|

Đòn xâm lược bẩn của Trung cộng

Kề vai sát cánh cùng tiến lên XHCN

Kề vai sát cánh cùng tiến lên XHCN

Vài dòng tiểu sử của GS. Vũ Cao Đàm: Gần hết cuộc đời, tôi đã nuôi trong lòng tình hữu nghị cao cả với đất nước quê hương của Đức Tổ họ Vũ của tôi. Tôi có lai lịch là người gốc Trung Hoa. Đức Tổ khai sinh ra dòng họ Vũ của tôi là một người thuộc dòng họ Vũ xã Long Khê, huyện Phúc Điền, tỉnh Phúc Kiến, bên Trung Hoa. Đức Tổ của tôi là Vũ Hồn, được Vua Đường Vũ Tông cử làm An Nam Đô hộ sứ cai trị xứ An Nam trong khoảng thời gian 841-843 theo Tây lịch. Nhưng rồi vì thất sủng với Nhà Đường, Vũ Hồn đã về sống ẩn dật với người vợ An Nam ở làng Mộ Trạch, huyện Đường An, nay thuộc tỉnh Hải Dương sinh cơ lập nghiệp, dựng nên dòng họ Vũ ở Việt Nam ngày nay. Tôi nuôi những tình cảm ấm áp với người Trung Hoa từ cuối những năm 1930, khi tôi mới 3-4 tuổi, ở một vùng quê rất xa thành phố. Đó là châu Dực Yên thuộc tỉnh Hải Ninh ngày xưa, mà hôm nay vẫn còn giữ nếp sống bằng lặng, yên bình, ngay sát thành phố Móng Cái, ở đó, vẫn còn dấu ấn của hàng xóm là những người Hoa chất phác, đôn hậu, tắt lửa tối đèn cùng gia đình chúng tôi chia sẻ từng bát cháo hoa ăn với chao và trứng muối…”

Lướt nhanh trên mạng những ngày này, chúng ta luôn tìm được nhiều thông tin đắt giá: Thương lái Trung Quốc (dân thường nói ngắn gọn, là bọn Tàu) về các chợ nông thôn Việt Nam thu mua móng trâu với giá rất cao, thậm chí những cái móng từ 4 chân của một con trâu được bọn Tàu mua với giá hơn hẳn một con trâu. Thế là nông dân Việt Nam và bọn “trâu tặc” ra sức chặt móng trâu đem bán… vẫn còn lãi một con trâu thịt mang bán ở chợ. Chỉ một thời gian rất ngắn, bọn chúng đã triệt phá tan hoang sức kéo của nông dân nghèo Việt Nam

Tiếp đó, dân loan tin cho nhau, hàng lũ lái trâu từ bên Tàu tràn qua biên giới để “tiếp thị” bán trâu. Trong cái lũ thương lái mới này còn có cả kẻ tiếp thị bán trâu sắt (máy kéo). Dân tình vỡ lẽ: Thì ra chúng thu mua móng trâu là vì như thế! Ở một nơi khác, thương lái Tàu đi các chợ thu mua rễ hồi, thế là những bọn “hồi tặc” mở chiến dịch triệt phá rừng hồi, một dược liệu quý hiếm của Việt Nam; chúng mua râu ngô non, xúi giục nông dân triệt phá nương ngô mang bán, đánh vào trúng cái dạ dày của những người mà bọn Tàu gọi là “đồng chí tốt” Việt Nam; chúng thu mua mèo nhằm triệt phá một nguồn trừ chuột cắn lúa; rồi chúng mua ốc bươu vàng, xúi giục nông dân nuôi ốc bươu vàng tràn ngập đồng ruộng phá hoại mùa màng, tấn công vào chiến lược an ninh lương thực của quốc gia “láng giềng tốt” Việt Nam. Hàng tốp thương lái Tàu xuất hiện từ Hà Giang cho đến Lâm Đồng để thu mua chè vàng, là thứ chè chặt thô phơi tái, không cần chế biến. Thương lái Tàu mua chè vàng với giá rất cao, kích thích nông dân chặt trụi đồi chè mang bán. Thế là thương lái Tàu đã triệt hạ vùng nguyên liệu cho các nhà máy chè Việt Nam . Không còn con đường nào khác, các doanh nghiệp chè Việt Nam phải sang mua chè nguyên liệu từ Trung Quốc. Đến khi nông dân Việt Nam cần trồng lại đồi chè, thì các “đồng chí tốt” từ bên kia biên giới, vì tình quốc tế vô sản lại lọ mọ xuất hiện, “giúp” mua giống chè từ Trung Quốc chở qua cho nông dân Việt Nam.

Thâm độc hơn, chúng mở chiến dịch thu mua dây đồng vụn với giá cao “trên trời”, đẩy từng đoàn “đồng tặc” lùng sục chặt trộm dây đồng từ các đường điện cao thế, băm nát mạng lưới điện quốc gia của nước “láng giềng tốt” để nước này đốt đèn dầu đi theo họ “hướng tới tương lai”. Có nơi, bọn “đồng tặc” lẻn vào kho ăn cắp từng cuộn dây đồng mới “coong” mang bán, thì “các đồng chí tốt” lên mặt đạo đức: “Ấy chết, cái ngộ không mua cái cuộn dây tôồng ăn cắp tài sản xã hội chủ nghĩa của các tôồng chí tâu lố!” (Chúng tôi không mua cái cuộn dây đồng ăn cắp tài sản xã hội chủ nghĩa của các đồng chí đâu nhé).

Cho đến khi bọn thương lái Tàu đi thu mua cáp quang phế liệu, thì các nhà đương cục của chúng ta mới được phen ngớ ra, không hiểu bọn chúng mua cái “của nợ” này để làm gì. Vì mua dây đồng thì còn có thể hiểu là chúng lấy nguyên liệu, nhưng cáp quang thì thật không thể hiểu được chúng mua để làm gì? Đến khi dân nghèo lặn xuống biển chặt phá mạng cáp quang viễn thông, thì mới “ngã ngửa” ra, là chúng đang phá hoại con đường huyết mạch thông tin của Việt Nam… Chắc là các “đồng chí Việt Nam” nghĩ mãi không biết xử thế nào với những người “đồng chí tốt” bên nước vô sản Trung Hoa, đành phải đưa ra tòa vài thằng dân nghèo “trót dại” lặn xuống biển chặt trộm cáp quang. “Láng giềng tốt” giúp… xây dựng các công trình thủy lợi.

Sau 1954, Việt Nam được Trung Quốc giúp xây dựng nhiều công trình thủy lợi. Tôi đã tiến hành một cuộc phỏng vấn với Giáo sư TTA, Viện trưởng một viện nghiên cứu thủy lợi ở Hà Nội về sự giúp đỡ thủy lợi của người “đồng chí tốt”, vị Giáo sư kéo tôi vào phòng làm việc và cho xem một video clip quay suốt dọc dòng sông biên giới Việt – Trung. Trời ơi, chúng ta không thể tưởng tượng được, người “đồng chí tốt” đã làm những trò gì đâu! Các “đồng chí” xây 120 cái kè chắn chéo dòng nước trên các dòng sông biên giới, tạo những luồng nước xoáy để làm sạt lở bờ phía Việt Nam, ăn cắp đất mang về phía đất nước “láng giềng tốt” (Trung cọng) bên kia biên giới. Đất bồi sang phía bắc đến đâu, các đồng chí xây nhà cao tầng và kéo giai cấp vô sản quốc tế Trung Hoa đến đó. Xem xong clip của Giáo sư TTA, tôi bàng hoàng… Tất cả các triều đại Đường, Nguyên, Tống, Minh, Thanh, chưa có bất kỳ một triều đại nào trước Triều đại cộng sản Trung Hoa sử dụng những biện pháp tồi tệ như vậy với Việt Nam. Việt Nam đã đối đầu với những đế quốc lớn, đã đối mặt với đủ loại thủ đoạn tàn bạo của nhiều loại đế quốc, nhưng có lẽ đây là ngón đòn xâm lược thâm hiểm và bẩn thỉu nhất của một loại đế quốc mới nổi: Đế quốc Trung Cộng. Tôi hỏi Giáo sư TTA: “Ông có thể cho biết, có công trình thủy lợi nào mà Cộng sản Trung Hoa giúp Việt Nam không chứa đựng những “yếu tố đểu” tương tự như vậy không?”. Ông chau mày trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu… “Tôi khó trả lời anh quá”, Giáo sư nói với tôi như vậy.

Đến hành vi gây ô nhiễm môi trường “gien” Việt Nam Trên đường phố và sân bay Việt Nam hôm nay tràn ngập người Trung Quốc. Tôi vừa ngồi ở sân bay Đà Nẵng. Tôi đến hơi trễ, hỏi anh bạn ngồi bên phải tôi: “Máy bay Hà Nội gọi vào chưa?”, thì nghe câu hỏi lại bằng tiếng Tàu “Shen ma?” (Cái gì?). Tôi quay bên trái hỏi, thì lại nghe “Shen ma?”. Tôi quay phía sau hỏi, lại thấy “Ni shuo shen ma?” (Ông nói cái gì?)… Tôi ngỡ ngàng, tưởng mình lạc vào sân bay Bắc Kinh. Làng sinh viên HACINKO (Phố Ngụy Như Kontum) không còn chỗ cho thuê vì hơn 500 người Trung Quốc đã “trấn” ở đó. Họ chen lấn trong thang máy và trong nhà ăn, thậm chí chiếm đứt thang máy để chơi đùa leo lên leo xuống, không cho bất kỳ ai sử dụng thang máy. Người Tàu đến đó mở hàng ăn, hàng bán quần áo, mua bán tấp nập như một chợ Tàu.
Tối tối sinh viên Tàu trượt patin và la ó huyên náo một góc phố… Họ làm cho tôi liên tưởng tới hai mươi vạn quân Tàu Tưởng tràn vào Việt Nam năm 1945,… ghẻ lở, bẩn thỉu, ngông nghênh và láo xược.

Sao mà người Trung Quốc thắng thầu lắm thế? Chuyện bauxite Tây Nguyên đã có quá nhiều người nói rồi. Tôi đơn cử vài chuyện vặt vãnh khác: Chỉ ở một tỉnh ở rất gần Hà Nội thôi, Trung Quốc chưa làm xong Nhà máy điện HB, hàng ngàn công nhân Tàu chưa kịp rút, thì Tàu đã thắng thầu làm Nhà máy điện MK, và hàng ngàn công nhân Tàu lại xuất hiện. Những người Tàu từ các cơ sở sản xuất này lan tỏa khắp nơi để gieo rắc “hạt giống đỏ” cho cách mạng vô sản Trung Hoa, đỡ cho các công ty xuất khẩu lao động Việt Nam và các công ty môi giới hôn nhân khỏi phải xuất con gái qua Tàu… Tôi có dịp trao đổi với các chị phụ trách hội phụ nữ ở mấy tỉnh Tây Nguyên, thì được biết, các chị đang rất lo ngại, chưa biết xử lý thế nào với nạn con gái Tây Nguyên có bầu với công nhân Tàu (!).

Chúng ta nhìn thấy một cảnh tượng đang đến gần: Đội quân thứ 5 của Trung Cộng đang ngày càng được mở rộng. Cần cảnh báo: Khi Trung Cộng mới sáp nhập Tân Cương vào Trung Quốc, dân Hán ở đây chỉ chiếm chừng 4-5%. Sau nửa thế kỷ, dân Hán đã lên tới 45%. Tôi nhớ đã đọc ở đâu đó, chúng ta có thể rất cần đặt câu hỏi: “Bao giờ dân tộc Việt Nam trở thành dân tộc thiểu số trên chính đất nước mình?”. Và rồi xoa dịu bằng mấy công trình văn hóa? Gần đây chắc là Trung Nam Hải đã nhận ra sự phẫn nộ của dân chúng Việt Nam trước những hành vi xâm lược của họ, họ đã “kỷ niệm” cho dân Việt Nam mấy pha ngoạn mục: Trước hết là 30 triệu USD xây dựng ký túc xá cho Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh để đào tạo cán bộ cho Đảng. Tiếp đó là Cung Văn hóa hữu nghị Việt – Trung, chắc rồi đến Viện Khổng Tử… và rồi không biết còn những thứ gì nữa.

Viết đến đây, tôi chợt nhớ cái thời lớp thanh niên chúng tôi say mê theo các nghệ sỹ ca ngợi… những cánh hoa mộc miên bay tới đâu, tình hữu nghị của dân tộc Trung Hoa lan tỏa đến đó… Sao mà lãng mạn. Ngẫu nhiên, tôi ngồi để hồi tưởng tâm tình lãng mạn theo những “Cánh hoa mộc miên” với Giáo sư Phạm Huy Tiến, một nhà địa chất, cũng có thời đi tu nghiệp “tiến tu Giáo sư” ở Học viện Địa chất Bắc Kinh (đối diện Học viện Khoáng nghiệp của tôi). Giáo sư Tiến cười rũ ngắt lời tôi: “Các bố nhầm hết rồi. Các nghệ sỹ cũng nhầm rồi. Cánh rừng mộc miên khi xưa nằm trên đất Việt Nam . Bọn địa chất chúng tôi lăn lộn ở đó quá nhiều. Cả đỉnh thác Bản Giốc nữa, cánh địa chất chúng tôi từng lên đó nấu cơm ăn… Nhưng rồi Trung Quốc lấn chiếm, nuốt toàn bộ cánh rừng mộc miên vào lòng Tổ quốc Trung Hoa”… Và thế là những cánh hoa mộc miên lại hồn nhiên bay “từ đất Trung Hoa”, lan tỏa tình hữu nghị “vạn cổ trường sinh” giữa hai dân tộc. Hoa mộc miên Ấy thế mà, trong khi tôi được nghe các bạn nghệ sỹ của chúng ta ca ngợi “Hoa mộc miên mọc đến đâu, lan tỏa tình thữu nghị của dân tộc Trung Hoa đến đó”, thì, trong một trang mạng nào đó, tôi lại nghe những người cộng sản Bắc Kinh lập luận: “Hoa mộc miên bay đến đâu gieo hạt đến đó; Cây mộc miên mọc ở đâu, đất trung Hoa ở đó. Việt Nam chỉ có cây tre, làm gì có cây hoa mộc miên!”. Hoa mộc miên Trung Hoa là một đất nước có một đảng lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối. Như vậy có thể suy luận, mà không sợ sai lầm: Tất cả những sự kiện nêu trong bài viết này đều do các nhà lãnh đạo cộng sản Trung Quốc đưa đường chỉ lối. Chính những người cộng sản Trung Hoa đã làm tan vỡ hoàn toàn tình cảm nồng ấm của những người thuộc thế hệ chúng tôi với một đất nước đã sinh ra Đức Tổ Vũ Hồn của dòng tộc của tôi, một đất nước, mà có thời tôi đã coi là Tổ quốc thứ hai của mình.

© Vũ Cao Đàm
© Đàn Chim Việt

10 Phản hồi cho “Đòn xâm lược bẩn của Trung cộng”

  1. 3) The Nuttall Oak (quercus nuttallii) grows 7 to 8 feet per year, up to 25 to 30 feet in three years. It is the fastest growing oak tree and can reach 100 feet at maturity. The oak has an open crown with branches spreading horizontally. Oaks like wet soil, poorly drained soils, and clay soil so they can adapt well in conditions other trees won’t. Of course, their acorns lure squirrels to the yard. Leaves turn brown in the fall.

  2. Nguyễn Trọng Dân says:

    VIỆT NAM CỘNG HÒA MUÔN NĂM !
    **********************************

    Bàn loạn thời sự lai rai :”Tập Cận Bình đang bình thản bẻ gãy mọi “đồng minh” chấp vá của Việt Nam trên vấn đề biển Đông”

    Sau khi kích động được Cam puchia càng ngày càng chống và xa dần những quan điểm đối ngoại của cộng phỉ Ba Đình về vấn đề biển Đông , Trung Quốc bắt đầu ve vãn tới Ấn Độ.

    Mục tiêu của Trung Quốc và của chú Tập là bẻ gãy sách lược đa quan hệ của Cộng Phỉ Ba Đình trên vấn đề biển Đông.

    Tháng trước , Trung Quốc đã dành cho Nga những hậu đãi rất lớn về mậu dịch trong lúc nước Nga đang khốn đốn vì những biện pháp trừng phạt của cộng đồng Âu châu, đó là chưa kể những đơn đặt hàng mua bán vũ khí , khí đốt haò nhoáng khiến Nga cảm kích vô cùng khi đang khốn đốn

    Cộng phỉ Ba Đình tốn bao tiền của cho Nga mong nhờ vả sau này khi nắng khi mưa, nay coi như đem sông đổ biển

    Nay là tới Ấn.

    Bằng những hiệp ước giúp đở canh tân cơ sở hạ tầng ở Ấn Độ , Trung Quốc ung dung gở bớt sức nặng hậu thuẫn của xứ này trong vấn đề liên quan đến biển Đông cho Việt Nam Dù vẫn còn nhiều bất đồng giữa Trung Quốc và Ấn Độ , nhưng chắc chắn , những trợ giúp khổng lồ về cơ sở kinh tế sẽ làm Ấn thận trọng hơn khi phản đối Trung Quốc trên vấn đề lập trường tranh chấp tại biển Đông

    Cộng phỉ Ba Đình ưu đãi cho Ấn Độ muôn bề , nay có thể coi gần như công cóc

    Thông qua việc này , chúng ta có thể đoán được Trung Quốc sẽ bắt đầu ve vãn tới Phi Luật Tân & Mã Lai bằng những trợ giúp kinh tế hào khoáng trong tương lai.

    Trung Quốc biết rõ từ lâu Hoa Kỳ ráng tìm đủ mọi cách rãnh tay ở I-rag , ở Afghan , ở Jesusalem ,Xyria…etc… để dồn nổ lực cô lập Trung Quốc ở biển Đông. Nhưng nay , xem chừng ra Hoa Kỳ sẽ còn phải trì hoãn những chính sách quyết liệt của mình tại biển Đông vì còn quá bận bịu đối đầu và vận đồng minh tấn công ISIS

    Chú Tập lật đật lợi dụng tình thế , rãnh tay đưa ra một chính sách hậu đãi kinh tế để khiến các đồng minh chấp vá của Việt Nam trên vấn đề biển Đông nghiêng ngã quan điểm và lập trường.

    Chú Tập mở hầu bao để gia tăng ảnh huởng kinh tế của mình lên các nước tại Đông Nam Á nhằm đối phó Hoa Kỳ trong lâu dài . Tất cả những quốc gia ở Á Châu trừ Nhật điều bị sức quyến rũ của kinh tế Trung Quốc và khó có thể cứng rắn khi cần thiết.

    Vụ bãi bỏ cấm vận vũ khí sát thuơng sẽ có lợi cho Hoa Kỳ vì khiến Việt Nam sẳn sàng hơn để đương đầu với Trung Quốc nhưng Hoa Kỳ không thể và dùng dằn vì vẫn chưa có gì đảm bảo là cộng phỉ Ba Đình chịu lắng nghe và hành động nhịp nhàng cho những kế hoạch toàn cầu của Mỹ tại biển Đông.

    Người Mỹ muốn có…insurance cho những dự tính của họ

    Hoa Kỳ chờ đợi một sự đảm bảo làm ăn đàng hoàng uy tín từ phía cộng phỉ Ba Đình trong những bước nhảy kế tiếp về hợp tác quân sự , nhưng đến giờ phút này , Hoa Kỳ vẫn thấy rõ cộng phỉ Ba Đình có thể ăn cháo đá bát Hoa Kỳ & ngã vào vòng ảnh huỡng của Trung Quốc

    Chú Tập sẽ cố lợi dụng sự nghi ngại này của Hoa Kỳ mà mà tiếp tục ép buộc cộng phỉ Ba Đình phải quy lụy với những điều kiện ngày càng ngặt nghèo

    Còn về phần cộng phỉ Ba Đình , họ đã bị đo ván hoàn toàn trước chú Tập về mặt đối ngoại . Đương nhiên , cộng phỉ Ba Đình không thể tới Thành Đô để khóc thêm lần nữa được bởi chú Tập không có độ lượng thâm trầm như Đặng Tiểu Bình- Giang Trạch Dân . Chuyến đi của quản gia Lê Hồng Anh báo hiệu một sự tuyệt vọng không mong đợi gì chú Tập sẽ tha thứ .

    Ngâm nga mà rằng

    “Ngoãnh mặt về Tề e Mẽo giận
    Quay đầu về Mẽo bị Tề căm ”

    Hoa Kỳ sẽ phải đối phó như thế nào đây trước bản lãnh của chú Tập , chúng ta hãy từ từ chờ coi

    Chỉ có điều , nếu Hoa Kỳ có thể trong tương lai có thể three D printer in ra chiếc xe hơi chạy 40 dặm một giờ không cần ai lắp ráp thì e rằng nền văn hóa Khổng Minh của chú Tập , điếm chãy lưu manh Khổng ve mưu mưu kế kế lại phải bắt chước Đặng Tiểu Bình khóc lóc ở Quang Minh Đĩnh xin xỏ TỐI HUỆ QUỐC VỀ KINH TẾ THÊM LẦN NỮA.

    Vài dòng thiển ý cho bà con thuởng ngoạn

    Merci DCV

    Ki’nh

    • Minh says:

      Thưa ông Dân,

      Đem cái đầu của bọn Bắc Kỳ cộng phỉ để chọi với cái đầu của bọn Bắc Kinh cộng phỉ thì đương nhiên , bọn Bắc Kỳ cộng phỉ có cố bịp bợm tinh vi mười , hai mươi thì cũng không sao làm lại bọn Bắc Kinh cộng phỉ bịp bợm tinh vi tới một trăm , một ngàn

      Cho nên , không cần phải lý luận xa xôi cũng thấy rồi.

      Minh

  3. Hồ Chí Minh Có Công Rất Lớn says:

    Không bỗng dưng mà một hằng với bản chất lưu manh như thằng Trung cộng ,lại có được cơ hội (bằng vàng) để dở trò “bẩn” trong ngôi nhà do “đảng lãnh đạo”, nếu như nó đã không được bác và đảng ‘mời” nó vào nhà một cách đàng hoàng trong tư cách của người “vừa là đồng chí, vừa là anh em” của bác và đảng….rồi sau đó nó mới có điều kiện để làm…”bẩn” me, vợ và con gái nhà …bác và đảng chứ ! Phải không ?!

    Thế cho nên việc Trung cộng dở được trò Bẩn ở VN, thì công lao lớn nhất phải thuộc về chủ tịch Hồ Chí Minh và đảng CSVN !

    (Chân lí ấy không bao giờ thay đổi !)

  4. Việt nam : Nước nghèo dân mạt says:

    Người nông dân Việt vì quá nghèo nên dễ trở thành những con rối làm trò vui trong tay bọn múa rối Hán tộc . Quá nghèo vì phải sống dưới chế độ cai trị của bè lũ Việt cộng đần độn.

    Người dân nghèo quá đến nỗi Tết Trung Thu cho nhi đồng mà nhiều đứa trẻ không bao giờ có cơ hội cắn được một miếng bánh Trung Thu :

    ( Trích đoạn) – Thứ Bảy, 06 tháng Chín năm 2014 10:17
    Tác Giả: Phi Khanh/Người Việt

    ….một số trẻ em nghèo ở huyện miền núi tỉnh Quảng Nam chưa bao giờ biết mùi vị bánh Trung Thu, tất cả những gì các em cảm nhận được chỉ là màu sắc rực rỡ của những hộp bánh bỏ đi.

    Bé Bảo Trâm, ở xã Trà Bui, Trà My, tỉnh Quảng Nam kể, “Nhà cháu chưa bao giờ có bánh Trung Thu, chỉ có bánh chưng thôi, bánh chưng của nhà nước phát cho đó!”

    “Thì cứ tới Trung Thu thì nhà nước tổ chức múa lân tập thể ở sân trụ sở thôn, sau đó tổ chức phát quà cho trẻ em, ngồi xếp hàng vậy đó, đến lượt ông thôn trưởng gọi tên cha mẹ cháu thì cháu giơ tay lên, sau đó ổng phát cho hai cái bánh chưng, bánh ngon lắm, có lát thịt heo mỡ ở giữa nữa!”

    ….. Còn bánh Trung Thu thì tụi cháu có lần nhặt được một cái hộp ngoài đường, mang về cất dành để đựng bánh chưng…”

    Có thể nói rằng phần đông trẻ em miền núi không có mùa Tết Trung Thu, tuổi thơ của chúng chỉ biết đến hái lượm phụ giúp gia đình và những chén cơm độn khoai sắn, những lớp học mà trường không ra trường, chuồng bò không ra chuồng bò, ngay cả cô giáo, thầy giáo cũng đói rát cả ruột thì lấy đâu cho học sinh ấm bụng mà học tập.

    Không thiếu những thầy cô giáo rủ học sinh cải thiện bữa ăn bằng cách tranh thủ nghỉ trưa sớm một chút rồi xuống suối bắt cá, bắt nhái về luộc, hấp, xào… Ðã có nhiều cái chết thương tâm do lũ quét…

    Một học sinh tên Phí, 10 tuổi : ““Chỉ kiếm ăn mà còn phải vất vả như rứa thôi thì chuyện vui Trung Thu nghe xa quá xá là xa, tụi cháu chưa bao giờ biết bánh Trung Thu là cái chi cả, chỉ có thằng bạn ở đầu xóm hắn ra phố chơi, lượm được cái hộp đựng bánh ở nhà bà con mang về chứa bánh chưng, đứa nào có bánh chưng thì sang nó mượn để đựng một chút rồi trả lại, gọi là bánh Trung Thu đó!”

    ***Thứ Hai, 08 tháng Chín năm 2014 10:33
    Tác Giả: RFA

    Người ta hay nói về vẻ thơ mộng của mùa thu Hà Nội, vẻ quyến rũ của núi rừng Tây Bắc mùa thu hoặc vẻ bồn chồn, ngập ngừng vào thu của thành phố vốn dĩ nhộn nhịp và hối hả như Sài Gòn, nhưng ít ai nói về mùa thu miền Tây Nam Bộ, cách Sài Gòn không xa cho lắm,

    Ít cơ hội cảm nhận mùa thu

    Theo một người mẹ tên Thu của bốn đứa trẻ ở Năm Căn, Cà Mau, trẻ em miệt Tây Nam Bộ ít có cơ hội cảm nhận mùa thu cũng như ít có điều kiện để được hưởng một cái Tết Trung Thu đúng nghĩa. Ngoại trừ một số trẻ em con nhà khá giả, cha mẹ có đủ tiền bạc thì chúng được hưởng Tết Trung Thu ấm áp, vui vẻ, còn những em bé nhà nghèo chiếm số đông hiện tại không có Tết Trung Thu vì nhiều lý do khác nhau, nhưng lý do lớn nhất vẫn là bởi thiếu thốn mọi bề.

    Theo bé Duyên, ở Đất Mũi, Tết Trung Thu là một thứ gì đó quá xa lạ đối với trẻ con ở Đất Mũi mặc dù mỗi khi nghe tiếng trống múa lân vang vọng đâu đó, em vẫn náo nức muốn đi xem. Nhưng hoàn cảnh gia đình em cũng như nhiều bạn trong xóm chài của em không cho phép những đứa bé được vui chơi. Vì mỗi ngày, em cùng các bạn trong xóm phải đi bắt ốc cùng với cha mẹ, đa phần các bạn đều nghỉ học hồi còn lớp một, lớp hai, riêng em may mắn vẫn đang đi học nhưng thời gian đi học và phụ giúp gia đình không cho phép em vui chơi bất kể lúc nào, kể cả việc xem truyền hình mỗi tối.

    Theo chân Duyên về nhà, chúng tôi bắt gặp một khu xóm trên Đất Mũi hiện ra trước mắt làm ngỡ ngàng rằng mình đang lọt vào tiền sử, nhà cửa xiêu vẹo, tạm bợ trên những thân cột bằng gỗ đước cắm xuống lòng sông, xuyên qua lớp sình đen đúa và cho cảm giác những ngôi nhà xụp xệ này có thể bị nhấn chìm xuống sình và nước đen bất kì giờ nào. Dường như trong xóm không thấy bóng dáng đàn ông, chỉ toàn phụ nữ và trẻ con, hỏi ra mới biết là đàn ông đã ra khơi hoặc đi làm thuê ở xa, ít có người đàn ông nào trụ nổi ở nhà bởi cái đói và sự khó khăn thôi thúc đôi chân họ phải đi càng xa càng tốt.

    Quang cảnh xóm Lò ở Đất Mũi và những khu xóm nghèo ở huyện Năm Căn, Cà Mau khiến chúng tôi chỉ biết lắc đầu thở dài và thầm thán phục những cuộc đời nghèo khổ vĩ đại. Cái nghèo, sự khốn cùng đã đạt đến tầm mức vĩ đại và không thể bình luận gì thêm. Tự dưng, tiếng trống thu đâu đó vọng lại nghe rưng rức nỗi buồn và đầm đìa tiếng khóc của những người mẹ trẻ, của những đứa bé trót sinh ra nơi vùng đất nghèo khổ, u uẩn này.

    Đã có nhiều mùa thu như thế đi qua miệt Tây Nam Bộ.

  5. Minh says:

    Cộng phỉ Ba Đình là nguyên nhân chính của mọi vấn đề
    Cần phải dẹp bọn này trước cái đã rối chống Trung Cộng sau

  6. Bui le says:

    Sao mà người Trung Quốc thắng thầu lắm thế?

    Câu trả lời là vì bọn nắm quyền VN hiên tại là một bọn tham nhũng . Cứ đưa tiền
    là được tất cã .

    Tụi Tàu đang ngồi trên đầu mấy thằng việt cộng .

  7. Hành Trang says:

    Nói làm gì,tại dân VN “liên liên “khùng khùng,ngu ngu khờ khờ mà ! Nội cái tay học cở tiểu học,mặt mày xấu xí quặm trợn(nhìn các hình khác),không nghề ngỗng chính thức,đi lang thang lủi thủi kiếm sống từ Bắc vô Nam vậy mà được cái dân ngu cu đen này ca ngợi đội tôn lên thành lãnh tụ vĩ đại,lãnh tụ kiệt xuất(chưa kể đến thành tích phá nát đất nước,giết hại người khác) thì biết cái dân An na mit này liên khùng như thế nào! Có thể dân và chính phủ tương tác nhau.Dân làm sao sẽ có chính phủ như vậy và ngược lại.Dân mà cà giựt ngu ngơ thì sẽ có một thứ chính phủ quỷ quyệt và tàn độc.Chính phủ mà chỉ biết cai trị bằng xạo,độc đoán và tham nhũng riết thì sẽ làm dân thành gian xảo,dối trá và đói nghèo.Nói chung dường như ông Trời không thích dân Việt Nam hay sao mà khiến nước Việt luôn mịt mù trong đêm tối .Ngoài họa Tàu,gần đây nhất dân Campuchia biểu tình tại Pnom Penh đòi cắt quan hệ với VN và đòi trả lại miền Nam cho Campuchia !…

  8. Thanh Pham says:

    Bẩn thỉu

    Ông bạn vàng bẩn thỉu đểu giả
    Lúc nào cũng chực chờ nuốt gọn
    Thằng đàn em khốn nạn thổ tả
    Hoang tưởng vọng ngoại lại hay nổ

    Tất cả bắt nguồn từ cáo Hồ
    Rước quân xâm lược về đào mồ
    Phá tan hoang luân thường đạo lý
    Nên tan nát cả một cơ đồ!

    T.Phạm
    http://sangcongpha1.wordpress.com/

Phản hồi