|

Về vận mệnh của Đảng Cộng Sản Trung Quốc

2FDE3805-DA05-4B85-A8E0-E3D1FF4FE46E_w640_r1_s

Trên mạng Đại Kỷ Nguyên (21/9/2015) vừa có một bài báo rất lý thú và bổ ích, với đầu đề «Người dân Trung Quốc đã thức tỉnh, ĐCS TQ còn chèo chống được bao lâu?».

Đây là chủ đề buổi nói chuyện mới đây của Giáo sư – Sử gia nổi tiếng Tân Hạo Niên, có uy tín trong Cộng đồng người Hoa ở Hoa Kỳ, được giới trí thức, sinh viên, thanh niên trên lục địa Trung Quốc ngưỡng mộ. Giáo sư Tân Hạo Niên từng viết 2 cuốn sách có nhan đề «Vận mệnh của Trung Quốc và tiền đồ của Đài Loan» và «Ai là Tân Trung Quốc», cả 2 đều được phát hành với số lượng lớn và truyền tải rộng rãi trên internet.

Có thể tóm tắt những ý tưởng chính của buổi nói chuyện như sau:

- Những năm gần đây, do chính sách mở cửa để làm ăn, người dân Trung Quốc, nhất là giới trí thức sống trên lục địa, đã dần dần thức tỉnh, nhận ra đúng bản chất của đảng CS TQ là một đảng độc đoán, phi dân chủ. Đảng CSTQ tự nhận đã khai sinh ra nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, là nước Trung Hoa mới , nhưng thật ra họ đã lật đổ nền dân chủ của Trung Hoa Dân Quốc được Tôn Trung Sơn thiết lập năm 1912, để tái sinh một chế độ chuyên chế, một nền thống trị độc quyền. Chính cuộc cách mạng Tân Hợi đã lật đổ chế độ phong kiến vua quan cổ lỗ, từ khi chưa có đảng CS. Dù đảng CS nhận vơ là khai sinh ra Tân Trung Hoa, những thật ra họ khôi phục chế độ Trung Hoa cũ kỹ. Người dân Trung Quốc không phải «đứng dậy» theo đảng CS, mà họ đã đứng dậy từ gần 30 năm trước, dựng lên lá cờ «thanh thiên, bạch nhật, mãn địa hồng” – lá cờ mà cộng đồng người Hoa khắp thế giới đang giương cao cùng đồng bào Đài Loan, lá cờ tiêu biểu cho Tân Trung Hoa, nước Trung Hoa Dân chủ đích thật.

- Đảng CS đã giả danh dân chủ nhân dân để tiêu diệt nên dân chủ đích thật, nền Tân Dân chủ chân chính, dựng lên một chế độ tập quyền phản dân chủ đội lốt cách mạng, một nền chuyên chế hà khắc bậc nhất trong lịch sử lâu dài của Trung Quốc. Từ những năm 1970, trí thức và nhân dân lục địa đã bắt đầu thức tỉnh, cùng nhau phản biện, xem xét lại các sự kiện lịch sử, đi đến những kết luận khoa học mới mẻ, phủ định cái gọi là Cách mạng Văn hóa mà phản văn hóa, phủ định việc cải tạo xã hội chủ nghĩa mang tính cướp bóc, phủ định các cuộc Tam phản, Ngũ phản tàn ác, phủ định cuộc Cải cách ruộng đất bạo tàn, phủ định bước nhảy vọt gây nạn đói làm chết hàng chục triệu người.

- Người Trung Quốc khắp nơi cần nhận cho thật rõ ai là người lật đổ chuyên chế, ai là kẻ khôi phục chuyên chế, ai là người xây dựng dân chủ, ai là kẻ chống lại dân chủ, ai xây dựng nền Cộng hòa, ai là kẻ bịt chặt con đường Cộng hòa để tiếp tục vết xe đổ chuyên chế tàn bạo. Ai gây ra cuộc tàn sát Thiên An Môn tháng 4/1989, đang tâm dùng xích xe tăng nghiền nát hàng nghìn sinh viên, học sinh yêu nước đòi dân chủ?

- Một chủ đề lớn nữa là trong chiến tranh chống phát xít Nhật ai là lực lượng chủ lực chính có công lớn nhất, hy sinh nhiều nhất? Rõ ràng đó là Trung Hoa Dân Quốc dưới sự lãnh đạo, chỉ huy của Thống chế Tưởng Giới Thạch, đứng trong hàng ngũ Tứ Cường, là hạt nhân Liên minh chống phát xít gồm Mỹ – Anh – Nga – Trung Quốc. Trung Hoa Dân quốc tham gia các Hội nghị lớn của Liên minh và cũng là thành viên sáng lập Liên Hiệp Quốc. Vừa qua đảng CS làm rùm beng kỷ niệm 70 năm Chiến thắng phát xít là trò cướp công trâng tráo đáng hổ thẹn. Sau chiến tranh đảng CSTQ nhận được viện trợ lớn – giá trị 3,3 tỷ đôla vũ khí của Stalin, mới xâm chiếm cả nước.

- Hiện nay Đảng CSTQ đã phơi bày bộ mặt thật phi pháp, không chính thống, phi nghĩa, phản nhân dân, phản dân tộc, với chế độ độc tài toàn trị hung bạo, thành một giai cấp tư bản đỏ tham nhũng đến cùng cực, những nhóm tư bản gia tộc quyền quý lũng đoạn xã hội, chia chác tài sản công trên quy mô lớn. Bọn chúng tranh ăn, diệt nhau, phơi bày sự rữa nát ngay trên chóp bu quyền lực, 65% người bị truy tố là kẻ hoang dâm vô độ, có hàng tá tình nhân, có hàng triệu triệu đôla, hàng chục căn nhà giữa cảnh khốn cùng của nhân dân lao động, cựu binh sỹ… Dân lục địa thường than vãn với đồng bào hải ngoại là «chúng tôi như những người dân sống trong khu vực bị chiếm đóng».

Cuốn sách kết luận rằng sự thức tỉnh lịch sử của nhân dân Trung Quốc ở hải ngoại cùng nhân dân trong lục địa về các sự kiện lịch sử và hiện tình đất nước chứng minh kết thúc bi thảm của Đảng CS TQ đang đến, không sao tránh khỏi vì lòng dân là nhân tố quyết định và đang có một lực lượng trí thức trong và ngoài nước rất am tường tình thế, lại kiên định cứu nước thương dân tự nguyện làm lực lượng dẫn đường. Đặc biệt là đất nước có một hòn đảo quý Đài Loan, một pháo đài dân chủ kiên cường có sức thu hút mãnh liệt nhân dân lục địa, nhất là người vùng duyên hải, quyết không chịu cho Đảng CS chia rẽ, dở trò thống nhất hòa bình, nhưng luôn chĩa hàng mấy trăm tên lửa vào đảo để dọa dẫm, còn tập trận lớn ở Nội Mông, dựng lên mục tiêu là mô hình Phủ Tổng thống ở Đài Bắc.

Đảng CS Việt Nam coi đảng CS Trung quốc là đàn anh, là đồng chí keo sơn, có nhiều mặt giống nhau như hai giọt nước. Tình trạng 2 đảng có những điểm tương đồng. Xin để mỗi đảng viên, cán bộ và bà con ta quan sát, ngẫm nghĩ và so sánh, phát huy buổi nói chuyện súc tích, lý thú và bổ ích của Giáo sư – Sử gia Tân Hạo Niên đáng quý mến.

Blog Bùi Tín (VOA)

7 Phản hồi cho “Về vận mệnh của Đảng Cộng Sản Trung Quốc”

  1. Minh Đức says:

    Ông Tân Hạo Niên nói chuyện với cộng đồng người Hoa nào? Người Hoa ủng hộ Đài Loan hay người Hoa xuất phát từ đại lục Trung Quốc?

    Nếu ông ta nói với cộng đồng người Hoa ủng hộ Đài Loan thì cũng giống như là các tác giả chống cộng nói chuyện với cộng đồng người Việt ủng hộ Việt Nam Cộng Hòa tại Mỹ. Người của Việt Nam Cộng Hòa khen Việt Nam Cộng Hòa.

    Nhưng báo Đại Kỷ Nguyên là của những người dân từ Hoa Lục, vì theo Pháp Luân Công và vì môn phái này bị đảng Cộng Sản Trung Quốc đàn áp nên có lập trường chống chính quyền Trung Quốc, lại tán thưởng lập luận của ông Tân Hạo Niên là điều đáng nói.

    Điều đáng nói là có những người dân Trung Quốc xem chế độ của Tưởng Giới Thạch tốt đẹp hơn chế độ của Mao Trạch Đông mặc dù bao nhiêu năm qua đảng Cộng Sản Trung Quốc nói với họ rằng chế độ của Tưởng Giới Thạch là xấu. Tư tưởng này phổ biến được bao nhiêu trong số người dân tại Trung Quốc là điều khó biết nhưng có lẽ chưa chiếm đa số vì chính quyền Trung Quốc vẫn đang nắm chặt tuyên truyền.

    Khuynh hướng tiếc nhớ chế độ cũ cũng thấy xuất hiện ở Iran. Báo The Telegraph của Anh có một bài viết kể rằng tại Iran ngày nay, có những tiệm lén lút bán các lưu vật của chế độ vua Pahlavi, chế độ đã bị chế độ giáo quyền ngày nay tại Iran lật đổ. Các tiệm đó bán các đồng tiền cũ, cờ cũ, huy hiệu có hình sư tử và mặt trời, biểu tượng của vua Pahlavi. Cảnh sát Iran biết nhưng làm ngơ, miễn là đừng trưng bày công khai. Trước đây, sau 1979, khi chế độ mới lên cầm quyền, tất cả những gì nhắc lại chế độ cũ đều bị cấm triệt để. Khi có một người vào tiệm mua đồng tiền thời vua Pahalvi rồi xỏ lỗ đeo trước ngực thì một ông tài xế xe bus trong thấy đồng tiền này đã cầm lên dơ cao và nói với hành khách trong xe rằng đây là cái thời mà mười một năm tôi được ăn no và ăn ngon. Chế độ giáo quyền Iran đã lật đổ chế độ vua Pahlavi vào lúc ông ta lên mười một tuổi. Người dân Iran có người nói đạo Hồi không phải là đạo của nước Iran mà trước đạo Hồi, Iran từng có tôn giáo khác.

  2. CHUYỆN ĐỜI

    Có mưa nào mãi trên đời
    Mưa hoài cũng phải một ngày sáng ra
    Chuyện do anh Mác ba hoa
    Dụ toàn thế giới quả là trớ trêu

    Hay đâu anh chỉ nói lèo
    Tuyên dương chuyên chính làm nghèo nhân gian
    Khiến đời thành chỉ phũ phàng
    Bao tay lợi dụng hiên ngang trên đời

    Bạo lực trị hẳn đủ rồi
    Toàn dân mọi lối đành thời im re
    Chỉ còn một đám tí toe
    Quẫy đuôi ngoan ngoãn hùa bè cùng nhau

    Họ Mao đời thấy đủ rồi
    Trước sau mánh khóe đầy trò đảo điên
    Tuyên truyền lẽo lự huyên thuyên
    Thật thì chỉ gạt mọi miền nhân gian

    Có gì đâu để vinh quang
    Nhà Thanh bị lật do toàn Tôn Văn
    Trung Hoa Dân Quốc đằn thằn
    Mới người thắng Nhật vẽ vang trên đời

    Chẳng qua anh Mác trời ơi
    Hô lên giai cấp khiến đời lộn thin
    Đấu tranh bạt mạng ai tin
    Nhân văn chà đạp chỉ vì do anh

    Bây giờ thế giới đã rành
    Mười voi bát xáo quả anh ra gì
    Khmer đỏ đó chối đi
    Thiên An Môn cũng cãi gì mai sau

    Liên Xô giờ đã đổ rồi
    Cả phe “xã hội” cũng đều tiêu ma
    Chẳng qua vì Mác sa đà
    Nhờ qua xách động căm thù lẫn nhau

    Tội này mới thật thiên thu
    Gây bao xương máu cầm tù thế gian
    Tin anh người thảy mê man
    Hết còn kiến thức hết còn nhân văn

    Hòn cuội mà biết nói năng
    Chắc là Các Mác hàm răng chẳng còn
    Hết còn ngụy biện hại người
    Còn đâu gian dối làm đời đảo điên

    Địa đàng anh vẽ huyên thuyên
    Chỉ đưa nhân loại xuống miền hoang vu
    Cà sa anh khoác lù lù
    Thật ra chỉ khiến chổng khu kêu trời

    Bởi vì anh hại con người
    Lấy mê làm thật tạo đời đảo điên
    Căm thù thành chuyện thần tiên
    Dễ gì không hại mọi miền nhân gian

    HOA NGÀN
    (10/10/15)

    • Nguyen Quang says:

      *** Lữ Phương, nguyên Thứ trưởng Thông tin Văn hóa của Chánh phủ Cách mạng Lâm thời Miền nam Việt nam, hỏi Võ văn Kiệt « Phải chăng Ông Lê Duẩn không đọc Tư Bản Luận của Mác ? » . Ông Kiệt phá lên cười « Cấp lãnh đạo ta, không có ai đọc tới đó cả . Vả lại, họ cũng không cần đọc thì mới lên làm lãnh đạo được » ( 28/07/15 | Tác giả: Nguyễn Văn Trần – Giáo lý của người cách mạng cộng sản trên thế giới từ 1917 – 2015 ) .

      ***Năm 2014 , giáo sư Trần Phương, nguyên phó Thủ tướng, triệu tập một cuộc hội thảo gồm những nhân vật từng là tai to mặt lớn trong đảng, đặt câu hỏi: “Trong các anh, ai có thể giải thích cho tôi nghe chủ nghĩa xã hội là gì nào?”. Tuyệt nhiên không nghe một ai có thể giải thích được .

      • SÔNG NGÀN says:

        ỐI DÀO

        Ối dào anh Mác bá vơ
        Chuyên ngồi nghĩ chuyện viễn mơ trên đời
        Nói anh rằng dại người cười
        Nói anh khôn lõi thì đời lại chê

        Bởi anh giống kiểu bùa mê
        Chỉ cần áp má là mê được rồi
        Huống hồ đeo cổ lâu dài
        Đeo vào thì dễ khó mà cỡi ra

        Than ôi thế sự ta bà
        Người đời mê lú biết là về đâu
        Quanh đi quẩn lại chỉ rầu
        Thắp hương khấn vái đeo bùa thành sang

        Người khôn nào thấy vinh quang
        Bao anh thơ dại mới càng mê tơi
        Bây giờ mọi chuyện qua rồi
        Vẫn còn vớt vát vài lời Mác xưa

        MƯA NGÀN
        (11/10/15)

  3. Nguyen Quang says:

    Tương tợ như đảng Cộng sản Hà nội, Tàu cộng còn tồn tại được ở ngôi vị lãnh đạo, một phần là nhờ vào guồng máy tuyên truyền bịp bợm, láo lường. Đơn cử vài trường hợp điển hình :

    ( Trích) Nguyễn Thành Trí :Trong khi người dân Hoa Lục e sợ nạn ô nhiễm không khí ,bầu trời đầy sương-khói (smog=smoke+fog) mù mịt, thì Đài Truyền Hình Trung Ương đề cập đến năm điều lợi ích của Sương-Khói/Smog :

    (1) Sương-Khói/Smog khiến cho người dân Hoa Lục đoàn kết lại vì một vấn đề có ảnh hưởng chung.
    (2) Sương-Khói/Smog làm cho quần chúng Hoa Lục bình đẳng với nhau khi mọi người, giàu cũng như nghèo, đều có thể bị tổn thương, hại sức khoẻ.
    (3) Sương-Khói/ Smog giúp nhận biết được “cái giá phải trả của sự tiến bộ nhanh” .
    (4) Sương-Khói/Smog làm cho dễ dàng phát sinh những câu chuyện hài hước có nói tới sương và khói!
    (5) Sương-Khói/Smog cũng giúp giáo dục người dân Hoa Lục về “sự hiểu biết khí hậu, địa lý, vật lý, hoá học, và lịch sử”; các loại kiến thức này của người dân Hoa Lục đã đang có tiến bộ!

    Rồi đến tờ Thời Báo Hoàn Cầu -một tờ báo quốc doanh – cũng nhận định rằng : “Sự ô nhiễm không khí ở trong Hoa Lục giúp cho Quân Đội Tàu Cộng có được một lợi thế quân sự bằng cách làm mờ mắt kẻ thù khi nhìn xuống từ trên không gian; như vậy sự ô nhiễm không khí ở trong Hoa Lục làm cản trở cái sức mạnh tầm nhìn thấy (nhãn lực) của những vệ tinh trinh sát của kẻ thù” .

    ***Ở thành phố Ruichang xảy ra chuyện một giáo viên hiếp dâm sáu em học sinh nhỏ . Kết quả là Hội Đồng Giáo Dục thành phố phải chỉ phải trả y tế phí cho các nạn nhân. Cha mẹ của các em nạn nhân cũng yêu cầu bồi thường tổn thương tâm lý cho các em và có ý định thưa kiện Hội Đồng Giáo Dục Thành Phố và nhà cầm quyền địa phương. Tuy nhiên, viên chức phó thị trưởng đã chỉ trích các cha mẹ của nạn nhân bằng lời lẽ như sau :

    “Nếu đó là con của tôi bị hiếp dâm, tôi sẽ đem nó đi điều trị ở một nơi kín đáo không ai biết được, và tôi sẽ không đòi hỏi bồi thường một xu nào của chính quyền.”

    ***Trong năm 2013 có những cuộc biểu tình của người dân Hoa Lục phản đối Nhà nước về việc xây dựng các nhà máy sản xuất chất hoá học Paraxylene ở trong địa phương của họ. Tờ báo của nhà nước là Nhân Dân Nhật Báo đã có luận điệu xảo quyệt, lừa gạt người dân khi loan tin rằng “chất Paraxylene là một chất lỏng trong suốt, không màu sắc, có mùi thơm, và còn có vị hơi ngọt.” Tờ báo còn nói thêm là “chất Paraxylene không độc hại bằng chất cà phê. Trong khi cà phê có thể làm sinh bệnh ung thư bọng đái hoặc bệnh đường tiểu của con người, thì hiện nay chưa có đủ bằng chứng gì để kết luận chất Paraxylene gây bệnh như cà phê.”

    Tuy nhiên, trong “Bảng Yết Thị Quốc Tế về sự An Toàn Chất Hoá Học của chất Paraxylene/International Chemical Safety Card for Paraxylene” thì con người khi hít vào chất Paraxylene sẽ bị chóng mặt và ói mửa; khi nuốt vào chất Paraxylene sẽ có cảm giác nóng trong bụng. Trong một thời gian dài tiếp xúc với chất Paraxylene sẽ có “ảnh hưởng lên hệ trung khu thần kinh, và gây ngộ độc cho việc sinh sản hoặc phát triển bào thai.”

    v…v…

    • nguyenha says:

      “CS Hanoi-CS Tàu tồn tại được ở ngôi vị lảnh đạo một phần nhờ guồng máy tuyên truyền
      láo lường bịp bợm ” Không phải thế đâu Bạn ! Mao-trạch Đông đả nói ” Chính quyền ở đẫu mủi súng”. CS tồn tại nhờ bạo lực. Sức mạnh “thú vật” nầy ,bọn CS thường gọi là “Bạo lực Cách mạng” !! Quân đội- Cồng an- du kick…Tất cả “súng đạn” giết người ,đều gọi là Bạo -lực CM!. Vì thế chúng ta thường nghe các gia đình có con em đi CA,đi Bộ đôi…chúng nó gọi là đi CM. Nói tóm lại : Đi-ăn-cướp =Đi-CM !! ( nhà văn trong nước Nguyễn bình Phương nói chứ không phải tôi). Tuyên truyền chẳng qua là cái “cớ”,thực tế là dao găm-lựu đạn-mả tấu…
      bảo vệ chế độ CS. Cám ơn .

      • Nguyen Quang says:

        Bạn nguyenha cần đọc hai bài viết dưới đây của hai tác giả Nguyễn Chính Kết và Trần Trung Đạo :

        ***Tuyên truyền & tẩy não trong chế độ cộng sản – 23/08/14 | Tác giả: Nguyễn Chính Kết : ….Ý thức được sự quan trọng của việc tuyên truyền, vận động quần chúng cũng như tẩy não đối với việc gây sức mạnh cho tổ chức của mình, các chế độ cộng sản đã nâng việc tuyên truyền và tẩy não lên hàng chính sách, và chính sách này đã góp phần rất quan trọng vào sự thành công của chế độ cộng sản.

        *** Trần Trung Đạo: Bàn về tẩy não : …Yếu tố gì đã giúp CS tồn tại đến hơn 70 năm tại Liên Xô và các nước Đông Âu. Phần lớn đồng ý là chính sách tuyên truyền tẩy não là cây cột chống đỡ chế độ CS. Có người còn cho rằng tẩy não đồng nghĩa với CS, đơn giản vì không có tẩy não, chế độ CS đã sụp đổ từ lâu lắm chứ không đợi đến thập niên 1990.

        http://old.danchimviet.info/archives/89865/tuyen-truyen-tay-nao-trong-che-do-cong-san/2014/08

        http://www.trantrungdao.com/?p=2474)

Phản hồi