|

Tô Văn Trường: “Trận đồ bát quái” của Trung Quốc

duong luoi bo

Đọc Tam Quốc Chí, trong lịch sử trận đồ bát quái do Khổng Minh sáng tạo ra chỉ có hai người có thể phá nổi. Người thứ nhất là Hoàng Thừa Ngạn (bố vợ Khổng Minh) và người thứ hai là Khương Duy (học trò và là người kế tục sự nghiệp của Khổng Minh ). Tướng Ngô là Lục Tốn nếu không có Hoàng Thừa Ngạn chỉ đường chắc chắn sẽ chết tại trận đồ Bát Quái này của Khổng Minh.

Từ lâu, các thế hệ cầm quyền bành trướng Trung Hoa đã bày trận Bát quái này với người “đồng chí” Việt Nam. Ai sẽ là người Việt Nam có đủ tài năng, trí tuệ và bản lãnh phá trận này đây?

Người ta, thường vẫn hay dùng hình ảnh của tảng băng nổi trên mặt biển để nói về phần NỔI (ý là phần lộ diện: nhỏ) và phần CHÌM (ý là phần tiềm tàng: lớn) – đó là theo lý thông thường, nhưng ở ta thì cái tảng băng (cũng hình chóp) đó lại … lộn ngược lềnh bềnh nên rất khó đảo lại nhưng lại rất dễ tan, mau tan chảy! Cái hệ thống “lộn tùng phèo” này có vô số thứ để bàn theo kiểu… “hội đồng chuột” (bàn cách treo chuông vào cổ mèo) nếu chưa đảo ngược lại được!

Trong phạm vi bài viết này, chúng ta cùng nhau điểm lại việc Trung Quốc dã tâm tấn công một cách có hệ thống như trận đồ bát quái “tám hướng” vào nước ta.

Hướng thứ nhất

Sáu tỉnh biên giới phía bắc của nước ta bị Trung Quốc dùng mọi thủ đoạn chiếm đoạt “gặm nhấm”. Ngày nay, các địa danh Mục Nam Quan, Thác Bản Giốc v.v… chỉ còn là hoài niệm trong sách giáo khoa và những câu ca dao của dân Việt. Chúng ta phải mất 6 năm điều đình, nhún nhường, phân định để xây được hơn 1500 cọc mốc bê tông biên giới Việt Trung cao 10-15 m, sâu trung bình 20 m nhưng vẫn chưa phải là bình yên vì Trung Nam Hải thường đổ lỗi cho dân tại chỗ nếu có “quậy phá” chỉ vì họ cho rằng mồ mả của người dân Trung Quốc vẫn còn nằm trên lãnh thổ Việt Nam!?

Hướng thứ hai

Dùng các thủ đoạn mua chuộc các quan chức, lợi dụng “kẽ hở” của chủ trương đầu tư để thuê dài hạn đến 50 năm các khu vực trọng yếu về kinh tế và quốc phòng từ rừng núi, đến vùng ven biển của đất nước. Hậu họa đã nhãn tiền chẳng cần phải chờ đến 50 năm sau để con cháu lên án cha ông chết vì tham và ngu dại!

Hướng thứ ba

Phía Tây-Nam, ‘phiên dậu” của nước ta ở Campuchia và Lào nhiều vùng đất rộng lớn đã được Trung Quốc đầu tư, mua bán. Trước đây, các du học sinh người Lào còn thích sang Việt Nam học tập nhưng ngày nay địa điểm đến của họ là Trung Quốc vì học bổng cao gấp hơn 30 lần so với Việt Nam, lại còn được cho về phép v.v… Sau tầng lớp cán bộ trung kiên gắn bó với Việt Nam già yếu, mất đi dễ hiểu “đòn xoay trục” của Tầu như thế nào với tầng lớp kế cận ở các nước phía Tây-Nam của nước ta.

Hướng thứ tư

Việt Nam là một trong những quốc gia đang chịu nhiều tác động bởi thiên tai như: bão, lũ lụt, lũ ống, lũ quét, xói lở bờ sông, bờ biển, sạt lở đất, úng ngập, hạn hán, xâm nhập mặn và hoang mạc hóa (gần 100% là liên quan đến nước). Hằng năm, nước ta chịu nhiều tác động bất lợi của thiên tai, làm thiệt hại về người và của vô cùng to lớn. Đặc biệt trong những năm qua, thiên tai xảy ra ở khắp các khu vực trên cả nước, gây ra nhiều tổn thất to lớn về người, tài sản, các cơ sở hạ tầng về kinh tế, văn hóa, xã hội, tác động xấu đến môi trường. Trong 20 năm gần đây (1994 – 2013) ở nước ta, thiên tai (chỉ tính riêng bão, lũ lụt, sạt lở đất và lũ quét) đã làm chết và mất tích gần 13.000 người, giá trị thiệt hại về tài sản ước tính chiếm khoảng 1,5% GDP/năm (đó là chưa nói đến thiệt hại kinh tế, môi trường do ngập úng thường xuyên ở các thành phố).

Hai nguồn nước chính tác động đến Việt Nam cả trong mùa lũ và mùa kiệt là hệ thống sông Hồng và sông Mekong đều bắt nguồn từ Trung Quốc. Quản lý nước là phải quản lý lưu vực sông nhưng Trung Quốc xây dựng tràn lan các đập thủy điện ở thượng nguồn bất chấp đến các hậu quả phải hứng chịu của Việt Nam ở hạ lưu. Tệ hơn, họ còn không cho ta biết quy trình vận hành các hồ chứa thủy điện phía thượng lưu, đây là nguy cơ không nhỏ về “chiến tranh nguồn nước” trong tương lai.

Hướng thứ năm

Hàng hóa từ Trung Quốc tràn ngập thị trường Việt Nam qua các con đường từ nhập khẩu, tiểu ngạch đến buôn lậu. Chất lượng các sản phẩm qua những hàng hóa đã kiểm nghiệm hầu hết đều vượt mức báo động cho phép, gây tổn hại sức khỏe của nhân dân ta. Thương lái Trung Quốc đi khắp nơi thu mua các sản phẩm không giống ai như lá điều khô, đỉa, móng trâu, hoa thanh Long, lá khoai non, thảo quả, cây culi, cây long khỉ v.v… giá cao bất thường rồi đồng loạt rút bỏ gây điêu đứng cho bà con nông dân thiếu thông tin, nhẹ dạ, gây bất ổn về an ninh chính trị và trật tự xã hội ở các địa phương.

Phần lớn các dự án đầu tư cơ sở hạ tầng kể cả năng lượng, giao thông đều rơi vào tay Trung Quốc do bỏ giá thầu rẻ, và giỏi “đi đêm”, nhưng lúc thực thi lại đưa công nghệ lạc hậu, thi công kéo dài, dùng đủ phép để đội giá đầu tư so với hồ sơ lúc đầu đã được duyệt để lại hậu quả “tiền mất – tật mang” cho Việt Nam.

Hướng thứ sáu

Xâm chiếm Hoàng sa của Việt Nam, tự vẽ ra đường lưỡi bò 9 đoạn chiếm khoảng 90% diện tích Biển Đông bất chấp đạo lý và luật pháp quốc tế. Sự kiện giàn khoan HD 981 càng lột tả bộ mặt thật về thủ đoạn trắng trợn, dã tâm của Trung Quốc đối với Việt Nam. Kế hoạch tiếp tục đưa thêm các giàn khoan khác đến Biển Đông chứng tỏ Việt Nam không còn đường lùi, phải kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế.

Nhà nước Việt Nam cần làm ngay bây giờ là gửi một công hàm phản đối công hàm của Trung Quốc ở Liên Hiệp Quốc. Danh chính thì ngôn thuận, nên nhớ rằng năm 1979 khi ta có sách trắng thì năm 1980 Trung Quốc cũng ra sách trắng gồm tất cả lập luận về công hàm năm 1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng rồi. Tiếp đó, ta đã đáp trả bằng sách trắng 1982, 1988. Bây giờ đây, có gì đâu mà sợ. Nếu ai ngăn cản, thì chắc chắn không chỉ vì thiển cận, lú lẫn mà còn là ăn “phải bả” của Tàu!

Hướng thứ bảy

Vịnh Hạ Long đã có đường ranh giới Việt – Trung từ thời người Pháp ông Mac Mohon ký kết với nhà Mãn Thanh. Nhưng thực tế, Trung Quốc cũng tìm cách lấn lướt sang ta đến khoảng 50 km2 và thường xuyên gây khó cho hoạt động của ngư dân Việt Nam vì họ đông người lại có tầu to.
Hướng thứ tám

Đất nước muốn phát triển cần có những người lãnh đạo có phẩm hạnh, trí tuệ và tài năng. Từ lâu, Trung Quốc đã can thiệp vào công tác nhân sự của ta. Thủ đoạn truyền thống của Trung Quốc là “cấy mối thân tình”, mua chuộc bằng mọi cách kể cả hù dọa người yếu bóng vía, tạo nên ân tình từ cấp trung ương đến địa phương. Đối với nhân dân ta không thể mua chuộc được thì họ tuyên truyền thất thiệt gây chia rẽ giữa lãnh đạo Nhà nước và nhân dân. Ngày nay, có thể nói “tai mắt” của Trung Quốc len lỏi khắp nơi, tác động khôn lường đến cả chính trị và kinh tế xã hội của Việt Nam.

Ngẫm suy

Kể từ nhà Hán chiếm nước Âu Lạc thì bản chất xấu của  Đại Hán chẳng những không thay đổi mà còn tăng lên tính tham lam, độc ác và nham hiểm. Kể cả khi là “đồng chí” độ thâm, ác và sự mê hoặc của nó càng tàn độc hơn, lan tỏa cả Đông Nam Á và nhiều quốc gia khác. Nó hoàn toàn đối lập với Đại Việt ta mà nay là Việt Nam, từ chỗ Tổ tiên ta lấy giống nòi (dân tộc) làm bất biến nên không bị đồng hóa; lấy độc lập tự chủ làm lẽ sống để khôi phục giang sơn sau hơn 1.100 năm là quận, huyện của Hán, Đường; biết lấy lòng dân làm sức mạnh vô địch; biết tin dân mà cảnh giác kẻ thù; biết vì dân mà dẹp tư thù và lòng tham ích kỷ cá nhân, dòng họ (Hịch tướng sĩ của Trần Quốc Tuấn)… nhưng rồi vì “đồng chí” mà Việt Nam ta ngày càng tệ hại dưới con mắt của Tàu.

Không minh bạch sòng phẳng với dân

Trong bối cảnh mù mờ, Nhà nước chỉ cho cán bộ và nhân dân biết một phần về những việc làm với tư cách đại diện cho cả một dân tộc, đây là một sự bất công đã kéo dài từ nhiều năm nay. Thủ tướng Phạm văn Đồng đã viết những gì cho ông Chu Ân Lai về biển đảo, lãnh hải của Việt Nam năm 1958, một điều mà chỉ những ai chú ý tìm hiểu lắm mới biết! Hội nghị Thành Đô năm 1990 có những nội dung gì, ngoài những điều mà báo chí đã đưa? Nội dung của việc trao khu khai thác bauxite cho Trung Quốc ở Tây Nguyên là gì, trong bao nhiêu năm, nội dung của việc cho thuê rừng phòng hộ ở biên giới Việt-Trung là thế nào? Rất nhiều người Việt Nam không được biết rõ, và khi đọc từng đoạn trong tin tức từ báo chí “lề trái”, người ta không còn biết tin vào đâu nữa!

Tại sao trước kia công an giải tán các đoàn biểu tình chống Trung Quốc bành trướng tại các biển đảo của Việt Nam, bắt, giết ngư dân, thậm chí còn theo dõi, bắt người Việt Nam vô tội chỉ vì đã có những biểu cảm của lòng yêu nước, và gần đây lúc lại nới lỏng, lúc thắt chặt? Vậy thì phải đợi Trung Quốc hung dữ hơn thì dân ta mới được phép phản đối chăng? Tại sao nhiều vị chóp bu của Việt Nam hầu như không nói gì trước những sự việc trọng đại như Trung Quốc hạ dàn khoan trái phép HD 981, hay những vụ lộn xộn ở Tiên Lãng, Văn Giang, Vụ Bản, Thái Bình, Cần Thơ v.v…?

Vĩ Thanh

Trong “trận đồ bát quái” của Trung Quốc thì hướng thứ tám, can thiệp vào nhân sự mới là hướng chính, quan trọng nhất đánh ta của Trung Quốc để giành thắng lợi cuối cùng.

Đến lúc này, mà người ta vẫn còn gọi nhau là đồng chí. Thực chất chỉ còn là đồng chí “bán phần”, hay là “bán phần đồng chí” như văn phạm Tàu vì  chỉ có nửa phần “vận mệnh tương quan” trong 16 chữ vàng là đồng. Chưa có lúc nào người dân và chính quyền lại sống trong ngờ vực như ngày nay vì Nhà nước không minh bạch với dân và ngay trong nội bộ lãnh đạo cũng không phải tất cả là cùng chí hướng! Trước hết, Ban chấp hành Trung ương và các vị đại biểu Quốc hội có quyền được biết các ý kiến của từng thành viên Bộ Chính trị và Ban bí thư về quan điểm và các đối sách đối với Trung Quốc.

Phương ngôn có câu: “Im hơi, lặng tiếng là một đức hay. Nếu danh dự bắt buộc phải lên tiếng mà lặng im thì là một sự hèn nhát” (La Cordaire): “Ta căm ghét thái độ dửng dưng chỉ cần thêm một bước là dẫn tới phản bội và một bước nữa đã là tội ác trước lương tâm” (I.V. Bodarev).

Viết đến đây, tôi nhớ lại câu chuyện một lần Byron, thi hào Anh sau khi đứng làm mẫu cho người bạn là nhà điêu khắc Torvansen tạc tượng chân dung của mình, bỗng nhiên ông kêu lên : “không, bạn không tạc hình tôi mà là hình hài của một anh chàng yên ổn nào đó! Tôi hoàn toàn không giống bức tượng này!” Torvansen hỏi lại: “thế, có gì là xấu nếu ta sung sướng?”

Khuôn mặt Byron vụt tái đi vì tức giận và ông la lớn: “Torvansen! hạnh phúc và sự yên ổn cũng khác nhau như đá hoa cương và đất sét vậy. Chỉ có những kẻ ngu và những người tâm hồn thấp kém mới tìm kiếm sự yên ổn trong thế kỷ chúng ta. Chẳng nhẽ trên mặt tôi không có nét nào nói lên sự cay đắng, lòng can đảm và nỗi đau khổ của suy tư?…

Ngày nay, dù cho kẻ bán nước có “thẻ xanh” nhưng dân nước Việt không bao giờ quên lời dạy của tiền nhân – Vua Lê Thánh Tông (1473):

“Nếu các ngươi đem một thước sông, một tấc đất của Thái Tổ làm mồi cho giặc thì phải tội tru di”

© Tô Văn Trường

Nguồn: Quê Choa

4 Phản hồi cho “Tô Văn Trường: “Trận đồ bát quái” của Trung Quốc”

  1. Thanh Pham says:

    Tôi lỗi nầy do Ai?

    Lỗi tại ta mọi đàng
    Để đất nước tan hoang
    Rồi bây giờ ngồi trách
    Tụi Tàu quá dã man!

    Ta thụ động vô cảm
    Để cho bọn cộng sản
    Mặc tình đám rợ Hồ
    Bán nước ta cho Hán!

    Tôn thờ thằng khôn lỏi
    Để cho nó dẫn dắt
    Làm thân phận tôi đòi
    Cho kẻ thù phương Bắc!

    Bọn lãnh đạo dốt đặc
    Biết gì ngoài Mác Lê
    Chúng sẵn sàng theo giặc
    Lỗi tại ta u mê!

    Trí thức ta hèn hạ
    Lo vinh thân phì da
    Sợ cái đám thổ tả
    Học chưa hết lớp ba!

    Văn hoá gì Hồ già
    Nguyễn Văn Linh Lê Duẩn
    Đỗ Mười Lê Khả Phiêu
    Cho tới Nguyễn Tấn Dũng!

    Đất nước như hôm nay
    Bởi cái lũ tay sai
    Nhưng chúng ta phải hỏi
    Lỗi nầy cũng do Ai?

    T.Phạm
    http://phaxiengnole.wordpress.com/
    http://sangcongpha1.wordpress.com/

  2. TRĂNG NGÀN says:

    VẬN NƯỚC

    Bây giờ vận nước về đâu
    Ai người khắc khoải ai người ưu tư ?
    Sự tình nó đã vậy rồi
    Làm sao chỉnh lại hỡi ơi người đời !
    Hoàng Sa kiểu đã mất rồi
    Bây giờ nó đặt ngời ngời giàn khoan !
    Tương lai liệu có mơ màng
    Thành Đô ai biết ngổn ngang chuyện lòng ?
    Trận đồ bát quái thong dong
    Từ từ giăng bủa mà lòng xốn xang !
    Ôi thôi dân nước Việt Nam
    Ngày nay sao giống An Nam thuở nào !
    Nam Quan xưa cũ còn đâu
    Anh hùng Nguyễn Trãi chỉ màu xót xa !
    Làm sao định lại sơn hà
    Làm sao thu lại Hoàng sa bây giờ ?

    NON NGÀN
    (23/6/14)

  3. Nguyễn Văn says:

    Vì đâu nên nỗi này?! Đảng… Đảng… Đảng đã gây ra thế đấy. Tại sao còn để kẻ bán nước tiếp tục ngồi bán nước?
    Trận đồ bát quái đâu phải tự nhiên mà quân giặc phát động được nếu không có nội ứng tiếp tay? Không có việt gian cấm quyền bán nước thì đất nước và dân tộc có điêu đứng như ngày nay chứ? Vạn người yêu nước hay triệu người yêu nước mà không dám đứng lên thì yêu nước có ý nghĩa gì? Tiền nhân ta có hèn nhát vây chăng? Dân tộc VN trước khi có Đảng có sợ vậy không mà sao bây giờ tình người thờ ơ và lòng dân chia rẽ thế? Sao vẫn còn mê ngủ mơ tưởng viễn vông? Vẫn chỉ biết ngồi như một em bé nhỏ chưa biết đi trông chờ mẹ về cho bú sữa? Tại sao cứ ngồi chờ lãnh đạo đảng cộng sản, là kẻ bán nước, sẽ thay đổi chống kẻ mua nước đem quân xâm lược? Đừng ảo tưởng. Trận đồ bát quái này đã phát động với nội ứng bên trong nên không một cá nhân, một nhóm, hay một đảng phái nào phá được mà cần phải có sự kết hợp của toàn dân – của mọi người. Hãy đứng đậy! Hỡi những ai còn ngồi xin hãy đứng dậy tập bước và bước đi từng bước một, đẫu có ngã đau nhưng rồi sẽ bước đi vững chắc.

  4. anh Tô says:

    anh tô văn Trường nên tìm cách phổ biến án lệnh này đến toàn dân

    BÁO TỔ QUỐC
    ủng hộ lời kêu gọi giải thể chế độ cộng sản Việt Nam của Linh mục Nguyễn Văn Lý | http://www.baotoquoc.com
    Bỏ qua nội dung
    TRANG CHÍNH
    BÀI NGẪU NHIÊN
    THÔNG BÁO
    MẠNH THƯỜNG QUÂN
    ĐẠI HOẠ MẤT NƯỚC
    GỬI BÀI
    ÁN LỆNH của 18 vị vua Hùng đến toàn dân – Trần Lê Nguyễn
    Nguyễn Tuấn / 2 weeks ago
    2Án Lệnh
    Tịch Thu Tài Sản Và Tru Di
    Tất Cả Đảng Viên Đảng Cọng Sản Việt Nam

    Căn cứ vào Quốc Triều Hình Luật ( luật Hồng Đức ) và dụ của vua Lê Thánh Tông (1442-1497) ban hành “Một thước núi, một tấc sông của ta, lẽ nào lại có thể vất bỏ ? Người phải kiên quyết tranh biện, chớ cho họ lấn dần. Nếu họ không nghe, còn có thể sai sứ sang phương bắc trình bày rõ điều ngay lẽ gian. Người nào dám đem một thước núi một tấc đất dâng cho giặc thì tội phải bị tru di ”.
    Dựa vào các chứng từ và các sự việc sau :
    1.- Công hàm bán Biển Đông của Việt Nam cho Trung Quốc do tên cọng sản Phạm Văn Đồng ký ngày 14 tháng 9 năm 1958.
    2.-Biên bản buổi họp kín giữa tên cọng sản Nguyễn Văn Linh và Đỗ Mười với Giang Trạch Dân và Lý Bằng trong hội nghị Thành Đô từ ngày 3-4 tháng 9 năm 1990 bày tỏ mong muốn sẳn sàng chấp nhận làm một khu tự trị thuộc chính quyền trung ương tại Bắc Kinh như Trung Quốc đã dành cho Tây Tạng, Tân Cương và Quảng Tây. Phía Trung Quốc đồng ý và chấp nhận đề nghị trên và cho Việt Nam thời hạn 30 năm (1990-2020) để đảng CSVN giải quyết những bước tiến hành cần thiết để gia nhập đại gia đình các dân tộc Trung Quốc (wikileasks ).
    3.- Hiệp định đường biên giới trên bộ Việt-Trung do tên cọng sản Lê Khả Phiêu ký ngày 30-2-1999 đã dâng cho Trung Quốc gần 1000 cây số vuông đất biên giới phía bắc
    4.- Hiệp định phân định vịnh bắc bộ do tên cọng sản Nguyễn Dy Niên ký vào ngày 25-12-2000 đã bán cho Trung Quốc gần 20.000 cây số vuông vùng biển và hải đảo của vịnh Bắc Bộ.
    5.-Các văn bản cho Trung Quốc thuê rừng dài hạn từ 50 đến 70 năm, cho Trung Quốc khai thác các tài nguyên chiến lược, cho sở hữu các trọng điểm kinh tế và cho cát cứ nhiều vùng đất riêng biệt trong đất nước Việt Nam.
    Dựa vào các tội ác do đảng CSVN đã thực hiện qua các thời kỳ như:
    1.- Đã tạo ra cái chết của 4 triệu dân Việt qua những trận chiến không cần thiết và những chính sách diệt chủng dã man.
    2.-Thi hành một chủ nghĩa ngoại lai phi nhân làm băng hoại đạo đức văn hóa truyền thống của cả dân tộc Việt Nam
    3.- Đang từng bước thực hiện Hán hóa và tròng vòng nô lệ lên đầu toàn dân tộc Việt Nam.
    Đứng trước tình hình đảng CSVN đã bán đất bán biển bán tài nguyên cho Trung Quốc, đã rước giặc vào nhà, đang biến toàn dân Việt Nam thành nô lệ không còn đất để sống không có thực phẩm để ăn nên mười tám vị vua Hùng họp mặt tại núi Nghĩa Linh vào ngày 10 tháng 3 năm 2014 đồng lòng :
    Tuyên án : Tịch thu tài sản và tru di tất cả đảng viên đảng cọng sản Việt Nam
    Tuyên lệnh : 90 triệu dân Việt Nam có nhiệm vụ phổ biến án lệnh này đến từng nhà từng người và sử dụng đủ mọi cách mọi thứ có được để bắt đảng viên đảng CSVN thi hành bản án :
    1.- Dân oan, dân nghèo trong xã có quyền đến từng nhà của từng tên đảng viên CSVN đang cư ngụ trong xã của mình đòi số tài sản bị tịch thu của chúng đang sở hữu để chia cho nhau mà sống.
    2.- Tất cả người Việt yêu nước chấm dứt dùng lời nói dùng chữ nghĩa dùng đạo đức để khuyên nhủ hay đối phó với những tên đảng viên đảng CSVN mà nên tự thành lập những tổ thi hành án dùng bất cứ loại vũ khí gì mình đang có để thi hành bản án với các tên tội phạm cọng sản, thi hành bản án với chúng không được thì thi hành bản án con cháu chúng để trừ hậu hoạn bán nước.
    3.- Cấm thi hành bản án đối với những người đã trả thẻ đảng trước ngày công bố bản án.
    4.- Sau ngày bản án được công bố những người đảng viên CSVN lập được công trong việc làm cho nước Việt Nam Thoát Cọng Thoát Trung thì cho họ khỏi thi hành bản án. Những người đảng viên đảng CSVN tuyên bố trả thẻ đảng và tự động đem tất cả của cải phân phát cho dân oan dân nghèo trong xã mình cư ngụ thì cũng cho họ khỏi thi hành bản án. Những tên đảng viên đảng CSVN có tham gia trong tiến trình bán và cho thuê dài hạn đất của tổ tiên cho Trung Quốc thì buộc phải thi hành án. Những tên đảng viên CSVN tuyên bố trả thẻ đảng thì chỉ tha án tru di mà vẫn bắt họ thi hành án tịch thu tài sản và bản thân họ thì tùy hoạt động trong quá khứ của họ và tùy từng địa phương mà xử tội.
    5.- Những người cất giấu giùm tài sản của các tên tội phạm cọng sản tẩu tán cũng bị xử tội như là đảng viên đảng cọng sản. Những người tố giác được số tài sản của đảng viên CSVN đang tẩu tán được quyền hưởng 1/5 số tài sản đó. Những người thuộc các tổ thi hành án đều được tham gia vào chính quyền Việt Nam mới trong tương lai không còn cọng sản.
    Ấn ký của 18 vị vua Hùng
    ngày công bố án lệnh 01 tháng 6 năm 2014
    Người chuyển án lệnh cho toàn dân Việt Nam
    Trần Lê Nguyễn

Phản hồi