|

Khóc như mưa

Ông Kim Jong Il chết trên chuyến xe lửa đặc biệt vì cơn đau tim. Cậu con thứ ba Kim Jong Un mới 27 tuổi lên nối ngôi. Theo tiếng Việt, ông “Ủn” nối ngôi ông “Ỉn”. Quả thật, hai cha con đều nặng cân, ủn ỉn …

Đây là kiểu cha truyền con nối 3 đời liền trong một triều đình phong kiến cộng sản. Ông, cha và con đều là chủ tịch nước, chủ tịch đảng CS, tổng tư lệnh quân đội.

Đài truyền hình Bình Nhưỡng liên tiếp truyền cảnh người Triều Tiên, già trẻ lớn bé khóc còn hơn cha chết. Người ta khóc thảm thiết, gào thét, gục xuống đất, nức nở, mồm méo xệch, cứ như đua nhau xem ai khóc to nhất, đau đớn nhất, chân thật nhất.

Trên thế giới nhiều báo chí nhận xét, bình luận, hỏi vì sao người Bắc Triều Tiên khóc tập thể thảm thiết đến thế, có thật tự đáy lòng không? Sao lại như một cơn lên đồng lớn, một căn bệnh tâm thần nặng lây lan cực nhanh, khó hiểu cho người ngoài cuộc, người nước ngoài.

Nhớ lại khi ông Hồ Chí Minh chết, dân miền Bắc cũng khóc tập thể thê thảm như thế.

Tố Hữu mô tả: “Người tuôn nước mắt, trời tuôn mưa…”;

Và khi ông Staline chết, Tố Hữu cũng khóc:

Thương cha, thương mẹ, thương chồng
Thương mình thương một, thương Ông thương mười.

Lại còn:

Hôm qua loa gọi ngoài đồng
Tiếng loa xé ruột xé lòng biết bao!

Vì sao như vậy? Khóc thật hay khóc giả? Bình thường hay lâm bệnh thần kinh? Khác gì những người làm nghề khóc thuê khóc mướn? Cố gào thét lên, cố rặn ra mà khóc ư?

Để góp phần giải đáp những câu hỏi ấy, tôi kể lại dưới đây một vài kinh nghiệm, tai nghe mắt thấy, trên đất Bắc Triều Tiên, từ hồi năm 1987, khi dự Hội nghị các nước không liên kết trong 1 tuần lễ ở Bình Nhưỡng, rồi đi thăm một số địa phương như khu phi quân sự Bàn Môn Điếm, đập nước lớn phía đông và vùng sông Áp Lục.

Phụ nữ Bắc Triều Tiên ở bất cứ đâu khi có mang đến tháng thứ 8 là đại diện chính quyền địa phương, cấp khu phố hay quận, huyện đến thăm tại nhà, làm lễ trao tặng thư và quà của «Lãnh tụ Vĩ đại» gồm có một thùng tã lót, khăn bông, nôi bằng mây hay nhựa, với lời chúc mẹ tròn con vuông.

Đến tuổi nhập học, trước buổi học vỡ lòng đầu tiên khi nhập trường,cũng như mỗi lần khai giảng, đều làm lễ đón nhận quà khai giảng của «Lãnh tụ Vĩ đại», gồm có bút, sách vở, cặp sách và 2 bộ đồng phục bằng vải tốt, lụa màu cho mỗi học sinh và sinh viên.

Khi vào đội Thiếu niên và vào Đoàn Thanh niên Kim Il Sung, các em đều tham dự lễ đón nhận khăn quàng xanh và đỏ do «Lãnh tụ Vĩ đại» ban tặng.

Hệ thống Bảo tàng Kim Il Sung và Phòng Lưu niệm Kim Il Sung là hệ thống to lớn, rộng khắp nhất, gây ấn tướng nhất trên đất Bắc Triều Tiên. Mỗi nhà máy, mỗi xí nghiệp lớn nhỏ, mỗi trường học từ tiểu học đến đại học, mỗi bộ, viện nghiên cứu, mỗi bệnh viện đều có bảo tàng, cho đến mỗi nhà trẻ cũng có phòng lưu niệm ghi rất rõ, rất cụ thể công ơn của «Lãnh tụ Vĩ đại». Tại đó có ảnh phóng cực lớn, tranh, một loạt sách trước tác của ông Kim, mang chữ ký đích thân ông Kim đề tặng và ký tên. Ông Kim đến đâu, đi qua cổng nào, qua con đường nào, ngồi vào chiếc ghế nào, cầm chiếc micrô nào, uống nước ở chén nước, cốc nước nào, cầm chiếc bút nào, nói những gì, gợi ý những gì, nhận xét gì, chỉ thị những gì… thực hiện ra sao, đều ghi rất kỹ, tỷ mỷ trong bảo tàng và phòng lưu niệm. Có nơi như Đại học Kim Il Sung, ông Kim đến 8 lần, đều ghi tỷ mỷ những nội dung và tác động của mỗi lần đến thăm.

Ở mỗi tỉnh, huyện và quận cũng thế. Những thành tựu làm đường mới, xây cầu mới, mở rộng bệnh viện, xây nhà trẻ, trường học, sân vận động, đắp đập, mở rộng diện tích canh tác, thay giống lúa mới… đều ghi công lãnh tụ Kim trong các bảo tàng và nhà lưu niệm Kim Il Sung, cũng như trên sách, báo, trên bia, bảng tuyên truyền ở khắp nơi.

Bức tượng cao nhất thủ đô là tượng đuốc lửa Juche – Tự Chủ – do «Lãnh tụ Vĩ đại» giương cao cho toàn thế giới, ở dưới chân có ghi tên hơn một trăm nước có Câu lạc bộ Juche ở khắp 5 châu, suy tôn ông Kim là lãnh tụ quốc tế chỉ đường cho nhân loại. Bức tượng toàn thân ông Kim cũng là bức tượng bề thế nhất bên sân rộng để hàng ngàn diễn viên có thể nhảy múa dưới chân «Lãnh tụ Vĩ đại».

Trong tâm tưởng, suy nghĩ của người dân Bắc Triều Tiên, từ khi sinh ra đến khi khôn lớn, từ sáng sớm ngủ dậy đến đêm vào giấc ngủ, từ khi ở nhà, đi học, đi làm đâu đâu cũng nghe ra rả về công ơn như trời biển của «Lãnh tụ Vĩ đại». Việc tôn sùng bị điều kiện hóa tuyệt đối đến thế thì khi ông chết, làm sao người ta không khóc thê thảm còn hơn cha mình chết.

Ông Kim Jong Il cũng kế thừa bộ máy tuyên truyền nhồi nhét như thế, cũng là dễ hiểu. Xin chớ hiểu sai rằng họ khóc lóc thảm thê chỉ là giả vờ, là đóng kịch, vì sợ bị đưa đi cải tạo.

Với một số người bị nghi vấn, bị theo dõi, bị ghi vào sổ đen, có thể là thế.

Xin nhớ Bắc Triều Tiên vẫn còn là quốc gia riêng biệt, cô lập với thế giới. Dân thường không ai có hộ chiếu. Nghe đài “địch”, xem vô tuyến truyền hình “địch” là tội nặng.

Có những nghịch lý rất kỳ lạ. Dân nghèo nhất, đói nhất, rét nhất, nông thôn có hồi chết la liệt vào rừng đào củ, ăn dun, chuột, dán, châu chấu, lạnh cóng xuống đồng không có ủng, nhưng bộ mặt thủ đô thì tráng lệ, khách sạn cao 104 tầng, vỉa hè sạch bóng hơn cả Singapore, học sinh đi học bằng xe bus, áo quần tơ lụa đủ màu, 6 ngàn nghệ sỹ đồng diễn múa với dàn nhạc 400 cây đàn, đèn chiếu sáng rực, lộng lẫy như cảnh tiên sa.

Trong khách sạn cao cấp, các máy vô tuyến truyền hình Nhật Bản hay Hà Lan đều thay bằng nhãn hiệu Triều Tiên, các xe bus Nhật, Đức, Tiệp Khắc cũng đều mang nhãn Triều Tiên:

Thiên Lý Mã, Juche, Núi Bạch Vân, Thượng Cam Lĩnh …Tôi hỏi thế có vi phạm bản quyền nhà chế tạo không, anh phiên dịch cười nói nhỏ: không đâu, chúng tôi bỏ ngoại tệ ra mua bản quyền rồi. Một kiểu ăn gian ở trong nước, được thuận mua vừa bán, không giống ai.

Thật ra công ơn của lãnh tụ đều là từ ngân sách quốc gia, từ tiền thuế của dân. Tiền mua tã lót, nôi cho trẻ sơ sinh, đến hòm an táng cho người chết đều là của xã hội trả lại cho xã hội, xét cho cùng là “của người phúc ta”, nhưng bộ máy tuyên truyền tinh vi ma quái, cực kỳ nham hiểm đã xáo trộn trắng đen, đảo lộn phải trái, biến một chế độ phong kiến cộng sản thối nát cực kỳ lạc hậu thành những vị đại minh quân, những ông hoàng đế thời hiện đại.

Bùi Tín (VOA)

9 Phản hồi cho “Khóc như mưa”

  1. Ngụy Quân Tử - Hồ Bất Quần says:

    Một điều chung giống nhau cho những chế độ man rợ độc tài cai quản trại súc vật như CS Tàu, CSVN, Bắc Hàn, Liên Xô cũ, đó là người dân sau bao năm bị “tẩy não” bởi bộ máy tuyên truyền khổng lồ của nhà nước, đều mắc phải “hội chứng Stockholm” (Stockholm syndrome). Họ đã là nạn nhân lâu năm đến nỗi trở thành “yêu thuơng, kính trọng, mang ơn” kẻ đã hành hạ, giam cầm mình trong những không gian chật hẹp tối tăm chỉ có điều kiện sống như những con súc vật. Những kẻ mắc hội chứng Stockholm đó vẫn còn rải rác trong và ngoài nước được biết đến qua những bài viết hay góp ý ca tụng ông Hồ chí minh và đảng CSVN, mà chúng ta vẫn thuờng hay gọi một cách thân ái là “các anh chị Cò”

    Tôi đồng ý với bác Bùi Tín là tôi tin rằng người dân miền Bắc VN và Bắc Hàn đã khóc thuơng tiếc thực sự cho cái chết của lãnh tụ Dzĩ Đại Kim và Hồ chí minh của họ, bởi lẽ đơn giản là họ đã mắc phải hội chứng Stockholm như tôi đã nói trên. Để tiếp tay cho bọn ác độc CS, bọn văn nô, thi nô, nhạc nô, bồi bút, đã ra rả tạo ra những tác phẩm để góp phần gây bệnh cho toàn dân, họ là những kẻ rất đáng tội. Không hợp tác với bọn ác là cách làm tốt nhất của kẻ sĩ dưới chế độ CS như ông Nguyễn Hữu Loan đã làm. Diễn đàn mở như ĐCV cùng với sự phong phú dồi dào về thông tin qua internet, hy vọng sẽ mau chóng chữa lành những kẻ còn đang mắc phải “hội chứng Stockholm” do chế độ man rợ CSVN tạo ra.

  2. Cu Tý says:

    SAO KHÓC GÀO.

    1.
    Sao khóc gào lên đồng tập thể,
    Kiểu Mác Lê triệt để độc tôn.
    Vong thân mông muội u hồn,
    Si khờ mê mệt khắp thôn cùng làng.
    Đạo lê mác cường gian mưu xảo,
    Dụng buá liềm dấy máu dân lành.
    Bảo tàng lường lận gian manh,
    Tôn thờ thần tượng lộng hành độc chuyên.

    2.
    Sao khóc gào như điên như dại,
    Quá u mê thời đại tân kỳ.
    Có chi thống thiết ai bi,
    Sanh sanh diệt diệt lạ gì xưa nay.
    Quyền ba đời chuyển xoay sao hưởng,
    Chuyện thịnh suy khó lượng dài lâu.
    Thế cơ biến chuyển huyền sâu,
    Chiều mưa sáng nắng nhiệm mầu đổi thay.

    3.
    Sao khóc gào thở vay than mướn,
    Khóc gạo cơm gào lượng cá canh.
    Diễn trò bi luỵ đành rành,
    Vong nô hồ tưạ ép hành xác thân.
    Khóc thương bác thánh thần rúng động,
    Tiếng kêu gào lồng lộng trời cao.
    Lệ nhoà hồ mặt làm màu,
    Thương gian khóc dối lòng sao lận lường.

    4.
    Sao khóc gào rợp đường khắp phố,
    Giống tợ hồ khóc bố khóc ông.
    Mua lòng đưa đẩy cho xong,
    Sự đời sao thế khó mong chuyển dời.
    Không ai khó ba đời khó mãi,
    Lọ ba đời quyền lại truyền quyền.
    Mác Lê liềm buá độc chuyên,
    Thế cơ dân chủ nhân quyền chuyển xoay.

    Lạ sao cứ mãi độc tài !!!

  3. tuan ngoc says:

    Đứng trong đám đông đang “Khóc Lãnh tụ” mà không khóc thì dễ bị nhà nước Cộng Sản vu cho tôi. “bệnh lãnh cãm với lãnh tụ” và sẽ cho lãnh đạn của nhân dân” .
    Đúng là bọn Cộng Sản học từ Lenin, Stalin rồi tạo ra các tên thần thánh Mao, Hồ , Kim… chuyên môn thủ tiêu, bỏ tù, ám sát, bỏ tù dân chúng cho giấc mộng nhuộm đỏ nhân loai.,

  4. Võ Hưng Thanh says:

    NHÂN DÂN VÀ LÃNH TỤ

    Trời sinh bình đẳng con người
    Ai là “lãnh tụ”, ai là nhân dân ?
    Ngay từ thuở cha sinh mẹ đẻ
    Có lấy ai “lãnh tụ” của ai !
    Xót xa một đám nịnh thần
    Tôn xưng “lãnh tụ” vạn phần oái ăm
    Lãnh tụ chết quần đầy nước đái
    Đám bình dân lại khóc như mưa
    Than ôi nhân loại khổ chưa
    Vạn điều sỉ nhục để vừa lòng nhau
    Người với người đầy lòng giả dối
    Dối gạt nhau lãnh tụ muôn năm
    Quả bao lãnh tụ muốn nằm
    Trên dân để sướng oái ăm cuộc đời
    Chuyện thế tục đổi dời là thế
    Nô lệ nay thành chuyện đổi đời
    Cóc thành tiên thánh nơi nơi
    Chỉ người đày ải, cuộc đời ghê thay !

    NON NGÀN
    (25/12/11)

  5. HUY HOANG says:

    Phải khóc như vậy mới được thêm trợ cấp, mới có cái mà ăn

  6. Lê Nguyên Việt says:

    Thưa bác, dân mình hồi 1969 cũng vậy thôi. Cháu còn nhớ hồi đó học lớp 2, lỡ mặc áo cộc tay đi dự lễ tang của Bác mà bị đuổi về thẳng cổ. Khi bố đi làm về cháu hỏi “bố có khóc không”? ổng cười mỉm nói “cả Bộ khóc, ai mà không khóc” Nhưng qua trao đổi giữa bố mẹ, cháu hiểu có sự thương tiếc thực sự đối với “bác”.

  7. Nam Ka says:

    Người Bắc hàn đã khóc như mưa, nhưng theo nhũng nhà tâm lý học phương Tây, họ phãi khóc, khóc đễ sống ên vói chế độ, khóc gì bị sợ sệch, khống khóc sẽ nguy hiễm, có thễ họ phãi đi tù chung với 200 ngàn người tù chính trị khác. Tôi nghĩ nhũng đài tưỡng niệm về tội ác cũa chế độ CS sẽ có tên cha con, cháu nhà họ Kim
    Họ thần thánh nhà họ Kim (chũ nghĩa CS Max-lenin vô thần) thần thánh độ dân, thương dân, thần thánh không bõ đói chết hàng triệu dân mình, trông khi cha con họ Kim hưỡng bỗng lọc, chế độ tàn ác, bạo chúa cữa họ kim phãi đến ngày tiêu diệt, linh hồn Kim Jon il đang đi đến tần thứ 7 địa ngục.

  8. Người Sài Gòn says:

    Mỗi khi một lãnh tụ CS chết, Thế Giới lại được thấy cái trại súc vật man rợ của họ tái hiện. Thật muốn mửa với cái lũ họ Kim đó !

  9. Bồ Câu says:

    Hãy giải thích hiện tượng khóc bất thường của dân Bắc Hàn trước cái chết của Kim Jong il bằng quy luật phản xạ có điều kiện nơi bộ não của các sinh vật.Theo đó ,cứ tác động song song và liên tục 2 vật khác nhau vào bộ não của đối tượng ,thông qua một hay nhiều giác quan nào đó cho đến khi 2 vùng phản xạ thần kinh trong cuộc bắt đầu có thể liên kết mật thiết với nhau nhằm hình thành ra một trạng thái nội tâm ở vào một mức độ cân bằng như thế nào đó.Và rồi,từ đây,có thể sẽ dẫn tới 2 hiệu quả tâm lý như sau:
    1-Khi vật kích thích 1 xuất hiện theo hướng dương tính -tăng trưởng thì những phản xạ thần kinh vốn thuộc lãnh địa xưa nay của vật kích thích 2 cũng xuất hiện tương ứng theo ở hướng dương tính-tăng trưởng .Lúc đó hành vi của đối tượng sinh vật sẽ biểu hiện thành những động thái vui tươi ,phấn chấn….
    2-Khi vật khích thích 1 xuất hiện theo hướng âm tính-giảm thiểu hay tiêu vong đột ngột thì những phản xạ thần kinh vốn thuộc lãnh địa xưa nay của vật kích thích 2 cũng xuất hiện tương ứng theo ở hướng âm tính-giảm thiểu hay tiêu vong .Lúc đó hành vi của đối tượng sinh vật sẽ biểu hiện thành sự u buồn,ủ rũ ,khóc lóc …do quán tính cân bằng trạng thái nội tâm quen thuộc bấy lâu bất ngờ bị phá vỡ …
    Nói chung ,trong trường hợp này ,đối tượng sinh vật khóc là thật về mặt cơ chế tâm- sinh lý nội tại nhưng chính cái cơ chế này không phải hình thành từ tự nhiên mà là do sự liên kết chế tạo dài lâu từ bên ngoài….

Phản hồi