|

Vài cảm nghĩ về cuộc thi thơ trên Facebook

tho

Sáng nay, 18/7/2013 tại khách sạn Continental (Quận 1, TP .HCM), đã diễn ra lễ trao giải cuộc thi thơ đầu tiên trên Facebook chủ để: “Lời tỏ tình đầu tiên” theo sáng kiến độc đáo của ông Phạm Thanh Long – một người yêu thơ.

Cuộc thi này do ông Phạm Thanh Long đề xuất ý tưởng kiêm nhà tổ chức và nhà tài trợ. Mọi chi phí tổ chức đều do cá nhân ông Phạm Thanh Long lo liệu, không hề nhận bất cứ tài trợ nào khác. BTC nhận thấy hiện người yêu thơ và làm thơ rất nhiều, song ít có nơi để họ thể hiện mình và trình làng tác phẩm, do vậy cuộc thi ra đời nhằm đáp ứng nhu cầu đó của nhiều người dù diễn ra chỉ trong một tháng.

Ban giám khảo gồm các nhà thơ uy tín: Hồng Thanh Quang, Văn Lê, Lê Minh Quốc, Nguyễn Trọng Tạo và Nguyễn Phong Việt.”

Theo báo mạng “Thể thao Văn hóa”:

“Trạng nguyên thơ facebook (kèm hiện vật và tiền thưởng khoảng 20 triệu đồng) thuộc về tác giả Sâm Cầm với hai bài thơ: Sài Gòn Sài Gòn, Nấc cụt; giải Nhì (khoảng 15 triệu đồng) – Hoàng Anh Tuấn: Mùa phơi váy; giải Ba (khoảng 10 triệu đồng) – Phạm Trang: Nắng thu; Gió và em; Không thể và có thể; và 15 giải Khuyến khích. BTC cũng trao giải Bài thơ được nhiều người yêu thích nhất với hơn “4.600 like” cho tác giả Nhi Nhi Nhô Nhô và giải Thí sinh cao tuổi nhất cho tác giả Phạm Như Lương.”

SÀI GÒN, SÀI GÒN

Thơ Sâm Cầm

Sài Gòn là những buổi sang đầy gió
Dẫu ngọn gió ko ướt
Em vẫn nghĩ về anh
Như đóa hoa nghĩ về một mùa đông
Rồi hân hoan bung cánh
Sài Gòn là những ban trưa nắng sánh
Em nhìn tán cây lòa xòa, hấp háy mặt đường
Và nghĩ về anh
Như chiếc lá nghĩ về một vạt cỏ
Lấp ló vài chiếc dép xinh
Sài Gòn là những chiều mưa xập xình
Có thể là cơn mưa ngân ngấn hay ào ạt đến, rầm rập đi
Nhưng ý nghĩ của em lại vòng vèo hơn một mê cung
Mải miết về anh như dấu ba chấm(…)
Chờ kí tự
Em định dạng Sài Gòn cho riêng em
Dù nắng, dù mưa, hay vô khối ngày ẩm ương anh đều có mặt
Tất nhiên, những buổi đêm anh biến mất
Sài Gòn sẽ cuống cuồng tìm anh…
Trong giấc mơ em

NẤC CỤT

Thơ Sâm Cầm

Em ngồi nín thở
Em uống nước rồi
Cơn nấc lì lợm
Anh ơi anh ơi

Em ngồi bẻ bút
Ráp chữ làm thơ
Đêm cũng bơ phờ
Theo từng cơn nấc

Cái gối dửng dưng
Cái chăn buồn bực
Cái chữ đành hanh
Cơn nấc lanh chanh

Cơn ngủ đoạn đành
Bỏ em đi mất
Nó hờn em thật
Anh ơi anh ơi

Em chạy hụt hơi
Nói trăm từ nhớ
Cơn nấc mắc cỡ
Nó trốn đi rồi

Hóa ra nấc đứng nấc ngồi
Vì em đang nợ đôi lời nhớ nhung
Sâm Cầm

MÙA PHƠI VÁY

Thơ Hoàng Anh Tuấn

Qua giêng hai rẽ sang mùa phơi váy
Khi màu khèn đã phai nhạt hội xuân
Bên cọn nước tay em vò vạt nắng
Váy vén cao suối lượn bắp nõn ngần

Đầu vách nứa anh gọi lời thương mến
Khẽ thôi anh, nả trở giấc tan sương
Bắt đền đấy, xà cạp em lấm cỏ
Cái đêm tình thức trắng giữa lều nương

Vai lù cở em địu mùa xuống chợ
Bước xuân đi khó cản cuốn như mê
Mùi thắng cố,rượu ngô, và phân ngựa
Mồ hôi anh níu váy chẳng cho về

Váy hoa nở trên bờ rào vẫy gió
Lũ bướm non hau háu mắt khát thèm
Đám trai bản muốn hóa thành lũ bướm
Bay lạc vào miền thổ cẩm trong em

Chúng đâu biết anh đã thành con bướm
Của riêng em giữ nhịp váy đong đưa
Em chẻ củi, se lanh hay cõng nước
Nhớ canh chừng cất váy kẻo trời mưa

Anh xuống huyện theo bạn bè làm thợ
Nợ áo cơm ít có dịp thăm nhà
Chiều nay tắt đường rừng qua bản Phố
Váy em kìa, phơi trước cửa người ta?
Hoàng Anh Tuấn
Chỉ cần đọc qua hai bài thơ đạt giải nhất mà báo “Thể thao Văn hóa” gọi là trạng nguyên thơ và bài thơ giải nhì trên, chúng tôi rất buồn vì chất lượng thơ được giải cuộc thi thơ trên Facebook do một vị thương gia yêu thơ đứng ra tổ chức và mời các nhà thơ nổi tiếng kể trên chấm giải phải nói là quá kém.

Thơ muốn được giải phải là thơ hay; nhưng thơ không hay, thơ nhạt nhẽo, cũ kỹ như ba bài thơ trên sao lại được giải ?

Chúng tôi xin chứng minh.

Bài : “Sài Gòn, Sài gòn” của Sâm Cầm không có tứ, tác giả chỉ kể lể : Sài Gòn là cái này, Sài Gòn là cái khác…một cách rất dễ dãi. Cứ viết như vậy, có thể viết đến mai cũng không kể hết Sài Gòn là…hàng tỉ tỉ chi tiết đời sống…Bài thơ này cũng không có câu thơ hay; nó toàn là những câu nói tầm thường năng xuống dòng. Bài thơ do vậy không hề có cảm xúc, không có ý tưởng chứ chưa nói đến tư tưởng…Một bài thơ như thế này mà các ông gọi là hay, là trạng nguyên thơ thì than ôi, không còn trời đất gì nữa ?

Bài “Nấc cụt” của Sâm Cầm cũng chỉ thấy nấc là nấc, không có tứ, không có câu thơ hay, cứ viết dễ dãi như thế này :

Em ngồi nín thở
Em uống nước rồi
Cơn nấc lì lợm
Anh ơi anh ơi

Em ngồi bẻ bút
Ráp chữ làm thơ
Đêm cũng bơ phờ
Theo từng cơn nấc

Viết như thế này, người ta gọi là nói có vần, kiểu như tấu mà thôi. Xin đọc câu kết của bài này, rất mari sến, cũ ơi là cũ, sáo ơi là sáo:

Hóa ra nấc đứng nấc ngồi
Vì em đang nợ đôi lời nhớ nhung

Chao ôi dòng thơ lưu bút mang tên NHỚ NHUNG này đã kết thúc trước cả thời Thơ Mới ( 1930-1945), sao hôm nay các ông lục lại mang ra cho giải nhất và còn gọi là trạng nguyên thơ ? Nhớ nhung ơi, trạng nguyên ơi, ta xin chào mi, vì mi rất sến!

Bài “ Mùa phơi váy” của Hoàng Anh Tuấn” gợi ta nhớ đến tên tập truyện của nữ văn sĩ Võ Thị Hảo : “ Ngồi hong váy ướt”. Bài thơ này đỡ dở hơn hai bài thơ trên của trạng nguyên thơ. Tuy nhiên, bài thơ chưa vượt qua sự kể lể tầm thường, rằng anh đi qua rẫy, qua suối thấy em giặt váy, rồi phơi váy hoa làm bướm non khát thèm. Rằng anh muốn làm con bướm lượn mãi theo váy em. Nhưng hôm nay, váy em phơi trên cửa nhà người ta, tức em đã lấy chồng. Bài thơ chưa có câu thơ hay; nó cũng không có tầm khái quát gì về tình yêu đôi lứa. Đây là bài thơ làng nhàng, không hay…

Qua cuộc thi này, chúng tôi thấy rất lo về tương lai không chỉ của nền thơ mà cả tương lai của lớp trẻ, hơn nữa là tương lai đất nước. Nhà thơ Xuân Diệu từng tuyên bố con đường thơ của ông :

“Tôi cùng xương thịt với nhân dân của tôi
Cùng đổ mồ hôi, cùng sôi giọt máu;
Tôi sống với cuộc đời chiến đấu
Của triệu người yêu dấu gian lao

(Những đêm hành quân)

Trong các cuộc thi thơ trước đây, cũng như cuộc thi thơ trên Facebook này, hình như lớp trẻ của chúng ta (qua thơ) đã tách hoàn toàn mình ra khỏi đất nước và dân tộc, không hề quan tâm đến vận mệnh sống còn của Tổ Quốc nhân dân. Thơ kiểu này, phải chăng là đang thực hiện ý đồ của ai đó, muốn tách lớp trẻ ra khỏi vận mệnh của Tổ Quốc Việt Nam đang bị lâm nguy, dân tộc đang có cơ mất nước về tay giặc Phương Bắc ? Tất cả các bài thơ được giải của cuộc thi này không thấy đâu hình ảnh quê hương giống nòi đang bị giặc ngoai xâm cướp đất, cướp biển, giặc nội xâm cướp đất dân oan , xã hội bất công vô cùng, người dân sống đói khổ, vật giá leo thang, người ăn mày ăn xin quá nhiều, người lũ lượt đi làm thuê khắp thế giới, người dân phải sống trong bầu không khí thiếu tự do tư tưởng, tự do báo chí, tự do được yêu nước mình…

Than ôi, khi thơ và người không còn gắn với nước với dân, không còn gắn với giống nòi tiên tổ, không còn gắn với sự tồn vong của Tổ Quốc, thơ ấy, tuổi trẻ ấy còn xứng đáng được hãnh diện chăng, huống hồ là một thứ thơ làng nhàng, ngõ cụt, dở và sến đến phát ngấy như loài thơ trên ?

Sài Gòn ngày 20 – 7- 2013

© Trần Mạnh Hảo

© Đàn Chim Việt

19 Phản hồi cho “Vài cảm nghĩ về cuộc thi thơ trên Facebook”

  1. kỳ Lưu says:

    Ngẹn ngào ai khóc với nước non.
    Trăm họ bước sang buỗi sống còn?
    Con thuyền thế cuộc đời nghiên ngã
    Hòạ ngọc trong thơ nhõ một dòng.

  2. Hà lê says:

    Được nhà thơ TMH đọc và viết bài tạm gọi là phê bình là quý hóa rồi. Ví dụ, tôi làm thơ không hay nhưng nếu người có nghề như TMH đọc góp ý thì lấy lãm hãnh diện…lắm rồi… ông Hảo cứ chê…mình nghe được đến đâu thì nghe. Thi thơ dạng này nếu được ông Hảo khen thì mới lạ chứ. Tôi đồng ý với ý kiến phê bình của ông Hảo nhưng lại rất ghét cái kiểu chụp mũ quan điểm khi ông suy luận “rất lo về tương lai không chỉ của nền thơ mà cả tương lai của lớp trẻ, hơn nữa là tương lai đất nước” Nghe kinh quá và nếu tôi không lầm thì TMH cũng từng là nạn nhân của kiểu suy luận chụp mũ kiểu này. Đây chỉ là một cuôc thi cho vui trên fb thôi mà nếu may mắn thì có thể kiếm được tài năng thi ca, còn không cũng chẳng chết ai..mua vui thế ổn rồi. Các vị được giải cũng chẳng can gì phải buồn vì bài phê bình của TMH mà nên thích thú vì ông Hảo đã bỏ chút thì giờ để đọc thơ mình .

    • Bích Liên says:

      Với tôi thì “phê bình” của ông TMH có lý đấy chứ!
      Dù chỉ là cuộc thi thơ cho vui (ở đâu cũng thế) thì giải thưởng cũng phải dành cho những bài thơ có sức sống, có chất phẩm, bài thơ phong phú là nhờ sức sáng tạo. Còn như những bài thơ “khô cằn” mà vẫn đoạt được giải thưởng thì rõ ràng “thơ” đang đi vào cõi chết? (vì không có bài nào khá hơn nên phải chọn trong số những bài bớt dở hơn)!

      Ta hãy đọc lại bài thơ: SÀI GÒN, SÀI GÒN của Sâm Cầm

      Sài Gòn là những buổi sang đầy gió
      Dẫu ngọn gió ko ướt
      Em vẫn nghĩ về anh
      Như đóa hoa nghĩ về một mùa đông
      Rồi hân hoan bung cánh
      Sài Gòn là những ban trưa nắng sánh
      Em nhìn tán cây lòa xòa, hấp háy mặt đường
      Và nghĩ về anh
      ………………….tiếp theo……..

      Cái tựa đề là Sài Gòn Sài Gòn, nhưng ta chì thấy chữ, tên Sài Gòn, nhưng lại không thể hình dung được Sài Gòn nó ra làm sao?

      Chỉ cần đọc và nghe: Sài Gòn đẹp lắm chúng ta cũng có thể hình dung phần nào được Sài Gòn hoa lệ, Sài Gòn có hồn và sống động.

      Dừng chân trên bến khi
      chiều nắng chưa phai
      Từ xa thấp thoáng
      muôn tà áo tung bay
      Nếp sống vui tươi nối
      chân nhau đên nơi đây
      Sài gòn đẹp lắm
      Sài gòn ơi!
      Sài gòn ơi!
      Ngựa xe như nước trên
      đường vẫn qua mau
      Người ra thăm bến
      câu chào nói xôn xao
      Phố xá thênh thang đón
      chân tôi đến chung vui
      Sài gòn đẹp lắm Sài gòn ơi! Sài gòn ơi!
      La la la la là, La la la la là
      Tiếng cười cùng gió chan hòa niềm vui say sưa
      La la la la là, La la la la là
      Ôi đời đẹp qúa, đẹp qúa tràn dâng ý thơ
      Một tình yêu mến, ghi lời hát câu ca
      Để lòng thương nhớ, bao ngày vắng nơi xa
      Sống mãi trong tôi bóng hôm nay sẽ không phai
      Sài gòn đẹp lắm Sài gòn ơi! Sài gòn ơi!
      Dừng chân trên bến khi chiều nắng chưa phai
      Từ xa thấp thoáng muôn tà áo tung bay
      Nếp sống vui tươi nốichân nhau đên nơi đày
      Sài gòn đẹp lắm Sài gòn ơi! Sài gòn ơi!
      Ngựa xe như nước trên đường vẫn qua mau
      Người ra thăm bến câu chào nói xôn xao
      Phố xá thênh thang đón chân tôi đến chung vui
      Sài gòn đẹp lắm Sài gòn ơi! Sài gòn ơi!
      La la la la là, La la la la là
      Tiếng cười cùng gió chan hòa niềm vui say sưa
      La la la la là, La la la la là
      Ôi đời đẹp qúa, đẹp qúa tràn dâng ý thơ

      • Builan says:

        ” Sài Gòn đẹp lắm”

        Vô cùng CẢM ƠN & chào mừng Bích Liên
        Đem bài thơ ấy – Lời NHẠC ấy mà “rót vào tai, quai vào mắt” quý anh, qúy chị :
        “đĩnh cao trí tuệ” ? Quả là tuyệt vời !!

        “Đoí, nghèo, dốt nát, vẫu ngọng hô”
        Hạ bộ,hòn viên.. dái, củ… HỒ
        Quang LỢI , Rứa, Huynh – Tuyên giáo huấn !
        BỎ NGHỀ ! Chúng nhaỹ Mi (E), Sol(G), Do(C)

        CÓ cái gì ngoài ấy hay ho? Xin quý bác làm ơn bày hàng tham dự THI THỐ xem nào !!!!

      • THƯỢNG NGÀN says:

        THƠ NHẠC

        Thơ là tinh túy ở đời
        Nhạc là tính chất của trời thế gian
        Ai mà không biết Việt Nam
        Yêu thơ thích nhạc rõ ràng xưa nay
        Mỗi người vẫn một nhà thơ
        Mỗi tai nhạc sĩ quả hay ở đời
        Nhưng đâu ai cũng nhân tài
        Y Vân là một chân tài ấy thôi
        Ngàn năm thơ chỉ Nguyễn Du
        Nhân tài đệ nhất của người Việt Nam
        Về phần nhạc sĩ vô vàn
        Nhạc thời tiền chiến chứa chan chân tài
        Kể nhiều dễ hết trên đời
        Có người một bản để đời muôn năm
        Ví như Gợi Giấc Mơ Xưa
        Hoàng Long là một tinh hoa thiếu gì
        Hay Lưu Trọng Nguyễn một thời
        Nắng Chiều quả thật để đời muôn năm
        Nên đây ta nói thật lòng
        Tinh hoa người Việt nhạc thơ sáng lòa
        Ai người hiểu biết Việt Nam
        Hiểu càng đến tận ngọn nguồn mới hay
        Quý gì bao kẻ thày lay
        Coi thơ coi nhạc chỉ đồ mua vui
        Tầm thường đến thế thì thôi
        Dễ gì xứng đáng là người Việt sao !

        SƯƠNG NGÀN
        (26/7/13)

Phản hồi