|

Đặng Thân: Bình thơ hay tấu hài?

Nhà thơ Đặng Thân.

Trong các tác giả ca ngợi thơ Nguyễn Quang Thiều vượt qua sự HAY-DỞ để đạt tới mức thơ vũ trụ, thơ thiên hà, các ông Nguyễn Quyến, Đặng Thân, Hữu Thỉnh,Nguyễn Đăng Điệp…đồng thời đã sáng tạo ra một hình thức bình thơ mới ở Việt Nam; đó là lối bình thơ tấu hài, bình thơ cốt gây vui nhộn, cốt chọc thiên hạ cười sái quai hàm há chẳng phải là một đóng góp cho một văn đàn đang ngủ gà ngủ vịt thức dậy cười ré ru?

Đầu tiên, chúng tôi xin giới thiệu một thiên tài chọc cười vui nhộn gấp tỉ lần anh chị Xuân Hinh, Minh Vượng là nhà văn trẻ Đặng Thân, núp trong bài bình thơ Nguyễn Quang Thiều có tên: “NGƯỜI BUÔNG LƯỚI DỆT ÁNH SÁNG TỪ HỐ THẲM” trên website http://tienve.org.http://tienve.org.

Cần phải đọc câu kết thúc của Đặng Thân mới hiểu được phần đầu rất “ hậu hiện đại” của bài viết rất khôi hài này. Đoạn kết đó như sau:

“Khi Thánh Phê Rồ còn đang mải mê quăng lưới đánh cá ngài đã được gặp Đức Ki Tô. Đức Chúa đã bảo ngài thôi hãy theo ta rồi ta dậy cho cách đánh lưới người. Sau này Thánh Phê Rồ đã được trao chìa khóa “Golden Gate” của Nước Trời. Giờ đây người đánh lưới bằng ngôn từ ấy đang gác cửa “tháp ngà” một đại tộc thơ, không biết người đã gặp Đức Ki Tô? Thi sỹ đích thực – đó cũng ắt một Sứ Đồ “

Hóa ra, Đặng Thân dùng Kinh Thánh để giải mã hiện tượng thơ siêu bí ẩn Nguyễn Quang Thiều. Ông Đặng ví ông Thiều giống như thánh Phê Rô, đã được Thượng Đế ban cho cái lưới thần để đánh mẻ lưới người Việt Nam vào cái lưới thiêng là rọ thơ to hơn vũ trụ của ông Thiều. Ông Thân có ngầm ý bảo Nguyễn Quang Thiều đã đã thay Nguyễn Du “gác cửa tháp ngà của đại tộc thơ”. Thánh Phê Rô cầm chìa khóa vào Thiên Đường còn Nguyễn Quang Thiều cầm chìa khóa vào đại tộc thơ Việt. Nghĩa là, lạy Chúa tôi, nếu chúng con không qua cửa thơ Nguyễn Quang Thiều, dứt khoát không thể vào được toàn bộ nền thơ nước Việt. Việc ông Đặng Thân vừa nhảy ra văn đàn chân ướt chân ráo đã lao lên sân khấu tấu hài rằng Nguyễn Quang Thiều vĩ đại bằng mấy Nguyễn Trãi, Nguyễn Du…vì không thông qua ông trùm thơ Nguyễn Quang Thiều không thể vào được nước thơ Việt đó sao? Xin kính chào thánh Phê Rô Nguyễn Quang Thiều giữ chìa khóa vào nước thiên đường thi ca Việt Nam. Đặng Thân viết như thế này không phải là vui nhộn lắm hay sao?

Đầu bài viết này, Đặng Thân sắm đúng vai tuồng trên sân khấu: bước ra khệnh khạng trên đôi hia kỳ ảo một bước tới giời, đoạn hống hách xưng như ta đây…Nhân vật xưng NHƯ TA ĐÂY ĐẶNG THÂN lấy mình để luận công án “ lưới học”…Rằng Thân tôi được mời đi thuyết trình một vấn đề bá cháy thiên hạ, trước một đám đông ngang kiến, tôi chơi một chiếc áo lưới rất xiếc khiến người ta nhìn tôi không thiện cảm,thậm chí có người còn chửi tôi dị hợm…Nhưng khi tôi xuất chiêu thuyết trình, mới vài đường tuyệt chiêu hùng biện kinh người, khiến đám đông ngây ngất mà vỗ tay tán thưởng tí ngất. Từ đó thiên hạ quên ngay cái áo lưới của phường tuồng trước đó mà chỉ chú ý đến nhà đại hùng biện Đặng Thân.

Qua màn NHƯ TA ĐÂY, Đặng Thân muốn áp dụng cho siêu thi sĩ Quang Thiều; rằng phải nhìn qua chiếc lưới dệt bằng ánh sáng từ hố thẳm mới nhận biết được sự quá lớn của thơ Thiều; như đứa bé trong truyện Andexsen nhìn qua TẤM ÁO BÀO CỦA HOÀNG ĐẾ dệt bằng ánh sáng mà muôn dân đang hò reo ca ngợi là tuyệt trần…he he he he. Thơ ông giời Quang Thiều dệt bằng ánh sáng của Andexsen chứ không phải của hố thẳm. Chỉ cần một chú bé nói thật chỉ vào hoàng đế thi ca Quang Thiều nói nhỏ : tức cười chưa, hoàng đế thi ca cởi truồng chứ có ai lại mặc bộ quần áo thi ca dệt bằng ánh sáng bao giờ…

Xin xem tiếp vở tuồng chọc cười của nhà hùng biện Đặng Thân với những lời lẽ đao to búa lớn, với lối phúng dụ, phóng đại hết cỡ, sến ( cải lương hết cỡ), bốc phét tới mức ghê người, vô lối, vô bằng cứ, vô phép, hoàn toàn thoát li văn bản, bốc Nguyễn Quang Thiều lên như một vị thánh sống, hoặc hóa phép thần thông quảng đại kinh hơn Tôn Ngộ Không, như sau:

“Trong mắt tôi, thơ Nguyễn Quang Thiều như một tấm lưới vô biên, không phải được dệt bằng sợi gai, sợi cước PA hay nylon sợi xe như người ta thường gặp; nó được dệt bằng ánh sáng, thứ ánh sáng của “hố thẳm”. Và anh đã tung chài khai mở:
[T]rong thế giới trong suốt, hay trong cõi hư vô làm ta có thể chết vì khiếp sợ lại hiện lên một phong cảnh đầy đủ nhất. Phong cảnh ấy, đối với tôi, nó là một cõi. Cái cõi ta vừa làm đầy nó vừa không chiếm lấy dù chỉ là một điểm nhỏ nhất, mà chỉ có trí tưởng tượng kỳ diệu mới có thể lờ mờ nhận ra.

Chắc Đặng Thân có con mắt thứ ba…rồi có con mắt thứ một tỷ kiểu như mắt chiếu yêu của Bạch Cốt tinh mới nhìn thấy đại xu hào ( đại thi hào) Nguyễn Quang Thiều từ mấy tỉ năm trước đã vút lên một vầng sáng siêu tinh gồm nửa tỉ mặt trời từ hố thẳm hư vô thông qua vụ nổ Big Bang mà sáng tạo ra càn khôn vũ trụ thi ca tân con cóc hôm nay. Xin kính chào những hố thẳm văn chương, những vầng sáng văn học thi ca được dệt bằng triệu triệu mặt trời tinh tú : Nguyễn Quang Thiều-Đặng Thân…Các ngài còn kinh hơn cả Thượng Đế hóa phép khôn cùng…

Xin xem những lời thần chú rất ư tù mù của ông Thiều vừa phát ra từ hố thẳm Big Bang do Đặng Thân dẫn; rằng cõi thơ Thiều còn bí ẩn hơn cả cõi Thượng Đế:”chỉ có trí tưởng tượng kỳ diệu mới có thể lờ mờ nhận ra”. Rằng thơ của người giời Nguyễn Quang Thiều chỉ có những người giời khác như Đặng Thân, Hoàng Ngọc Tuấn, Hữu Thỉnh, Nguyễn Quyến, Nguyễn Đăng Điệp, Đỗ Quyên …mới có thể lờ mờ nhận ra.

Thế thì xin thưa các người giời trên, xin thương lấy những người trần chúng con cùng mà mỗi khi chúng con đọc thơ ông giời Nguyễn Quang Thiều, xin các ông giời tấu hài phê bình theo chúng con vào giương ngủ hay toilet để chỉ cho chúng con cách đọc thi thiên của giời tân con cóc…Amen.

Nhà hùng biện tù mù học, lưới học, hố thẳm học, ánh sáng học Đặng Thân tiếp tục thọc lét người đọc bằng sự bốc phép mà quỷ Sa tang cũng phải gọi bằng cụ để bốc ông giời Thiều lên ba vạn chín nghìn thế giới thi ca tân con cóc như sau:

“Hạng thiện trí thức đều yêu văn chương và tư tưởng. Nếu có ai như đó hỏi hãy nêu hai nhà thơ Việt cần đọc nhất trong 100 năm qua chắc rằng tôi, sau vài hồi cân nhắc cỡ trăm cái tên, sẽ bảo nên đọc Hàn Mặc Tử “vỗ cánh bay chín từng trời cao ngất”, và Nguyễn Quang Thiều. Tử thì ném tư tưởng vào vạc dầu cho thơ bốc hơi; Thiều thì lập kỷ lục Guinness thổi thơ ra thành thiên hình những bong bóng tư tưởng muôn sắc, ví dụ 1 là câu trên. Với người phàm, cả hai đều tôn thờ đường lối có định hướng “loạn thần kinh”, vì kẻ trước (đã chết trong tủi hủi) thì đẻ ra trường thơ loạn, còn người sau (đang sống vinh) thì làm loạn trường thơ. Cả hai đều đến từ và đi về “hố thẳm” (của những vô thức, giấc mơ, tâm tưởng, ẩn ức, bi ám…), để đẩy ngôn ngữ con người thành tiếng kêu trên đỉnh núi, khả dĩ làm “lạnh cả thái hư”.

Chao ôi là ngôn từ của những người cõi khác (cõi âm). Đặng Thân phán như ma phán, như quỷ thần giảng sấm, như tiếng hú lạnh cả thái hư của Không Lộ thiền sư trong bài thơ “Ngôn hoài”:”Trường khiếu nhất thanh hàn thái hư” của cõi hố thẳm, vực sâu, mộ địa, thái hư, vô thức, giấc mơ, bị ám, ẩn ức, quỷ ám, ma hành…vô thiên lủng ma quỷ và các thiên thần chim chích đi săn đầu các nhà tư tưởng khai hỏa bằng đại bác thi ca tân con cóc…Viết như thế này, ngành tấu hài Việt Nam có khi phải đệ đơn kiện Đặng Thân đã núp bóng phê bình thi ca mà cướp cơm chim của họ; khi đưa sự tấu hài lên cõi thiên lôi mà nhà du hành vũ trụ Phạm Tuân dù đã lên vũ trụ còn phải gập đầu liên tù tì như con bổ củi vái ông trăm vạn mớ…

Thi hào Hàn Mạc Tử giờ này đang ngự dưới chân Mẹ Maria trên thiên đường của người Ki tô giáo, chắc phải thót tim khi nghe Đặng Thân bôi nhọ ông là loạn thần kinh, tố cáo ông phạm tội kiêu ngạo, phạm tội ngông cuồng, phạm tội du côn như sau: “Tử thì ném tư tưởng của mình vào vạc dầu cho thơ bốc hơi”.

Xin ông Đặng Thân hãy thương lấy linh hồn Hàn thi nhân vốn yếu đuối “ run như run thần tử thầy long nhan” mà viết lời đính chính, như ông đính chính việc mình lầm thánh Phê rô ra thánh Phao lồ, rằng “Đặng Thân con ở cõi mê có nói bậy về Hàn Mặc tử, xin Chúa tha cho Hàn mà không ném nhà thơ đàn em của ông Thiều này xuống vạc dầu địa ngục vì hành vi ngông cuồng, kiêu ngạo mà con đã vu vạ cho nhà thơ tỉnh táo vô cùng trong niềm tin Thiên Chúa ba ngôi”

Cũng xin ông Đặng Thân đính chính lại về việc ông cho ông giời thơ là Nguyễn Quang Thiều vừa đạt được kỷ lục Guinness về thiên tài thổi bong bóng, dù là bong bóng tư tưởng đi chăng nữa; vì nếu bài viết của người cõi trên này được hai nhà lý thuyết hậu hiện đại là các ông Hoàng Ngọc Tuấn và ông Nguyễn Hưng Quốc dịch ra Anh ngữ, thì nhất định nhà vô địch thế giới về thổi bong bóng là Sam Sam Bubbleman ( còn có tên khác là Sam Health,kỷ lục Guinness thổi một quả bóng khổng lồ lên trời chứa 56 quả bóng con con bên trong) có thể sẽ kiện ông giời thơ Quang Thiều và ông Đặng Thân ra tòa bắt bồi thường nhiều triệu đô la; vì hốt nhiên lừa dối thế giới cướp kỷ lục thổi bong bóng của họ có phải nguy không ? Chúng tôi xin can ông Đặng Thân đừng có mà đùa với luật pháp quốc tế; như ông đang đùa dai với dân tộc Việt Nam về chuyện Thánh Phê Rô thơ Quang Thiều đang trùm tấm áo choàng hoàng đế bằng ánh sáng thi ca lên đầu Nguyễn Trãi, Nguyễn Du vậy…

Nói ba láp ba xàm vung xích chó mãi về ông hố thẳm thơ, ông ánh sáng thơ, ông thổi bong bóng thơ, ông canh giữ nền thơ Việt, ông đánh lưới thơ, ông Tôn Ngộ Không thơ, ông thiên lôi thơ Quang Thiều, cuối cùng ông thầy bói mù xem voi Đặng Thân đã phải trưng ra cái tuyệt chiêu thơ rất cụ thể bằng mấy câu bùa chú rất tân con cóc, nôm na mách qué,nhưng sáo rỗng, đao to búa lớn dễ dãi nhạt nhẽo của người cõi trên thơ như sau:

“Chàng trai trẻ mãi Nguyễn Quang Thiều mang trong mình sức mạnh của cả dòng sông Đáy xưa bên chốn quê nhà mà tung lưới. Bản thân những vẩy cá bám trên người đã lấp lánh như những huân chương.[3]Nào hãy cùng anh về với cội rễ ngày xưa, khi chàng trai bỗng thấy

Ngẩng mặt một vầng mây đỏ
Nổ vang tiếng sấm lưng trời
Cúi đầu một miền cỏ trắng
Nở xòe tám hướng bốn phương.
mà ghi lại trong bài “Lễ tạ”.

Điềm trời rạng rỡ! Xuất bước trường chinh là hành lễ; “lễ” là gốc con người anh. Cái gốc hiếu kính “ngẩng mặt” đó ngay lập tức đem đến danh vọng, tiếng tăm vang dội của một danh sỹ phương Nam “cộng sản nòi” (“mây đỏ” / tượng quẻ Ly), để rồi khiến hầu khắp phương Tây (“cỏ trắng” / tượng quẻ Đoài) phải “cúi đầu” quý phục, rồi sau đó là “tám hướng bốn phương” phải “nhiệt liệt chào mừng”. Quả là một hổ tướng bất hư truyền! Nhớ câu “mỹ nhân tự cổ như danh tướng” của người xưa mà, vận vào cho anh rằng: “danh tướng bạch đầu hứa mỹ nhân”.

Chao ôi là những lời bình kinh hãi:ông Thiều giời con thơ vốn nòi cộng sản, NGẨNG MẶT lên một phát là danh vọng nổ vang trời như sấm, khiến cả thế giới phương tây CÚI ĐẦU bái phục thơ ông. Dựa vào mấy câu đao to búa lớn dễ dãi như thế mà bốc nhau lên thành Thái thượng lão quân thơ Quang Thiều như thế, quả là người bốc thơm này đã mất dây thần kinh xấu hổ, than ôi!

Xin chép lại hai câu nền tảng trong bốn câu thần chú trên của ông giời thơ Quang Thiều do ông thầy bói mù sờ voi thơ Đặng Thân vừa trích xem ông đại xu hào kia ĂN CẮP CỦA NHÀ THƠ NÀO:

“NGẨNG MẶT một vầng mây đỏ
….
CÚI ĐẦU một miền cỏ trắng

Ý thơ này ông Thiều thó từ hai câu thơ của Lý Bạch, trong bài thơ nổi tiếng nhất của vị thánh thi đời Đường “Tĩnh dạ tứ” : “Cử đầu vọng minh nguyệt/Đê đầu tư cố hương”; Tương Như dịch rất hay như sau :”NGẨNG ĐẦU nhìn trăng sáng/ CÚI ĐẦU nhớ cố hương”…

Có thể ông Thiều còn thó bao nhiêu ý thơ của các nhá thơ Mỹ La tinh và các nhà thơ Mỹ khác, ai người kiểm chứng vạch sâu tìm lá đây?

Hãy nghe nhà tấu hài Đặng Thân chọc cười rất vô duyên khi bói ra từ mấy chữ tầm thường, dễ dãi được gọi là thơ của ông Thiều, rồi bốc lên vô cớ, hoàn toàn phi văn bản, một sự tán phét không hề biết ngượng, như sau:

“ Trong tiếng kèn “xung phong” của bài “Lễ tạ” cũng có những điềm thật day dứt, đó là khổ thơ đầu:

Con đường
Con đường
Con đường
Dắt ta về hồ nước cũ
Và khổ cuối:
Ra đi từ hồ nước cũ
Con đường
Con đường
Con đường

Chà chà… cái “hồ nước cũ”! Bài thơ này ắt hẳn đến với nhà thơ từ trong vô thức, vì chàng trai trẻ chưa hề đi mà sao đã mở đầu với việc “đi về” rồi sau đó mới nhớ về cái lúc “ra đi”. Có thể nói, Nguyễn Quang Thiều làm thơ như bị “giời xui”.
Chà chà cái… “hồ nước cũ”!!

Đó ắt chăng nạn thủ cựu? Đó phải niềm dục tống cựu nghinh tân, cho anh dấn thân trong sự nghiệp cách tân, đổi mới? Đó cũng là truyền thống sâu bền, nơi phát sinh mọi ngả đường hướng tới, có những con đường “đi” thì vòng vèo mà “về” thì thẳng tắp? Vẫn là vần luật đấy mà phá cách đấy; vẫn đời đấy mà điềm đấy; như cửa ngõ huyệt đạo cho mọi sinh tử thăng giáng hư thực vào ra…

Đó chăng là chính nơi anh sợ hãi: thâm hiểm, hôi thối, cố hương, bần cố, tù đọng, dập tắt, trì trụ… mà không thể nào dứt bỏ; nhưng cũng chính là nơi anh xuất phát; và, anh đã vượt qua sợ hãi: ngọn lửa nơi anh đã dũng cảm đương đầu đốt hồ nước ấy mà không hề kinh nó sẽ dập tắt mình, đun sôi nó lên cho nó được thăng hoa?

Đó ắt là “hố thẳm”… Vì thế, là nơi anh đã ra đi, đã từ bỏ, đã dứt níu… để rồi lại hiển hiện trở về sau khi đã “uống rượu cùng người dưới ba tấc đất” và “hầu chuyện cùng đấng trên bảy tầng trời”.[10] Cõi tâm linh u minh đầy niềm riêng ấy làm sao có ai vào được. Thi nhân ém mình trong hố thẳm, tối tăm, tối tăm lắm, tối tăm không chịu nổi… và trong cõi uyên mặc của huyền tẫn dần dần hiện ra những sợi tơ, những sợi tơ từ lung mung bỗng hóa lung linh trong cảm thức kỳ bí, bủa lưới hồn, khiến hồn thi đầy hưng phấn trong thiên la địa võng ánh sáng ngũ sắc rồi bùng nổ như chùm chùm pháo hoa. Hố thẳm đã ban cho tấm lưới vô song, nay vào tay người được hưởng phúc.”

Qủa tình, đọc những lời tán dương phi văn bản mấy chữ dông dài kia của Quang Thiều, người đọc hẳn đều ngượng chín mặt như khi xem một cuốn phim dở vô cùng tận.

Chúng tôi xin mượn cách bình thơ phi văn bản rất tấu hài của ông Đặng Thân để bình bài thơ dưới đây của thi sĩ Huyền Kiều, so với mấy chữ phi thơ trên của ông Thiều do Đặng Thân trích còn hay chán:

Vịnh thành Huế

Ơ hay thành Huế vẫn đang còn
Trải mấy nắng mưa chẳng xói mòn
Bò bún Đông Ba chan nóng hổi
Phải nhiều tương ớt mới thơm ngon…
Huyền Kiêu

Bài thơ tuyệt vời này bắt đầu từ cảm giác vũ trụ :Ơ HAY…Con người từ loài khỉ bước ra chợt kêu Ơ hay. Khi Thượng đế nặn ra con người từ đất ngạc nhiên quá cũng kêu ơ hay…Ơ hay chính là ngôn ngữ của hố thẳm, của hư vô, của cõi ta bà…Ơ hay, do đó đã đưa bài thơ của Huyền Kiêu lên tầm thế giới mà Nguyễn Quang Thiều còn một tỉ năm cũng chưa đạt tới. Bài thơ này còn lớn hơn nữa khi tác giả dùng một đảo ngữ làm kinh thiên động địa, làm thay đổi toàn bộ cấu trúc AND của ngôn ngữ Việt:BÒ BÚN…Kẻ tài mọn thì chỉ biết dùng từ sáo mòn RẤT ĐÁNG CHÊ LÀ BÚN BÒ, bậc thiên tài mới phát hiện ra cách đảo ngữ làm càn khôn còn nức nở : BÒ BÚN. Ôi hạng Lý, Đỗ cũng tủi trước thiên tài Huyền Kiêu- người của hội chứng HỐ THẲM…Chỉ có Hố thẳm mới sinh ra tiếng sét BÒ BÚN mà thôi. Ô hô hô hô…bậc giời thơ còn cho chúng ta một bất ngờ mà vô biên cũng sửng sờ kinh ngạc ? Sao thơ ca từ xưa đến giờ ngu đến mức chưa ai phát hiện ra TƯƠNG ỚT ư ? Ha ha ha ta ta khoái chí vỗ đùi đánh đét, lại vỗ nhầm vào núi Thái sơn mà ca rằng : tương ớt tương ớt, Kinh Thi đã quên mày, Khuất Nguyên đã quên mày, bọn Lý Đỗ cũng quên mày, mày làm Thánh Thán và Đặng Thân đều khoái chí mà ca rằng tương ớt tương ớt linh hồn của hố thẳm, chính mày đã dệt nên ánh sáng của vua thơ Quang Thiều he her he he …

Nhân hứng chí lối bình thơ tấu hài của Đặng Thân bình thơ Quang Thiều, Trần Mạnh Hảo xin mượn bút pháp Đặng Thân bình tiếp bài thơ NÚI VOI của thi sĩ Bút Tre:
NÚI VOI
Núi voi trông thật giống con voi
Đủ cả đầu đuôi đủ cả vòi
Voi cũng như người hăng sản xuất
Đầu thì trồng sắn đít trồng khoai


Ha ha ha một bài thơ vượt qua mọi ngưỡng thi ca, vượt qua hậu hiện đại đến mấy thế kỷ. Lần đầu tiên trong lịch sử nhân loại, từ ĐÍT được tôn vinh lên chín tầng trời. Đít đây không chỉ là đít con người- nơi để ngồi và để ném bom ngã quỷ. Đít đây là đít triết học, đít minh triết, đít tôn giáo, đít thiền, đít Tôn Ngộ không có nhúm lông thần linh 72 cái, nhổ một lông đít lên, thổi cái phù một phát là xuất hiện một phép thần thông quảng đại; chẳng hạn nhổ một lông đít, thổi phù gọi cho ra một triệu bài thơ hậu hiện đại kiểu nào cũng có một lô một lốc thi ca tuyệt đỉnh…Đít đây là một phạm trù đít, một nguyên tắc đít, một motif đít, một thi pháp đít…Tóm lại, thi sĩ Bút Tre bằng bài thơ này đã trở thành nhà đít học số một thế giới.Đít ấy chính là lối vào hố thẳm của ánh sáng dệt nên thi ca tuyệt đỉnh NÚI VOI…

Cứ đà phê bình tấu hài theo phương pháp Đặng Thân có thể viết cuốn sách nghìn trang bình bài thơ này: một cách bình thơ ngoài văn bản, bình thơ tùy tiện và nhảm nhí vượt qua mọi sự nhảm nhí trên đời…

Đại Ngu Quốc ngày 13-7-2012

© Trần Mạnh Hảo

© Đàn Chim Việt

19 Phản hồi cho “Đặng Thân: Bình thơ hay tấu hài?”

  1. NGÀN KHƠI says:

    LẠI NÓI VỀ THƠ CỦA ÔNG NGUYỄN KHOA ĐIỀM

    Không rõ thơ của ông Nguyễn Quang Thiều mà ông Trần Mạnh Hảo phê phán dữ dội như vậy có được đưa vào sách giáo khoa cho học trò VN học hay chưa. Nhưng đối với ông Nguyễn Khoa Điềm thì điều này đã có và gần như đã hoàn toàn hiển nhiên.
    Cụ thể, sau đây là một đoạn thơ nằm trong phần có tên là Đất nước, được trích từ trường ca “Mặt đường khát vọng” của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm, vừa rồi còn được đưa lên thành đề thi tuyển sinh ở bậc cao đẳng năm 2012 tại VN về môn ngữ văn khối C-D. Đoạn thơ đó như sau :

    “Nhưng em biết không
    Có biết bao người con gái, con trai
    Trong bốn lớp người giống ta lứa tuổi
    Họ đã sống và chết
    Giản dị và bình dân
    Không ai nhớ mặt đặt tên
    Nhưng họ đã làm ra Đất Nước
    Họ giữ và truyền cho ta hạt lúa ta trồng
    Họ chuyển lửa qua mỗi nhà, từ hòn than qua con củi
    Họ truyền giọng điệu mình cho con tập nói
    Họ gánh theo tên xã, tên làng trong mỗi chuyến di dân
    Họ đắp đập be bờ cho người sau trồng cây hái trái
    Có ngoại xâm thì chống ngoại xâm
    Có nội thù thì vùng lên đánh bại
    Để Đất Nước này là Đất Nước Nhân Dân

    (Ngữ văn 12, Tập một, NXB Giáo Dục, 2009, tr. 121)

    Quả thật hết biết các người làm thơ, tức các nhà thơ của các thế hệ VN ngày nay.
    Đọc một đoạn thơ như trên, không biết những người khác cảm nhận ra sao, song quả người viết những dòng này hoàn toàn ngao ngán, thất vọng, trong óc không thể không suy nghĩ tới hai từ nhảm nhí.
    Vậy mà loại “thơ” này đã được đưa vào nhà trường để giảng dạy cho các học sinh, có nghĩa đã được in, được đưa chính thức vào trong sách giáo khoa, vào chương trình của Bộ Giáo dục để rèn luyện cho học trò, thậm chí đã được đưa ra làm cả đề thi như trên có nói.

    Thế thì đặc điểm của đoạn “thơ” như trên của NKĐ là gì ? Hoàn toàn không có vần điệu hay không có vần điệu nào tạm gọi là cho chỉnh cả. Thơ kiểu ấy làm sao còn gọi là thơ ? Bởi thơ chí ít phải có tiết tấu, phải vần điệu dễ đọc, dễ nghe như thế nào đó. Đàng này hoàn toàn ngược lại. Tức là loại thơ làm ra vì được rặn, làm ra theo cách bướng, mục đích là để cũng có “thơ” với đời, với thiên hạ mà không là gì khác. Thơ kiểu đó dùng để tán hươu tán vượn, đăng báo đây đó nhằm chơi thì được. Song khi được lựa chọn để đưa vào chương trình dạy học, vào sách giáo khoa, vào đề thì tuyển, liệu nó mang ý nghĩa gì. Điều này nói lên cả tính cách của người làm giáo dục, người dạy học, người có trách nhiệm đào tạo năng khiếu cảm thụ văn học và tiềm lực sáng tác cho chính các thế hệ trẻ trong tương lai. Bởi vì học thơ kiểu đó thì chỉ cùn mằn suy nghĩ, cùn mằn khiếu thơ, còn đâu khả năng hay cảm thụ văn học để sau này còn sáng tác được. Tất cả chỉ nói lên cái vô trách nhiệm, các lý do thấp kém nào đó của người lựa chọn chương trình, của người làm giáo dục văn học nghệ thuật.
    Đoạn thơ trên của Nguyễn Khoa Điềm thật còn tệ hơn vè. Vì vè còn có vần, nhưng thơ ở đây chỉ hoàn toàn thơ thẩn.
    Từ hình thức diễn đạt, cho tới ngôn từ, tứ thơ, bút pháp chẳng có gì đặc trưng, xuất sắc mà thật sự tầm thường, giống như nói để nói một cách dung tục ngoài đời ở bất cứ nơi nào cũng thế.
    Với ý tứ xoàng xỉnh, ngôn từ nghèo nàn, nội dung tầm thường, loàng xoàng như thế mà gọi là thơ để được đưa vào giảng dạy, quả thật là gượng gạo, điên khùng và kém ý thức, vô trách nhiệm đối với các lớp đàn em cũng như với tương lai văn hóa, nghệ thuật của xã hội, của đất nước.
    Đoạn thơ đầy gượng gạo, giả tạo, kém cõi mọi mặt này, có lẽ được lọt mắt xanh của sách giáo khoa, phải chăng nó chứa đựng ý nghĩa “chính trị” qua một số từ, số ý có tính thô thiển, đầy tính đóng kịch của nó như “đất nước”, “nhân dân” ? Quả là bé cái lầm về nội dung và hình thức. Bởi qua đó người ta không thấy được tình cảm nào là sâu sắc, chân thực, song chỉ mang tính khẩu hiệu, thời trang, trình diễn về chính trị kiểu phong trào, tổ chức hay đoàn thể công khai, thói quen hay công thức.
    Nói chung, một đoạn thơ phần nhiều không có nội dung gì đáng giá hết, vậy mà mang ra giảng trước lớp cho học trò, hết thế hệ này qua thế hệ khác, quả thật là sự đóng kịch một cách hết sức khiên cưỡng, giả tạo, thậm chí thập phần nhảm nhí. Ngay trong đáp án của việc giải đề thi này có đăng lên báo, hay thử tưởng tượng sự bình giảng có tính nói hươu nói vượn trước đám đầu xanh trẻ nhỏ, giống như lòe chúng, bịp chúng về những giá trị văn chương hoàn toàn không có, quả thật thô lổ và áp đặt lên chúng như thế nào. Đấy, tính cách giáo dục về văn học nghệ thuật của những người làm văn hóa giáo dục ở VN ta ngày nay tựu trung là như thế. Quả thật quá tội nghiệp và thua thiệt cho chính lớp trẻ ngày nay bao nhiêu. Nói khác đi, những lớp học trò thời tiền chiến trước đây không bao giờ phải đụng tới kiểu văn thơ mang tính “hiện thực cách mạng” kiểu hoàn toàn phi nghệ thuật và hoàn toàn giả tạo về giá trị nội dung kiểu như vậy. Thời trước học trò học Kim Văn Kiều, Cung oán ngâm khúc, là học tính nghệ thuật tinh tế, tính nhân văn nhuần đượm, sáng ngời của các tác phẩm, hay có học thi ca mới cũng hoàn toàn ý nghĩa, không bao giờ có những bài dạy thơ văn nào hoàn toàn phi nghệ thuật lại được thô bạo áp đặt lên đầu lớp trẻ cả. Do vậy sự say mê về văn học nghệ thuật trong các tiết thầy giảng ngày xưa thật hoàn toàn không thể nói hết. Đó cũng là điều kiện không thể không có để chuẩn bị cho các lớp tài năng văn học kế thừa mà hầu như thời buổi hiện thời đã từ lâu quả thật vô cùng hạn chế.
    Thôi nói nhiều thành càng thêm bôi bát. Không tin các bạn cứ đọc đi đọc lại đoạn thơ trên, thử có toát ra được điều gì hay ho, thú vị, cao xa về nội dung tư tưởng cũng như hình thức nghệ thuật, kẻ viết bài này sẽ hoàn toàn chịu phép. Vậy mà đoạn thơ này lại được rút trong nội dung được gọi là Đất Nước, không biết ý niệm đất nước đó có gì để trang trọng hay hấp dẫn được mọi người. Chẳng những thế, nó còn nằm trong một tựa chung lớn hơn, ồn ào hơn, đó gọi là “Mặt đường khát vọng”, quả thật khó hiểu
    “mặt đường” tại sao lại “khát vọng”. Chắc hẳn đó là khát vọng kiểu Tố Hữu từng nói “Đường ta rộng thênh thang tám thước”. Ôi quả nhiên cái “khát vọng” của “thơ” Nguyễn Khoa Điềm ở đây thật quá nhỏ nhoi, tầm thường như thế. Tất nhiên người ta chưa tìm đọc hết tập trường ca này, song chỉ cần đọc một mảng tiêu biểu như vậy, cũng thấy được cái tiêu biểu của thi ca VN hiện đại thời nay nó như thế nào rồi.

    ĐẠI NGÀN
    (16/7/12)

  2. hok says:

    Tôi rất thích cách hành văn của Trần Mạnh Hảo.Lối viết trào lộng nhưng sâu sắc! Những kẻ đang hủy hoại văn chương VN liệu có ai đọc bài này của anh?

  3. D.Nhật Lệ says:

    Ông Đặng Thân này thuộc loại “nổ” sảng sau khi gây được tiếng vang trên Talawas thì ông ta sa vào chổ nói
    nhăng nói cuội,tán hươu tán vượn… kiểu bốc phét một tấc đến trời !
    Sở dĩ thế là vì ông ta tưởng mình là thiên tài…trời ạ ! Bởi không ai dám phê bình ông ta cả.Trong nước đã
    đành vì mấy ông phê bình kém về ngoại ngữ nên không bắt kịp nền phê bình Âu Mỹ,do đó họ không dám chỉ
    trích ông.Còn ngoài nước thì cũng ngó lơ vì coi ông ta đang học đòi “mục hạ vô nhân” như Phạm C.Thiện !
    Xin có lời khuyên ĐT.là tuổi còn trẻ nên cố tu luyện thêm nhiều mới có khả năng thành công như H.N.Hiến.

  4. Thiến Heo says:

    Thằng đó làm thơ hậu hiện đại. Thường, thơ nó hủ nút, chẳng mấy ai đọc hiểu, ngoại trừ những người trong cuộc hoặc tâm đầu ý hợp. Bửa nọ, nó tình cờ đọc được bài thơ, cũng hủ nút như bưng. Phàm, đứa ngang ngạnh lại sợ thằng ngang ngạnh. Thằng nào ngạnh hơn thì thắng.

    Bài thơ có mấy câu làm vầy:

    hơ ra ti
    hơ ra ti
    ha ha ha
    ha ha ha
    hơ rông ti
    hơ rông ti
    ha ha ha
    ha ha ha

    Nó tức lắm, hơ ra ti là thuật… ngữ quái quỷ gì đây? Tại sao có thằng dám qua mặt ta hử?
    Nhưng tức tối vô ích. Sau cùng, nó tìm cách gặp thằng nhà thơ nầy hỏi cho ra nhẽ. Trong bàn nhậu, nó nói:

    - Đằng ấy hay nhễ, mình cứ thắc mắc mãi, thế hơ ra ti là gì nào?
    Thằng kia tủm tỉm:
    - Có cái con mẹ gì đâu ông ơi ! Là “hở ra tí” ấy mà. Chẳng là tui với con ghệ đang… mà nó cứ khép hai chân chặt quá. He he !
    - À à, tớ hiểu rùi. Còn hơ rông ti là …
    - Là hở rộng tí thui mà hà hà … Ông biết rùi, con ghệ tui nó hơ ta ti nhưng mà chưa đủ cự li thành thử tui bảo… hở rộng rộng ra tí nửa xem nào em ui …

    • NGÀN KHƠI says:

      THƠ SIÊU THỰC HẬU HIỆN ĐẠI

      Quả Thiến Heo làm thơ hậu hiện đại
      Hay ôi hay hay thực quả là hay
      Hơ ra ti hơ ra ti rồi hơ rông nữa
      Hơ rông ti quả là đúng khổ rồi
      Thơ kiểu ấy Nguyễn Quang Thiều le lưỡi
      Em xin ngài em thật chẳng mong chơi
      Chơi làm sao hơ ra ti chẳng chịu
      Chỉ khép hoài hỏng cả hơ rông ti
      Trần Mạnh Hảo rồi cũng đành im ắng
      Ca lô ni ca lô nớ đều tồi !

      NON NGÀN
      (16/7/12)

  5. Thu Vân says:

    Khiếp khiếp khiếp, nghe cứ choang choang ấy, sắp nổ tung vũ trụ đến nơi rồi!!!

  6. Người San Jose says:

    Ông Đại Ngàn hãy đọc bài thơ “Thơ chống giặc Tầu” cùa Trần Mạnh Hảo đễ biết thế nào là thơ.
    Ông hãy bình bài thơ này đễ tõ rõ kiến-thức của mình.

    Người San Jose

    • Thượng Ngàn says:

      NGÔN NGỮ CỦA NGƯỜI SAN JOSE

      Người San Jose bảo Đại Ngàn “Ông hãy bình bài thơ này đễ tõ rõ kiến-thức của mình”.
      Ôi ông ở San Jose tức ở nước ngoài, ở nước văn minh như Mỹ đã trong bao nhiêu năm. Đã lên trang mạng ĐCV phóng comment dài dài, thế mà ngôn ngữ tỏ ra kém ý thức, kém giáo dục như vậy với một người chưa hề quen ông, chính ông đã làm ngao ngán đối với người nào còn đọc các comment của ông đấy. Ông có muốn thử sức Đại Ngàn thật, ông hãy trưng bài thơ “Thơ chống giặc Tàu” của Trần Mạnh Hảo ra đi, để xem Đại Ngàn thấy có hứng và có đáng để bình chơi không thì biết.

      NGÀN KHƠI
      (15/7/12)

      • Người San Jose says:

        Bài thơ “Thơ chống giặc Tầu” của Trần Mạnh Hảo đăng Lúc 12.27 am 10/07/12
        ở báo mạng DANCHIMVIET mục Người Việt năm châu.

        Người San Jose

      • NON NGÀN says:

        CÁM ƠN

        Cám ơn Người San Jose đã định vị bài thơ của Trần Mạnh Hảo. Song bài thơ “Chống giặc Tàu” này trên ĐCV, Ngàn Khơi đã xem rồi và đã có đáp lại bằng thơ rồi. Đó chẳng phải do Người San Jose muốn kích động hay khoèo móc gì đâu, chỉ do Ngàn Khơi cũng nổi máu giang hồ văn nghệ vậy thôi mà. Dù sao cũng rất muốn cám ơn.

        ĐẠI NGÀN

    • THƯỢNG NGÀN says:

      ĐỌC THƠ TRẦN MẠNH HẢO

      Vâng, đây là bài thơ “Chống giặc Tàu” của nhà thơ Trần Mạnh Hảo :

      RỒNG TRUNG HOA LỘT XÁC HÓA CON BÒ

      Rồng Trung Hoa mấy nghìn năm vờn lân giả
      Mua vui theo nhịp trống xin tiền
      Rồng xưa vừa lột xác
      Thành siêu bò điên
      Lè lưỡi liếm trái đất
      Xù miệng hổ tam bành
      Biển Đông Việt Nam hòa bình thảo nguyên xanh
      Thèm cỏ biển bò chiến tranh liếm xuống
      Xóa biên cương theo chủ thuyết độc hành
      Mấy nghìn năm cưỡi bò xâm lược
      Mười sáu chữ vàng ký với giặc Nguyên Thanh
      Siêu bò Trung Hoa đói sữa
      Đói dầu
      Đói lãnh thổ
      Đói chư hầu
      Hỡi con bò xâm lăng phương Bắc
      Bán nước xưa nay thành một cái nghề
      Con cháu sẽ ghi thêm nhiều Trần Ích Tắc
      Ai kẻ mục đồng phương Nam chăn bò thuê ?
      Sao người yêu nước biểu tình chống giặc Tầu bị bắt ?

      Đại Ngu Quốc 8-7-2012
      © Trần Mạnh Hảo

      Rất tiếc, tối qua trong ý thơ này của TMH Non Ngàn có làm một bài thơ loại 8 chữ sáu khổ, đã post lên ĐCV rồi, song giờ mở ra lại không thấy. Bài thơ làm ngẫu hứng trong tích tắc, không cần nháp, chẳng hiểu sao lại bị bay theo mây gió mất. Chắc là thơ làm dễ quá nên nó cũng dễ bị bốc hơi quá. Chuyện này quả nhiên không hiếm đâu. Chỉ uổng là bài thơ cũng “khá” đấy, nhưng nay mất rồi còn biết làm sao nữa, ấy thơ như mây bay là thế đó.

      Còn nói chung, bài thơ trên đây của TMH quả có hay về nội dung mà lại quá tệ về hình thức. Không lẽ một nhà thơ mà lại làm thơ quá dở, cũng dở ngang như thơ của Phạm Quang Thiều mà ông Hảo vẫn thường hảo ý oán trách. Song đây phải thông cảm với ông Hảo. Không phải ông Hảo làm thơ tệ lậu đâu, nhưng chắc vì giận quá mất khôn, nên thơ cũng lủng củng, trặc trẹo, ú ớ, lớ mớ chẳng khác gì lòng căm tức giặc xâm lăng chẳng nói được thành lời mà ông Hảo đang có. Vậy thì nên hoan hô bài thơ dở này của Trần Mạnh Hảo cũng còn hơn khen những bài thơ có hay hơn nhưng nội dung, mục đích lại kém hơn.

      Nên vì thế, Ngàn Khơi cũng muốn phịa lại lần nữa một bài thơ khác theo ý thơ của TMH như trên để đáp lại tấm thịnh tình văn chương của nhà thơ này :

      CON RỒNG ĐỎ, LƯỠI BÒ ĐEN

      Ôi Trung Hoa, Trung Hoa
      Ngày xưa con rồng vàng một thuở
      Con rồng có dáng Lão Trang, Khổng Mạnh
      Con rồng của văn, truyện, thi ca !

      Thế sao ngày nay con rồng vàng đã thành màu đỏ
      Của dáng dấp của Mao Trạch Đông hay Đặng Tiểu Bình
      Con rồng có lưỡi đen nhám nhúa thật tình
      Cái lưỡi đen chính là lưỡi của loài bò nhai lại !

      Nhúng nó đang liếm dần ra khắp cả biển Đông
      Liếm theo kiểu tham tàn ra khắp thềm lục địa
      Của những nước nhỏ nào chung quanh yếu vía
      Của toàn vùng mầu mỡ khắp đông nam Á Châu !

      Nó đang thèm nhỏ dãi bao nhiêu kìa các mỏ dầu
      Cũng đang khát cháy cổ bao tài nguyên về cá
      Nên đã ngàn ngược bắt ngư dân Việt Nam để đòi tiền chuộc
      Giống như kiểu giang hồ vặt của một đại ca !

      Nào thử nghĩ nó có còn là rồng không
      Hay đã hóa ra đúng là loài cá
      Không phải kiểu con cá kình mà chỉ là cá nhám
      Con cá nhám cũng chính là con cá mập gian ngoa !

      Vậy hỡi con rồng Việt Nam ta
      Hãy mau mau nào nhanh trỗi dậy
      Hoàn cảnh nước non đã quá gấp rút rồi
      Thời gian hộ quốc cũng không thể còn nhàn rỗi !

      Nào con rồng vàng khi chiếu dời đô ra Thăng Long
      Hay con rồng thiêng của Bình Ngô Đại Cáo
      Con rồng hào khí của thời Đại vương Trần Hưng Đạo
      Suốt cả ba lần đều ba lần đại thắng Nguyên Mông !

      Nào hỡi con rồng ngàn năm của dân tộc Lạc Hồng
      Đã thế kỷ hai mươi mốt rồi không thể cứ còn ngái ngủ
      Hãy mau dậy và vực giang san cùng dậy
      Lửa oai hùng của Rồng giống Việt Nam !

      ĐẠI NGÀN
      (16/7/12)

      • Người San Jose says:

        Hoan-hô.

        Hoan-hô Trần Mạnh Hảo.
        Làm thơ dở…rất hay !
        Bình Thơ rất chắc tay.
        Là Đại Ngàn còm-sỷ.
        Lời này là thật ý.

        Người San Jose

  7. cù lần nước says:

    Ới a,
    Có ai bình thơ đại…Ngoàm, như cái bãi rác thế này,

    làm sao mà lục tìm ra…chân lý.

    Người ta hay nói, thach trung ẩn ngọc, mà bãi rác này
    thì vẫn…rác trung ẩn rác… he he đại Ngoàm.

    • Non Ngàn says:

      ĐỪNG TỰ BÀY SỰ NGU MUỘI, DỐT NÁT CỦA MÌNH RA TRƯỚC THIÊN HẠ

      Sự dại dột của CÙ LẦN NƯỚC chính là như thế. Đại Ngàn viết là để nhằm chia sẻ kinh nghiệm về sáng tác thơ với lớp trẻ VN ngày nay ở mọi nơi, đó là điều có ích chung. Cở như cái níckname Cù Lần nước, đã quá tỏ ra trình độ nhận thức, hiểu biết hết sức thấp kém và hồ đồ của mình, còn làm gì mà thấy ra nổi.

      Thượng Ngàn

  8. Phan Chu says:

    ‘Hãy tha thứ, họ nói điều họ không biêt’ ?
    Bạn nào rành xin cho biết ai nói câu này

    ‘Đời loạn ra sao thì ngôn ngữ loạn như vậy.’
    Câu này thì không cần viện dẫn tới Chúa Kitô.

    Những cái viết của Trần Mạnh Hảo quả nhiên có lật ngược vấn đề. Tho+ quả nhiên cũng cần tới biện chứng pháp – biện chứng pháp đã có từ Heraclitus va` Socrates(chứ không phải chỉ bắt đầu với Hegel đâu a!)

    • NGÀN KHƠI says:

      HOÀN TOÀN KHÔNG GIỐNG

      Cái gọi là phép biện chứng từ Heralitus và Socrates hoàn toàn khác với cái gọi là biện chứng luận của nhà triết học duy tâm Đức Hegel ông Phan Chu à.

      NON NGÀN

  9. Tri dan - Czech republic says:

    Không viết lời bình cho lũ nhà thơ Việt thời nay anh Hảo chắc không yên lòng về nền văn học thơ ca của đảng ta!… mà viết thì không khéo ngôn từ nơi anh sẽ cùn thô đi đấy anh Hảo ạ.Là người đọc thỉnh thoảng được chiêm ngưỡng những bài viết của anh trên văn đàn, tôi rất ngưỡng mộ con người anh, chỉ xin anh hãy giữ lấy tấm thân mình nơi địa ngục mà còn khả năng dâng hiến cho đời những áng văn thơ đầy tính nhân văn.Chúc anh sức khỏe và cố sống cùng các cây văn thơ Quang Thiều, Đặng Thân,.v..v. và v.v. của Đảng ta đã trồng nên trong thời thổ tả…

  10. ĐẠI NGÀN says:

    LÀM THƠ

    Làm thơ không phải làm văn. Có nghĩa sáng tác thơ không giống viết văn. Văn giống như nước trôi, mây bay, gió thổi, không có định hạn, muốn bao nhiêu cũng được, số dòng, số chữ đều không hạn chế. Thơ thì không phải như vậy, thơ như chất nước hoa, như thang thuốc sắc, như chất rượu sau khi đã được nấu cất. Có cái mà thơ có nhưng văn không thể có, đó là vần hay là nhạc điệu của thơ. Dĩ nhiên văn cũng có nhạc điệu của mình. Đó là cách viết văn ngày xưa của Phạm Quỳnh, không phải ai cũng muốn giống, cũng không phải ai cũng làm được. Cái vần điệu của văn chính là cái thanh thoát, trôi chảy, cái văn mạch tuôn trào, cái nhịp nhàng như gió trên cánh đồng lúa bạt ngàn, cái đó không phải cái vần của thơ mà là cái âm hưởng của văn, cái tiết tấu hay nhịp điệu mơ hồ của văn.
    Nói cách khác đi, văn là chữ nghĩa bình thường. Còn thơ ư ? Thơ là chữ nghĩa của ý.
    Tức nhiều từ ngữ mới làm nên một ý của văn. Còn chỉ ít từ của thơ lại làm nên rất nhiều ý của thơ.
    Cho nên thơ mà đếm chữ là thơ mách qué. Chính thơ đếm ý mới là thơ điệu nghệ, xuất hồn.
    Cũng có nghĩa thơ như kiểu xuất thần. Còn văn lại là kiểu nhập thần.
    Chính bởi như thế mà tính của thơ là tính tiết kiệm điệu vần và ngữ nghĩa.
    Thơ mà không có vần, có điệu đó là giả thơ, hay giả đò thơ.
    Thơ mà nhiều từ quá nhưng không có ý, lại là thơ dỏm, thơ cuội.
    Cũng trên cơ sở đó mà ý thơ, tứ thơ tuy nội dung vô cùng phong phú và hình thức diễn đạt hay từ ngữ biểu thị lại vô cùng tiết kiệm.
    Cho nên, người làm thơ xài ít từ, ít chữ nhất có thể được, tới mức đó mới đúng là nhà thơ hay.
    Người làm thơ mà nói lung tung, dải dòng, phiền tạp ngôn từ lại nghèo nàn, trống vắng ý tứ, đó không phải nhà thơ mà chỉ là thợ thơ, kẻ ngụy tạo thơ, kẻ làm dáng hay đóng bộ, giả trò về thơ.
    Đó cũng là lý do thơ không đánh lừa được nhà thơ mà chỉ đánh lừa được những người thưởng thức thơ hay đọc thơ.
    Nói trắng ra, thơ phải có nội dung mà không thể có thơ phi nội dung.
    Nội dung của thơ là mọi đối tượng hiện thực, tức có thật, tồn tại thật sự, khách quan, nhưng lại được thi vị hóa, hình tượng hóa, lý tưởng hóa.
    Trong khi đó cái không hề có nội dung, tức không có thật, không đích thật, cho dù có phịa ra như thơ siêu thực, thơ kiểu hâu hiện đại, thơ lập thể, thơ siêu thể v.v… nhưng nếu không xuất phát từ yêu cầu thât, song chỉ là yêu cầu giả dối, đóng kịch, đó vẫn là phản thơ, phi thơ, giả mạo thơ.
    Tôi thật sự chưa hề đọc nhiều và Nguyễn Quang Thiều, nhiều lắm cũng chỉ một số bài đã được nhà thơ Trần Mạnh Hảo giới thiệu, hay cũng chẳng muốn được đọc nhiều những loại dạng thơ như thế, song vẫn luôn có cảm nhận những sự phê phán của nhà thơ Trần Mạnh Hảo là hoàn toàn chính xác, hoàn toàn tâm tư và hoàn toàn đứng đắn. Ồng Hảo phê bình thơ ông Thiều, theo tôi không phải đố kỵ, ác ý hay tà ý gì, đó như thể là cái gì chẳng đặng đừng, bức xúc trong sáng tác nghệ thuật thật sự mà ông Hảo không thể không nói đến.
    Hôm nay lại nhân tiện đọc một ý phê phán mới bổ sung của nhà thơ TMH đối với nhà thơ NQT, tôi cũng cảm xúc và thấy cần nên chia sẻ một cách chính đáng và cần thiết với ông Hảo, nên buộc lòng phải viết một số ý dông dài liên quan như thế.
    Chẳng hạn, ông Hảo đã trích một đoạn thơ của ông Thiều như :

    “ Trong tiếng kèn “xung phong” của bài “Lễ tạ” cũng có những điềm thật day dứt, đó là khổ thơ đầu:

    Con đường
    Con đường
    Con đường
    Dắt ta về hồ nước cũ
    Và khổ cuối:
    Ra đi từ hồ nước cũ
    Con đường
    Con đường
    Con đường ……. ”

    Theo tôi đây quả chỉ là một KIỂU NÓI BẬY BẠ, vô duyên, lãng nhách, mà hoàn toàn CHẲNG PHẢI LÀ THƠ gì ráo trọi cả.

    Võ Hưng Thanh
    (14/7/12)

Phản hồi