|

Người Việt và tình trạng chia rẽ [2]

Lý do địa dư

Như chúng tôi vừa trình bày đầu óc thiển cận, cô lập là lối sống có từ lâu do ảnh hưởng của thời kỳ người Tàu đô hộ. Trong thời gian Bắc thuộc làng xã Việt Nam như những bạch bào co cụm  để chống lại sự cai trị và đồng hoá. Thời gian ấy qúa dài nên chúng ta thành thói quen như con ốc nằm yên trong cái vỏ kiên cố của mình không muốn chui ra ngoài, yên chí  như thế là hay nhất và lối sống (cách ăn nói, suy nghĩ, phong tục tập quán) của ta luôn luôn  đúng, tuyệt đối đúng, không nơi đâu tốt hơn nên  không có sự cởi mở, đón nhận, dung hòa những sự khác biệt!

Do đó đôi khi chỉ vì bông đùa nhái giọng nói (chửi cha không bằng pha tiếng) hay đem diễu cợt phong tục của nhau mà 2 làng vác gậy  đánh lộn, lôi nhau tới cửa quan.

Điều kiện địa dư đáng nói là hình thể kéo dài của quốc gia với những dãy núi  vây bọc hoặc chắn ngang làm cho vùng này cách biệt với vùng khác, tạo nên phong thổ khác nên giọng nói cũng khác.  Đặc biệt là từ Nghệ An  tới  Bình Thuận (Phan Thiết) núi non ngăn cách quá nhiều nên mỗi tỉnh có giọng nói khác nhau.  Giọng Quảng Trị  khác giọng Thừa Thiên (Huế), Quảng Nam khác Quảng Ngãi…

Khởi đầu dân tộc Việt Nam quây quần ở châu thổ sông Hồng và sông Cả, sông Mã phong tục không có gì khác biệt lắm.  Sau này dần dần đất nước được mở mang về phương Nam, qua nhiều giai đoạn và đồng hoá với nhiều sắc dân nên tuy vẫn giữ được bản sắc văn hoá gốc của mình nhưng những người Việt tiền phong  đã phải dung hoà hoặc thâu nhận lối sống, sản phẩm bản xứ. Về ca nhạc, miền Trung và Miền Nam chịu ảnh hưởng rất nhiều của người Chàm.  Về tâm tình, người miền Nam  hồn nhiên và cởi mở hơn người miền Trung, miền Bắc. Về ăn uống, đặc biệt miền Nam  có món  canh cá chua của người Thái Lan  và đường Thốt Nốt của người Cao Miên…

Tuy có những khác biệt đó nhưng người Việt  có ý thức thiết tha về dân tộc  và đất nước của mình, luôn luôn bảo vệ văn hóa, phong tục của ông cha truyền lại.  Từ Bắc tới Nam  làng xã nơi đâu cũng được bao bọc kiên cố bởi lũy tre xanh, làng nào cũng có ngôi đình thờ thần hoàng, có những lễ hội.   Người Nam, người Bắc luôn luôn coi nhau là đồng bào, là anh em ruột thịt của mình  cho nên trải qua 80 năm bị Pháp đô hộ với chính sách “chia để trị ” triệt để vậy mà năm 1945 ngoài Bắc bị nạn đói kém, toàn miền Nam hô hào quyên góp cứu trợ với tinh thần ” máu chảy ruột mềm”.

Do đó về đại thể, điều kiện địa dư, giọng nói, lối ăn uống không thể gây ra sự chia rẽ người Việt, nhưng người Pháp  đã lợi dụng hình thể đất nước kéo dài  và những sự khác biệt ấy để chia nước ta ra làm 3 miền gần như 3 quốc gia với chế độ cai trị khác nhau, chính quyền khác nhau, thuế má khác nhau, nền giáo dục khác nhau, thâm hiểm nhất là cách ly 3 miền  bằng cách hạn chế đi lại: miền này tới miền khác phải có giấy phép như chúng ta xin phép đi ra ngoại quốc thời nay với mục đích làm cho 3 miền dần dần sẽ có những lối sống, ngôn ngữ khác nhau (phong tục, tập quán và cả ngôn ngữ thay đổi theo thời gian và hoàn cảnh sinh sống) như  3 quốc gia riêng biệt.

Năm 1945, 1946  người Pháp muốn tách rời miền Nam để thành lập 1 quốc gia tự trị  riêng thuộc Pháp  nên đã kích động chia rẽ Nam – Bắc  mạnh mẽ ở Saigòn với những cuộc biểu tình và kỳ thị thời ông Nguyễn văn Thinh làm Thủ Tướng.  Điều đáng buồn là sau khi thu hồi độc lập  đến nay các chính quyền ở miền Nam cũng như miền Bắc  vần duy trì sự phân chia này: Bắc Bộ, Trung Bộ và Nam Bộ hoặc Bắc Phần, Trung Phần, Nam Phần…

Yếu tố ngoại lai

Ai cũng biết Việt Nam  chịu ảnh hưởng của người Tàu dù đoàn quân xâm lăng cuối cùng dưới triều Mãn Thanh đã bị vua Quang Trung đánh  đuổi về nước nhưng ảnh hưởng của họ về văn hóa, chính trị  ít nhiều vẫn còn tồn tại  và trong đầu óc người Tàu không bao giờ muốn bỏ miếng mồi  Việt Nam.  Với những âm mưu sẵn có khi thì họ hành động riêng rẽ, khi phối hợp với nước khác nếu có dịp thuận tiện.

Trở lại với Pháp,  người Pháp  cai trị VN hơn 80 năm (1864-1945) triệt để khai thác những yếu tố địa dư, văn hóa để gây chia rẽ người Việt với người Việt.  Về địa dư lợi dụng hình thể họ chia nước ta ra làm 3 như 3 quốc tôi đã trình bày:  Nam Kỳ là thuộc địa Pháp cai trị trực tiếp, Trung Kỳ tự trị do vua quan Việt Nam cai trị dưới sự giám sát của viên Khâm sứ Pháp đặt tại Huế, Bắc kỳ là đất bảo hộ do quan lại VN cai trị nhưng có quan Thống sứ  Pháp  và mỗi Tỉnh đặt dưới quyền một viên Công sứ (người Pháp).  Từ đó họ tìm cách ngăn cách người Việt ở từng miền và tuyên truyền, kích động, gây mâu thuẫn giữa dân chúng ba Miền.  Đối với đồng bào thiểu số và người kinh, hễ miền núi chống đối  thì Pháp cho lính người kinh đi đàn áp, ngược lại người kinh nổi lên Pháp đem binh lính  đồng bào thiểu số tới đánh dẹp.

Nước Pháp  đi  khai  hoá thuôc  đia với bốn chữ vàng:  Liberté-Egalité-Fraternité-Humanité (Tự Do – Bình Đẳng – Huynh Đệ – Nhân Đạo) qua các hình ảnh thực tế sau đây:

Chém giết

Những chiến sĩ cách mạng bị xử trảm trong các biến cố từ  tháng 7 đến tháng 9 năm  1908 tại Hà Nội và các Tỉnh

Những chiến sĩ cách mạng bị xử trảm trong các biến cố từ tháng 7 đến tháng 9 năm 1908 tại Hà Nội và các Tỉnh

Gông cùm

Những phụ nữ bị đóng gông này đã tham gia cuộc kháng chiến chống Pháp do Phụ Chính Đại Thần Tôn Thất Thuyết chủ xướng ngày 5 tháng 7 năm 1885 tại Huế vì Toàn quyền (tướng) De Courcy hống hách và muốn triều đình  Huế hoàn toàn khuất phục Pháp.  Những vị nữ anh hùng nàybị bắt tại chiến lũy Ba Đình. Pháp kêu họ là những nữ tướng cướp (femmes de pirates)

Những phụ nữ bị đóng gông này đã tham gia cuộc kháng chiến chống Pháp do Phụ Chính Đại Thần Tôn Thất Thuyết chủ xướng ngày 5 tháng 7 năm 1885 tại Huế vì Toàn quyền (tướng) De Courcy hống hách và muốn triều đình Huế hoàn toàn khuất phục Pháp. Những vị nữ anh hùng nàybị bắt tại chiến lũy Ba Đình. Pháp kêu họ là những nữ tướng cướp (femmes de pirates)

Xiềng xích

Một nghĩa sĩ đang bị thẩm vấn (dịch: Thẩm vấn những tù nhân thuộc băng cướp của Đề Thám không phải là chuyện dễ và người  thẩm vấn bọn cướp này đương nhiên được tưởng thưởng hậu hĩ. Tấm thiệp này cho quý vị biết cách đối xử với bọn cướp nổi tiếng này(18 tháng 12 năm 1909). (Hình ảnh lấy trong cuốn Le Việt-Nam Autrefois của Michel Germain, năm 1989)

Một nghĩa sĩ đang bị thẩm vấn (dịch: Thẩm vấn những tù nhân thuộc băng cướp của Đề Thám không phải là chuyện dễ và người và người thông ngôn trong vụ thẩm vấn bọn cướp này đương nhiên được tưởng thưởng hậu hĩ. Tấm thiệp này cho quý vị biết cách đối xử với bọn cướp nổi tiếng này(18 tháng 12 năm 1909). (Hình ảnh lấy trong cuốn Le Việt-Nam Autrefois của Michel Germain, năm 1989)

Nước Pháp có 4 chữ Vàng. Nay nước Tàu có 16 chữ Vàng đang áp dụng cho dân bản xứ Tây Tạng, Tân Cương  và đồng bào đánh cá Việt Nam tại Hoàng Sa, Trường Sa. (Các học giả và sử gia, nghiên cứu sử gia tương lai – 15, 20 thế kỷ tới – khi nghiên cứu sách sử của Pháp  xin đừng kêu tiền nhân của mình là giặc cướp như các  học-giả, sử-gia và nghiên-cứu-sử gia trước đây và hiện nay đọc sử sách của Tàu).

Năm 1954, sau khi giúp  đảng cộng sản Việt Nam  về cố vấn, binh lính, vũ khí, lương thực để thắng trận Điên biên Phủ,  Mao trạch Đông đã gây áp lực buộc ông Hồ chí Minh ký hiệp định Genève chia đôi đất nước .

Chính ông Chu ân Lai, Thủ tướng TrungCộng  trong một buổi tiếp tân ở Genève lúc ấy đã đề nghị với ngoại trưởng Trần văn Đỗ lập toà đại diện Chính phủ miền Nam tại Bắc kinh song song với cơ sở ngoại giao của chính phủ Cộng sản Hà nội, ngầm ý công nhận 2 nước Việt Nam để chia rẽ, chi phối làm cho dân tộc Việt Nam suy yếu, lụn bại rồi tùy cơ  xâm chiến  như họ đã xâm chiếm Tây Tạng  vào thập niên  1950.

Đến năm 1975, Pháp và Trung hoa một lần nữa dàn xếp với nhau  thực hiện chính sách thực dân bằng cách duy trì 3 nước Việt Nam (chính quyền Bắc Việt, chính quyền Giải Phóng Miền Nam và chính quyền Saìgon).  Chính phủ Pháp cử tướng Vanuxem tới  Saigòn vận động với đề nghị đưa quân Trung Cộng vào miền Nam để ngăn chặn bộ đội miền Bắc.  Tổng thống Trần văn Hương không chấp nhận giải pháp đó.  Ông nghĩ rằng qua kinh nghiệm lịch sử, thà để miền Nam rơi vào tay cộng sản còn hơn là để Việt Nam  rơi vào tay người Trung hoa.

Đầu óc lãnh tụ

Một nguyên nhân khác gây chia rẽ là đầu óc lãnh tụ.  Ngày xưa người ta nói: “Mỗi người Việt Nam là một ông quan” thì ngày nay chúng ta có thể nói: “Mỗi người Việt Nam là một  ông lãnh tụ”! Trong thời đại loạn của dân tộc, chúng ta thấy xuất hiện những người cầm quyền  xuất thân từ đủ mọi thành phần: nông dân, thợ thủ công, binh lính, nhà buôn, có học hay không có học…  nhỏ thì cũng Tướng, Tá lớn thì Tỉnh Trưởng (Chủ Tịch Tỉnh), Tổng, Bộ Trưởng, Tổng Thống, Chủ tịch Đảng, Chủ tịch nước đầy lợi lộc,  quyền uy. Vì có nhiều lợi lộc và quyền uy nên  bất cứ ông nào đã leo tới đó thì bám lấy cho đến chết mới thôi. Lãnh tụ cộng sản Tôn đức Thắng, thay ông Hồ chí Minh quá cố,  mỗi khi  tấm thân già nua yếu ớt xuất hiện trước công chúng tay cầm ly nước đua lên miệng run run làm nước muốn trào ra nhưng vẫn không muốn nhường chức vị cho người khác.

Phía quốc gia có những ông lãnh tụ sau mấy chục năm tại vị làm cho đảng của mình tan rã, rách bươm. Vậy mà dù tuổi già sức yếu vẫn không muốn rút lui, cố giữ cái chiếu chủ tịch cho đến hơi thở cuối cùng, nhưng không biết những vị ấy có biết  cái chiếu mình đang ngồi hay đang tranh giành đã rách tả tơi trăm mảnh không?

Nhiều người muốn lập đảng cho riêng mình nếu chưa có đảng,  hoặc đã có đảng thì phải làm sao củng cố một chỗ đứng riêng để xuất hiện như một lãnh tụ không lớn thì cũng nhỏ.   Ít nhất có 2 người nhờ tôi viết giùm bản cương lĩnh  để đứng ra lập đảng. Tất nhiên tôi từ chối vì một người không có khả năng viết bản cương lĩnh  làm sao làm lãnh tụ được!

Quan niệm của tôi thì thế,  nhưng trên thực tế chúng ta thấy thiếu gì những người đã từng lãnh đạo quốc gia không biết bản cương lĩnh là gì, mà nếu có họ cũng chẳng bao giờ áp dụng đúng bản cương lĩnh được họ đề ra.  Nên trong giai đoạn vừa qua  có câu  ngạn ngữ  được nhiều người biết: “Bé không học lớn làm lãnh tụ “, “Bé không học lớn làm quan”.  Thật là một điều tai hại và do đó  đất nước chúng ta cho đến giờ chưa ngóc đầu dậy được.

Khi một đảng hay một phe phái  nắm được chính quyền thì họ coi quốc gia là của gia đình họ, của đảng, phe, phái họ. Họ lo chia chắc quyền lợi cho đảng, cho phe của họ để củng cố quyền hành và tiêu diệt phe khác, đảng khác bằng cách thủ tiêu  hay bắt bớ, tù tội.  Ngay trong nội bộ các đảng phái, các hội đoàn, đoàn thể số người tham gia  không hoàn toàn nhằm mục đích theo theo đuổi lý tưởng hay mục tiêu đề gia mà có một số khá đông  vào với dụng ý cá nhân: lấy tiếng hay tiến thân, cách tiến thân hay nhất không dựa vào tài năng, đức độ mà dựa vào kết bè, kết đảng để đưa mình lên.  Những”lãnh tụ” kém đạo đức này dùng đủ mọi thủ đoạn lưu manh để lôi cuốn người khác theo mình bằng cách kích động đầu óc địa phương, tôn giáo, chính kiến, đoàn thể, nghề nghiệp….

Một số đảng phái cử người đi xứ bộ hoạt động, sau một thời gian đã củng cố xong địa vị  có nhiều ông xứ bộ tự biến thành Sứ quân cát cứ lãnh địa của mình và hậu quả là một đảng nhưng có nhiều lãnh tụ, mỗi người hùng cứ một phương tranh chấp, mưu hại lẫn nhau không khác gì cái cảnh Thập Nhị Sứ Quân thời xưa.

Đầu óc lãnh tụ, phe, đảng không bao giờ nghĩ đến  quyền lợi quốc gia, dân tộc của những người làm chính trị vô đạo đức là nguyên nhân chính gây ra tình trạng chia rẽ, ly tán hiện nay.

Ghi chú: Những hình ảnh minh họa ở phần 1 của bài này do trang web thực hiện.

© Phạm Hy Sơn

© Đàn Chim Việt Online

5 Phản hồi cho “Người Việt và tình trạng chia rẽ [2]”

  1. Pham Hy Sơn says:

    Do sơ sót khi đánh máy, chúng tôi xin đính chính :
    -Bốn Chữ Vàng của Pháp :Liberte-Egalite-Fraternite-Humanite xin sửa lại là: Liberté-Egalité-Fraternité-Humanité( Tự Do – Bình Đẳng – Huynh Đệ – Nhân Đạo).
    -Lời dịch ở dưới tấm hình Gông Cùm: “và người thẩm vấn bọn cướp này…” xin đọc lại là: “và người thông ngôn trong vụ thẩm vấn bọn cướp này…” .
    Chân thành cáo lỗ cùng quý vị độc giả. Phạm hy Sơn

  2. Vũ Duy Giang says:

    “Bé không học,lớn làm quan”đúng như các “quan rằn ri” ở Saigon trước 1975,và các quan cán bự “răng đen,mã tấu”ở VN hiên nay! Cũng vì”Một người làm qua,cả họ được nhờ”nên sinh ra chế độ “gia đình trị” của TT.NĐ.Diệm,hoặc”gia đình làm kinh tế”(business)như gia đình của thủ tướng CS NT.Dũng.Tác giả PHS phân tích đúng”tâm thần”của người VN*trung bình”,nhưng có thể thêm vào màn kịch”chia”ra nhiều tổ chức”ngoại vị”(hay chân rết)của băng đảng VT(để”rẻ”dần vào”lề phải”cùng băng đảng CSVN?),mà mới đây là chính phủ VNCH do chuẩn tướng Chuck Van Nugen cầm đầu,và CT.Lý Toét Tòng Quan Ba cầm đuôi(Vịt Tiềm thò ra!).Đợi xem”Chánh”phủ VN tự do(lưu vong ở Mỹ của “lãnh tụ”Nguyễn hữu Chánh)có đối”chọi”với chính phủ VNCH để cần đến sự hòa giải của ông tướng”chọi gà” Nguyễn Cầu Kỳ đang đi”TU”ở xứ Mã Lai chăng?!

  3. Nguyen says:

    Nếu chỉ có một người Việt thì ông ta rất hay. Nếu có hai ông là có chuyện. Nếu có bốn ông thi sẽ có thể bôn năm hội. Các chùa, nhà thờ cũng vậy. Ở chỗ đông người Việt thi các hội được lập nên như bướm bướm.
    Westminster, San Jose, DC, Houston…Hội nọ chửi hội kia, Nhà thờ nọ chửi nhà thờ kia, chuà nọ chửi chuà kia, lương giáo chửi nhau. Việt công chửi người quốc gia đã đành, người quốc gia chửi người quốc gia mới đau lòng.
    Da91ng phục thay những Trần hưng Đạo, Nguyễn Huệ, Lê Lợi đã vận động toàn dân đoàn kết chống xâm lăng. Thật đáng làm gương cho dân Việt!

  4. rong Do sao vang says:

    Cu den San Jose va Westminter do may to bao la cai ra doc thi se thay dau oc chuoi rua nhau cua VN thoi. Chuyen cai va noi sao trong khi nhung co so thuong mai Phuoc Loc tho, Century Mall va King Plaza thi toan cua….tien Tau.
    Viet o My hay o VN cung the thoi!!

  5. Trung Hoàng says:

    Mơ một ngọn Cờ Lau Bộ Lỉnh,
    Như mò trăng đáy nước lung linh.
    Mê say cuồng vọng đắm mình,
    Giấc nồng danh lợi quên tình nước non.

    Ai người Hồng Lạc sắt son ???

Leave a Reply to Pham Hy Sơn