|

Báo Quân đội Nhân dân thừa nhận???

HCM ôm hôn các cháu nhi đồng trên môi?

Báo Quân đội Nhân dân thừa nhận: Hồ Chí Minh chỉ là câu chuyện huyễn hoặc – viển vông không có thực.

Cũng có người cho rằng, tác giả cố ý gài bẫy tờ báo và hệ thống kiểm duyệt của Đảng, và đảng đã bị lỡm mà không biết.

Dù sao thì cũng đáng hoan nghênh tờ báo này, và nhất là đáng hoan nghênh tác giả Bắc Hà đã dùng biện pháp “ý ngôn tại ngoại” để người đọc tìm hiểu và thấy rõ hơn về một nhân vật được đảng dựng lên, lợi dụng ngay cả khi đã lìa đời gần nửa thế kỷ vẫn không được yên.

Tóm lại, hoặc là tội nghiệp cho tờ báo và tác giả, nếu sự ngu làm mờ mất lý trí, hoặc đáng hoan nghênh, nếu tác giả muốn nói ra một sự thật.

Nhưng điều đã được khẳng định là: Hồ Chí Minh chỉ là một huyền thoại, một câu chuyện viển vông, huyễn hoặc và không hề có thật.

Không khảo mà xưng, tờ Quân đội Nhân dân của Quân ủy Trung ương (Tức là của Đảng phụ trách Quân đội) trong bài viết “Không bao giờ đánh đổ được huyền thoại Hồ Chí Minh” trên mục “Chính luận” đã thừa nhận rằng: “Về Chủ tịch Hồ Chí Minh, những kỳ tích của Cách mạng Việt Nam trong thế kỷ XX gắn liền với cuộc đời, sự nghiệp, đạo đức của Người, đã thật sự là một huyền thoại trong tâm thức của nhân dân ta và bè bạn quốc tế”.

Không chỉ có thế, tờ báo nhiều lần nhắc lại: “…đã không đáp ứng được cái mà chúng  mong đợi, tức là trừ khử được cái huyền thoại về Hồ Chí Minh…” rồi thì: “Các thế lực thù địch dù có quỷ quyệt, thâm độc đến đâu cũng không thể đánh đổ được huyền thoại đó, là vì Huyền thoại Hồ Chí Minh là thành quả vĩ đại của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ XX”. (Ở đây nên nhớ rằng chữ dân tộc Việt Nam mà đảng dùng là để chỉ Đảng CSVN như cách đánh tráo khái niệm ngôn ngữ xưa nay của đảng).

Trong bài viết này, tờ Quân đội nhân dân đã nhiều lần khẳng định Hồ Chí Minh là câu chuyện huyền thoại. Sự khẳng định này được tờ báo QĐND đăng chính thức, không hề trong “ngoặc kép” hoặc bất cứ giải thích nào khác, mà đó là từ dùng để khẳng định có tính chất chắc chắn.

Vậy, “Huyền thoại” là gì?

Từ điển Tiếng Việt định nghĩa “Huyền thoại” là: Câu chuyện huyền hoặc hay dũng cảm của thời xa xưa và huyền hoặc là điều viển vông, không có thực.

Như vậy, theo đúng nghĩa Tiếng Việt thì “Huyền thoại Hồ Chí Minh” là câu chuyện huyễn hoặc, viển vông không có thực về một nhân vật gọi là Hồ Chí Minh. Điều đáng nói là cái huyền thoại này không phải do bất cứ thế lực thù địch chống phá bên ngoài hay bên trong nào tạo ra, mà chính tờ Quân đội Nhân dân đã công khai xác nhận.

Hồ Chí Minh chỉ là “Huyền thoại”, nghĩa là câu chuyện huyền hoặc, viển vông, không có thực về một nhân vật là Hồ Chí Minh.

Suy cho cùng, thì điều tờ QĐND khẳng định trên đây về Hồ Chí Minh cũng không có gì sai, chỉ có điều là sau mấy chục năm Đảng CSVN đã cố công nhào nặn, thông tin một chiều tạo nên thần thánh và đặc biệt là muốn dùng việc thần thánh hóa ông Hồ Chí Minh làm thành một chiếc bình phong che đậy đằng sau đó là một chế độ độc tài, độc trị, tham nhũng và phản động, phản dân hại nước như đã từng thấy xưa nay và nhất là đang thực tế thấy hiện nay.

Vì sao Hồ Chí Minh là một huyền thoại?

Theo cách nghĩ đơn giản và cụ thể của người Việt Nam, chúng ta phân tích một vài yếu tố để khẳng định điều này như sau:

Một con người, được xác định bởi tên, tuổi, ngày sinh, ngày mất, họ hàng, dòng tộc, vợ con, sự nghiệp,… đó là những yếu tố để xác định một con người cụ thể. Nhìn vào bản lý lịch của mỗi người, chúng ta đều thấy rõ điều này. Thiếu đi một trong những yếu tố như: Tên, ngày sinh, tên cha mẹ, quê quán, ngày mất, ông bà, dòng họ… thì chưa thể xác định cụ thể đó là con người nào.

Với ông Hồ Chí Minh, những yếu tố này đều là một sự lấp lửng và hoàn toàn không được Đảng, nhà nước làm sáng tỏ xưa nay. Đụng đến vấn đề đó chỉ là một sự mập mờ khó hiểu. Vì sao vậy?

Nhiều tài liệu sưu tầm và nhiều tư liệu lịch sử đã khẳng định về ông Hồ Chí Minh với những yếu tố như sau:

- Tên: Không đúng, theo văn bản Đảng cho biết thì ông ra đời và lớn lên là họ Nguyễn, ở làng Kim Liên, Nam Đàn, Nghệ An. Vậy nhưng, nhiều tư liệu lịch sử lại phát hiện ra rằng ông là người họ Hồ ở Quỳnh Lưu, Nghệ An. Điều này Đảng cố giấu, thì họ hàng nhà ông lấy làm hãnh diện lại khoe ra và đạp đổ công lao giấu diếm của Đảng.

- Tuổi: Không đúng, theo văn bản của Đảng và nhà nước, ông Hồ Chí Minh sinh ngày 19/5/1890. Thế nhưng nhiều tài liệu chứng minh rằng ngày sinh này hoàn toàn không đúng, năm sinh càng không. Một lá đơn của ông xin vào học trường Thuộc địa của Pháp – Một ngôi trường đã sản sinh ra rất nhiều những tay sai bậc thầy cho Thực dân Pháp – thì ông tự xác định ông sinh năm 1892.

Đơn Nguyễn Tất Thành xin học trường Thuộc địa trước khi "tìm đường cứu nước"

- Gia đình, dòng họ: Không đúng, theo những gì Đảng và nhà nước tuyên truyền, thì ông Hồ Chí Minh quê ở làng Kim Liên, Nam Đàn. Thế nhưng nhiều tư liệu đã chứng minh rất rõ rằng ông lại có Họ Hồ ở Quỳnh Lưu, Nghệ An.

Chính vì thế, chưa bao giờ Đảng và nhà nước dám nói đến ông nội Hồ Chí Minh là ai. Nhiều nhà nghiên cứu đã chỉ ra rằng, mẹ ông Nguyễn Sinh Sắc đã mang hoang thai từ một thầy đồ nho ở Quỳnh Lưu, còn ông nội Nguyễn Sinh Nhậm ở Kim Liên, chỉ là người tô son, trát phấn lên bào thai Nguyễn Sinh Sắc khi bà được gả làm thiếp cho ông nông dân này mà thôi. Điều này được chứng minh bằng việc gần đây, có một video được đưa lên mạng về việc con cháu của vợ hai ông Nguyễn Sinh Sắc về Quỳnh Lưu để nhận họ hàng.

Vậy thì những điều ghi vào lý lịch ông Hồ Chí Minh đâu có phải như đảng đã nói, đây là sự mập mờ tiếp theo.

- Sự nghiệp: Theo đảng vẽ ra, thì ông Hồ Chí Minh đã “ra đi tìm đường cứu nước”. Thế nhưng, lá đơn xin học trường Thuộc địa Pháp, hoàn cảnh ông khi ra đi làm bồi bếp trên tàu sang Pháp lại cho thấy rằng ông đi vì hoàn cảnh gia đình quá túng quẫn. Nếu không trong hoàn cảnh cha nát rượu và bị án, mẹ chết và anh em tứ tán, thì con đường “đi tìm đường cứu nước” của ông Hồ sẽ đến đâu? Chưa nói là thực tế, cái cứu nước đó thực chất là đưa Việt Nam trở thành một mắt xích trong phong trào Cộng sản quốc tế.

Thậm chí, đảng còn nói rằng ông Hồ Chí Minh là Danh nhân Văn hóa thế giới được Unesco công nhận, nhưng thực tế điều này chỉ là sự dựng chuyện, bịa đặt mà không có thực.

- Vợ con: Cũng theo những tài liệu Đảng tuyên truyền, thì ông Hồ Chí Minh không vợ, không con, không có gia đình… để chuyên tâm lo việc nước.

Tăng Tuyết Minh, người vợ Hồ Chí Minh khi còn trẻ và khi đã về già

Vậy nhưng, nhiều tài liệu, những nhân chứng sống đã chỉ rõ rằng ông có vợ và thậm chí là nhiều vợ. Những lời chứng minh của những người từng cùng sống, cùng làm việc và cả những nhà nghiên cứu lịch sử đã khẳng định điều này. Việc ông có vợ cũng là điều bình thường nhưng dưới cái nhìn và nhất là để dựng lên “huyền thoại” đảng ta đã cố công bóp méo và giấu nhẹm.

Vậy đó đâu phải là sự thật?

- Ngày chết: Không đúng, ngày ông Hồ Chí Minh mới chết, đảng và nhà nước công bố ngày ông chết, ngày để con cháu cúng giỗ ông là ngày 3/9/1969. Vậy rồi mấy chục năm sau đảng mới công bố lại rằng ông chết ngày 2/9/1969.

- Di chúc: Cũng khi ông Hồ Chí Minh chết, Đảng cho công bố cái gọi là Di chúc theo ý đảng, đến một lúc nào đó, thấy nó không còn có lợi, đảng mới công bố rằng đó là di chúc dởm và công bố lại bản khác. Bản này cũng chưa hẳn đã là di chúc thật của ông nốt.

Với một con người, mà tất cả mọi thông tin liên quan để xác định con người đó đều là sự giả dối và mập mờ, sai trái thì làm sao có thể xác định rằng đó là một con người thật mà không là huyền thoại, không là huyễn hoặc, là viển vông và không có thực.

Điều đáng hoan nghênh ở tờ Quân đội Nhân dân và tác giả Bắc Hà

Tờ Quân đội Nhân dân, thực chất đã rất hiểu những điều đã phân tích trên đây, nhưng dưới sự kiểm duyệt gắt gao của hệ thống Đảng với báo chí thì chính tác giả bài viết đã nhân cơ hội này khẳng định cho nhân dân, các chiến sĩ, tướng lĩnh quân đội hiểu về nhân vật được Đảng dựng lên để làm bình phong, làm cái phao cứu Đảng đang chết chìm trong làn sóng lòng dân rằng đó chỉ là một huyền thoại và là điều không có thực.

Cũng có người cho rằng, đây là cái sự ngu của một phóng viên của Đảng, nịnh không biết nịnh, bơm lại bơm quá đà làm phụt ra sự thối tha của Đảng trong trường hợp này. Nhưng dù sao, thì cũng là một sự thật được nói ra.

Cũng có người cho rằng, tác giả cố ý gài bẫy tờ báo và hệ thống kiểm duyệt của Đảng, và đảng đã bị lỡm mà không biết.

Dù sao thì cũng đáng hoan nghênh tờ báo này, và nhất là đáng hoan nghênh tác giả Bắc Hà đã dùng biện pháp “ý ngôn tại ngoại” để người đọc tìm hiểu và thấy rõ hơn về một nhân vật được đảng dựng lên, lợi dụng ngay cả khi đã lìa đời gần nửa thế kỷ vẫn không được yên.

Tóm lại, hoặc là tội nghiệp cho tờ báo và tác giả, nếu sự ngu làm mờ mất lý trí, hoặc đáng hoan nghênh, nếu tác giả muốn nói ra một sự thật.

Nhưng điều đã được khẳng định là: Hồ Chí Minh chỉ là một huyền thoại, một câu chuyện viển vông, huyễn hoặc và không hề có thật.

Vì thế, đúng như khẳng định của tờ QĐND là “Không bao giờ đánh đổ được huyền thoại Hồ Chí Minh”, bởi đó chỉ là câu chuyện huyễn hoặc và không có thật, thì làm sao có thể đánh đổ? Nhưng, điều khẳng định là sự huyễn hoặc đã ngày càng mất thiêng.

27/5/2011

© Hà Minh Tâm

Nguồn: doivienxu

17 Phản hồi cho “Báo Quân đội Nhân dân thừa nhận???”

  1. Chiến Nguyễn says:

    Bài viết của cha hoặc mẹ nội Bắc Hà nào đó cũng nằm trong kế hoạch của Quân ủy Trung ương VC chứ chả có gì lạ. Đó cũng là một cách đổi mới để sống còn của tờ báo QĐND, chả có gì ghê gớm để chúng ta mất công đồ đoán. Nói láo mãi độc giả càng ngày càng xa lánh vì thế lâu lâu chúng cũng cũng bấm bụng viết ra vài ba câu chuyện thật mà ai cũng đã biết để giữ chân người đọc nhằm duy trì sự sống của tồ báo sắp chết.
    CN

  2. Hành Trang says:

    Từ đây về sau có thể nói về Hồ chí Minh là bệnh Hồ chí Minh,nó cũng giống như bệnh cảm,nhức đầu,đau gan,bao tử,…hơn nữa bệnh Hồ chí Minh cho đến nay gần như bệnh nan y mãn tính,có nghĩa là biết triệu chứng như thấy xấu,không có thật,kỳ quái nhưng đầu bị lú mê đi, vẫn miệng khen ,tung hô răm rắp như cữu chương và bệnh này chưa có phương thuốc trị hữu hiệu ngoại trừ tính tự thức tỉnh trong bản thân mỗi người hay được người khác khai ngộ và lay động(và có khá nhiều người đã tự khỏi vì các điều này).Bệnh Hồ chí Minh là một căn bệnh nguy hiểm bởi nó truyền từ người này qua người khác,đặc biệt nó rất dễ nhập vào đầu các bé,học trò trẻ và làm người ta đầu lúc nào cũng u u mê mê miệng lảm nhảm các từ “lãnh tụ vĩ đại”,”lãnh tụ kiệt xuất”,khi thì căng thẳng bực bội và tìm”thớt” để trút bỏ sự bực ức.Thật ra bệnh Hồ chí Minh không nguy hiểm bằng các bệnh dịch như dịch hạch vốn từng lây lan sang nhiều nước và giết hàng triệu người tại châu Âu hàng nhiều thể kỷ trước đây.Cùng lắm bệnh Hồ chí Minh chỉ…giết người Việt và chỉ xuất hiện tại Việt Nam mà thôi !Đặc biệt khi bệnh này gặp môi trường Tàu thì càng hoành hành dữ dội và tánh mạng người Việt cùng tương lai nước Việt càng nguy hiểm gấp bội.

  3. Danh Phương says:

    Ngày nay ,nếu mọi người để ý kỹ thì rõ là những gì rất quái dị khi nói về Hồ chí Minh .Thuở đời một người không có tiền bạc,nghề ngổng,đồng xu dính túi ,thân nhân,bè bạn đi lang thang đụng gì làm nấy để kiếm sống ,kể cả xin đi làm cho Pháp nhưng vì nói,viết tiếng Pháp quá sai nên bị từ chối như ông Hồ , sau cùng phải xin làm phụ bếp(một nghề sai vặt không cần bằng cấp, giỏi tiếng Pháp) vậy mà sau này khi ổn định lại dám viết thành đi tìm đường cứu nước,một từ dành cho ai có cuộc sống danh giá ,giàu có mà vì nghĩa lớn đành bỏ đi(vậy mà bắt mọi người học đọc,chấp nhận,ca ngợi thì làm gì riết họ không khùng,tiểu nhân cho được).Lại nữa,đang mang tên rặc Việt (họ Nguyễn) lại chuyển sang họ tên Tàu(Hồ chí Minh) và bắt dân ca ngợi ‘Hồ chí minh.lãnh tụ vĩ đại của đảng cộng sản Việt nam’ thì làm gì bọn bành trướng Tàu không cười nhạo rằng lãnh tụ của tụi bây cũng vọng ngoại như dân tộc tụi bây và ổng hơn tụi bây ở chỗ thần phục tụi tao !(vậy mà bắt mọi người học,đọc,ca ngợi thì làm gì riết họ không bị “phá đầu “cho được).Đã tự xưng là khiêm tốn,tài đức vẹn toàn nhưng ông Hồ lại tự viết sách ca ngợi bằng các cuốn như “vừa đi đường vừa kể chuyện” mà tên sách cũng đã thấy mơ hồ ,thật tế thì đây chỉ là những chuyện tào lao ;lại nữa ngày càng thấy rõ cuốn “Nhật ký trong tù” là thơ của một người Tàu nào đó đã chết trong tù trước khi ông Hồ vào ở tù cùng chỗ(thơ ra 1932,ông Hồ ở tù khoảng 1940) vậy mà sau này thành thơ của Bác vĩ đại ! Ngay cả thơ cũng chỉ là thơ con cóc thế nhưng dưới guồng máy tuyên truyền của đảng được biến thành những”áng thơ bất hủ” và bắt mọi người,học đọc,ca ngợi ,làm luận án thì làm gì tánh họ không điên điên khùng khùng cho được.Một người mà nhân thân,chuyện vợ con,sự thật về cha mẹ,anh chị,sự thật về các vụ ra lệnh giết các nhà Việt Nam yêu nước khác,về thủ phạm chính của cải cách ruộng đất,… lại bị dấu dưới mọi cách như kiểu dấu đầu lòi đuôi vậy mà theo sự tuyên truyền của đảng vốn nói láo,lấp liếm là thượng sách để tồn tại biến thành bác Hồ hy sinh cả cuộc đời (nói tiếng Pháp khá tí xíu là được làm cho Pháp rồi,hy sinh hồi nào!) cho dân tộc,không lẻ mặt ông mặc cảm mặt ông xấu xí đến nổi không có cô nào ưa !? Hàng loạt điều vô lý,quái dị khi nói về ông Hồ thế nhưng đảng cộng sản vẫn bắt mọi người,kể cả con cái thân nhân họ,”đời đời học tập theo gương bác Hồ vĩ đại” thì theo tự nhiên,bắt công nhận đúng những điều thoạt thấy là không đúng,như 2 với 2 là 5,lâu ngày chầy tháng sẽ phá hư cái đầu và luôn cả tư cách đạo đức và những người bị như vậy mà lên cầm quyền sẽ mau dâng đất nước này cho Tàu,một nước ác quỷ ,đạo diễn chính nhưng khuất mặt của tình cảnh nước Việt ngày nay

  4. noileo says:

    “Theo tôi ,việc ra sức đi tìm ,lục lọi đời tư của HCM không phải là phương pháp đấu tranh cho dân chủ” .

    Vấn đề không phải là “đi tìm ,lục lọi đời tư của HCM “, lại càng không phải là như, chang han nhu, cái kiểu bạn đi tìm lục lọi đời tư của tình địch & của người tình phản bội…

    Vấn đề cũng không chỉ là “đấu tranh cho dân chủ”! Vấn đề là “sự thật”!

    Ít nhiều gì thì Hồ chí Minh cũng đã là một nhân vật lịch sử.

    Hàng ngày có cả ngàn vạn con chó chết vì bị xe đụng & chết vì đủ thứ lý do, nhưng nào có ai thèm để ý đến mấy con chó chết!

    Tuy nhiên, khi con chó Buddy của Bill Clinton chết vì bị xe đụng, thì ngay lập tức câu chuyện đã xuất hiện trên “breaking news” truyền hình, được đưa lên trang nhất của các tờ báo lớn!

    Tại sao vậy? đơn giản chỉ vì con cho Buddy là con chó của Clinton, cựu Tổng thống Hoa kỳ, một nhân vật lịch sử.

    Con chó của một nhân vật lịch sử, bị xe đụng, chết, mà còn đuọc người ta tốn thì giờ làm một bản tin quốc tế, huống hồ Hồ chí Minh, một nhân vật lịch sử của một nước cộng sản tan ac, đuọc gọi là “Việt nam dân chủ cộng hòa”, lại không đuọc dành them một chút thì giờ để ngôn về cuộc đời của đương sự,

    huống hồ cuộc đời của đương sự như đảng cộng sản và bọn “sử gia & trí thức cộng sản & trí thức Việt kiều yêu nước”, chuyên nghề làm chứng gian, trình bày, chỉ là những điều bịp bợm.

    “Tìm sự thật”, đó là lẽ thường! Mấy cái người sử gia ngoại quốc, Anh & Pháp & Tàu & Mỹ gì đó, có mấy ai quan tâm đến “đấu tranh dân chủ” cho Việt nam? tại sao họ cũng lăng xăng “đi tìm ,lục lọi đời tư của HCM”?

    Tại vì đảng Việt cộng và bọn chuyên gia làm chứng gian, aka “trí thức xã hội chủ nghĩa & trí thức cộng sản chân chính tim đỏ thẻ đỏ”, trí thức 19-5 & trí thức Việt kiều yêu nước” và những con tương cận vẫn không ngừng bịa đặt tô vẽ hoành tráng bìm bịp cho Hồ chí Minh,

    Vấn đề là nếu đảng Việt cộng và bọn làm chứng gian tô vẽ bịp bợm cho Hồ chí Minh để tự sướng với nhau, thì cũng OK, thì cứ mặc kệ cha già con mọn chúng nó với nhau,

    Nhưng sụ việc không đơn giản như vậy. Vấn đề là đảng Việt cộng và bọn trí thức làm chứng gian đã ăn cắp tiền thuế của người dân Việt nam, dùng tài sản quốc gia bao cấp cho đảng cộng sản làm cái trò bịp đó,

    và, quan trọng hơn nữa, đó là, bọn Việt cộng, với sự gom công góp sức của cái bọn gọi là “sử gia & trí thức cộng sản & trí thức xã nghĩa & trí thức 19-5 & trí thức Việt kiều yêu nước” chuyên nghề làm chứng gian, đã dùng những luận điệu bịa đặt & những hoành tráng bịp bợm về Hồ chí Minh để lừa dối người dân Việt nam, để hù dọa người dân VN, để hô hào những điều bịp bợm gọi là “dân chủ từ từ” & “dân chủ tiệm tiến”,

    để củng cố & câu giờ cho chế độ cộng sản Hồ chí Minh,

    mà hậu quả của ách cai trị cộng sản Hồ chí Minh là, như mọi người đều đã biết, từ 1954 khi Hồ chí Minh đem quân Tàu cộng & cố vấn tàu cộng vào Hà nội, dựa vào súng đạn & cố vấn Tàu cộng mà trấn áp nhân dân Hà nội để thiết lập chế độ cộng sản ác quỷ trên miền bắc VN, thì

    một ngày đảng cộng sản cầm quyền là một ngày đất nước dân tộc Việt nam bị mang nhục trước bọn Tàu cộng xâm lăng, là một ngày Việt nam bị xô đẩy, chìm sâu vào vòng nội thuộc Tàu cộng.

    Vì thế, vạch trần tội ác phản quốc của Hồ chí Minh, vạch trần lối sống đạo đức giả của Hồ chí Minh, vạch trần cung cách dân chủ tự do bịp bợm của Hồ chí Minh, nói một đằng làm một nẻo, nói thì dân chủ tự do, làm thì độc tài trấn áp, không chỉ là góp phần xây dựng nền dân chủ tự do thịnh vượng cho Việt nam,

    mà còn, chính là để bảo vệ đất nước dân tộc Việt nam không bị quân Việt gian cộng sản và cái bọn gọi là “trí thức cộng sản & trí thức xã nghĩa & trí thức tiệm tiến & trí thức 19-5 & trí thức Việt kiều yêu nước” chuyên nghề làm chứng gian tô vẽ bịp bợm cho Hồ chí Minh, lợi dụng vai trò “chính quyền VN” cắt dâng VN cho Tàu cộng để đuọc Tàu cộng tiep tuc chống lưng cho làm đầu nậu trấn lột đất nước dân tộc Việt nam.

Phản hồi