|

Nụ cười của… lạm phát

Cười...

Giữa lúc cả xã hội đang “sốt” bừng bừng vì giá vàng tăng chóng mặt, kéo theo giá USD bắt đầu chạy theo, chiều 5/8/2011, cuộc thảo luận ở nghị trường QH xoay quanh chủ đề lạm phát- một trong những thách thức lớn nhất hiện nay.

Con bệnh lạm phát từ lâu đã là nỗi lo thường trực của cả xã hội. Và đang ở top… tiên phong so với các con bệnh khác. Những người cảm nhận rõ nhất, trực quan nhất về nó chắc chắn không phải là quan chức, cán bộ Nhà nước, mà là các bà nội trợ, khi họ đi chợ mà “như bị móc túi”, bị “mất cắp”.

Ngay cả tân Phó TT Vũ Văn Ninh, khi còn là Bộ trưởng Tài chính, mới đây khi trả lời báo chí, cũng phải thốt lên: “Vợ tôi đi chợ về cũng kêu ghê lắm”.

Các bà nội trợ kêu ghê lắm. Và nay đến lượt các đại biểu QH.

Dự báo của Nhà nước chỉ 1 con số- 7%, trong thực tế lạm phát đã vượt gấp đôi với 2 con số đầy thách thức – khoảng 17%. Không hiểu nó còn tiếp tục phi mã nữa không?

Chính vì thế, cuộc thảo luận, tranh luận – giải phẫu cái gốc của con bệnh khó kiểm soát, có tính khí thất thường cùng hệ lụy của nó diễn ra mới đây cực kỳ sôi động.

Đại biểu Huỳnh Ngọc Đáng (Bình Dương) nhận xét, chính những khiếm khuyết trong cơ cấu nền kinh tế và mô hình tăng trưởng, cộng với khả năng quản lý, điều hành còn yếu kém đã đẩy lạm phát ngày càng lên cao. Gói kích cầu không phải là tác nhân chính bên trong gây lạm phát cao.

Đại biểu- doanh nhân Đặng Thị Hoàng Yến thì nói chắc như đinh đóng cột: “Quan điểm cá nhân tôi cho rằng chính nhập siêu là nguyên nhân gốc tạo ra lạm phát”.

Không đồng ý với ý kiến này, đại biểu- Bộ trưởng Bộ Công Thương Vũ Huy Hoàng cho rằng, 1 trong những nguyên nhân khiến nhập siêu cao là do tâm lý chuộng hàng ngoại, khi ở Việt Nam, nước thì nghèo mà ôtô, điện thoại thuộc hàng sang nhất đều có cả.

Đại biểu Đồng Hữu Mạo (Thừa Thiên – Huế) không nhất trí với ý kiến nhận định lạm phát cao có yếu tố tăng lương cho cán bộ công chức. Vì “Trên thực tế tăng lương luôn đi sau việc tăng giá, tăng lương không đủ bù đắp việc trượt giá, đồng lương thực tế của người ăn lương đã giảm đi rất nhiều so với trước đây“. v…v… và .v…v..

ĐBQH Đỗ Văn Đương

Giữa cái nóng bỏng vì tranh luận và chẩn bệnh lạm phát, duy nhất có 1 đại biểu, đó là Đỗ Văn Đương (T/p HCM) tưới mát không khí bằng những phát ngôn ấn tượng và rất ngộ: “Tôi đi các nước thấy giá tiêu dùng đắt đỏ, một đĩa rau muống xào ở Thượng Hải tới 200 nghìn, nhưng ở Việt Nam chỉ mấy chục. Trong nước tôi đi chợ rau muống ở đô thị có thể 5.000 đồng/mớ, đi xuống vùng nông thôn chỉ 2.000, xuống nữa có khi rẻ hơn….

…Nhà thu nhập thấp ít người mua hơn, đề ra nhà thu nhập cho người trung bình, tới đây có lẽ là nhà thu nhập cao. Rất nhiều hàng hóa của mình được giảm giá, đồng tiền của mình về Việt Nam được tự do, có giá trị. Cần xem lại đánh giá chỉ tiêu lạm phát này xem có đúng không, theo tôi không phải là cao nhất” (?)

Chợt thấy, sao phát ngôn của đại biểu Đỗ Văn Đương giống phát ngôn của đại biểu Trần Tiến Cảnh (Hà Nam) khóa trước thế: “Các nước có chỉ số IQ cao đều xây đường sắt cao tốc. Ra nước ngoài tôi đi thử rồi. Tốc độ nhanh, an toàn, trẻ em đi học, bà mẹ đi làm… Việt Nam không phải nước nghèo, với quyết tâm chính trị, tôi đề nghị phải xây“.

Mọi sự so sánh kiểu “tôi đi các nước” hay “ra nước ngoài, tôi đi thử tàu cao tốc rồi”… đều luôn khập khiễng. Bởi khi so giá của đĩa rau muống xào ở Thượng Hải (Trung Quốc) với giá một đĩa rau muống xào ở Việt Nam chênh nhau, thì đại biểu Đỗ Văn Đương lại quên không so sánh thu nhập bình quân đầu người của Thượng Hải (luôn thuộc mức cao nhất của Trung Quốc), với thu nhập bình quân của người Việt Nam là bao nhiêu?

Có một bạn đọc ngay lập tức chép miệng: “… có lẽ chưa học qua mấy lớp kinh tế vi mô, vĩ mô nên không thể phân biệt giữa giá cả (Price) với chỉ số giá tiêu dùng (Consumer Price Index – CPI) dùng để tính lạm phát, khác nhau ở chỗ nào”.

Ý kiến của đại biểu Đỗ Văn Đương khiến cả nghị trường cười rộn. Tiếng cười của các đại biểu cũng là một câu trả lời.

Và con bệnh lạm phát chắc chắn cũng… nhoẻn cười theo. Nụ cười hiểu biết và…bí hiểm.

Chỉ người đọc, nhất là những cử tri từng bỏ phiếu cho ông thì nhăn mặt, khó mà cười nổi.

Có phải ông chưa bao giờ phải đi chợ? Hay ông quá xa lạ với đời sống nhân dân? Nếu quá xa lạ, thì làm sao thấu hiểu được dân để cất tiếng nói đại diện?

Theo Dỳ Duyên (Quechoa.info)

7 Phản hồi cho “Nụ cười của… lạm phát”

  1. khach says:

    Hình minh họa vui quá , có 2 con khỉ ngồi trên cây không té . Trông rất hùng dũng . Sao chỉ có 2 con khỉ ?

  2. Trương Phi says:

    Đố đc Đỗ Văn Đương “I.Q. stands for what?” Đc trả lời được thì hãy nói. Chớ có mang xe lửa cao tốc made in China về mà đổ nợ. Có nhìn thấy xe lửa cao tốc của chệt đâm nhau đó không? Đại biểu toàn như con mụ Đặng Thị Hoàng Yến thì mà cũng nói chuyện kinh bang tế thế thì khá sao nổi. Con mụ này chỉ biết kinh tế “tự có” thôi.

  3. NON NGÀN says:

    CHUYỆN NGẮN KINH TẾ

    Kinh tế là một khoa học và cũng là một kỹ thuật. Khoa học thì phải học mới biết. Kỹ thuật cũng phải học mới biết. Người vận dụng được cả khoa học và kỹ thuật hơn người khác là người có tài năng. Năng tài này có khi tự nhiên, phần nào bẩm sinh. Không học thì không có được, mà học cũng chưa có được. Tuy thế có học còn hơn không. Nói khác đi, người xưa gọi kinh bang tế thế là như thế. Có nghĩa kinh tế là một kỹ thuật, mà cũng còn là một nghệ thuật. Nghệ thuật quản lý nền kinh tế đất nước sao cho hiệu quả và phát triển nhất. Đã bốn mươi năm qua rồi, từng có biết bao nhiêu “chuyên viên”, “chuyên gia” kinh tế, nhưng rồi nền kinh tế cho tới nay cứ còn không giống ai, so với nhiều nước khác, lạm phát phi mã hiện nay giống kiểu trẻ con chơi ngựa tàu cau. Cái gì làm kẹt nó, đó có phải là các chuyên gia cuội hay do có chế lãnh đạo tập thể, và lãnh đạo kiểu nhiệm kỳ, tức là trách nhiệm và năng lực không liên tục ? Bao nhiêu năm người ta đã quá quen với các từ ngữ như ưu việt, sáng suốt. Ưu việt và sáng suốt theo cảm tính, không thể nào sánh được với tính năng của khoa học, kỹ thuật khách quan, và tài năng, thiện chí chủ quan. Đấy cái tâm và cái tầm, nó là như thế. Không có cái tâm của người kinh bang tế thế, không có cái tầm của nhà kinh tế học hiện đại, thì vấn đề vẫn cứ luôn luôn khó. Làm chủ tập thể từ thời ông Lê Duẩn, cho tới nay đổi mới, nhưng cũng chưa thấy ra được chỉ số lạm phát hai con số rưởi, thì thật nhìn hai con khỉ trên cây, nó không nói được, nhưng chỉ có cười được, tuy nhiên, mỗi con lại cười theo mỗi cách khác nhau. Đó là cách cười của người ăn đĩa rau muống xáo 200.000 đ, và cách cười của người cũng ăn đĩa rau muốn xào, nhưng chỉ có 5.000 đ hiện nay. Tức có nghĩa đây là nền kinh tế tự chủ và phát triển, hay chỉ là là điều ngược lại. Đó chính là ý nghĩa kinh tế học mà các chuyên gia, hoặc chưa đủ lực, hay còn kẹt giỏ, mà cứ lòng vòng đến cả gần nửa thế kỹ, vẫn không có đường ra, hay có đường ra, nhưng vẫn cứ còn bị bít là vậy.

    Võ Hưng Thanh
    (15.8.11)

  4. ông ăn cướp được của dân chúng nên ông ăn đĩa rau muống xào 200.000đ mà bảo là rẻ chứ nhân dân chúng tôi ăn chỉ 5.000 đ thôi mà đôi khi còn không có tiền ăn, còn ông VV NINH các ông chỉ nói phét mỵ dân chứ vợ ông mà lại phải đi chợ và kêu khó khăn. Đám Đại Biểu các ông ăn trên ngồi chốc nhà lầu xe hơi, con cái du học ngoại quốc, tài khoản nước ngoài mà còn giả ngộ lừa bịp nhân dân nghe phát ghét

  5. băng XÃ HỘI ĐEN 79 mã lò says:

    KHỈ ăn … no … NÓ … cười …!!!???

  6. thấy sao nói vậy says:

    Ở các nước dân chủ tiên tiến trên thế giới thì quốc hội là nơi dành cho những tinh hoa của đất nước , những con người có tài kinh bang tế thế ngồi ở đó để cùng nhau lo cho dân giàu nước mạnh . Quốc hội nước VN là nơi cho nhửng con bú dù làm trò , bọn nầy IQ trung bình từ 30 cho đến 40 là nhiều , nói theo cha đại biểu Đỗ văn Đương của thành hồ thì ở Mỹ một tô phở giá 7 hay 8 dollars tương đương ít nhất là 150 ngàn tiền âm phủ trong khi ở VN một tô phở giá khoảng 35 ngàn tiền âm phủ , vậy là thằng cha nầy kết luận là ở VN giá tiêu dùng rẽ như bèo ….
    Hình như không có ai nói cho thằng nầy biết là lợi tức bình quân mỗi năm của người VN không đến 1000 USD trong khi ở Mỹ con số nầy 35,000 USD , ở Singapore là 40,000 USD và gần VN nhất là Thái Lan thì con số nầy khoảng 8,000 USD . bó tay mấy cái con bú dù nầy .
    Xin ơn trên ban phước lành cho dân Việt Nam . Amen , Mô Phật ……

  7. buon lam vn says:

    dai bieu Quoc hoi chua di hoc????????????????

Phản hồi