|

Sự trấn áp dai dẳng dã man

Tôi lại đang bị công an Việt Nam tra vấn. Đợt tra vấn này đã kéo dài ba ngày từ thứ tư (17/3) đến thứ sáu (19/3/2010). Tôi phàn nàn già yếu và mệt mỏi. Họ đồng ý cho nghỉ thứ bẩy, chủ nhật. Tuần sau lại tiếp tục. Đây là lần thứ chin thứ mười gì đó, tôi bị công an triệu tập để hạnh hỏi.

Như giấy triêu tập đã ghi rõ, nội dung tra xét đợt này là về tờ tập san Tổ Quốc. Điều kỳ lạ là, suốt mấy ngày qua, vẫn những câu hỏi đã hỏi từ các đợt tra vấn cuối năm 2008 và cuối năm 2009. Người hỏi không phải ở các bộ phận khác mà vẫn chỉ là thượng tá Ngô Quang Du.. Phải chăng họ đang thực hiện phương sách đàn áp mềm mà dai dẳng làm tinh thần tôi suy kiệt hòng đẩy tôi vào bẫy độc ác của họ ?

Đại khái các câu hỏi như sau:

Tờ báo tên gì ? Thành lập ngày nào ? Tôn chỉ, mục đích là gì ? Ai là người chủ trương ? Khi ông ghi tên những người vào danh sách Hội đồng cố vấn và Ban Biên tập ông có hỏi ý kiến người ta không ? Biết gì về nhân thân những người này ? Nguồn kinh phí nhận từ đâu ? Tại sao lúc đầu không có Chủ nhiệm, Tổng Biên tập mà sau hơn một năm mới có, rồi bây giờ lại không? Tiến trình vận hành để hình thành một bản báo? Phương thức phát hành ? vv…

Tôi trả lời thẳng thắn, trung thực đối với những câu có thể trả lời được. Với thái độ hòa nhã, chân tình và có phần lễ phép dù ông thương tá ngồi trước mặt tôi chỉ hơn tuổi con trai tôi không nhiều.

Tôi dứt khóat từ chối trả lời những câu hỏi sâu về nhân thân người khác và các câu hỏi kiểu như: Đã trang bị máy photocopy, máy tính, máy in cho những ai? Đã tăng quà biếu (thay nhuận  bút  cho những người nào? Ai đã nhận trách nhiệm tán phát tập san cho ông? vv …

Đôi khi, không kìm giữ nổi bản thân, tôi đã đập bàn quát lớn đến mức một số cán bộ làm việc ở các phòng gần đó phải đẩy cửa chạy sang xem sự cố gi. Đấy là khi tôi cứ bị đay đi đay lại những câu hỏi liên quan đến tiền nong do bọn xỏ lá muốn dựng lên để bôi bẩn và chọc tức tôi. Dẫu sao, hay nổi nóng chính là một điểm yếu, một thói xấu của tôi.

Cuối buổi làm việc ngày thứ ba, người thẩm vấn hỏi tôi: Ông có thấy việc phát hành tờ Tập san Tổ Quốc của ông là vi phạm pháp luật không?

Tôi trả lời:

“ Trả lời câu hỏi này tôi sẽ bảo không, còn ông bảo có. Ra tòa, luật sư và tất cả những người có tinh thần khách quan đều bảo không, trong khi chánh án phải kết luận là có. Bởi vì Tòa án phải làm thao lệnh của ĐCSVN! Cho nên tôi đành trả lời câu hỏi này của ông bằng triết thuyết sau đây:

“ Nhận thức của tôi và những người yêu nước đều cho rằng hãy vì dân vì nước mà duy trì cho được tập san Tổ Quốc. Đặc biệt trong tính hình hiện nay cần có tiếng nói phản biện đủ sức thuyết phục để góp phần ngăn chặn nguy cơ người ta đang âm mưu đưa Việt Nam vào vòng đô hộ của ngoại bang và duy trì những chủ trương đường lối cố cựu sai lầm ( ngày xưa, sai lầm là do cuồng tín ngây thơ, ngày nay người ta cố tình sai lầm để duy trì cho được quyền lợi của những cá nhân, những tập đoàn này nọ).

Sở dĩ họ âm mưu đưa đất nước vào vòng đô hộ của ngoại bang vì trông cậy ở đấy một lực lượng bảo vệ vững chắc cho những cái ghế của họ ( Nếu xẩy ra những biến động lớn thì khả năng huy động quân đội và công an Việt Nam tắm máu nhân dân Việt Nam như kiều Thiên An Môn là rất khó, nên họ đành trông cậy ở những đội quân đã từng có kinh nghiệm, lại khác máu tanh lòng).

Sở dĩ họ cố tình duy trì những đường lối sai lầm là để tiếp tục cướp đất cướp ruộng nông dân, thí cho những người khốn khổ này vài trăm ngàn rồi bán lấy hàng chục triệu để trở thành tỷ tỷ phú.Họ dư tiền mua sẵn đất đai, biệt thự ở Mỹ, ở Pháp, ở Úc …. để khi đất nước đã tàn tạ quá họ sẽ đưa con cháu họ sang sống sa hoa, phè phỡn ở nước ngoài.

Duy trì tập san Tổ Quốc là sứ mệnh rất cao cả và thiêng liêng của những công dân như chúng tôi. Nếu có thứ luật pháp nào ngăn chặn chúng tôi thực hiện sứ mệnh đó thì đấy là thứ luật pháp phản động và buộc lòng chúng tôi phải đạp qua nó.

Nếu các ông cứ ngang ngược buộc tội chúng tôi về vấn đề này thì xin cứ đưa tôi ra tòa. Trong trường hợp ấy, tôi khuyên các vị hãy chuẩn bị bắn tôi ngay giữa tòa thì mới có thể kịp ngăn những lời buộc tội đanh thép đấy sức thuyết phục của tôi đối với ĐCSVN trước nhân dân Việt Nam và thế giới ” .

Tôi bỗng liên tưởng tới những dòng này trong “ Thư gửi các bạn cùng hoạt động ở Pháp” của Nguyễn Ái Quốc ký tên Chú Nguyễn in trong cuốn “ Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch ”:

“ Công việc của chúng ta “ Hội Liên hiệp thuộc địa ” và tờ báo “ Người cùng khổ ” ( Le Paria ) đã có những kết quả tốt. Nó đã làm cho nước Pháp, nước Pháp chân chính hiểu rõ những việc xẩy ra trong các thuộc địa. Làm cho nước Pháp hiểu rõ bọn cá mập thực dân đã lợi dụng tên tuổi và danh dự của nước Pháp để gây nên những tội ác không thể tưởng tượng được. Nó đã thức tỉnh đồng bào chúng ta ”.

Tập san Tổ Quốc của chúng tôi cũng “đã có những kết quả tốt” như thế (Không phải ở Pháp mà ở Việt Nam) . Nhờ Trời Phật phù hộ nó đã tồn tại được hơn ba năm và ngày càng được độc giả trân quý. Điều ấy chứng tỏ chúng tôi đang làm điều thiện rất cần thiết.

4 giờ sáng ngày 20 tháng 3 năm 2010

© Nguyễn Thanh Giang

© Đàn Chim Việt

5 Phản hồi cho “Sự trấn áp dai dẳng dã man”

  1. Nhật Lan says:

    Sở dĩ họ âm mưu đưa đất nước vào vòng đô hộ của ngoại bang vì trông cậy ở đấy một lực lượng bảo vệ vững chắc cho những cái ghế của họ ( Nếu xẩy ra những biến động lớn thì khả năng huy động quân đội và công an Việt Nam tắm máu nhân dân Việt Nam như kiều Thiên An Môn là rất khó, nên họ đành trông cậy ở những đội quân đã từng có kinh nghiệm, lại khác máu tanh lòng).

    “Sở dĩ họ cố tình duy trì những đường lối sai lầm là để tiếp tục cướp đất cướp ruộng nông dân, thí cho những người khốn khổ này vài trăm ngàn rồi bán lấy hàng chục triệu để trở thành tỷ tỷ phú.Họ dư tiền mua sẵn đất đai, biệt thự ở Mỹ, ở Pháp, ở Úc …. để khi đất nước đã tàn tạ quá họ sẽ đưa con cháu họ sang sống sa hoa, phè phỡn ở nước ngoài.” Nguyễn Thanh Giang

    Ông NTG đã nói lên ở đây những lời mà chúng ta, những người trong nước ai cũng có cùng một ý nghĩ, mọi người nói ra qua cách của họ, chứng tỏ là MỌI NGƯỜI ĐỀU BIẾT CÁCH HÀNH SỬ CỦA NHÓM 15 TÊN ĐANG ÔM KHƯ KHƯ CHIẾC GHẾ MÀ BÁ QUYỀN ĐÃ BAN CHO HỌ .Dựa vô điều này, nên họ chẳng cần quan tâm tới đất nước đã vô tay bá quyền rồi, miễn là họ và vợ con họ chạy thoát nếu bá quyền có ra mặt nắm giữ đất nước và nhân dân VN để lập lại cách đô hộ ngàn năm trước .
    Chẳng lẽ mọi người thấy sự việc như vày rồi, mà lại cam tâm ngồi chờ bá quyền đóng con dấu ‘hán nô’ lên trán mình và vợ con mình ư?

  2. hoang says:

    Cam on nha dan chu Nguyen thanh Giang
    Da dau tranh khong met moi vi TO QUOC

  3. Nam VN says:

    Ong Nguyen Thanh Giang la mot tam guong sang cua tri thuc VN yeu nuoc. Mac du tuoi da cao nhung ong khong song an phan ma van di dau trong su nghiep tranh dau cho Dan chu nuoc nha. Toi va rat nhieu nguoi VN khac luon thuc su kinh trong va nguong mo ong.Chung toi cung luon ung ho ong va cuoc dau tranh cua ong cung nhan dan ca nuoc de xoa bo che do Dang tri doc tai – nguon goc cua moi dau thuong va mat mat cua Dan toc VN.
    Cau chuc cho ong luon duoc Troi Phat che cho binh an va manh khoe de cung nhan dan va tri thuc tien bo dau tranh cho den ngay co Doc Lap, Tu Do , Hanh Phuc thuc su tren dat nuoc VN.

  4. nvydm says:

    Gửi anh chị em công an CSVN ! Xin hãy mạnh dạn thêm chút nữa ! Vận nước trong tay anh chị em có lẽ gần một nửa. Hãy giúp đờ những người yêu nước như ông NTG ! Đừng để một ngày nào đó, nước đã mất rồi, mới ân hận vì đã chẳng làm gì để cứu nước, cứu con cháu mình khỏi thân phận người Tàu ! Khi thấy anh chị em công an và bộ đội động thủ, người Việt tự do trong cũng như ngoài nước, sẽ dồn sức lực của cải để đẩy sự nghiệp chung tới chỗ thành công.
    Nếu được thấy con cái các “đại gia” Việt cộng đang sống ở Mỹ, anh chị em sẽ muốn làm hơn tôi nói gấp trăm lần. Xin đừng để quá muộn !

  5. Kẻ Hậu Sinh says:

    Kính Ông Nguyễn Thanh Giang
    Tôi đã đọc bài từ sáng hôm qua ngày chủ nhật 21 3 10
    Tôi rất buồn vì bài viết đã không được đông dảo bạn đọc chia sẻ .
    Nếu có ai có nhận xét rồi thì chắc tôi cũng không dám viết gì nữa đâu.NHƯNG tôi thấy các nhà đấu tranh cho dân chủ hiện đang rất , hay ít nhất là bài này rất cô đơn …………..
    Không một nhận xét , không 1 lời cám ơn và không có 1 sự chia nhau chút ấm áp tình đồng bào
    Tôi biết có nhiều người đã đọc và đã thở dài …. Như vậy đâu có đủ , chúng ta cần phải làm gì thêm nữa cho các Bác , các Chú, và các Anh ,Chị đang dấn thân
    Rất mong các bạn yêu dân chủ tự do là gì thực tế hơn
    Đừng chờ đến khi họ bị bắt rồi mới lên tiếng kêu gọi hô hào
    Vì làm như thế chúng ta đang lãng phí tình Yêu Dân Tộc và Yêu Tổ Quốc
    Xin mọi người hãy bắt tay ngay lúc này

Phản hồi