|

Ngọn gió Đông Phương vừa thổi lại Phương Đông

00

Ba giờ sáng ngày 3 tháng 3, 2016 tôi nhận được tin nhắn của một người thân “Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích mất trên máy bay”. Dù chưa kiểm chứng và còn quá sớm để gọi những người quen nhưng tôi nghĩ đó là tin đúng. Tôi biết giáo sư cùng nhiều vị khác đang trên đường tham dự Họp Mặt Dân Chủ 2016 tổ chức ở Manila. Năm ngoái cũng tổ chức ở Manila, lý do để có một không gian và các thành phần tham dự thích hợp, nhất là từ phía Philippines, khi thảo luận về tranh chấp Biển Đông.

Sáng nay đọc tin chi tiết trên báo Người Việt trích dẫn lời của Tiến sĩ Đào Thị Hợi, phu nhân của Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích cho biết lúc 9 giờ tối 2 tháng 3, 2016 (giờ miền Đông Hoa Kỳ) ông “vào phòng vệ sinh trên máy bay, khi về lại chỗ ngồi thì lên cơn mệt và mất ngay tại ghế ngồi.”

Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích sinh năm 1937 tại Hà Nội. Ông học tiểu học ở Vĩnh Yên, trung học ở Chasseloup Laubat, Sài Gòn. Năm 1955, ông được học bổng Fulbright tại đại học Princeton và tốt nghiệp Cử Nhân Chính Trị Học năm 1958. Sau đó ông đã theo học các chương trình cao hơn tại nhiều trường đại học nổi tiếng của Mỹ như Columbia University và Georgetown University. Ông sang Đại Học Kyoto, một trong bảy trường đại học quốc gia của Nhật Bản, từ 1962 đến 1963 để sưu tập tài liệu làm luận án Tiến sĩ về Giáo Dục.

Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích đóng góp rất nhiều vào các chương trình giáo dục song ngữ tại Mỹ và là dịch giả của nhiều tác phẩm văn học giá trị. Trong sinh hoạt cộng đồng và truyền thông, Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích là chủ tịch của tổ chức Nghị Hội Toàn Quốc Của Người Việt tại Hoa Kỳ và là Giám Đốc Ban Việt Ngữ của đài Á Châu Tư Do trong bảy năm. Một tiểu sử chi tiết của giáo sư đang được lưu trữ trên trang nhà của Viện Việt Học, trong mục Ban Giảng Huấn.
Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích sinh hoạt rất đa dạng và đóng góp tích cực trong nhiều lãnh vực nhưng như ông đã có lần chia sẻ, con người thật sự của ông vẫn là con người của văn hóa giáo dục. Khi thành tài trở về nước, ước nguyện của nhà trí thức Nguyễn Ngọc Bích là nâng cao dân trí. Ông từng là Quyền Viện Trưởng Viện Đại Học Cửu Long.

Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích rất quan tâm đến tuổi trẻ. Tuổi cao và thể lực yếu dần nhưng nhiệt tình của ông dành cho tuổi trẻ Việt Nam không vì thế mà giảm sút. Đóng góp của ông không chỉ giới hạn qua các vận động yểm trợ vật chất mà quan trọng hơn là chăm sóc về tinh thần, nhất là các em vừa ra khỏi tù CS.

Ai cũng có thể tự nhận mình quan tâm tới tuổi trẻ trong nước nhưng chắc là không bao nhiêu người gần 80 tuổi mà vẫn thức rất khuya để dạy các lớp tiếng Anh qua internet và ngay cả kèm riêng cho từng cháu cách phát âm những chữ khó. Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích làm rất nhiều việc mà chỉ những người trong cùng đề án của ông mới biết. Lý do không phải vì bảo mật mà chỉ vì ông ít nói về thành tựu của riêng mình. Dù ông không nói ra, các cộng đồng, đoàn thể, tổ chức hay cá nhân tranh đấu cho tự do đất nước tại hải ngoại hẳn để ý một điều, Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích không từ chối việc gì miễn là việc đó góp phần vào nỗ lực vận động tư do dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam.

Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích là nhà biên khảo, dịch thuật, giáo dục nhưng trên hết ông người yêu nước lớn. Như giáo sư kể lại, ngày 19 tháng Tư 1975, ông lên đường sang Mỹ cùng phái đoàn VNCH để tìm viện trợ nhưng thất bại. Dù biết sớm muộn miền Nam cũng mất, Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích vẫn trở về. Chuyến bay trở về Việt Nam gần 30 tháng Tư chỉ có hai người Việt, Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng và Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích. Trở về nhưng rồi phải ra đi trong đêm 30 tháng Tư khi ngọn đèn tự do của Sài Gòn vừa tắt.

Mỗi buổi sáng trên bàn của Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, ngoài những món điểm tâm còn có một hộp gồm nhiều loại thuốc phải uống trong ngày nhưng ông uống xong không phải để rồi nghỉ ngơi mà tiếp tục lên đường. Ít có người nào trong tuổi gần 80 mà đi đây đi đó nhiều hơn Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích. Ông đến mọi nơi và ngồi xuống với mọi người. Ông không quá quan tâm người đối diện mình là ai miễn là còn biết lắng nghe nhau nói. Mặc dù rất dứt khoát trong lập trường chính trị quốc gia, ông có một tinh thần ôn hòa, cởi mở và tinh thần đó đã làm giáo sư trở thành điểm gặp gỡ của nhiều khuynh hướng khác nhau.

Sau mỗi lần gặp gỡ Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, khách mang về không chỉ là những câu trả lời sâu sắc hay những nhận xét tinh tường về những vấn đề họ cần biết nhưng nhớ nhất vẫn là một nụ cười của ông. Ông sống rất lạc quan. Những người gần gũi giáo sư đều có một nhận xét chung, dường như đối với ông, không có điều gì quan trọng, kể cả sức khỏe, hơn là việc được đóng góp cho tự do dân chủ của đất nước và an lạc của con người. Tinh thần bao dung, hỷ xả Phật Giáo thể hiện rất rõ nét trong thái độ và cách sống của Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích. Làm người ai cũng mang theo suốt đời mình những nhân tính hỉ nộ ái ố, tham sân si, nhưng riêng với Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, ông quên chuyện buồn phiền rất dễ dàng và tha thứ rất nhanh.

Ngọn gió thổi đi từ phương Đông tối ngày 30 tháng 4, 1975 và tối ngày 2 tháng 3, 2016 đã thổi về lại phương Đông. Bên kia bờ biển là Hà Nội, nơi Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích cất tiếng khóc chào đời, là Sài Gòn nơi ông khôn lớn, nhưng bầu trời Thái Bình Dương lại là nơi ông trút hơi thở cuối cùng. Ôi kỳ diệu thay, phải chăng không gian bao la mới đủ rộng cho tâm hồn yêu quê hương bát ngát của ông.

Tiếc thương và kính tiễn biệt Anh.

Boston 3/3/2016

Trần Trung Đạo

2 Phản hồi cho “Ngọn gió Đông Phương vừa thổi lại Phương Đông”

  1. Quang huynh says:

    Giáo sư Nguyển Ngọc Bích ra đi trên đường tham gia hội nghị về̀ Biển Đông tại Manilla. Một ra đi đẹp đẽ như một chiến sĩ hy sinh giữa trận tiền. Một trí thức nhân bản và hòa đồng , ra đi để lại nhiều di sản về văn hóa. Một nhà tranh đếu dân chủ và chủ quyền cho VN tới hơi thở cuối cùng. Do thương mến và luyến tiếc sâu xa Tôi tha thiết kêu gọi các chiến hửu của giáo sư Bích cũng như cộng đồng người Việt tỵ nạn CS, hãy thực hiện các công trình tinh thần lẩn vật chất để tưởng nhớ và ghi đậm một hình ảnh trân quí của nhà hoạt động tiếng tăm nầy cho thế hệ mai sau, có tấm gương tốt noi theo.

  2. Vũ duy Giang says:

    Theo bài viết thì ông này học rất nhiều:”Năm 1955 ông được học bổng Fulbright tại ĐH Princeton,và tốt nghiệp cử nhân chính trị học năm 1958.Sau đó ông đã theo học các CHƯƠNG TRÌNH CAO hơn tại nhiều trường đại học nổi tiếng của Mỹ như Columbia University,Georgetown University(ĐH công giáo ở Washington DC).Ông sang ĐH Kyoto…từ 1962 đến 1963 để SƯU TẦM tài liệu làm luận án TS về giáo dục”(ở đâu?kết qua ra sao?!).Như vậy ông đúng là một Học giả, vì đã học rất nhiều,mà kết quả theo bài viết của TTĐ thì chỉ có bằng Cử nhận(Bachelor) chính trị học?!
    Về sự nghiệp của ông ở VN theo bài viết này thì ông đã từng làm QUYỀN Viện trưởng ĐH.Cửu Long do ông và vợ là Tiến Sĩ Đào thị Hợi thành lập,trong khi anh ruột của ông là Nguyễn ngọc Linh chỉ có trường dậy tiếng Anh,nhưng có thời làm Tổng trưởng Thông tin VNCH trước khi ông em trở về Saigon vài năm trước 1975,để tham chính(mời bởi Tổng trường Hoàng đức Nhã mà có lẽ ông quen biết ở Mỹ?),và là TGĐ cuối cùng của TTX tùy thuộc bộ thông tin.

    Đúng là:”…tại hải ngoại hẳn để ý một điều:GS.Nguyễn ngọc Bích không từ chối việc gì,miễn là việc đó góp phần vào vận động tự do dân chủ và nhân quyền cho VN”, cho nên”chị Đông Xuyến Matsuda một viên chức Việt Tân đã bầy tỏ cảm xúc(trên mạng Vietbao 3/3/2016) khi nghe tin GS.Bích ra đi: “….Nhớ ngày nào GS.Bích cùng đến tham dự,và là thân hữu diễn giả cho một buổi tiệc có mặt đa số các anh chị em VT ở khắp năm châu đổ về,nhân dịp chính thức công khai hóa VT,được tổ chức tại Đức quốc vào đầu thập niên 2000.Cám ơn GS N.N.Bích,một người BẠN ĐỒNG HÀNH đã lựa chọn con đường hẹp,để HỖ TRỢ tinh thần,và HOẠT ĐỘNG của VT…Xin cám ơn NIỀM TIN và hỗ trợ của GS dành cho VT,và nghiêng chào tinh thần và tính cách PHỤC VỤ rất nhân bản của GS”.

    Mấy năm sau,ông NN.Bích đã nhận chức Chủ tịch Ủy Ban lãnh đạo lâm thời VNCH,là một trong 4 tổ chức chính phủ VNCH tự do ở Mỹ,mà tác giả bài viết TTĐ đã quên không viết đến chức vụ quan trọng này,nhưng thật ra thì cũng dễ hiểu thôi!!

Phản hồi