|

Thỉnh nguyện thư của thân phụ Trần Huỳnh Duy Thức

Kính gửi Ban Điều Hành Đàn Chim Việt

Trần Huỳnh Duy Thức

Tôi tên là Trần Văn Huỳnh, là thân phụ của Trần Huỳnh Duy Thức, người đã bị kết án 16 năm tù giam và 5 năm quản chế về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” tại phiên tòa sơ thẩm ngày 20/01/2010 và phiên tòa phúc thẩm ngày 11/05/2010 tại Tp. HCM.

Gia đình tôi nhận thấy rằng con tôi không có tội và là một người có lòng yêu nước sâu sắc nên tôi đã nhiều lần gửi đơn các cấp thẩm quyền để kêu oan và yêu cầu giám đốc thẩm cho con tôi.

Ngày 27/7 vừa qua, tôi đã tiếp tục gửi Thỉnh nguyện thư công dân đến tất cả 500 đại biểu Quốc hội toàn quốc để đề nghị Quốc hội và các Đại biểu Quốc hội sử dụng quyền giám sát tối cao của mình để yêu cầu các cơ quan tư pháp có trách nhiệm xem xét lại các Bản án sơ thẩm và Bản án phúc thẩm đã kết án con tôi – Trần Huỳnh Duy Thức và anh Lê Thăng Long, anh Lê Công Định và anh Nguyễn Tiến Trung, cũng như cần xem xét những vụ án tương tự đã và đang diễn ra như trường hợp của luật sư Cù Huy Hà Vũ một cách đúng với bản chất của pháp luật và bản chất của sự việc khách quan.

Tôi xin gửi đến Quý Ban Điều Hành Đàn Chim Việt toàn bộ nội dung Thỉnh nguyện thư nêu trên và các tài liệu đính kèm để biết và thông tin nhằm giúp gia đình tôi giải oan cho con Trần Huỳnh Duy Thức của tôi.

Xin chân thành cám ơn và trân trọng kính chào.

Trần Văn Huỳnh

Điện thoại: +84-90-3350117

Email: [email protected]

Blog: http://tranfami.wordpress.com

 

——————————————————————-

Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam

Độc lập – Tự do – Hạnh phúc

–*–

THỈNH NGUYỆN THƯ CÔNG DÂN

Kính gửi:

- Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng

- Tất cả Đại biểu Quốc hội toàn quốc

Đồng kính gửi:

- Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng

- Chủ tịch nước Trương Tấn Sang

- Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

Tôi tên Trần Văn Huỳnh, 74 tuổi, nguyên là giáo viên Anh văn thuộc Sở Giáo dục Tp.HCM, được chuyển về Sở Văn hóa Thông tin Tp.HCM công tác tại Phòng Văn hóa Đối ngoại từ 1989 đến 2001 nghỉ hưu. Tôi là thân phụ của anh Trần Huỳnh Duy Thức, sinh năm 1966 (dưới đây gọi là con tôi) – người đã bị kết án 16 năm tù và 5 năm quản chế vì tội ”hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 bộ luật hình sự (dưới đây gọi là BLHS) vào năm 2010 bởi Toà án nhân dân Tp.HCM (bản án sơ thẩm số 19/2010/HSST tuyên ngày 20/1/2010, dưới đây gọi tắt là Bản án sơ thẩm) và Tòa Phúc thẩm thuộc Tòa án nhân dân Tối cao tại Tp.HCM (bản án phúc thẩm số 254/2010/HSPT tuyên ngày 11/5/2010, dưới đây gọi tắt là Bản án phúc thẩm).

Thưa các vị Đại biểu Quốc hội, tôi viết thư này đầu tiên xuất phát từ lòng tin và tình yêu thương tôi dành cho con tôi. Nhưng sau đó nó được dẫn dắt bởi động lực của một công dân chủ động sử dụng một cách có ý thức tất cả các quyền làm chủ của người dân được pháp luật bảo vệ. Và cuối cùng nó được kết thúc bằng một niềm tin và mong muốn sự tốt đẹp cho cả đất nước, trong đó có Nhà nước, Đảng cầm quyền và có cả cho con tôi và những người có hoàn cảnh tương tự.

Nó cũng bắt đầu từ sự rụt rè, lo sợ vốn là tâm lý chung của đa số người dân Việt Nam hiện nay khi đề cập đến các vấn đề chính trị của đất nước. Nhưng nhờ động lực nói trên tôi dần hiểu ra rằng nó là một việc làm không có gì sai trái hay vi phạm pháp luật cả, ngược lại nó còn được pháp luật bảo hộ và khuyến khích vì đó chính là tinh thần cốt lõi của Hiến pháp nước ta nhằm bảo vệ quyền làm chủ tối thượng của người dân, nhờ đó mới có thể xây dựng được một nhà nước của dân, do dân và vì dân. Chính vì vậy tôi đã đặt bút ký lên thỉnh nguyện thư này với một sự tự tin tràn ngập vào tương lai tốt đẹp của đất nước, vào lý tưởng và mục đích của Nhà nước ta và của Đảng Cộng Sản Việt Nam cầm quyền; và vào sự chính đáng và hợp pháp của những việc làm của con tôi, cũng như của những người đồng chí hướng, đều hướng đến những ước nguyện vì sự tốt đẹp cho đất nước không khác gì lý tưởng và mục đích của Đảng và Nhà nước.

Tuy nhiên, tôi cũng hiểu rằng những điều tốt đẹp như vậy sẽ không đến được nếu như tôi – với tư cách là một công dân bình thường như hàng chục triệu công dân khác – không dám mạnh dạn sử dụng đúng quyền làm chủ của mình một cách chủ động và có ý thức để nói lên nguyện vọng của mình đến cơ quan quyền lực tối cao đại diện cho quyền và lợi ích của nhân dân một cách công khai mà pháp luật cho phép. Và những điều tốt đẹp đó cũng sẽ không đến được nếu như tôi – với tư cách là một người cha, một cá nhân trong một xã hội được khẳng định là tôn trọng trên hết những quyền căn bản của con người theo chuẩn mực quốc tế được công ước Liên hiệp quốc về quyền con người mà Việt Nam đã ký vào – không quyết liệt đòi hỏi các cơ quan quyền lực nhà nước phải đảm bảo thực thi đúng trên thực tế những quyền đó của người dân được pháp luật qui định nhằm bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình và của con mình mà tôi tin rằng đã bị kết án oan sai.

Tôi không phải là người bàng quan mà là người có nhiều suy nghĩ đến sự nghiệp phát triển  của đất nước. Nhưng đã từ rất lâu rồi những suy nghĩ đó chỉ dừng lại ở chính tôi hoặc cùng lắm là trao đổi với một vài người bạn thân. Cũng không biết tự bao giờ trong tôi hình thành một suy nghĩ thụ động rằng những vấn đề tôi và bạn bè tôi nghĩ đến thì chắc hẳn các vị đứng đầu đất nước cũng đã phải biết rõ rồi, mà không chịu nhìn nhận thực tế rằng những vấn đề đó  ngày một trầm trọng. Nguyên nhân có lẽ một phần vì hiện tượng tăng trưởng kinh tế liên tục của đất nước, và một phần vì chưa thấy những vấn đề đó tác hại đến chính mình và gia đình mình. Nhưng giờ đây tôi đã thấy rất rõ rằng nếu mình không quan tâm đúng mức đến những vấn đề chung của xã hội thì tác hại của nó sẽ không chỉ xảy ra ở đâu đó mà còn đến với chính mình một cách nặng nề như tôi và gia đình đang gặp phải. Và đồng thời, lợi ích chung của xã hội sẽ không thể tốt đẹp nếu quyền lợi của mỗi cá nhân không được xã hội đó đảm bảo một cách công bằng và trên hết. Mọi sự nhân danh lợi ích chung nhưng xâm phạm đến quyền lợi của các cá nhân không những không hợp hiến mà còn làm mất đi động lực lành mạnh của toàn xã hội được hình thành bởi động cơ của mỗi cá nhân vì mưu cầu lợi ích chính đáng của mình mà tạo ra giá trị chung cho toàn xã hội.

Vì vậy tôi đã dằn vặt vì từng la trách con tôi gay gắt do đã bày tỏ sự phê phán về những vấn đề kinh tế, chính trị, xã hội của đất nước. Nhưng giờ đây tôi thấy quý trọng và yêu thương con tôi vô hạn, phải chịu cảnh tù tội oan sai chỉ vì đã nặng lòng vì đất nước mà cảnh báo trước những nguy cơ mà bây giờ đã trở thành hiện thực. Không chỉ cảnh báo, con tôi còn dành trọn tâm huyết nghiên cứu, tìm ra và kiến nghị một con đường để Đảng và Nhà nước phát triển đất nước tốt đẹp theo đúng lý tưởng mà xã hội XHCN nước ta hướng đến – mà con tôi gọi là Con đường Việt Nam với những chiến lược vận dụng quy luật khách quan để nhanh chóng đưa thực tế của cuộc sống tiến dần đến danh nghĩa tốt đẹp mà lý tưởng trên mong muốn. Chính thực tế trong việc thực thi pháp luật hiện nay đã và đang làm cho khoảng cách giữa thực tế và danh nghĩa này ngày càng dãn rộng ra và càng gây bất ổn cho đất nước.

Điều này đặt ra một yêu cầu, mà tôi thấy cấp thiết hơn bao giờ hết, là Quốc hội cần tập trung vào việc thực hiện quyền giám sát tối cao của mình nhằm chấn chỉnh để đảm bảo những quyền và lợi ích hợp pháp của người dân được Hiến pháp bảo vệ và các bộ luật của Quốc hội qui định phải được tôn trọng và thực thi trong thực tế. Tôi đề nghị các vị Đại biểu Quốc hội, với tư cách là người đại diện cho quyền và lợi ích của người dân trong tổ chức của bộ máy Nhà nước, hãy thẳng thắn nhìn nhận một cách thực tế sự nghiêm trọng của vấn đề này đang diễn ra trong hầu hết các lĩnh vực của cuộc sống, và hãy sử dụng đầy đủ quyền lực tối cao của mình để làm sao cho những giá trị tốt đẹp của luật pháp nước ta không chỉ nằm trên danh nghĩa mà phải đi được vào thực tế của cuộc sống. Khi đó thì Việt Nam mới có thể trở thành một xã hội dân chủ, công bằng, văn minh được.

Tôi tin vào sự cần thiết của đòi hỏi trên, còn con tôi, trong Con đường Việt Nam, đã cho thấy đó là sự đòi hỏi tất yếu theo quy luật khách quan mà nếu được đáp ứng tốt  thì sẽ chắc chắn có sự phát triển ổn định, bền vững cho đất nước. Tôi xin các vị Đại biểu Quốc hội dành chút thời gian đọc phần giới thiệu Con đường Việt Nam (được đính kèm) mà con tôi viết trước khi bị bắt để thấy được tâm huyết và trách nhiệm công dân của con tôi là đáng trân trọng như thế nào. Nó thể hiện không chỉ thái độ khoa học nghiêm túc của con tôi mà còn là ý thức công dân rất quan trọng và cần thiết cho xã hội nhưng lại đang thiếu vắng trầm trọng ở nước ta. Thế nhưng nó đã bị quy kết là ”một kế hoạch tổng thể nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” để kết tội con tôi ”hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 bộ luật hình sự (BLHS).

Tôi kính mong các vị Đại biểu Quốc hội dành thời gian đọc lá đơn yêu cầu giám đốc thẩm đối với Bản án sơ thẩm và Bản án phúc thẩm (đính kèm) kết án con tôi để thấy sự chủ quan và tùy tiện trong việc áp dụng luật như thế nào trong các hoạt động tư pháp. Nó cho thấy không chỉ sự bất chấp trước những sự thật khách quan và tính logic biện chứng của sự việc, mà còn là sự không tôn trọng những bộ luật được Quốc hội cân nhắc ban hành để bảo vệ quyền và lợi ích chính đáng của người dân. Điều đáng lo lắng là nó không còn là vấn đề cá biệt mà đã trở thành hiện tượng phổ biến đến mức hầu hết người dân tưởng rằng đó là bản chất của hệ thống luật mà Quốc hội xây dựng. Đó là một thực tế mà tôi rất mong các vị Đại biểu Quốc hội dũng cảm thừa nhận để có được những giải pháp đúng đắn trước những vấn đề sống còn của đất nước.

Quốc hội khóa XIII đang nhóm họp kỳ đầu tiên với chương trình nghị sự có xem xét việc thay đổi bổ sung Hiến pháp theo đề xuất của Đảng Cộng Sản Việt Nam. Những gì được đề cập liên quan đến đề tài này trong thông báo của hội nghị lần thứ 2 Ban chấp hành Trung ương Đảng vừa rồi chưa cho thấy được những mấu chốt thay đổi căn bản. Nhưng tôi hy vọng rằng Đảng sẽ xuất phát từ nhu cầu thực tế của cuộc sống của người dân. Đồng thời tôi cũng mong muốn Quốc hội xem xét việc này trên tinh thần làm sao để đảm bảo được quyền và lợi ích của người dân hơn nữa trong thực tế, và phải hết sức lưu ý để tránh được  nguy cơ mà con tôi đã cảnh báo là sẽ có những mong muốn thay đổi Hiến pháp để kéo những giá trị danh nghĩa xuống gần với thực tế tồi tệ của sự quan liêu – tham nhũng – cơ hội vốn đang khá phổ biến hiện nay trong cuộc sống nhằm hợp pháp hóa chúng để bảo vệ cho cái xấu. Và nếu vì phải tập trung cho việc sửa đổi Hiến pháp mà xao lãng trách nhiệm giám sát tối cao của Quốc hội để đảm bảo quyền lợi của người dân trong thực tế vận dụng và thực thi pháp luật của các cơ quan công quyền, thì thật là tai hại.

Thưa các vị Đại biểu Quốc hội, qua sự việc sửa đổi Hiến pháp lần này, tôi yêu cầu quý vị cũng cần làm rõ một vấn đề quan trọng. Đó chính là: liệu một công dân bình thường có quyền mong muốn và đưa ra những kiến nghị thay đổi những lĩnh vực thuộc phạm vi điều chỉnh của Hiến pháp hay không? Nếu không thì ai có quyền đó và nó được qui định ở đâu? Và những điều luật nào nói rằng những mong muốn nhằm thay đổi những vấn đề thuộc phạm vi điều chỉnh của Hiến pháp là vi phạm pháp luật và phải bị truy cứu trách nhiệm hình sự?

Tôi đã nghiên cứu và thấy rõ rằng Hiến pháp cho phép và bảo vệ quyền của bất kỳ công dân nào cũng được đưa ra các ý kiến của mình đối với các vấn đề của đất nước, trong đó có những lĩnh vực thuộc phạm vi điều chỉnh của Hiến pháp. Hiến pháp không giao cho bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào được độc quyền trong việc đưa ra ý kiến thay đổi hay điều chỉnh Hiến pháp cả. Và không có một điều luật nào của BLHS qui định rằng những mong muốn nhằm thay đổi các lĩnh vực thuộc phạm vi điều chỉnh của Hiến pháp là xâm phạm đến khách thể mà điều luật đó hướng đến bảo vệ cả.

Thế nhưng con tôi và những người bạn trong cùng vụ án đã bị kết án chính vì những mong muốn như vậy. Điều này đang ngày càng phổ biến đối với nhiều vụ án bị cho là xâm phạm an ninh quốc gia đã và đang diễn ra. Và điều này không chỉ xâm phạm đến những quyền lợi chính đáng và hợp pháp của công dân, gây ra oan sai, mà còn đánh mất đi những động lực lành mạnh thúc đẩy sự phát triển tốt đẹp cho xã hội, và còn làm cho những giá trị tốt đẹp trên danh nghĩa của pháp luật ngày càng xa rời so với thực tế của cuộc sống.

Thưa Chủ tịch Quốc hội,

Thưa các vị Đại biểu Quốc hội,

Bằng bức thỉnh nguyện thư công dân này, với sự ý thức về trách nhiệm của một công dân đối với đất nước cũng như sự đòi hỏi chính đáng về quyền lợi hợp pháp mà đất nước phải đảm bảo cho công dân, cùng với những lý lẽ được trình bày như trên, tôi xin được chính thức đề nghị Quốc hội và từng Đại biểu Quốc hội 2 vấn đề:

1)  Quốc hội và các Đại biểu Quốc hội cần quan tâm, tập trung và có giải pháp hữu hiệu trong việc sử dụng quyền giám sát tối cao của mình để đảm bảo những giá trị tốt đẹp được Hiến pháp và Pháp luật qui định phải tạo ra được những giá trị tốt đẹp trong thực tế của cuộc sống của người dân, đặc biệt là phải đảm bảo để làm sao người dân có thể tự tin, chủ động và ý thức sử dụng hết những quyền của mình mà Hiến pháp và Pháp luật bảo vệ. Nhân đây tôi cũng xin biểu lộ sự đồng tình với ”Kiến nghị bảo vệ và phát triển đất nước” (ký ngày 10/7/2011)  của một nhóm nhân sĩ trí thức gửi đến Quốc hội và Bộ chính trị đề nghị: ”Tìm mọi cách thực hiện đầy đủ mọi quyền tự do dân chủ của nhân dân đã được Hiến pháp qui định, nhằm giải phóng và phát huy ý chí và năng lực của nhân dân cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc…”

2) Kính đề nghị Quốc hội và các Đại biểu Quốc hội sử dụng quyền giám sát tối cao của mình để yêu cầu các cơ quan tư pháp có trách nhiệm xem xét lại các Bản án sơ thẩm và Bản án phúc thẩm đã kết án con tôi – Trần Huỳnh Duy Thức và anh Lê Thăng Long, anh Lê Công Định và anh Nguyễn Tiến Trung; cũng như cần xem xét những vụ án tương tự đã và đang diễn ra như trường hợp của luật sư Cù Huy Hà Vũ một cách đúng với bản chất của pháp luật và bản chất của sự việc khách quan. Tôi tin rằng điều này không chỉ là những việc cụ thể cần giải quyết theo tinh thần đòi hỏi của kiến nghị số 1 ở trên, mà còn là một việc chiến lược để tạo ra niềm tin và những động lực lành mạnh mới cho xã hội, để tránh sự rạn nứt và chia rẽ.

Kính mong Quốc hội và các Đại biểu Quốc hội quan tâm đến thỉnh nguyện thư công dân này của tôi với một tinh thần trách nhiệm cao nhất của một cơ quan quyền lực cao nhất. Tôi xin cảm ơn và kính chào trân trọng.

Đính kèm:

1. Phần giới thiệu Con đường Việt Nam.

2. Đơn yêu cầu giám đốc thẩm.

3. Đơn kêu oan lần 3 gửi Chủ tich nước.

4. Thư con tôi đang viết để gửi Chủ tịch nước giới thiệu Con đường Việt Nam.

Ngày 27 tháng 7 năm 2011

Kính đơn,
Trần Văn Huỳnh

Ghi chú:

Địa chỉ liên lạc của tôi: 439F8 Phan Văn Trị, Phường 5, Quận Gò Vấp, Tp. Hồ Chí Minh; điện thoại: 0903350117.

16 Phản hồi cho “Thỉnh nguyện thư của thân phụ Trần Huỳnh Duy Thức”

  1. Nguyễn thị Nha Trang says:

    Thưa Bác Trần Văn Huỳnh ,
    Bác hãy luôn tự hào vì có 1 người con yêu nước , can đảm , bất khuất …trước bạo quyền độc tài csvn !
    Trần Huỳnh Duy Thức , 1 trí thức chân chính yêu nước , con Bác đã đi vào lịch sử rồi đó !
    Dù anh có hy sinh dưới thủ đoạn tàn độc của tập đoàn csvn vô nhân đi nữa ! Thiển nghĩ gia đình , dòng tộc của Bác nên hãnh diện và tự hào về sự hy sinh cao cả này của anh ấy .
    Đau buồn , thương con …nhưng Bác và gia đình hãy bất khuất ngẩng cao đầu với sự hy sinh của anh ấy !

    KHÔNG CẦN PHẢI XIN XỎ BỌN csvn BẤT NHÂN , MAN TRÁ , XẢO QUYỆT , TÀN ĐỘC ….Bác ạ , vì Tất Cả Việc Xin Xỏ Là Vô Ích Với Bọn csvn , và là điều không nên làm !

    Kính chào Bác , chúc Bác cùng gia đình luôn ở tâm thế Ngẩng Cao Đầu vì đứa con rất xứng đáng là Anh Hùng : Trần Huỳnh Duy Thức !

  2. Trung Kiên says:

    Kính thưa ông Trần Văn Huỳnh

    Tôi xin được chia sẻ nỗi băn khoăn của Ông bà và gia đình về chuyện của anh Trần Huỳnh Duy Thức!

    Tôi cũng tin rằng anh Thức là người yêu nước và việc làm của anh ấy hoàn toàn trong sáng, vì đất nước và dân tộc…do vậy anh Trần Huỳnh Duy Thức là người vô tội!

    Đúng ra những người như anh Thức, Gs Phạm Minh Hoàng, Ts Cù Huy Hà Vũ, Ls Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Tạ Phong Tần, Lê Trần Luật, Nguyễn Văn Đài, Lê thị Công Nhân, Bs Phạm Hồng Sơn, Lê Thăng Long, Đỗ Nam Hải, Nguyễn vũ Bình…và nhiều người khác nữa…phải được trọng dụng xứng đáng vào các cơ cấu chính quyền, vì họ là những người yêu nước chân thành và là những nhân tài có khả năng làm thay đổi cục diện Việt Nam!

    Mong rằng lá thơ này của Ông sẽ “đánh động lương tâm” những người có lòng yêu nước (thực lòng) và những người có trách nhiệm với NHÂN DÂN và TỔ QUỐC, hãy lên tiếng mạnh mẽ để bênh vực anh Thức và những người bất đồng chính kiến khác đang bị giam tù!

    Thiển nghĩ, với trình độ Anh văn, Ông có thể gởi thơ “cầu cứu” của mình đến các quốc gia liên hệ với VN và cơ quan “Nhân quyền quốc tế” để nhờ họ can thiệp!

    Tôi cũng ý thức rằng, vì “sĩ diện quốc gia”…những sự việc này cần phải được chính quyền VN giải quyết. Thế nhưng như Ông đã thấy, nhà nước csvn đã chà đạp Nhân quyền và ngổi xổm cả trên Luật pháp! Quốc Hội cũng chỉ gồm những “nghị gật” và là công cụ của nhà nước…Vì vậy tôi e sợ rằng…lá thơ cầu cứu này của Ông rồi cũng sẽ bị rơi vào quên lãng chăng (?) !

  3. chuc says:

    Ôi tự do , tự do các từ đó trong hiến pháp XHCN Việt nam thật xa vời và kinh tởm khi đã chà đạp lên biết bao nhân sỉ trí thức đăc biệt là Trần Huỳnh Như Thức và Cù Huy Hà Vũ . Những ngày gần đây luôn tràn dâng đau đớn cho một vết nhơ lịch sử mà Cộng Sản Việt Nam lập nên thành tích .
    Không thể đau đớn hơn được nửa , nổi thất vọng ê chề kiếp làm người trong xã hội cộng sản .
    Chúng ta phải thành tâm và đồng lòng để xuống đường biểu tình để cho hình ảnh các Anh hùng vơi đi phần nào nổi cay đắng trong ngục tù của bon lưu manh .
    CÁC NHÀ DÂN CHỦ VIỆT NAM HẢY ĐỀ XUẤT VỚI THẾ GIỚI GIẢI NOBEN HÀO BÌNH 2011 CHO CÙ HUY HÀ VŨ . Xin kính lạy và yêu quí các anh

  4. haile says:

    Ông Trần-văn-Huỳnh có kiến-thức ngoại-ngữ (Quốc-tế) cũng như những vi Trí-thức có Học-vị cao tai các Quốc-gia Dân-chủ Tự-do tiên-tiến. Đại-đa số các Vị nầy sống và phục-vụ dưới thể-chế độc-tài Việt cọng vẫn trầm-ngâm cho đến khi già rồi mới thấy bản-chất của Việt cọng !!! (?) Nếu Ông Trần-văn-Huynh và các Vị Trí-thức trầm-ngâm (xhcn) nầy, có đựơc sự nhân-thức đúng-đắn và sớm như thế-hệ con cháu Trần-huỳnh-Duy-Thức………..thì Việt-Nam chẵng những không có hiện-tượng đón-mạc cường-hào ác-bá, cục-kỳ bất công tệ hại hơn thời Pháp thuộc và phong-kiến trước năm 1945. Vì sư trầm-ngâm hay lạm-nhận trong nhận-thức cuả các Vi nên con cháu của các Vị và Đồng-Bào Việt-Nam mới bị cảnh nô-lệ tù đày như anh Trần-Hùynh-Duy-Thức…. Là bậc Trưởng-Thượng các Vị phải làm kiểm-điểm nhận sự vô-thức của bậc làm cha mẹ để con, cháu phải chịu cảnh áp-bức bất-công như anh Trần-Hùynh-Duy-Thức.

  5. thai le says:

    -Thật là thấm hơn bất cứ những gì khi nghe bác trả lời phỏng vấn trên RFA về tình thương của bác với Thức, Duy Thức và LS Hà Vũ là 2 trong tất cả những người đối lập bị trả thù trắng trợn từ các bản án mà bác Bùi Tín cho rằng những phiên tòa thời Bắc thuộc, tôi nghĩ tầm cỡ như Duy Thức và LS Hà Vũ biết nhưng mà vừa không sợ, vừa xem thường, khinh bỉ và chấp nhận lao tù.Thông thường nhân sĩ trong ngoài nước thường hay ví von bằng những từ đã khó nghe khi muốn chỉ trích 1 người, tập thể hay vấn đề gì, nhưng lần này các vị này lại dùng những từ ngữ mà người còn biết liêm sĩ thà rằng tự sát chứ không chấp nhận nghe, nhưng đảng CSVN thì nghe để mà trả thù, vậy còn nói gì.
    -Lần này QH sẽ không còn những tiếng nói mạnh như GS Nguyễn Minh Thuyết.v..v ngược lại thêm vào đó là những doanh nhân mà sự thành đạt của họ có thể Bill Gate còn không tìm ra được lời giải là tại sao?,tôi nghĩ, bác thương con thì sẽ làm tất cả những gì để cứu núm ruột của mình, nhưng nếu nói làm thỉnh nguyện thư để gửi như bác đã làm, tôi chợt nhớ đến NS Phú Quang đã tức giận trong dịp hội đồng tào lao chấm giải NSND,ông Phú Quang tâm sự thằng thắn, đơn giản “TÔI SẼ KHÔNG BAO GIỜ ĐI KIỆN CÁI ĐẦU GỐI CỦA MÌNH “, vậy hội đồng chấm giải toàn là các vị chỉ cần nghe chức danh thôi thì muốn lạnh cẳng mà ông Phú Quang chỉ xem giá trị con người họ không hơn cái đầu gối thì giải tán mẹ nó cái hội đồng ruồi bu này cho xã hội VN dần hồi công bằng hơn.

Phản hồi