|

Một thời đa nguyên, sao lại phú quý giật lùi?

images (2)

Ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng trong cơn cao hứng bốc đồng tự vỗ ngực khoe về ‘’đảng ta’’ rằng ’’Dân chủ đến thế là cùng!’’ Câu nói còn gây ấn tượng rất lâu vì đó là nói lấy được, nói ngược với sự thật.

Hãy đi từ định nghĩa của khái niệm ”dân chủ‘’.

Trên thế giới, từ điển nước nào cũng định nghĩa rằng ‘’dân chủ có nghĩa là người dân có quyền tự do, có tiếng nói trong xã hội, người dân được tự do tham gia cuộc sống chính trị – xã hội – văn hóa của đất nước’’. Cũng có định nghĩa cụ thể hơn là ‘’chế độ dân chủ là chế độ trong đó người công dân có quyền tự do ứng cử, bầu cử để lựa chọn đại biểu của mình qua các cuộc bỏ phiếu tự do, trực tiếp và kín’’.

Ông Nguyễn Phú Trọng đã lú lẫn thật sự khi lầm tưởng rằng Việt Nam do ông lãnh đạo đang ở trong hàng ngũ những nước dân chủ nhất, ‘’thế là cùng!‘’, không ai có thể hơn. Ông nói tỉnh như không, không chút ngượng ngùng. Tôi xin chứng minh rằng trải qua hơn 70 năm cầm quyền đảng CS đã liên tiếp lùi trên con đường dân chủ hóa đất nước; hậu quả là nước VN năm nay còn lạc hậu xa so với năm 1945 – 1946. Đảng đã dẫn đất nước thoái hóa, phú quý giật lùi, một cách rất nguy hiểm.

Trong cuộc Cách mạng tháng Tám, khởi nghĩa và xây dựng chính quyền mới mang tính chất đa nguyên, đa đảng thật sự tuy chưa đầy đủ. Bên cạnh đảng CS còn có đảng Xã hội, đảng Dân chủ, dù chỉ là kiểu tổ chức ngoại vi của đảng CS nhưng nó vẫn mang sắc thái đa nguyên, có phản biện nghiêm chỉnh. Trong Quốc hội đầu tiên cuối năm 1946 đảng Dân chủ VN có 46 đại biểu; đảng Xã hội VN có 24 đại biểu; số nhân sỹ không đảng phái 143 người; VN Cách mạng đồng chí Hội – còn gọi là đảng Việt Cách – có 20 đại biểu; VN Quốc dân đảng – còn gọi là Việt Quốc – có 50 đại biểu; đại biểu của Việt Minh, tức là của đảng CS, (đã giả vờ giải tán ) là 120 đại biểu, trong tổng số 333 đại biểu.

Cần chỉ rõ số 213 đại biểu Quốc hội ngoài đảng ấy đã đóng góp không nhỏ cho cuộc cách mạng mới ở thời trứng nước. Tiêu biểu là những nhân vật như Hoàng Xuân Hãn, Hoàng Minh Giám, Phan Anh, Tạ Quang Bửu, Trần Đăng Khoa, Vũ Đình Hòe, Vũ Trọng Khánh, Dương Đức Hiền, Nguyễn Văn Huyên, Đặng Phúc Thông, Hoàng Đạo Thúy, Đỗ Đình Đạo, Trịnh Văn Bính, Lê Tư Lành, Hoàng Minh Chính, Hoàng Tích Trí, Đỗ Đức Dục, Nguyễn Lân, Trịnh Văn Bính, Nguyễn Văn Tố, Ngô Tử Hạ, Huỳnh Thúc Kháng, Phạm Bá Trực, Phan Kế Toại, Đặng Văn Hướng, Vi Văn Định, cựu Hoàng Vĩnh Thụy, Ngô Tử Hạ, Phạm Bá Trực, Lê Hữu Từ, các Bác sỹ Tôn Thất Tùng, Trần Duy Hưng, Trần Hữu Tước….
Các nhân vật ngoài đảng trên đây hoạt động thật sự trên các lĩnh vực và trách nhiệm của mình, cống hiến thật sự vào đại sự quốc gia, lôi cuốn hàng chục vạn, hàng triệu người như giới trí thức sinh viên thanh niên, khối kinh doanh tiểu thương tiểu chủ, khối phụ nữ, khối viên chức quan lại cũ, khối văn nghệ sỹ, nông dân, cựu binh sỹ thời Pháp, không sao kể hết. Không có những hoạt động cụ thể ấy, một mình đảng CS với số đảng viên chỉ 2, hay 3 nghìn người chỉ như nước bỏ biển. Hàng triệu thanh niên phụ nữ hăng hái vào các hội thanh niên cứu quốc, phụ nữ cứu quốc, lao động cứu quốc, thanh niên xung phong, các hội mẹ chiến sỹ, tổ chức Tuần lễ vàng, Mùa đông chiến sỹ, Hũ gạo kháng chiến, xây dựng quân đội nhân dân, dân quân, tự vệ rộng khắp, phục vụ tiền tuyến, ủy lạo chiến sỹ, cấp cứu trong thời chiến… Một mình đảng CS đố làm được việc gì ra trò trong suốt những năm gian khổ chồng chất ấy. Trên mặt trận sản xuất, kiến quốc, trên mặt trận quốc phòng, ngoại giao, y tế, giáo dục, trật tự trị an, lực lượng ngoài đảng CS luôn đóng vai trò nòng cốt, quyết định trực tiếp như thế. Đó là hình ảnh tuyệt đẹp của chủ trương đa nguyên, quyết sách đa nguyên, đảng CS không thể riêng một mình làm hết mọi chuyện.

Thế rồi tình hình quan hệ giữa đảng và người ngoài đảng xấu dần đi. Khi tình hình ổn định, đảng CS loại dần các nhân vật ngoài đảng, bao biện chiếm hết các chức vụ lớn nhỏ, người ngoài đảng trí thức nhân sỹ có tài dần dần chỉ còn chỗ tượng trưng vô duyên trong Mặt trận Tổ quốc là công cụ sai bảo của đảng. Bệnh kiêu ngạo công thần của đảng dần dần nặng nề thêm từ sau Cải cách ruộng đất, rồi Cải tạo nông nghiệp bằng Hợp tác hóa cưỡng bức, lại còn Cải tạo công nghiệp và thương nghiệp, đánh vào nông dân chủ yếu là trung nông và địa chủ dân tộc, đánh vào tư sản dân tộc, tiểu thương, tiểu chủ, giai cấp trung lưu là thành phần đông đảo nhất trong xã hội, là lực lượng sản xuất hùng hậu nhất. Sau đó là đánh Nhân Văn Giai Phẩm, khóa mồm giới văn học đòi tự do sáng tác.

Cái tệ khinh dân, kiêu ngạo CS càng nặng khi áp dụng công khai nền chuyên chính vô sản, coi giai cấp cao hơn dân tộc, coi ông anh CS Liên Xô và ông anh CS Trung Quốc cao hơn anh em ruột thịt, gia nhập phe XHCN, phe Cộng sản Quốc tế, tự nhận một cách vinh dự (hão huyền) là tiền đồn của phe XHCN, làm cho chiến tranh kéo dài, coi bà con ruột thịt ở miền Nam như kẻ thù không đội trời chung, nâng độ căm thù giai cấp lên tột đỉnh. Khi tiêu diệt quân đội, đồng bào miền Nam trên một nghìn (thật ra là bịa đặt thổi phồng quá đáng) hay chiếm được một chi khu thì báo đảng phải in chữ đỏ để ăn mừng.

Để chế độ nhất nguyên độc đảng ngự trị vững chắc, đảng CS quyết bóp chết hai đảng Xã hội VN và đảng Dân chủ VN, một hình ảnh giả tạo của thể chế đa nguyên để lừa bịp nhân dân và thế giới. Từ những năm 1970, Bộ Chính trị CS đã lập Ban cán sự đảng CS trong hai đảng Xã hội VN và đảng Dân chủ VN, ngăn chặn không cho kết nạp thêm đảng viên trẻ, làm cho 2 đảng già cỗi dần, chỉ còn các ông cụ bà già trên dưới 60 tuổi, kiệt sức.

Hiến pháp 1980 đưa vào Điều IV quy định: ’’Đảng CS VN vũ trang bằng chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước, lãnh đạo xã hội , là nhân tố chủ yếu quyết định mọi thắng lợi của cách mạng VN‘’, một quyết định vi hiến vì không qua ý dân, không trưng cầu ý dân. Đây là chép theo Điều V của Hiến pháp Liên Xô quy định vai trò độc tôn của đảng CS Liên xô, sau này ông Gorbachev cho rằng rằng Điều V mang tính chất phát xít là một nguyên nhân cơ bản dẫn đến sự tan vỡ của đảng CS Liên Xô năm 1990-1991.

Theo lệnh của Bộ Chính trị, tháng 7/1988 đảng Xã hội VN tuyên bố tự giải thể không kèn không trống, tự lịm đi. Đây là đảng do ông Phan Tư Nghĩa và Nguyễn Xiển thành lập tháng 7/1946, tiền thân là một chi bộ của đảng Xã hội Pháp SFIO Pháp ở Đông Dương hoạt động từ năm 1939, với những đảng viên là Hoàng Minh Giám, Phan Anh, Nguyễn Văn Huyên, Đặng Phúc Thông, Nguyễn Cao Luyện … Ông Võ Nguyên Giáp khi dạy học ở Hà Nội cũng từng tham gia chi bộ đảng SFIO này.

Đến tháng 10/1988 đến lượt đảng Dân Chủ VN bị giải thể. Đảng Dân chủ VN thành lập ngày 30/6/1946 từng có 46 ghế trong Quốc hội I với các ông Đỗ Đức Dục, Tôn Quang Phiệt, Dương Đức Hiền, Cù Huy Cận, Vũ Trọng Khánh, Vũ Đình Hòe, Hoàng Minh Chính, Huỳnh Văn Tiểng…

Sau 1975, Măt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam cũng bị chung số phận theo kiểu vắt chanh bỏ vỏ như thế, chấm dứt phũ phàng một thời đa nguyên dù chỉ là hình thức. Các ông Nguyễn Hữu Thọ, Huỳnh Tấn Phát, Trương Như Tảng, bà Dương Quỳnh Hoa, cho đến bà Nguyễn Thị Bình cũng ngậm ngùi cay đắng, dẫn đến bà Hoa trả lại thẻ đảng CS, ông Trương Như Tảng, ông Lê Văn Hảo sang Pháp.

Tất cả tình hình trình bày trên đây nói rõ rằng khi nào lãnh đạo CS thực hiện đa nguyên, tôn trọng và hợp tác với người ngoài đảng, tôn trọng trí thức nhân sỹ, đảng viên các đảng bạn, tôn trọng các nhà tư sản dân tộc, các tiểu chủ, tiểu thương và nông dân kể cả các địa chủ dân tộc… thì tình hình ổn định, xã hội an bình, giành thắng lợi trong đấu tranh chung. Do chủ trương đa nguyên, đảng CS được sự ủng hộ, hợp tác, phối hợp của các thành phần dân tộc ngoài đảng, đất nước yên bình, phát triển. Cho đến khi đảng CS dở chứng, phản bội đường lối đa nguyên, giương lá cờ độc đảng duy nhất, còn hiến pháp hóa trên Hiến pháp 1980 và 1992 thì đảng liên tiếp phạm sai lầm, xa rời nhân dân, quan liêu trịch thượng, tha hồ tham nhũng và lãng phí của dân vô hạn, phô trương hình thức, biên chế viên chức, công an không hạn chế, phong tướng công an gấp một trăm lần thời chiến (thời đó chỉ có ba tướng, bộ trưởng, thứ trưởng CA đều là viên chức không cấp bậc, hiện nay là hơn 300 tướng)… chưa nói đến ngân sách mù mờ gian dối, tiêu phí bừa bãi tiền của dân không ai kiểm soát. Đảng CS đã biến chất, thoái hóa, xuống cấp, sa đọa, suy thoái không có cách nào kìm hãm nổi. Trong một quốc hội đa nguyên, nhà nước đa nguyên không thể nào có những chuyện tệ hại đến tận cùng như thế.

Nếu đảng CS biệt giật mình tỉnh ngộ, nhận ra tất cả tai họa do chế độ độc đảng duy nhất gây ra, trở lại với khối đoàn kết dân tộc đa nguyên, có quốc hội đa nguyên, chính phủ đa nguyên, tôn trọng người ngoài đảng, mọi tổ chức xã hội dân sự, thì may ra đảng CS mới trở thành một chính đảng đứng đắn, bình đẳng với các tổ chức chính trị khác của dân tộc. Và sẽ không thể có tham nhũng lãng phí vô độ, xã hội xuống cấp thê thảm như hiện nay.

Chắc chắn là khi có chế độ đa nguyên, có thăng bằng, tranh đua bình đẳng, ba quyền phân lập, tư pháp công minh, tài chính minh bạch, sẽ không thể có món nợ khủng, nạn dân oan, giáo dục lạc hậu, y tế bệ rạc, cũng không có quốc nạn Bắc thuộc ô nhục hiện nay.

Bộ Chính trị cùng toàn đảng CS phải tỉnh ngộ. Bước đầu hiện nay là tôn trọng các công dân tự ứng cử thành một quốc hội có tý chút tính chất đa nguyên như một đột phá chính trị quan trọng, mở dần tính chất đa nguyên, như các nước dân chủ bình thường khác, đó là con đường cứu nước duy nhất hiện nay.

Xa dân, khinh dân, vô ân bạc nghĩa với dân, một mình một chiếu tự tung tự tác, tự nhận là nhân tố duy nhất làm nên thắng lợi của đất nước là con đường tự sát của đảng CS. Để xem đảng CS đối xử với những công dân tự ứng cử ra sao để xem thử đảng CS đã nhận ra sai lầm của chế độ độc đảng tệ hại ra sao hay chưa? Xin hãy chờ xem.

Blog Bùi Tín (VOA)

7 Phản hồi cho “Một thời đa nguyên, sao lại phú quý giật lùi?”

  1. tonydo says:

    KÍnh Cụ Bùi Tín!
    Xin Cụ qua BBC đọc bài; (Đài Loan hồi tưởng thời kỳ “Khủng Bố Trắng”) để hiểu tại sao hồi đó Trung Cộng đã không chiếm được Đài Loan, và nhờ đó họ mới giàu mạnh như ngày nay.

    Tưởng Thống Chế cùng đàn em có thể đã quá tay với một số người để đến nỗi gây ra nhiều vụ oan khuất. Tuy nhiên đây là bài học căn bản cho những ai còn nằm mơ chuyện Hòa Giải, Hòa Hợp, bầu cử, bầu cung với đảng cộng sản Việt Nam.

    Nó cũng cho chúng ta một kinh nghiệm rõ ràng, minh bạch:
    Trong hoàn cảnh đất nước chưa yên bình, giặc đang ở sát nách, phải có kỷ luật sắt đá với dân chúng. Đây không phải là lúc nói chuyện dân chủ, dân quyền theo tiêu chuẩn của các nước phương Tây an bình, thịnh vượng.

    Quyền của người Việt Nam, trong lúc này là, được chết cho quê hương yêu dấu. Chấm hết!
    Cựa gà không thể đâm thủng xe tăng Type 99G phiên bản mới nhất Tàu Khựa, súng tự chế không đánh chìm được hàng không mẫu hạm Liêu Ninh.

    Phải vùng lên tiêu diệt cộng sản, thành lập một chính phủ Quân Nhân thật kỷ luật như Tưởng Thống Chế Chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, không để một bóng Tàu Khựa bén mảng tới đất nước chúng ta.

    Giữ từng mảnh đất, từng đảo nổi, đảo chìm cho tới ngày Trung Quốc không còn là mối đe doạ trực tiếp tới đất nước con Rồng, cháu Tiên nữa.

    Lúc đó, khi đất nước đã an bình, sẽ cho dân học hành, xây dựng Dân Chủ! Đó là con đường duy nhất để bảo vệ quê hương và đưa Việt Nam đến phú cường.
    Kính Cụ!

  2. tèo says:

    người góp ý nhớ đã đọc đâu đó là Nguyễn Xiễn và Hm Chính gặp Hô ly và xin lập đãng . Hồ ly cười .noí (đai khái) đề nghị cũng phải 2 “chú ” cứ tiến hành như vậy đãng ta có thêm bộ mặt dân chủ và sinh hoạt hào hứng hơn .Có chi mô !
    Hai người được sự đồng ý của Hô ly lập ra 2 đãng dân chủ và xã hội cuội…
    Và mổi khi hop đãng ,KHÔI HÀI NHÂT ,là thũ tướng đồng -bán- nước tới dự ,c ó khi võ nguyên giáp hay đich thân Hô ly tới “ban ” chỉ thị….
    Hai đãng này “hữu danh vô thực ” nên khi “đãng trưởng 2×50 cũng 2×50 luôn.
    Và người dân miền Nam tới nay chẳng ai biết ngoài CS còn có đãng nào khác. Ho hầ như không đẻ ý đên….
    Cho nên BT tới hôm nay còn cho là đãng cs của NPT giật lùi so vói thời trước có đúng như vậy không ?Có lẻ tuổi già đầuóc châ.m lụt hay có thể chỉ nhớ cái mình đáng nhớ còn quên hết,lú lẩn…Tật cả dưới quyền một đãng cộng sản với “chuyển chính vô sản “không ai làm gì được hết.Do đó xưa nay gì cũng chĩ là vậy,Ngày xưa ,dãng cộng sản hợp tác vói nhưng người ngoài dãng và vói những đãng khác dó đãng lập ra cho có vẻ dân chủ vì có lẻ cs lúc đó còn yếu và cần dựa vào các nhà trí thức không CS ,những người thuộc đãng khác đẻ lấy lòng dân chúng …Đến khi được rồi thì “ném” chúng đi.,chĩ còn lại một đãng cs “độc tôn”mà thôi. Cho nên các đãng dân chũ xã hội,hay MTGPMN cũng thực tế BỊ giãi tán hay tự động tan hàng khi CS Hồ đã đạt được mục đích.
    Đã là chủ trương của đãng cs vn thì trước sau gì cũng chỉ có một.Không phải ngày xưa
    VC hợp tác vói trí thức và đãng phái không cs là xưa hơn nay .mà là “chính sách và đường lối ” nhất quán của Cs xưa nay vẫn vậy.Lợi dụng ai thì lới dụng ngay cả xương máu con người ,đẻ củng cố
    và phát huy đãng cs VN.mà thôi .Ngay cả bây giờ cũng vậy !
    THƯ VẬY THÌ KHÔNG PHẢI CÓ 01 THỜI DA NGUYÊN THỤC SỰ,VÀ NAY LẠI GIÂT LÙI.
    Không phải vậy vì họ có ĐÂU CÓ ĐI THỰC SỰ Mà nói nay lại giât lùi
    (t)

  3. tt says:

    Ông Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng trong cơn ” LÚ LẪN” tự vỗ ngực khoe về ‘’đảng ta’’ rằng ’’Dân chủ đến thế là cùng!’ thay vì nói ” ĐẢNG CHỦ ĐẾN THẾ LÀ CÙNG”

  4. Quang Phan says:

    “Đó là hình ảnh tuyệt đẹp của chủ trương đa nguyên, quyết sách đa nguyên, đảng CS không thể riêng một mình làm hết mọi chuyện “. Tác giả Bùi Tín .

    Theo sử gia Trần Trọng Kim : Xã hội đảng và Dân chủ đảng là những đảng phụ thuộc của Việt Minh và không có thế lực gì …Theo chính sách của Việt Minh, lập ra một chính phủ, đem những người các đảng phái hay không đảng phái vào làm bộ trưởng là cốt làm cái bình phong che mắt người ngoài, chứ không có thực quyền làm được việc gì cả. Khi tôi còn ở Hà Nội, cụ Huỳnh Thúc Kháng ra nhận chức bộ trưởng bộ nội vụ, có đến thăm tôi. Ngồi nói chuyện, tôi hỏi: “Cụ nay đứng đầu một bộ rất quan trọng trong chính phủ, chắc là bận việc lắm”. Cụ Huỳnh nói: “Bây giờ việc gì cũng do địa phương tự trị cả, thành ra không có việc gì mấy, và khi có việc gì, thì họ làm sẵn xong cả rồi, tôi chỉ có vài chữ ký mà thôi”. „Những khi có hội đồng chính phủ thì bàn định những gì?“ „Cũng chưa thấy có việc gì, thường thì họ đem những việc họ đã làm rồi nói cho chúng tôi biết.“ Xem như thế thì các ông bộ trưởng chỉ đứng để làm vị mà thôi, chứ không có quyền quyết định gì cả.

    Có người hỏi ông Nguyễn Tường Tam rằng: “Khi ông nhận chức bộ trưởng bộ ngoại giao của cụ Hồ giữ trước, ông thấy có việc gì quan trọng lắm không?” Ông trả lời: “Tất cả giấy má trong bộ ngoại giao của cụ Hồ giao lại cho tôi, tôi chỉ thấy có ba lá đơn của mấy người sĩ quan Tàu nhờ tìm cho mấy cái nhà, và tìm cái ví đựng tiền bị kẻ cắp lấy mất”. Câu chuyện có thể là ông Tam nói khôi hài, nhưng đủ rõ việc các ông bộ trưởng không có gì.

    Tôi đem những câu chuyện đó nói ra đây để chứng thực là các bộ trưởng chỉ giữ hư vị chứ không có .thực quyền. Cái thực quyên trong chính phủ lúc ấy là ở mấy người như ông Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp và ở tổng bộ cộng sản điều khiển hết cả. Tổng bộ cộng sản theo người ta nói, có những người sau đây: Hà Bá Cang, nhất danh là Quận Thọt, người Hưng Yên Nguyễn Lương Bằng, nhất danh là Sao Ðỏ, người Hải Dương Bùi Lâm, người Trung Bộ Ðặng Xuân Khu, người làng Hành Thiện, Nam Ðịnh Bùi Công Trừng, người Quảng Bình, Trung Bộ Pô, người Trung Hoa Tiêu Sung, người Nhật Những người ấy ở đâu không ai biết, hội họp chỗ nào chẳng ai hay, rất bí mật, song phàm việc gì trong chính phủ cũng phải qua tổng bộ. Tổng bộ có ưng thuận mới được thi hành.

  5. Quang Phan says:

    “…đại biểu của Việt Minh, tức là của đảng CS, (đã giả vờ giải tán ) là 120 đại biểu, trong tổng số 333 đại biểu “. Tác giả Bùi Tín .

    Theo sử gia Trần Trọng Kim :Trước Việt Minh đã định lấy có 300 ghế đại biểu, sau họ muốn làm cho êm dư luận nên lấy thêm 70 ghế nữa, cho Việt Nam Quốc Dân Ðảng được 50 ghế và Việt Nam Cách Mệnh Ðồng Minh Hội được 20 ghế để hai đảng ấy tự cử người mình ra.

    Cuộc bầu cử diễn tiến ra sao ?

    Sử gia Trần Trọng Kim : Chính phủ lâm thời tổ chức cuộc tổng tuyển cử để triệu tập quốc hội. Cuộc tuyển cử được ấn định vào ngày 23 tháng chạp, sau hoãn đến ngày mồng 6 tháng giêng năm 1946. Khi ấy tôi đã về ở Hà Nội rồi, thấy cuộc tuyển cử rất kỳ cục. Mỗi chỗ để bỏ phiếu, có một người của Việt Minh trông coi, họ gọi hết cả đàn ông đàn bà đến bỏ phiếu, ai không biết chữ thì họ viết thay cho. Việt Minh đưa ra những bản kê tên những người họ đã định trước, rồi đọc những tên ấy lên và hỏi anh hay chị bầu cho aỉ Người nào vô ý nói bầu cho một người nào khác thì họ quát lên: “Sao không bầu cho những người nàỷ Có phải phản đối không?”. Người kia sợ mất vía nói: “Anh bảo tôi bầu cho ai, tôi xin bầu người ấy”.

  6. Quang Phan says:

    “…đại biểu của Việt Minh, tức là của đảng CS, (đã giả vờ giải tán ) là 120 đại biểu, trong tổng số 333 đại biểu “. Tác giả Bùi Tín .

    Theo cụ Hoàng Văn Đào- người viết cuốn lịch sử đảng Việt Nam Quốc Dân Đảng- thì quốc hội nhóm ngày 2 tháng 3 năm 1946 gồm 350 đại diện, trong số đó có 70 ghế cho Khối Quốc Gia , 50 ghế cho Việt Nam Quốc Dân Đảng , 20 ghế cho phe cụ Nguyễn Hải Thần . Một ủy ban dự thảo hiến pháp và một ủy ban thường trực quốc hội cũng được thành lập gồm 15 ủy viên, hoàn toàn trong tay Việt Minh mà chủ tịch ủy ban là nhà học giả Nguyễn Văn Tố.

    Trước đó , ngày 3/12/45, Hồ chí Minh bất ngờ tuyên bố sẽ tổ chức bầu cử trong ba tuần tới . Cuôc bầu cử này Việt minh đã xếp đặt từ lâu, những ứng cử viên đã được lựa chọn cẩn thận, mà nay chỉ còn ba tuần lễ, thì phe quốc gia làm sao sửa soạn cho kịp . Nên họ đã đả phá kịch liệt mưu toan bịp bợm này . Cuối cùng, Hồ chí Minh đồng ý nhượng bộ chia ghế như đã viết ở trên .

    Và ngày 6 tháng Giêng năm 1946, cuộc bầu cử đã được tổ chức .

  7. nguyenha says:

    Ông Bùi Tín nhắc lại “cái -gọi-là” CM tháng 8,nào là Quốc hội “Đa nguyên” với 2 Đảng Dân chủ và Xả hội (Có-phản-biện) !!Tuổi đả gần về với Đất,ông nên đọc Kinh Sám-hối là vừa. Đừng nhắc đến các loại Bánh-vẽ mà Ông Hồ cho Dân ăn !! Phải nói có Liêm sĩ và lòng tự trọng ở vào cuối đời,để khi chết ,người đời khỏi đào bới (mả). Ít ra củng như Chế-lan Viên :” Biết bánh vẽ=Nhưng phải ngồi vào- Vì nếu không,
    chúng nó sẽ bảo phá cuộc vui ( chúng -nó-chôn-sống) !”. Nhà văn Khái Hưng biết “bánh vẻ”,không ngồi vào bị Ông Hồ “thả-bao bố”trôi sông,là một điển hình !!

Phản hồi