|

Đổi mới hay cứ giữ như cũ?

Cái chết của Gaddfi và sự kết thúc 40 năm cai trị ở Lybia hẳn gây lo ngại cho chế độ độc tài. Trên một số trang mạng người ta thấy những ý kiến phản ánh tâm trạng nầy thông qua độc giả lẫn một vài tác giả. Dĩ nhiên có thể đây không phải ý kiến chính thức của nhà cầm quyền Việt Nam, nhưng cái nhìn bi quan nghi ngại theo kiểu bàn ra cho thấy quan điểm phù hợp ý muốn của đảng Cộng Sản là không thay đổi. Đảng cầm quyền sợ thay đổi vì họ biết uy tín của mình không còn lẫn sự tham lam quyền lực cố hữu. Một số lý do để biện minh cho sự kiện nầy là: Thay đổi liệu có khá hơn duy trì cái cũ, sẽ có hỗn loạn khi chuyển qua dân chủ hoặc hãy đợi đấy, để dân chủ từ từ sẽ đến.

Đừng vội mừng với cái chết của Gaddafi, hãy xem những gì xảy ra ở Irag, Afganistan… đời sống có khá hơn chế độ độc tài?” (ý kiến trên BBC) hoặc ” Xác chết “tanh banh” của một (hay nhiều lãnh tụ độc tài) không thể mang lại thành công hay ấm no, hạnh phúc cho một dân tộc. Libya sẽ đi về đâu? Đó mới là điều đáng nói-  tác giả Nguyễn Khoa Thái Anh.

Sau 36 năm thống nhất, những người có cảm tình nhất với đảng cộng sản cũng nhận ra con đường xây dựng chủ nghĩa xã hội đã bế tắc. Sự thay đổi kinh tế của Trung Quốc, Việt Nam chẳng qua nhờ vào đầu tư nước ngoài và kinh tế tự do của “chủ nghĩa tư bản”. Hai nước Cuba và bắc Hàn lâm vào tình rạng cùng kiệt. Không có đói ở Cuba nhưng có xe hơi thập niên 50 và xe ngựa chạy trên đường phố. Có những khu chung cư cao tầng đồ sộ ở bắc Hàn nhưng cũng có hàng chục ngàn trẻ em chết đói hằng năm và đất nước nầy triền miên xin viện trợ.

Việt Nam và Trung quốc đang nổi tiếng là hai xã hội có sự cách biệt khủng khiếp giữa người giàu và người nghèo do chuyển hướng kinh tế. Người giàu Trung quốc đang tìm cách đi định cư ở Canada, Mỹ hoặc các nước Châu Âu qua con đường đầu tư di trú. Họ hưởng lợi kinh tế từ xã hội đó nhưng muốn tránh xa nó vì biết đó không phải là một xã hội ổn định. Họ cũng biết giàu có rất nhanh là do luật lệ lỏng lẻo, thuế khóa phi lý và sơ hở ấu trĩ của những định chế cầm quyền. Chỉ có người nghèo là thiệt thòi nhất. Họ bị bóc lột, không có tiền, không có tiếng nói lẫn phương tiện đào thoát. Điều đáng nói số người nghèo nầy chiếm đa số trong nhân dân.

Chủ nghĩa cộng sản cào bằng thì dễ nhưng xây dựng thịnh vượng chung thì không dễ, bởi chọn lựa khó khăn giữa bảo vệ quyền lãnh đạo độc tôn và phát triễn một xã hội dân sự. Muốn bảo vệ quyền lợi của một nhóm người, phải tước đoạt quyền lợi của đa số còn lại. Muốn người dân không nổi lên chống đối, phải kiểm soát báo chí, nuôi sống an ninh, can thiệp tôn giáo, triệt hạ đối lập, bỏ túi tòa án… Nói chung là phải khống chế toàn diện mọi cơ cấu xã hội.

Hãy nhìn xem “cái cũ” có thực sự khá không? Trung Quốc nổi tiếng về hàng gian, hàng giả, hàng độc hại. Ngay cả truyền hình Olympic họ cũng đốt giả pháo bông, hát nhép khi bay lượn. Nổi cộm lên là nền kinh tế mạnh của thế giới, là chủ nợ chính của Mỹ nhưng 51% người dân vùng quê vẫn sống rất nghèo mới thu nhập 500 USD/năm, mặc dù thu nhập bình quân vượt 4000 USD. Xã hội Việt Nam cũng y hệt Trung Quốc vì cùng cơ chế chính trị và phương thức đổi mới.

Hai miền bắc nam Hàn vào thập niên 1960 thu nhập bình quân tương đương nhau. Năm mươi năm sau, GDP Nam Hàn vượt lên 22,000 USD trong lúc Bắc Hàn lương bình quân hiện nay dưới 50 USD/tháng. Tăng trưởng chiều cao cũng đáng chú ý: Dân Bắc Hàn thấp hơn Nam Hàn 6 cm. Ai muốn “giữ cái cũ” bằng cách duy trì chế độ cộng sản, xin cứ nhìn vào Nam Bắc Hàn để so sánh thì sẽ thấy ngay cái hay cái dở.

Sự nghi ngờ chuyển đổi dân chủ gây hổn loạn nhất định không cơ sở. Không thể đòi hỏi phép lạ dân chủ ở Irag hay Afganistan ngay tức thì. Người dân hai nước nầy đang trả giá và sẽ trả giá thêm nữa trước khi thực sự trở thành quốc gia tự do dân chủ. Ở Đông Âu, nếu các quốc gia nhỏ như Ukraina, Latvia… nhanh chóng vươn dậy về mọi mặt thì nước Nga to lớn phải vất vả để trục bỏ gốc rễ độc tài còn sót lại. Cái giá dù rẻ hay đắc là hậu quả của những năm cai trị độc tài chứ không phải lỗi của nền dân chủ đang hướng đến. Độc tài càng lâu thì cái giá phải trả càng đắc.

Cũng có người đưa ra mô hình độc đảng của Đài Loan từ năm 1948 đến năm 1987. Rằng độc đảng nhưng Đài Loan vẫn phát triễn thành con rồng châu Á. Luận điệu nầy nhằm vổ về: phát triễn kinh tế đã, rồi cải tổ chính trị sau! Quả thật gần 40 năm ở Đài Loan có thiết quân luật, có một đảng Quốc dân cai trị và họ vẫn phát triễn tốt. Tuy nhiên ta để ý rằng độc đảng Quốc Dân khác xa độc đảng Cộng Sản. Dưới thời Tưởng Giới Thạch, tam quyền vẫn phân lập, các cơ cấu xã hội kinh tế vẫn dựa vào thiết chế tự do kinh doanh. Không có báo chí quốc doanh, không giáo hội quốc doanh. Chính sách thiết quân luật hà khắc thật nhưng nhằm tự vệ cho người không cộng sản trước tấn công của người cộng sản. Tấm gương Đài Loan nếu cần đem ra làm mẫu, chỉ thể đúng cho VNCH trước năm 1975 chứ không đúng cho một VNCS sau khi đất nước hoàn toàn thống nhất và càng không đúng cho lời hứa hẹn câu giờ “dân chủ từ từ sẽ đến”.

Trả giá cho nền kinh tế chạy theo chỉ tiêu, đạo đức tan rã, giáo dục mất hướng, y tế quá tải, giao thông bế tắc. Nhưng đáng nói nhất vẫn là chất lượng cuộc sống con người. Chúng ta quay quắt trong cái cơ chế hổn độn thiếu luật lệ, thiếu vắng công lý, bất công tràn lan và bất an mỗi ngày. Dưới sự lãnh đạo của đảng, người dân Việt đánh mất khả năng đấu tranh để cải thiện xã hội mình đang sống. Ước mơ của 80 triệu người chỉ trông nhờ vào lòng tốt của vài trăm ngàn đảng viên CS. Nhìn mật độ giao thông trên đường phố Sài Gòn Hà Nội cũng thấy sự hổn loạn xã hội đã đi tới chổ cùng cực.

Trong nền kinh tế cào bằng nghèo đói, người dân bị đày đọa bởi thiếu thốn nghèo khó nhưng dù sao cũng dễ chịu hơn bất công vô lý trong kinh tế đổi mới.  Nghèo nhưng chúng ta vẫn còn môi trường, còn khoáng sản, còn tài nguyên để hy vọng. Kinh tế thị trường bằng mọi giá bây giờ sẽ vắt cạn tiềm năng đất nước, tha hóa con người, gây bất công xã hội và tạo ra giai cấp thượng lưu đỏ còn ác ôn hơn thực dân phong kiến. Xin mựơn cách nói của bloger trẻ nổi tiếng: Vậy thì có lý do gì để họ tồn tại trong lúc sự bất lực cơ bản đã lộ rõ trong đổi mới lẫn không đổi mới – Lý do nào để họ tồn tại?

© Đàn Chim Việt

 

6 Phản hồi cho “Đổi mới hay cứ giữ như cũ?”

  1. T & T. TKý. says:

    Việt Nam ngày nay nếu có đổi mới, thì không còn cái mới nào nữa để đổi! Thử ôn lại 36 năm qua, VC đã đổi mới đất nước chúng ta nhiều lắm rồi, có thể nói là hằng ngày, hằng tuần, hằng tháng và hằng năm thế nhưng người Dân vẫn nghèo nàn lạc hậu và bệnh tật, Bệnh viện quá tải có khi một giường lên đến 3 bệnh nhân là chuyện thường. Muốn đánh giá một đất nước tiến bộ đến đâu rồi? xin mời ngay đến Bệnh Viện mà xem. Chỉ riêng một số Tư bản đỏ và những phần tử Cơ hội đã và đang làm giàu nhờ ăn cướp bất động sản của đồng bào cả nước, bọn chúng mua bán với nhau hoặc đổi chát đặc quyền đặc lợi và cũng để lừa lọc một số không ít “Việt kiều Đại ngu” về đầu tư qua nhiều hình thức! tạo nên một bối cảnh “Bầy quạ dữ chia nhau từng miếng thịt, của đám thây người rách nát lầm than” Đã có nhiều Vịt Kiều Mỹ âm thầm bỏ của chạy thoát lấy người, về câm họng nói ra sợ nhục nhã lắm thay, điển hình mới đây VC thu của CTy nước ngoài nào đó 500 ngàn USD và 10 tỷ ĐVN thử hỏi dân đen làm gì có số tiền như thế, sớm muộn gì rồi Ngư ông VC đắt lợi! số tiền đó chúng có thể thừa, dùng vào việc thuê mướn Lưu manh thành phần bất hảo làm công cụ bảo vệ chế độ Độc tài! Cho nên ngày nay Việt Cọng không còn ai để chúng sợ, mà ngang nhiên công khai trưng bày tung hô “Cờ Trung Cọng 6 sao” để thách thức Nhân dân VN rằng “Đảng” đã biến hóa đất nước ta: thành thuộc địa của Tàu vì lợi ích giữa Hai Đảng Cọng Sản Anh em! chính Trí thức TQ cũng muốn lật đổ ngay bọn Độc tài ĐCS Tàu! Trong khi các dân tộc, Mông, Mãn, Mường, Tạng, đã bị nuốt lống, nhân dân họ đã đang vùng vẩy bằng xương máu cố gắng trong tuyệt vọng muốn thoát ra khỏi xích xiềng nô lệ đó, thì ngược lại lạ lẩm thay, Đảng CSVN lại háo hức nhào vô! Chấp nhận trở lại làm tôi mọi cho kẻ thù truyền kiếp, xóa đi những trang sử hào hùng và bốn ngàn năm Văn hiến Âu Lạc Việt! Tên tội đồ HCM đã khai sinh ra Đảng cướp CSVN hơn 60 năm gây nhiều tội ác mà ngày nay Nhân dân cả nước đã nhận ra rất rõ bộ mặt và chân tướng của những kẻ bán nước, nhiều Đảng viên CS bước ra khỏi hàng ngũ công khai chống lại, triệt để lên án bọn VC Bắc bộ phủ hèn với giặc ác với dân, vì thế cho nên không dễ gì bọn chúng thực hiện Dân chủ Tự do Nhân quyền và Pháp lý công minh, vì sợ phải bị đền tội! Toàn thể Nhân dân VN, chính vì sự bảo vệ Danh dự Tổ Quốc, tồn vong của đất nước và sự sống còn của Dân tộc, Chúng ta không thể vô cảm đứng nhìn Trung Cọng nghênh ngang xóa tên Việt Nam trên Bản đồ Thế giới. Hãy vùng lên hành động cứu Quốc là cứu chính mình, trước khi quá muộn.

  2. Trung Kiên says:

    Trích…”Trả giá cho nền kinh tế chạy theo chỉ tiêu, đạo đức tan rã, giáo dục mất hướng, y tế quá tải, giao thông bế tắc. Nhưng đáng nói nhất vẫn là chất lượng cuộc sống con người. Chúng ta quay quắt trong cái cơ chế hổn độn thiếu luật lệ, thiếu vắng công lý, bất công tràn lan và bất an mỗi ngày. Dưới sự lãnh đạo của đảng, người dân Việt đánh mất khả năng đấu tranh để cải thiện xã hội mình đang sống. Ước mơ của 80 triệu người chỉ trông nhờ vào lòng tốt của vài trăm ngàn đảng viên CS“!

    Cám ơn anh Trần quang Hạ đã nói lên sự thật đau lòng, xin được “dẫn chứng” cho lập luận của Anh;

    Khi Tòa án Nhân dân Tối Cao sai lầm!

    Điều tê hại nhất là…Đã biết rằng sai… nhưng vẫn ngoan cố “bảo lưu cái sai” của mình để che dấu sự bất tài và vô đạo đức của đảng viên…vì vậy mà họ…chẳng thà “giữ như cũ“… chứ “không chịu Đổi mới“!

    Trích…”Trong nền kinh tế cào bằng nghèo đói, người dân bị đày đọa bởi thiếu thốn nghèo khó nhưng dù sao cũng dễ chịu hơn bất công vô lý trong kinh tế đổi mới. Nghèo nhưng chúng ta vẫn còn môi trường, còn khoáng sản, còn tài nguyên để hy vọng. Kinh tế thị trường bằng mọi giá bây giờ sẽ vắt cạn tiềm năng đất nước, tha hóa con người, gây bất công xã hội và tạo ra giai cấp thượng lưu đỏ còn ác ôn hơn thực dân phong kiến. Xin mựơn cách nói của bloger trẻ nổi tiếng: Vậy thì có lý do gì để họ tồn tại trong lúc sự bất lực cơ bản đã lộ rõ trong đổi mới lẫn không đổi mới – Lý do nào để họ tồn tại?

    Đừng đổ thừa cho “kinh tế thị trường”…mà chính vì lòng tham của cán bộ nhà nước!

    Không phải chủ trương của nhà nước là “cào bằng” để xây dựng một xã hội không có kẻ giầu người nghèo, mà là dung dưỡng cho cán bộ nhà nước…”cào bằng” của nhân dân để đổ vào cái túi tham của mình…khiến nhân dân đã nghèo đói lại càng thêm rách nát…

    …Còn cán bộ thì ngồi mát ăn bát vàng, trở thành những tên “đại tư bản đỏ”.

    Cán bộ đã cướp được của nhân dân rồi thì phải ra sức bảo vệ đảng, tức là bảo vệ những tài sản đã cướp giựt được…

    Đảng còn thì cán bộ còn giữ được những của cải bất chính…Đảng mất thì sẽ mất tất cả, phải trả lại cho nhân dân…!

    Có thể đấy là lý do mà họ …”cứ giữ như cũ, chứ không muốn đổi mới”?

    Biểu tình chống trưng thu đất ở Nam Định!

  3. Nguyen V N says:

    Bài “Đổi mới hay giữ như củ” của TQH rát là xác đáng và ngắn gọn.Nó phản ảnh sự thật nảo nùng của Dăn tộc VN dưới thời” Cộng thuộc” nhất là những câu nói đanh thép như saụ:

    Trả giá cho nền kinh tế chạy theo chỉ tiêu, đạo đức tan rã, giáo dục mất hướng, y tế quá tải, giao thông bế tắc. Nhưng đáng nói nhất vẫn là chất lượng cuộc sống con người. Chúng ta quay quắt trong cái cơ chế hổn độn thiếu luật lệ, thiếu vắng công lý, bất công tràn lan và bất an mỗi ngày….
    . Kinh tế thị trường bằng mọi giá bây giờ sẽ vắt cạn tiềm năng đất nước, tha hóa con người, gây bất công xã hội và tạo ra giai cấp thượng lưu đỏ còn ác ôn hơn thực dân phong kiến. Xin mựơn cách nói của bloger trẻ nổi tiếng: Vậy thì có lý do gì để họ tồn tại trong lúc sự bất lực cơ bản đã lộ rõ trong đổi mới lẫn không đổi mới – Lý do nào để họ tồn tại.

    Câu trả lời cho băi này lại nằm trong bài trước “VN có thể thay đổi đươ;c khổng?” của tg Vũ đức Khanh:
    [Người Việt Nam, nếu họ thực sự mong muốn cải cách, thì phải là tác nhân chính của đổi thay, và họ phải sẵn lòng chấp nhận những hậu quả của quyết định của họ. Chính quyền không thể thay đổi tình trạng hiện hữu trừ khi có áp lực từ bên trong, và việc đặt áp lực đó tùy thuộc người dân Việt Nam.]

    Như vậy chính quyền thất nhân tâm này không có lý do tồn tại và cũng thay thay đổi tình trạng hiện hữu thì chỉ có Dăn trong nước vơmi phong trào tự phát mới có thể tạo sức ép đễ thay đổi với sự trợ lực của HN.

    Vì vậy các nhà tranh đáu HN và hằng triệu ngưòi CH phải GHi nhận một sự thật là QN là gốc thì chính QN mới có thể tụ điều khiển Phong trào dân chủ và vị lãnh tụ phải là người QN được tín nhiệm nhất.
    Toàn thể HN phải chấp nhận vai trò hổ trợ QN và quốc tế vận mà thôi mà phải vì Đất nước và sự thành công của cuộc cách mạng Dân Chủ HN phải nhường lại quyền lãnh đạo PTDC cho người QN và hết lòng ủng hộ chân thành họ. Sự sai lầm lớn của HN và cả QN là không thống nhất
    Lực lượng, không cùng tiếng nói và không cùng mặt trận.
    Tình trạng làm bất lực Đối lập cộng thêm Bộ máy phản giáng giàu xụ của CS, mua người bên ta và thâm nhập chia rẽ mọi mặt vì vậy Đối lập không có “ LINH HỒN mà một khi không có linh hồn và đầu não thì trống đánh lui kèn thỗi ngược mà tự đánh nhau hơn là đánh chính quyền fát xít.

    Đã tới lúc Đối lập phải thức tỉnh là chúng ta không thể tự lo đánh bóng, trnh dành ảnh hưởng, tranh cử nhau khi mà chúng ta chưa “ có quyền bầu cử sự thiếu khái niệm chính trị và chiến thuật này biến Đối lập trong và ngoài nước dẫm chân tại chổ và và không đi tới đâu. Hơn nữa hai khối HN và QN vẵn mang hai mầu cờ khác biệt và không chung một mặt trận.

    Nhân danh ý nguyện của toàn dân đa số thầm lặng chúng tôi kêu gọi những ai còn muốn thay đổi cho VN tươi sáng hơn xin hảy đứng chung một mặt trận như Muàa xuân Ả Rập; họ gát la;i đảng này đảng nọ mà chỉ chung sức một phong trào Tự Do dân chủ. Một câu thôi:

    CHÚNG TÔI MUỐN DÂN CHỦ chỉ một câu thôi không cần tên 5,6 trăm chủ tịch như HN, QN VN,với bao kiến nghị discours cao siêủ chỉ có một đoàn thể như ANC Nam PHi và bây giờ CNT, từ Lybie đến Syrie. Nhờ vậy mà họ được thế giới công nhâ;n.
    Chúng tôi người dân VN kêu gọi các e”lãnh tụ” đảng một người đến 5,6 người hảy vì Tự do Dân Chủ cho đất nước mà đứng chung cùng một khối một tên một tiếng nói như thế giới chuyển động bằng hai chữ DÂN CHỦ chỉ hai chữ mà thôi như thế giớỉ xin gát lại tên Ong A bà B mà nhường lại một người đại diện nhưNGuyen đan Quể Cù huy hà vũ hay người nào ta có thể đề cử chỉ định.
    KHông có người này xin đừng hòng thay đôi đát nước.
    Miuốn được vậy các lãnh tụ trước hết hảy học bài học cách mạng Muàa xuân Ả rập và vì sao họ thành công. Thứ hai phải làm cuộc cách mạng cho chính mình là tạm quên tên mình bcho công cuộc chung đất nước.

    Phưong cách thành công và khẩu hiệu chỉ cần hai chữ DÂN CHỦ, một và MỘT mặt tr<:n mà thôi và một người đại diện mà thôi.
    Chúng ta đã dư người hằng triệu người đồng tâm HN và QN, mô;chế độ không ai còn muốn nhưng chính chúng ta chưa đủ tốt vẫn ham cái "TÔI" nên đát nyướcx loạn ly.

    Mong nhũng lời nói của sự thật đến với các bạn.

    NGuyen V N

  4. Nhật Hồng says:

    Một bài báo toàn sự thật !

  5. Trần Thành says:

    Cảm ơn tac giả TQH. Bài viết thật hay và chính xác. Mong được phổ biến rộng rải trong nước, nhất là giới trẻ.

  6. Khinh Binh says:

    Ông Hạ viết bài này này xem được, lý luận khá chặt chẽ, tôi có lời khen ngợi!

    Không thể so sánh độc tài CS và các chế độ độc tài khác như Nam Hàn, Đài Loan, Singapour, vì các nước này không bịp dân chúng. Độc tài CS thì khác, đại bịp. Nó lại hơi giống độc tài ở các nươc Hồi giáo là sự cuồng tín và sùng bái cá nhân! Nói chung

Phản hồi