|

Tham lam, hiếu chiến và cao ngạo, Trung quốc đang bị cô lập

Ấn Độ, Mỹ ra tay chặn “yết hầu” Trung Quốc

         Tàu sân bay INS Vikramaditya của Ấn Độ hiện đại hơn tầu Trung quốc rất xa.

Tàu sân bay INS Vikramaditya của Ấn Độ hiện đại hơn tầu Trung quốc rất xa.

Báo chí trong va ngoài nước một lần nữa lại đang sôi động khi đọc bài báo TPO – Ngày 4-3, tờ Kommersant của Nga đăng tải với nhan đề: Ấn độ, Mỹ ra tay chặn “yết hầu” Trung quốc.

Bài báo chỉ ra rằng, một số tờ báo của Mỹ phân tích, nếu xảy ra khủng hoảng hoặc chiến tranh, Mỹ và đồng minh có thể sẽ bắt cóc hoặc đánh chìm tàu thương mại của Trung Quốc ở các eo biển và vùng biển chung.

Xin trân trọng đăng lại bài báo này do nhà báo Huy-Long đã dịch va tổng hợp đăng tải trên trong nước hôm nay:

Trung Quốc đang bị kiểm soát “yết hầu”

Do nhu cầu nhập khẩu dầu mỏ và các nguyên liệu khác ngày càng lớn, và số hàng hóa này hầu hết đều được vận chuyển qua đường biển, thực tế là “yết hầu” của tuyến giao thông trên biển của Trung Quốc đang bị người khác kiểm soát, hơn nữa tình trạng bị người khác kiểm soát này ngày một chặt hơn theo đà phát triển của kinh tế Trung Quốc.

Mặc dù nói hiện nay khả năng xảy ra kịch bản này gần như bằng 0, nhưng bản thân vấn đề này đối với Trung Quốc là vô cùng nhạy cảm, nó cho thấy sự thông suốt của tuyến đường thương mại trên biển đi qua Ấn Độ Dương và các eo biển nhỏ hẹp dọc tuyến đường này là vô cùng quan trọng đối với kinh tế đất nước tỉ dân này, hơn nữa Mỹ và Ấn Độ đang tìm mọi cách để ngăn cản Trung Quốc tiến quân vào Ấn Độ Dương nhằm bảo vệ an ninh cho tuyến đường năng lượng sinh mệnh của mình.

Báo chí Nga cho biết, 80% hoạt động vận chuyển dầu mỏ trên biển đi qua Ấn Độ Dương, trong đó 40% đi qua eo biển Hormuz, 35% đi qua eo biển Malaca. Hiện nay các cuộc vũ trang xung đột trên quy mô lớn ở khu vực này, trong đó có Afghanistan vẫn đang tiếp tục diễn ra, cuộc đối đầu hạt nhân giữa Ấn Độ và Pakistan nhiều năm qua vẫn đang kéo dài, dự án hạt nhân của Iran khiến cục quân sự trong khu vực trở nên căng thẳng, chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo hoạt động ngày càng ráo riết, các mối đe dọa từ phía hải tặc vô cùng nguy hiểm.

Trong tương lai, Ấn Độ Dương sẽ chiếm vị trí ngày càng quan trọng trong cục diện chính trị toàn cầu, tầm quan trọng cả khu vực châu Á – Thái Bình Dương cũng vì thế mà tăng theo.

Những cuộc chạy đua nghẹt thở

Tàu sân bay Liêu Ninh của Trung Quốc mới biên chế vào hạm đội Bắc Hải.

Tàu sân bay Liêu Ninh của Trung Quốc mới biên chế vào hạm đội Bắc Hải.

Chính vì những lý do trên, vài năm trở lại đây, việc Ấn Độ Dương trở thành khu vực được các nước lớn tổ chức nhiều hoạt động trên biển cũng không có gì là lạ. Sự thay đổi chủ yếu bắt nguồn từ việc hai nền kinh tế mới nổi là Trung Quốc và Ấn Độ tăng cường hoạt động quân sự. Tuy nhiên, hiện tại Ấn Độ đã tích cực tăng cường sức mạnh cho lực lượng hải quân khu vực này nhằm chiếm một vai trò chủ đạo ở Ấn Độ Dương, trong khi đó, Trung Quốc tạm thời mới chỉ đóng vai rất phụ.

Tại Ấn Độ Dương, Mỹ vẫn chiếm vị thế chủ đạo. Trong các nước lớn ở châu Âu, chỉ có hải quân Pháp là giữ được vị thế rõ nét ở khu vực này. Tuy nhiên, cũng không nên coi thường các nhân tố khác, ví dụ Nhật Bản đang lại một lần nữa nhòm ngó Ấn Độ Dương, lập trường của Australia được củng cố, còn ở khu vực vịnh Ba Tư, hải quân Mỹ ngày càng phải coi trọng mối đe dọa mới đến từ Iran.

Vài năm trở lại đây, rõ nét nhất là xu thế hải quân Ấn Độ được tăng cường sức mạnh. Ấn Độ có được cơ hội trong làn sóng tăng trưởng kinh tế mạnh mẽ, bắt đầu thực hiện tham vọng trở thành cường quốc biển, kiểm soát cả khu vực Ấn Độ Dương. Hiện nay đầu tư của Ấn Độ cho hải quân tạm thời mới chỉ dừng lại ở việc ưu tiên phát triển sức mạnh hạt nhân thềm lục địa của nước này, chế tạo tàu ngầm hạt nhân chiến lược, ngoài ra, một nhiệm vụ không kém phần quan trọng khác là xây dựng một hạm đội viễn dương trong đó lực lượng xung kích hàng không mẫu hạm và lực lượng xe tăng bọc thép tác chiến thủy bộ xung kích đóng vai trò then chốt.

Cách đây không lâu, các dự án này của Ấn Độ phải đối mặt với một hạn chế lớn là không đủ kinh phí vì mới chỉ hai năm gần đây, khoản ngân sách chi cho các dự án hải quân của nước này mới tăng trong ngân sách quốc phòng, hơn nữa trong lịch sử, Ấn Độ vẫn khá coi trọng lục quân, coi trọng hoạt động đối đầu với Pakistan. Tuy nhiên, hiện tại cục diện đang có nhiều thay đổi, Ấn Độ ngày càng coi trọng Trung Quốc, coi Bắc Kinh là đối thủ chiến lược chính “trực tiếp xâm phạm không gian địa chính trị của Ấn Độ”.

Trong lúc Trung Quốc đang bận rộn xác lập quyền kiểm soát khu vực ven biển của nước này, chưa tích cực phát triển hạm đội viễn dương, các nhà chiến lược chính trị quân sự của Ấn Độ kêu gọi lãnh đạo nước này nắm bắt ngay thời cơ vàng để tạo bước tiến lớn trong phát triển lực lượng hải quân.

Ấn Độ ra tay

Để thực hiện các nhiệm vụ này, Ấn Độ đã chuẩn bị khá công phu, 10 năm qua thực hiện nhiều dự án hiện đại hóa lực lượng hải quân. Từ năm 1961 – năm sở hữu chiếc hàng không mẫu hạm đầu tiên, hải quân Ấn Độ đã tích lũy được không ít kinh nghiệm trong việc sử dụng và tác chiến ứng dụng hàng không mẫu hạm.

Hiện nay Ấn Độ chỉ có một chiếc hàng không mẫu hạm mua năm 1986 của Anh, tuy nhiên sau khi ký hợp đồng mua hàng không mẫu hạm Vikramaditya của Nga và lắp đặt hai chiếc hàng không mẫu hạm do Ấn Độ sản xuất cho hải quân nước này vào năm 2015, 2017, tình hình rất có thể sẽ có nhiều thay đổi. Ấn Độ sẽ chiếm ưu thế lớn so với Trung Quốc trong phương diện hải quân hàng không. Đồng thời, Ấn Độ còn sở hữu 50 tàu khu trục, tàu tuần dương và tàu hộ tống, 14 tàu ngầm diesel và số lượng xe tăng bọc thép tác chiến thủy bộ không ngừng gia tăng. Theo số liệu của tạp chí The Diplomat của Nhật Bản, hiện tại hải quân Ấn Độ đã đặt mua 50 tàu chiến hiện đại khác, và hầu hết là do các tập đoàn đóng tàu trong nước sản xuất, chỉ có hai chiếc tàu hộ tống tàng hình là được mua từ Nga.

Các chuyên gia quân sự của Ấn Độ thừa nhận, mặc dù nguyện vọng của nước này là rất lớn, nhưng trong tương lai, việc gia tăng số lượng trang bị vũ khí hải quân vẫn không thể sánh ngang được với Trung Quốc. Tuy nhiên, Ấn Độ cũng có những ưu thế quan trọng, trước hết là vị trí chiến lược địa chính trị có lợi và khả năng có thể mua tất cả các trang bị vũ khí hiện đại hóa của nước ngoài, trong khi từ năm 1989 đến nay, Trung Quốc luôn bị hạn chế vì lệnh cấm cung cấp vũ khí của EU, không thể nhập khẩu vũ khí hiện đại của phương Tây.

Khác với Trung Quốc, Ấn Độ vẫn thiết lập được mối quan hệ tốt đẹp với đa số các nước láng giềng, đồng thời cũng đã xây dựng được căn cứ hải quân và không quân ở khu vực cách xa đường bờ biển của nước này, như quần đảo Andaman và quần đảo Nicobar nằm ở vịnh Bengal, quần đảo Lakshadweep nằm ở biển Arab và Madagascar ở châu Phi. Ngoài ra, Ấn Độ còn đang tập trung phát triển quan hệ chiến lược với tất cả các quốc gia triển khai các hoạt động biển ở khu vực Ấn Độ Dương, đồng thời thận trọng đánh giá sự mở rộng của Trung Quốc.

Trung Quốc bực tức

Chính trị là nhân tố quan trọng kìm chế sự phát triển của hải quân Ấn Độ. Quốc gia này lo ngại nếu để xảy ra hành động nào quá khích sẽ khiến Trung Quốc “bực dọc” và mở rộng quân sự sang Ấn Độ Dương trước kế hoạch. Chính vì thế Ấn Độ không phát triển quan hệ đồng minh với cường quốc hải quân nào chống lại Trung Quốc, cho dù là trên cơ sở song phương hay đa phương.

Ví dụ Ấn Độ không triển khai các hoạt động hợp tác quá mật thiết với hải quân Mỹ, không hưởng ứng lời đề nghị xây dựng cơ chế điều hành các chiến dịch quân sự của quân đội Mỹ, Nhật Bản, Ấn Độ, Australia ở khu vực châu Á Thái Bình Dương được Nhật Bản đưa ra vào năm 2007. Lập trường này cũng thể hiện ở việc Ấn Độ không muốn tham gia vào các cuộc tập trận hải quân nhiều nước tham gia ở Ấn Độ Dương mà chỉ tham gia vào các cuộc tập trận gồm hai nước ở khu vực này và các cuộc diễn tập đa phương bên ngoài Ấn Độ Dương.

Tuy nhiên, điều này không cản trở cho việc Ấn Độ phát triển quan hệ hợp tác với Mỹ, Nhật Bản bằng hình thức quan hệ đối tác chiến lược ôn hòa hơn. Ví dụ, năm 2011, Ấn Độ đồng ý xây dựng cơ chế đối thoại ba bên với Mỹ, Nhật Bản để thảo luận về các vấn đề lợi ích khu vực và toàn cầu, quốc gia này đã tham gia mấy vòng đám phán. Về hợp tác song phương, không những hợp tác với Mỹ và Nhật Bản mà Ấn Độ còn thiết lập quan hệ đối tác chiến lược với Australia, Singapore, Indonesia, Hàn Quốc… trong lĩnh vực hải quân.

Mặc dù Ấn Độ né tránh việc thiết lập quan hệ đồng minh trực tiếp với Mỹ, nhưng Mỹ vẫn không ngừng nỗ lực để tiếp cận với Ấn Độ trong lĩnh vực chính trị, quân sự. Mỹ ủng hộ nguyện vọng tăng cường sức mạnh hải quân của Ấn Độ, tìm mọi cách để “hù dọa” Ấn Độ rằng rất có thể Trung Quốc sẽ tiến quân vào Ấn Độ Dương sớm hơn dự định. Lập trường này phản ánh lộ trình ngoại giao tổng thể của Mỹ, quốc gia này muốn nhanh chóng giải quyết các vấn đề ở khu vực châu Á Thái Bình Dương và chuyển giao hết mọi nhiệm vụ chiến lược quân sự ở mọi khu vực trên thế giới cho các nước đồng minh của mình trước bối cảnh ngân sách chi cho quốc phòng đang giảm mạnh.

Bao giờ Trung Quốc động thủ?

Hiện tại tạm thời hải quân Trung Quốc chưa có biểu hiện gì nổi bật ở Ấn Độ Dương mà chỉ tập trung lực lượng để củng cố quyền kiểm soát của mình ở vùng duyên hải nước này. Tuy nhiên, không loại trừ khả năng Trung Quốc đưa quân vào khu vực. Viện nghiên cứu an ninh Israel dự đoán, đến năm 2025 ít nhất Trung Quốc sẽ sở hữu một lực lượng xung kích hàng không mẫu hạm, 2-3 tàu ngầm hạt nhân đa năng và tên lửa chống hạm tầm ngắn có thể phá hủy mục tiêu ở vịnh Bengal và biển Arab. Trung Quốc tạm thời bận rộn với việc chuẩn bị cơ sở hạ tầng và điều kiện ngoại giao để tiến quân vào Ấn Độ Dương, giảm bớt rủi ro khi tuyến đường vận tải trên biển chuyên chở dầu mỏ từ Trung Đông qua Ấn Độ Dương bị nước khác kiểm soát.

Trung Quốc sẽ đầu tư nguồn kinh phí lớn để xây dựng cơ sở hạ tầng cảng biển ở các nước có quan hệ hữu hảo như Pakistan, Mianma, Srilanka…, đồng thời tìm mọi biện pháp để giảm thiểu sự lệ thuộc vào eo biển Malaca – nơi đường biển nhỏ hẹp, quá tải nghiêm trọng, hải tặc hoành hành… Để làm được điều này, Trung Quốc sẽ xây dựng hệ thống đường ống dẫn dầu và khí thiên nhiên từ cảng nước sâu của Myanma sang thành phố Côn Minh (Tỉnh Vân Nam), đồng thời chuẩn bị xây dựng kênh đào từ vịnh Bengal đến qua eo đất Kra của Thái Lan đến biển Đông (mà Trung Quốc vẫn gọi là Nam Hải).

Mặc dù mấy năm tới đây, cho dù là Mỹ hay Ấn Độ đều không muốn nhìn thấy Trung Quốc tiến quân tích cực vào Ấn Độ Dương, tuy nhiên, điều này là không thể tránh khỏi. Trong 10 năm tới, cuộc chạy đua hải quân giữa Mỹ, Trung Quốc, Ấn Độ, Nhật Bản, Hàn Quốc… sẽ càng gay gắt hơn, kéo theo đó là sự thay đổi trong sức mạnh hải quân và ngân sách chi cho quốc phòng của các nước mỗi năm một tăng cao.

Tương lai  Việt nam và Nhật, Philippines sẽ làm gì khi cuộc chiến xẩy ra với Trung quốc?

Vì lòng tham quá lớn, Trung quốc đang trở thành kẻ thù của các nước nằm cạnh mình kể cả các quốc gia xưa là anh em. Cuộc chiến biên giới mà Trung quốc phát động năm 1979 với Việt nam khiến hàng vạn người Việt nam chết, nhà cửa tan hoang đã không thể khôi phục lại tình hữu nghị hai nước dù hai Đảng vẫn đề cao. Mặc dù Việt nam và Trung quốc là hai quốc gia Cộng sản nhưng trên thục tế thì Việt nam không còn chất cộng sản chút nào mà đã trở thành một quốc gia cộng sản giả hiệu, chỉ là những ngày cuối cùng của cái chủ thuyết cộng sản mà thôi mục đích là hòng kéo dài thêm ngày nào sự cầm quyền của một số tập đoàn lợi ích nhóm. Nhưng xu thế  trong nước các nhà lãnh đạo Đảng và Nhà nước Việt nam nay rất sợ mỗi khi gương lên khẩu hiệu hữu nghị 4 tốt và 16 chữ vàng. Biểu hiện là báo chí hay các bài diễn thuyết của các lãnh đạo Đảng và Nhà nước không ai dám nói về các khẩu hiệu trên vì sợ cử tri và ngay các đại biểu Quốc hội chất vấn và lên án mình. Nguyễn Chí Vịnh, thứ trưởng ngoại giao quốc phòng Việt nam là người có ảnh hưởng thân thiện với Trung quốc hơn hết mà nay cũng không dám nói đến cái thứ khẩu hiệu này nữa. Đa số lãnh đạo Đảng và quân đội muốn phục binh khi cuộc chiến có tính chất quốc tế xẩy ra với Trung quốc là phản công tức thì để lấy lại các đảo đã bị Trung quốc chiếm đóng vì ai cũng biết đây là cơ hội vàng ngàn năm có một. Các hỏa tiễn tầm ngắn, trung và tầm xa, pháo bờ biển, tầu chiến tầu ngầm của Việt nam đã mua của Nga rất hiện đại có đủ sức nhấn chìm tầu chiến của Trung quốc tức thì. Nếu muốn khóa biển Đông thì Việt nam là có lợi thế nhất.

Nhật và Philippines thì đã dao mai sẵn chỉ cần có dấu hiệu là tấn công liền. Các nước đàn em của Trung quốc như Campuchia, Pakitan v.v… lập tức dời xa đàn anh và im tiếng luôn.

Tương lai của Trung quốc là tan vỡ và phân chia làm nhiều nước nhỏ.

Tình hình Trung quốc là đang đi vào bế tắc nguy hiểm nếu xẩy ra kịch bản trên đây. Trước tiên họ sẽ bị quốc tế cấm vận kinh tế, các nguồn hàng vận tải qua biển Đông bị khóa tức thì, nền kinh tế bị khủng hoản ngay lập tức. Các khoản tiền hàng ngàn tỷ đầu tư ở nước ngoài biến mất.

Lại nữa, các vùng Tây Tạng, Duy-Ngô-Nhĩ sẽ dành lại độc lập, một phần lãnh thổ của Ấn độ sẽ trờ về với quốc gia này. Trong nước sẽ có phân tranh đó là Đài loan, Hồng kông lập tức tuyên bố độc lập vĩnh viễn. Vì thế Trung quốc đã quyết định tăng thêm 6 % ngân sách quốc phòng cho năm 2013 này, ước tính sẽ là hơn 110 tỷ đô-la. Nhưng dù có chi nhiều hơn thế, một khi cuộc chiến xẩy ra thì Trung quốc sẽ thất bại thảm hại. Hiện nay người dân Trung quốc đang bất mãn với  Đảng va Nhà nước Trung quốc sâu sắc. Họ phản ứng rất mãnh liệt không như những năm trước đây. Tình trạng nhiều thôn xã cả làng nổi dậy đã cho thấy nếu Trung quốc xẩy ra chiến tranh thì tan vỡ và xuất hiện nhiều quốc gia nhỏ là điều không tránh khỏi.

Hãy chờ đợi xem điều gì sẽ đến.

Ngày 3 tháng 3 năm 2013.

© Nguyễn Hoàng Hà

© Đàn Chim Việt

21 Phản hồi cho “Tham lam, hiếu chiến và cao ngạo, Trung quốc đang bị cô lập”

  1. vn says:

    Mấy tháng nay liên tục báo chí tại Hongkong và tại Thượng hải đều đăng hàng loạt những lời phát biểu của nhiều nhà lãnh đạo Trung quốc nhưng với các bút danh khác nhau nói về sự tức giận của Bắc Kinh trước một “liên minh” gồm các nước láng giềng với Mỹ để đối đầu với Trung quốc. Ngày hôm qua, 5/02/2011, trên tạp chí Trung Quốc Cầu Thị nói về việc Bắc Kinh quan ngại trước khả năng các nước láng giềng tham gia một “liên minh chống Trung Quốc” do Mỹ dẫn đầu. Bài viết gợi ý một “chiến lược bẩy hướng”, sử dụng sức mạnh kinh tế của Trung Quốc để tạo dựng một liên minh mới ngăn chặn ảnh hưởng của Hoa Kỳ trong khu vực. Bài báo đặc biệt chĩa mũi nhọn vào việc lên án Mỹ đã là kẻ chủ lôi kéo liên kết với những nước như Nhật Bản, Ấn Độ, Việt Nam, Úc, Philippines, Indonesia và Hàn Quốc.

    @ Ghi chú:Trên đây là trích đoạn ở một bài khác cũng của Hoàng Hà liên quan đến chủ đề này./.

    • Trúc Bạch says:

      Ha ha ha ….anh vn cũng nên biết rằng :

      Cũng từ “Mấy Năm Nay”, lãnh đạo đảng, chính phủ và quân đội đảng CSVN liên tục tuyên bố :

      - Việt Nam khẳng định không tham gia các can dự có tính chất quân sự, không tham gia các liên minh quân sự, không theo nước này để chống (cô lập) nước khác !

      Và :

      Đối với TQ, VN luôn coi là đối tác chiến lược quan trọng; VN luôn cam kết gìn giữ tình hữu nghị truyền thống giữa hai nước, đã dược chủ tịch Hồ Chí Minh và chủ tịch Mao Trạch Đông dầy công vun đắp…. VN luôn trân trong phương châm bốn tốt và 16 chữ vàng , mọi tranh chấp Biển Đông sẽ được giải quyết trong tình thần hữu hảo để hai bên cùng có lợi

      Lãnh đạo”đảng ta” hùng hồn tuyên bố trước thế giới mới có giá trị, chứ còn mầy bài viết trên báo Hồng Kong thì ăn thua …mẹ gì hả vn ? hay là anh cũng cho rằng “Đừng nghe những gì cs nói, mà hãy nhìn kỹ những gì cs làm (lới của tổng thống Ng.V.Thiệu) là đúng ?

      • Viet says:

        Doạn văn dưới đây dành cho Trúc Bạch.
        Đã chạy tut. quần mà vẫn ngoạc mồm chửi người khác là hèn. Hèn mà đánh thắng hết đế quốc này đến đế quốc khác. Mấy ổng VNCH này có cho súng đạn Mỹ đầy răng thì chạy tụt quần vẫn hoàn toàn là ‘tụt quần chạy.” mà thôi. TT Thiệu của VNCH bị TT Mỹ dọa “cắt đầu”- Có nhục không mà kêu người khác nhục?./../.

  2. vn says:

    Dân chủ là gì?

    Mỹ đem ánh sáng “dân chủ” cho IRaq, cho Apganistan, cho Liby…và nay thì ở các nơi đó nội chiến, thỉnh thoảng Bom lại nổ/, chết chóc? có thương tâm không? Bao giờ thì người dân ở đây có dân chủ???

    VN mà cho dân chủ kiểu này thì không kém gì Trung Đông. Hãy thử xem gương người VN được tự do dân chủ tại Hoa Kỳ ra sao? Hết đảng này phái nọ đánh chửi nhau tùm lum, tố cáo nhau là tay sai CSVN này nọ (37 năm nay hô hào chống CSVN nhưng kết quả ra sao? Toàn là chửi bới lẫn nhau chứ chống cộng cái quái gì đâu?) ???? Ông nghị viên thành phố Houston vừa mới tiếp xúc với phái đoàn ngoại giao VN thì “các bác dân chủ việt kiều” đã “đăt bom” ngay nhà ông ta? Chán! (Mồm nói dân chủ nhưng hành động lại cực kỳ độc ác). Dân trí thấp thì dân chủ thấp, Mức độ dân chủ cần thiết phải phù hợp với trính độ dân trí. Đó là nguyên lý “bất di bất dịch”

    Vậy VN ta dân trí còn thấp thì mức độ dân chủ cũng vừa phải thôi. Cho tự do kiểu Mỹ có mà ‘đại loan”./.

    Nhân quyền là gì?

    Nhân quyền là gì?

    Mỹ thì cần quái gì cái “nhân quyền”. Trước đây Ponpot (Khơ Me Đỏ) diệt chủng ở Campuchia có nhân quyền không mà Mỹ vẫn ủng hộ? Mỹ lại còn o bế đại diện của chúng ở Liên Hiệp Quốc mãi nhiều năm sau này (hòng cho chúng sống lại) mặc dù chúng đã bị VN tiêu diệt.

    Mỹ chỉ cần quyền lợi của Mỹ là trên hết. Chơi với TQ có lợi hơn là Mỹ bán đứng ngay đồng minh VNCH, “gương tày trời” mà mấy vị VNCH ở đây vẫn “tối mắt”. Nhân quyền chỉ là con uáo ộp đưa ra để lòe thiên hạ mà thôi.
    Đã chạy tut. quần mà vẫn ngoạc mồm chửi người khác là hèn. Hèn mà đánh thắng hết đế quốc này đến đế quốc khác. Mấy ổng VNCH này có cho súng đạn Mỹ đầy răng thì chạy tụt quần vẫn hoàn toàn là ‘tụt quần chạy.” mà thôi. TT Thiệu của VNCH bị TT Mỹ dọa “cắt đầu”- Có nhục không mà kêu người khác nhục?./../.

  3. vn says:

    Nhân quyền là gì?

    Nhân quyền là gì?

    Mỹ thì cần quái gì cái “nhân quyền”. Trước đây Ponpot (Khơ Me Đỏ) diệt chủng ở Campuchia có nhân quyền không mà Mỹ vẫn ủng hộ? Mỹ lại còn o bế đại diện của chúng ở Liên Hiệp Quốc mãi nhiều năm sau này (hòng cho chúng sống lại) mặc dù chúng đã bị VN tiêu diệt.

    Mỹ chỉ cần quyền lợi của Mỹ là trên hết. Chơi với TQ có lợi hơn là Mỹ bán đứng ngay đồng minh VNCH, “gương tày trời” mà mấy vị VNCH ở đây vẫn “tối mắt”. Nhân quyền chỉ là con uáo ộp đưa ra để lòe thiên hạ mà thôi.
    Đã chạy tut. quần mà vẫn ngoạc mồm chửi người khác là hèn. Hèn mà đánh thắng hết đế quốc này đến đế quốc khác. Mấy ổng VNCH này có cho súng đạn Mỹ đầy răng thì chạy tụt quần vẫn hoàn toàn là ‘tụt quần chạy.” mà thôi. TT Thiệu của VNCH bị TT Mỹ dọa “cắt đầu”- Có nhục không mà kêu người khác nhục?./../.

    Dân chủ là gì?

    Mỹ đem ánh sáng “dân chủ” cho IRaq, cho Apganistan, cho Liby…và nay thì ở các nơi đó nội chiến, thỉnh thoảng Bom lại nổ/, chết chóc? có thương tâm không? Bao giờ thì người dân ở đây có dân chủ???

    VN mà cho dân chủ kiểu này thì không kém gì Trung Đông. Hãy thử xem gương người VN được tự do dân chủ tại Hoa Kỳ ra sao? Hết đảng này phái nọ đánh chửi nhau tùm lum, tố cáo nhau là tay sai CSVN này nọ (37 năm nay hô hào chống CSVN nhưng kết quả ra sao? Toàn là chửi bới lẫn nhau chứ chống cộng cái quái gì đâu?) ???? Ông nghị viên thành phố Houston vừa mới tiếp xúc với phái đoàn ngoại giao VN thì “các bác dân chủ việt kiều” đã “đăt bom” ngay nhà ông ta? Chán! (Mồm nói dân chủ nhưng hành động lại cực kỳ độc ác). Dân trí thấp thì dân chủ thấp, Mức độ dân chủ cần thiết phải phù hợp với trính độ dân trí. Đó là nguyên lý “bất di bất dịch”

    Vậy VN ta dân trí còn thấp thì mức độ dân chủ cũng vừa phải thôi. Cho tự do kiểu Mỹ có mà ‘đại loan”./.

  4. ha noi says:

    các số liệu dẫn chứng để minh họa cho bài viết, trong trận chiến ở nam tư, 1 tên lửa cầm tay có thể bắn rơi máy bay mỹ hiện đại trị giá nhiều triệu đô la.
    http://giaoduc.net.vn/Giao-duc-Quoc-phong/Dai-ta-Nam-Tu-da-ban-ha-may-bay-tang-hinh-F117-cua-My-nhu-the-nao/133297.gd
    như vậy, với việc trang bị tên lửa & các vũ khí như tàu ngầm, tàu chiến cho VN thì buộc TQ phải tăng tương ứng chi phí quốc phòng cho Khu vực Biển đông. Sự hợp tác này làm giảm bớt sự hung hăng của TQ do họ phải dàn lực lượng trên nhiều mặt trận.
    xuất khẩu vũ khí của Nga khoảng 12 tỷ, Mỹ khoảng 60 tỷ. Con số này quá nhỏ so với GDP hàng ngàn tỷ của các quốc gia này. nên k thể nói rằng họ giàu có lên nhờ bán vũ khí.
    Việc viện trợ, hợp tác quân sự với VN nhằm giúp cho VN bớt bị TQ bắt nạt, k muốn cho VN thành thuộc địa của TQ như Triều Tiên, 1 thảm họa cho cả TG.
    TQ có 300 tỷ USD tiền cho quân sự, nhưng họ bị cấm vận mua bán vũ khí, nên các vũ khí họ tự sản xuất sẽ các tính năng kỹ thuật kém hơn các nước Nga, Mỹ, Ấn, Úc. Họ lại độc đảng nên tất yếu sẽ bị tham nhũng nhiều trong chi phí quân sự.
    Tóm lại, TG không muốn quốc gia nào trở thành thuộc địa của TQ

  5. hat cat says:

    ngu lâu thật, giờ này mà con bưng bô cho tàu phù…

  6. Người xứ Mỹ says:

    Cách hành xử của TQ hiện nay với các nước láng giềng gần giống như Đức Quốc Xã trước đây. Có điều khác là TQ không có đồng minh mạnh như Nhật và Ý của ĐQX. Vì vậy, nếu khôn khéo TQ sẽ không dại gì hành động xâm lấn ào ạt như ĐQX mà chỉ ngoạm từng miếng nhỏ giống như đã làm đối với Tây Tạng, Hoàng Sa để chờ thời…….

  7. Mỹ khó đối phó với Trung quốc vì không hiểu Bắc Triều tiên và Trung quốc lùa lôi kéo họ tập trung vào đây. Xin các bạn đọc bài báo này chính người Mỹ đã phải nói ra thì rõ:
    Kim Jong Un khiến Mỹ rối trí?
    Cập nhật lúc 08h14″ , ngày 12/03/2013
    (VnMedia) – Không dừng lại ở những lời đe dọa quen thuộc, chính quyền của Chủ tịch Kim Jong Un mới đây thậm chí đã đe dọa tấn công hạt nhân phủ đầu Mỹ. Với lời đe dọa sắc lạnh nhất từ trước đến nay kèm theo một loạt bước đi đầy thách thức trong thời gian qua, Nhà lãnh đạo trẻ tuổi Kim Jong Un đang thực sự khiến các quan chức Mỹ rối trí.
    Giới lãnh đạo ở Washington tin rằng, vị Tổng Chỉ huy hiện nay của đất nước Triều Tiên dù mới chỉ khoảng 30 tuổi nhưng là nhân vật khó dự đoán, nguy hiểm và khó lường hơn rất nhiều so với người cha Kim Jong Il của ông này.
    “Nhà lãnh đạo mới của Triều Tiên đang hành động theo một cách quyết liệt hơn so với cha của ông này. Ông Kim Jong Un lạnh lùng hơn và đầy tính toán hơn”, một quan chức cấp cao của Mỹ đã nhận xét như vậy.
    Theo vị quan chức Mỹ, “việc đưa ra những lời đe dọa hạt nhân trực tiếp nhằm vào Mỹ và Hàn Quốc đã khẳng định cho những gì mọi người vẫn nói, đó là chúng ta đang đối mặt với một người hoàn toàn mới”.
    “Không ai biết ông ấy có kế hoạch gì, đang nghĩ gì và đang dự định làm gì hoặc tại sao Triều Tiên đang tăng cường tung ra những lời đe dọa”, quan chức giấu tên của Mỹ nói thêm.
    Ông Kim Jong Un lên cầm quyền ở Triều Tiên vào cuối năm 2011 khi chưa đầy 30 tuổi. Việc một chính khách trẻ tuổi và từng được đào tạo ở nước ngoài lên nắm quyền ở Triều Tiên đã đem lại hy vọng cho phương Tây. Các cường quốc từng kỳ vọng, ông Kim Jong Un sẽ mềm mại hơn và sẽ sẵn sàng tham gia hợp tác hơn với phương Tây.
    “Tuy nhiên, ông Kim Jong Un lại theo đuổi quyết liệt chính sách của cha ông mình. Vì thế, chúng ta khó mà có thể lạc quan được”, vị quan chức Mỹ nói.
    Rõ ràng, sau hơn một năm cầm quyền, Chủ tịch Kim Jong Un đã khiến phương Tây phải nghĩ lại về ông này. Giờ đây, có lẽ, phương Tây đã nhận ra rằng, họ không dễ đối phó với Nhà lãnh đạo trẻ của Triều Tiên.”"
    Tôi thấy rằng Mỹ bảo thủ và cũng hung hăng hơn cả Trung cộng. Thua nhiều, đau đớn nhiều mà khồn chịu rút ra bài học cho mình. Đúng là Sai lầm chết người như ông Hoàng Hà đã có bài viết ở tuần trước

  8. Trung quốc đang gặp mấy điều nguy khó tháo gỡ đó là:
    1, Các sắc tốc thiểu số không tuân phục sự cai trị của người Hán.
    2, Các quốc gia lân bang đang câu kết chặt chẽ với nhau như là một liên mình tuy không công bố và gắn với Ấn, Mỹ, Nhật và nay đang có cả Nga.
    3, Bắc Triều tiên đã rút ra bài học lịch sử của quan hệ Trung Việt năm 1979, họ quyết liệt hơn Việt nam đó là họ đang muốn tách hẳn ảnh hưởng của Trung quốc.
    4, Khí hậu và cát, ô nhiễm, bất ổn chính trị, tham nhũng v.v…đang làm cho nhiều nhà đầu tư nước ngoài bỏ chạy khỏi đất nước này
    5, Kinh tế Trung quốc đang đuối hơi, hàng bán bị các nước tẩy chay.
    6, Hình ảnh Trung quốc nay như là quân ăn cắp ( cả về khoa học và cả về xâm lược đảo biển lãnh thổ với các nước lân bang)
    Trung quốc không mạnh như người ta vẫn nghĩ. Bài phân tích của ông Nguyễn Hoàng Hà rất chính xác. Việt nam phải tránh xa đồng chí này nếu muốn không bị nguy hại đến mình.

Phản hồi