|

Con đường của các Thái tử Trung Đông và “Thái tử Đảng” Việt Nam

Biểu tình ở Thủ đô Syria Damascus - Ảnh: AFP

“Con chó điên Trung Đông” Gaddafi của Libya sau những ngày chui nhủi biệt tăm, không còn thấy vung tay múa chân theo nhịp điệu của cuộc chơi bunga-bunga, tối thứ Ba ngày 22 tháng 3 xuất hiện trở lại trên TV (rất có thể phim video phát lại) nói: “Chúng tôi sẽ thắng!”, “Tôi ở lại Tripoli vì lều của tôi ở đây”, hay “Một lũ phát xít sẽ chết trong đống rác lịch sử”…

Rõ ràng, còn nhiều tiền chi dụng cho lính đánh thuê trên mặt đất, Gadafi không dễ dàng đầu hàng nhanh chóng.

Giữa sự lựa chọn cái sống và cái chết hoặc phải đứng trước vành móng ngựa tại Toà án Hình sự Quốc tế, chắc chắn Gaddfi sẽ còn kháng cự quyết liệt, chống lại các cuộc tấn công của Liên quân và quân nổi dậy, cho đến khi nào có thể.

Một điều chưa lý giải được vì sao trong những giờ khắc nước sôi, lửa bỏng, từ nhiều ngày nay tuyệt nhiên không thấy bóng dáng các thái tử của Gaddafi trước ống kính của giới báo chí truyền thông như trước.

Trong bối cảnh đó, cùng ngày 22 tháng 3 năm 2011, lực lượng an ninh của Syria đã bao vây hơn một nghìn người tham gia biểu tình chống chính phủ từ nhiều ngày qua tại thị trấn Dara, nằm ở phía Tây Nam đất nước – Hãng AFP, ghi lại lời của một nhà hoạt động nhân quyền đang có mặt tại chỗ.

“Hơn một ngàn người tụ tập trong nhà thờ Hồi giáo al-Omari và đứng xung quanh nhà thờ hét vang những khẩu hiệu chống chế độ. Họ bị bao vây bởi lực lượng an ninh và một số đàn ông mặc thường phục được vũ trang” – Nhà hoạt động nhân quyền nói.

Ông nói thêm rằng những người biểu tình thiết lập một giây xích bằng người quanh nhà thờ Hồi giáo vì sợ một cuộc tấn công của các lực lượng an ninh.

Theo nhà hoạt động nhân quyền, Dara cho cảm tưởng một “doanh trại quân đội”. Trong ngày thứ Hai binh lính triển khai ở các vùng ngoại ô của thành phố.

Suốt những ngày gần đây đã diễn ra các cuộc biểu tình chống chính phủ ở Syria làm thiệt mạng 6 dân thường. Trước đó người ta thông báo có 5 nạn nhân, nhưng vào ngày thứ Hai con số được tăng lên sau khi một trẻ em 11 tuổi bị chết vì nhiễm độc hơi cay của lực lượng an ninh đàn áp biểu tình vào ngày trước đó.

Những cuộc biểu tình tại Syria chống Tổng thống el-Assad Bashar kéo dài từ giữa tháng Ba. Trên “Facebook” một trang mang tên “Syrian Revolution 2011″ (Cuộc cách mạng Syria 2011) kêu gọi dân chúng biểu tình để tiến tới một nước Syria “không có bạo chúa, không có tình trạng khẩn cấp (có hiệu lực từ năm tháng 3 năm 1963) và không có các tòa án đặc biệt”.

Đã một thời hoàng kim và thân thiện giữa Gaddafi và Bashar Assad - Ảnh: Life

Trong tình hình nóng bỏng khắp Bắc Phi, nhà cầm quyền Syria bắt đầu biết sợ.

Để làm dịu tình trạng căng thẳng của xã hội, nhà chức trách Syria công bố hôm Chủ nhật tuần trước rằng sẽ trả tự do cho số sinh viên bị bắt giữ trong tháng này vì tội viết lên các bức tường nhà ở thành phố Dara những khẩu hiệu ủng hộ dân chủ. Trong ngày thứ Bảy , ngày 26 tháng 3, chính quyền Syria đã tuyên bố huỷ bỏ lệnh thiết quân luật tồn tại suốt gần 50 năm nay.

Tuy nhiên, chưa có tín hiệu nào cho thấy làn sóng chống chính phủ suy giảm sau các động thái có vẻ như nhượng bộ của chính quyền. Cuộc xô xát giữa dân chúng và quân đội tại thành phố Latakia trên bờ biển Địa Trung Hải hôm 26/03 đã làm 10 người chết cho cả hai phía và nhiều người bị thương – theo tin của hãng thông tấn Syria SANA.

Tổng thống độc tài Assad của Syria, người 11 năm trước đây nắm quyền kế tục cha, đã từ chối những đòi hỏi cải cách chính trị và ném vào nhà tù tất cả những ai phê bình chế độ. Thực chất thì gia tộc và nhóm quyền lợi của ông ta nắm quyền suốt từ năm 1963 đến nay.

Syria là một nước nằm trong vùng biển Địa Trung Hải (như Libya, Ai Cập, Tunisia…), có biên giới với Lebanon, Israel, Jordan, Thổ Nhĩ Kỳ và Iraq, diện tích bằng khoảng phân nửa Việt Nam, dân số gần 20 triệu.

Theo số liệu của Quỹ Tiền tệ Quốc tế, GDP của Syria năm 2010 đạt hơn 105 tỷ USD (4.700 USD trên đầu người), tỷ lệ thất nghiệp ở mức 8-9%, tăng trưởng kinh tế khoảng 4%, dân số sống dưới mức nghèo đói khoảng 10%.

Năm 1970, Assad cha lên nắm quyền, đã thông qua một hiến pháp vĩnh viễn bảo đảm cho mình quyền lực tuyệt đối.

Cũng giống như chế độ độc đoán chuyên quyền tại Việt Nam hiện nay, Assad cha và con không thiếu những người bất đồng chính kiến với mình, nhưng họ đã nhanh chóng dập tắt từ trứng nước.

Phản đối chính phủ thế tục, các tổ chức Hồi giáo mà tiêu biểu là tổ chức “Huynh đệ Hồi giáo” trong những năm 70 và 80 đã mở cuộc đấu tranh vũ trang chống lại chế độ của Assad cha.

Trong tháng hai năm 1982 một cuộc nổi dậy nổ ra và những người ly khai tuyên bố Hame là thành phố tự do.

Chính quyền Syria đã ngay lập tức điều động quân đội tới, dưới sự chỉ huy của Rifaat al-Assad, em trai của Tổng thống Assad cha. Thành phố này bị đã phá hủy nghiêm trọng và ít nhất có mười mấy nghìn người thiệt mạng!

Năm 1984, Assad cha xuất viện sau vụ nhồi máu cơ tim. Em trai ông (tức vị chỉ huy Rifaat nêu trên), lợi dụng cơ hội định đứng lên nắm quyền. Mặc dù sức khỏe kém, Assad vẫn duy trì được quyền lực của mình và sau đó đã đẩy em trai đi lưu đày.

Tổng thống Assad cha, Hafiz al-Assad, chết trong năm 2000, sau khi đã sắp xếp ổn thoả việc trao quyền lại cho con trai còn rất trẻ, sinh ngày 11 tháng 9 năm 1965, tức là lúc đó ở tuổi 35, Bashar al-Assad, Tổng thống Syria hiện nay.

Bối cảnh ở Syria dường như y hệt Bắc Triều Tiên, nước đang có quan hệ hữu nghị đặc biệt với Syria.

Báo chí cho rằng trong cuộc gặp gỡ giữa các quan chức hai nước vào tháng 10 năm 2010, Bắc Triều Tiên có ý định giúp Syria thực hiện chương trình vũ khí hạt nhân.

Con trái út của Kim Jong Il là Kim Jong Un, mới 27 tuổi, mặt chưa sạch hết lông măng, đã được cha “đặc cách” phong hàm đại tướng năm sao, chuẩn bị tiến trình rải thảm bước lên ngai vàng nối tiếp ông nội và cha.

Kim Jung Il và Thái tử Đại tướng Kim Jung Un - Ảnh: GW

Tham vọng quyền lực cha truyền con nối rất “lãng mạn cách mạng” cũng xảy ra ở Việt Nam xã hội chủ nghĩa!

Trong đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ 11 vào tháng Giêng vừa qua, các nhà lãnh đạo Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Văn Chi đã “đặc cách” lèn bằng được các thái tử của mình vào tầng cấu trúc thượng tầng quyền lực là Ban chấp hành Trung ương Đảng.

Tuy nhiên, các “Thái tử Đảng” ở Việt Nam giành cơ hội lên ngai vàng khó hơn các Thái tử của Trung Đông hay Bắc Triều Tiên, bởi vì sự cạnh tranh lớn hơn, do triều đại cộng sản Việt Nam không trị vì dưới bàn tay của một bạo chúa, một ông vua, mà là một nhóm của mười mấy vị vua – “Vua Tập Thể” (lời của cựu Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Văn An) – tức Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam. Sự tranh giành quyền lực trong nhóm này không hề kém phần khốc liệt, tàn nhẫn, nếu so sánh với Tổng thống Assad cha đã từng triệt hạ em trai của mình bên Syria. Chỉ khác về tính chất và màu sắc.

"Thái tử Đảng" Nông Quốc Tuấn trên cái nền của hoạn lộ công danh - Ảnh ghép

Các “Thái tử Đảng” cộng sản Việt Nam còn khó hơn nữa khi xu thế chống lại chế độ độc đoán, chuyên quyền đã kéo sụp hệ thống cộng sản cuối thập niên 80, đầu 90 ở Đông Âu và Liên Xô, sau hai thập niên tái nổi cơn sóng dữ tại Trung Đông.

Cơn sóng dữ của khát vọng dân chủ, cùng với hương thơm của cách mạng Hoa Nhài rồi sẽ tới Việt Nam. Vấn đề chỉ còn là thời gian, khi dân chúng Việt Nam trong nước có ý thức rõ ràng về các bất công xã hội đang diễn ra hàng ngày, về kiếp sống tủi nhục của thân phận giun dế bị dày xéo và tính hơn hẳn của các giá trị dân chủ, trước nhất là quyền tự do bầu cử để chọn những người lãnh đạo chính quyền, quyền sở hữu đất đai tài sản của cá nhân được hiến pháp bảo hộ và quyền tự do phê phán chính quyền về những sai lầm trong việc điều hành đất nước.■

© 2011 Lê Diễn Đức

6 Phản hồi cho “Con đường của các Thái tử Trung Đông và “Thái tử Đảng” Việt Nam”

  1. Nhat Da says:

    Thời buổi TK 21 mà còn nghỉ chuyện nối dỏi quyền hành đúng là dốt nát vậy làm lảnh đạo chi cho mệt ,

  2. Hạnh Ngọc says:

    - Cuộc đời con người cũng đâu có gì là dài được mấy gang tay ? nhưng thế nướ, lòng dân lúc nào cũng đòi hỏi người càm lái vĩ đại ở 1 tấm lòng, 1 tầm nhìn, với đầy đủ 2 chữ ” Đức” và ” Tài ” . Để có ngày mà dân được tự do, ấm no, hạnh phúc, đất nước được độc lập .. là cả dân tộc đứng lên cùng Đảng Lao động Viêt Nam mà tiền thân là Đảng cộng sản Đông Dương, gốc là ở lòng dân, sức mạnh là sự đoàn kết toàn dân ” cách mạng là sự nghiệp quần chúng ” nhưng có Đảng lãnh đạo đê toàn dân toàn quân thực hiện cuộc cách mạng theo chiều dài lịch sử của đất nước mới co những ngày hôm nay,điều đó không thể phụ nhận. Nhưng hiện nay 1 số bộ phận cán bộ Đảng viên, cán bộ có chức quyền đã thái hóa biến chất, làm giảm sút lòng tin của dân với Đảng, với chế độ, đó là những sự nguy biến trong cái gọi là giặc nội xâm ngay trong lòng cách mạng, Đường lối, chủ trương của Đảng ta rất đúng với ý chí nguyện vọng của toàn dân tộc, chính 1 bộ phận tham quan đã làm mất và thực sự là mối nguy cơ đe dọa đến lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc, đến vận mệnh cảu đất nước. Chúng ta tên con đường hội nhập nền kinh tế toàn cầu, nhưng không thể đánh mất chủ quyền, độc lập dân tộc, dan chủ tự do phải có kỷ cương phép nước, có trật tự, có luật để ngăn chặn, phòng ngừa cái gọi là dân chủ tự do vô tổ chức, dân chủ quá trớn… sẽ gây ra những thảm họa khôn lường, mà người nhận đủ nỗi đau đó chính lại là người dân, toàn dân ? chính điều đó, với ý chí quật cường và lòng tự hào quốc gia, quốc thể dân tộc, toàn thể dân ta cần tỉnh táo với các luận điệu kêu goi, kích động cái gọi là dân chủ theo Phương Tây ? hòa bình, yên ổn, phát triển là nguyenj vọng của toàn Đảng , toàn dân, còn quá trình xay dựng đất nước, những cá nhân, tập thể đi ngược lại lợi ích của dân tộc, lợi ích quốc gia, nạn tham nhũng, bệnh hành chính, quan liêu , hách dịch cửa quyền thì cần phát hiện cụ thểm đúng và đấu tranh để triệt để những con sâu mọt đục dan đen, lọi dụng vào các cương vị để làm hại đất nước, hại dân, những con cháu các nhà lãnh đạo thực sự có đức có tài thì việc đào tạo, bồi dưỡng để phát triển nguồn cán bộ lãnh đạo cho đất nước là phù hợp, nhưng không đứcm khong tài thì cần đấu tranh/

  3. nvtncs says:

    Bút danh của ông là “ngo dinh diem”, không viết hoa, đã chứng tỏ ông là ai, là người như thế nào.

    Ông viết:

    “Các nhà lãnh đạo cộng sản VN ngày trước cho dù có bị chê bai thế nào thì vẫn có “đức” và có ý thức dân chủ hơn nhiều so với các ông lớn đang lãnh đạo đảng và nhà nước VN ngày nay.”

    Theo ông, ông Đồng, Gía8p, Duẩn là người tương đối có “đức” có ý thức dân chủ. Nếu trong nước VNDCCH, dân là chủ, thì dân giết dân trong CCRĐ?

    Ông còn viết:

    “Thử hỏi nếu như các ông Phạm văn Đồng, Võ nguyên Giáp, Lê Duẩn v.v… ngày trước cũng toan tính như Nông đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng ngày nay thì nước ta sẽ thế nào rồi? ”

    Chính vì ông Giáp, Đồng, Duẩn mà ngày nay có ông Mạnh, Dũng, Triết, toàn là thành viên bộ chính trị, con cháu, hậu duệ, hậu quả sự trồng người của các ông chứ ai, văn hóa XHCN của các ông chứ gì.

    Lý luận ( raisonnement ) của ông thật là bất hợp lý ( illogique ).

    • ngo dinh diem says:

      Tôi không nhiều chữ như ông nhưng ít nhất thì cũng phải thấy một sự thật là con cháu của các lãnh tụ công sản ngày trước không có ai được bố mẹ nâng đỡ như ngày nay. Muốn dân chủ hay tiến bộ thì trước hết phải tôn trọng sự thật. Chẳng hạn như tôi trước kia tin là ông Thiệu mang đi 16 tấn vàng, nhưng nay thì sự thật đã phơi bầy nên không tin nữa. Ông có vẻ thất thố hay thù cộng sản quá trời nên đã trở thành khùng mất rồi. Muốn có sức mạnh và sức thuyết phục để mọi người theo thì ít nhất cũng phải công nhận sự thật đã chứ, dù sự thật đó là ở đâu, thuộc về quá khứ hay hiện tại.

      • nvtncs says:

        Ông viết:”phải thấy một sự thật là con cháu của các lãnh tụ công sản ngày trước không có ai được bố mẹ nâng đỡ như ngày nay.”

        Ông Giáp gửi con mình sang Liên Xô du học, và gửi con dân đen vào Nam đánh Mỹ. Khi phóng viên hỏi ông Giáp có chút hối hận không, ông Giáp trả lời “không một chút nào” ông Gíáp còn nói bằng tiếng Tây:”Pas du tout.”

        Ông làm ơn chỉ cho tôi trong lời bình luận của tôi, chỗ nào tôi tuyên bố “thù” CS?

        Khi ông viết chữ “ĐỨC” đễ diễn tả người CSVN thì thật quả là trái với sự thật với đạo lý.

        Xin vào trường thục địa Tây, mong được có ích cho Tây, ký cho Tây vào nước, 1946, công nhận HS-TS là của Trung Hoa, 1958, giết dân lành, 1953-1956, rồi báo cáo cho Stalin, chôn sống dân oan, 1968, Huế, mà ông dùng chữ ĐỨC cho họ. Có lẽ ông nên học dùng từ ngữ VN một cách cẩn thận hơn, chinh xác hơn.

        Chỉ buồn cười, hôm nay ông bảo tôi thù CS, hôm nọ, ông ThíchĐùa gọi tôi là đồng chí. Các ông nói thế nào cũng được!

        Ông viết ngo dinh diem không dấu, không chữ hoa làm tôi lại nhớ đến ông Hồ, ai ông cũng gọi là thằng: thằng Diệm, thằng Kỳ, thằng Thiệu, vv…

        Tôi có thể biểu lô sự khinh bỉ của tôi về ông Hồ, nhưng tôi vẫn gọi ông ấy bằng ông, vì không muốn mang tiếng rằng mình là người vô lễ, để dùng chữ nhẹ nhàng, ( người khác gọi là đồ mất dạy.)

  4. ngo dinh diem says:

    Nhận xét và đánh giá của người viết bài này rất đúng. Các nhà lãnh đạo cộng sản VN ngày trước cho dù có bị chê bai thế nào thì vẫn có “đức” và có ý thức dân chủ hơn nhiều so với các ông lớn đang lãnh đạo đảng và nhà nước VN ngày nay. Vì không có các luật định để đảm bảo dân chủ nên các ông lớn cộng sản “thoái hoá và biến chất” ngày nay bên cạnh những “cống hiến” cho dân cho nước đồng thời cũng tính tới ngay chuyện “cha truyền con nối”, khác hẳn với các lãnh đạo cộng sản ngày trước. Thử hỏi nếu như các ông Phạm văn Đồng, Võ nguyên Giáp, Lê Duẩn v.v… ngày trước cũng toan tính như Nông đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng ngày nay thì nước ta sẽ thế nào rồi? Không phải tôi định nói con của các ông đó bất tài, nhưng các tiền bối ngày trước mới thật sự là “đầy tớ của nhân dân”, còn các nhà lãnh đạo bây giờ “thiển cận” quá. Các ngài không biết rằng các ngài đang làm khổ con mình chứ không phải làm cho chúng nó sung sướng đâu. Không ai giầu ba họ, không ai khó ba đời, tất cả hãy xem hồi sau sẽ rõ.

Phản hồi