|

Dân chủ và biểu tượng

symbols

Winston Churchill, cựu Thủ tướng Anh quốc, có lần nói đùa nhưng rất có lý rằng, “Dân chủ là mô hình dở nhất của một chính quyền, trừ tất cả những mô hình được biết tới từ trước đến nay”.

Tức là Dân chủ không phải là một mô hình hoàn hảo, nhưng là liệu pháp giải quyết tốt nhất mà nhân loại có được trong lịch sử của mình.

Nhìn nhận rõ nhất các giá trị dân chủ là những người đã từng trải qua hệ thống phi dân chủ. Karl Popper (1902 – 1994), nhà triết học người Áo, người đề xuất các ý tưởng về một xã hội mở trong đó sự bất đồng chính kiến được chấp nhận và được xem như một tiền đề để tiến tới việc xây dựng một xã hội hoàn thiện, viết rằng, “một ai đó từng sống trong một mô hình quyền lực độc tài mà không thể loại bỏ nó nếu không đổ máu, sẽ hiểu rằng, mặc dù dân chủ, không phải là hoàn thiện, nhưng nó tạo nên một cái gì đó để suy nghĩ và xứng đáng chết vì nó”.

Tôi là người đã trải qua cả hai chế độ cộng sản ở Việt Nam và Ba Lan. Tôi đã tới và trải nghiệm tự do dân chủ ở nhiều quốc gia như Đức, Pháp, Úc, Canada hay Mỹ, là chứng nhân của sự sụp đổ chế độ cộng sản ở Ba Lan (năm 1989) và chứng kiến tiến trình xây dựng dân chủ nhọc nhằn, khó khăn nhưng thành công trên đất nước này qua 25 năm nay. Vì thế tôi là người hiểu biết và trân trọng các giá trị dân chủ, mà theo tôi, trước hết là quyền được bầu cử tự do, báo chí truyền thông tự do và nhà nước được tạo nên trên nền tảng của các định chế có khả năng kiểm soát trật tự xã hội.

Dân chủ là số đông, dù không nhất thiết đồng ý, nhưng phải biết tôn trọng chính kiến của thiểu số còn lại. Bởi vì dân chủ được xây dựng trên hệ thống của các lập trường, quan điểm đối nghịch nhưng song song là sự thoả hiệp.

Trong chế độ dân chủ, các đảng phái hoặc tổ chức chính trị, ít nhất hai, tranh giành quyền lực nhà nước, cạnh tranh nhau bằng các chương trình, mà xã hội thông qua lá phiếu cử tri uỷ nhiệm cho họ quyền quản trị điều hành đất nước.

Trong trường hợp, không một đảng chính trị nào đạt được đa số tuyệt đối số phiều bầu, hoặc đa số ghế trong quốc hội, một chính phủ liên minh sẽ được thành lập với sự tham gia của đối thủ. Tuy nhiên, tiếng nói quyết định cuối cùng sẽ thuộc về đảng mạnh hơn.

Hans Kelsen (1881-1973), một nhà luật học người Mỹ gốc Áo nói rằng, “Dân chủ, không thể chối cãi và chắc chắn, là một nhà nước đảng trị”. Có nghĩa rằng, các đảng phái chính trị thực thi vai trò tổ chức cũng như chuyển tải ý nguyện chính trị của nhân dân, đồng thời là trung gian giữa nhân dân với các cơ quan nhà nước.

Tuy nhiên, sự tranh đua các mục đich chính trị không loại trừ khả năng tìm kiếm giải pháp chung. Dân chủ đặt ra sự tranh đua, nhưng không phải tranh đua cho bản thân nó. Logic của thể chế đòi hỏi sự sáng suốt xây dựng sự thoả hiệp. Không có sự thoả hiệp và đồng thuận về lập trường, nhiều khi chỉ là sự bắt buộc phải chấp nhận nó ở vị thế thiểu số, sẽ không thể vận hành được bộ máy dân chủ. Diễn đàn nằm trong khuôn khổ các định chế dân chủ để tìm kiếm sự thoả hiệp giữa các đảng phái chính trị chính là quốc hội đa đảng. Dân chủ khác biệt với các thể chế không dân chủ là, sự thoả hiệp trong nó không chỉ là khả năng có thể mà còn là sự mong muốn.

Leszek Kolakowski (1927 – 2009) người Ba Lan, một trong số ít các nhà triết học của Đông Âu giành được sự thừa nhận ở đỉnh cao tri thức ở châu Âu và thế giới, nói rằng, “Dân chủ là một công cụ chuyển tải những cuộc xung đột giữa các cá nhân và cho phép giải quyết, đôi khi thậm chí loại bỏ, đôi khi làm suy yếu đi, mà không cần sử dụng bạo lực”.

Những người tham gia các cuộc tranh luận xã hội, cần phải có ý thức tôn trọng chính kiến khác mình. Điều này sẽ tạo ra nên sự  hài hoà, ổn định trật tự  và kìm hãm những cảm xúc xã hội cực đoan. Các chế độ độc tài ở mọi nơi luôn luôn gạt bỏ sự thoả hiệp và tiêu diệt khả năng phát triển của các khuynh hướng chính trị khác ngoài khuynh hướng mà chúng định hướng.

Việt Nam hiện nay nằm trong hệ thống chính trị độc đảng cầm quyền của Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN), không có lực lượng đối lập trong quốc hội. Đây là một nền cai trị hoàn toàn áp đặt, không có sự lựa chọn tự do của cộng đồng xã hội. Không một khuynh hướng chính trị nào khác ngoài ý thức hệ Mác-Lenin  chen chân được vào quốc hội. Cho nên tất cả các kỳ họp của cái gọi là “quốc hội” bao giờ cũng “thành công tốt đẹp” và các chủ trương, chính sách đạt đồng thuận đến hơn 90%.

Trong một bối cảnh như thế, đi tìm một biểu tượng  chung cho Tổ quốc Việt Nam, thậm chí cho phong trào tranh đấu dân chủ là chưa đúng thời điểm.

Hiện nay đã hình thành một số nhóm dân sự trong nước, như Hội Phụ nữ Nhân quyền, Hội Cựu Tù binh Lương tâm, Con đường Việt Nam, Hội Anh em Dân chủ, Hội Nhà báo Độc lập, Hội  NO U – FC, v.v… Mỗi hội, nhóm đều có logo riêng, thể hiện đường lối, tiêu chí hoạt động của mình. Tuy nhiên những hoạt động của các hội, nhóm này đang trong bước khởi đầu, rất manh mún, chưa đủ mạnh để thu hút một phong trào xã hội rộng lớn trên bình diện cả nước, nên logo chỉ dừng lại ở vị trí biểu tượng của nhóm ấy mà thôi.

Biểu tượng của phong trào tranh đấu xã hội thường tự nó nảy sinh từ phong trào và mặc nhiên được thừa nhận, ví dụ như hoa Hồng ở Georgia, màu Cam ở Ukraina, mảnh vải Jeans ở Belarus, hoa Lài ở Tunesia, hay cái Dù ở Hông Kông…

Chọn lựa biểu tượng của Tổ quốc Việt Nam, ví dụ như lá cờ chẳng hạn, lại càng khó hơn với một chiều dài lịch sử phức tạp, dường như triều đại sau luôn xoá bỏ mọi biểu tượng của triều đại trước, chiến tranh Nam- Bắc huynh đệ tương tàn, rồi cả nước bị đẩy vào vòng cai trị của ĐCSVN.

Do đó mọi sự chọn lựa hiện hay, cho dù lý luận như thế nào về sự ra đời hay cội nguồn, cũng đều chỉ là của một thiểu số, không được nhân dân ba miền của một nước Việt Nam thống nhất chọn lựa dân chủ thông qua một quốc hội do dân bầu ra, hoặc thậm chí một cuộc trưng cầu dân ý. Vì thế không thể nào áp đặt biểu tuợng của một thiểu số nào đó lên phần còn lại. Mọi tranh cãi, cố lý giải cho khuynh hướng của mình đều mất thời gian và không đi đến đâu.

Tuy nhiên, vì đấu tranh và mong muốn Việt Nam có một xã hội tự do dân chủ và công bằng, từng nhóm thiểu số có quyền gìn giữ và trân trọng biểu tượng của mình, thậm chí cả khi biểu tượng chung được lựa chọn dân chủ mà không phù hợp với mong muốn riêng.

Dân chủ là một mục tiêu chung tối thượng, không thể vì biểu tượng nọ, logo kia của từng hội, nhóm thiểu số mà cản trở nó.

Dân chủ cũng là một sân chơi bình đằng và lành mạnh với những nguyên tắc phổ quát bất di bất dịch. Chấp nhận dân chủ thì phải chấp nhận các nguyên tắc ấy của luật chơi.

Dân chủ và tự do không buộc ai phải đứng dưới là cờ hay biểu tượng của một thiểu số nào trong cuộc đấu tranh.

© Nhật báo Người Việt

51 Phản hồi cho “Dân chủ và biểu tượng”

  1. Nói Toẹt Móng Heo says:

    Chán với ông Lê Diễn Đức quá!

    Hết Ngày lễ Tạ ơn trên đất Mỹ và câu chuyện những lá cờ lại đến “Dân chủ và biểu tượng, chỉ tổ cho thiên hạ thẳng tay ném cà chua trứng thối!

    Cũng là “dân chủ” đấy chứ, ông Đức tự do viết tầm xàm để cho bà con tự do ném đá?

  2. Phạm Quang Thái says:

    Thưa ông Lê Diễn Đức

    Xin lỗi, ông sống ở những nước dân chủ đã lâu, viết về dân chủ, nhưng hình như ông vẫn chưa hiểu cặn kẽ về dân chủ?

    Cá nhân ông muốn làm gì, viết gì là quyền của ông. Nhưng để có sức mạnh đấu tranh thì phải qui tụ thành một tập thể (đảng phái, hay tổ chức), mà đã chấp nhận cùng nhau đấu tranh thì phải tuân theo những qui tắc, phải đứng dưới biểu tượng của tập thể mà mình muốn tham gia.

    “Tính dân chủ” được thể hiện trong tập thể bằng cách tôn trọng ý kiến cá nhân và chấp nhận khi biểu quyết; “đa số thắng thiểu số”, nói cách khác “thiểu số phải chấp nhận những nguyên tắc, hay ý kiến được nhiều người đồng ý, chấp thuận”.

    Trong một quốc gia có nhiều đảng phái, không ai có thể bắt buộc ông phải gia nhập đảng này phái kia, mà chính ông “có quyền” tự lựa chọn (dân chủ), và một khi ông đã chấp nhận thì phải đứng dưới cái biểu tượng (lá cờ) hay logo của tổ chức (hay đảng phái) đó.

    Có những trường hợp, hai hay ba đảng phái, cùng đấu tranh cho một mục đích. Tuy vậy, ông cũng chỉ được đứng dưới tổ chức mà ông đã lựa chọn, không thể nhảy vào cuộc sinh hoạt của tập thể (hoặc đảng) khác rồi lớn tiếng rằng :”Dân chủ là một mục tiêu chung tối thượng, không thể vì biểu tượng nọ, logo kia của từng hội, nhóm thiểu số mà cản trở nó“.

    Ông viết: “ vì đấu tranh và mong muốn Việt Nam có một xã hội tự do dân chủ và công bằng, từng nhóm thiểu số có quyền gìn giữ và trân trọng biểu tượng của mình, thậm chí cả khi biểu tượng chung được lựa chọn dân chủ mà không phù hợp với mong muốn riêng“.

    Lẽ dĩ nhiên ông có quyền chọn cho mình hay tập thể của ông một biểu tượng, (ngoại trừ cờ đỏ của CSVN), nhưng ông không có quyền phê bình hay chỉ trích biểu tượng của người khác. Điều mà ông gọi là: “ Dân chủ cũng là một sân chơi bình đằng và lành mạnh với những nguyên tắc phổ quát bất di bất dịch. Chấp nhận dân chủ thì phải chấp nhận các nguyên tắc ấy của luật chơi” là thế.

    “Dân chủ và tự do” không có nghĩa là mạnh ai muốn làm gì thì làm, bất kể đến nguyện vọng hay quyền lợi của người khác hay tập thể khác.

    Cũng là lẽ dĩ nhiên “không buộc ai phải đứng dưới là cờ hay biểu tượng của một thiểu số nào trong cuộc đấu tranh“, nhưng chắc chắn là phải tuân theo điều lệ, đảng qui, và phải đứng dưới biểu tượng của đảng phái mà mình đã lựa chọn. Nếu không, nó không còn là “dân chủ” nữa, mà thành hỗn độn và phá hoại dân chủ!

  3. Cả nước Mỹ biểu tình kéo dài phẩn đối tệ phân biệt chủng tộc, luật pháp bất minh mà còn ca ngợi cái dân chủ chết tiệt. Đây là thảm họa của báo lá cải này. Đọc bài báo này tôi nhớ lại ngày VNCH trước ngày sụp đổ ông Kỳ tuyên bố tử thủ bảo vệ Sài gòn và sau đó ông ta đưa vợ con bỏ trốn trước tất cả mọi lính thua trận khác.

    • DâM TiêN says:

      Ông Kỳ đã như ” dân sự” từ 1971; tuy thế, vẫn còn
      tự nguyện cùng các phi công VNCH đánh chặn CS
      cho tời chiều 29.4.75,

      Khi toàn bộ chánh phủ ông Thiệu và Bộ Tổng tham
      mưu Quân đội đã…bỏ nước bỏ lính bỏ dân mà chạy!

      Người “dân sự ” như ông Kỳ không quyền bính, ở lại
      mà chịu bắn bỏ như đại tá Hồ Ngọc Cẩn sao ?

    • Phạm Quang Thái says:

      Nói rằng “Cả nước Mỹ biểu tình kéo dài phẩn đối tệ phân biệt chủng tộc, luật pháp bất minh mà còn ca ngợi cái dân chủ chết tiệt” thì đúng là kẻ ăn nói hàm hồ, cố tình xuyên tạc kiểu CSVN?

      Đúng là ở Mỹ người dân có biểu tình phản đối chuyện phân biệt chủng tộc. Nhưng đó là họ tỏ thái độ với những kẻ có đầu óc kỳ thị và yêu cầu chính quyền Mỹ quan tâm nhiều hơn đến chuyện này, chứ không phải “luật pháp bất minh” như Nguyễn Công Tình ác ý xuyên tạc.

      Thế đấy, chỉ cần xuất hiện một vài kẻ kỳ thị mà chính quyền không quan tâm ngăn chận, mà còn bị nhân dân biểu tình phản đối như thế, điều này chỉ có thể xảy ra trên nước Mỹ và các nước có chế độ dân chủ, còn ở VN thì sao?

      CA giả côn đồ đánh đập người dân, một bầy côn đồ ném cứt vào nhà những người bất đồng chính kiến, CA giết người như ngoé, vậy mà chính quyền vẫn làm ngơ.

      Ấy thế, khi người dân chưa kịp biểu tình phản đối mà mới chỉ lên tiếng thì liền bị đàn áp, bị vu cáo và kết vào tội “chống người thi hành công vụ” hoặc cho CA côn đồ hành hung như trường hợp : Ông Nguyễn Bắc Truyển liên tục bị hành hung

      Nguyễn Công Tình hãy nằm gác tay lên trán, bóp đầu suy nghĩ xem có còn lương tâm và nhân tính nữa không?

    • Tudo.com says:

      Quả thật Nguyễn Cao Kỳ. . .nhìn kỉ ra thành Nguyễn Coi Kì vì ông ấy không dám tuyên bố ta đánh đây là đánh cho Mỹ, đánh cho Tây.

      Trong khi đó ông Lê Duẫn bảnh tỏn công khai dân chủ XHCN nói: “Ta đánh Mỹ là đánh cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc!”
      Hoan hô tinh thần dân chủ của TBT Lê Duẫn đã can đảm công nhận một Sự Thật!

  4. hn says:

    t/g Le Dien Duc noi’
    “Dân chủ cũng là một sân chơi bình đằng và lành mạnh với những nguyên tắc phổ quát bất di bất dịch. Chấp nhận dân chủ thì phải chấp nhận các nguyên tắc ấy của luật chơi.
    Dân chủ và tự do không buộc ai phải đứng dưới là cờ hay biểu tượng của một thiểu số nào trong cuộc đấu tranh.”
    (ngưng trích)

    Hơi tức cười, ông LDĐ sống trong chế độ độc tài hơn nửa đời người, được chế độ độc tài nhồi sọ từ hồi mới lọt lòng mẹ nhưng lại thích dạy dân chủ cho những người đã sống gần một đời dưới chế độ dân chủ tại miền nam VN.
    Những người Hà lội rành luật, hiến pháp XHCN giảng cho người hải ngoại về luật XHCN thì có lý hơn là giảng tự do dân chủ cái mà người hải ngoại (gốc VNCH) đã quá rành

    Dân chủ ở các nước Đông Âu, Nga chỉ là dân chủ nửa mùa, cựu đảng viên CS vẫn là vai chính trong chính quyền, ông LDĐ mới biết có một nửa phần của ý nghĩa dân chủ tự do

  5. ÔngTựThú says:

    “Dân chủ là một mục tiêu chung tối thượng, không thể vì biểu tượng nọ, logo kia của từng hội, nhóm thiểu số mà cản trở nó.
    Dân chủ cũng là một sân chơi bình đằng và lành mạnh với những nguyên tắc phổ quát bất di bất dịch. Chấp nhận dân chủ thì phải chấp nhận các nguyên tắc ấy của luật chơi.
    Dân chủ và tự do không buộc ai phải đứng dưới là cờ hay biểu tượng của một thiểu số nào trong cuộc đấu tranh.”
    Trên đây ld đức đinh nghĩa về dân chủ .
    Nhưng vn chia 2 giới tuyên rỏ rệt : một bên cờ vàng là cờ dân chủ tự do ,một bên là cờ đỏ đọc tài .chuyên chính vô sản theo cs.
    Không Ai áp đặt ai đưng dưới lá cờ vàng hay cờ đỏ vì đó là chon lựa “dân chủ” theo cs hay theo QG. Và đã theo trò chơi đó thì không nên mạt sát cờ của ĐA SỐ (không phải thiểu số) người TNCS miền Nam một thời chống cộng..vì ngay chính LD Đ cũng chĩ là một thiểu sô trong thiểu sô chống cộng sản vn tuộc cờ đỏ cs độc tài mà thôi!! ld đức có thể là huy đức hay nhiều tên cs phản kháng khác ,không càn phải lớn lối ,to mỏm mạt sát cờ của HẦU HẾT người TNCSVN trên đất tam cư! Hơn nữa ,nếu đòi hỏi dân chủ như các nước khác (Mỹ chẳng hạn) mà không có vật làm bằng (Mỹ cho dân TNCS Miền Nam và Quân nhân vnch vô Mỹ vì cờ Vàng dân chủ tự do đó !),không có biểu tương mà chĩ nói xuông thì là cuội ,tuyen truyền ,tay sai của csvn mà thôi vì vncs cũng thương nói ,cho mình là dân chủ NHẤT(hơn cã Mỹ. Vậy ld đ còn đòi ai dân chủ nữa? Mỹ chăng?)
    Đa sô hay thiểu số chĩ là con chử. Ở VN CS là đa số ,chống (nhà nước cs) là thiểu thiểu số. Tuy nhiên khi qua Mỹ thì TNCS lại là Đa số và bọn cs như ld đ và các tên cs khác ,chống cuội đẻ có cái hộ chiếu vào đất bơ sữa (mà thôi) thì chĩ là thiểu số .Người ta biết Mỹ có luật sau này ,bất cứ ai có 500,000 đô ,mơ hãng xưỡng ở Mỹ ,thuê tối thiểu 10 nhân công thì cho nhập cảnh Mỹ ! Nên VNCS lơi dụng mơt tiêm Phơ cũng đũ đk Mỹ cho nhập cảnh ,nếu là CB có tiền hay là tiền ăn cướp ăn giựt !) Nếu người thật lòng lo cho dân chủ tự do nhân quyền của đất nước và tự nhận người trong nước mới có sức mạnh lật đỏ nhà nước độc tài thì sao không ở lại trong nước đẻ cùng các đồng chí khác đâu tranh? Ong LD Đ là phe thiểu số trong cs đãng chống lại đãng csvn ,dòi dân chủ nhưng không đưng dưới cờ dân chủ của đa số người Việt TNCS, vậy làm sao đoàn kết đẻ có thêm sức mạnh ?Có lẻ ld đ chông nhà nước cs đẻ thành hình một nhà nước cs khác như bác hồ ly mà ông ta ngưỡng vọng ? Đây cũng là ý cuả DTH.Dù sao thì chị cũng bọc trực hơn : không thích chính phủ bây giờ ,Ngưỡng mộ HCM và nhớ những năm tháng sống trong chế độ với kỹ niêm là một thanh niên trong đòan thanh niên xung phong Trường Sơn. Ca ngợi hcm. Có lẻ sống THỰC hơn ĐC ,LD Đ…
    Tranh đấu cho dân chủ môi người một cách ,sông theo cái thiểu số của minh (là MỘT so vói Hai cũng là thiểu số ). Cho nên bài viết này dù đem vào các Ong tây Ong Mỹ đẻ chưng minh thì L D Đ vẫn là LD Đ ,con người Mang Cờ Đỏ tự cao tự dại ,tự cho mình thông thái ,một mình một chợ ,đòi dân chủ theo MỐT…
    “Hợp Quần là Sức Manh”.
    Còn L D Đ thì chĩ đòi Dân Chũ Một mình -ên.
    CÁI TA LỢN QUÁ.
    Không theo cờ đỏ (độc tài) cũng không theo cờ vàng (dân chủ) thì ,không theo lề trái ,chẳng theo lề phải mà LŨNG LẲNG Ỡ GIỮA lả LD Đ.
    Hay thiệt ,người trí thức XHCN điễn hình của MAO XẾNH XÁNG !
    (O.T.T)
    “Nhập Gia Tùy Tục <Nhập Giang Tùy Khúc" Sông giữa Đa sô cồ vàng mà khich bác dạy dổ lớn lối vói cờ vàng lại cfg nói là không nhừ ai ,không nhờ cờ vàng thì quả thật là con người Cao Ngạo ,Vô Ơn ."

  6. Quân Nguyễn says:

    Thưa ông LDĐ, lịch sử cũng giống như những đoạn đường tiếp nối, một khi mình đã bước chân trên một quãng đường nào đó thì cũng nên cám ơn những con người đã đổ biêt bao xương máu để tạo nên. Như vậy, cho dù ông không sống ở miền Nam VN trước đây thì cũng không nên mạt sát một lá cờ đã được tạo dựng 20 năm Tự Do cho một phần của nước Việt.

    Ăn quả phải nhớ kẻ trồng cây !

  7. Thức tỉnh says:

    Những nước theo chế độ cs đương nhiên có đề cập đến dân chủ ( giả dạng dân chủ ) . Hôm nay vở tuồng giả dạng này càng ngày càng bị phanh phui , khiến cho các chế dộ cs phải loay hoay tìm cách mị dân như nào là chống tham nhũng , hối lộ , hay chạy theo đuôi tư bản lại gọi là nền kinh tế thị trường định hướng XHCN .

    Tiếc thay , muốn theo tư bản làm ăn cũng phải học cái quy luật của thị trường tư bản , phải cúi đầu quỵ luỵ , phải biết dạ bẩm thưa vâng ! Khi nào cảm thấy cứng cát thì phản thầy bội ơn , tráo trở . Cái này gọi là bản chất sinh tồn của những nền giáo dục cs , cái triết lý duy vật biện chứng áp dụng thực tiễn vào hành động . Nó mang bản chất phi nhân tính mà cả Nga và TQ đang thực thi những chính sách cầm quyền ở thời kỳ quá độ với ước mong tạo nên những vương quốc và triều đại hoàng đế cs ở thế kỷ 21 .

    Nhưng sự phát triển về internet và sự lầm lỡ dung nạp cái học thuật dân chủ tự do và nhân quyền của khối tư bản , khiến cho các lãnh đạo mang mộng cs đế vương bị chồn chân và một Tổng thống cs Putin giả cầy phải rối trí . Tất cả muốn quay về một xã hội cs phong kiến độc quyền cha truyền con nối e rằng chỉ là mộng hảo . Họ sẽ là những con thiêu thân vào những ngọn đuốc do tuổi trẻ mà chính họ đào tạo , bằng phương tiện cho du học và tiếp cận phương sách làm ăn với thế giới tư bản .

    Một dân tộc Việt do csvn đang lãnh đạo cũng đang lâm vào tình huống bất hạnh này . Do vậy , nói đến biểu tượng dân chủ cho vn hôm nay là một việc còn quá sớm . Quá sớm vì vn đang ở thời kỳ quá độ của ngã ba đường vương triều cs chủ nghĩa giả cầy và tư bản dân chủ tự do nhân quyền thực thụ .

    Trong bối cảnh chống pháp , chính thành phần nòng cốt mang tư tưởng tây học và yêu nước đã khiến cho phong trào Việt Minh phát triển vững mạnh , nhân dân tin tưởng . Điều này không có nghĩa là họ yêu chuộng cái chủ ghĩa Mác Lê , thông suốt con đường cách mạng Lenin , nhưng họ chỉ biết chắc chắn nho học phong kiến không thích hợp cho sự phát triển bản thân và xã hội .

    Tuổi trẻ vn hôm nay cũng vậy , dầu cho đang có tư tưởng chạy theo đồng tiền và tư duy hưởng thụ không màng đến chính trị , không nghỉ đến vận mệnh đất nước mai sau , không có nghĩa là họ không thấy được cái xấu xa hủ bại của xã hội cs mà họ đang sống . Tuổi trẻ vn đang đồng hành cùng tham nhũng và hối lộ vì tư lợi bản thân , không có nghĩa là họ yêu thích cái XHCNVN hiện tại .

    Nói một cách khác , xã hội vn & ĐCSVN đồng sàng nhưng không đồng mộng . Đảng viên cs và các Uỷ viên trung ương đẩng cs vn cũng đồng sàng nhưng không đồng mộng . Hình ảnh cơm không lành , canh không ngọt , cắn xé lẫn nhau , đang diễn ra trước mắt không thẻ nào hàn gắn được .

    Vậy VN & TQ sẽ đi về đâu , tiến tới ngã nào ? Ắt nhiên là nội loạn , chính nội loạn là thời kỳ quá độ để tuổi trẻ VN hôm nay chọn lựa một VN tương lai . Tất nhiên họ không dại gì chọn con đường vương triều cs giả dạng tư bản mà họ đã từng trãi .

    Thế hệ già nua trong cuộc nội chiến 54-75 hôm nay như kê về vườn , vì vậy cũng đừng bận tâm là vàng hay đỏ . Tất nhiên chẳng vàng chẳng đỏ , tương lai chắc chắn hẳn là màu cam như một quy luật đương nhiên của lịch sử . Bởi lẽ lịch sử không có thù dai , khi những kẻ tham gia vào những cuộc chiến trở thành thiên cổ .

  8. lite_breeze says:

    Trích Lê Diễn Đức viết:”. Vì thế không thể nào áp đặt biểu tuợng của một thiểu số nào đó lên phần còn lại. Mọi tranh cãi, cố lý giải cho khuynh hướng của mình đều mất thời gian và không đi đến đâu.”

    Theo cách nói của ông Lê Diễn Đức, cờ vàng chưa được xứng đáng tập hợp dân chúng để chống lại đảng cộng sản. Dân chủ chỉ đến khi có một chính phủ mới, một lá cờ mới. Đối với ông cờ vàng vẫn chỉ là một thiểu số nào đó. Thôi thì hy vọng ông Lê Diễn Đức chịu đựng chờ ngày đảng cộng sản tự sát và chỉ đến lúc đó mới có dân chủ tự do cho Việt Nam.

  9. Trúc Bạch says:

    - Nếu nói Chống Cộng là đồng nghĩa với việc không chấp nhận sự áp đặt chủ nghĩa CS lên cá nhân, gia đình và dân tộc mình – thì tui là người Chống Cộng !

    - Nếu bảo rằng : Kẻ nào không thỏa hiệp với CS, không “hòa hợp, hòa giải” với CS theo các “tiêu chí” mà CS đưa ra (*), thì kẻ đó là “chống cộng cực đoan” !

    - Và rằng: Kẻ nào cứ khư khư ôm cờ Vàng là “Chống cộng cực đoan”…

    Thế thì Tui tự nhận – và hãnh diện nhận mình là một người “Chống cộng cực đoan” .

    Tuy vậy, tui khinh bỉ, và cực lực phản đối kẻ nào ép người khác phải mang Cờ Vàng

    Và tui cho rằng, những tên “buộc người khác phải mang cờ Vàng” không phải là “chống cộng cực đoan” mà là “chống cộng cực ngu” hoặc (có khi) chúng nó lại là những tên cộng sản nằm vùng, cực kỳ nham hiểm, thâm độc .

    Vì thế mà :

    - Nếu có ai đến gần và bảo : “Này, nếu anh dẹp Cờ Vàng đi thì tôi sẽ đứng chung với anh” .

    Thế thì tui xin thẳng thắng trả lời rằng : “Vậy thì mời anh làm ơn đi chỗ khác cho ; Cám ơn !”

    - Nếu có ai đó bảo rằng : “Chúng tôi không mang cờ Đỏ, nếu anh bỏ cờ Vàng thì chúng tôi sẽ cho anh đứng chung”

    Thế thì tui sẽ lịch sự mà nói rằng : “Tui không quan tâm việc anh mang hay không mang cờ gì (biểu tượng gì), vì đó là quyền của anh, nhưng nếu anh thấy khó chịu khi tui mang cờ Vàng, thì tui sẽ vác “cờ của tui” đi chỗ khác !”

    Tóm lại:

    Không ai có quyền “buộc” anh phải mang cờ Vàng, nhưng nếu anh muốn tham gia với chúng tôi, thì anh phải chấp nhận việc chúng tôi mang cờ Vàng.

    Vì tui mang cờ Vàng mà anh không đứng chung với tui – không sao, dù rất tiếc – nhưng đó không phải là lỗi của chúng tôi

    (*) Tiêu chí HHHG của VC là : “Gác lại quá khứ, hướng tời tương lai dưới sự dẫn dắt của đảng CSVN quang vình…..blah… blah blah….”

  10. VIỆT KIỀU CHỐNG CỘNG says:

    {– Khổ lắm nói nhiều rồi ! cứ để phải nó mãi —” : giả dụ có 2 cái cờ : cờ A là cộng sản, cờ B là cờ không cộng sản, bảo thằng bé con nếu mày là cộng sản thì mày chọn cờ A, còn không thì cờ B, nếu thằng bé con chọn cờ A thì đích thị nó là cộng sản, còn bằng không cờ B thì trái lại không phải là cs . Từ đây suy ra cờ vàng cờ đỏ cũng như thế thôi, đôi co quanh co tránh né mãi làm gì cho mất thì giờ. Lô-dich mãi kiểu cs mệt quá !

Phản hồi