|

Tại sao là Miến Điện mà không phải Việt Nam?

Đã gần hai tháng trôi qua nhưng dư âm của cuộc bầu cử Quốc hội bổ sung ở Miến Điện vẫn có sức lan tỏa lớn. Vẫn còn nhiều dè dặt, thậm chí là hoài nghi về những đổi thay chính trị chóng vánh ấy, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta không được quyền tin tưởng vào một tương lai mới, tốt đẹp hơn cho xứ sở vàng này.

Miến Điện thay đổi, Việt Nam thì chưa

Nhiều nguyên nhân của sự thay đổi được nói đến: 1/do tác động của Hoa Kỳ và phương Tây lên chính quyền Miến Điện vì họ không muốn Miến Điện với vị trí địa chính trị quan trọng, rơi vào tay Trung cộng; 2/do sức ép về sự nghèo khổ, lạc hậu và ngày càng phụ thuộc vào Trung Quốc; 3/do tinh thần dân tộc và lòng yêu nước của những người lãnh đạo Miến Điện trước hiện trạng đất nước bị cô lập với thế giới ; 4/do sự đấu tranh ngoan cường của nhân dân Miến Điện dưới biểu tượng Aung San Suu Kyi, cùng với tác động của các cuộc nổi dậy ở Ả Rập khiến Nhà cầm quyền nhận thấy sự cần thiết phải nới lỏng chính sách cai trị “bàn tay sắt” của mình nếu không muốn chịu chung số phận với những kẻ độc tài đã ra đi ở Ả Rập…

Có thể mức độ tác động của những nhân tố này lên sự cải cách chính trị ở Miến Điện là không giống nhau, nhưng thiển nghĩ nguyên nhân của vấn đề nằm trong mối quan hệ cộng hưởng tất cả các nhân tố này. Không phải là cái này hay cái kia mà là tất cả; vấn đề là nhấn tố nào đóng vai trò cốt yếu, thúc đẩy các nhân tố còn lại.

Với nguyên nhân đầu tiên, tức là vị tri chiến lược của Miến Điện đã giúp họ, ta có thể đặt câu hỏi là Việt Nam với bờ biển dài nhìn ra một vùng biển chiến lược không quan trọng trong con mắt người phương Tây và Mỹ sao? Nếu căn cứ vào nguyên nhân thứ hai, tức tình trạng nghèo khổ và bị cô lập, thì ta ngỡ ngàng tự hỏi: Bắc Triều Tiên không nghèo khổ và bị cô lập với thế giới ư? Về nguyên nhân thứ ba, nếu tập đoàn độc tài Miến Điện yêu nước thì sao lại khiến Miến Điện kiệt quệ như thế rồi mới đổi ý, tại sao mới đây họ vẫn đàn áp đẫm máu các cuộc biểu tình năm 2007; lâu nay họ vẫn cai trị bằng chính sách khắc nghiệt, tại sao bỗng nhiên trở nên đầy lương tri như thế? Và với nguyên nhân cuối cùng, ta có thể nhận thấy rằng, người Mỹ và phương Tây chỉ can thiệp vào những nơi mà tự nó đã có một phong trào vững mạnh và cũng chính sự phản kháng mạnh mẽ ấy của người dân Miến mới là điều gợi lên trong tâm trí những kẻ cầm quyền ý muốn thay đổi nhiều nhất, vì họ cảm thấy thực sự bất an về tương lai của mình. Với kiến thức hạn hẹp của mình, tôi nghĩ, đây mới là nguyên nhân nền tảng, là điều kiện tiên quyết, ảnh hưởng đến các nguyên nhân còn lại.

Miến Điện phản kháng mạnh mẽ, Việt Nam thì chưa

Từ cách nhìn nhận rằng một phong trào quần chúng phản kháng bền vững và mạnh mẽ là vô cùng quan trọng, nhiều câu hỏi cứ quanh quẩn trong đầu tôi, và có lẽ cũng ám ảnh khá nhiều người. Tại sao ngay từ năm 1974 đã có những cuộc biểu tình lớn ở Miến Điện, và năm 1988 đã có nửa triệu người tham gia meeting nghe bà Aung San Suu Kyi đọc diễn văn? Tại sao năm 2007, hơn 20.000 người bao gồm các nhà sư và dân chúng Miến Điện đi biểu tình, còn Việt Nam vào năm 2011, số người đi biểu tình chỉ bằng 1/10 con số ấy vào lúc cao điểm (dù ở ta, chỉ là biểu tình phản đối Trung Quốc chứ không phải là biểu tình đòi tự do dân chủ-một đòi hỏi tiến bộ, quan trọng và cũng nhạy cảm hơn nhiều)?

Người Miến Điện không sợ hãi sao? Không, đã là con người không ai muốn mang sự an toàn và sinh mạng của mình ra thách đố, đặc biệt là thách đố những kẻ cai trị có vũ trang. Người Miến Điện cũng vậy. Bằng chứng là theo các phóng viên quốc tế có mặt tại Miến Điện, sau những tuyên bố cải cách của chính quyền, nhiều người dân còn rất dè dặt, có người còn không dám dừng lại nhìn ảnh Aung San và con gái quá lâu vì họ e ngại những sự “cởi trói” này là giả dối (kiểu như năm 1986 Nguyễn Văn Linh “cởi trói văn nghệ sĩ “).

Người Miến Điện dám dấn thân vì họ từng có kinh nghiệm với nền dân chủ ư? Đồng ý kinh nghiệm về một nền dân chủ là điều kiện thúc đẩy lòng kháo khát được sống tự do. Nhưng người dân bình thường rất dễ quên, trong một khoảng thời gian đủ dài bị cai trị quá khắt nghiệt, họ sẽ quên mất mình từng được hưởng điều gì; huống chi lớp người đã từng kinh qua nền dân chủ ở Miến Điện vào thời điểm năm 1988 đã già và những người hăng hái đấu tranh nhất trong cuộc nổi dậy 8888 lại là những người trẻ. Và một câu hỏi quan trọng được đặt ra ở đây là: người miền Nam Việt Nam không có kinh nghiệm với dân chủ sao?

Hay vì dân Miến Điện quá đói khổ và thiếu thốn mọi phương tiện khiến họ phải đấu tranh, còn ở Việt Nam dù sao vẫn còn có thể chịu đựng được? Chúng ta hãy nhớ lại, năm 1962 khi Ne Win thiết lập chế độ độc tài, thì đến năm 1974, tức là 12 năm sau, đã có những cuộc biểu tình phản kháng chế độ. Còn ở miền Bắc Việt Nam, từ năm 1954 trải qua cuộc cải cách ruộng đất đẫm máu cùng thời kỳ tem phiếu bao cấp đói khổ cùng cực, cho đến năm 1986 là hơn ba mươi năm, thành thị và làng quê tan hoang nhưng không có cuộc phản kháng nào xảy ra cả. Ở miền Nam, từ năm 1975 đến 1986 trải qua thời kỳ bao cấp quằn quại cũng gần 12 năm nhưng mọi thứ vẫn im ắng. Bởi vậy, sự nghèo đói không thể là động lực giúp dân chúng vượt qua sợ hãi để đứng lên, nếu không muốn nói là nó có thể làm kiệt quệ tinh thần phản kháng.

Vậy thì tại sao Miến Điện có một phong trào phản kháng mạnh mẽ như thế, còn chúng ta thì không? Có lẽ nếu muốn đơn giản hóa vấn đề, ta chỉ cần quy kết cho vận mệnh mỗi dân tộc. Nhưng dù sao trước tiên chúng ta hãy tự cho mình cơ hội suy nghĩ một chút về vấn đề này.
Người Miến Điện giữ được nội lực, Người Việt Nam thì đã mất nội lực

Từ trước khi bà Aung San Suu Kyi về nước năm 1988, những cuộc biểu tình lớn đã nổ ra; nhưng không thể phủ nhận sự tham gia và lãnh đạo của bà đối với Liên Đoàn quốc gia vì Dân chủ đã làm phong trào đấu tranh dân chủ Miến Miến có thêm sức mạnh và sự gắn kết. Nhận định và đánh giá cao vai trò của bà-con gái một vị anh hùng dân tộc trong việc kết nối mọi thành phần đấu tranh, các trưởng lão dày dạn kinh nghiệm đã mời bà tham gia và trở thành người lãnh đạo Liên đoàn cũng như phong trào đối lập, dù trước đó bà chưa có kinh nghiệm chính trị nào. Tôi thật sự khâm phục những con người khả kính này, những con người đã đặt quyền lợi dân tộc lên trên cái tôi hão huyền để có được một người lãnh đạo có uy tín, một biểu tượng của phong trào-điều mà những người đối lập ở Việt Nam chưa có được. Bởi, như một người bạn mà tôi quý trọng đã nói rằng: “những người hoạt động ở Việt Nam có một tâm lý rất lạ: một mặt họ chống lại lãnh đạo (hiểu theo nghĩa lãnh tụ), mặt khác họ hành xử đầy tính lãnh tụ”. Vậy là ngay từ bước đầu tiên này chúng ta đã không thể sánh với người Miến Điện; còn chuyện thế nào là lãnh đạo, thế nào là lãnh tụ và vai trò của người lãnh đạo, tôi xin được nói trong một bài khác.

Có một người lãnh đạo nhiều uy tín là một điều quan trọng, nhưng sẽ là vô ích nếu người dân không hưởng ứng. Điều tôi muốn nhấn mạnh ở đây, khi nói về sự lớn mạnh của phong trào phản kháng ở Miến Điện chính là cái NỘI LỰC của họ. Dù sợ hãi chế độ độc tài, người Miến Điện đã có được một thứ NỘI LỰC mà người Việt Nam không có. NỘI LỰC ấy nằm ở sức mạnh văn hóa.

Mặc dù dưới những năm cầm quyền của mình, Ne Win muốn học tập Trung Quốc, định hướng cho Miến Điện theo con đường XHCN. Nhưng nhìn chung Miến Điện không bị áp đặt một chủ thuyết nào lên toàn bộ hệ thống chính trị, xã hội, kinh tế. Chế độ cầm quyền ở đó là quân phiệt chứ không phải cộng sản như Việt Nam. Một chính thể độc tài không mang theo mình một chủ thuyết độc hại như chủ nghĩa cộng sản thì bản chất nó cũng gần giống với một nền quân chủ chuyên chế; nó có thể làm cho xã hội trì trệ và lạc hậu, nhân cách xuống cấp ở một mức độ nào đó nhưng ít ra nó không phá hủy triệt để những giá trị văn hóa truyền thống của xã hội, để thay vào đó là một loại văn hóa, loại mô hình xã hội bệnh hoạn, duy ý chí như trường hợp Việt Nam, Trung Quốc.

Ở Miến Điện, văn hóa, đạo đức và tôn giáo vẫn giữ được giá trị nội tại, đời sống văn hóa tinh thần của người dân vẫn nhân văn và thuần phác. Một nền luân lý Phật giáo đúng nghĩa đứng ở vị trí trung tâm trong đời sống tinh thần của họ. Như những nhà báo quốc tế ghi nhận thì, người dân Miến tuy sống nghèo khổ nhưng rất hiền lành, đa số họ thiền định mỗi ngày. Nghèo khổ và lạc hậu ở họ không đồng nghĩa với sự hèn nhát và sự xuống dốc về văn hóa và đạo đức. Chính vì giữ được sức mạnh tinh thần ấy, chính vì đứng trên cái trụ văn hóa nhân bản, trong đói khổ, đàn áp và sợ hãi, người dân Miến không ngừng phản kháng, đòi tự do, dân chủ.

Trái lại, dưới chế độ cộng sản Việt Nam, văn hóa, đạo đức và các truyền thống tôn giáo tốt đẹp đã gần như bị hủy hoại tận gốc rễ. Một xã hội hiện đại nửa mùa, một nền văn hóa mới theo kiểu Tây phương chưa xây dựng được (mà chỉ bắt chước người ta những thói xấu), còn cội nguồn văn hóa truyền thống thì đã biến thái thành những thứ quái dị. Những nhân đức hiền lành, chất phác, lòng yêu nước thiết tha biến thành những mánh mung, lừa đảo, vị kỷ. Một tôn giáo truyền thống từng góp phần to lớn xây dựng nên khí chất Việt Nam, bây giờ đã trở thành một thứ mê tín dị đoan. Đã mấy mươi năm sống dưới một chế độ độc tài hủy diệt văn hóa, bóp méo ý chí lành mạnh và làm thui chột năng lực tinh thần thì lúc đói khổ chúng ta chỉ lo miếng cơm, lúc sung túc chúng ta chỉ lo hưởng thụ. Mất cái gốc tinh thần (văn hóa, luân lý) chúng ta đang lâm vào một cuộc khủng hoảng nghiêm trọng về ý chí và nhân cách. Cái gốc của mọi hành động là tinh thần, ý chí yếu đuối, tinh thần bạc nhược, thì chẳng thể làm những việc lớn lao (nếu không có những điều kiện đột biến làm đòn bẩy).

Vì thế, giáo dục dân trí thông qua những luận bàn nghiêm túc về văn hóa (kể cả văn hóa chính trị), đạo đức, xã hội, chính trị… sẽ là cực kỳ cần thiết để vực dậy cái nội lực đã hư hao ấy; để chính sự phục hồi này, nếu không tạo được một biến cố cho sự đổi thay thì nó cũng giúp cho một thể chế tiến bộ trong tương lai dễ vận hành hơn. Và như John Stuart Mill đã nói: “Một dân chúng có thể còn chưa sẵn sàng cho một thiết chế tốt đẹp, nhưng việc nhen nhóm lên lòng mong ước có được thiết chế ấy phải là phần việc cần thiết cho sự chuẩn bị”. Văn hóa suy đồi, tinh thần khiếp nhược chính là những thứ chúng ta phải chung tay từng giờ để tháo gỡ, hầu mang lại một nội lực mới cho dân tộc. Có nội lực ấy rồi, không những chúng ta có thể dễ dàng xóa bỏ chế độ độc tài, mà còn có thể tiến vào chế độ dân chủ tự do không chút trở ngại.

Sài Gòn, ngày 25 tháng 5 năm 2012

31 Phản hồi cho “Tại sao là Miến Điện mà không phải Việt Nam?”

  1. THIEN BUI says:

    Cac vi lanh dao tinh than nghi sao ve suy tu nay cua mot nguoi tre.Thanh that cam on THUC VY.

  2. nguyen huu says:

    Hùynh Thuc Vi toàn ho*i? nhu*ng~ câu khó tra? lò*i (`-´).

  3. Đại_úy says:

    Thanks !

  4. Người San Jose says:

    Huỳnh-thục-Vy nói đúng.
    Việt Cộng đã nhồi, đạp dân-tộc Việt Nam trong vủng lầy bản-năng.
    Chúng đã tước bõ lý-trí dân-tộc.
    Điều mà bọn Việt Cộng muốn,là dân-tộc Việt Nam chỉ có bản-năng,không có lý-trí.
    Và bọn chúng đã làm được.
    Người San Jose

  5. Người San Jose says:

    Huỳnh-thục-Vy nói đúng.
    Việt Cộng đã nhồi, đạp dân-tộc Việt Nam trong vủng lầy bản-năng.
    Chúng đã tước bõ lý-trí dân-tộc.
    Điều mà bọn Việt Cộng muốn,là dân-tộc Việt Nam chỉ có bản-năng,không có lý-trí.
    Và bọn chúng đã làm được.

  6. bùi Lề says:

    “… Tại sao là Miến Điện mà không phải Việt Nam? …”

    Tại vì dân Miến Điện không có nô lệ tính như dân VN . Chế độ việt công đã đào tạo
    dân VN thành những người có đầy nô lệ tính cho giống với họ . Hồ chí Minh là thí
    dụ điển hình .

  7. viet says:

    Miến Điện đang đại loạn kia kìa. Mới cho dân chủ tý ti mà đã loạn vậy. Dân trí thấp thì phải cho roi cho vọt chứ cho dâ chủ làm sao được?

    BBC- Cập nhật: 20:30 GMT – chủ nhật, 10 tháng 6, 2012

    Bạo loạn làm 17 người chết, hàng trăm tài sản bị phá hoại

    Tổng thống Miến Điện Thein Sein ban bố tình trạng khẩn cấp ở bang miền Tây, sau một tuần xảy ra các cuộc tấn công tôn giáo ở vùng này.

    Một loạt các vụ bạo lực liên quan đến người theo Phật giáo và Hồi giáo đã làm 17 người thiệt mạng và hàng trăm tài sản bị hư hạị

    Rắc rối bùng phát sau vụ một phụ nữ là Phật tử bị sát hại vào tháng trước, và tiếp theo là một xe bus chở những người Hồi giáo bị tấn công.

    Giới chức trước đó đã công bố lệnh giới nghiêm ở bốn thị trấn và bảy tỏ quan ngại về có thêm các xung đột, đụng độ.

    Tình trạng khẩn cấp về cơ bản cho phép quân đội kiểm soát hành chính ở khu vực.

    Truyền hình nhà nước nói lệnh giới nghiêm nhằm đáp lại tình trạng “bất ổn và các cuộc tấn công khủng bố” gia tăng và “dự định khôi phục an ninh và ổn định cho người dân ngay lập tức “.

    Căng thẳng giáo phái

    Bạo lực bắt đầu ngày 04 tháng Sáu, khi một đám đông tấn công một chiếc xe bus ở Taungup, tỉnh Rakhine.

    Dường như những người tấn công đã nhầm lẫn khi tưởng rằng một số hành khách phải chịu trách nhiệm về việc hãm hiếp và giết chết một phụ nữ theo Phật giáo trước đó.

    Các nghi phạm sau đó đã bị bắt ở thị trấn Ramree ở mạn nam của tỉnh này và hiện đang bị xét xử.

    Mười người Hồi giáo đã chết trong cuộc tấn công, dẫn đến bạo loạn tại Maung Daw và Buthidaung hôm thứ Sáu, cùng các cuộc tấn công khác nhắm vào các cơ sở Phật giáo.

    Theo truyền thông nhà nước, các cuộc bạo loạn làm ít nhất bảy người chết và 17 người bị thương.

  8. người tị nạn vc says:

    Mổi một lần đọc qua những bài viết của cháu Vy là mổi lần lòng nầy tràn đầy sự quý-mến,khâm-phục
    tuổi trẻ của cháu.
    Bài viết của cháu có đề cập đến văn-hóa của dân-tộc Việt-nam và cũng từ đó,nó đã tạo nên sự thụ động
    của người dân.
    NGÔN-NGỮ là một phần chính-yếu trong nền văn-hóa của một dân-tộc hay một quốc-gia.Từ khi người
    việt gian cộng sản áp đặc và thống trị toàn cỏi Việt-nam…chúng đã cố tình hủy diệt tất cả sách-vở,báo
    chí Miền-nam,chúng hành động như tần-thủy-hoàng ngày xưa là DỐT NÁT HOÁ DÂN-TỘC để dể trị vì
    không còn bằng chứng để đối chiếu khi cần,đồng thời chúng đặc ra những từ ngữ u-tối không có nghỉa
    rỏ ràng.Thí-dụ như…sau một tai-nạn hoặc đụng xe tại sao không nói là tai-nạn mà là sự cố,cái gì cũng
    là nhậy cảm và nhiều nửa.
    Cho nên mong rằng cháu hiểu mà tránh dùng những từ-ngữ mà chúng ta bị việt-gian ÁP ĐẶC.
    Thay vì dùng chử DÂN-CHÚNG hay CÔNG-CHÚNG mà sao lại là quần chúng.????????

    • CAM Ca. says:

      Dân chúng VN đa số đều sống trong nghèo khổ
      Công chúng tụ tâp tại bờ hồ xem băn pháo bông…
      Quần chúng tụ tập kéo nhau lên đồn CA đòi công lý cho người bị CA đánh chết một cách dả man.
      Hình như ba chử này nghỉa gần gióng nhau,tuỳ theo ngử cảnh…
      HTV dùng chử chính xác.có gì mà thắc mắc, không e TV cười cho sao ?

      • seafloor says:

        Quần chúng không có đồng nghĩa với Dân-Công-chúng.
        Từ ngữ quần chúng chỉ có bọn cs hcm dùng để tập hợp người dân theo chúng,
        Chính-thể Miền-nam tự-do chỉ dùng từ Dân-Công-chúng
        csvn không dùng những ngôn-từ mà người hoặc chính-quyền Miền-nam đã đang
        xử-dụng,csvn không muốn “đụng hàng”cũng vì thế họ còn muốn tẩy xóa tất cả những gì hiện-hửu sau Một-Chín-Bảy-lăm.
        Cha Huỳnh thục Vy trưởng thành trong Miền-nam tự-do,Thục Vy lớn lên trong xã-hội cs,khi đề cập đến xã hội cs thì chúng ta luôn,phải khắc ghi một trong những chính sách mà bọn cs luôn-luôn và luôn-luôn ÁP-ĐẶC vào người dân đó là DỐT NÁT HOÁ dân-tộc Việt,để được dể cai trị.
        Cho nên với cá-nhân gia-đình họ Huỳnh Thục Vy thì không bao giờ ̣đón nhận chế độ cs trên quê-hương họ,thế nên tôi chỉ nhắc nhở cháu Vy tránh dùng những gì cs tạo ra để làm nghèo-dốt dân-tộc.
        Con người thường dể nghiểm thói xấu hơn là cái tốt.Với Thục Vy chúng ta nên
        hướng dẩn và xây-dựng đúng đắn để cháu có đủ NIỀM-TIN và LÒNG HY-SINH
        trên bước đường vến thân cho DÊN-TỘC ĐẤT-NƯỚC
        Chúc cháu cùng Quí-Quyến an-khang trên bước đường cho quê-hương tươi-sáng.

  9. Võ Trang says:

    Một điểm khác biệt rất cơ bản giữa xã hội XHCN và các chế độ độc tài khác như ở Miến Điện và Lybia là chế độ XHCN được cũng cố bằng cả 1 chủ nghĩa có tính kinh điển và hệ thống trong cả chính trị và kinh tế xã hội. Nhưng để cũng cố 1 xã hội như vậy, lảnh đạo CS phải xây dựng những con người XHCN mà “kẻ thù” là cả 1 nền văn hóa và đạo đức củ. Cũng chưa quá lâu để chúng ta vẫn còn nhớ những danh từ như “con người mới XHCN”, “đạo đức cách mạng” dù khó có ai hiểu nỗi “chúng nó” là cái quái gì và ở đâu trong xã hội Việt-Nam ngày nay…

    Cụ thể tại Việt-Nam, nếu CNXH thành công thì cả 1 nền văn hóa đạo đức củ sẽ biến mất. Còn nếu “thành công” nữa vời như hiện nay thì như tác gỉa có nói: “… Đói thì chỉ lo kiếm ăn, lúc sung túc thì chỉ lo hưởng thụ…”

    Để trấn áp khả năng chống đảng, chống Trung Cộng, nhà cầm quyền CSVN cũng tiêu diệt luôn khả năng đề kháng của người Việt-Nam. Những ai còn thao thức với quê hương có thể làm ngơ trước nguy cơ này? Nhưng đấu tranh để tồn tại là trách nhiệm của toàn dân. Cho nên “giáo dục dân trí thông qua những luận bàn nghiêm túc về văn hóa (kể cả văn hóa chính trị), đạo đức, xã hội, chính trị… sẽ là cực kỳ cần thiết để vực dậy cái nội lực đã hư hao ấy…” điều này là quá khó để hiễu được?

  10. Long Điền says:

    Bài bình luận xuất sắc, phân tích rõ cho chúng ta thấy tại sao Miến Điện có được sự thay đổi chính trị mà Việt Nam lại chưa có?
    Ba lời giải đáp cụ thể để chúng ta nhìn được sự thật:
    1-Người dân Miến Điện đã phản kháng manh mẽ các sai trái của chính phủ MĐ.
    2-Người dân Miến Điện dám dấn thân.
    3-Người dân Miến Điện còn bảo tồn nền Văn Hoá, Đạo Đức, Tôn Giáo cao.
    Tự xét lại dân tộc mình thì chúng ta luôn tự hào về sự can đảm , dấn thân cho đại nghĩa. Luôn bảo tồn nền văn hoá dân tộc suốt 5 ngàn năm. Nhưng tại sao 90 triệu dân Việt sống trong chế độ CSVN lại mất đi những yếu tố tốt đẹp đó?
    Tại vì hàng ngày những việc làm của những người cai trị dân lại bộc lộ rõ nét:
    1-Hèn với giặc, ác với dân.
    2-Tất cả bọn cầm quyền chỉ biết hưởng thụ, làm giàu bỏ mặc dân tình đói khổ, bị áp bức.
    3-Nền văn hoá tốt đẹp của cha ông đã mai một, sa đọa vì chạy theo văn minh phương Tây, bỏ quên đạo đức. Những phát minh khoa học trên thế giới thì không chú trọng, chỉ lo ăn chơi trác táng theo kiểu Mỹ,Âu.
    4-Đạo đức, nếp sống gia đình của các quan cai trị tồi bại làm gương xấu cho thanh thiếu niên.
    Chỉ có một chính phủ Dân Chủ, Tự Do, Tôn trọng Nhân Quyền mới thực sự lo được cho dân mình sánh vai cùng bè bạn năm châu.
    Long Điền 5 tháng 6 năm 2012

Phản hồi