|

Đài Loan đề phòng diễn biến hòa bình từ Hoa lục

Cảnh giác với những viên thuốc ‘văn hóa Trung Quốc’

Tác giả: Hoàng Tử-wei 黄子维

TT Đài Loan Mã Anh Cửu. Ảnh chụp ngày 10/10/2011- REUTERS/Pichi Chuang (*)

Tổng thống Mã Anh Cửu (Ma Ying-jeou – 马英九) gần đây cho biết ông ủng hộ việc nghiên cứu các văn bản cổ điển Trung Quốc. Với cuộc bầu cử tổng thống cận kề, đây là thời điểm nhạy cảm và thông báo của ông đã gây ra nhiều cuộc tranh luận. Tuy nhiên, các dấu vết đầu tiên của chính quyền Mã sử dụng chính trị để chỉ đạo giáo dục và văn hóa có thể được nhìn thấy một thời gian dài trước đây.

Khuyến khích văn hóa truyền thống Trung Quốc là hiển thị các mục tiêu thực sự đằng sau động thái của chính quyền để thực hiện theo hướng dẫn của Bắc Kinh sử dụng giáo dục và văn hóa một cách tinh tế nhằm từng bước thay đổi nhận thức của người Đài Loan về bản sắc quốc gia. Dùng yếu tố tình cảm dân tộc làm suy yếu những ngăn cách về thể chế… cuối cùng mở đường cho Trung Quốc thôn tính của Đài Loan.

Các dấu hiệu đầu tiên có thể thấy được từ Chủ tịch Hồ Cẩm Đào (胡锦涛) của Trung Quốc “tin nhắn với báo giới ở Đài Loan” vào ngày 1 tháng 1 năm 2009, bao hàm sáu điểm.

Trong thông điệp này, ông Hồ Cẩm Đào đã nói rằng có sáu bước cần phải thực thi để dần dần đạt được sự thống nhất qua eo biển.

Đầu tiên là tôn trọng nguyên tắc “một Trung Quốc”, thứ hai là thúc đẩy hợp tác kinh tế và tạo ra một cơ chế hợp tác kinh tế với các đặc điểm qua eo biển, thứ ba là sử dụng nền văn hóa Trung Quốc tăng cường trái phiếu tinh thần, đặc biệt thông qua giao lưu thanh niên và ký kết một thỏa thuận qua eo biển văn hóa và giáo dục; thứ tư trao đổi và đối thoại với Đài Loan để xây dựng một tầm nhìn chung phát triển hai bờ eo biển; thứ năm là tiến hành sự “sắp xếp hợp lý” cho mối quan hệ nước ngoài của Đài Loan dựa trên các “một trong Trung Quốc” nguyên tắc và thứ sáu là tạo ra một cơ chế để xây dựng quân sự tin tưởng lẫn nhau và đạt được một thỏa thuận hòa bình.

Hồ Cẩm Đào đã đưa ra một lời giải thích chi tiết hơn về điểm thứ ba về văn hóa và sử dụng của nó trong sự thống nhất, nói rằng: “đồng bào trên cả hai bên của eo biển là những người thừa kế di sản tốt đẹp của Trung Quốc và có nhiệm vụ quảng bá nó để hướng tới tương lai.

Hai bên phải tham gia trong các hình thức khác nhau của giao lưu văn hóa để tăng cường nhận thức quốc gia, hình thành, phổ biến và tăng cường sức mạnh tinh thần để… tiến tới mục tiêu lớn là trẻ hóa dân tộc Trung Quốc”.

Sáu điểm của Hồ Cẩm Đào đã không đoái hoài tới cảm giác sợ hãi và cảnh giác của người Đài Loan, mà hoàn toàn mong đợi sự hợp tác đầy đủ và hỗ trợ của chính phủ Mã.

Sau khi nhậm chức, Mã với cái gọi là “Đồng thuận 1992″ làm phương châm của mình và ký kết Hiệp định Khung Hợp tác Kinh tế (ECFA), điều đó phù hợp với điểm đầu tiên và thứ hai của ông Hồ Cẩm Đào.

Đồng thời, ông đã thúc đẩy ý tưởng rằng học sinh nên đọc các ký tự truyền thống và viết bằng ký tự đơn giản, rằng Trung Quốc và Đài Loan cùng nhau biên soạn một cuốn từ điển trực tuyến của văn hóa Trung Quốc để tạo điều kiện thuận lợi cho giao lưu hai bờ eo biển, rằng các thông tin học thuật Trung Quốc được công nhận tại Đài Loan và sinh viên Trung Quốc được phép theo học tại Đài Loan cũng như thúc đẩy giao lưu thanh niên hai bờ eo biển.

Trong tháng ba, Hiệp hội văn hóa quốc gia đã thay đổi thành Tổng Hiệp hội Văn hóa Trung Quốc. Trong tháng, một nửa học kỳ của lịch sử Trung Quốc đã được bổ sung vào phiên bản mới của chương trình giảng dạy lịch sử cấp cao. Trong tháng sáu, bốn tác phẩm kinh điển Nho giáo đã được liệt kê như là một môn học bắt buộc cho học sinh trung học cấp cao. Đây là tất cả sự đồng thuận được thực hiện để thăng tiến tinh thần giữa Đài Loan và Trung Quốc.

Bây giờ Mã cần phải hoàn thành giai đoạn thứ ba trên con đường đi đến thống nhất là để đăng ký một ECFA văn hóa.

Những gì Bắc Kinh và chính quyền Mã đang thực sự cố gắng để thực hiện là noi theo gương “Japannization” của chế độ thực dân Nhật Bản bằng cách thực hiện một chương trình “Trung Hoa hoá” trong vòng Đài Loan để thay thế bản sắc Đài Loan với bản sắc Trung Quốc.

Đây là những ngộ nhận tai hại. Tất cả điều nói về “Người Trung Quốc” như vậy là nhằm mục đích làm suy yếu khả năng của Đài Loan từ giọng lưỡi của kẻ thù. Những gì họ muốn là tạo ra một “một Trung Quốc” trong đó mọi người từ cả hai phía của eo biển Đài Loan là một phần của một gia đình lớn. Để đạt được kết cục này, “Văn hóa Trung Quốc” đã trở thành một công cụ để thống nhất và trở thành một viên thuốc độc bọc (tẩm) đường.

Hoàng Tử-wei là một nhà nghiên cứu tại Đài Loan Thinktank.

Chuyển ngữ: Maycogo (GOCOMAY’S BLOG)

Nguồn:  - Beware of the ‘Chinese culture’ pill http://www.taipeitimes.com/News/editorials/archives/2011/10/10/2003515345

(*) Đài Loan bác bỏ đề nghị thống nhất cuả Bắc Kinhhttp://www.viet.rfi.fr/chau-a/20111010-dai-loan-kien-quyet-bac-bo-de-nghi-thong-nhat-cua-bac-kinh

3 Phản hồi cho “Đài Loan đề phòng diễn biến hòa bình từ Hoa lục”

  1. Dao Cong Khai says:

    “Diễn Biến Hoà Bình”, một danh từ riêng nặng mùi XHCN. Thực sự tôi không hiểu rõ danh từ đó nghĩa gì. Lần đầu tiên tôi nghe danh từ này thì cảm giác trước nhất là tôi thấy Diễn Biến Hoà Bình phải là một sự kiện hay hành động TỐT, bởi vì hoà bình là một giá trị người ta cần ước mớ đến, mà diễn biến được nó thì chắc chắn điều đó phải là mục đích của mọi người. Xôi xục tranh đấu, phản kháng, bạo động, “phản động”…. thì VC gọi là “DIỄN BIẾN HOÀ BÌNH”, tôi cũng đầu hàng những người “đỉnh cao trí tuệ” luôn.

    Thế nhưng hình như người ta cố tình ép những danh từ cho nó phải thay đổi ý nghĩa để trở nên cái mà họ muốn ám chỉ. Tiếng VN cũng khá phong phú, nó không đến nỗi thiếu chữ để cho người ta xử dụng ngôn ngữ một cách ngược nghĩa như vậy.

    Ngày xưa người ta có danh từ Nhạc Tiền Chiến, những bản nhạc sáng tác trước năm 1945 khi chiến tranh VN chưa nổ ra. Vì là “tiền chiến” nên lúc đó nội dung những bản nhạc đó mô tả cuộc sống thanh bình, mơ mộng và yêu đời của người dân trong thời gian chưa có chiến tranh. Bây giờ mở mấy trang nhạc của VC cũng có “Nhạc Tiền Chiến”, bao gồm cả những bài hát trong chế độ VNCH vào những giai đoạn chiến tranh khốc liệt nhất, chẳng hạn “Những Đồi Hoa Sim, Trăng Thề, Ai Ra Xứ Huế, Tôi Đưa Em Sang Sông…”

    Đã gọi là Nhạc Tiền Chiến mà còn diễn tả cả “… Rồi thời gian lặng lẽ trôi, đời tôi là chiến binh, đi khắp phương trời…” thế nhưng người ta cứ gọi Tiền Chiến la` như vậy thì ngôn ngữ từ từ nó sẽ trở nên vô nghĩa.

  2. Minh Đức says:

    Diễn biến hòa bình cũng đang xảy ra tại Việt Nam. Lúc gần đây thấy xuất hiện các bài viết nói tư tưởng ông Hồ Chí Minh chịu ảnh hưởng của Nho Giáo, rồi lại tư tưởng Hồ Chí Minh chịu ảnh hưởng của Tôn Văn. Nếu quả là sự thật thì cũng là có vấn đề vì xưa nay không nói ra bây giờ lại nói. Từ khi Trung Quốc lập Viện Khổng Tử tại Việt Nam thì thấy có người viết bài tư tưởng Hồ Chí Minh chịu ảnh hưởng của Khổng Tử. Nhưng những điều đó là sự bịa đặt, mà là bịa đặt để đồng hóa văn hóa Việt Nam vào văn hóa Trung Quốc.

  3. Minh Đức says:

    Mã Anh Cửu có tổ tiên gốc Hồ Nam, là dân Đại Lục ra Đài Loan sống . Đối với những người này sáp nhập vào Trung Quốc không là vấn đề lớn mà họ chỉ nhìn xem bản thân họ mất hay được gì khi sáp nhập. Còn người dân bản địa Đài Loan thì không muốn sáp nhập vào Trung Quốc mà muốn độc lập. Chính trị đối lập tại Đài Loan không phải là giữa tư bản, vô sản, giàu, nghèo như tại Tây Phương mà là giữa người xuất xứ từ Đại Lục và người bản địa Đài Loan.

Phản hồi