|

Blogger Điếu Cày tuyệt thực và chuyện ông Trương Tấn Sang đi thăm Mỹ

dcay

Thông tin về việc blogger Điếu Cày tức nhà báo tự do Hoàng Hải tức cựu bộ đội Nguyễn Văn Hải tuyệt thực kéo dài đã 26, 27 ngày lọt ra bên ngoài khiến gia đình, bạn bè, những ai quan tâm đến người tù đặc biệt này đều hết sức lo lắng.

Khi tiết lộ thông tin, nhà văn, nhà bất đồng chính kiến Nguyễn Xuân Nghĩa, bạn cùng phòng giam với blogger Điếu Cày biết rằng mình sẽ bị trừng phạt nặng nề. Nhưng ông phải liều trước tình trạng sức khỏe Điếu Cày đang gặp nguy kịch mà bên ngoài không ai hay biết.

Trong số rất nhiều tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị còn đang bị giam giữ, tên tuổi của blogger Điếu Cày từ lâu đã vượt ra khỏi đất nước VN.

Rất nhiều lần trường hợp của ông được các tổ chức bảo vệ nhân quyền, bảo vệ quyền tự do ngôn luận khác nhau trên thế giới như Reporters sans frontiers, Human Rights Watch, Amnesty International, Civil Rights Defenders…nêu lên để kêu gọi quốc tế chú ý, gây áp lực với nhà nước cộng sản VN, cũng như kêu gọi nhà cầm quyền VN phải trả tự do ngay tức khắc cho ông.

Năm 2009, 6 cây bút VN trong đó có blogger Điếu Cày đã được tổ chức Human Rights Watch trao giải thưởng hàng năm Hellman-Hammett, dành cho những nhà văn, nhà báo đã dũng cảm đấu tranh bảo vệ quyền tự do ngôn luận và bị bức hại vì những tác phẩm của mình.

Trong chuyến viếng thăm chính thức VN vào ngày 10 tháng Bảy năm 2012, cựu Ngoại trưởng Hillary Clinton cũng phát biểu: “Chúng tôi lo ngại về hạn chế tự do ngôn luận trên mạng và phiên xử sắp tới với những người sáng lập Câu lạc bộ Nhà báo Tự do” (“Clinton raps Vietnam on rights, sees limits to ties”, Reuters)

Lên tiếng nhân ngày Quốc tế tự do báo chí, Tổng thống Obama nói “chúng ta không được quên những người khác như blogger Ðiếu Cày”-một trong ba thí dụ ông nêu ra về tình trạng đàn áp báo chí trên thế giới.

Lời lên tiếng được đăng trên trang mạng WhiteHouse.gov của Tòa Bạch Ốc ngày 3 tháng Năm 2012 và được tòa đại sứ Hoa Kỳ dịch ra tiếng Việt và công bố tại Việt Nam.

Thế nhưng, mặc cho thế giới lên tiếng, nhà cầm quyền VN không những không chịu trả tự do cho blogger Điếu Cày và những người bạn trong nhóm CLB Nhà báo Tự do cùng bị tù: Luật sư Phan Thanh Hải tức blogger Anh Ba SG, cựu đại úy công an, nhà báo, luật sư Tạ Phong Tần tức blogger Công lý và Sự thật. Ngược lại, còn đối xử hết sức khắc nghiệt, kể cả hành hạ, ngược đãi trong tù, nhất là đối với blogger Điếu Cày.

Điếu Cày đã từng bị đánh đập, nhiều lần bị biệt giam ròng rã dài ngày, bị cắt thăm nuôi…Có những giai đoạn nhiều tháng liền gia đình hoàn toàn không được thăm gặp, không biết ông còn sống hay đã chết. Các quản giáo vẫn cho phép gia đình gửi đồ tiếp tế vào cho Điếu Cày, nhưng về sau gia đình mới biết những món quà và tiền bạc gửi vào đó họ không hề đưa lại cho ông.

Thâm độc hơn, họ chuyển Điếu Cày từ trong Nam ra tận trại giam số 6 Thanh Chương, Nghệ An, đường xá xa xôi để gia đình gặp khó khăn trong việc thăm nuôi. Và tại đây, tin tức mới nhất như vừa nêu, Điếu Cày lại phải tuyệt thực để phản đối điều kiện giam giữ quá khắc nghiệt đối với tù nhân nói chung và tù chính trị nói riêng.

Trước đó, theo lời kể của thân nhân Điếu Cày, ông đã từng tuyệt thực một lần kéo dài suốt 28 ngày phải đưa đi cấp cứu, sức khỏe bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Bằng những lý lẽ bình thường, ai cũng có thể thấy nhà cầm quyền VN rất không khôn ngoan khi vẫn tiếp tục giam giữ và hành hạ những tù nhân lương tâm nổi tiếng như blogger Điếu Cày và một số khuôn mặt đã được dư luận trong và ngoài nước biết đến.
Đặc biệt chuyện Điếu Cày tuyệt thực lại lọt ra ngoài ngay trước chuyến viếng thăm chính thức Hoa kỳ của ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, theo lời mời của Tổng thống Barack Obama, trong bối cảnh VN cần đến Mỹ hơn bao giờ hết, cả về kinh tế lẫn an ninh quốc phòng trên biển Đông.

Người ta tự hỏi tại sao nhà cầm quyền VN lại có cách hành xử bất lợi cho chính mình như vậy. Hay phải chăng có những kẻ không hài lòng về chuyện ông Trương Tấn Sang đi Mỹ, hoặc nói rõ hơn, chuyện VN đang mong tìm một sự hậu thuẫn nào đó từ Hoa Kỳ qua chuyến đi này?

Trong một môi trường chính trị luôn luôn bị bưng bít và được kiểm soát chặt chẽ như ở VN, không ai có thể biết được rõ ràng bất cứ điều gì. Từ đường lối chính sách ngoại giao, thực chất các mối quan hệ bang giao với các nước, phía sau những hiệp định, thỏa thuận được ký kết công khai hay bí mật…Cho đến những chuyện nhỏ nhặt hơn như từng cá nhân lãnh đạo thực chất là người như thế nào, ai thực theo Tàu, ai nghiêng về phía Mỹ…

Tất cả chỉ là suy luận, xét theo những sự kiện bên ngoài hoặc bằng cách “đọc giữa hai dòng chữ” từ những thông tin trên báo chí chính thống.

Trước và sau mỗi chuyến đi sang các nước, đặc biệt sang TQ hay Mỹ, của các ông lãnh đạo VN cũng vậy, luôn luôn có những sự “trùng hợp” khiến cho dư luận phải băn khoăn.

Như trong chuyến đi sang TQ mới đây của ông Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Ngay trước đó, nhà cầm quyền lại cho bắt khẩn cấp 2 blogger Phạm Viết Đào, Trương Duy Nhất. Trong đó blogger đồng thời là nhà văn Phạm Viết Đào, có người em ruột bị hy sinh trong cuộc chiến tranh biên giới Việt-Trung 1979, cũng là người từ nhiều năm qua đã tập hợp tư liệu và công bố rất nhiều bài viết về cuộc chiến tranh cố tình bị lãng quên này.

Chẳng khác nào những “món quà” làm đẹp lòng Bắc Kinh.

Ông Trương Tấn Sang từ TQ trở về với những thông tin hồ hởi về “mối quan hệ tốt đẹp” giữa hai đảng, hai nhà nước Việt Nam-Trung Quốc chưa được bao lâu thì lại có tin ông chuẩn bị đi Mỹ.

Khi tin tức về chuyến đi được chính thức xác nhận vào ngày 11 tháng Bảy thì gần như cùng thời điểm, hai tàu cá VN bị lính TQ thẳng tay đập phá, ngư dân bị đánh đập với mức độ ngang ngược chưa từng có.

Và ở Hà Nội, Đại sứ Trung Cộng Khổng Huyễn Hựu tổ chức họp báo (trễ gần 1 tháng) để nhắc lại những cam kết, thỏa thuận giữa hai nước VN-TQ trong chuyến đi vừa qua của ông Chủ tịch nước VN. Là trùng hợp ngẫu nhiên hay một kiểu phối hợp vừa dằn mặt vừa nhắc nhở VN?

Như thường lệ, nhà cầm quyền VN im như thóc, không hó hé một lời. Mãi cho đến gần 10 ngày sau, nghĩa là gần kề ngày ông Trương Tấn Sang lên đường thì người phát ngôn Bộ ngoại giao VN mới được phép mở mồm phản đối vụ việc. Và báo chí chính thống cũng được phép đồng loạt phản đối.

Chẳng khác nào cố tình cho phía Mỹ biết là VN cũng phẫn uất với TQ lắm đây chứ không phải êm ấm như hai bên vừa trình diễn trong chuyến đi vừa qua đâu.

Bây giờ là chuyện blogger Điếu Cày tuyệt thực đã nhiều ngày mà trại giam vẫn cố tình bưng bít, cũng chưa vội đưa đi cấp cứu hay có những động tác gì đó để Điếu Cày thôi tuyệt thực.

Thử nghĩ nếu có chuyện gì không hay xảy ra với một tù nhân lương tâm đã từng được Tổng thống Obama ưu ái nhắc đến thì hậu quả sẽ ảnh hưởng như thế nào đến chuyến đi của ông Trương Tấn Sang?

Từ xưa đến nay, nhà nước cộng sản VN vẫn chuyên trị sử dụng chính sách ngoại giao đu dây giữa các nước lớn và sử dụng tính mạng nhân dân để phục vụ cho những ý đồ chính trị của mình.

Tuy nhiên, nếu những chính sách xảo quyệt ấy có thể đạt được mục đích nào đó trong thời chiến tranh lạnh thì bây giờ, hiện tại và tương lai gần, rõ ràng chỉ có hại cho chính nhà cầm quyền VN. Khi mọi mối quan hệ giữa các nước cũng như mối quan hệ giữa nhân dân và chính quyền phải được xây dựng bằng sự minh bạch, rõ ràng, bằng niềm tin.

Đặc biệt tối kỵ việc một nhà cầm quyền sử dụng sinh mạng nhân dân, sinh mạng tù nhân chính trị để thương lượng, mặc cả quyền lợi với nước khác hay để cản phá, thậm chí triệt hại lẫn nhau hoặc cố tình làm lợi cho “nước thứ ba”.

Cuối cùng, điều mà người dân VN phải suy nghĩ, rằng liệu cái tình trạng chỉ có một thiểu số trong đó có người tù Điếu Cày đang phải tiếp tục hy sinh và trả giá đắt vì đã dũng cảm lên tiếng còn cả đám đông vẫn bàng quan, còn kéo dài cho đến bao giờ?

Nguồn: Facebook Song Chi

2 Phản hồi cho “Blogger Điếu Cày tuyệt thực và chuyện ông Trương Tấn Sang đi thăm Mỹ”

  1. Vọng Đức says:

    VIỆT NAM MUỐN BẮT “NHIỀU CÁ” CHỈ BẰNG “MỘT TAY”!
    Vừa qua VN đã có nhiều hoạt động ngoại gia con thoi, sôi động. Hết Thủ tướng đi Singapor, đến Chủ tịch nước đi Trung Quốc và Tổng tham mưu trưởng quân đội đi Mỹ. Đó là chưa kể gần đây còn có chuyến thăm Thái Lan của Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, chuyến thăm Indnesia của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang.
    Bình luận về những sự kiện này trên một số trang mạng xã hội có người đã đưa ra những bình luận khá thú vị. Chẳng hạn người ta cho rằng, những hoạt động ngoại giao dồn dập vừa qua của VN là khó hiểu, là “Bắt cá nhiều tay”, là “không ai biết VN muốn gì?”. Thậm chí, với thiện chí, người ta còn nhắc nhở VN rằng: “Bắt cá nhiều tay là một chiến lược nguy hiểm” vì “không ai muốn can thiệp khi VN bị lâm nguy vì sợ làm phật lòng những đối tác chiến lược khác”.
    Vậy thực hư như thế nào?
    Tình hình chính trị sau chiến tranh lạnh kết thúc đã có những thay đổi căn bản. Cuộc đấu tranh, cạnh tranh về mọi mặt giữa hai “ hệ thống” TBCN và XHCN về cơ bản đã nhường chỗ cho sự cạnh tranh, đấu tranh của các nhóm lợi ích địa chính trị. Đồng thời VN cũng đã có những thay đổi cơ bản về nhiều mặt. Về chính trị, VN xây dựng Nhà nước pháp quyền; Về kinh tế, VN là xây dựng nền kinh tế thị đồng thời đẩy mạnh hội nhập quốc tế.
    Trong tình hình đó, VN “thực hiện nhất quán đường lối độc lập tự chủ, đa phương hóa, đa dạng hóa quan hệ, giữ vững môi trường hòa bình, ổn định cho sự phát triển,…vì lợi ích Quốc gia …”; VN muốn “là bạn”, là “đối tác tin cậy” của các quốc gia- dân tộc, không phân biệt chế độ chính trị, trình độ phát triển, bản sắc văn hóa, trên cơ sở tôn trọng chủ quyền quốc gia, không can thiệp vào công việc của nhau, cùng có lợi cũng vì lợi ích của Dân tộc.
    Những hoạt động ngoại giao quan trọng vừa qua của VN liệu có phải là điều bất thường hay không?
    Là một nước yếu, nghèo, VN không dại gì lại không tranh thủ sự ủng hộ của các nước, nhất là các nước lớn, các nước phát triển.
    Chẳng hạn với Hoa Kỳ, sau khi hai quốc gia đã bình thường quan hệ, trong nhiều năm qua hai nước đã có nhiều quan hệ, nhất là việc giải quyết những hậu quả sau chiến tranh, đồng thời đẩy mạnh hợp tác kinh tế, văn hóa, giáo dục. Phía Hoa Kỳ thì trong chiến lược chuyển về Thái Bình Dương thì đương nhiên VN là một đối tác có sức hấp dẫn lới, một tướng Mỹ nói là một đối tác “ tuyệt vời”. Thượng tướng, Tổng tham mưu Đỗ Bá Tỵ thì không thể không nắm bắt cơ hội để tăng cường quan hệ với siêu cường quân sự này để tìm lợi ích của mình ít ra cũng là về chính trị!
    Còn trong chuyến thăm Trung Quốc của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang thì sao? Có lẽ nội dung chính vẫn là “nhắc nhở” ông anh không được quên những gì đã cam kết, hứa hẹn với VN, một quốc gia cùng có chung “ý thức hệ”. Nói cụ thể là đừng làm khó cho VN ở Biển Đông!
    Khác với các quốc gia trong ASEAN, VN và Trung Quốc sớm có quan hệ hợp tác, hữu nghị, giúp đỡ lẫn nhau trong các giai đoạn cách mạng đã qua. Trong vấn đề tranh chấp chủ quyền biển đảo, VN và Trung Quốc đã đạt được những bước tiến quan trọng, chẳng hạn như Hiệp định Phân định Vịnh Bắc Bộ, năm 2000…, đặc biệt là hai bên đã nhất trí thông qua văn kiện “Nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa VN và nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa” do Tổng Bí thư Đảng cộng sản VN Nguyễn Phú Trọng và Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa Hồ Cẩm Đào ký kết, ngày 11 tháng 10 năm 2011. Bởi vậy nếu như có người nói không thấy “COC” và UNCLOS (Luật Biển 1982) trong Tuyên bố chung VN – Trung Quốc cũng là điều có thể giải thích được, vì hai bên đã có những công cụ khác(?).
    Đường lối đối ngoại, chính sách quốc phòng, an ninh của VN, trong đó có bảo vệ chủ quyền biển đảo của VN là minh bạch, rõ ràng, hoàn toàn không có gì là “ khó hiểu”, càng không thể nói là “Bắt cá nhiều tay”!
    Điều này đã được Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã trình bầy Hội nghị thượng đỉnh an ninh châu Á- Đối thoại Shangri-La thường niên lần thứ 12, vừa qua:
    Trước hết, VN cho rằng “muốn có hòa bình, phát triển, thịnh vượng thì phải tăng cường xây dựng và củng cố lòng tin chiến lược. Với VN, “cạnh tranh và can dự “ vì lợi ích của mỗi quốc gia là điều bình thường ở mọi khu vực trên thế giới. Nhiều quốc gia, trong đó có Hoa Kỳ, Nga, Cộng đồng Châu Âu quan tâm đến Biển Đông là điều dễ hiểu. Biển Đông là “đại lộ” của thế giới. Biển Đông nằm trên tuyến đường giao thông biển huyết mạch nối liền Thái Bình Dương – Ấn Độ Dương, châu Âu – châu Á, Trung Đông – châu Á. Hiện nay hơn 90% lượng vận tải thương mại của thế giới thực hiện bằng đường biển và 45% trong số đó phải đi qua vùng biển Đông.
    Với VN, lòng tin chiến lược, đương nhiên không chỉ là đạo lý, cũng không phải chỉ là những tuyên bố chính trị mà còn là sự tuân thủ luật pháp quốc tế.
    Thứ hai,” VN đặc biệt coi trọng vai trò các nước lớn, trong đó có “nước Trung Hoa đang trỗi dậy mạnh mẽ và Hoa Kỳ – một cường quốc Thái Bình Dương”. VN mong muốn có sự cam kết ủng hộ của Trung Quốc và Hoa Kỳ vào việc giữ gìn hòa bình, ổn định, hợp tác và thịnh vượng chung ở khu vực.
    Thứ ba, về chính sách quốc phòng, an ninh, là một nước đang phát triển, vẫn đang phải tiếp tục giải quyết hậu quả chính tranh, chính sách và chiến lược bảo vệ Tổ quốc VN tất yếu phải dựa cả sức mạnh “cứng” và sức mạnh “mềm”. Chính sách quốc phòng của VN là “hòa bình và tự vệ”; VN “không là đồng minh quân sự của nước nào và không để nước ngoài nào đặt căn cứ quân sự trên lãnh thổ VN”; VN “không liên minh với nước này để chống lại nước khác”. Sức mạnh của quân sự của VN chỉ “nhằm tự vệ, bảo vệ lợi ích chính đáng của mình”, không nhằm vào bất cứ quốc gia nào.
    Thông điệp của VN qua bài phát biểu của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Hội nghị thượng đỉnh an ninh châu Á- Đối thoại Shangri-La là rõ ràng. Những hoạt động ngoại giao của VN vừa qua không có gì khó hiểu, càng không có chuyện “bắt cá nhiều tay”. Trái lại VN muốn bắt được “ nhiều cá” chỉ với “một tay”. Chẳng hạn như bắt “ cá”, chủ quyền và quyền tài phán của mình ở Biển Đông; “ cá” hòa bình, ổn định ở khu vực và “ cá” hợp tác phát triển giữa các quốc gia trong và ngoài khu vực ở Biển Đông.

  2. đố mà dám says:

    Nhà nước có ngon thì cho quay phim Điếu Cày trong tù đưa lên TV cho dân chúng xem thật hư ra sao đi. Lần này thì đố mà dám.

Phản hồi