|

Những văn kiện xé lòng

 

Mấy thủ lĩnh bí cờ xôi thịt đã dính bẫy Boxite Trung Quốc?
Mẹ đau như xương sống bị đâm, như cột sống bị đè
Ai đã bán chui biên thùy bằng những mật ước?
Ai đã bán vụng lãnh hải Tổ quốc trong canh bạc độc tài?

(Mẹ Việt Nam không chỉ nhìn ra biển – Thế Dũng)

 

Có lẽ không có gì cay đắng hơn khi phải làm công dân của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (VNDCCH) nối dài ngày nay. Phải ngồi nhìn sự nhu nhược của lãnh đạo trước từng tấc đất đã mất, từng tấc biển đang mất dần trong sự hung hăng lấn chiếm của quân thù. Sự nhu nhược vượt quá mức chịu đựng đến xấu mặt, thể hiện ngay từ các phát biểu của các tướng lĩnh trong quân đội. Một quốc gia độc lập với một quá trình lịch sử hào hùng, nay trở thành một nước chư hầu, mất hết cả khả năng phản kháng. Đến nỗi nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa phải cất tiếng than: “Ôi! tổ quốc ơi, ai làm người chịu nhục.” 

Nhưng điều đáng nói là sự phản bội đã bắt đầu ngay từ những năm tháng, khi người dân đặt hết niềm tin và ngay cả sinh mạng của mình vào sự lãnh đạo sáng suốt của đảng. Công hàm Phạm Văn Đồng đã được ký kết vào cái giai đoạn mà đảng được tin yêu nhất. Giai đoạn 1954-1959 là khoảng thời gian mà dân chúng miền Bắc sẵn sàng chấp nhận thiếu thốn, sẵn sàng hy sinh mạng sống, dưới ngọn cờ của đảng để bảo vệ độc lập nước nhà. Những lá đơn của một thời máu lửa vẫn còn nguyên nét tin yêu đó:

Nguyễn Gia Long, một thanh niên 23 tuổi, viết đơn tình nguyện đi B: “Tôi, một trong những thanh niên của Tổ quốc, của Đảng, tôi muốn được góp sức mình trong cuộc đấu tranh chống Mỹ cứu nước của dân tộc…không một khó khăn nào, một trở lực nào ngăn cản được bước tiến của tôi đi theo cách mạng. Cao thượng nhất đời tôi là được chết cho cách mạng”. Ông Phạm Văn Minh đã có hai người con lớn theo bộ đội, viết đơn cho con trai thứ ba: “Tôi nguyện cho đứa con thứ 3 của tôi đi chiến đấu cho đến khi nào không còn bóng dáng một tên xâm lược Mỹ nào thì mới thôi, dù con tôi có phải hy sinh đi nữa nhưng tôi cũng vui lòng và nó cũng đã góp phần công sức vào chống Mỹ giải phóng đất nước”.

cong-ham-ban-nuoc-1958-cua-Pham-van-Dong-sm

Lòng ái quốc và niềm tin của họ đã bị phản bội. Trong lúc đưa hàng ngàn thanh niên vào miền Nam với danh nghĩa chống Mỹ xâm lược, gia đình và những người trẻ đổ xương máu “giành độc lập” này không hề biết rằng sau lưng họ, cấp trên đã ký tặng những phần đất xương thịt của tổ quốc. Phạm Văn Đồng đã lẳng lặng ký công hàm công nhận lãnh hải “lưỡi bò” thuộc về Trung Cộng vào ngày 14/09/1958. Cho đến nay, những tài liệu gây nhiều ngỡ ngàng đau đớn này đang được Trung Cộng trưng ra làm bằng chứng trước thế giới. Rõ ràng lãnh đạo CSVN sẵn sàng đặt lợi ích trước mắt của đảng lên trên mọi điều thiêng liêng và trên cả danh dự của chính đảng CSVN. Nếu một đảng phái khác làm điều này, chắc chắn họ đã phê bình và lên mặt dạy dỗ là quá ấu trĩ, là giữa các quốc gia chỉ có quyền lợi chứ không có cái gọi là “tình nghĩa”, hay ngay cả là làm “bù nhìn” cho các thế lực ngoại bang v.v…

Bảy năm sau kể từ ngày ông Phạm Văn Đồng đặt bút ký bức công hàm oan nghiệt này, ngày 10/5/1965 báo Nhân Dân lại một lần nữa khẳng định Hoàng Sa là của Tàu; Nguyên văn: Ngày 9/5/1965, Chính phủ Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã ra tuyên bố về việc Chính phủ Mỹ lập “khu tác chiến” của quân Mỹ tại Việt Nam, chỉ rõ: “Việc Tổng thống Mỹ Giôn-xơn xác định toàn cõi Việt Nam và vùng ngoài bờ biển Việt Nam rộng khoảng 100 hải lý cùng một bộ phận lãnh hải thuộc quần đảo Tây Sa của nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa là khu tác chiến của lực lượng vũ trang Mỹ”, đây là đe dọa trực tiếp “đối với an ninh của Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và nước láng giềng. Bài báo xác định cụ thể và cắt lìa xương thịt đất nước cho Tàu Cộng này chắc chắn không là bài báo duy nhất. Hẳn là trước và sau nó còn có nhiều bài báo khác nữa. Chính những bằng chứng đau đớn trên giấy trắng mực đen này, khi được Bắc Kinh đem ra xử dụng trong những ngày gần đây, đã biến các luận điệu cãi chày cãi cối rằng “công hàm Phạm Văn Đồng không nhắc tới Hoàng Sa – Trường Sa” thành loại lý luận trẻ con mà Ban Tuyên Giáo CSVN quen dùng với người dân Việt Nam.

Tiếp đến là một tài liệu gây nhiều âu lo nhất cho đến nay, đó là các bản đồ được in ấn bởi Cục Đo Đạc và Bản Đồ, trực thuộc Văn phòng Thủ tướng nước VNDCCH. Những bản đồ này cũng ghi rặt các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa là Tây Sa và Nam Sa như Bắc Kinh căn dặn. Chữ viết của công hàm Phạm Văn Đồng nay được diễn đạt bằng hình vẽ và nhân rộng hàng ngàn, hàng vạn lần, do chính văn phòng thủ tướng in ấn. Cãi làm sao bây giờ ?!

Chưa hết, chứng tích bán nước của lãnh đạo đảng còn nằm sờ sờ trên các trang sách giáo khoa lớp 9 do Bộ Giáo Dục VNDCCH biên soạn mà nay Bắc Kinh đang trưng ra trước cả thế giới. Nguyên văn: Vòng cung đảo từ các đảo Nam sa, Tây sa đến các đảo Hải nam, Đài loan, quần đảo Hoành bồ, Châu sơn … làm thành một bức “trường thành” bảo vệ lục địa Trung quốc. Điều đau lòng là đã biết bao thế hệ học sinh non trẻ đã phải nhớ nằm lòng rằng các quần đảo đó là “Tây Sa” và “Nam Sa”, và là đảo của Trung Cộng. Cha ông ta suốt mấy ngàn năm đổ biết bao xương máu, thời đại nào cũng căng mình ra để giữ gìn từng tấc đất của tổ tiên truyền lại. Nay CSVN không chỉ để mất đất, mất biển, mà còn buộc các thế hệ tương lai phải chấp nhận đó là chuyện đã rồi. Khó mà không gọi đó là những hành động chủ tâm phản quốc.

Hiển nhiên, đây chỉ mới là một vài tài liệu khởi đầu mà Bắc Kinh tung ra. Năm tháng của các tài liệu trên cho thấy Bắc kinh đang có cả kho dữ liệu mà chúng đã thu thập trong nhiều thập niên qua. Điều đó cũng là bằng chứng cho thấy ý đồ xâm lấn của Bắc Kinh đã có từ rất lâu — từ thời ông Hồ Chí Minh còn sống dài cho đến ngày hôm nay — đặc biệt bao gồm cả giai đoạn mà Hà Nội hí hửng ôm 16 chữ vàng và 4 tốt.

Đó là chưa kể tấm bản đồ có hiện rõ 9 vạch khổng lồ được dùng để trang điểm phòng họp tại trụ sở thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nơi mà hàng ngày đủ loại các quan chức thượng tầng ra vào họp hành và không ai, kể cả ông Nguyễn Tấn Dũng, cảm thấy có chút gì khó chịu hay nhục nhã. Bao giờ thì Bắc Kinh sẽ dùng luôn các hình ảnh này làm bằng chứng chủ quyền của chúng?

*****

Trước cả khối những văn kiện xé lòng nêu trên, tôi bất chợt rơi lệ lặng nhìn bản sắc lệnh của Tổng Thống Ngô Đình Diệm ký ngày 13/7/1961, dời thẩm quyền quản trị quần đảo Hoàng Sa từ tỉnh Thừa Thiên vào tỉnh Quảng Nam.

Tới bao giờ việc bảo vệ từng tấc đất giang sơn mới sẽ lại là trách nhiệm tối thượng nhưng rất bình thường và đương nhiên của mọi chính phủ và mọi người dân Việt Nam?

© Đàn Chim Việt

 

5 Phản hồi cho “Những văn kiện xé lòng”

  1. Nguyễn Rhế Viên says:

    Ngay từ khi thành lập đảng CS vào thập niên 1930, HCM và CSVN đã manh tâm bán nước vì “lý tưởng đại đồng”! Xá gì những văn kiện “xé long” lẻ tẻ!
    Hỡi một số đảng viên CSVN, có khi nào quý vị cảm thấy ” ngỡ tưởng mình cứu nước, ai ngờ là bè lũ bán nước, hại dân “!
    Nguyễn Thế Viên

  2. noileo says:

    “Tới bao giờ việc bảo vệ từng tấc đất giang sơn mới sẽ lại là trách nhiệm tối thượng nhưng rất bình thường và đương nhiên của mọi chính phủ và mọi người dân Việt Nam?”

    Tái lập & phục hồi Việt Nam Cộng Hòa!

  3. Hồ Bác Cụ says:

    Đang có tin đồn trong hàng ngũ cán bộ công nhân viên nhà nước CSVN là sắp tới đây, trong các cơ quan hành chánh của CSVN sẽ phải treo tấm bản đồ do Tàu khựa in ra để mọi người hiểu rõ là TS, HS là của….sư phụ Tàu, không phải của VN, đừng có mà mơ!!!! Ai mà “nhận tiền nước ngoài” để đi biểu tình chống Tàu lạng quạng là sẽ bị đạp vào mặt, tự treo cổ trong đồn côn an, tự mang đủ thứ bịnh trong tù cải tạo, ráng chịu. Yêu nước là yêu XHCN, là phải yêu đảng, và nay thì phải yêu luôn cả sư phụ Tàu, cấm không được cãi!!!! Đảng có bán hết cả nước đâu mà các ông các bà lo, đảng chỉ bán có tí ti vài ba cái đảo chim ỉa, vài ba cái thác xấu xí, cái ải cũ mèm từ thời xa xưa, để đổi lấy “sự toàn vẹn lãnh thổ”. Là dân của nước CHXHCNVN, các ông các bà phải biết nhìn vào “đại cục”(Cục Bự- cũng là bút hiệu Của Bác-CB hồi xưa đó, bác nhìn xa ghê, thấy chưa????) mà hiểu cho đảng CSVN chúng ta đang rất “cực kì hoàn cảnh” Ngày xưa bác Hồ đã từng “tiên bố” “Hồ chí minh này không bán nước”, nhưng các báo chí XHCN vờ quên câu sau của bác, đúng ra phải là: “Hồ chí minh không bán nước, nhưng có bán vài cái đảo nhỏ, xin đồng bào cứ yên tâm”. Có điều tôi vẫn không hiểu nổi, tại sao những bậc trí thức, học giả của cả 2 miền Bắc Nam thời trước 1975, có biết rõ vấn đề bán nước của Hồ chí minh và đảng CSVN không????? Dân ngu khu đen thiếu thông tin thì đã đành, nhưng còn các ông các bà trí……thức thì sao nhể??? Biết sao không nói ra, biết sao vẫn còn “có cảm tình với cách mạng”???……… Hết Ý

    • Ngu trung says:

      Nói đi nói lại việc TQ hiếp đáp VN không ích lợi gì khi cái đảng Mafia còn tại vị ,chúng chỉ phản đối miệng nào là TQ xâm phạm chủ quyền ,lãnh hải , khiêu khích ,vi phạm công pháp quốc tế vân vân và vân vân…thử hỏi từ thời phong kiến cho đến ngày nay cái gì đã dâng tặng hay TQ lấn chiếm VN có đòi lại được chăng huống chi đảng Mafia nói TQ giữ giùm Hoàng Sa hơn để cho Mỹ ngụy giữ năm 1974 ,rồi Gạc Ma bị lấn chiếm bộ đội làm bia đở đạn khi hải quân TQ lấn chiếm .Vụ biển Đông coi như hạ màn ,bàn cãi thêm chỉ làm hao tốn giấy mực ,tốn nước bọt .

  4. Thanh Pham says:

    Ngàn đời không cộng sản!

    Ai người có lương tâm
    Đứng nhìn giặc ngoại xâm
    Mà có thể bình thản
    Lòng không thấy hờn căm?

    Căm hờn vượt sợ hải
    Đứng lên diệt rợ Hồ
    Trừ tuyệt loài mọi rợ
    Cùng nhau giữ cơ đồ

    Ta không còn xấu hổ
    Với tổ tiên giống nòi
    Thà chết không đầu giặc
    Không chấp nhận tôi đòi!

    Xứng danh giống Tiên Rồng
    Hậu duệ Đức Thánh Trần
    Con cháu Trần Bình Trọng
    Đứng lên chống bạo tàn

    Ngàn đời không cộng sản!

    T.Phạm
    http://sangcongpha1.wordpress.com/
    http://phaxiengnole.wordpress.com/

Phản hồi