|

Le temps perdu (Thời gian đánh mất)

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.

Thơ (poème de) Rose Trần Thị Hường
Nhạc (musique de) Phạm Ngọc Lân
Trình bày (interprété par) Phạm Ngọc Lân

Tác giả Rose Trần Thị Hường viết bài thơ trong khuôn khổ Lớp học Văn minh Pháp tại Đại học Sorbonne, Paris, đoạt giải nhất về sáng tác thơ năm 2007. Là một bác sĩ sống bên Úc, chẳng may đã qua đời trong tháng tư 2010. Bài hát xem như một vòng hoa tưởng niệm người quá cố.

Le temps perdu
Poème de Rose Trần Thị Hường
(Premier prix du Concours de poésie des Cours de civilisation française de la Sorbonne 2007)
Musique de Phạm Ngọc Lân

Audio clip: Adobe Flash Player (version 9 or above) is required to play this audio clip. Download the latest version here. You also need to have JavaScript enabled in your browser.


Si j’étais encore jeune et dure
Je retournerais à mon cher village
Où la terre fertile a été ruinée par des orages
Sans que les gens jamais ne se sentent abattus

Si ma mère …encore… m’y attendait
Je tiendrais ses mains tellement tendres et maigres
Son large sourire épanouirait son visage saint
Ce serait dans ses bras que je m’endormirais
*** Le temps perdu… le temps perdu… perdu… perdu…

Si mes petites amies me revoyaient
Nous bondirions, nous crierions, nous pleurerions
Notre amitié d’enfance est si profonde
Alors ce serait des plaisanteries sans fin qu’on se raconterait

Si je pouvais retrouver mon ancien amour
Ce serait sans doute sa voix que j’écouterais
Je songe à lui dire mille et mille regrets
Mon ambition, ma déception, ma bêtise et quoi encore… Mon amour
*** Le temps perdu… le temps perdu… perdu… perdu…

Si je m’apercevais que la vie était compliquée
La solitude, la douleur, la dépression, la frustration
Mais aussi la réussite, le bonheur, la passion, la consolation
J’accepterais tout… Oh, mes pertes et ma destinée !

*** Le temps perdu… le temps perdu…

Bài thơ sau đây, phỏng dịch từ bài tiếng Pháp, là của Trương Ngọc Thạch, một bác sĩ cùng lớp với tác giả bài Le temps perdu.

Thời gian đã mất

Nếu tôi vẫn còn trẻ và mạnh khỏe
Tôi sẽ về lại quê cũ dấu yêu
Nơi phong ba tàn phá đất phì nhiêu
Nhưng con người không siêu lòng khuất phục.

Nếu mẹ tôi còn ôm tôi được
Tôi sẽ cầm tay mẹ mềm mại và gầy guộc
Mẹ rạng cười trên khuôn mặt dịu hiền
Trong tay mẹ tôi bình yên giấc ngủ.

Nếu tôi gặp những người bạn cũ
Quấn quít nhau, la hét, khóc vì mừng
Tình bạn tuổi thơ đậm vô cùng
Bao chuyện vui sẽ không ngừng được nhắc.

Nếu tôi tìm được tình yêu đã mất
Tôi sẽ nghe giọng nói rất dịu dàng
Tôi sẽ nói, tôi tiếc nuối vô vàn
Bao đòi hỏi, bao quanh co, khờ khạo,
Và còn bao nhiêu nữa ?
Tình yêu ơi.

Nếu tôi biết cuộc đời là phức tạp
Nỗi cô đơn,
Nỗi đau đớn, nỗi buồn phiền, bực dọc
Sự thành bại, sự khổ nhọc, ủi an
Tôi sẽ chẳng thở than
Ôi, bao mất mát, định mệnh đã an.

Nguồn: phamngoclanguitar

1 Phản hồi cho “Le temps perdu (Thời gian đánh mất)”

  1. Lê Miên Khương (Bùi Chưởng) says:

    Tôi tình cờ đọc được bài thú vị này của anh Phạm Ngọc Lân.
    Xin Đàn Chim Việt Info cho đăng bài phản hồi này (thơ dịch) của tôi như một nén nhang tưởng nhớ chị Rose Hường, chị đã tặng cho đời một áng thơ hay. Cảm ơn.
    Lê Miên Khương

    http://www.ccfs-sorbonne.fr/article.php3?id_article=2367 :
    Les Cours de Civilisation Française de la Sorbonne

    (Xin giới thiệu một bài thơ hay của Bác Sĩ Trần thị Hường (Rose Hường) Y Khoa SàiGòn 1970. Bài thơ này được giải nhất trong cuộc thi thơ tại đại học Sorbonne (Pháp) 2008).

    Thời gian đánh mất

    Nếu tôi còn trẻ và gan lì
    Tôi sẽ trở lại làng xưa yêu quí
    Nơi giông lũ làm lụi tàn mảnh đất phì nhiêu
    Nhưng dân quê tôi bám đất chưa bao giờ nản lòng

    Nếu mẹ tôi…còn sống…người sẽ đợi trông
    Tôi sẽ nắm chặt đôi tay người ốm o và mềm mại
    Mẹ sẽ cười rạng rỡ với khuôn mặt thánh nhẫn nại
    Và tôi sẽ thiếp ngủ trong vòng tay êm ái của người

    Nếu các bạn gái thời tuổi thơ gặp lại tôi
    Chúng tôi sẽ ôm nhau nhảy đựng,
    sẽ hò hét, và sẽ…khóc
    Tình bạn khắc sâu chúng tôi thời tuổi nhóc
    Chuyện kể hài ngây thuở nhỏ
    sẽ không bao giờ ngừng

    Nếu tôi có thể tìm lại được người tình cũ
    Tôi chắc sẽ lắng nghe anh, cả đời lận đận
    Tôi nghĩ sẽ nói với anh muôn ngàn lời hối hận
    Ham hố rồi thất vọng, sự ngu xuẩn của em
    và nhiều thứ nữa
    Anh ơi !

    Nếu thoáng nhận trước rằng cuộc đời sẽ đầy nhiêu khê
    Giữa cô đơn, khổ đau, trầm cảm, hờn đau tái tê
    Chen lẫn thành công, hạnh phúc, đắm say và an ủi
    Thì em đã chấp nhận tất cả …

    Ôi những mất mát và định phận đời em !

    Rose Huong
    (traduction de Lê Miên Khương, tên thật Bùi Chưởng)
    Bài thơ chuyển ngữ này đã được người dịch LMK trao đổi với các bạn trên forum của nhóm bạn trường Phan Châu Trinh – Đà Nẵng 1962 – 1968, do Phan Thái Yên làm Chủ Xị.

    Concours de poésie 2008 :
    Premier prix : Le temps perdu de Rose HUONG, niveau avancé
    Deuxième prix : La Vie des Etoiles de Jae HAN, niveau élémentaire
    Troisième prix : New York 20h06 – Paris 02h07 de Zheng-hao CHEN, niveau avancé

Phản hồi