|

Nối Vòng Tay Lớn và những Hội chứng Thời đại

Nếu có thể tự xét mình, chính ra tôi không phải là một người bi quan yếm thế (?) nhưng thiết tưởng, đúng hơn – là một người thực tế ý thức được sự bất lực của bản thân trước muôn vàn khó khăn và khổ lụy của hiện tình Việt Nam – tôi chỉ biết nói lên những cảm nhận cá nhân chân thành nhất về những tình huống trong và ngoài nước. Tuy là một người Việt Nam trước tiên và sau đó mới là công dân Mỹ, tôi cũng không thể tự cho mình là một người am hiểu tình thế Việt Nam để có thể kinh qua cuộc sống thực của những người dân trong nước mà chia sẻ những cam chịu hay vui sướng của họ. Trên căn bản pháp lý, đại bộ phận người Việt hải ngoại đã là người ngoại quốc/cuộc, mấy ai chịu từ bỏ quy chế pháp nhân của mình để trở thành người trong cuộc?

Do đó xin đừng “theo đóm ăn tàn”, đứng ở bờ đại dương bên này mà phóng rọi tâm tư mình – tâm lý học Mỹ gọi là projection* – qua bên kia Thái Bình Dương, hô hào thúc đẩy người khác, hoặc tự cho mình là những nhà đối kháng (hay chiến sĩ dân chủ) trong nước, đại để như câu: “Chúng ta đều là những Huỳnh Thục Vy…” hoặc như lời tuyên bố sẵn sàng từ bỏ cuộc sống Mỹ của một ông Luật Sư Tiến Sĩ nào đó muốn đóng góp cả gia tài cho sự nghiệp dân chủ của Việt Nam (sic!). Có khác gì những người tự mình thực tiễn không làm nên công cán hay tích sự gì (tôi là một!) nên thích ca tụng và phong thánh cho những người đấu tranh cho nhân quyền và dân chủ trong nước như Lê thị Công Nhân (gần đây)… hoặc Lê Chí Quang (cả chục năm trước). Gần hai năm qua, trên Đàn Chim Việt và Talawas, sau khi Lê thị Công Nhân ra tù, giữa những lời hoan ca quá độ, trong bài Căn Bệnh Trầm Kha và Hoang Tưởng của Thế Kỷ, tôi đã khuyên người khác để yên cho nữ anh thư của mình sau khi trích dẫn lời tâm huyết của cô:

Tôi chỉ có thể làm cái phần của tôi, chứ tôi không thể làm được cái phần của 90 triệu người Việt Nam khác và nếu như cái lý tưởng của tôi có thất bại thì tôi nghĩ rằng đó cũng là điều rất đúng… và mọi thứ có dở dang thì nó cũng không cần phải nói nhiều vì các anh chị và mọi người cũng biết công việc và tất cà các khía cạnh khác của cuộc sống, và dù có gì đi chăng nữa thì tôi nghĩ rằng tôi đã có những việc làm và những giây phút mà mình cảm thấy thật sự tự do, đó là khi tôi sống theo cái lý tưởng của tôi và rất may là sau 3 năm ngồi sau song sắt nhà tù thì tôi thấy rằng cái lý tưởng đó nó không sai (nó không sai), nhưng có thể cuộc đời tôi sẽ không thể thành công vì lý tưởng đó, nhưng đối với tôi thì điều đó nó cũng không phải quá quan trọng.”

Đến nay sau gần hai năm cô lập gia đình “lui về ở ẩn”, thiển nghĩ chúng ta đã có đủ thì giờ để nghiệm lại những chuyện hô hào thị phi của chính mình.

Hội chứng Nối Vòng Tay Lớn

Gần đây theo VietNamNet: Ca khúc quen thuộc của cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn “Nối vòng tay lớn” được nhiều rocker, rockband nổi tiếng từ Nam chí Bắc như Trần Lập, Unlimited, Microwave hay Thủy triều đỏ, Buratinox… trình bày đã tạo nên một “bão lửa” trên các diễn đàn mạng. Một Music Video dàn dựng nhiều cảnh quay công phu cùng bản phối khí được cộng đồng mạng đánh giá là làm sống dậy giá trị đích thực của “Nối vòng tay lớn”.

Một bản nhạc rock được đưa lên YouTube hồi đầu tháng 12 vừa qua khiến cộng đồng mạng VN phát sốt với hơn 66 nghìn lượt xem trong 3 ngày và gần 100 trang comment. Hai nickname 157meoluoivà chuductoan đều thốt lên sung sướng: “Ôi, nghe sướng thế không biết… đang mất niềm tin… nghe xong tinh thần được vực dậy… Giống mình, đang nản vì chuyện học, tự nhiên nghe xong phấn chấn hẳn. Đời đẹp biết bao nhỉ, cứ sao lại buồn vì chút chuyện nhỏ không đáng. Làng Việt, mang trong mình dòng máu Việt, hãy sống sao cho xứng đáng với hai chữ Việt Nam…” Nicknam bboygiang đang du học tại nước ngoài chia sẻ: “Nghe xong bài này nhớ Việt Nam quá!”

Trong gần 1000 comment, cảm xúc chung đều là không nén nổi tình yêu cháy bỏng và rạo rực khi xem song MV này, “mắt rưng rưng…tim đập nhanh.”

Bạn hoangthanhtung53ca lại phạng một câu: “thằng nào ‘dislike’ không phải người Việt Nam”!  Nghe xong music video (MV) này tôi cảm thấy khó ở và ngượng (ngập) chín cả người!  Vì không hiểu sao lòng mình không được vực dậy, sôi sục tình yêu nước như các bạn trẻ này! Chẳng lẽ sống được nửa tuổi đời, chứng kiến, nghe được nhiều chuyện oan khiên đã khiến mình già đi, mất hết nhuệ khí và lòng tự tin rồi sao? Hoặc giả, mang nhãn mác một cư dân Mỹ, tôi lại rúc đầu vào cát như con đà điểu, tránh né những chuyện bất cập khác ở Việt Nam? Đến khi đọc được phản hồi của ToTamCandida sau bài MV Nối Vòng Tay Lớn thì tôi mới ngộ ra:

“Đây cả là một sự “trêu ngươi”! Hiện tượng Nối Vòng Tay Lớn có tích cực thay đổi được ‘bộ mặt’ VN không, hay giống như những phen ‘đi bão’ bóng đá khi VN thắng trận chỉ giúp cho hằng hà xa số đám trẻ cơ hôị duy nhất trong một ‘chế độ CA trị’ xả xì-trét, làm rối loạn, ùn tắc giao thông hàng giờ và hãnh tiến vì CA đã để yên cho mình ‘quậy’!?”

Đúng vậy, vào cuối năm 2008 khi Việt Nam thắng Thái Lan trong giải Bóng Đá Asean Football Federation (AFF) Suzuki Cup 2008, tôi và một người bạn Sàigòn đã nhập dòng hàng ngàn xe máy đi bão bằng Honda nên cũng cảm nhận được sự hồ hỡi này.  Xin đọc Ở tận cùng vực thẳm của ảo tưởng.

Chính nghĩa chống Cộng

Buồn cười trong khi một số người hải ngoại (chỉ một số người thôi, không có bạn trong đó nhé) 1) thích dựa hơi những người “hung” trong nước để tạo thế đứng cho mình ở hải ngoại, thì có một số người khác 2) vội vã và nhất quyết ngay từ đầu không muốn sơ múi tơ hào gì với Việt Nam vì họ cho rằng lãnh tụ và Đảng Cộng Sản Việt Nam đã làm cho mọi chuyện ở Việt Nam – kể cả những chuyện có liên hệ đến Việt Nam – ô uế.  Còn những người khác 3) mơ tưởng đến một ngày mai Việt Nam tươi sáng – sau bao năm mỏi mòn đợi trông – vội vàng bám víu đến những sự kiện xảy ra xung quanh mình mong áp dụng và so sánh với Việt Nam.

Đó là chưa kể đến 4) những người tự phong cho mình chính nghĩa cờ vàng, đại diện cho Việt Nam Cộng Hòa, chính thức được thừa kế những nền tảng dân chủ – dù phôi thai – của miền Nam thuở trước. Như vậy, không hiểu chánh phủ lưu vong của ông Nguyễn Hữu Chánh có được kể là một trong những đảng chính thống của VNCH được thừa kế sự nghiệp để phất cờ khởi nghĩa đó không? Hay là những chính đảng mà nhà nước Việt Nam ghét cay đắng như Việt Tân; Dân chủ Nhân dân, hoặc những đảng phái mơ hồ nào khác?

Không muốn sơ múi, tơ hào gì với Việt Nam

Tôi không hiểu trong một thế giới tranh tối tranh sáng, không phân biệt rạch ròi trắng đen như Việt Nam hiện nay, làm thế nào để người ta phân biệt Việt Nam như là một đất nước đại diện cho mọi người Việt Nam – quốc gia hay Cộng sản, hay bất cứ các thành phần nào khác vẫn coi Việt Nam là nguồn cội của mình – thế nào là một Việt Nam liên đới với tội ác do tập đoàn Cộng Sản gây ra?

Gần đây lá thư ngỏ của 36 trí thức hải ngoại với nhà nước Việt Nam và những tranh luận và lên án theo sau đó đã cho thấy chuyện bất phân minh của vấn đề. Điều này cũng không khác lắm với lời phê bình sau đây của một đọc giả trên Đàn Chim Việt:

nguyenha says:17/11/2011 at 10:32: “Thưa ông Ng Kh Th.Anh, tôi không hiểu cô Victoria dại diện cho VN hải-ngoại hay cho CHXHCNVN. Nếu cô Victoria Phạm là Hoa-hậu của nước VN Cộng-sản,thì theo tôi,điều mà làm Ông ngạc nhiên nhất, phải là điều “Ăn cơm Quốc-gia thờ Ma CS” mới phải!!”

Ông ta quên rằng Victoria Phạm, thí sinh VN tại cuộc thi hoa hậu thế giới  là một bài dịch trực tiếp từ một trang web của Đại học Berkeley, thuộc Haas School of Business/Phân khoa Kinh Doanh, mà không phải là phát biểu hay bày tỏ riêng tư gì của tôi. Người ta có thể tự hào là một người Việt, đẹp và dân chủ, hậu duệ của Việt Nam Cộng Hòa, nhưng không ai có thể tự mình nhân danh hay đại diện cho nước Việt Nam đương quyền nếu họ không được chính nước (Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa) Việt Nam công nhận là hoa hậu để họ có thể làm thí sinh đi dự thi hoa hậu thế giới. Dù muốn, cô Victoria Phạm lại càng không thể đại diện cho Việt Nam Cộng Hòa, một thực thể chỉ còn tên trong quá khứ, dù cho thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng (một nhà cầm quyền dù không chính thống/de jure, nhưng chính danh/de facto) có nhắc đến VNCH trong chuyện bảo vệ Hoàng Sa và Trường Sa. Buồn và cười ra nước mắt, nếu tôi không lầm cô Victoria Phạm sanh ra trên đất Mỹ hiện sống như một công dân Mỹ, ăn cơm Mỹ (không phải bơ thừa sữa cặn) chứ không phải cơm cúng trên bàn thờ của VNCH. Tôi cũng chẳng biết ngoài chuyện học và sắc đẹp, cô còn thờ cúng con ma ghê tởm nào không?

Của đáng tội, khi một nhà nước không tôn trọng nhân quyền hay dân chủ, hèn với giặc, ác với dân, thì con dân họ, nhất là khúc ruột ngàn dặm, sẽ cảm thấy xấu hổ với một cầm quyền mang danh Việt Nam, đại diện cho họ, cho nên đôi lúc cũng muốn quên đi gốc gác đau buồn của cha ông mình. Riêng tôi, tuy đau buồn và yếm thế về thời cuộc, cái nghiệp Việt Nam vẫn ám ảnh, đeo đuổi mình vì tôi còn thấy những gương sáng ở nước nhà, nên tin rằng cái nhân tố Việt sẽ không bao giờ mất – kể cả trong thâm tâm của những người Cộng sản.

“Còn trời còn đất còn non nước
Chẳng lẽ non sông mãi thế này?”

Mơ tưởng đến một ngày mai Việt Nam tươi sáng

Nhiều người mơ Mùa Xuân Ả Rập đến với Việt Nam như ở Libya, tôi, học trò của bài học lịch sử, khuyên họ nên từ tốn trong chuyện ăn mừng thái quá cách mạng Libya thành công vì đã giết chết Gaddafi. Người Việt có cần được cẩn trọng nhắc nhở hay không: cách mạng chỉ thành công sau khi cầm quyền mới chịu giải thể quân lực quyền bính của mình để thật sự thành lập một chính quyền dân sự chính thống và thực thi một hiến chương dân chủ? Ở Libya, xin cầu chúc cho dân tình không đi vào vết xe đổ.

Vài tuần trước đây, báo chí cũng như các trang blogs, mạng lưới xã hội như Facebook, Tweeter, nhất là cộng đồng mạng Việt hải ngoại đã loan tin và bày tỏ sự mừng rỡ, ngợi khen cuộc nổi dậy thành công của nhân dân Libya, một cuộc cách mạng mà nhiều người ước ao, so đo với tình hình Việt Nam. Như nhiều con dân Việt Nam từ trong đến ngoài nước, tôi cũng ước mong có một sự thay đổi tích cực ở Việt Nam, nhưng theo thiển ý, trừ phi có một cuộc biến động lớn, sinh sự bởi Trung quốc cùng với sự khủng hoảng kinh tế hiện hành, tôi e rằng Việt Nam khó có một cách mạng toàn phần ngay lúc này. Để trả lời sự so sánh mẫu số chung của Việt Nam với Libya trên trang Facebook của tác giả Lê Diễn Đức, tôi đã góp ý:

“Chuyện Libya và chuyện VN có lẽ sẽ giống nhau ở một điểm: Sau một cuộc cách mạng thế nào mới gọi là thành công? Xác chết “tanh banh” của một (hay nhiều lãnh tụ độc tài) không thể mang lại thành công hay ấm no, hạnh phúc cho một dân tộc. Libya sẽ đi về đâu? Đó mới là điều đáng nói. Sau 1954 hay sau cuộc cách mạng Mùa Thu của Cộng Sản, nhiều người đã cho là cuộc cách mạng VN đã thành công. Không đúng!  Sau 30 tháng Tư ’75, nhiều người cũng cho cuộc cách mạng đánh Mỹ thống nhất đân tộc đã thành công. Không đúng nốt. Phải làm gì sau cách mạng mới đáng kể. Nếu không thành tích chi còn lại xương máu và đổ vỡ!

Tôi là dân Sài Gòn, khi cách mạng 1 tháng 11 năm ’63 lật đổ hai ô Diệm-Nhu tôi còn bé, nhưng hình ảnh máu me của ông Diệm, hai tay còng sau lưng, người nằm co quắp, quay nghiêng, mặt úp xuống sàn thiết giáp vẫn đập mạnh vào tâm khảm tôi. Người ta hoan hô , reo mừng chuyện kết liễu một chế độ độc tài… Đến bây giờ, bỏ chuyện gia đình trị, Phật giáo sang một bên, vỡ lẽ ra họ là nền Cộng hòa khá nhất trong 21 năm dân chủ phôi thai của miền Nam (của VN). Nhiều người lên án tôi về nhận định đó cũng như sau đây: Sau ’75, lần đầu tiên VN thống nhất, độc lập, có thể đoàn kết toàn dân, thay đổi hướng đi tiến lên chủ nghĩa Cộng Sản (mà tôi chẳng bao giờ tin tưởng) thì VN đã có cơ hội tiến xa, ra biển lớn… Nhưng đó chỉ là mơ ước hão huyền, chế độ CS có bao giờ cải thiện được không? Cách mạng nào cũng có chuyện quá độ của nó, lãnh đạo thời nào cũng cần nhân đức để xây dựng, xây dựng, và xây dựng!”

Và thiết tưởng cách xây dựng tốt nhất cho Việt Nam hiện nay là hướng đi cần kíp cho những lãnh đạo còn lương tri: hãy quay về với dân tộc trước những đổ vỡ khó lường khi của cải và quyền tước của mình sẽ không còn điểm tựa trong lòng đất nước.

© NKTA

© Đàn Chim Việt
———–
* Không hiểu người ta có thể áp dụng tâm lý học Tây phương để gọi cho hội chứng của căn bệnh hoang tưởng trầm kha này là “projection” (phóng rọi) không? Nói nôm na, trường hợp projection/phóng rọi xảy ra khi chủ thể (người trong cuộc) vì một hạn hẹp hay bất lực nào đó không đạt được ước muốn của mình nên ‘phóng rọi’ ước muốn đó vào đối tượng (khách thể) mình tin yêu. Chẳng hạn như cha mẹ ủy thác hay đặt trọng vọng đỗ đạt cao vào con em mình, hoặc giả khán giả đem ước ao thành đạt hay chiến thắng đặt vào tài tử ciné hay cầu thủ/vận động viên của đội nhà. Ở đây, khi chính bản thân con người vì nỗi sợ hay một lý do nào đó không dám, hoặc không làm được một điều gì thì tất nhiên họ cần thần tượng hóa hay thúc đẩy một nhân vật dũng cảm nào đó thay thế cho họ.

55 Phản hồi cho “Nối Vòng Tay Lớn và những Hội chứng Thời đại”

  1. Ban Mai says:

    Thưa ông NKTA,

    Đọc văn tiếng Việt của ông, cũng như của ông Nguyễn Hữu Liêm, nó có cái gì đó rất mông lung, là cái mông lung rất không đáng có với những bài viết về chính luận! Thôi thì, hôm nào ông viết bằng Anh ngữ đi để may ra người đọc giảm bớt mức độ ngộ nhận chăng?

    Trong cái mù mờ của bài viết tôi không nghĩ ông là Việt cộng. Họặc tuyên truyền cho VC. Nhưng chắc chắn VC rất thích tư tưởng của các ông qua cách các ông viết. Vì VC cần, và RẤT CẦN người VN trong/ngoài nước có thái độ nhập nhằng, nạt không nạt, mỡ không mỡ. Với thái độ như thế thì chắc chắn chẳng ai có thể đi đến hành động! Mà không hành động thì VC tha hồ tự tung tự tác.
    Tự tung tự tác XẺ THỊT QUÊ HƯƠNG! (Cứ hiểu theo nghĩa đen cũng được!) Tư bản biết rõ như thế nên ùn ùn “đầu tư” vào VN để kiếm phần!

    Chỉ có những người con ruột mới thật sự đau xót khi chứng kiến thân xác Mẹ bị bằm văm! Vì thế họ mới lao vào giải cứu. Có thể thất bại, có thể bị tù đày nhưng lại nói lên được tình máu huyết! Còn những đứa con khác lại làm khách qua đường, đứng chỉ trỏ phê phán! Chính thái độ bàng quang đó đã nói lên ai mới là con, con của Mẹ!

    Có cuộc cách mạng nào không bị thất bại lúc ban đầu? Nhưng thất bại lần nầy, lần khác sẽ thành công. Nhân loại đã vứt bỏ chế độ CS thì người VN nhất định cũng sẽ thành công.

    Chỉ những ai nhập nhằng mới bị đào thãi!

    • Mạc phi Đăng says:

      “Đọc văn tiếng Việt của ông, … nó có cái gì đó rất mông lung, …Thôi thì, hôm nào ông viết bằng Anh ngữ đi để may ra người đọc giảm bớt mức độ ngộ nhận chăng?…”

      Ông Ban Mai này thật nhẹ nhàng uyển chuyển ghê vậy đó! hehehe…
      Regards,
      MpĐ

  2. Ba Sún says:

    Những người bên ngoài “Theo đám ăn tàn” với những người tranh đấu cho tự do, cho dân quyền trong nước chắc phải có liêm sỉ hơn những người “theo đám ăn tàn” với chính quyền CS hiện nay chớ ông, vì ít ra họ cũng tỏ ra thái độ của con người có lương tâm ủng hộ cái thiện, chống lại cái ác. Chẳng lẽ ông khuyên mọi người đều học theo ông “theo voi hít bã mía” với việt cộng, ngồi uống bia ca hát đằm thắm tình khúc ruột ngàn dặm nhìn quê hương bị dằn xéo, đồng bào bị chà đạp mà vẫn thản nhiên hay cúi gằm mặt xuống để ăn chia với bầy thú cầm quyền hay sao? Ông muốn làm gì thì mặc ông, nhưng xin ông đừng lên mặt thầy đời cấm người ngẩn mặt làm người .

  3. Nguyễn-Khoa Thái Anh says:

    Thưa quý vị, vì không thích đôi co, nên xin cám ơn tất cả đã phản hồi – kể cả một vài cá nhân ác ý thích chụp mũ, lăng mạ. Ai cũng có cái lý của họ, nhất là các đọc giả sau đây: Dị Ứng, LamSơn72, Phan Nguyên, Bần Nông, thíchđủthứ, Tìmsựthật. Họ không phải là những người tán đồng ý kiến của tôi, nhưng trên một bình diện mà ta có thể bàn luận tiếp. Tôi cũng không quên những người hiểu ý, đồng cảm với mình, quý vị đã ‘dũng cảm’ không sợ dư luận chụp mũ mình bao che cho tên ‘phản động’ (có đồng nghĩa với’ trở cờ)’ kg?

    Đúng, mỗi người có phương cách riêng để nói lên sự thật của mình… một cách ôn tồn và minh bạch. Tôi không thiển cận hay hồ đồ đế lên án những người chống đối cái sai cái ác của CS, hoặc thách thức mọi người phải về VN chung lưng sát cánh với những người đang tranh đấu cho lẽ phải (nhân quyền và dân chủ) chỉ hơi phản cảm với những người sắt máu, cực đoan chỉ đánh võ mồm và chụp mũ ai khác không theo họ. Thiết nghĩ người Việt, những ai vào Đàn Chim Việt đều là những người thấu hiểu lịch sử tàn độc của CS (trừ tuổi trẻ không đọc tiếng Việt, nhưng đối với họ chúng ta cũng không nên ‘máu’ quá trong chuyện giải bày lịch sử tang thương của dân tộc). Ngoài ra, chúng ta cũng không nên dài hơi chửi bới người khác vì cho mình là kẻ (bằng những lời thậm xưng học hằn) LO CHO ĐẤT NƯỚC như trong câu này: “Đã thực dụng một cách hèn nhát thì hãy câm mồm đi,để cho những người dù ra đi vẫn lo cho đất nước.”

    Tôi không biết mình có phải là người hèn nhát, (và thực dụng) hay không nhưng ít ra tôi vẫn nói lên những ý nghĩ chân thành nhất của lương tâm mình – khi ở trong nước cũng như khi ở ngoài – nhưng tôi cũng chẳng rồ d ̣ại về VN làm anh hùng, xuống đường phất cờ vàng khởi nghĩa. Có chụp mũ, gọi tôi là cái loa cho VC cũng chả sao, ít ra mình không ném đá dấu tay/tên hoặc làm những hành động bỉ ổi vu khống ai khác.

    Tranh đấu cho một ngày mai VN tươi sáng là một con đường còn nhiều chông gai, thử thách — mọi người nên làm theo khả năng mình — không biết đến khi nào ta sẽ đến bến. Đúng, đảng CS VN không thích diễn biến hòa bình, nhưng tôi e rằng tuy lâu dài, nhưng trừ phi có biến động khôn lường, đó là con đường mà chúng ta phải đi.

    Nói trắng ra người Việt-Nam (dân đen ở mọi tầng lớp) ý thức đều mong sự tàn lụi của CS VN, nhưng làm cách nào cho mau chóng và hữu hiệu, ít đau thương, tốn kém nhất mới là vấn đề! Nhiều khi nó không CHỈ nằm trong tay người chống đối – và nhất là những người hải ngoại – mà phải kể cả những nhân vật đáng kể (trong Đảng).

    • Journey says:

      Con đường để đi tới dân chủ và tự do cho quê hương là con đường thẳng rất nhiều gian nan hy sinh mất mát , chứ không phải là con đường Việt Cộng hay rêu rao lúc đổi mới ( đi tắt đón đầu ) không có giá trị gì hết ! Hảy nên chấp nhận nhửng ý kiến như vậy , không có gì mà phải e ngại hoang mang lo sợ ! Nỗi sợ sệt ấy có giúp ích gì không ? Hay là lòng tham lam ích kỷ đả làm nổi lo sợ che lấp , hiện tượng này rất đúng với nhửng kẻ cầm quyền hiện nay !

      Xin đừng lấy sự phản cãm của một cá nhân mà đánh đồng chung của dân tộc đất nước !
      Đất nước Viêt không thuộc về một cá nhân hay đảng phái nào cả , nó thuộc về nhân dân , dân chúng , đồng bào ! Họ là ai ? Họ là những ông bà già , con nít , trai gái đàn ông đàn bà , đủ mọi thành phần giai cấp trong xã hội , họ có quyền lên tiếng , bất cứ khi nào và ở đâu , không có một ai có quyền cấm họ được , ngay cả khi họ dùng lời lẽ nặng nề để phản bác lại nhửng gì họ cho đó là bất công , nếu mình lấy đó làm viện cớ để cãm thấy bị phản cãm , như vậy là mình đã đồng hoá hoà mình vào bọn bất lương rồi , thì mình cũng đáng được hưởng nhửng lời lẽ hằn học ấy )) không có gì mà phải để tâm .

      Người Việt ở hải ngoại nhất quyết và dứt khoát với bọn Việt Cộng và nhửng kẻ theo đóm ăn tàn với chúng ! Đó là câu tuyên ngôn rỏ ràng trong quá khứ , hiện tại và tương lai .

    • diet tau says:

      Mong rằng NKTH khi nào về Việt Nam chỉ cần Thái Anh dám phất cờ đỏ “lòm” và cầm tấm giấy “Hoàng Sa, Trường Sa – Việt Nam” lúc đó mọi người thấy sự góp phần của bạn trong tiến trình lật đổ chế độ CSVN . Nhớ chụp hình và post lên cho mọi người cùng “thưỡng nãm” nhé!

    • Nguyen V N says:

      Thưa ông NKTA tôi đọc đi đọc lại xem có thật như ông nói là:
      Tranh đấu cho một ngày mai VN tươi sáng là một con đường còn nhiều chông gai, thử thách — mọi người nên làm theo khả năng mình — không biết đến khi nào ta sẽ đến bến
      Ông trách HN chống thư ngỏ của 34 trí thức, tôi thì thấy chính 34 ông này ký mà không biết Ô Lê xuân Khoa muốn gì? đó là hành động qua mặt các sĩ phu QN và đi đêm, tiếp sức đảng đang bị toàn dân đang lâ;t đổ. Bạn LQTrinh và tôiđã mạnh dạn đã phá thư ngỏ tiếp sức chính quyền này.

      Thì tôi giật bắn người là ông dùng đủ mọi cách đễ làm ngược lại là làm cho ngày mai đen tối vì ông khuyên nên kéo dài chế độ CSVN, nói có sách mách có chứng trong chính lời nói của ông:

      Ôn cho HN vinh danh người nữ anh hùng như Trưng Triệủ LTCN là hội chứng hoan tưởng hay nói thẳng là bệnh tâm thần phải không?. Dù ông có muốn đánh thấp giá trị LTCN thì cô và bây gìờ là bà cũng dã vào lịch sử PTDC VN như NGuyễn đan SQuể CHHV…
      Ông không cho phép bà LTCN sau khi ra tù được dưỡng sức và nhất là sinh nỡ sao? Bà đâu có ở ẩn và chung sức với chồng biểu tình chống Tàu ( tức là chốnhg BCT) mô;t cách sốt sắng. Ông chống hội chứng nàỷ và cả mode nhạc rock, sư; bùng nổ của thanh niên thích đá banh tức là “Đánh Ba” Dũng bạc có biết không ?

      Vì CSVN quá ép và nhồi sọ Tuổi trẽ nên chúng mới trả lời bằng sự bùng nỗ. Nếu gọi là HCHT thì tát cả quân cán chính treo ban thờo HCM thay bàn thờ Trời phật ông bà thì gọi là hội chứng gì ?

      Tôi thấy lạ là Ông đề cao Nguyễn hữu chánh, đánh bóng Việt Tân DCND, BỊ CSVN GHÉT nhất, Tôi lại nghĩ khác đó là các đảng mà CSVN thương nhất vì do chúng thành lập và nuôi dưỡng.

      Sao ông không nhắc đến MLNQ, Đang Vi Dân, TH DC Đa NGuyên…, những đa,ng phái đứng đắn.
      Tôi ghét nhất là những ai hay nói hai nghĩa lập lờ đễ rồi không biết ông khen hay chê và đặc biệt là ông có tài đề cao CSVN và thành tích hỏ rối làm bộ chê chút đỉnh cho người ta tin là ông chống độc tài. Tôi xin ghi ra những lời ca tụng .
      Sau 1954 hay sau cuộc cách mạng Mùa Thu của Cộng Sản, nhiều người đã cho là cuộc cách mạng VN đã thành công. Không đúng! Sau 30 tháng Tư ’75, nhiều người cũng cho cuộc cách mạng đánh Mỹ thống nhất đân tộc đã thành công. Không đúng nốt. Phải làm gì sau cách mạng mới đáng kể. Nếu không thành tích chi còn lại xương

      Sau ’75, lần đầu tiên VN thống nhất, độc lập, có thể đoàn kết toàn dân, thay đổi hướng đi tiến lên chủ nghĩa Cộng Sản (mà tôi chẳng bao giờ tin tưởng) thì VN đã có cơ hội tiến xa, ra biển lớn… Nhưng đó chỉ là mơ ước hão huyền, chế độ CS có bao giờ cải thiện được không? Cách mạng nào cũng có chuyện quá độ của nó, lãnh đạo thời nào cũng cần nhân đức để xây dựng, xây dựng, và xây dựng!”

      Đọc thoáng ai cũng thấy là ông đánh bóng CĐCS. hoạc câu sau:
      năm dân chủ phôi thai của miền Nam (của VN). Nhiều người lên án tôi về nhận định đó cũng như sau đây: Sau ’75, lần đầu tiên VN thống nhất, độc lập, có thể đoàn kết toàn dân, thay đổi hướng đi tiến lên chủ nghĩa Cộng Sản (mà tôi chẳng bao giờ tin tưởng) thì VN đã
      có cơ hội tiến xa, ra biển lớn… Nhưng đó chỉ là mơ ước hão huyền, chế độ CS có bao giờ cải thiện được không? Cách mạng nào cũng có chuyện quá độ của nó, lãnh đạo thời nào cũng cần nhân đức để xây dựng, xây dựng, và xây dựng!”
      Và thiết tưởng cách xây dựng tốt nhất cho Việt Nam hiện nay là hướng đi cần kíp cho những lãnh đạo còn lương tri: hãy quay về với dân tộc trước những đổ vỡ khó lường khi của cải và quyền tước của mình sẽ không còn điểm tựa trong lòng đất nước.”

      Tôi luôn chống mấy kẻ chụp mũ người bên tả nhưng cũng không chấp nhận người dã đối lập với vài câu chống CSVN nhưng phần còn lại là tiếp sức chúng, những hạng người này là nguy hiểm nhất làm đối lập bị lung lạc, chia rẽ đường lối.
      Hoặc trắng hoặc đen lờmờ là tôi ghét lắm.

      Mong BBT thông cảm hơi dài nưng cần thiết.
      Nguyen VN

  4. Khinh Binh says:

    Nước Việt Nam khốn nạn mãi chỉ vì lũ người “theo đóm ăn tàn” như tay NKTA này. Một loại người thiếu hiểu biết mà ưa khoe mẽ, hai hàng mà muốn tỏ ra ta dây trung chính, bất mãn kinh niên nhưng lại ưa phù thịnh.

  5. Dân Đen says:

    Cám ơn ông NKTA viết bài rất thật về tâm tư của mình. Tôi có thể hiểu được và đồng cảm với tâm trạng nửa bất lực, nửa hy vọng của tác giả.

    Tuy nhiên, niềm hy vọng vào việc giới cầm quyền VN hiện tại sẽ quay đầu để trở về với dân tộc thì thật mong manh. Vấn đề là họ đã gây ra nghiệp ác quá lớn, nay như đang phải cưỡi trên con hổ quá hung dữ, không đủ dũng cảm để leo xuống đất.

    Xét theo tình hình mọi mặt ở hiện tại, có lẽ chỉ có thay đổi căn bản ở Trung Hoa lục địa mới thúc đẩy, khởi đầu cho một sự thay đổi lớn ở VN !

  6. truc le says:

    Trích từ bài của NKTha’i Anh : “… xin đừng “theo đóm ăn tàn”, đứng ở bờ đại dương bên này mà phóng rọi tâm tư mình – tâm lý học Mỹ gọi là projection* – qua bên kia Thái Bình Dương, hô hào thúc đẩy người khác, hoặc tự cho mình là những nhà đối kháng (hay chiến sĩ dân chủ) trong nước, đại để như câu: “Chúng ta đều là những Huỳnh Thục Vy…”
    Có lẻ Thái Anh ám chỉ Bác Hồ đã “theo đóm ăn tàn ” vì Bác Hồ đã “xuất dương” vật xuống tàu Pháp , làm bồi trên tàu Pháp, làm thợ chụp hình đất Paris, rồi Bác Hồ lại viết thư xin vào vào trường thuộc địa để rồi Bác Hồ của Thái Anh phải “projection” tới tận Nga Sô hầu nhuộm đỏ Việt Nam bên bờ Thái Bình Dương .
    Có lẻ NKTha’i Anh bị mặc cãm thua kém vì bài viết của Thái Anh thua xa lối lập luận vững chắc của cô bé Quãng Nam Huỳnh Thục Vy , thành thử NKTha’i Anh phải tìm cách hạ nhục những ai ủng hộ “người thiếu nữ bất khuất xứ Quãng ” .
    Thế nên có ngụ ngôn:
    “Buồn thay giòng họ Thái
    Anh sinh nhằm giống quái
    dị nhân chỉ biết bái
    phục vụ kẻ “phỏng giái”

  7. D.Nhật Lệ says:

    Nói công bình thì NKTA.cũng tỏ ra thành thực khi thú nhận là vì mình thực tế …vì bản thân bất lực v.v.Tuy nhiên cứ viện cớ,đổ thừa như thế này thì NKTA.không có quyền khệnh khạng… lên mặt làm thầy ai cả rồi phê phán định bệnh kiểu lang băm lung tung nhặng xị lên như vậy.Thực tế của Liên Xô và các nước Đông
    Âu hùng mạnh như thế nào nhưng đã làm dân bất bình và phẫn nộ đều đã sụp đổ hết ! VN.ngày nay dưới chế độ VC.không còn cơ may lừa gạt được ai như trước 1975 đang chờ ngày ĐỀN TỘI vì qủa báo !
    Bài viết này càng lộ ra… mặt thật của NKTA.Tôi không nghĩ là anh ta thực tế mà là cách tránh né hòng giấu giếm thực chất là anh ta thực dụng.Vâng,thực dụng nên anh ta trở nên…khôn khéo hầu thu vén lợi ích cho mình,chứ dại gì mà mất hết như LCĐ,CHHV v.v.Thế nhưng,khôn cho mình là khôn dại vì chỉ biết mình,chứ nhằm nhò gì tổ quốc với tổ cò cơ chứ ? Anh ta khôn vì biết anh ta ở Mỹ còn những ngưòi trong nước sẽ
    chạy đi đâu khi Tàu cộng biến VN.thành Tây Tạng thứ 2 ? Do đó,xin đồng bào đừng nghe những tên làm
    loa cho VC.để hưởng lợi vì có óc thực dụng như NKTA.
    Đã thực dụng một cách hèn nhát thì hãy câm mồm đi,để cho những người dù ra đi vẫn lo cho đất nước
    từng ngày,chứ TA.không nên “suy bụng ta ra bụng người” rồi lên giọng thầy đời như thế là kệch cỡm,
    nếu không nói là quay lưng với tổ quốc dưới những luận điệu che chắn nhằm…đánh bóng mình !
    Là người VN.thì ở đâu cũng vậy,không bao giờ quên đồng bào và tổ quốc mình cả.
    Có điều chắc chắn là VC.rất hài lòng với những kẻ “mũ ni che tai”,những tên đạo đức giả khi thấy cái ác
    thì vô cảm mà im lặng (vì thấy không lợi gì) nhưng có biết đâu chính đó là điều đáng sợ nhất như Edmund
    Burke “The only thing necessary for the triumph of evil is for good men to do nothing” và ms.Martin Luther
    King cũng nói “We will have to repent in this generation not merely for the evil deeds of the bad people
    but for the appaling silence of the good men”.

  8. Dị ứng says:

    Người VN trọng sĩ diện mà quên đi sự thật , từ đó tự mình trở thành cái mạng bao che cho chính mình . Nếu ai đó vô tình chạm phải cái mạng này thì phải mang danh hiệu PHẢN ĐỘNG hay THÂN CỘNG 

    Đất nước và dân tộc , cũng vì cái sĩ diện hảo mà điêu tàn . Kêu gọi từ TỰ DO và DÂN CHỦ nhưng thật ra đầu óc của kẻ sĩ hiện nay lại mang nặng bản sắc PHONG KIẾN hơn bao giờ hết

    Cái tính cách TRUNG THẦN cho một chế độ vẫn không tiêu phai được theo thời gian . Cái hào nhoáng của dĩ vãng như một tấm bình phong để bảo vệ cho cái tôi tội nghiệp , mà không Cần biết nó đã là quá khứ lỗi thời hay giờ đây chính nó là trở thành cái tội danh của dân tộc

    Anh hùng trong chiến thắng và Anh hùng trong chiến bại có ý nghĩa gì , khi hận thù dân tộc không có mối gỡ . Tiếc thay những người mang danh kẻ sĩ vẫn chưa thức tỉnh , vẫn cân đai áo mũ hát tuồng mong rằng lấy tiếng tăm , gỡ gạc danh dự với hậu thế 

    Xin quý vị học cao hiểu rộng , quý vị đã từng có quyền uy chức tước , đang quyền uy chức tước , đừng nên xem thường dân ĐEN VN của mình quá . Dân ĐEN không nói không có nghĩa là ngu , không nhìn thấy được sự thật .

    Mèo nào chả khen mình dài đuôi . Chế độ nào không cho mình là vì dân . Nhưng cái khổ nhất vẫn là dân chịu . Xin tất cả quý vị kẻ sĩ tài ba , mang mộng kinh bang tế thế đã làm được gì cho dân tộc VN mình ? Hay tất cả chỉ là những kẻ thất bại ? Những kẻ báo cô ? Những kẻ bòn rút xương máu của dân tộc trong chiến tranh và mãi đến tận ngày hôm nay .

    Thưa quý vị , nhìn lại tất cả chúng ta , những kẻ đã từng tham gia vào cuộc chiến , tất cả đều là những kẻ thất bại , nếu không muốn nói là những kẻ tội đồ khi đối diện với dân tộc .

    Khi nào người Việt Quốc gia cũng như người Việt CS cùng thấy được cái lỗi của mình , thì mới hy vọng đất nước Việt trở mình đổi mới , đoàn kết và tiến lên hùng mạnh .

    • Tien Ngu says:

      Nghe thấy thương quá…

      Đây mới đúng là….hội chứng tâm thần, ù ù cạc cạc.

      Người ta trình bày sự thật, không thêm không bớt, có gì nói nấy; thầy phán tỉnh rằng thì là…trung thần để…giựt le lối xóm, í quên, giựt le hậu thế. Hận thù dân tộc không có mối gở…

      Đúng là cái tật khoái dao to búa lớn. Không cách chi bỏ được.

      Lịch sử cận đại, chỉ đơn giản là tự do và cộng sản…

      Sống tự do thì có ý nghĩa…người chút chút. Sống bị ép theo cs, phải theo cái khuôn chúng nó đúc, có khác gì là rô bô hay súc vật sống theo đàn? Anh hùng cái con…tiều gì chớ?

      Mèo mả gà đồng cái gì? Thiên hạ ngày nay còn ai không biết cộng sản là láo với ác trời thần?

      Tính nàm…noa đầu đường í à?

  9. Thiến Heo says:

    Theo Thánh Gandhi, thái độ bất tuân thủ- disobedience, khinh thường của toàn dân rất quan trọng. Chính thái độ nói KHÔNG với bạo ác, sẽ chuyển thế tranh đấu sang thế mạnh.

    - Từ chối tiếp xúc với bạo ác
    - Từ chối trình diễn nơi nào có độc tài tham gia
    - Từ khước du lịch, làm ăn, đi chung với bạo ác
    - Từ khước hợp tác bắt tay với mafia xã hội đen đàn áp dân chúng

    Vi xi rất biết “thái độ” thật quan trọng. Trong xã hội vi xi luôn luôn tìm cách áp chế một thái độ “tốt” cho dân chúng và chính quyền . Thái độ học tập, thái độ tiếp thu, thái độ chào kính, thái độ hữu nghị v.v… Làm gì làm, giả tạo cũng được, cứ gặp công an, cán bộ, hải quan, dân phòng … cười cười chú ba, thím năm, chị sáu , anh bảy là có thái độ “tốt”. Giả cũng được, Vi xi không cần. Nó nắm chặt thái độ. lâu ngày thì thành quen. Thành ra hèn cũng gần.

    Bây giờ là lúc lật lại. Phải có thái độ dứt khoát với cô hồn ác đảng : KHÔNG CHƠI VỚI BẠO ÁC ! KHINH BỈ BẠO LỰC CÔN ĐỒ !

  10. Huong Nguyen says:

    Ông NKTA bàn về danh từ hội chứng mà không biết ông có hiểu hội chứng là gì không? Ông liên hệ nhiều đến tình trạng bệnh lý cho nên tôi nghĩ ông nhìn chử hội chứng dưới cái nhìn của y học? Nếu thế thì xin đóng góp thêm với ông như sau:
    Hội chứng là tập hợp của nhiều triệu chứng (có liên hệ với nhau) do xuất phát từ 1 tình trạng bệnh lý. Nhờ vậy người ta có thể dùng để chẩn đoán và trị liệu. Trong bệnh lý, hội chứng thường biểu hiện của những rối loạn cụ thể của chức năng như táo bón, tiêu chảy, sốt, đỏ mặt, lãng tai… Trong tâm thần học, hội chứng biểu hiện của những rối loạn về nhân cách mà ác nghiệt thay thường chính bệnh nhân lại không thấy được điều đó!.
    Trong cái nhìn về “Hội chứng của thời đại” tôi xin đóng góp 2 hội chứng:
    I. Hội chứng Hoàng Hôn: Trong nhân gian thông thường, con người là chủ thể của chính mình. Cho nên nếu nhìn lại mình mà không biết mình nghĩ gì, muốn gì thì coi chừng đang có dấu hiệu của hội chứng này. Những biểu hiện của hội chứng này có thể thấy như:
    1. Quán gà: nhìn không rõ sự vật cho nên hoài nghi không biết đúng sai.
    2. Hay quên quá khứ. Trường hợp này thì ngược lại với những người có hội chứng si khờ (Alzheimer) của người già. Những người bị Alzheimer quên chuyện trước mắt nhưng còn nhớ chuyện xa xưa cho nên để giúp trị liệu, người ta thường hay nhắc chuyên củ với những người này.

    II. Hội chứng rối loạn hệ thống thần kinh “Ngượng” bao gồm vài triệu chứng điển hình như:
    1. Da mặt dày lên và cứng đi để những châm chích nhẹ không làm tổn thương được.
    2. Nhiệt độ trung bình của máu có giảm xuống nên người bệnh không biết đỏ mặt.
    3. Rối loạn phát biểu, không phân biệt đúng sai, có khi ăn nói ngược ngạo mà không hề có cảm giác gì.
    4. Thỉnh thoảng lên tiếng giáo dục thiên hạ mà không biết họ đang cười mình ngu si tới mức nào…

    Những hội chứng này rất có ích để nhận diện những Đặc Công trên mạng, vì nhiệm vụ của họ là phá hoại và hỏa mù mà không cần đúng sai. Tiếp tục tranh luận với họ là rơi vào 1 hội chứng khác có tên là “Hội Chứng mù mè cả đám”!

Phản hồi