|

Lê Hiếu Đằng: Cần cho lập thêm các đảng đối lập với đảng Cộng sản Việt Nam

Lê Hiếu Đằng

Ông Lê Hiếu Đằng

Trong bài viết mang tựa đề đơn sơ là « Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh » đăng trên mạng Bauxite ngày hôm nay 12/08/2013, luật gia Lê Hiếu Đằng đã nói lên những trăn trở của mình về vấn đề đa nguyên đa đảng, về vấn đề độc lập, tự do dân chủ và hạnh phúc …

Bài viết trong những ngày thập tử nhất sinh tại bệnh viện của vị luật gia nguyên là Phó chủ tịch Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam tại Thành phố Hồ Chí Minh, lại mang đầy chất lửa, đầy tính chiến đấu. Đặc biệt ông đã mạnh dạn đặt vấn đề thành lập các đảng đối lập, chẳng hạn một đảng dân chủ xã hội, thay vì đảng Cộng sản độc quyền như hiện nay. Ông thách thức bất kỳ lãnh đạo nào trong bộ máy của đảng Cộng sản trả lời ông một cách công khai về vấn đề trên.

RFI Việt ngữ đã trao đổi với luật gia Lê Hiếu Đằng hôm nay.

RFI : Kính chào luật gia Lê Hiếu Đằng, chúc mừng ông đã phục hồi được phần nào sức khỏe. Thưa ông, vì sao ông đã mạnh mẽ đặt lại vấn đề đa đảng tại Việt Nam?

Luật gia Lê Hiếu Đằng: Trong đề nghị của 72 nhân sĩ trí thức đã nói về vấn đề này một cách tế nhị. Nhưng sau khi bản dự thảo được trình Quốc hội lần thứ tư – do quá tệ nên mới có phản ứng – cũng trong số 72 người thì có 40 người ký phản đối lại bản dự thảo đó, thì nói rõ về đa nguyên đa đảng.

Còn bài của tôi, tôi phân tích theo quan điểm Mác-Lênin thôi. Mình học abc chủ nghĩa Mác-Lênin thì cũng biết rồi : cơ sở hạ tầng quyết định thượng tầng kiến trúc. Cơ sở hạ tầng gồm năm thành phần kinh tế, nhiều giai cấp, nhưng thượng tầng kiến trúc chỉ có một thì sao ? Vô lý, cái này nó phản lại, dù cho chủ nghĩa Mác-Lênin bây giờ cũng đã lạc hậu về nhiều vấn đề rồi, người ta cũng từ bỏ rồi.

Nhưng nếu mà dựa vào thì rõ ràng mấy ổng nói lấy được, nói một cách không có lý luận gì. Thành ra tôi mới thách. Thách mấy vị, nhất là ông trưởng ban Tuyên huấn vừa là chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương tranh luận công khai, một cách minh bạch. Đừng có chơi kiểu « bỏ bóng đá người ».

Thật ra đa nguyên đa đảng tất yếu phải đến thôi. Ngay tình hình Campuchia hay là Nga cũng vậy. Tất nhiên có một thời gian sẽ hơi lộn xộn, đó là cái giá phải trả. Nhưng mà sau đó sẽ ổn định, thành một nước dân chủ, thì như vậy sẽ tốt đẹp cho cả dân tộc. Đó là cái lối ra tôi cho là duy nhất của dân tộc, chứ không thể nào khác hết. Vì nếu mà không dân chủ, không thực hiện được chế độ dân chủ cộng hòa với tam quyền phân lập thì làm sao chống tham nhũng. Làm sao có được một Hiến pháp mới phù hợp với người dân, do dân quyết định.

Nói chung tất cả những vấn đề này là abc của thế giới rồi. Bởi vì thế giới người ta phải đấu tranh bằng máu và nước mắt thì mới làm nên bản Tuyên ngôn Nhân quyền, và nhiều vấn đề khác. Thành ra tôi thấy đây là tất yếu thôi.

Tôi nói công khai minh bạch, và hơn nữa vấn đề đa đảng đó là chủ trương của đảng Cộng sản thôi. Cho đến bây giờ tôi hỏi các luật sư và luật gia – bản thân tôi cũng là luật gia – thì tôi thấy là chưa có văn bản pháp lý nào cấm việc đa nguyên đa đảng cả. Mà theo nguyên tắc luật pháp, không cấm là người dân có quyền thực hiện.

Vì vậy tôi nghĩ cái việc, ví dụ thành lập một đảng dân chủ xã hội – sở dĩ tôi nêu vấn đề này, vì dân chủ xã hội bây giờ là khuynh hướng chung của các nước tiến bộ. Nó hạn chế những mặt tiêu cực của chủ nghĩa tư bản. Đây là khuynh hướng tiến bộ, do vậy nó có một hệ thống thế giới để hỗ trợ cho mình. Như vậy mình nên theo cái giòng đó.

Trong cuốn « Mao Trạch Đông ngàn năm công tội » ông đại tá nói thời kỳ Mao già rồi cũng nghiêng về khuynh hướng dân chủ xã hội của Đệ nhị Quốc tế, rồi bản thân ông cũng đề nghị như vậy.

Bây giờ nhiều nhân sĩ trí thức ở trong nước, cũng như ở nước Pháp nơi cô đang định cư, là cái nôi của yếu tố xã hội. Nhiều trí thức trước đây cũng có thời say mê chủ nghĩa cộng sản thì bây giờ người ta từ bỏ hết. Bây giờ người ta đấu tranh cho nhân quyền, dân quyền và vấn đề môi trường, đó mới thực sự là cuộc đấu tranh vì con người và cho con người.

Do đó tôi nghĩ nên thành lập một cái đảng như vậy. Mà nó có điểm tích cực là trở thành một đảng đối lập, thành một kháng thể trong một cơ thể lành mạnh. Chứ nếu trong cơ thể mà không có kháng thể thì nó trở thành một con bệnh SIDA, khó mà giải quyết được, ngồi chờ chết thôi.

RFI : Dạ như vậy đảng Cộng sản sẽ phải chấp nhận cái thách thức là sẽ phải cạnh tranh với các đảng đối lập khác?

Đúng. Tức là đảng Cộng sản phải tự mình thấy rằng, nói thật, chưa có một thế lực chính trị nào lớn hơn đảng Cộng sản cả. Thành ra nếu anh tranh cử một cách bình đẳng, thì vẫn có thể thắng lớn trong các cuộc bầu cử. Bởi vì ở Campuchia, tuy bây giờ Sam Rainsy có nhích lên, nhưng mà không phải là đa số. Hay là ở (Việt Nam) mình chẳng hạn, tôi cho rằng vài ba chục năm nữa đảng Cộng sản vẫn là một thế lực chính trị lớn, không một lực lượng nào có thể tranh chấp được.

Nhưng mà những đảng nhỏ ra đời sau sẽ trở thành lực lượng đối lập. Đó là một sự kềm hãm, một cái thắng đối với đảng cầm quyền. Như vậy qua cuộc bầu cử bình đẳng mà nếu đảng Cộng sản thắng thì càng có uy tín – dân người ta ủy nhiệm cho anh như vậy. Chứ bây giờ nói là lịch sử thế này thế kia nên bây giờ dân ủy nhiệm, thì tôi cho là không đúng, mà phải nhìn thông qua một cuộc bầu cử bình đẳng, được quốc tế giám sát như đang rất phổ thông hiện nay.

Tôi nghĩ đó là xu thế phát triển tất yếu của loài người, và không thể đảo ngược được. Tôi chịu trách nhiệm khi phát biểu về những điều đó. Còn ai muốn làm gì tôi thì làm thôi ! Tôi sẵn sàng, không có vấn đề gì cả. Bởi vì mình ở tuổi này rồi, thì cái chết thật là hy sinh, phải có ý nghĩa ! Tôi nghĩ như vậy.

RFI: Ông có viết là nhiều đảng viên đang muốn ra khỏi đảng, và đặt vấn đề tại sao không tuyên bố tập thể như vậy và thành lập một đảng mới. Điều này có vẻ là ảo tưởng trong xã hội Việt Nam hiện nay?

Không, qua tiếp xúc nhiều thì đây là ý tưởng của nhiều người. Có nhiều người cũng đến gặp tôi và chán nản đòi ra khỏi đảng. Hoặc là (giấy chuyển) sinh hoạt đảng thì đem về không đưa cho địa phương mà bỏ vào ngăn kéo, coi như không sinh hoạt đảng nữa. Như vậy tại sao khi vào đảng thì (công khai), bây giờ anh nên công khai, tuyên bố đàng hoàng vì sao tôi ra khỏi đảng.

Vì đảng này bây giờ họ đã phản bội lại những mục đích ban đầu về việc xây dựng một xã hội tốt đẹp, thực hiện lý tưởng mà một thời trai trẻ mình đã đổ biết bao xương máu mới giành được. Bây giờ như vậy thì mình tuyên bố công khai ra khỏi đảng, chuyện đó cũng bình thường.

Mà không phải ảo tưởng đâu. Nếu cần thiết thì sẽ có nhiều đảng viên đồng tình với việc làm đó, nên tôi mới đề nghị như vậy. Và đã ra khỏi đảng thì phải thành lập một đảng mới. Tôi nghĩ đó là điều tất yếu.

RFI: Nhưng sau nhiều thập kỷ đã quen chấp hành lệnh trên, Việt Nam dường như đang thiếu vắng những khuôn mặt lãnh tụ xứng tầm?

Đúng. Nói chung là bây giờ đảng Cộng sản Việt Nam thiếu hẳn một lãnh tụ, hoặc là một vài người lãnh tụ có uy tín. Lãnh tụ là gì ? Thật ra đâu phải mình đòi hỏi gì cao. Vấn đề ở chỗ là phải đặt lợi ích đất nước, lợi ích Tổ quốc lên trên. Và nếu anh thể hiện được ý chí, nguyện vọng của quần chúng, thì lúc đó anh trở thành người lãnh đạo của dân, lãnh tụ của quần chúng.

Chứ bây giờ anh vì lợi ích gọi là « đảng còn thì ta còn », hay « chế độ còn thì ta còn », mà chẳng nghĩ gì tới tình hình đất nước…Thực tế bây giờ đảng và chủ nghĩa Mác-Lênin đang trở thành một sự ngăn trở.

Ví dụ ở Việt Nam đã gần bốn mươi năm thống nhất rồi. Lẽ ra với thời gian đó, nước người ta đã cất cánh từ lâu, công nghiệp phát triển rồi thế này thế kia…Nhưng bây giờ tình hình lại rất là bê bối.

Đường sá tai nạn giao thông liên tục, rồi đạo đức xuống cấp. Tôi thấy trong y tế, cái vụ xét nghiệm ở Hà Nội ghê gớm thật ! Nó xuống cấp đến độ như vậy. Rồi giáo dục cũng vậy, cứ lò mò mãi không thấy lổi ra. Có thể nói là xuống cấp một cách toàn diện, khủng hoảng toàn diện !

Còn tất nhiên khi chấp nhận kinh tế thị trường thì nó tự điều chỉnh và có phát triển một hướng nhất định. Nhất là khi phát triển nóng do đất đai, do nạn tham ô…đủ thứ chuyện, rồi chia phần lại cho những người khác, thì có một bộ phận dân cư khá lên. Nhưng đại bộ phận dân chúng nhất là công nhân và nông dân thì bây giờ vẫn sống rất là khổ sở.

Tất cả những cái đó tôi cho là trách nhiệm của chính quyền rất lớn. Anh gần như buông thả tất cả. Buông thả từ chỗ để cho Trung Quốc hoành hành ở Biển Đông như vậy, rồi vào Việt Nam, các miền rừng núi, và ngay cả đồng bằng sông Cửu Long cũng là Trung Quốc.

Tôi nghĩ là hiểm họa bị xâm lược, tức là độc lập dân tộc bị đe dọa rất lớn. Những mục tiêu thời trai trẻ chúng tôi đấu tranh hiện nay đang bị phản bội lại. Do đó chúng tôi không thể nào ngồi yên để mà nhìn những gì mình đã đổ xương máu, đồng bào chiến sĩ mình đã đổ xương đổ máu… mà phải đứng lên đấu tranh để bảo vệ, bất chấp mọi hy sinh gian khổ.

RFI: Theo ông thì vì sao Việt Nam không có được bao nhiêu chính khách vừa có bản lĩnh vừa có tư cách?

Vì sao mà không có những chính khách, chính trị gia kiểu như (bà Aung San Suu Kyi) ở Miến Điện, hay là ông Mandela chẳng hạn? Một lãnh tụ của quần chúng, mấy chục năm tù tội, nhưng người ta chỉ làm một nhiệm kỳ, xong rồi giao cho người khác. Tôi nghĩ là do nền độc tài toàn trị nó ngăn cấm tất cả mọi cái, nhất là các quyền tự do. Vì vậy mà ai cũng sợ hãi cả.

Do đó bây giờ nếu có những chính sách thì tôi biết rằng ở miền Bắc cũng như miền Nam có những con người rất tâm huyết, có kiến thức. Họ thật sự là những chính khách, nhưng họ vẫn còn rụt rè thôi. Thành ra trong những bài nói, tôi bảo là không có gì mà rụt rè. Hãy dấn thân đi!

Trước đây có những vấn đề sống còn của đất nước, do tình hình thế giới và trong nước cũng vậy, mình nhận thức không đúng và mình ảo tưởng chạy theo chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa xã hội. Thế thì bây giờ tình hình thế giới và trong nước đã thay đổi. Bây giờ mình tự nhận thức lại hành động – hành động một cách cương quyết, chứ không thể cứ chần chừ.

Từ cái hành động đó thì sẽ xuất hiện những chính khách, những thủ lãnh chính trị. Tôi nghĩ là hoàn toàn có khả năng đó. Và những người này trong các cuộc bầu cử tự do họ sẽ được dân tín nhiệm. Đó là con đường phát triển của một xã hội dân chủ và tiến bộ.

RFI: Vừa ra khỏi một cơn bệnh nặng, nhưng những khát vọng của ông đối với đất nước không bị nguội lạnh mà chừng như lại cháy bỏng hơn. Ông có buồn lòng khi sau mỗi lần trả lời phỏng vấn, thỉnh thoảng lại có những lời bình chỉ trích khoảng thời gian hoạt động trước 1975 của ông cũng như bạn bè ông trong phong trào sinh viên thời đó?

Nằm trong bệnh viện, như đã trình bày trong bài, tôi đã suy nghĩ, đọc một số bài báo rồi các nhà văn, nhất là những nhà văn quân đội như Nguyễn Khải, Nguyễn Minh Châu. Rồi qua chuyến đi của ông Chủ tịch nước Tư Sang, ông Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng, tôi thấy có nhiều cái mình phải nói, và nói thẳng.

Để cho các vị – nếu dùng chữ mở mắt thì hơi quá – nhưng mà để cho các vị ý thức được nên chọn lựa con đường nào cho dân tộc, để làm cho đất nước phát triển chứ không thể cứ trì trệ mãi như thế này. Không thể vì đảng, vì chế độ mà để đất nước như thế. Thành ra cuối cùng tôi nói một số trải nghiệm của tôi, là để chứng tỏ rằng chế độ toàn trị người ta chỉ đặt đảng lên trên Tổ quốc và đất nước. Cách đặt vấn đề như vậy hoàn toàn không được.

Còn bây giờ có nhiều người cứ nói đúng sai trong quá khứ. Bây giờ tranh luận cái đó để làm gì? Trong khi phải đoàn kết lại với nhau, vì mục tiêu chung là xây dựng nước Việt Nam hòa bình, thống nhất, dân chủ và giàu mạnh – trong đó có vấn đề tự do. Các quyền tự do của công dân phải được khôi phục lại, chứ không thể nào bị tước đoạt.

Cần phải đoàn kết nhau lại, để từ chỗ nhận thức lại phải cùng nhau hành động, đấu tranh cho một đất nước Việt Nam như vậy mới là đúng. Chứ còn anh nói trước kia bên này đúng, bên kia là sai…có thể nói lúc đó một bộ phận loài người cũng đương có những cái ảo tưởng như vậy. Thành ra việc đó hãy để cho lịch sử phán xét, con cháu ngày sau sẽ phán xét. Cái gì đúng, sai thì những thế hệ sau sẽ nhận định. Còn bây giờ trước mắt phải cùng nhau đấu tranh để xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.

RFI: Xin chân thành cảm ơn luật gia Lê Hiếu Đằng, Phó chủ nhiệm Hội đồng Tư vấn về Dân chủ và Pháp luật thuộc Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam.

 

Thụy My (RFI)

175 Phản hồi cho “Lê Hiếu Đằng: Cần cho lập thêm các đảng đối lập với đảng Cộng sản Việt Nam”

  1. quandannambo says:

    đảng viên dưới 50 tuổi
    chính là
    xương sống của việt cộng
    *
    nếu
    số đảng viên này phản tỉnh
    thì
    chắc chắn 100%

    chế độ độc tài này sụp đổ *

  2. Trực Ngôn says:

    Tôi không đồng tình với tựa đề cuốn sách: “Tổ quốc ăn năn” của ông Nguyễn Gia Kiểng, nhưng tâm đắc với lời phát biểu, trả lời của ông trong cuộc phỏng vấn của Thomas Việt truyền thông DCCT như dưới đây:

    Tình hình dân chủ Việt Nam hiện nay!

    Đã đến lúc người Việt trong và ngoài nước cần phải thẳng thắn đối đầu trực diện với CSVN trong ý nghĩa đối thoại và nếu cần, hãy đấu tranh một cách thật mạnh mẽ bằng những cuộc xuống đường biểu tình bất bạo động.

  3. Lee Hanoi says:

    Thực trạng xã hội Việt nam thì tác giả đúng, nhưng nói người Việt nam đang “vô cảm” và “sợ hãi” e rằng tác giả hơi vội vàng.
    Người ta nhún vai ‘cái nước mình nó thế, làm thế nào được?” là phải, vì tự bản thân họ biết không đủ tài và dũng khí để thay đổi, ông Quốc cũng vậy thôi, ông không vô cảm, không sợ, ông bức xúc lăm nhưng cái tài và dũng khí của ông cũng chỉ đến mức viết lên những dòng này.
    Chống cộng như cha Nguyễn Văn Lý còn ngao ngán: “thay đổi mà lộn xộn thì thà cứ để vậy”. Có phải cha Lý “sợ” sau mấy năm trong tù? Không, chỉ là ông cũng chưa nhìn thấy ai đủ “tầm” và có tài đức để mà lãnh đạo cái sự thay đổi trọng đại ấy.
    Bất cứ sự thay đổi xã hội nào mang tính cách mạng cũng cần có người khởi xướng, tổ chức, lãnh đạo với những mục tiêu đấu tranh cụ thể. Mục tiêu phải phù hợp với nguyện vọng của số đông Sự thay đổi không thể bị cưỡng ép mà nó chỉ xảy ra vào thời điểm lịch sử thích hợp
    Khi VN bị thực dân Pháp đô hộ, dù có những khẩu hiệu rất hay và thiết thực với đại đa số nhân dân “chống thuế”, “tăng lương giảm giờ làm”, “người cày có ruộng”…mục tiêu rất cao cả và rõ ràng: Độc lập và Tự do cho đất nước, dân tộc, xây dựng 1 xã hội mới mà ở đó người dân “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu”, đảng CS Đông Dưỡng cũng mất 15 vận động, đấu tranh và chỉ thành công khi nạn đói năm 1945 xảy ra, đồng thời không có thế lực nào đàn áp nữa: Pháp thua Đức – Nhật, Nhật đầu hàng đồng minh.
    Người khởi xướng phải có tài, có đức. nhưng hiện có ai để người dân không vô cảm và nói “đến lúc rồi đây!”: 1 ông Cù Huy Hà Vũ được tâng bốc nhưng ở Hà nội có mấy người không biết ông từng kiện cả bố đẻ là nhà thơ nổi tiếng Cù Huy Cận chỉ vì cái lối đi? Rồi Nguyễn Văn Đài, Lê thị Công Nhân, Nguyễn Tiến Trung…cũng chỉ rộ lên rồi lại tắt. Mới nhất thì có cô bé Uyên thì quá trẻ và kiêu ngạo muốn làm gương cho tất cả thanh niên Việt. Mấy ông “trí thức” kiểu Nguyễn Quang A thì cho rằng chỉ có các ông “hiểu” quyền của mình hơn 80 triệu người. Ở nước ngoài càng tâng bốc người ta càng nản: chả lẽ nhân tài nước mình chỉ đến thế?
    Mục tiêu đấu tranh thì sao? Quanh đi quẩn lại chỉ có mấy chữ “Dân chủ”, “Nhân quyền”, ‘tự do ngôn luận”, “đa nguyên, đa đảng”. Toàn thứ cho nhà giàu, tịnh không bao giờ thấy nói đến những vẫn đề xã hội thiết thực và bức bối như: Giáo dục, Y tế, thất nghiệp, lạm phát…Khái niệm nhân quyền rất mơ hồ, Liên Hợp quốc thì lên án VN “vi phạm nhân quyền” khi tử hình bọn tội phạm. Thế hóa ra nếu mình đấu tranh cho ‘nhân quyền” tức là đấu tranh cho cả mấy thằng sát nhân máu lạnh như Lê Văn Luyện? “Đa đảng” thì rõ là quyền lợi của giới chính khách, “tự do ngôn luận” chỉ liên quan đến mấy trăm “trí thức” và blogger và không có nó cũng không chết ai.
    Hầu như họ chỉ tập trung kêu gọi loại bỏ vai trò độc quyền của đảng CS VN, nhưng loại bỏ rồi sẽ làm gì, làm thế nào chính họ cũng không biết. Hay nhỉ: vận mệnh của cả 1 đất nước với gần trăm triệu con người mà lại “cứ làm rồi từ từ tính”. Người phương Tây họ vận hành tốt nền dân chủ vì họ “nghĩ rồi mới làm”, làm bất cứ việc gì cũng phải tính đến hậu quả tốt xấu.
    Vấn đề tương lai là xây dựng 1 xã hội dân chủ kiểu Mỹ, tìm kiếm sự ủng hộ của Mỹ và phương Tây thì người Việt chưa quên người “Tây” đã “khai hóa” Việt nam thế nào. Chính sách bất di bất dịch của Mỹ thì rõ như ban ngày: đồng minh là tạm thời, quyền lợi là vĩnh viễn. Người ta đang cố tình quên đi sự bỏ rơi VNCH, sự dối trá của Mỹ trong sự kiện Vịnh Bắc bộ năm 1964, rồi “vũ khí hủy diệt” của Iraq…có phải Mỹ lật đổ Hussein vì “dân chủ” của nhân dân Iraq? Hay chỉ vì dầu mỏ của Iraq? Câu trả lời xin nhường các vị!
    Tóm lại nói người Việt “vô cảm” và “sợ” cũng không sai. Vì họ vô cảm với những mục tiêu đấu tranh không phải của họ, họ sợ đất nước sẽ có nền “dân chủ” như Afganistan, Iraq, Lybia hay Ai cập. Người ta sợ loại bỏ 1 đảng cầm quyền tham nhũng để rồi có nhiều đảng tham nhũng như ở nhiều nước CS cũ.

    • Tien Ngu says:

      Đúng đúng,

      Tất cả chúng ta nên nghe theo lời phân tích, dạy bảo của…Lee Hà Nội…

      Lịch sử cận đại của VN, cũng như của Mỹ và Trung Đông, Lee Hà Nội nắm vững trong…tay. Đấu tranh mà chỉ…quanh quẩn tự do, nhân quyền, thì nghe nó…sang quá, không thực tế, không đến tay người nghèo được. Dựa Mỹ, dựa phương Tây để…đấu tranh, thì càng thêm…bậy bạ, bởi Mỹ và phương Tây, chúng nó rất…láu cá, không nên tin.

      Thế thì, muốn…đấu tranh có hiệu quả, chỉ có nước dựa vào…Lee hà nội mới tìm ra được…ánh sáng cuối đường hầm.

      Tiên Ngu xin tình nguyện bái Lee Hà Nội mần sư phụ, tôn lên làm ông thầy ba…đu.

      Thầy ba…đu, lên tiếng phân tích, là ai cũng thấy ngay rằng thì nà, thầy…ăn đứt những Nguyễn văn Đài, lê thị Công Nhân, Nguyễn tiến Trung, Lê Công Định, bé Phương Uyên…vân vân.

      Mong thầy ba dẫn dắt bà con mau mau đi đến con đường, làm theo lao động, hưỡng theo…ăn chia, í quên, hưỡng theo nhu cầu.

      Bái thầy…

  4. Viet Nam says:

    Tôi là một người dân trong nước, tôi cũng ko là Đảng viên Đảng CS gì hết,tôi cũng ko là cán bộ hay có chức có quyền gì ở đất nước VN tôi hết, tôi là một người dân bình thường và chúng tôi hạnh phúc, tự hào về cuộc sống của chúng tôi hiện tại, một cuộc sống có thể nói là tự do và thoải mái, ko ai đàn áp ai,… . Một cuộc sống ấm no và hạnh phúc. Tôi thay mặc người dân trong nước, nghìn lòng cầu xin mấy vị, đừng đem đa đảng,đa nguyên gì đó vào đất nước chúng tôi đang sống,chúng tôi ko cần những thứ đó, chúng tôi chỉ muống cuộc sống như hiện tại, chúng tôi ko muống như Ai Cập, Syria, Lybia,… . Ai còn có tư tưởng chống phá hay đa nguyên đa đảng gì đó, tức là chống lại những người dân vô tội chúng tôi, cướp đi hòa bình và hạnh phúc của chúng tôi hiện tại đang có. Nếu như NNVN mà chấp nhận đa đảng, tôi sẽ là người đầu tiên lên tiếng phản đối mạnh mẽ. Nhắc lại cho quí vị biết,VN ko thích hợp để đa đảng, ko cần đa đảng, no never multi-Party.Vì vậy,cầu xin quí vị hãy để những người dân chúng tôi được sống hạnh phúc và hòa bình như hiện tại.

    • Tien Ngu says:

      Có ai tin dân bình thường ở Việt nam mà lên diễn đàn nói láo, bơm Việt Cộng không?

      Nốp! nội cái giọng…khoe tự sướng, khoái lên lớp giọng…cò mồi, là ai có ngu lắm như…Tiên Ngu, cũng nhìn ra được chăm phần chăm là…con vẹt, đang hát.

      Còn muốn thuyết phục các nhi đồng bằng danh xưng Việt nam nữa, tội quá anh cò? rẽ tiền vừa phải thôi…

      Thấy thướng quá.

    • Hòa says:

      Lời thú của một cán bộ đảng csvn giả là dân quèn:
      Tôi là một cán bộ csvn trong nước, tôi không là một người dân bình thường và chúng tôi hạnh phúc, tự hào về cuộc sống của chúng tôi hiện tại vì được ăn trên ngồi trước, hút máu dân Việt, và được tự do cướp đất dân để làm giàu. Chưa đủ tôi còn được quyền tham gia cướp công của nông dân VN nhưthu lúa gạo, cà phê, cao su và trả giá bèo cho dân, để họ đời đời là ôsin nô lệ sinh lợi cho chúng tôi.
      Hể tôi bảo dân có tội thì dân không thể nào thoát. Một cuộc sống tự do và thoải mái, tự do đàn áp dân, cướp giết hiếp, làm giàu trên xương máu dân, sống ấm no và phè phỡn thế thì làm sao bỏ được.
      Tôi thay đảng bắt người dân trong nước, nghìn lòng cầu xin đảng đừng cho đa đảng, đa nguyên gì đó vào đất nước VN chúng tôi đang sống, vì cán bộ đảng csvn chúng tôi rất sợ những thứ đó. Chúng tôi chỉ muốn cuộc sống như hiện tại, chúng tôi không muốn dân Việt nổi lên giành lại quyền cũng như lật đổ đảng csvn của chúng tôi như Ai Cập, Syria, Lybia,… . Ai còn có tư tưởng chống phá hay đa nguyên đa đảng gì đó, tức là chống lại đảng csvn giúp những người dân vô tội là nô lệ của chúng tôi, cướp đi hòa bình và hạnh phúc của “riêng” chúng tôi hiện tại đang có.
      Vì thế tôi tin chẳng có NNVN đảng cs nào mà dám chấp nhận đa đảng, vì đa đảng là tự sát như Nguyễn Minh Triết đã nói. Tôi sẽ là người đầu tiên lên tiếng phản đối mạnh mẽ vì bảo vệ đảng là bảo vệ chúng tôi. Nhắc lại cho quí vị biết, VN không thích hợp để đa đảng, không cần đa đảng vì vậy cầu xin quí vị hãy để những cán bộ đảng csvn chúng tôi được tiếp tục sống hạnh phúc và hòa bình để hút máu nhân dân Việt như hiện tại.

  5. VIỆT says:

    Việc ông muốn lập đảng chưa lấy được niềm tin của ai cả. Bởi ông đã có vết chàm. Làm sao có thể tin những gì CS nói ? Thời HCM, CS đã từng cho thành lập 2 đảng Xã hội và Dân chủ … cuội, sau thời gian bịp bợm, thấy hết tác dụng chúng bèn KHAI TỬ 2 đảng trên !
    Đồng thơi với việc lập đảng và phá xiềng của 2 ông, thì tại hải ngoại Phật giáo rầm rộ ” kỹ niệm 50 vị HÁN … thiêu thân” y hệt với PG quốc doanh ! Rồi các ông PG này cũng be be cái miệng là …. CHỐNG CỘNG ??? 50 năm sau tái hiện cái hình ảnh “mang bàn thờ xuống đường” ? Có ai tin không ?
    Trang ” bacaytruc” có bài rất hay và rất chính xác :

    CÓ THỂ NÀO LÀM SỐNG LẠI MỘT TỬ THI ĐÃ ĐƯỢC MAI TÁNG?
    http://bacaytruc.com/index.php?option=com_content&view=article&id=5697:co-th-nao-lam-sng-li-mt-t-thi-a-c-mai-tang&catid=34:din-an-c-gi&Itemid=53

  6. Hòa says:

    1. Người dân được yên ổn làm ăn, các nhà đầu tư nước ngoài yên tâm rót vốn đầu tư, du khách nước ngoài thoải mái, nhẹ nhõm khi tới Việt Nam du lịch. (sic)
    - Có cái gì đó lếu láo trong tuyên truyền trên. Việt Nam thời cs yên ổn và tốt như thế nhưng không hiểu sao cả triệu thanh niên thiếu nữ Việt thời csvn đã phải đi chui làm lao nô, đĩ điếm khắp thế giới. Vừa qua ở Nga, cảnh sát Nga bố ráp bắt hơn nghìn người Việt từ Miền Bắc VN lao động chui, sống và làm như nô lệ, sống kiếp người còn thua súc vật. Chẳng hiểu nổi “Người VN” truyên truyền láo lếu ở topic nầy hay vì dân Miền Bắc thời csvn cực ngu cực hèn nên chỉ thích làm lao nô, nô lệ ở Nga sau khi đã tốn cả chục nghìn đô để được đến Nga? Còn gái Hà Nội thì vượt biên sang Tầu làm đĩ cho khựa chỉ có trong thời đại csvn mà thôi. Sao người Việt thời csvn không chịu “yên ổn làm ăn ở VN” như “Người VN” viết thế kia nhỉ?
    - Du khách nước ngoài thoải mái khi đến VN? Có thật không đây hay lại điêu nữa rồi? Đường xá VN thì dơ bẩn chật hẹp, không khí là thứ trời cho lại bị ô nhiễm nặng, khi ra đường phải khẩu trang. Thức ăn thì độc, không biết phải ăn thứ nào mà không bị trúng độc hoặc bị ung thư. Toilet thì không có đủ cho mọi người khi ra đường. Chẳng những thế những cái toilet công cộng vừa bẩn vừa tởm, du khách nào vào là phải chạy vội ra và ói mữa. Khi ra đường người Việt trong nước không biết rằng mình còn mạng về nhà hay không hay bị chấn thương sọ não. Với NV mà họ còn sợ khi sống ở VN như thế mà bảo du khách du lịch đến VN thoãi mái nhẹ nhõm không thấy láo lếu hay sao? chưa kể những ai ra đường thời nay không bị côn an, du côn, chặc chém, tông xe, và bị cướp chặc dứt cả bàn tay cướp xe hay sao?
    - Nếu nước ngoài yên tâm rót vốn đầu tư thì đâu có cảnh các đại gia VN bỏ chạy. Vừa qua bầu Đức của Hoàng Anh Gia Lai cũng muốn thu vén của cải, bỏ bớt đầu tư để bỏ chạy … sang ngoại bang Myanmar. Thế đấy, NV trong nước còn muốn bỏ chạy mà lại tuyên truyền điêu rằng tư bản nước ngoài rót vốn đầu tư vào VN hôm nay hay sao? Và nếu thật là VN tốt cho giới đầu tư như vậy thì địa ốc của bọn csvn hôm nay và các đại gia đâu có chết hằng hà như thế hôm nay?
    2. Đúng là so với người dân Tuynidi, Ai Cập, Syria, thậm chí cả với người dân Mỹ tôi thấy mình thật sự là người may mắn khi sống một cuộc sống mà không bị nơm nớp lo sợ tính mạng của mình có thể bị đe dọa bất cứ lúc nào. (sic)
    - Khi nước Tunisia bị dân Á Rập nổi lên lật đổ Gadhafi, biết bao dân VN làm công ở đó mà đảng csvn nhờ Mỹ giúp họ rời Tunisia. Khi Lebanon bị Isreal đánh, biết bao dân VN làm osin ở đó sợ hãi xin NV cưú giúp và tìm cách đưa họ về VN. NV hải ngoại (Tiến Sĩ Thắng) đã giúp giải cứu những đám người Việt Nam đi lao động ở các quốc gia như Jordan, Malaysia, Indonesia, Đài Loan … họ lao động dưới dạng nô lệ được đảng csvn xuất khẩu như nô lệ, hút máu lao động của họ tại quê người, sau khi đã cướp sổ đỏ dưới dạng tiền đặt cọc xuất ngoại. Vì thế, khi họ bị bạc đãi và bị đánh đập họ đã kêu gào NV tự do giải cứu.
    Link ở đây để chứng thực:
    Rescuing 176 Vietnamese workers in Jordan (English subtitle)
    http://www.youtube.com/watch?v=XIpqxC5L1Fs
    *
    Lao Động Viet Nam tại Jordan bị ngược đãi
    http://www.youtube.com/watch?v=KoeAFllD6Pg&feature=related
    *
    Vietnamese Laborer #2 (Malaysia)
    http://www.youtube.com/watch?v=OGSgNK9zRZg&feature=related
    *
    Nô Lệ Việt Nam 1 (ở Đài Loan)
    http://www.youtube.com/watch?v=Cs3J8WNKdOg&feature=related
    *
    Nô Lệ Việt Nam 2 (ở Đài Loan)
    http://www.youtube.com/watch?v=7TKtGEHrWA8&feature=related
    *
    Nô Lệ Việt Nam 3
    http://www.youtube.com/watch?v=dV94AMrlA5w&feature=related
    *
    Vietnam Human Trafficking – 01 (nạn buôn người làm điếm ở Đài Loan)
    http://www.youtube.com/watch?v=OrWONkFPDt0&feature=related

    Ấy thế mà có kẻ tuyên truyền điêu là VN tốt hơn các xứ kia, kể cả Mỹ. Có muốn tuyên truyền điêu thì cũng nên dùng cái đầu suy nghĩ thay vì cái đít nhá!

  7. Trực Ngôn says:

    Đảng và nhà nước CSVN thường rêu rao là VN “dân chủ” gấp trăm lần tự bản là vầy; trói chặt đối thủ đưa lên đấu đài để cho “đấu sĩ” nhà nước mặc sức đấm đá, nếu đối thủ vẫn còn cựa quậy được thì cho CA giả côn đồ và “quần chúng tự phát” dùng phân trộn nhớt ném vô nhà, hoặc là chơi trò đánh lén, bắt cóc!

    Mong rằng ông Lê Hiếu Đằng và các “đồng chí” của ông cần phải đề cao cảnh giác, lên tiếng mạnh mẽ hơn nữa, cần phải thành lập ngay đảng đối lập với những hành động cụ thể để gây niềm tin cho nhân dân!

    Người dân ở Bình Dương khiếu kiện hàng chục năm mà nhà nước không thèm đoái hoài xem xét giải quyết, quan bênh quan, phủ bênh phủ, huyện bao che cho cấp dưới, đến nỗi người dân thất vọng ê chề phải đến văn phòng Công Lý và Hoà Bình của DCCT xin giúp đỡ và cố vấn về pháp luật, nhưng bị CA Bình Dương hăm he doạ nạt, gây khó dễ đủ điều!

    Dân oan Bình Dương bị công an quấy nhiễu vì đến VP Công lý – Hòa bình!

    Cũng chỉ vì độc đảng độc quyền lãnh đạo mà CSVN lộng hành, coi thường người dân! Rất mong ông Lê Hiếu Đằng và các trí thức yêu nước hãy sớm có những hành động cụ thể để chận đứng những hành động kiêu binh của đám quan chức, CA này!

  8. Người VN says:

    Nhân loại đã bước sang năm thứ 13 của thế kỷ XXI. Khi thế giới chuyển giao từ thế kỷ XX sang thế kỷ XXI nhiều người đã từng trông mong, kỳ vọng thế kỷ XXI sẽ là thế kỷ của hòa bình, phát triển, sẽ không còn những vụ khủng bố đẫm máu, những cuộc nội chiến đầu rơi, máu chảy, người dân trên toàn thế giới được hưởng hạnh phúc trọn vẹn.

    Nhưng rồi thực tiễn đã diễn ra không như những gì mọi người kỳ vọng, thậm chí tình hình thế giới có vẻ đang ngày càng phức tạp và bất ổn hơn. Chảo lửa Trung Đông-Bắc Phi sau những phút phấn khởi ban đầu của làn sóng “mùa xuân ả rập” giờ đây lại đang đắm chìm trong bất ổn chính trị. Những cuộc đụng độ đẫm máu với hàng trăm người chết tại Ai Cập khiến Chính phủ lâm thời phải ban hành lệnh giới nghiêm.

    Sự giao tranh quyết liệt giữa lực lượng ủng hộ chính phủ đương thời tại Syria với phe đối lập đã khiến cho con số người thiệt mạng tại Syria lên tới con số hàng chục nghìn. Mới đây nhất vụ sử dụng vũ khí hóa học đã làm hơn 300 người chết và hàng trăm người bị thương. Đất nước Syria tan hoang bởi chiến sự. Tại Tuynidi người dân lại đang biểu tình rầm rộ đòi Chính phủ từ chức. Tại Yemen, AlQueda vừa tiến hành một vụ đánh bom tại thủ đô Sana khiến hàng chục người chết và bị thương. Tại Iraq những vụ đánh bom xảy ra như cơm bữa. Ngay tại nước Mỹ “thiên đường của tự do” cững vừa mới lại có một vụ xả súng tại bang Florida khiến 3 người chết và một số người khác bị thương. Có thể nói thế giới ngày nay đang trở nên quá bất ổn và người chịu thiệt thòi nhiều nhất chính là những người dân vô tội.

    Từ những câu chuyện của thế giới liên hệ tới bản thân, tôi lại thấy mình thật sự là người may mắn khi là người Việt Nam. Ở Việt Nam dưới vai trò lãnh đạo duy nhất của Đảng Cộng sản, do không có cơ chế đa đảng, không có sự cạnh tranh quyền lực giữa các đảng phái nên nền chính trị hết sức ổn định. Không có khủng bố kiểu như trên thế giới, không có những vụ bạo động như ở Tuynidi, Ai cập, không có những vụ xả súng hàng loạt…

    Người dân được yên ổn làm ăn, các nhà đầu tư nước ngoài yên tâm rót vốn đầu tư, du khách nước ngoài thoải mái, nhẹ nhõm khi tới Việt Nam du lịch. Đúng là so với người dân Tuynidi, Ai Cập, Syria, thậm chí cả với người dân Mỹ tôi thấy mình thật sự là người may mắn khi sống một cuộc sống mà không bị nơm nớp lo sợ tính mạng của mình có thể bị đe dọa bất cứ lúc nào. Những người dân Ai cập, Syria hiện nay họ chỉ mong có được những ngày tháng yên bình như người dân Việt Nam. Nếu như tôi không may mắn được đầu thai là người con đất Việt, là công dân Việt Nam mà đầu thai là một người nào đó tại Syria, Ai cập thì biết đâu giờ này tôi đã “yên giấc ngàn thu” khi nằm trong số hơn 300 người bị thiệt mạng bởi vũ khí hóa học ở Syria hay trong số gần 600 người chết tại Ai Cập trong những ngày đầu tháng 8 vừa rồi.

    Càng nghĩ về sự may mắn của mình tôi lại nghĩ tới ý kiến của một số người thời gian vừa qua như ông Lê Hiếu Đằng, luật sư Trần Vũ Hải cho rằng nên thành lập thêm các đảng đối lập ở Việt Nam. Từ bài học bất ổn của các nước trên thế giới tôi nghĩ trong lúc này thật sự không cần thiết phải đặt ra vấn đề phải thực hiện đa đảng tại Việt Nam.

    Bởi ai cũng biết nếu thực hiện đa đảng cái chúng ta dễ đánh mất nhất đó chính là sự ổn định về chính trị. Mà chính trị bất ổn thì người dân chúng ta sẽ bị ảnh hưởng chẳng khác gì người dân Ai cập, Syria. Do đó với tư cách một người dân Việt Nam tôi nghĩ các cơ quan chức năng cần phải kiên định không thực hiện đa đảng tại Việt Nam bởi cái chúng tôi cần nhất đó chính là sự ổn định về chính trị. Ổn định về chính trị cũng có nghĩa là cuộc sống, tính mạng, sức khỏe của chúng tôi, con cái chúng tôi được đảm bảo.

    • Tien Ngu says:

      Nói theo kiểu anh cò mồi có nghĩa rằng thì là, thôi…thế nhân gian Việt Nam hãy tiếp tục cúi đầu mà nghe theo nhà nước và đảng Việt Nam Cộng…láo chúng nó dìu dắt.
      Không nên…cự cãi rồi sinh ra đánh nhau, người sống ta chết…

      Ai mò cua, móc bọc cứ tiếp tục mò cua, móc bọc.
      Ai sướng cứ tiếp tục…sướng…

      Sướng mà…láo, gây nên một phong trào…láo mà sống. Cả nước thành…láo, cúng nhau ca bài…luôn tự sướng, ai cười kệ họ.

      Xin lỗi anh cò mồi nghe. Con người khác với con vật. Con vật nó sống theo bãn năng, còn con người có…đầu óc.

      Sao gom người thành bầy đàn, suốt đời nhắm mắt đi theo Cộng láo được?

      Đảng Cộng sản vận hành đất nước không khá, bất bình đẳng, chuyên nói láo, phải để cho đảng không Cộng sản thay thế chớ? Ấy mới là điều công bằng, phải lẽ…

      Trường hợp này, đánh nhau, giết nhau có xãy ra, là vì lũ Cộng quá…cố lì, không chịu…nhường nhịn cho người khác…làm tốt hơn chúng nó mà thôi. Chúng không…cố lì, làm gì có chuyện giết chóc, bom đạn như bên các quốc gia Hôi giáo Trung Đông?

      Cho nên, ní nuận rằng thì nà người VN sẽ…ăn bom, banh xác như các phe Trung Đông nếu có đảng phái nhào ra cạch tranh với đảng Cộng, là một cái ní nuận…bất lương…
      Bớt tiếp tục…láo tí đi

  9. Trần Đại Phú says:

    Trích: “trong bài viết tôi đặt vấn đề là bây giờ bỏ qua quá khứ, khép lại đi để đừng có thù hận, đoàn kết với nhau đấu tranh cho một nước Việt nam thật sự dân chủ. Đó là lợi ích chung của dân tộc, của đất nước, của người dân. Chứ còn những người còn hận thù, nói này nói kia, tôi cho là thiểu số không phải số đông; nhiều trí thức nước ngoài người ta rất chia sẽ quan điểm của tôi. Nhiều người chia sẽ quan điểm với những trí thức trong nước là xây dựng một xã hội dân chủ trong đó quyền của người dân được tôn trọng.

    Kính chào ông Lê Hiếu Đằng

    Từ ngày Ông lên tiếng muốn thành lập một đảng chính trị đối lập với đảng CSVN tôi theo dõi khá sát sao, phần đông đều tán đồng ý kiến của Ông, một số người “nghi ngờ”, cho rằng “dân chủ cuội” cũng là điều dễ hiểu, vì nhân dân VN đã bị ông Hồ và đảng CSVN lừa gạt quá nhiều rồi, sự nghi ngờ ấy là điều tất nhiên, chớ không phải “hận thù” này nọ. Câu nói này của Ông có thể gây thêm hiểu lầm mà thôi!

    Tôi hiểu rằng, lý tưởng của các Ông đã bị đảng CSVN lạm dụng và phản bội, vì vậy sự phản tỉnh của các Ông rất đáng được hoan nghinh, hành động vì Dân Chủ của các Ông, nếu xuất phát từ đáy lòng yêu nước, quyết chống lại độc tài chuyên chính, lại càng đáng trân trọng hơn!

    Tuy nhiên, điều quan trọng là các Ông hãy chứng minh cho mọi người thấy là các Ông đã “thực tình phản tỉnh” bằng những hành động cụ thể và quyết tâm dấn thân vì lợi ích chung của dân tộc, của đất nước!

    Kính chúc các Ông thành công!

    • BUILAN says:

      Viết thêm nưã cũng chừng ấy thôi !
      Tôi trân trong đón nhận chia xẽ , đồng tình ! Chứng tỏ là tôi đã đọc kỹ
      Bold lên như mời gọi ! Phaỉ thật lòng đón nhận cả những hoài nghi chính đáng !
      Ai không “CẢNH GIÁC” mới là ngây thơ

      Kính chào ông Lê Hiếu Đằng
      Từ ngày Ông lên tiếng muốn thành lập một đảng chính trị đối lập với đảng CSVN tôi theo dõi khá sát sao, phần đông đều tán đồng ý kiến của Ông, một số người “nghi ngờ”, cho rằng “dân chủ cuội” cũng là điều dễ hiểu, vì nhân dân VN đã bị ông Hồ và đảng CSVN lừa gạt quá nhiều rồi, sự nghi ngờ ấy là điều tất nhiên, chớ không phải “hận thù” này nọ. Câu nói này của Ông có thể gây thêm hiểu lầm mà thôi!

      Tôi hiểu rằng, lý tưởng của các Ông đã bị đảng CSVN lạm dụng và phản bội, vì vậy sự phản tỉnh của các Ông rất đáng được hoan nghinh, hành động vì Dân Chủ của các Ông, nếu xuất phát từ đáy lòng yêu nước, quyết chống lại độc tài chuyên chính, lại càng đáng trân trọng hơn!

      Kính

  10. Hòa says:

    Vậy là sự hiểu biết của chữ Tự Do- Dân Chủ – Nhân Quyền của Vu Hai Au quá lùn rồi.
    - Mỹ “nghe lén cả những nước gọi là đồng minh của mình” cái nầy gọi là sứ mệnh tìm hiểu bí mật của ngoại bang (dù có là đồng minh) bằng cách “dọ thám” lấy tin tình báo để hành động sáng suốt đem lại lợi ích cho quốc gia Mỹ.
    Thời nay, nhờ hi-tech kỹ thuật cao mà Mỹ dùng software giám sát hành động dọ thám hoạt động thay điệp viên săn tin và có hiệu quả cao hơn và nhanh hơn.
    Chẳng phải từ xưa đến nay, từ Tam Quốc Chí của Tầu cho đến chiến lược chính trị thế giới thời nay đều có hành động tìm hiểu đối phương để hành động sáng suốt đem lại lợi ích cho ta hay sao?
    Chẳng phải ông bà ta từng dạy bảo rằng “biết người biết ta trăm trận trăm thắng”? Vậy chẳng phải từ xưa đến nay gọi những việc làm đó là “điệp viên” dùng để hành động và dọ thám, vào thẳng lòng địch, để tìm hiểu, để hoàn thành sứ mệnh, đem lợi ích cho quốc gia hay sao?
    Chẳng phải đảng csvn ca ngợi hành động “nằm vùng hoạt động” “nằm vùng lấy tin” của cán bộ csvn Phạm Xuân Ẩn như một thí dụ giả làm nhà báo phóng viên của VNCH đem lại lợi ích cho đảng csvn nên đáng vinh danh hay sao?
    Chẳng lẽ thời nay chẳng có nước nào hoạt động tình báo lấy tin mật mà chỉ có Mỹ?
    Hay chẳng lẽ vì đảng csvn hoạt động lo-tech (kỹ thuật lùn hahaha) rồi ganh tị với phương pháp hi-tech thu thập tin tình báo nhanh của Mỹ?
    Hay chẳng lẽ vì đảng csvn bất lực trong cách phản biện những gì Mỹ tố giác đảng csvn không có tự do nhân quyền cho dân VN mà đảng dùng tin nầy để bôi bác?
    Mỹ hoạt động thu thập chứng cớ đế giúp chống khủng bố tội phạm là đem lại lợi ích cho dân Mỹ. Bình thường ai cũng được nhân quyền bảo vệ, nhưng một khi đã là khủng bố, tội phạm để giết hại xâm phạm kẻ khác mà cũng đòi nhân quyền bảo vệ có khác gì bảo:
    - ê thằng giết người kia! tao cho phép mầy sử dụng nhân quyền của mầy để tự do giết, cướp, hiếp tao. Nếu tao tướt mất nhân quyền của mầy thì tao “mị” mầy đấy.
    Chính vì lối suy nghĩ lùn khi đảng csvn bất lực trong phản biện lại những gì Mỹ tố giác bọn csvn vi phạm tự do nhân quyền của dân VN mà phát biểu cực lùn.
    Nên nhớ tự do nhân quyền của bạn chấm dứt khi bạn chạm phải (đụng phải) tự do nhân quyền của kẻ khác. Tự do không có nghĩa mình có tự do gây hại cho kẻ khác. Và mình có nhân quyền cũng không có nghĩa mình có quyền chà đạp lên nhân phẩm kẻ khác. Get it? I get you get naught.
    Đã là phường ăn cưóp mà còn la làng. Bỏ cơ hội bắt tay với phường ăn cướp giết người như bọn csvn thì chẳng có gì phải tiếc rẻ.

Phản hồi