu trả lời“ không” đó là vô lý, cũng mặc!..

“Trái lại, khi một người nói“ có”, cả cơ thể người đó đều thẳng duỗi ra một thái độ sẳn sàng tiếp đón. Cho nên ta càng làm cho nhiều người nói nhiều tiếng“ có” bao nhiêu thì người đó càng dễ thuận ý theo đề nghị ta bấy nhiêu…

“ ..tôi tránh không nghĩ tới điều tôi muốn mà để hết tâm tư vào những ý muốn của thân chủ, và trước hết, phải làm sao cho họ nói“ phải, phải” ngay từ đầu”.

(Đắc nhân tâm- Nguyễn Hiến Lê – Phần 15 : Bí quyết của Socrate)

Người cộng sản đã áp dụng phương pháp nói trên mỗi khi họ muốn phê bình chúng ta điều gì, trước hết họ khen vu vơ một vài “ mặt mạnh” để lấy lòng của ta rồi sau đó họ đi sâu vào mục đích chính là đề cập đến“ mặt yếu” của ta để rồi phê  bình chúng ta một cách thậm tệ.

Cũng dùng phương pháp này, Ngô Bảo Châu vô dạo đầu bài “Về sự sợ hãi” bằng câu: “Tôi vốn không đặc biệt hâm mộ ông Cù Huy Hà Vũ. Những lý lẽ ông đưa ra tôi cũng không thấy có tính thuyết phục đặc biệt”. Câu này tiền đề theo bài bản, trước là để lấy lòng đối tượng và sau là cái mục đích chính ở chữ “ Nhưng”. Chính cái ý lợi hại của Ngô Bảo Châu là đàng sau chữ “nhưng”, ông đã mạnh dạn ca tụng tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ như một người anh hùng trong khi CHHV chỉ là một tội phạm của chế độ:

“Ông thể hiện mình như một con người không tầm thường. Như Hector người thành Troy, như Turnus người Rutuli hay như Kinh Kha người nước Vệ, ông Vũ không hề sợ hãi khi phải đối mặt với số phận của mình”.

Và ngược lại, Ngô Bảo Châu đã dám nói thẳng vào mặt các quan tòa bẩn thỉu công cụ của một chế độ chuyên sử dụng“ luật rừng”:

“Đối diện với ông Vũ là những người bắt ông bằng hai bao cao su đã qua sử dụng, là phiên toà nửa công khai, nửa bí mật xảy ra ngày hôm qua và là ông quan tòa từ chối thực hiện thủ tục tố tụng để tránh tranh luận về nội dung những bài viết, chứng cớ về những việc được cho là vi phạm pháp luật của ông Vũ. Có cố tình làm mất thể diện quốc gia, chắc cũng khó mà làm hơn mấy ông bà này…Trong trường hợp này, rất nên tạo điều kiện cho ông ta chuyễn sang công tác khác, phù hợp hơn. Không nên lấy sự sợ hãi làm phương pháp bảo vệ chế độ”. (Đàn chim Việt online ngày 12-4-2011)

Qua bài viết nói trên, một lần nữa ta thấy được cái thông minh và cái tinh tế của con người Ngô Bảo Châu, một nhà đấu tranh ôn hòa đầy nhiệt huyết, cương nhu lảo thông. Tuy nhiên, dù sao Ngô Bảo Châu vẫn là một thanh niên trẻ chưa được trui rèn trong chịu đựng nên đã vội“ đóng cửa chùa”. Tôi mong rằng dư luận phải có trách nhiệm và khả năng nhận định đừng làm thui chột một nhân tài có lòng với đất nước, đừng đẩy họ về phía bên kia. Riêng với Ngô Bảo Châu tôi xin kể một câu chuyện sống giữa dư luận đó là câu chuyện“ Ông gìa họ Mã mua…Ngựa hay là Miệng thế gian”:

Hai cha con họ Mã thử ngựa và ngã gía xong, tra yên cương, cha con đồng lên ngựa ra về, lòng thấy hoan hỉ. Họ đi qua một xóm nhà, Mã ông khiêm tốn cho ngựa đi nước kiệu, dân làng đón ông lại, nói:

- Mã lão, ông là người nuôi ngựa, sao ông không biết thương ngựa? Con ngựa gầy như thế kia, còn cha con ông cọp ăn bảy ngày không hết, nỡ nào cả hai lại đè trên mình nó?…

Thế là một mình Mã công tử ngồi ngựa, ông Mã đi bộ theo, tới xóm nhà khác, họ kéo ra đón đầu ngựa, xỉ vả người con:

- Ai dạy công tử cách hiếu đạo như thế? Con thì ngồi ngựa kênh kiệu, để cha chạy bộ đổ mồ hôi…Mã công tử lật đật leo xuống.

Người cha lên ngựa đi, ngang qua“ Khổng môn học hiệu”, một số học trò ở đó biết mặt ông gìa, chúng chạy lại đón ông, nói:

- Mã lão bá! Lảo bá lâu nay mạnh giỏi chứ? Nghe nói lệnh lang lâu nay bệnh thập tử nhất sanh, nay mới vừa hơi bình phục lão bá để lệnh lang nhọc nhoài cho đành.

Hai cha con xuống ngựa dắt bộ, hồi lâu đến xóm khác, có ai đó nhìn ngựa rồi chửi:

-  Đúng là cha con một lão vô học. Đây là giống Hoàng Tuyệt Phiêu, một loại thiên lý mã, mua về để cưỡi hoặc làm giống, nào phải mua về để thờ, sao có ngựa lại không cưỡi?

Cha con họ Mã thiếu điều muốn khóc. Lão nói với con:

- Cưỡi ngựa cũng bị chửi, mà không cưỡi cũng bị chửi! Ta chiụ hết nổi! Thôi thả quách cho xong!

Về đến nhà, bà cụ ra đón đầu ngỏ. Ông cụ thuật lại mọi chuyện. Bà cụ nghe qua đấm vào đầu bình bịch, vừa khóc vừa nói:

- Ngu sao là ngu! Có bao nhiêu vét đi mua ngựa, rồi thả ngựa đi! Xưa nay miệng lưỡi thế gian. Việc mình, mình cứ làm, chiều ý, nghe lời họ làm gì?”(Thuật xử thế của người xưa -  Ngô Nguyên Phi)

Ngô Bảo Châu, ông hãy tĩnh táo mà xác nhận ra cái thân thế của chính mình, đừng vì tiếng thị phi mà nản lòng nản chí, với học vị của ông tôi nghĩ ông có đủ khả năng và tư cách làm cái nhiệm vụ cao cả đối với dân tộc. Xin ông đừng“ đóng cửa chùa” trong khi thiên hạ đang cần sự lên tiếng làm nhức đầu cộng sản của Ngô Bảo Châu.

“Sự lên tiếng của Ngô Bảo Châu hiện nay đang gây được sự chú ý rất nhiều đối với các giới trí thức và dư luận giới trẻ”. (BBC online ngày 6-6-2009)

© Đàn Chim Việt

 

19 Phản hồi cho “Ngô Bảo Châu”

  1. Cuti says:

    Ngô Bảo Châu là cái đinh gì?

    Albert Einstein: ” Thiên tài chỉ là sự bền chí ”

    Họ toán từ sáng đến tối thì sẽ giỏi thôi. Đam mê tột cùng football như Pelé thì cũng trở thành thiên tài. Tập Guitar sáng tối thì sẽ thành nhạc sĩ. Chạy từ sáng tới chiều thì tất sẽ khát thôi.
    Làm gì phải bốc thơm Ngô Bảo Châu quá vậy…

    • Trần Hạ says:

      To Hoang Pham
      Bạn đã làm được gì?
      Có đàn giỏi, có là cầu thủ xuất sắc, có là một thằng bốc vác khỏe nhất chưa?
      Bạn chỉ ngoa cái miệng, trong khi cái đầu của bạn bé như hạt cát. Bản thân không làm được gì mà dám chê hết thảy mọi người.
      Bạn đúng là một thằng lộng ngôn. Đừng lên đây để mà bôi xấu mặt mình nữa. Mọi người sẽ khinh đấy.

  2. Tiger says:

    Ha ha ha ! Tiger thích Thị Mầu rồi đó ! Những lời thơ Ý Nhị và Ý nghĩa ! Nam mô Adida Phật ! Thị Mầu
    và Thị Kính cầu mong sao Thầy mở cửa Chùa ! AMEN !

  3. cplus0108 says:

    Châu phát biểu : “Cá nhân tôi coi căn hộ công vụ này như một phần thưởng của nhà nước đối với thành tích khoa học của mình. Có xứng đáng hay không còn tùy theo cách đánh giá của từng người. Cá nhân tôi cho là xứng đáng”. Báo chí VC thì viết : “… GS Ngô Bảo Châu đã trào dâng niềm hạnh phúc và cảm động sâu sắc.”

    Châu đóng góp cho thế giới công trình toán học. Chính phủ Mỹ hay Âu Châu hay Pháp (Châu có quốc tịch Pháp) chẳng cho Châu đồng nào. 80 triệu dân Việt nghèo chả hưởng gì trong cái đóng góp mơ hồ này phải trả cho Châu cả hơn 500000 USD (tiền này là của dân trả thuế, chớ không phải tiền túi cán bộ). Châu nhận như vậy (Châu nói:; Cá nhân tôi cho là xứng đáng) là hành động tham lam?

  4. Phan BA says:

    NBC là một người còn lương tri, có can đảm gấp ngàn lần cả đám trí thức vietcộng già như hoàng tuỵ, tương lai, quang A vv..

    NBC còn sợ việt cộng vì lòng tiểu nhân của họ.

    Tôi vẫn trọng NBC. Chắc chắn trong tương lai NBC sẽ là một chiến sĩ đấu tranh cho tự do, dù ngấm ngầm hay lộ diện.

  5. hoa mua says:

    làm người, thật khó!
    (KHỔNG tỬ)

  6. ĐAN TÂM says:

    NGÔ BẢO CHÂU–HAY VÀ DỞ

    Việc Ngô Bảo Châu ký tên phản đối dự án khai thác Bauxit ở Tây Nguyên để tránh thiệt hại về môi trường và quốc phòng cho đất nước là điều đáng khen . Tuy nhiên, việc NBC sung sướng nhận căn hộ 162 mét vuông do bạo quyền VC cấp là một điều dở. Châu phát biểu : “Cá nhân tôi coi căn hộ công vụ này như một phần thưởng của nhà nước đối với thành tích khoa học của mình. Có xứng đáng hay không còn tùy theo cách đánh giá của từng người. Cá nhân tôi cho là xứng đáng”. Báo chí VC thì viết : “… GS Ngô Bảo Châu đã trào dâng niềm hạnh phúc và cảm động sâu sắc.”

    Là trí thức, muốn đứng vững trên đôi chân và không bị áp lực nào, thì không nên nhận ân huệ từ bất cứ quyền lực nào. “Ăn cơm người thì phải gánh việc người”, nếu không thì mang tiếng “bất nghĩa”, hoặc mở miệng nói khác cũng mắc quai. Hơn nữa, Châu đã biết VC bỏ tù những người yêu nước biểu tình bảo vệ Hoàng Sa, chống giặc Tầu .Nếu đã biết tiền VC là tiền bẩn thỉu, ăn cướp của hàng trăm ngàn dân oan đang thưa kiện, biểu tình và bị vào tù suốt năm này sang năm khác, như vụ Cồn Dầu là điển hình, thì lại càng nên tránh nhận ân huệ từ bạo quyền.

    Việc Châu sung sướng nhận căn nhà do VC cấp–trong khi hàng trăm ngàn dân oan đang sống trong đói khổ vì bị VC cướp nhà, đất, ruộng, vườn–đã làm tan hình ảnh “một nhân cách lớn” mà một số người đã hy vọng. Kinh nghiệm cho thấy tài năng chuyên môn không phải lúc nào cũng đồng hành với một nhân cách lớn.

    • Kinh nghiệm cho thấy tài năng chuyên môn không phải lúc nào cũng đồng hành với một nhân cách lớn.

      ====== >>

      NGAY CẢ CÁC BẬC khoa học LỪNG DANH NOBEL cbũng hơi có máu « bất lương »

      Nữ khoa học gia Franklin đóng vai trò quan trọng trong việc khám phá ra cấu trúc 3 chiều của một phân tử DNA

      James Watson và Francis Crick đã thành công với khám phá cấu trúc 3 chiều của một phân tử DNA: đó là chuỗi xoắn kép có dạng hình thang cuộn vào nhau theo cùng 1 trục với các bậc thang chính là liên kết giữa các cặp bazơ chứa nitrogen ở 2 chuỗi.

      James Watson và Francis Crick công bố kết quả trên Nature, chỉ nêu ra suy luận và không có bằng chứng thực nghiệm nào cả. Đồng thời, không có lời cảm ơn nào đối với Franklin và Wilkins ngoại trừ câu:

      “We have also been stimulated by a knowledge of the general nature of the unpublished results and ideas of Dr. M.H.F. Wilkins, Dr. R.E. Franklin, and their co-workers at King’s College London“.

      Nữ khoa học gia Franklin chết do bệnh ung thư năm 1958 vào tuổ 37, nên chỉ có 3 người nhận giải Nobel Y học vào năm 1962 vì họ không trao cho người đã chết

      KHOA HỌC KHÔNG CÓ LƯƠNG TÂM LÀ SỰ HỦY HỌAI CỦA TÂM HỒN

      Văn hào kiêm Bác sĩ người Pháp RABELAIS

    • Trần Trung says:

      Ông Ngô Bảo Châu giỏi toán thật, không có gì tranh cãi cả. Nhưng không có nghĩa là ông ấy cũng thông thái các lĩnh vực khác như kinh tế, vật lý, hóa học…và đặc biệt là chính trị. Người làm chính trị và nhà khoa học về bản chất hoàn toàn trái ngược nhau.

      Ông Châu cũng có quốc tịch Pháp, vậy khi được nhận giải Fields mà chính phủ Pháp có thưởng cho ông một Euro nào không ngoài lời chúc mừng của tổng thống?Pháp giàu có lắm chứ. Ông đã nhận của chính phủ VN căn hộ trị giá 600.000USD, trong khi dân VN nghèo đói hơn Pháp nhiều. Tôi tin là bố mẹ ông Châu sau nhiều năm cống hiến cũng chỉ ở trong ngôi nhà trị giá 200.000 -300.000 USD là cùng.
      Nếu ông phục vụ chính phủ VN thì tôi thấy ông hoàn toàn có quyền nhận căn hộ đấy. Chính phủ bảo gì thì ông phải nghe, phải làm thì mới đúng đạo lý Tây và Ta. Ăn lộc vua thì phải hầu hạ vua. Nên nhớ là đây là tiền chính phủ lấy của dân cho ông Châu chứ không phải là người dân cho ông đâu đấy nhé. Ông có biết là mình có xứng đáng hay không thì hỏi dân VN chứ. Tất nhiên nhận lộc của chính phủ rồi thì nên im lặng mà hưởng, ông mà lại mở miệng ra dạy dân VN về đạo lý thì ai nghe.

      Ông Châu muốn có điều kiện vật chất thì cũng là bình thường nhưng ông hãy kiếm tiền bằng công việc của mình hoặc bằng sự năng động kinh tế thương trường, không dính dáng gì đến căn hộ Vincom kia thì hay biết mấy. Ông quen biết ông Nguyễn Trung Hà (cũng là cựu học sinh chuyên toán) là một thương gia giàu có tiếng, chỉ cần ông ấy tư vấn cho ông vài phi vụ là có mấy triệu USD ngay. Sao lại khổ thế, việc gì phải vào lăng viếng ông Hồ, rồi lại phải đi trên thảm đỏ vào Mỹ Đình rồi chính phủ mới ban cho ông căn hộ. Chán thật đấy.

  7. Di Linh says:

    Thiết nghĩ ,Ngô Bảo Châu đóng blog “Thích Học Toán” cuả mình là hành động khôn ngoan , đúng lúc.
    Còn cáí việc Đại Nghiã lấy truyện “ Ông gìa họ Mã mua…Ngựa hay là Miệng thế gian” để biện minh lời công bố non yếu ,xốc nỗi cuả Châu thì chĩ là ngụy biện không cần thiết

  8. Lũy says:

    Thiệt vàng thì sợ chi lữa. Nếu quả là một nhân tài thì đây chính là cơ hội để làm cho cái tài của mình thêm sáng tỏ, Còn nếu không đủ bản lảnh, thì đây cũng là lúc nên rút lui, bởi nếu có cố thì cũng chỉ rước lấy thảm họa mà thôi. Giáo sư Ngô Bảo Châu trong trường hợp này cũng đã thử lữa, và “biết mình biết người” nên quay lại trở về núi hoặc để tu luyện thêm cho cứng cựa, hoặc vĩnh viễn gác kiếm giang hồ. Chuyện xã hội, chính trị vốn là một ma trận biến ảo khôn lường, không những cần có vỏ công tuyệt thế mà còn cần phải có kinh nghiệm giang hồ. Thời gian còn mênh mang trước mặt, chờ xem ông có là một nhân vật như mọi người vẫn cố hy vọng vào hay chỉ là một nhà toán học ngây thơ? Sự chọn lựa sẽ làm nên con người, đây cũng là một cơ hội, một bài toán khó đang chờ lời giải đáp của ông ấy. Will see.

  9. Tạ Tuyên says:

    Ông Hà Minh Thành một cảnh sát Nhật gốc Việt viết: ” … Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng em chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc ao thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, em sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn. Nên mới lại hỏi thăm. Nó kể nó đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần đến, cha của nó làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công lầu 3 của trường nó nhìn thấy chiếc xe và cha nó bị nước cuốn trôi, 100% khả năng chắc là chết rồi. Hỏi mẹ nó đâu, nó nói nhà nó nằm ngay bờ biển, mẹ và em của nó chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe em hỏi đến thân nhân. Nhìn thấy nó lạnh em mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của em bị rơi ra ngoài, em nhặt lên đưa cho nó và nói: “Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói”.

    Thằng bé nhận túi lương khô của em, khom người cảm ơn. Em tưởng nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng. Ngạc nhiên vô cùng, em hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nỏ trả lời: “Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ”.
    Trong khi đó ở Việt Nam chắc cũng còn có rất rất ..nhiều gia đình cần một nơi để che nắng, trú mưa nhưng….

  10. Thị Mầu says:

    Sao lại đóng cửa chùa.

    A -di- đà- phật.
    Tôi Thị Mầu con gái phú ông. Thầy mẹ tôi tôn kính một lòng.
    Xin hoà thượng mở cửa chùa, cho người ra nhận lễ, để tôi còn về, kẻo đường xa, trời tối.
    A-di-đà- Phật.

    Cửa chùa vẫn đóng

    Hoà thượng ơi! Ra đây ăn với em một miếng trầu nào.
    Thầy như táo rụng sân đình, em như gái chửa đi rình của chua.

    Lại mô phật nữa rồi.

    Này Hoà thượng ơi!
    Bỏ em đứng trước cửa chùa
    Em gọi! Hoà thượng chẳng thưa, em buồn.

    Xin Hoà thượng, mở cửa chùa để em được vào lễ Phật.

    Thị Mầu

    • cplus says:

      Tôi rất phục Ông Viện về suy nghĩ của ông về Ngô Bảo Châu. Tôi nhận xét là Ngô Bảo Châu nhận căn nhà ở Việt Nam là quá xấu xa trong đạo đức. Ngô bảo Châu biết tiền này là tiền thuế của dân nghèo, tiền bị cướp bóc bởi tụi độc tài việt cộng. Ngô Bảo Châu cũng đóng góp để tuyên truyền cho chế độ. Tôi coi Ngô bảo Châu như kẻ ích kỷ, chỉ biết lợi cho bản thân và vô cảm với dân Việt. Trí thức hèn hạ.

Leave a Reply to Thị Mầu