WordPress database error: [Expression #1 of ORDER BY clause is not in GROUP BY clause and contains nonaggregated column 'oldsite_dcvwp.wp_posts.post_date' which is not functionally dependent on columns in GROUP BY clause; this is incompatible with sql_mode=only_full_group_by]
SELECT YEAR(post_date) AS `year`, MONTH(post_date) AS `month`, count(ID) as posts FROM wp_posts WHERE post_type = 'post' AND post_status = 'publish' GROUP BY YEAR(post_date), MONTH(post_date) ORDER BY post_date DESC

 
|

Nhận định về mối tương quan trục Vatican- Hội đồng giám mục VN và chính quyền CS

Doan chinh phu Viet Nam do Thu tuong Nguyen Tan Dung dan dau da toi tham Vatican hom 25/1/2007. Anh: AP

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và đoàn VN tới thăm Vatican 25/1/2007. Ảnh mang tính minh họa. Nguồn AP

Mới đây nhất, truyền thông công Giáo cho hay các cuộc họp hỗn hợp giữa Việt Nam- Vatican tại Hà nội bước vào vòng họp lần thứ năm tại Hà Nội vào các ngày 10 và 11 tháng 9. Nhiều người vội mừng và hy vọng. Nhất là phía tòa thánh Vatican và Hội đồng giám mục Việt Nam.

Đã bao nhiêu lần hy vọng và chờ đợi như thế! Không nhớ hết được.

Cứ như trong bài phỏng vấn Giám mục Nguyễn Thái Hợp của Gia Minh đài RFA vào ngày 10-9-2014, kết quả rất mù mờ, trả lời mà như không trả lời, muốn hiểu thế nào cũng được. Một lối trả lời nửa kín nửa hở mà người đọc khó mà biết sự thật là gì.

Có lẽ tốt hơn, thà giám mục im lặng và đừng phát biểu để giữ được sự ngay thẳng. Nếu không tiện để dám nói sự thật thì nên từ chối cho phỏng vấn. Còn nếu đã nhận trả lời thì xin cụ thể, rõ ràng và minh bạch. Được gì, mất gì, chưa được gì thi nói cho rõ.

Người có chút hiểu biết sẽ hiểu tại sao vị giám mục này có lối trả lời như dưới đây. Xin hãy xem Giám Mục Hợp trả lời như sau:

  • Và qua những năm làm việc vừa rồi, ta thấy có những bước tiến mặc dù chưa được như một số người mong muốn; nhưng phải nhìn nhận rằng có những bước tiến.
  • Ta thấy một số vấn đề được giải thích và đã thông. Còn một số vấn đề còn tôn đọng chẳng hạn như vấn đề sự cộng tác của Giáo hội trong trong các vấn đề như y tế và giáo dục. Vấn đề nhiều lần được nêu lên và một vị cao cấp trong chính phủ vào đầu năm vừa rồi nói vấn đề coi như đồng ý rồi. Nhưng cho đến nay chưa thấy văn bản nào công bố rõ rệt về vấn đề đó.
  • Chuyện đau lòng thì chúng ta đã nói rồi.( Ý nói việc giáo dân ở địa phận Vinh bị đánh đập, bị bắt tù giam).
  • Nhưng trong những năm vừa qua, hai bên vẫn riếp tục đối thoại và bây giờ thì vấn đề tồn đọng không còn nữa, đang giải quyết để có thể xây dựng Trung tâm trại Gáo.
  • Chúng tôi tiếp tục con đường. Cho đến hôm nay, chúng ta thấy rằng tình hình đã giữ mức độ phải chăng.1

 

Qua mấy câu trả lời lơ lửng, mơ hồ đành kết luận. Đành chịu thua. Cách xử dụng ngôn từ của vị giám mục này đã đạt đến sự khôn ngoan ở mức trần và chỉ cần sơ xảy một chút thì sự khôn ngoan đó trở thành sự gian dối ngoài tầm kiểm soát của lương tri.

Xin Giám mục cẩn trọng.

 

Nặng lời với một tước vị như giám mục là điều ngoài ý muốn của tôi.

Thưa giám mục, người ta có thể rộng rãi cho nhiều thứ mà không tiếc. Nhưng lòng kính trọng không phải là thứ cho không.

Lời phát biểu của giám mục, nó cũng thể hiện một phần thái độ cũng như thực trạng Hội Đồng giám mục Việt Nam. Giám mục có thể là đại diện tiêu biểu cho cái tinh thần Hội Đồng giám mục Việt Nam năm 2014!!2

Trở lại vấn đề của chúng ta xin thử nhìn lại. Thử đưa ra một số nhận xét về các mối tương quan ấy từ trước đến nay và đề nghị một giải pháp chung cuộc, dứt điểm, không nhì nhằng nửa nạc nửa mở.

Chúng ta cần nhớ lại rằng kể từ khi có chính quyền cộng sản- cứ tạm kể từ năm 1945 đến nay-, mối tương quan giữa tòa thánh Vatican, Hội đồng giám mục Việt Nam với chính quyền cộng sản chưa hề có một ngày êm thắm, chưa có một thỏa thuận.

Những thiện chí về phía Vatican và Hội đồng giám mục Việt Nam đã nhiều lần đưa ra đủ thứ đề nghị, nhượng bỗ đủ thứ. Nhưng thường không được phía Hà Nội đáp ứng tương xứng. Những cuộc viếng thăm trao đổi của Vatican cứ nhích từng ly tấc một mà cho đến nay, có những đòi hỏi căn bản nhất như tự do bổ nhiệm, tự do tuyển dụng, tự do giảng dạy tôn giáo trong các chủng viện, thiết lập bang giao chính thức giữa Vatican-Hà Nội vv.. vẫn còn rất nhiều hạn chế.

Nó chỉ ra rằng thiện chí một bên không đủ.

Nó cũng chỉ ra rằng cần phải hiểu thực chất chế độ cộng sản là gì!

Một vấn đề như Cải cách ruộng đất được coi như tội ác đối với con người. Đảng đã chính thức xin lỗi. Hồ Chí Minh đã khóc. Nhưng bồi thường và phục hồi nhân phẩm cho các nạn nhân thì không. Nay họ lại đủ cái trơ chẽn kỷ niệm 60 năm Cải cách ruộng đất. Đấy là thực chất đấy. Đấy là cộng sản đấy. Đấy là đấy đấy.

Cho nên đã có biết bao nhiêu rắc rối xày ra trong vấn đề bổ nhiệm Giám Mục. Vụ nọ tiếp nối vụ kia. Muốn được đề cử hay chọn lựa làm chức giám mục thì trước tiên phải là linh mục đạo đức, có lòng nhiệt thành, có lý tưởng. Nhưng nếu phải được chính quyền cộng sản chấp thuận thì điều đó dựa trên tiêu chuẩn nào? Không lẽ có một thứ đạo đức cộng sản?

Chính điều này làm cho việc bổ nhiệm giám mục ở Việt Nam hiện nay mất hết ý nghĩa cao đẹp của nó. Cho nên những vụ bổ nhiệm Giám mục nào xem ra có vẻ chót lọt, êm xuôi sẽ tạo ra những nghi ngờ đủ loại.Rất có thể việc bổ nhiệm đã có những thương trao đổi. Tệ hơn nữa một mặc cả, một mua chuộc có tính toán.

Những chuyện như thế với mức trao đổi ở mức độ nào, trao đổi như thế nào ở trong vòng bí mật? Người ngoài chả ai biết được. Giáo dân hoàn toàn mù tịt.

Vì thế nó có thể rất tốt về mặt đời. Tốt từ nghi lễ truyền chức, cờ xí, diễn văn, người tham dự đông đảo xem ra mọi mặt đều tốt đẹp. Nhưng bên trong lại có thể có vết nhơ về mặt đạo. Không ai biết rõ. Nên không dám khẳng định một điều gì. Nhưng không lẽ không suy đoán?

Tờ Tin Nhà, có bài viết của Nguyễn Ngọc Lan về vấn đề bổ nhiệm như sau:

Cả thế giới ngày nay kể như chỉ duy nhất có Cộng Hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam này là còn để có thứ tin thời sự nóng hổi cả trên đài BBC : «  Đã có sự thỏa thuận về việc bổ nhiệm giám mục X, Y.. hoặc giáo phận nọ, giáo phận kia ở Việt Nam vừa được phép tổ chức lễ phong chức cho X linh mục. Chưa kể việc đặt, đổi các cha sở, cha phó cho các họ đạo, tuyển sinh cho các chủng việnvv.. Chính thứ tin thời sự như thế mới thục sự làm mất mặt nếu người ta còn muốn có mặt mũi với thiên hạ năm châu bốn biển.3

 

Rất may là tình trạng này nay đã được cải thiện nhiều và không còn là trở ngại lớn trong việc truyền chức linh mục nữa.

Nhưng vấn đề vẫn là phải cất lên tiếng nói. Mặc dầu chẳng được ai nghe, vì trái tai cả hai phía.

Rồi còn vấn đề giữa Vatican và người công giáo và người dân miền Nam nói chung có những dị biệt về quan điểm với Vatican, nhất là về vấn đề chinh trị.

Thiện chí của Vatican can thiệp vào Việt Nam với thiện chí thôi thì không đủ. Những lời kêu gọi xuông thôi không đủ. Ngay cả việc viện ra lý tưởng cao đẹp này nọ chẳng những không đủ mà còn gây thiệt hại tinh thần cho Việt Nam.

Chẳng hạn trước cái chết của một người lính miền Nam thì chỉ có con dân miền Nam hiểu và chia xẻ sâu xa được ý nghĩa sự hy sinh ấy. Giáo Hoàng Phao Lồ VI đã từ điện Vatican- nơi không có xác người, nơi không có đạn pháo kích, nơi không có tiếng khóc của người mẹ già, người vợ trẻ, đàn con nheo nhóc- để kêu gọi chấm dứt chiến tranh một cách chung chung có thể là một xúc phạm gián tiếp đến những người đã hy sinh.

Lý tưởng có thể không sai, ai chả khát vọng hòa bình!! Nhưng hòa bình kiểu gì? Hòa bình cho ai? Thực tế lời kêu gọi có thể là sai.

Sai ở chỗ người cộng sản đã lợi dụng những lời kêu gọi đó, một mặt tuyên truyền chống chiến tranh xâm lược của Mỹ-Ngụy, mặt khác điều động cả một guồng máy xâm lược miền Nam qua đường mòn Hồ Chí Minh. Chẳng nhẽ cả cái guồng máy lãnh đạo ở Vatican không biết điều đó sao?

Giới tu sĩ trẻ miền Nam lý tưởng dại khờ thời bấy giờ hùa theo lời kêu gọi Hòa Bình của Giáo Hoàng. Họ đòi tôn trọng Hiệp Định Hòa Bình ngày 27-01-1973. Làm tại Sài gòn ngày 16-03-19734

Họ kêu gọi chính phủ VNCH phải tức khắc hủy bỏ luật Tổng Động Viên vì luật này vi phạm nghiêm trọng Hiệp Định Hòa Bình ngày 27-01-1973. Và họ chống lại mọi hình thức cưỡng bách đi lính nhằm kéo dài chiến tranh tại miền Nam.

Tiếp nối tinh thần Hòa giải của Giáo Hoàng, TGM Sài gòn cũng tuyên bố rập theo: Hòa giải không những là một lý tưởng và một đòi hỏi đạo đức, nhưng còn là một nhu cầu thực tế, vì đó là hướng đi tất yếu của tình hình thế giới và hơn nữa diễn tiến của cuộc chiến tại VN minh chứng rằng không thể tìm ra một lối thoát nào khác cho hiện tình đất nước ngoài con đường Hòa Giải.5

Không biết ai đã viết diễn văn cho vị TGM mà hay thế, lý tưởng thế. Tuy nhiên con đường Hòa giải sau này đi vào ngõ cụt, chứng minh ngược lại rằng nó là con đường tắt đưa đến việc mất miền Nam vào tay cộng sản.

Trong khi đó thì ngoài kia- ngoài Sài Gòn- đang diễn ra một trận chiến một mất một còn với cộng sản mà đại diện phía bên kia lúc bấy giờ là tướng Trần Văn Trà.. Xin mời đọc nhà báo Lê Thiệp(Đã qua đời) viết lại : Đúng nửa đêm 24-11- 1974, trái đạn 82 ly đầu tiên rót vào vòng đài chi khu Đôn Luân..Đồng Xoài chống trả suốt 10 ngày và đã bị tràn ngập vào rạng sáng ngày 7-12-1974. Trận Đồng Xoài đã mở đầu cho một chuỗi biến cố quân sự khiến Việt Nam Cộng Hòa bị xóa tên..(..) Khi tiến lên được đến đỉnh, một cảnh tang thương bày ra trước mắt chúng tôi. Những vòng rào có lẽ bị bộc pha quăn queo thành từng nhúm. Vài nơi còn khói ngún lên thành dải. Xác chết la liệt, đủ dạng đủ kiểu.

Đau lòng nhất là ngay ở sân cờ khoảng hơn hai chục xác bị bắn, hai tay vẫn bị trói giật cánh khuỷu ra sau lưng. Có lẽ họ bị bắt, bị trói và sau đó bị xả súng bắn.

Không có thương binh.6

Phải chăng trận chiến Đồng Soài là biểu tượng cho con đường Hòa Giải mà ngưởi ta mòn mỏi hy vọng.

Nhiều lúc chán cho đất nước mình. Đất nước ơi. Quá đủ rồi, dân ta ơi. Thù trong giặc ngoài!!Nhiều lúc muốn theo gương Chí Phèo, chửi cả làng Vũ Đại, chửi từ trên xuống dưới.

Gần hơn cả, Vatican chủ trương đường lối Ospolitik( hòa giải và thương lượng) của giáo hoàng Benedict XVI đối với giáo hội nhà nước của Trung Cộng đã gây bẽ bàng cho giáo hội hầm trú từ 1949 đến nay. oa từ nắm 1949Quo61Giáo Hội hầm trú tại Trung Cộng cảm thấy họ bị Vatican bỏ rơi. Chủ trương Ospolitik cũng được áp dụng ở Việt Nam trong một mức độ thấp và tầm cỡ nhỏ. Hòa giải nhân nhượng để tìm một sự an bình nhất thời, hy vọng một sử cải tiến trong tương lai. Một trường hợp cụ thể là đã hy sinh một tổng giám mục VN, ở Hà Nội để đổi lại được cái g?Tổng giám Mục Ngô Quang Kiệt đã bị bắt buộc phải từ chức và rút lui vào im lặng. Phần giáo dân Hà Nội thì bắt buộc phải chấm dứt những đòi hỏi chính đáng của giáo phận Hà Nội và giáo xứ Thái Hà.

Và thay thế vào đó là một TGM được coi là có khả năng làm hòa, chiều theo những đòi hỏi của chính quyền.

Việc thay đổi này gây ra những bất nhẫn trong giáo dân. Họ thương tiếc sự ra đi của một vị lãnh đạo mà họ hết lòng tin tưởng.Và dĩ nhiên, họ thờ ơ nếu không nói là họ có cái nhìn thiếu thiện cảm với người mới tới.

Điều này đã gây thiệt thòi không ít cho sinh hoạt tôn giáo của giáo phận Hà Nội.

Vậy mà người ta vẫn phải bắt buộc sống chung với nhau..mà sự sống chung ấy bao giờ phần thiệt thòi cũng dành cho giáo hội Việt Nam không cách này, cách khác.

Sự trả giá lúc nào cũng đắt hơn cái mua được.

Mỗi cái cho là mỗi cái mất hoặc vật chất hoặc tinh thần, nhất là tính thiêng liêng vốn là bản chất của giáo hội.

Và càng có thì càng mất, càng nhận càng bị tha hóa, mua chuộc, vong thân và sa đọa.

Chẳng hạn, nhà nước cho mở trường Đại chủng viện để đào luyện tu sĩ, linh mục; nhưng với điều kiện phải kèm chương trình dạy chủ nghĩa Mác Xít do cán bộ cộng sản giảng dạy.

Nghĩa là chủng sinh phải một lúc học giáo lý của Đạo và kèm theo một thứ giáo lý nhà nước Mác-Lênin. Rất có thể ban đêm về, sự xung đột giữa hai thứ giáo lý này chửi nhau ầm ĩ trong đầu mỗi chủng sinh làm nhiều người trong số này có thế mất ngủ.

Vì thế, tôi vẫn cảm thấy gần gũi và quý mến các linh mục chui hơn loại linh mục được đào tạo một cách bài bản, chính thức.

Bởi vì trong tương lai, các linh mục này sẽ là linh mục loại gì? Đôi lúc vô tình họ giảng nhầm lời Chúa ra lời của ông tổ Karl Marx. Có thể, mọi người đếu biết thực trạng tình trạng đào tạo này. Nhưng không có mấy ai đủ can đảm lên tiếng, hoặc phủ nhận lối đào tạo này!!!

Tình trạng khó khăn của giáo hội là tình trạng thường trực kéo dài từ khi cộng sản nắm chính quyền và mỗi giai đoạn là mỗi thử thách và một lối ứng xử khác nhau tùy hoàn cảnh, tùy từng địa phận và tùy từng mỗi cá nhân.

Giai đoạn 1945- một giai đoạn bi kịch nhất-giáo hội phải sống trong một tình thế cực đoan độc nhất- tình thế khó xử- tình thế phải chọn lựa. Đó là tình thế đi căng giây chọn lựa giữa giáo hội một bên và chính quyền cộng sản một bên, theo kháng chiến hay về vùng quốc gia. Tìm một thế cân bằng như thế không phải lúc nào cũng đạt được.

Cho nên đã có những giai đoạn giáo hội công giáo thà chấp nhận phải sống chui, sống im lặng để giữ được cái phần hồn.

Nhiều ông Trùm xứ, nhiều linh mục và cả giám mục ngoài Bắc đã phải hy sinh, đã bị tù đầy để bảo vệ cái phần hồn ấy. Nhiều người đã chết trong các trại giam như Cổng Trời, hoặc bị quản thúc trong nhiều năm, hoặc sống như linh mục chui của giáo hội hầm trú.

Nghĩ lại những giai đoạn ấy quả là một giai đoạn bi thương, nhưng lại quá đẹp, quá trong sáng!! Gương sáng của nhiều vị giám mục và linh mục nói sao cho hết.

Nhưng kể từ sau 1975 giáo hội- nhất là trong miền Nam- xem ra có cái bề ngoài thong dong hơn, nhà thờ nhà thánh lũ lượt giáo dân ra vào, nhà thờ lúc nào cũng chặt ních người. Và người ta có cảm tưởng không còn cái cảnh phải sống chui của một giáo hội thầm lặng.

Nhưng cái bề ngoài đó không phản ảnh trung thực cái đời sống đạo- một đời sống phải tỏa ra một đức tin, một lối sống đạo nhiệt thành- một sức mạnh không gì lay chuyển được từ bên trong.

Nó chỉ cho thấy cái bề ngoài son phết với những ngôn từ ngọt nhạt mà thực sự là giáo hội đã phải sống đóng kịch. Đóng kịch từ cách ăn mặc, đóng kịch từ cách giao tế, đóng kịch từ trong cơ cấu, tổ chức, đóng kịch trong mỗi vai trò.

Và tôi nghĩ rằng không có gì ở đời này khổ cho bằng phải đóng kịch. Đóng kịch mỗi ngày, dám đóng kịch cả đời.

Vai trò càng lớn, chức tước càng cao đóng kịch càng giỏi. Càng trên, càng có chức vụ càng đóng sao cho khéo!! Nhưng càng đóng khéo thì càng dễ đánh mất tư cách con người, càng xa Chúa. Và nhiều khi nghĩ trong bụng càng không nên đi nhà thờ, càng khộng nghe các lm giảng khéo léo quá xem ra nhìn rõ chân diện của đấng tối cao nhiều hơn.

Và theo lương tâm một người công giáo, nếu phải chọn giữa hai lối sống đạo, phải nên chọn lối sống đạo chui vậy..

Bởi vì sống chui ít ra vẫn giữ được mình- mình vẫn là mình- Còn sống đóng kịch là tự đánh mất bản thân mình. Bán mình cho Satan.

Và nếu nói một cách vắn tắt, tóm gọn cho thấy: Trước 1954, giáo hội miền Bắc đã sống chui của một thứ giáo hội hầm trú. Nhìn lại đó là một lối sống đẹp, sống đáng sống với tư cách người tín hữu.

Cho nên chọn lựa sống chui và sống kịch là một chọn lựa cần thiết ngay cả trong thời điểm này.

Câu hỏi chủ chốt của ngày hôm nay là có thể giáo hội cứ tiếp tục sống kịch, sống hai mặt, sống không thật, sống nhục cúi đầu mãi được không?

Có lần, tôi được xem lại cuộc viếng thăm của Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đến giáo xứ Xuân Lộc( 2013). Ông linh mục chánh xứ lải nhải những sáo ngữ nịnh bợ; trông cử chỉ, lời nói của ông ta hèn đến phát ngượng. Phần vị Phó thủ tướng thì ngồi chẳng thèm nghe vị linh mục nói gì, thái độ kẻ cả, dở tờ giấy sắp đọc ra xem lại, hoặc nói truyện với người bên cạnh.

Trong suốt 20 năm sống ở miền Nam trước 1975, tôi chưa hề bao giờ nhìn thấy cái cảnh trái tai gai mắt vừa mất văn hóa, vừa xấu hổ bắt ngượng cho một tu sĩ đến như thế.

Và phải nhân cái cảnh đó lên bao nhiêu lần ở các tu sĩ khác, ở các nơi khác? Tôi thật sự thấy xấu hổ khi nhìn thấy cái cảnh này.

Và kể từ sau 1975, giáo hội công giáo miền Nam đã sống đóng kịch hết lớp này đến lớp kia, lớp sau kế tiếp lớp trước, càng ngày càng lún sâu như một định chế, như một điều không thể làm khác được. Đóng kịch cho đến nay là gần 40 năm rồi. Trong bụng có thể ghét cộng sản, thù hận cũng có nhưng bề ngoài thì khúm núm, khéo léo, che đậy.

Vì thế, tôi nghĩ rằng những lá thư chung, những tuyên bố này nọ của các lãnh đạo tôn giáo chưa hẳn sự thật đã là như vậy.

Thật lấy làm buồn. Đó là một giáo hội đã mất đi dấu ấn của niềm tin tôn giáo.

Từ Hồng Y đến tổng giám mục hình như họ đều đeo khẩu trang che đậy để sống. Có giám mục ra ngoài trong chỗ riêng tư nói một khác, trước công chúng lại nói một cách khác. Đó là một cuộc sống hai mặt, nín thở để qua sông.

Cho nên, sống làm người công giáo, ngoan đạo, tử tế dưới chế độ cộng sản thật khó lắm!!

Có thể lối sống đạo giả như thế, người ta đã quên hoặc giả vờ quên những giáo hoàng như Pio XII, ngay từ năm 1939- khi cộng sản còn chưa lộ diện rõ mặt- đã định nghĩa, đã cảnh báo giáo hội dưới các chế độ cộng sản là Giáo Hội thầm lặng(L’Église du silence). Đó là là một giáo hội bị bịt miệng và bị trói tay. Hậu quả đó là một giáo hội bị đóng đinh trên thập giá, giáo hội khổ nạn. (L’Église crucifiée, L’Église du Calvaire).7

Việc đặt tên cho Giáo hội thầm lặng trở thành bảng hiệu gán cho bất cứ nước nào phải sống trong gông cùm của người cộng sản. Mà biểu tượng nhất của giáo hội Việt Nam khổ nạn là giáo hội miền Bắc sau 1954.

Nhiều người đã viết về tình trạng giáo hội miền Bắc dưới chế độ cộng sản như Giám mục Phao Lồ Lê Đắc Trọng trong cuốn Chứng từ của một giám mục.8 Đó là những câu chuyện dài của một thời kéo dài 50 năm dưới chế độ cộng sản.

Tự nó cuốn sách của Giám Mục Lê Đắc Trọng là một tài liệu sống về giáo hội thầm lặng.

Người thứ hai mà tôi muốn nhắc tới ở đây-không phải người công giáo mà gốc gác là một đảng viên cộng sản. Xin trích dẫn một đoạn mô tả của một cán bộ cộng sản tuyên giáo cao cấp- ông Đỗ Trung Hiếu đã có nhận xét bi quan về tình trạng bi thảm của các tôn giáo dưới chế độ cộng sản như sau :

Hầu hết chùa, nhà thờ ở miền Bắc mà tôi đã đến thăm đều rêu phong tàn tạ. Các nhà sư sợ sệt, sư ông, sư bà lẩm cẩm một báo cáo cụ, hai báo cáo cụ. Các linh mục, giám mục đóng kín cửa lạc hậu với thời cuộc. Phật tử không còn gì nữa, chỉ ẩn hiện dưới dạng mê tín, cúng bái linh tinh và rất e dè trước khách lạ. Tín đồ Thiên Chúa giáo thì khổ cực, hằn sâu trong mắt họ những nét u uất thâm nghiêm, nhưng rực lửa và sẵn sàng bốc cháy khi có mồi. Đó là mối nguy lớn, chứ không phải thành công của tôn giáo vận’,9.

 

Qua đoạn văn ngắn trên nó cho thấy một cảnh tàn tạ, tang thương của các tôn giáo tại miền Bắc.

Riêng phía đạo công giáo, cái tinh thần của người công giáo miền Bắc quả đúng như nhận xét của ông Đỗ Trung Hiếu. Trong suốt 20 năm dưới chế độ cộng sản, giáo hội miền Bắc từ Hồng Y Trịnh Như Khuê đến các tu sĩ và giáo dân đều có một lập trường kiên định, vẫn là một nguyên khối : không cộng tác với chính quyền cộng sản. Trong cuốn Chứng Từ của một giám mục, giám mục Phao Lồ Lê Đắc Trọng có ghi lại một câu truyện như sau. Một cán bộ hỏi một người dân nghèo khó : Đạo anh là đạo thế nào?- Đạo tôi là đạo thà chết chẳng thà bỏ đạo.10

Câu trả lời của người nông dân có phần cứng nhắc, quá thật thà. Nhưng nó cho thấy giữa người công giáo và đảng cộng sản không thể cùng chung sống trong một mái nhà được.

Có chống Pháp hay theo Pháp, ngay cả có theo kháng chiến Việt Minh hay chống lại Việt Minh, có theo Bảo Đại hay theo Quốc Gia thì trước hết và trên hết vẫn là người công giáo..Có các mâu thuẫn về tình tự yêu nước, tình tự dân tộc và mâu thuẫn ý thực hệ đi nữa thì nó vẫn không đi ngược lại đòi hỏi của cuộc sống đạo.

Người công giáo không bao giờ bị khuôn đóng trong cái tiền đề : tốt đời đẹp đạo như một sự phỉnh lừa.

Về phía tòa thánh Vatican trong giai đoạn đầu, các giáo hoàng như Pio XI, Pio XII có thái độ dứt khoát, đối đầu không nhân nhượng và không chấp nhận chế độ cộng sản.

Ai theo cộng sản là bị rút phép thông công. Phải chăng những thông điệp như thế ngày nay trở thành lỗi thời?

Một số nhận xét về Hội Đồng Giám mục Việt Nam sau 1975

Vai trò của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam có tính đại diện chung cho toàn thể khoảng 8 triệu người công giáo và hơn 30 giáo phận trên toàn cõi Việt Nam. Trên nguyên tắc, nó là một tổ chức mà tiếng nói của Hội đồng giám mục có trọng lượng khi cần phải giao thiệp với chính quyền. Nó không phải tiếng nói đơn độc mà tiếng nói của một tập thể.

Nguyên tắc thì như thế. Nhưng thực tế không tốt đẹp như vậy. Khi họp chung lại thì các vị đều chọn lựa một thái độ khôn ngoan thế tục, tránh đụng chạm. Vị này phát biểu lại e ngại vị khác hiểu lầm cho là quá khích nên đều tránh né khéo léo hoặc im lặng. Có nghỉa là nghĩ một đàng nói một nẻo.,.Và vì thế, nhiều khi các Thư Chung hay các thông cáo chung chỉ đề ra những nguyên tắc chung chung và những ý kiến cá nhân mạnh mẽ nếu có phải nhường chỗ cho ý kiến tập thể mang tính cơ hội hay tính thói đời.

Vì thế, giáo dân cũng ít ai quan tâm đến các Thư Chung ấy. Nếu đôi khi có tiếng nói mạnh một chút thì nó cũng không vượt qua một giới hạn cho phép, như một thứ đối lập trung thành, nhắc nhở mà không phê phán, xin xỏ khéo léo.

Cá nhân tôi thì thường nghi ngờ về tính hiệu quả của các Thư chung này.

Tôi còn nhớ trong một bài viết của tôi nhan đề : Miền Bắc sau 1954, tôi đã viết như thế này :

Hà Nội đã thay đổi diện mạo. Người ta nhận thức ngay được phải ứng xử thế nào trong hoàn cảnh mới… Các cô gái con nhà, yểu điệu thục nữ, mượt mà, quần lụa trắng, áo dài.. nay là áo cánh nâu, quần đen, tay cầm lá cờ đỏ.. Đôi guốc son thời con gái nay đổi ra đôi dép cao su, hiệu con hổ mầu trắng..Nó báo hiệu một thời đã hết.

Bởi vì lúc ấy nghèo là một chứng chỉ tốt, giầu chỉ thêm mối lo. Vì thế, cũng không thiếu người đã ‘giả nghèo’ chẳng khác gì giả câm, giả điếc, giả ngu ngơ’…11

 

Sau 1975, Sàigon hầu như không thấy có sự thay đổi diện mạo bất ngờ và đột ngột như thế! Không thấy ai giả nghèo!! Giả ngu giả dại. Sài gòn sau 1975, cho dù cố thu mình lại-, nhưng bằng mọi cách, tránh không để mất cái căn cước người Sài Gòn.

Chẳng những thế, người ta còn tỏ ra hãnh diện về quá khứ, về cái căn cước ‘ ngụy’ của mình. Họ vẫn tự cho rằng, Sài gòn- chứ không phải thành phố Hồ Chí Minh- như một thủ đô văn hóa với một truyền thống văn học tự do và sáng tạo. Mặc dù thua cuộc, họ vẫn tự cho mình ở một đẳng cấp cao hơn kẻ thắng cuộc về mọi mặt.

Người Sài gòn sau 1975 đôi khi tự hào. Nhưng lãnh đạo tôn giáo thì đầy mặc cảm yếu kém.

Vì thế chỉ riêng ở lãnh vực tôn giáo là có nhiều thay đổi và biến động nhất. Người ta mặc cảm vì là người công giáo..

Việc thứ nhất, không biết do chỉ thị hay do tự mình nhận thức được mà trong giáo hội công giáo từ Tổng giám mục đến linh mục đến tu sĩ nam nữ đều tự lột xác, đều thay đổi cách ăn mặc. Mọi người đều không ai bảo ai đều cởi bỏ phẩm phục nhà tu vốn làm nên danh phận cả một đời, cả một thời.

Họ ăn mặc như người thường như để trốn tránh vào đám đông, như để xóa đi cái gốc gác chức vị của mình, như để tránh sự dòm ngó của công an!!

Việc thay đổi cách ăn mặc là điều cũng đã đến lúc nên làm; nhưng làm từ từ và từng bước một. Thay đổi phẩm phục một cách triệt để, toàn diện như thế đặt ra những câu hỏi nghi ngại..

Nghi ngại vì có thể người ta không còn nhận ra họ nữa! Nếu không có một dấu hiệu nhỏ nhoi là cây thánh giá gắn trên ngực. Nghi ngại vì qua sự thay đổi cách ăn mặc cho ta cảm tưởng họ muốn tự xóa, hòa vào đám đông, không muốn bị nhận diện.

Sự xóa bỏ y phục vốn được nhìn nhận như cái căn cước làm nên họ, cái phẩm giá của cả một đời phải chăng nó báo hiệu một thời đã hết?

Đây là dấu hiệu đầu tiên của nếp sống đạo thay đổi, dù là thay đổi bên ngoài.- một thay đổi có tính cách tiêu cực-. Mặc dầu ai cũng hiểu rằng chiếc áo không làm nên thày tu. Nhưng nếu không có chiếc áo ấy thì thầy tu cũng không còn là thày tu nữa.

Trước 1954, người công giáo cũng như các tu sĩ miền Bắc cùng lắm chỉ uốn nắn, thích nghi mà vẫn giữ cái căn cước người lãnh đạo.

Đạo vẫn là đạo. Sáng tối vẫn kinh hạt, sống nhẫn nhục mà không khuất phục.

Sau 1975, đời chưa chắc đã đổi, nhưng hàng giáo phẩm miền Nam không ai bảo ai, người ta đã đổi cách sống đạo làm ra vẻ dấn thân, nhập cuộc!!

Diện mạo công giáo không còn nữa. Công giáo chỉ còn cái bề ngoài- đóng kịch-.

Điều nhận xét thứ hai, sau 1975, người dân miền Nam có thể tự hào dù thua cuộc, họ không hèn. Không có cảnh đấu tố, không có cảnh tố giác nhau trong xã hội miền Nam vì mọi người đều cảm thức được họ là người thua cuộc.

Rõ ràng có sự đoàn kết một lòng.

Có một sự chia sẻ thân phận kẻ thua cuộc.

Biết bao nhiêu các vị có chức quyền như tỉnh trưởng, quận trưởng nhất là xã trưởng tại mỗi làng đã lạm dụng quyền thế. Họ cũng tham những, lợi dụng quyền thế ức hiếp người dân. Trong quân đội có các các vị tướng lãnh từng tham nhũng, từng hà hiếp dân chúng, từng làm nhiều điều trái phép, bất công, từng tiếp tay vào sự sụp đổ miền Nam.

Nhưng không một ai bị tố giác, bị trả thù bằng cách tố giác lẫn nhau.

Tôi phải nhìn nhận đó là điểm son của miền Nam, của những kẻ thua cuộc.

Nhưng trái ngược với hoàn cảnh xã hội miền Bắc trước đây, sau 1975, giáo hội công giáo miền Nam rơi vào hoàn cảnh hỗn quân, hỗn quan. Có nhiều những thành phần linh mục, trí thức công giáo hành xử như những thành phần 30, bảo hoàng hơn vua, tự tố cáo lẫn nhau, tự xếp hàng với tư cách kẻ thắng cuộc để tố cáo những người anh em của mình..

Ngày nay nhìn lại một cách bình tĩnh và công bằng tư cách và con người của họ thua xa một giáo dân bình thường. Ai còn biện hộ cho việc làm của họ bằng bất cứ lý lẽ nào đều quên một điều : Họ tự đánh mất cái căn cước người có đạo.

Những linh mục trí thức một thời, nổi tiếng thì nay trở thành những người tỏ ra thần phục chế độ, « tiến bộ » hơn ai hết!! Họ là những người như Thanh Lãng, như Nguyễn Ngọc Lan, Phan Khắc Từ, Huỳnh Công Minh, Chân Tín, Vương Đình Bích, Đinh Bình Định, Trần Văn Thọ, Trương Bá Cần, Nguyễn Huy Lịch, Lý Chánh Trung, Nguyễn Đình Đầuvv.Họ đã họp nhau vào ngày 9-5-1975, tại Câu Lạc Bộ Phục Hưng với một lá thư dài 12 trang đòi trục xuất Khâm sứ tòa thánh và Tổng giám mục Nguyễn Văn Thuận ra khỏi Sài gòn. Nghĩ lại không khỏi đau lòng.

Cũng may là trong số ấy, nay nhiều vị đã thức tỉnh và thay đổi thái độ như trường hợp Chân Tín, Nguyễn Ngọc Lan, Thanh Lãng và họ tỏ ra mạnh mẽ và phê phán chế độ cộng sản một cách can trường hơn ai hết. Họ cũng bị nhà cầm quyền cô lập và ngay cả tù đầy trong nhiều năm như trường hợp Chân Tín..

Nhưng có thể đây là lần đầu tiên giáo hội công giáo miền Nam gặp cảnh đấu tố nhau như thế!!

Ngoài lá thư, họ cũng đã tổ chức xuống đường, chăng biểu ngữ hô hào trục xuất khâm sứ tòa thánh, trục xuất TGM Nguyễn Văn Thuận ra khỏi Sài Gòn. Việc này chủ yếu do Phan Khắc Từ chỉ đạo, một linh mục chính ủy, một đảng viên đảng cộng sản.

Bên cạnh đó hùa theo là một số đoàn thể có thể bị giật giây hoặc bị xúi bẩy bởi những người như Phan Khắc Từ, Huỳnh Công Minh hay Trương Bá Cần. Đó là các Phong trào thanh niên CGĐHVN, Liên Đoàn sinh viên công giáo Sài gòn, nhóm Liên tu sĩ trẻ, Phong trào Thanh Lao công, Đoàn sinh viên dự tập DCCT, Phong trào công giáo và dân tộc, Tổng đoàn Thanh niên công giáo Sài Gòn, Nhóm Tin Mừng, Nhóm Xã Hộivv

Nhưng những người chủ chốt gây ra những xáo trộn này là hai tu sĩ : Ông Trương Bá Cần và Nguyễn Ngọc Lan, kéo theo Thanh Lãng rồi đám tập sinh dòng Chúa Cứu Thế..

Nghĩ lại đó là cả một thời đảo điên!!

Đáng nhẽ họ phải học được tinh thần của dân tộc Israel, có nghĩa là không một người Do Thái nào lại giết một người Do Thái.( Aucun Juif n’en viendrait à tuer d’autres Juifs. Câu tuyên bố của cựu thủ tướng Thái Itzhak Rabin).

Nó chia rẽ nội bộ công giáo, chia rẽ Hội đồng giám mục, chia rẽ linh mục tu sĩ, chia rẽ giáo dân với giáo dân! Nó dẫm dạp lên các phẩm trật giáo hội. Nó cá mè một lứa. Cha không còn ra cha nữa!!

Nay ta thử hỏi, thái độ Hội Đồng giám Mục lúc bấy giờ ra sao và họ đã làm gì?

Hội Đồng giám mục Việt Nam theo lẽ phải họp bàn đưa ra quyết định bênh vực quyền lợi của Giáo Hội, có nghĩa chống lại việc trục xuất khâm sứ và trục xuất TGM Nguyễn Văn Thuận thì Hội đồng giám mục đã tỏ ra đổ cái trách nhiệm giải quyết cho tòa thánh Vatican và Ban tôn giáo chính phủ để nhờ giải quyết.

Trong tình huống bi kịch ấy, chỉ còn thấy họa hiếm những linh mục như cha Trần Du, chủ nhiệm báo Hòa Bình, trước buổi họp ở Đại Chủng Viện và cả trong đinh Độc Lập, ông đã thẳng thừng gọi đám linh mục nhóm Cấp tiến là đám con nít.

Nhưng bên cạnh đó còn may mắn có các linh mục, các giáo dân các xứ như Nghĩa Hòa, Nam Thái, Thái Hòa, Tân Việt, Phú Nhuận, Bùi Phát, Phát Diệm, Tân Hòa, Gia Định, Hòa Hưng, Tân Sa Châu, Phú Nhuận, Bùi Phát, tân Chí Linh đã phản ứng dữ dội chống lại đám tu sĩ ‘cấp tiến’. Nói đúng ra là tu sĩ 30. vv…

Và vô số các Hội đoàn như Legio Maria, Thiếu Nhi thánh thể, hội các bà mẹ công giáo, Tổng đoàn Hiệp Sinh, PT Cursillo, Dòng Ba Phan sinh, Đạo binh xanh Fatima, Hội Bác ái Vinh Sơn, Hiệp Hội Thánh Mẫu, Hội bác sĩ công giáo, Liên đoàn công tư chức công giáo, Thanh sinh công, Hướng đạo công giáovv cũng đồng loạt đứng về phía bênh vực khâm sứ và TGM Nguyễn Văn Thuận

Về phía hàng giám mục, TGM Nguyễn Văn Bình giữ một vai trò trọng yếu nhất sau 1975. Một vai trò trung gian giữa giáo hội và chính quyềncộng sản.

Có thể nói, ông đã không hẳn làm vừa lòng ai mà cũng không hoàn toàn làm mất lòng ai!!| Nhất là không làm mất lòng chính quyền cộng sản. Khi Ngài qua đời, đám tang được nhà nước chăm sóc rất kỹ với nhiều vòng hoa, nhiều lời tuyên bố ca tụng đăng trên báo Sài Gỏn giải phóng.

TGM Nguyễn Văn Bình sau 1975, đã lập một ban cố vấn gọi là Nhóm Thứ hai(Vì họp vào sáng thứ hai) để giúp cố vấn cho ngài gồm chủ yếu là Huỳnh Công Minh, Phan Khắc Từ, Chân Tín, Nguyễn Huy Lịch và cha Mai Xuân Hậu. Thêm một giáo dân là Nguyễn Đình Đầu. Trừ cha Mai Xuân Hậu thuộc hạt Xóm Mới, những thành phần khác đều có xu hướng thân thiện và hợp tác với chính quyền cộng sản với nhiều mức độ khác nhau.

Huỳnh Công Minh thì thân chính quyền như con cái trong nhà với chính quyền cộng sản. Phan Khắc Từ thì thân như bầy tôi trung thành theo nghĩa chủ-tớ. Nguyễn Huy Lịch, Chân Tín thì thân như một đối tác chiến lược nhất thời. Mai Xuân Hậu thì « thân » kiểu như nước với lửa. Tổng Giám Mục Nguyễn Văn Bình thì thân như kiểu lục bình trôi, bập bềnh trên sông nước không biết về đâu.

Với đám cố vấn này, thật là bất lợi cho Tổng giáo phận Sài Gòn biết bao nhiêu. Mạnh ai nấy lo, mạnh ai nấy sống. Chính quyền mới chiếm tài sản giáo hội, cơ sở trường học, cơ sở xã hội, các tu viện, bắt các tuyên úy quân đội đi học tập cải tạo. Các dòng tu, nhất là dòng nữ tu tan ra từng mảnh, cởi áo trở về đời sống dân thường sống vất vưởng cả cuộc đời còn lại.

Không một chức sắc nào lo cho tương lai của họ.

Chỉ chừng đó thôi cho thấy vai trò của TGM Nguyễn Văn Bình không phải là dễ.

Trong việc trục xuất TGM Nguyễn Văn Thuận, chỉ có ba giám mục dám công khai lên tiếng phản đối việc trục xuất khâm sứ và TGM Nguyễn Văn Thuận là giám mục Nguyễn Văn Hòa, giám mục Phạm Văn Thiên và giám mục Huỳnh Văn Nghi.

Thế là có một vị TGM trẻ, đạo đức và nhiệt thành tiêu biểu như một người cầm đuốc đi trong đêm của giáo hội miền Nam đã bị tù cấm cố trong suốt 13 năm trời!!

Ngọn đuốc ấy sau này lại được thắp sáng lên, sáng ngời, xóa bóng tối đêm trường cộng sản. Ngọn đuốc ấy trở thành ngọn đuốc soi đường, niềm vinh dự cho tín hữu khắp thế giới khi Ngài làm việc ở Rô Ma.

Và cứ như thế đã diễn ra bao nhiêu cảnh tượng đau lòng tiếp theo. Và chỉ xảy ra loanh quanh chung quanh giáo phận Sài gòn. Điều đó cho phép người ta nghĩ rằng, chỉ cần vài cán bộ cộng sản len lỏi vào hàng ngũ tu sĩ, linh mục đủ để quấy rối từ trên xuống dưới!!

Sau vụ TGM Nguyễn Văn Thuận là trường hợp giám mục Huỳnh Văn Nghi đổi ra Phan Thiết.. rồi về làm giám mục giám quản Sài gòn. Nó đã gây ra biết bao phiền lụy, điều tiếng. Sau này, có dịp nhắc đến chuyện này, theo lời giáo sư Nguyễn Văn Trung,TGM Nguyễn Văn Bình mếu máo không cầm được nước mắt!!

Tại sao không có giám Mục nào biết khóc như TGM Nguyễn Văn Bình? Tôi mong có dịp được nhìn thấy các vị như Hồng y Mẫn, tổng giám mục Nhơn, tổng giám mục Đọt, giám mục Hợp rỏ được những giọt nước mắt một lần. Và chỉ một lần thôi.

Hãy khóc đi các Ngài!!

Hay ít ra bày tỏ một thái độ xám hối như Hội Đồng Giám Mục Nhật Bản?

Là một người Ki tô hữu, Tổng giám mục Osaka nhận định một cách nghiêm ngặt :’ Giáo Hội đã hợp tác vối một đường lối chính trị hiếu chiến, thực tại đó không chối cãi được. Đã đến lúc chúng ta phải đảm nhiệm trách nhiệm của chúng ta để xin Thiên Chúa tha tội và xin tha nhân tha thứ’.12

Tại sao một chuyện bổ nhiệm tự nó đáng nhẽ là một chuyện bình thường ở chỗ khác lại trở thành một bi kịch như thế? Đầu đuôi chỉ vì có sự can thiệp của nhà nước cộng sản, muốn điều khiển, muốn chọn những người dễ sai bảo hoặc những kẻ ham danh muốn có địa vị.

Trong một dịp trả lời phỏng vấn của tuần báo La Vie, số 2163, ngày 12-2-87 được dịch đăng trên tờ Công giáo và Dân Tộc..số 618. Nhưng một vài phát biểu của TGM Nguyễn Văn Bình đã bị cắt bỏ. Ở đây, tôi xin trích lại nguyên văn bài phỏng vấn trên tờ La Vie như sau :

 

  • Hỏi : Để truyền chức linh mục, Đức Cha phải được phép của nhà nước. Tại sao thế?
  • Đáp : Đó là quy luật trong các nước XHCN.
  • Hỏi : Đức cha có bảo đảm việc dạy giáo lý cho trẻ em một cách tự do không?
  • Đáp : Nơi nào trong các nước XHCN đều thi hành giống nhau. Người ta luôn luôn tìm cách hạn chế được bao nhiêu hay bấy nhiêu giờ dạy giáo lý
  • Hỏi : Có khi nào các linh mục gặp khó dễ vì một bài giảng của mình không?
  • Đáp : Điều đó đôi khi đã xảy ra, ở miền Bắc nhiều hơn ở miền Nam. Trong mọi trường hợp, ở VN cũng như ở các nước XHCN, khi một linh mục giảng, luôn luôn ở trong những người ngồi dự lễ, có một ai đó, mặc như mọi người để canh chừng những gì linh mục giảng. Nhưng tôi luôn luôn nói với các cha: Đừng ngại, sợ, cứ làm như thể ông không có mặt ở đó. Một bài giảng không phải một bài diễn thuyết chính trị chống chính phủ..

Và cụ thể nhất về sự xen vào nội bộ giáo hội- thể theo chỉ thị của nhà nước-, Hội Đồng giám mục Việt Nam thống nhất là đã được chính thức thành lập ngày 1-5-1980.

Ngày hôm nay, 1-5-1980 là ngày đen tối nhất của giáo hội công giáo Việt Nam.

Ttrong lá thư luân lưu của của các vị giám mục cho thấy họ chọn thái độ hợp tác. Hợp tác có nghĩa là tuân phục nhà nước cộng sản, làm theo chỉ thị của cộng sản, muốn thích ứng giáo hội vào môi trường mác xít tại Việt Nam. Và họ đã cố gắng moi móc những nguyên tắc căn bản của giáo lý công giáo, đem những giá trị ấy so đo với các giá trị xã hội chủ nghĩa.

Hài lòng với kết quả này, kết quả nắm được Hội đồng giám mục, nhà nước nhận đứng ra in Ấn Thư Chung của Hội Đồng Giám mục Việt Nam và được đề cao trong các buổi họp của Mặt Trận.

Nhìn vào thành phần lãnh đạo Hội Đồng giám mục lúc bấy giờ có hai nhân vật nổi bậtlà Hồng Y Trịnh Văn Căn và giám mục Nguyễn Văn Sang..Và sau Hội nghị, cả cái Hội đồng ấy sang gặp Phạm Văn Đồng và Hoàng Quốc Việt để hội kiến và bá cáo kết quả..

Cái ấn tượng để lại nơi mọi ngưởi là sự ngờ vực.

Nghi ngờ về việc bổ nhiệm hàng giám mục, nghi ngờ về tổ chức Hội đồng giám mục, nghi ngờ về các bản thông cáo, các tuyên bố của Hội Đồng.13

Lúc ấy sẽ ăn nói làm sao? Trước mắt, hồ sơ của nhiều vị giám mục, linh mục trở thành hồ sơ đen mà cộng sản nắm được như nắm đàng chuôi. Căn cứ vào đó, cộng sản sẽ hù dọa, răn đe khiến nhiều vị phải làm theo lệnh của cộng sản!!

Vì thế, trong trường hợp giáo hội Ba Lan, giáo hoàng Benoit XVI đã phải can thiệp, trấn an và gỡ rối cho giáo hội Ba Lan. Giáo Hoàng đã viết một lá thư như một lời bào chữa yêu cầu giáo hội Ba Lan vượt lên trên những thừ thách mà giáo hội phải đương đầu trước đây. Giáo Hoàng chia xẻ về những trường hợp đặc biệt phải sống dưới chế độ cộng sản đã dẫn đưa đến trường hợp phải cộng tác như vậy.

Vậy thì Việt Nam thử đoán xem có bao nhiêu linh mục, giám mục trong những hoàn cảnh đặc biệt đã phải cam chịu làm tay sai cho cộng sản?

Chính quyền cộng sản chắc hẳn đủ khôn ngoan để tạo ra những nghi ngờ, tạo ra sự chia rẽ để trục lợi. Cho đến nay, không có một con số chính thức cho biết có bao nhiêu tu sĩ, linh mục trực tiếp là thành viên của Mặt trận tổ quốc? Nhưng giáo phận nào mà chính quyền cộng sản có cài được người theo Mặt trận thì chỗ ấy giáo hội đang tự mình đi vào một bãi mìn sẽ lận chìm giáo hội. Trường hợp giáo phận Vĩnh Long, có một ông linh mục, vừa là tổng đại diện, vừa là thành viên Mặt Trận tổ quốc.

Tên ông ta là Nguyễn Sơn Đồ.

Tại một họ đạo nhỏ Thành Thới, có một linh mục trẻ hăng hái và nhiệt thành. Tên lm đó là Phê rô Nguyễn Văn Tường. Lm này hàng tuần giảng đạo và có nhiều người từ các địa phương khác đổ xô, bỏ công ăn việc làm để tới nghe giảng.

Chỉ một điều đó thôi cũng đủ để chính quyền địa phương nghi ngại và cài người đến nghe, xem xét. Hẳn lm Nguyễn Văn Tường biết ai là con chiên thật, ai là giả nên những bài giảng của ông chắc ít nhiều đụng chạm đến các cán bộ lãnh đạo địa phương. Thế là có một vận động và cấu kết giữa chính quyền địa phương và lm Nguyễn Sơn Đồ nhằm trục xuất và loại trừ lm Nguyễn Văn Tường. Bản thân tôi ở quá xa Việt Nam để có thể biết tường tận nội vụ ra sao.Tôi chỉ được biết một số tiêu đề bài giảng của lm Tường rất là gợi ý và văn chương nữa như: Mong manh kiếp người, Tấm lòng của biển, Hạt bụi ven đường, Lời đầu năm cho con,Tấm lòng của biển, Tình như chiếc bóng, Ngủ và thức.

Nhà cầm quyền địa phương cấu kết với Tòa giám mục Vĩnh Long, qua trung gian lm Đồ, thành viên của Mặt trận đã đưa đến quyết định rất là bất công: Phạt vạ tuyệt thông lm Nguyễn Văn Tường. Có nghĩa lm Tường từ nay mất chức linh mục, trở về làm người giáo dân. Và hiện nay, chưa biết số phận dành cho lm Tường như thế nào?

Quyết định quái gở vì lm Đồ cùng đi đến với các viên chức chính quyền đọc quyết định đó. Sau đó, lm Tường đành chia tay giáo dân của mình và nhiều người đã mủi lòng và đã khóc trong buổi chia tay này.

Tôi viết chuyện này để gióng lên một tiếng chuông cảnh tỉnh giới lãnh đạo công giáo khắp nơi, nhất là tại hải ngoại.14Xin giơ tay cứu giúp những người cô thế chỉ vì có một tấm lòng.

Cũng vì thế, chẳng lạ gì sau 1975, thật khó nếu muốn đi tìm gương mặt của Chúa nơi hàng giám mục và linh mục.

Tôi vẫn có thói quen nghĩ xấu là giáo hội công giáo Việt Nam thường có xu hướng thiên về phía kẻ cầm quyền. Cái tiếng xấu ấy để lại như người công giáo theo Tây- mặc dầu chỉ có một thiểu số quả thực có phù thịnh, theo Tây thật-.

Cái xu hướng phù thịnh ấy cần phải diệt trừ cho bằng được. Tôi nghĩ đời mà theo đạo thì tốt cho cả hai, nhưng đạo mà theo đời thì hỏng cả đạo lẫn đời.

Nhiểu giáo hội đã mắc phải sai lầm trầm trọng ấy.15

Tôi xin đặt lại vấn đề một lần nữa, có bao nhiêu vị giám mục đã do cộng sản chỉ định và họ làm việc cho chính quyền cộng sản Hà Nội? Việc này chỉ có chính giáo hội-hội đồng giám mục- có câu trả lời.

Vấn đề chắc hẳn là có, chỉ còn hy vọng là ít.

Tuy nhiên, cái con số ít này lại có quyết định trên cái đa số còn lại. Cái đa số thụ động đã chấp nhận phục tùng cái thiểu số như sự đồng lõa của sự im lặng để đối lấy sự an toàn, đổ lấy cái bề ngoài hòa hợp, thống nhất.(Unité de façade).

Tôi mường tượng ra được tất cả sự giả dối, sự thụ động, sự bất lực của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam hiện nay..Chỉ cần cộng sản cài đặt được ba Tổng Giám Mục cho ba tổng giáo phận thì mọi chuyện kể như xong.. Không còn giáo hội hầm trú nữa mà là một thứ giáo hội kiểu Việt Nam- giáo hội đeo khẩu trang-.

Họ giữ im lặng trước bao nhiêu biến động và những cảnh đàn áp các người công giáo trên khắp mọi miền đất nước. Tôi chẳng muốn liệt kê hết ra đây làm gì.

Phải đợi cho đến tiếng nói can đảm và dõng dạc của TGM Ngô Quang Kiệt trong vụ đòi đất tòa khâm sứ số 42 phố Nhà Chung, Hà Nội và đòi đất cho Thái Hà năm 2007.

Có một ánh sáng hy vọng lóe lên và ở Hải Ngoại, khi nhà văn Trần Phong Vũ vui mầng và phấn khởi viết bài : Mùa Xuân của Giáo Hội.

Nhưng mùa xuân ấy chợt tắt vì tiếng nói của TGM Ngô Quang Kiệt lẻ loi và đơn độc. Hội Đồng giám mục im lặng. Vatican vẫn tiếp tục theo chính sách Ospolitik từ thời giáo hoàng Phao lồ Đệ lục đã buộc TGM Ngô Quang Kiệt phải rút vào im lặng.

Vì thế tôi có thể nói, chỗ nhà xứ nào, chỗ địa phận nào xem ra bề ngoài êm ả, xem ra phát triển thịnh vượng thì chỗ đó có bàn tay cộng sản thò vào.

Và mỗi khi có thông báo, thư chung của Hội đồng giám mục thì tiếng nói của thiểu số là tiếng nói quyết định nhân danh hàng giáo phẩm Việt Nam..

Nhưng ở một mặt khác, giáo hoàng Benedicto XVI đã cảnh cáo thái độ đồng lõa im lặng này(Complicité du silence) như sau :

Tôi có biết một số giám mục đã thú nhận ở chỗ riêng tư là các vị ấy đã quyết định khác với những quyết định riêng của chính họ khi ra trước Hội đồng giám mục. Họ đã chấp nhận cái luật của nhóm ( Loi du groupe) để tránh bị phiền nhiễu, tránh bị coi là người gây rối, tránh bị coi là đầu óc chật hẹp, chậm tiến vv. Thật là tốt đẹp biết bao khi mọi người đều có quyết định chung.. Nhưng đã biết bao lần những quyết định chung đó chỉ nhằm che dấu những điều xấu, những xi căng đan, sự sai lạc phúc âm, muối và men bột..16.

Hàng giám mục Việt Nam phải có can đảm vượt ra khỏi mình, nhận lãnh trách nhiệm rõ ràng trước cộng đồng dân Chúa. Nghĩa là người của hoàn cảnh dám cất lên tiếng nói.

Ngày hôm nay, giới trẻ, giới trí thức, giới cựu cán bộ cộng sản đều dõng dạc lên tiếng phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng cộng sản. Phần chúng ta, chẳng lẽ chúng ta không có tiếng nói, vẫn im lặng?

Phải dám tự tuyên xưng như giáo hoàng Benedictô XVI tuyên bố tại Học viện hàn lâm công giáo Bavarian Munich, năm 1971 :Why I am still in the Church?

Tại sao tôi vẫn còn là người của giáo hội..

Các giám mục có thật sự còn là người con của giáo hội hay là con cái của quỷ Satan.

Đó là điều mà nhà thần học Hans Kung, Thụy Sỹ gọi là ý thức hệ Satan. (Ideologia satanae, une idéologie de Satan).17. Phúc âm 16,23 viết : Satan, hãy lui ra khỏi ta! Mày đã phá ta, bởi vì những tư tưởng của mày không phải từ Chúa, mà từ con người’

Để cứu giáo hội công giáo Việt Nam ra khỏi vũng lầy cộng sản, cần thay đổi thể thức bầu chọn giám mục. Điều mà ngay giáo hội công giáo Âu Châu cũng thấy cần thiết phải thay đổi theo nhu cầu riêng của họ.

Cho nên, hiện nay cho dù Hội Đồng giám mục Việt Nam đã xây được một trụ sở lớn lao cao 8 tầng tại số 72-12 đường Trần Quốc Toản, phường 8, quận ba thì điều đó chưa đủ nói lên mức trưởng thành và phát triển của HĐGM bao lâu còn lệ thuộc vào chính phủ. Tương lai còn có tham vọng xây dựng một đại học thần học công giáo..Nó hứa hẹn một tương lai khá hơn cho giáo Hội nếu nội dung giảng dạy và tuyển chọn người giảng dạy không phải do đảng chỉ định..

Nghĩ như thế mà thấy con đường tương lai giáo hội còn rất xa.

(Còn nữa)

© Đàn Chim Việt

————————————————-

 Chú thích:

1 FA phỏng vấn ĐGM Nguyễn Thái Hợp về cuộc họp vòng thứ 5 Việt Nam- Vatican tại Hà Nội.

2 Cách đây không nhớ là bao lâu, cũng phài mười mấy năm, tôi có dịp đọc những phát biểu của lm Nguyễn Thái Hợp khi ông trở về Việt Nam. Tôi đã rất lấy làm khó chịu. Sau đó lại được đọc thêm những lời phát biểu hằn học có phần cực đoan của tiến sĩ Nguyễn Phúc Liên ở Thụy Sỹ vốn là bạn học của lm Nguyễn Thái Hợp. Một cách thận trọng, tôi cố công tìm hiểu ông và sau đó tôi đã nhờ tiến sĩ Nguyễn Đăng Trúc ở Paris cung cấp những bài viết của lm Nguyễn Thái Hợp khi ông còn ở Péru và Brésil để hiểu rõ ông hơn. Và tôi có ý nghĩ tốt rằng, ông chịu ảnh hưởng tinh thần Thần Học giải phóng của các trí thức nước này. Nhưng suy cho cùng, thành thực mà nói rằng, Thần học giải phóng chỉ là cái bệ phóng cho ông nhảy vào lãnh địa của cộng sản khi ông về Việt Nam. Đối với tôi, nghĩ đơn giản rằng: Nếu ai muốn theo cộng sản, xin cứ cởi áo nhà tu và chúng tôi không có gì để bàn cãi thêm. Việc ông ra làm giám mục ở Vinh đúng vào lúc có những cuộc biểu tình của giáo dân Vinh chống đối nhà cầm quyền cộng sản. Tình trạng ấy đặt ông vào tình trạng khó xử giữa một bên là đảng cầm quyền mà ông tôn trọng và bên kia là giáo dân mà ông có bổn phận phải bênh vực. Xem ra hiện nay ở Vinh thì tứ bề im lặng. Kẻ bị bắt đã bị bắt. Kẻ khác sợ hãi, nhất là giới trẻ, sinh viên công giáo, nhiều người phải rút vào bóng tối hoặc tìm cách trốn khỏi Vinh để khỏi bị săn đuổi. Phải chăng đó là công của vị giám mục hay là tội của ông? Tôi thực sự không rõ để trả lời.

3 Nguyễn Ngọc Lan, Đức cha Phạm Minh Mẫn, tổng giám mục Sài gòn. Tin Nhà, số 32, tháng ba 1998

4 Trích Tuyên ngôn của các đoàn thể Tu sĩ trẻ miền Nam

5 Diễn từ của TGM Sài Gòn nhân ngày Thế giới Hòa Bình.

6 Lê Thiệp, Đỗ Lệnh Dũng, trang 136-138., NXB Tiếng Quê Hương, Virginia

7 Hơn ai hết, ngồi ở Vatican, giáo hoàng Pio XII nhận được đầy đủ các báo cáo gửi về từ các giáo hội địa phương mà phần đông là các nước ở Đông Âu, ở nước Tàu và trong đó có Việt Nam. Sau đây là một vài con số rút ra từ tờ Rivarol như sau :

Tại Estonie: tất cả các nhà thờ phải đóng cửa. Không còn giám mục. Vào năm 1960, chỉ còn có một linh mục.

Tại Lettonie: 50 linh mục bị thảm sát, 40 người khác phải trốn ra khỏi xứ sở. Tất cả các nhà thờ đều bị đóng cửa. Việc giảng dạy giáo lý hoàn toàn bị cấm

Tại Roumanie: Chỉ còn sót một giám mục. 8 người trong trại tập trung, ba người khác chết trong tù. Việc cử hành thánh lễ trong bí mật, lén lút.

Tại Pologne: 3 giám mục chết trong tù. 4 vị khác bị đầy đi Sibérie, 9 vị khác bị giam trong tù.

Tại Nga: có 900 linh mục công giáo, vào năm 1960, chỉ còn lại duy nhất 5 người. Số phận những người khác ra sao, không ai được biết rõ.

Hiểu rõ hoàn cảnh giáo hội công giáo dưới các chính quyền cộng sản nên giáo hoàng Pio XII lên án tất cả những ai muốn sáp lại gần hoặc muốn đối thoại với người cộng sản. Ông đã lên án các nhà thần học và các cha dòng Đa Minh Pháp vào năm 1950. Ông cũng tỏ ra dè dặt khi tổng giám mục Wyszynsky, người Ba Lan ký một thỏa hiệp với chính quyền Ba Lan nhằm bảo đảm một số tự do cho công giáo Ba Lan.

Trong dịp này, Staline đã chế diễu giáo hoàng Pio XII bằng câu hỏi : Le Pape, combien de divisions? Giáo Hoàng, có bao nhiêu binh đội ?

Đối với nội bộ trong giáo triều, giáo hoàng đã gạt giám mục Montini( sau này là giáo hoàng Phalo đệ lục ra khỏi Vatican và không phong cho làm hồng y và chỉ định cho làm, tổng giám mục Milan năm 1954) vì giám mục Montini có những tiếp xúc với Liên Xô như một giải pháp hòa dịu.

Pio XII càng tỏ ra không chấp nhận mọi giao dịch với cộng sản khi Liên Xô mang chiến xa sang Budapest vào năm 1956.

Đối với cộng sản Trung Cộng, giáo hoàng Pio XII có một thái độ dứt khoát. Ngài đã loại bỏ, không công nhận 50 giám mục do có cộng sản chỉ định.Từ đó tại Trung Cộng có hai giáo hội : Giáo hội yêu nước, chính thức được cộng sản nhìn nhận và giáo hội thứ hai trung thành với Vatican trở thành giáo hội hầm trú Liên lạc giữa Vatican và Trung cộng bị cắt đứt kể từ đó.

Nhưng kể từ khi Mao Trạch Đông chết năm 1976, nhà nước cộng sản tỏ ra cởi mở hơn với giáo hội hầm trú. Có 6 triệu người công giáo hiện nay ở Trung Cộng, một con số rất nhỏ và có 25 giám mục được truyền chức theo sự bổ nhiệm của Vatican.

8 Phao Lô Lê Đắc Trọng, Chứng từ của một Giám Mục, Những câu chuyện về một thời, Diễn Đàn Giáo Dân, 2009.

9 Đỗ Trung Hiếu, Thống nhất Phật giáo

10 Phao Lô Lê Đ ác Trọng, Chứng từ của một giám mục, trang 259

11 Nguyễn Văn Lục, Miền Bắc sau 1954

12 Trích Tin Nhà, Bài Học sám hối, Đỗ Mạnh Tri, số 22, tháng giêng- 1996

13 So sánh giáo Hội Việt Nam và Ba Lan Giáo hội Ba Lan có 10%-15% linh mục, tu sĩ làm việc cho chính quyền cộng sản Ba Lan. Giáo Hội công giáo Việt Nam có bao nhiêu?

Sự nghi ngờ ấy dựa trên sự thật.

Khi nào cộng sản sụp đổ như ở Ba Lan, ở Bulgaries thì ngày đó các hồ sơ mật về sự cộng tác của các tu sĩ, linh mục, giám mục, Hồng Y ở Việt Nam sẽ được khui ra. Sẽ có từng tên tuổi, từng việc làm, từng chứng từ bằng lời nói, bằng hình ảnh về sự cộng tác, về những hành vi bất xứng, về những việc làm trái đạo đức sẽ được khui ra.

Sẽ có những trường hợp giống như trường hợp tổng giám mục Stanislaw Wielgus, 67 tuổi ở Balan bị tố cáo là làm mật vụ cho sở mật vụ Ba Lan. (SB).

14 Vào nghe các bài giảng của lm Nguyễn Văn Tường. Xin bấm vào lm Nguyễn Văn Tường để biết sự thật.

15Ngay tại Pháp, sau thế chiến hai, De Gaulle lúc lên cầm quyền đã yêu cầu khâm sứ tòa thánh tại Paris, giám mục Valerio Valeri phải áp lực để 30 giám mục Pháp phải từ chức. Lý do là 30 giám mục Pháp đã họp tác với chính phủ Pétain, chính phủ bù nhìn, cộng tác với Hitler.

Vatican đã quyết liệt phản đối. De Gaulle cương quyết hơn, yêu cầu trả lại khâm sứ tòa thánh TGM Valery. Cuối cùng Vatican phải gửi giám mục Roncalli thay thế Valery mới hòa giải được sự căng thẳng giữa Paris-Vatican.( Giám mục Roncalli sau này trở thành Giáo Hoàng Gioan 23).

16 Xem thêm Pope Benedict XVI, John L. Allen JR các trang từ 78-81

17 Xem Hans Kung, Peut-on encore sauver L,Église, trang 174.

106 Phản hồi cho “Nhận định về mối tương quan trục Vatican- Hội đồng giám mục VN và chính quyền CS”

  1. Trung Kiên says:

    Với tựa đề bài viết: “Nhận định về mối tương quan trục Vatican- Hội đồng giám mục VN và chính quyền CS“, và với…

    … những câu:…”Nặng lời với một tước vị như giám mục là điều ngoài ý muốn của tôi. Thưa giám mục, người ta có thể rộng rãi cho nhiều thứ mà không tiếc. Nhưng lòng kính trọng không phải là thứ cho không

    …. cho thấy cụ Sáu Lục thất vọng với GM Nguyễn Thái Hợp và HĐGMVN đến dường nào!!!

    Tuy nhiên, có nặng lời quá không cụ Sáu Lục khi cho rằng: “Vatican- Hội đồng giám mục VN và chính quyền CS” là một cái “trục“?

    Từ “trục” này hình như mới nảy sinh được khoảng 8 hay 9 năm về trước, khi Mỹ liệt kê 6 nước có chế độ độc tài vào; “Trục ma quỷ” ???

    Tôi đồng cảm với Đức GM Nguyễn Thái Hợp rằng:…”Giáo Hội chúng tôi luôn cố gắng làm sao sự hiện diện của tôn giáo đem lại an bình, yên vui cho mọi người dân. Tôi giáo không phải lực lượng chính trị, nhưng tôi giáo luôn luôn yêu cầu có cơ hội để phục vụ con người, nhất là phục vụ những người nghèo khổ, những người bất hạnh như trẻ em khuyết tật, những bệnh nhân“…

    Nhưng không thể đồng tình với Ngài cũng như với HĐGMVN và Vatican về thái độ “nhún nhường” thái quá với nhà cầm quyền csvn, khi không dám có thái độ thẳng thắn và cứng rắn với những kẻ cố tình đánh phá Giáo hội Công Giáo của mình!

    Toà Thánh Vatican cách xa VN nửa vòng trái đất thì không nói làm gì. Nhưng với tư cách là “NGƯỜI VIỆT NAM”, và là “LÃNH ĐẠO CÔNG GIÁO VIỆT NAM”, cũng như với tư cách là “Chủ tịch Ủy Ban CÔNG LÝ & HOÀ BÌNH”, Đức Cha Nguyễn Thái Hợp và các GM trong HĐGMVN cần phải, dù có khiêm tốn đến đâu, cũng không thể làm ngơ trước những hành động đàn áp và đánh phá Giáo Hội!

    Hãy nhìn lại phong cách đấu tranh của Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt, Giáo Hội qua đó đã bật lên một sức sống mạnh mẽ;

    Biến cố Thái Hà, Đồng Chiêm, Tam Toà (và nhiều nơi khác) đã đi vào lịch sử và nó sẽ đồng hành với cuộc sống của người Kitô hữu!

    Cuộc đấu tranh bất bạo động nhưng rất quyết liệt đã khiến cho csvn phải chùn tay, và cuối cùng họ đã phải cậy nhờ đến HĐGMVN và Vatican can thiệp.

    Dưới thời Đức Tổng Kiệt lãnh đạo Giáo Phận Hà Nội đã làm cho Giáo Hội khởi sắc, “CÔNG LÝ và SỰ THẬT” phải được tôn trọng, giáo dân như được tăng cường sinh lực, kiên vững đức tin. Được những người yêu chuộng hoà bình yêu mến và kính trọng, những kẻ vô thần (csvn) cũng đã phải kiêng nể!

    Nhưng từ khi TGM Ngô Quang Kiệt bị Vatican “cô lập” (ở tu viện Châu Sơn) đến nay, nhà cầm quyền csvn coi HĐGMVN chẳng ra gì, họ chỉ muốn “đối thoại” với Vatican. Tiếng nói của Đức Cha Nguyễn Thái Hợp “Chủ tịch UB CÔNG LÝ – HOÀ BÌNH” cũng không được nhà cầm quyền csvn quan tâm lưu ý!

    Xin thưa với các Đấng Bản Quyền; Chỉ khi nào con người có đầu óc bình thường, mạnh mẽ, thì người đó mới có được thân thể khoẻ mạnh, cường tráng! GIÁO HỘI CÔNG GIÁO VN cũng thế!

    Ước gì “TINH THẦN” của Đức TGM Giuse NGÔ QUANG KIỆT sống mãi và lớn mạnh trong lòng GIÁO HỘI và với những NGƯỜI CÔNG GIÁO VIỆT NAM… Mong Thay!

  2. Vong Quốc says:

    “Rất may là tình trạng này nay đã được cải thiện nhiều và không còn là trở ngại lớn trong việc truyền chức linh mục nữa.”
    Hoàn toàn là một nhận định sai với thực tế.
    Thực tế, ở VN, vẫn còn nhiều nơi phải báo cáo, xin phép mới được thụ phong linh mục êm đẹp. Nếu không, nhà nước không cho công nhận, không cho làm lễ, thậm chí là liên hoan mừng Tân linh mục. Điều này, mới xảy ra với một số linh mục được thụ phong ở DCCT Sài Gòn, nhưng về quê ở Bảo Lộc, Lâm Đồng đã không được chịu chức linh mục bởi không được nhà nước công nhận.

    Có thể tham khảo ở bài viết nầy của ông Jb Nguyễn Hữu Vinh có đoạn như sau đây: “Mới đây thôi, một số tân linh mục của Dòng Chúa Cứu thế đã thậm chí không được dâng Thánh lễ Tạ ơn tại quê hương mình, chỉ vì không được nhà nước duyệt danh sách khi thụ phong linh mục. Đó là một ví dụ nói lên một chính sách tôn giáo ngặt nghèo về “đăng ký, xin phép” đến độ các nạn nhân là chính các linh mục tại quê hương Tân linh mục đã tự tước bỏ quyền tự do tôn giáo của mình. ”

    http://www.rfavietnam.com/node/2143

  3. Con chiên chien đẻ Trực Ngôn, ngôn :” Tôi nghĩ;
    Nếu không có NIỀM TIN vào “THIÊN CHÚA” thì chúng ta khó vững lòng để bền đỗ!
    Đi ĐẠO thì chỉ nên tin ĐẠO, đừng vội tin người có đạo, bất kỳ kẻ đó là ai chăng nữa! .
    Đúng là cái cảnh buồn thảm, thãm buồn của chien mê, đi an ủi “miên chê”. Vì vào : “Tháng 7 năm 1999, Gioan Phaolô II đã ra tuyên bố phủ nhận sự hiện diện của một thiên đường vật chất trên các tầng mây và một hỏa ngục nơi con người bị thiêu đốt bởi ngọn lửa vĩnh hằng.—Gioan Phaolô II, [106].
    Đã không có Thiên Đường thì tìm đâu ra Thiên Chúa???
    Nhưng cái kẹt là chủ chăn vẫn lươn lẹo, không tuyên bố rõ ràng rằng là chẳng hề làm gì có cái gọi là Thiên Chuá cả. Vì khi “Bố già” này thẳng thắn nói không có thiên chúa thì cái vụ ĐI ĐẠO của con chien Trực Ngôn và của tất cả các con chien đần “mít đặc” thi chỉ là “ĐI ĐẠO DỤ” mà thôi. Đúng hôn???
    Chứ còn gì nữa? Không có Thiên Chúa thì Ba Vạn, chín Nghìn ngày đi nhà Thờ của tất cả các CCCĐ là để thờ cái ‘BA VẠN’ à? Như vậy tất cả các CCCĐ đếu bị “bề trên” lừa, nhưng thê thảm là các CCCĐ đều không biết là mình bị lừa, thế mới là thãm thê chứ!!!
    Vào trang sáchhiếm.net đọc bài mới nhất : “● 2014-09-20 – Những Lý Do Để Hoài Nghi Chúa Jesus Chưa Bao Giờ Tồn Tại – Valerie Tarico/ Phạm Thanh Trúc”.
    Chẳng phải là bây giờ người ta mới khám phá ra cái bịa đặt giả dối của Catô lích, catô lác (ctlctl). Mà thế kỷ trước cụ đồ Đồ Chiểu, cụ Phan Bội Châu cũng đã đánh giá Catô lích, catô lác là đạo bịp. Thế kỷ này thì có cựu con chien BS Nguyển Văn Thọ, cựu con chien Th/T Quân Pháp Nguyễn Chân tức Charlie Nguyễn cũng đánh giá ctlctl là loài lừa giáo..
    Điều quan trọng là bao giờ thì chúng chien biết được điều này? Phân tích kỹ mà xem, chẳng phải ctlctl có một thân giáo đầy máu lửa, lừa bịp mà ngay tất cả kinh điển của nó cũng đều vô giá trị và đầy dẫy mâu thuẫn nữa tất cả CCCĐ có biết điều này chăng???
    Ngẫm nghĩ kỹ đi các CCCĐ, Năm 2000 Vatican đăng đàn để xin lỗi nhân loại về 7 núi tội, thì đến 14 năm sau, cả thế giới loại người, mà đại diện là LHQ lại phải chỉ thẳng vào mặt Vatican và tố đích danh Vatican là thủ phạm tiếp tay và bao che cho những vụ hiếp dâm, lắp đít con nít và ITCCS cũng lên tiếng tố cáo và gọi Vatican là một tổ chức tôi phạm và muốn đưa Vatican ra toà để trả lời trước công luận những tội trạng mà nó gây ra cho nhân loại. Vì sao lại có cái tình trạng phạm tội lập đi lập lại này, các CCCĐ cho ý kiến luôn thể.

    • Trực Ngôn says:

      Híc híc làm gì mà lồng lộn điên cuồng giãy giụa như đỉa phải vôi vậy Giải Magsaysay Phét Dỗm?

      Nhà mi không còn lý trí để phản biện bằng lý lẽ, bèn tru trếu như cẩu trệ thế này ru???

    • DâM TiêN says:

      Bà nó ! Gâu gâu cho lắm vào. Sướng ? Khoái tỉ ? Tự hào ranh con.

      Bu anh! Khi nào anh nằm đó, ống dưỡng khí đút vô lỗ mũi khò khè
      may ra anh mới linh cảm thấy lẽ huyền vi cuộc đời…

      K ụ anh! Khi mô anh thấy hoàn cảnh cô vợ trẽ, ăn măc tả tơi ra đồng
      kéo bừa thay trâu; chồng phải đi B cho cô có chút tem phiều; đứa
      con bụng ỏng đứng trên bờ ruộng chờ mẹ …từ sáng tới giờ,nó mới
      chỉ được một củ khoai vào mồm…

      Thì anh mới bớt hỗnl láo với người với đời… Hãy chờ đó, thời gian…

      • Nguyễn Trọng Dân says:

        ” Bu anh! Khi nào anh nằm đó, ống dưỡng khí đút vô lỗ mũi khò khè may ra anh mới linh cảm thấy lẽ huyền vi cuộc đời…” – Dâm Tiên

        Chịu không nổi thầy Dâm ; lợi hại thiệt ! Chưa kịp so chưởng thì Dân đây thua mẹ nó rồi.

        ( PS : Mai mốt cờ Vàng tái kiến thiết , nước non vãng hồi hưng thịnh , lòng thãnh thơi , hai ta phải ngồi lại so chưởng thi phú cao thấp – công lực của ông thầy kinh khiếp lắm đó nhá- XIN KÍNH TRƯỚC MỘT LỄ ! ”

        Minh minh Ý nguyệt ai tư vãn ?
        Man man Yên thủy ngã ưu hành

        Merci DCV

    • CCCD Giao ĐiểmCầm cu Cộng đái says:

      Lý lịch của bọn Giao Điểm và SáchHiếm :

      Nhà báo Bùi Tín: Tôi lấy làm lạ có một nhân vật sống ở miền Nam, trong quân ngũ VN Cộng hòa, sỹ quan, trí thức có học hàm, lại ca ngợi tâng bốc ông Hồ đến mức sùng bái, vái lạy “cha già dân tộc”, rồi tự hào cho thế mới là thái độ trí thức dám tìm ra và nói lên sự thật. Đó là ông “tiến sỹ” Trần Chung Ngọc, thường viết trên mạng Giao Điểm.

    • Dư lợn viên nhiều nicks says:

      Tên Việt cộng tien vo ngày ngày bò vào trang mạng này nghe chửi hoài mà không biết nhục . Mỗi lần đổi nick tha vào những lời tuyên truyền của bọn Việt cộng Giao Điểm mớm cho là bị chửi cho te tua : nicks học hỏi, , vkieu my, hiện hữu, tú gõ, nắn sĩ ,huy, hova ranh mach, công tằng tôn nữ nhu mì, chungson, conmeo, tạ bảo công ,sao vàng rực rỡ, le thi nhung, mp, lữ dương,trần hùng, hùng, “quockhach”, le huong lan, , théc méc thư sinh, tuphuong, nắn sĩ, minh phuong, vietquoc, sự thật, vũ như vũ, su that, hoang v…v…,

      Tien võ says:
      05/11/2013 at 22:29
      Cũng chả có gì mà phải giấu giếm. Tự giới thiệu, tôi là một Đảng Viên ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM. Tôi sinh hoạt đảng tại một chi bộ ở Ang Giang.

    • GD,SH,tcn CCCD cầm cu Cộngđái says:

      Giao Điểm, SáchHiếm , trần chung ngọc CCCD cầm cu Cộng đái :

      Người Buôn Gió : Thấy đảng Cộng sản đang có nhu cầu tuyển lựa những cảm tình viên hải ngoại. Trần Chung Ngọc như con suối khô gặp nguồn nước lớn, đã sốt sắng nhận lời.

      Trần Chung Ngọc ngày đêm nghiên cứu thần học, kinh Thánh để làm tên lính xung kích trên mặt trận tư tưởng tôn giáo cho ĐCS VN.

      Ngọc chửi có tiền, có nhiệm vụ của tổ chức giao, có chế độ đãi ngộ….có nhiều thứ được.

      Nhờ sẵn có tiếng Phật Tử , Ngọc được tuyển dụng và được giao nhiệm vụ cùng với nhóm Giao Điểm viết bài đánh phá các đạo nào mà chính quyền không ưa, hoặc đánh phá những nhân sĩ, trí thức mà chính quyền không ưa..

      Đây là bằng chứng Trần Chung Ngọc hoạt động đắc lực cho Giao Điểm

      http://www.giaodiemonline.com/thuvien/doithoai/trancngoc_gt.htm

      Còn đây là bằng chứng Giao Điểm làm việc cho Tổng cục an ninh, chính xác là A88 Cục An ninh xã hội, tiền thân trước kia là a 38 An ninh tôn giáo. Nay do thiếu tướng Lê Đình Luyện ( cũng là một Phật Tử quy y Tam Bảo ) làm cục trưởng. Hàng trăm cuốn tạp chí Giao Điểm được in ở trong nước đưa ra ngoài phát tán để gọi là phục vụ tín ngưỡng đồng bào hải ngoại.

      https://www.facebook.com/notes/ng%C6%B0%E1%BB%9Di-bu%C3%B4n-gi%C3%B3/ph%E1%BA%ADt-t%E1%BB%AD-gi%C3%A1o-s%C6%B0-tr%E1%BA%A7n-chung-ng%E1%BB%8Dc-con-b%C3%A0i-c%E1%BB%A7a-th%E1%BA%BF-l%E1%BB%B1c-n%C3%A0o/656599807698577

  4. Các chien ta rất sợ Giao Điểm và sáchhiếm
    Nên vừa cầm Giao Điểm và sáchhiếm trên tay
    Thì vừa đ*…vừa run
    Khi đã càng run thì lại càng hay đ…
    Muốn ngừng đ… cũng không xong
    Vì Giao Điểm, sáchhiếm nhiều bài qúa hay
    Thế nên run thì cứ run. Đ…thì cứ đ…
    Khì đã càng đ…thì lại càng hay run
    Suốt đời chúng chien chỉ là run với đ…
    Khi Giao Điểm, Sáchhiếm còn tồn tại trên đời
    (*) Xin hiểu đ…là đọc, nhưng viết đ…cho nó có vẻ bí ẩn chúc chúc

    • tudo says:

      Người CS,người Ăn Cướp,Tên Yêu Râu Xanh….khác hơn ….Người trong Nhóm Giao Điểm và trong Sách Hiếm….. , có lẻ ba thứ Người kể trên đôi khi có biết TỰ TRỌNG….còn nhửng Người của 2 nhóm kể sau….HỌ không giống bất cứ thứ …loại…gì có sự hiện diện trên hành tinh nầy…. !!!!!!! .

    • Choi Song Djong says:

      Hở ra thì chốp,hở ra thì chộp,hở ra thì ngay lập tứ chúi mõm vào liền hà,cứ nhai đi nhai lại cái điệp khúc này như nhai rẻ rách.Thế mới biết ở trên đời không hiếm loại bần tiện vô liêm sĩ đến cùng cực.

    • Tập Làm Văn says:

      Vo ve loài muỗi bọ
      Ruồi nhặng bu quanh loại sáchhiếm
      Chuột cống từ giáođiểm chui ra
      Toàn thứ quỉ vương lẫn ma tà.

    • Trực Ngôn says:

      Virus của lũ chuột từ ống cống Sáchhiếm, Giaođiểm chui ra bắt đầu xâm nhập, lây lan vào bài viết này?

      Vè chí khỉ hay loài vượn nhỉ?
      Mặt giống người nhưng óc khỉ bô la
      Gieo virus, uế khí điếm tà
      Loài khỉ vượn hay tà ma cẩu trệ?

    • UncleFox says:

      _”Các chien ta rất sợ Giao Điểm và sachhiếm”

      Hôm nọ đang ngồi đợi ở phi trường Nội Bài, trời mưa dầm … bất ngờ một mùi thối hoăng điếc mũi khiến mọi người kinh hoảng . Bỗng một anh tự xưng là cán bộ đặc trách tôn giáo lên tiếng hỏi :
      _Ở đây có ai là Hô Va Rành Mạch không ? Có ai là Chí Khỉ, Nắn Sĩ, Nguyễn Trung Thực không ? Có ai là Chưng Sơn, Phét Dổm không ? Không à ? Vậy có ai phục vụ cho các báo Sạch Hĩm hoặc Giáo Điếm không ? Lại chẳng có à ? Thế thì mùi thối này không phải do mấy vị có tên trên đây gây ra . Chắc chắn là “bể phốt” của sân bay lại bị vỡ nữa đấy thôi . Bà con cứ an tâm, mùi cứt dù sao cũng không độc bằng mùi thối mồm của bọn Phật Kẩu .

  5. Nguyễn Trọng Dân says:

    Thưa ,

    Xin có vài điều thiển ý mong được tỏ bày …

    Tông tông Nguyễn Văn Thiệu có lần thở than rằng thì mà là : ” Vatican buộc lòng có những nhượng bộ đáng kề về vấn đề Việt Nam trước cộng phỉ để đánh đổi những “TƯ DO CẦN THIẾT ” cho các giáo hội tại Đông Âu..”

    Ngài giám mục Trần Đình Thủ khi gặp nhau ở Thủ Đức trước khi bị bắt khoảng hai năm có thở than rằng thì mà là :

    ” Chúng ta hiểu Vatican có những nổi khổ tâm riêng khi tìm đủ mọi cách cứu vớt những tháp nhà thờ ở Đông Âu mà thoả hiệp với cộng sản Hà Nội, nhưng không vì thế mà chúng ta chấp nhận sự an bày của Vatican. Trước khi trở thành một người Công Giáo , chúng ta hãy trở thành một người Việt Nam trước đã ”

    Bởi đầu óc bận bịu nhiều việc nên không để ý đến vấn đề này , lại không phải là người có Đạo nên nghe thở than , tai này lọt qua tay kia, nay ngồi nghĩ lại thì giật mình

    Vatican nghiêng ngã để cho cộng phỉ thao túng Giáo Hội công giáo Việt Nam cũng bởi vẫn còn bàng hoàng trước quyết định tịch thu mọi tài sản Vatican đem trả về lại cho quốc dân của Tổng thống Ngô Đình Diệm.

    Cụ Diệm biết rõ nhiều tài sản đất đai , tuy đứng tên bởi chính phủ Pháp , nhưng mà thật sự là của Vatican nhưng cụ vẫn ra lệnh tịch thu ráo trọi , trong đó có đất đai của các chủng viện trường dòng tại Nha Trang , Thủ Đức , Đà Lạt , Quãng Nam , Kiên Giang ,…

    Vào thời điểm xưa , Vatican cần phải chiều theo chính phủ Pháp , vốn chống Vatican rất mạnh để có thể hợp pháp hoạt động & xây dựng cơ sở hạ tầng tại Việt Nam

    Nay , cụ Diệm lấy cớ đó là tài sản của chính phủ Pháp , phải trả về cho chính phủ Quốc Gia , cụ tịch thu ráo trọi & cho xây các công trình phúc lợi công cộng , chủ yếu là trường học, nơi định cư bất chấp sự kêu nài của anh ruột mình đang đương nhiệm chức Tổng Giám Mục

    Hầu hết , giới Công Giáo Việt Nam khá bảo thủ và điều mang nặng tinh thần Quốc Gia & không muốn Vatican có những can dự ảnh huởng chính trị vào Việt Nam , mà trong đó , cứng rắn nhất vẫn là cụ Diệm

    Mối bất hòa giữa cụ Diệm với Vatican khiến Vatican càng mở rộng cửa để cộng sản len lõi vào giáo hội để chống phá Việt Nam Cộng Hòa

    Tuy nhiên , điều quan yếu là gần đây mối quan hệ ngầm nhưng mật thiết giữa Vatican & CIA trong một “định huớng chung” về vấn đề Việt Nam nhằm giải phóng Đông Âu khỏi xiềng xích đang lần hồi bị tiết lộ.

    Vatican cần nghe theo Hoa Kỳ để có thể tồn tại & phát triển trong ổn định nên đã chọn lựa đi chung một cách khóe léo với đường lối đối ngoại của Hoa Kỳ mà ít ai nhận ra, nhất là về vấn đề Việt Nam trong suốt bao nhiêu năm nay

    Khi Hoa Kỳ hợp tác chung với các thành phần mang tư tưởng Quốc Gia Việt Nam , khởi đầu từ Vua Bảo Đại , cụ Diệm trở đi , họ biết quá rỏ những người Việt Quốc Gia này chỉ có biết quốc gia VIỆT NAM là trên hết , KHÔNG MỘT AI CÓ NHẬN THỨC VỀ MỘT THẾ CUỘC TOÀN CẦU QUAN TRỌNG RA SAO

    Vì vậy , các chiến lược gia Hoa Kỳ cần tạo nên những cái thắng xe vô hình để thắng lại tinh thần Quốc Gia , cương quyết thống nhất nước nhà trong tình thuơng đồng loại , kêu gọi từ bỏ chủ nghĩa của các vị lãnh đạo Quốc Gia này

    Hoa Kỳ vào Việt Nam không phải để be bờ sương khói như rêu rao mà chủ yếu , muốn kinh tế Liên Xô chảy máu tối đa , dài lâu mà kiệt quệ. Cho nên Hoa Kỳ cần cộng phỉ Hà Nội tồn tại , cần cộng phỉ Hà Nội chiến thắng làm mờ mắt Điện Cẫm Linh mà đến khi Điện Cẫm Linh nhìn lại , thì sức lực của họ đã hoàn toàn kiệt quệ. Gorbachev leo lên được Tổng Bí Thư Liên Xô không phải một sớm một chiều , không phải tình cờ mà hoàn toàn là vì tình thế QUÁ BI ĐÁT bên trong buộc lòng giới rock head , những cái đầu đá trong bộ Chính Trị Liên Xô đành phải nhượng bộ

    Bởi vậy , đường lối thống nhất quốc gia bằng Hòa Hợp như cụ Diệm bị loại bỏ , đường lối tấn công quân sự Bắc Tiến thống nhất quốc gia như cụ Nguyễn Cao Kỳ bị loại bỏ , cụ Kỳ đành im lặng từ quan.

    Cụ Nguyễn Văn Thiệu biết được điều này nên cố gắng mềm dẽo , chịu trận CHỐNG ĐỞ LIÊN HỒI trước sự tấn công của Cộng Sản để cố gắng tồn tại nhưng khi tin tức tình báo cho thấy kinh tế Liên Xô đã bắt đầu gãy đổ không thể cứu vãn từ năm 1974 , rồi Hoa Kỳ lại đạt được thông cáo chung ở Thuợng Hãi 1972 , nắm chắc Trung Quốc sẽ chống Liên Xô dữ dội thì Hoa Kỳ lần hồi thấy không còn lý do gì để hiện diện một Việt Nam Cộng Hòa mà phải tìm cách thúc đẩy Bắc Việt có điểu kiện khiêu khích Trung Quốc CÔNG KHAI khiến rạn nức Trung – Xô càn thêm dữ dội, không thể cứu vãn

    Quay trở lại những cái thắng xe vô hình mà Hoa Kỳ cần có chính là Tôn Giáo , trong đó Phật Giáo & Công Giáo là hai cái thắng xe mà Hoa Kỳ cần có để gây xáo trộn Việt Nam Cộng Hòa

    Hoa Kỳ biết Bắc Việt không đủ khả năng giật dây cho mọi xáo trộn chính trị tại miền Nam bởi dân miền Nam vốn đồng lòng đoàn kết đứng bên chính phủ để chống Cộng Sản. Từ đó , Hoa Kỳ mở của tình báo đề Phật Giáo , Công Giáo tràn ngập cộng sản hoặc những phần tử còn quá mơ hồ về Cộng Sản.

    Về phía Việt Nam Cộng Hòa , ông Thiệu bình chân như vại mặc cho tôn giáo kể cả Vatican chống phá bởi ông biết quân đội Việt Nam Cộng Hòa rất vững chẳc & đoàn kết cho đến khi Hoa Kỳ thật sự bất ngờ tuyên bố phá bỏ cam kết của mình khi cộng phỉ xé hiệp định Paris 1973

    Quá khứ sẽ qua đi , nhưng chắc chắn , giới lãnh tụ Quốc Gia của Việt Nam trong tương lai sẽ thông minh & khôn ngoan hơn nhiều khi đối phó giải thể Cộng phỉ & xây dựng đất nước phú cường Dân Chủ sau bài học lịch sử này

    “KHÔN NGOAN NHƯ CON RẮN TONYDO , HIỀN LÀNH NHƯ BÔ CÂU DÂM TIÊN ” là vậy !

    Lẫm cẫm quá trời , chuyện nọ xọ chuyện kia mong bà con thông cảm nghen

    Việt Nam Cộng Hòa muôn năm !

    Merci DCV

    Kính

    • tonydo says:

      Trên cả tuyệt vời. Tóm tắt lịch sử cận đại Việt Nam chỉ bằng một trang giấy. Hai nhà sử học Trần Gia Phụng, Gia Nã Đại và Dương Trung Quốc, Việt Nam chắc cũng có cái để ngẫm.

      Em có đi dự thánh lễ ở nhiều thành phố và nhà thờ khác nhau trên quê hương, thấy qúi Cha giảng Thánh Kinh và sinh hoạt giáo xứ cũng giống như ở Mỹ. Không thấy (trong nhà Chúa và khi ở trên cung Thánh) qúi Cha nói bất kỳ lời nói nào là bưng bô cho cộng sản.

      Cái khác biệt là các Thánh Lễ ở Việt Nam luôn trật cứng, trong khi nhiều nhà thờ ở Mỹ thì vắng vẻ con chiên.
      Và các Chủ Chiên (từ Linh Mục tới Giám Mục) ở Việt Nam oai hơn ở Mỹ nhiều. (Ngồi xe có tài xế, được con chiên trọng vọng)
      Kính đàn anh.

    • tudo says:

      Xin được biết sự THẬT… . Dường như khoản thời gian đó có tin đồn là : ĐGH Paul VI khi đi viếng Phi-Luật-Tân trên phi cơ bay ngan không phận của miền Bắc nước VN Ngài có ban phép lành….? và bận trở về bay trên không phận miền Nam thì Ngài không có ý như trên…!!!!
      Chân thành cám ơn.

      • Trùng-Dương says:

        Con rất lấy làm buồn cười với sự nghe “tin đồn” của ông “Tự Ro” đã “tự biên riễn”. Gớm, VN cho dù là Cộng Sản thì Giáo Hội Công Giáo Việt Nam vẫn là một cho nên không có sự “ban phép lành” cho miền Bắc mà không cho miền Nam. Tin đồn ấy cứ như là của Paulus VI nói ra vì… e hèm “không có ý”. Ngoại trừ Paulus VI nói cho người ta chứ chỉ có ngài và Chúa mới biết, nhể !

        Nếu và nếu… là giáo hữu Công Giáo thì nên tự xét về vai trò và hành động của Công Giáo, nơi địa phương và toàn cầu chứ cứ nghe tin đồn thì “bỏ mẹ”.

      • Choi Song Djong says:

        Nếu người ta đồn thổi :
        Paul VI đã vạch cu đái xuống lăng HCM khi bay ngang không phận HN thì ông cũng tin đó là thật ?

    • Phạm Quang Thái says:

      Nói phải có chứng, dẫn phải có nguồn. Ông Nguyễn Trọng Dân trích dẫn từ nguồn nào đây?

      Hết sức vô lý khi nói rằng; “Cụ Diệm biết rõ nhiều tài sản đất đai, tuy đứng tên bởi chính phủ Pháp , nhưng mà thật sự là của Vatican nhưng cụ vẫn ra lệnh tịch thu ráo trọi , trong đó có đất đai của các chủng viện trường dòng tại Nha Trang , Thủ Đức , Đà Lạt , Quãng Nam , Kiên Giang ,…” ?

      Ở Thủ Đức (VN) không có giám mục nào tên là Trần Đình Thủ. Chỉ có LM Đa Minh Maria Trần Đình Thủ, là giám đốc và là người sáng lập Dòng Đồng Công ở Thủ Đức.

      Xin hãy tham khảo “Vụ Án Dòng Đồng Công”.

      • Nguyễn Trọng Dân says:

        Thưa ,

        Chính là Ngài! Lẫm cẫm khi đánh máy làm trật cấp bậc sĩ quan. Cám ơn Phạm huynh hiệu đính.

        Có khi vắng vẻ thư phòng ,
        Đốt lò huơng – giở phím đồng… ngày xưa,
        Dư âm thoang thoáng đong đưa
        Hình như “bóng củ”…mới vừa ghé thăm …

        Còn về tài liệu trích dẫn thì xin cho miễn cái nghĩa vụ đó đi bởi mạt Dân thuộc trường phái ” anti- Trọng Trích” , lần hồi Quang huynh sẽ tìm ra tài liệu trong tàng kinh các đây đó trên đường đời mà . Lo gì.

        Ki’nh Phạm huynh

  6. Trực Ngôn says:

    Kính cụ Nguyễn Văn Lục

    Rồi, tôi đã lướt qua phần nội dung bài viết của Cụ, bây giờ xin góp ý thế này;

    Vì cũng là người Công giáo nên tôi hiểu và rất thông cảm với Cụ. Thế nhưng Cụ ơi, hãy bình tĩnh, mình đi đạo thì hãy tin ĐẠO, còn con người thì còn tùy, bất kể vị đó là ai, ở chức vụ gì, vì đời bây giờ; tốt, xấu, giả, thật khó phân minh!

    Như Cụ đã ghi lại câu nói của giáo hoàng Benedictô XVI năm 1971 (khi ngài còn là GS Thần học ?): “Why I am still in the Church?

    Trích “Tại sao tôi vẫn còn là người của giáo hội..Các giám mục có thật sự còn là người con của giáo hội hay là con cái của quỷ Satan. Đó là điều mà nhà thần học Hans Kung, Thụy Sỹ gọi là ý thức hệ Satan. (Ideologia satanae, une idéologie de Satan)“. Tưởng như thế là đã đủ?

    Tôi nghĩ;

    Nếu không có NIỀM TIN vào “THIÊN CHÚA” thì chúng ta khó vững lòng để bền đỗ!
    Đi ĐẠO thì chỉ nên tin ĐẠO, đừng vội tin người có đạo, bất kỳ kẻ đó là ai chăng nữa!

    Ngày xưa Thiên chức LM, GM rất là cao quý, các ngài còn biết noi gương và sống như Thầy Chí Thánh (Giêsu) nên được gọi là “MỤC TỬ NHÂN LÀNH”, các ngài được, không chỉ giáo dân mà tất cả mọi người kính nể nhờ UY TÍN Tôn Giáo.

    Nhưng hôm nay đây thì “KẺ CHĂN THUÊ” không thiếu!

    Ngày xưa “lũ sói dữ” không biết điều, vì nó là súc vật, chỉ muốn vồ chiên để ăn thịt một mình, nên “chủ chiên” canh giữ cẩn mật và sẵn sàng hi sinh để bảo vệ đàn chiên khi thấy sói dữ xuất hiện.

    Còn hôm nay thời CSVN, “lũ sói dữ” rất ranh mãnh, súc vật biết nói tiếng người, biết tâng hót, tham khảo và ăn chia với chủ chăn, cho nên, nếu cả đàn chiên mà có bị sói làm thịt cũng không sao, miễn là nó biết “sòng phằng” với kẻ chăn thuê là OK. Cứ xem vụ TGM Ngô Quang Kiệt, vụ Cồn Dầu và nhiều nơi khác thì rõ!

    Hôm 09.09.2014 Gia Minh (RFA) đặt câu hỏi với GM Nguyễn Thái Hợp: “Giám mục có nhắc đến quá trình đối thoại giữa hai phía, đây là đường lối của Vatican và Hội đồng Giám mục Việt Nam theo đuổi trong những năm qua; nhưng việc đối thoại giữa Giáo Hội Việt Nam và phía chính quyền có những bước đột phá thế nào không?

    RFA phỏng vấn ĐGM Nguyễn Thái Hợp về cuộc họp vòng thứ 5 Việt Nam – Vatican tại Hà nội.

    GM Nguyễn Thái Hợp trả lời: “Chẳng hạn như trong suốt mấy năm vừa rồi, cũng nhờ những đối thoại đó vị đại diện của Tòa Thánh đã đến và đồng hành với đất nước Việt Nam. Và cũng thường xuyên đến thăm, đồng hành và thảo luận với các vị hữu trách cũng như nhiều giáo dân của Việt Nam.” (hết trích)

    Kể cũng lạ; Thời VNCH có thấy Toà Thánh Vatican đồng hành với dân tộc VN đâu?

    Thời đó rất Tự do Tôn Giáo, Vatican tự do cử người đại diện, chẳng cần năn nỉ để “đối thoại” với chính quyền VNCH. Sinh hoạt tôn giáo không bị giới hạn, kể cả việc xây nhà thờ, chuà chiền, thánh thất. Việc tấn cử GM hay thụ phong LM của GH thì nhân viên nhà nước sẵn sàng tạo điều kiện và sẽ đến tham dự khi được mời.

    Vậy mà Toà Thánh Vatican không biết trân trọng, và “không thích” đồng hành!!!???

    Rồi hôm nay, (thời CSVN), sinh hoạt tôn giáo bị giới hạn, nhà thờ, tài sản, đất đai bị CSVN cướp chiếm, giáo chức Công giáo bị CSVN quấy nhiễu hành hạ, bị bắt giam! Biểu tượng niềm tin của đạo Công giáo là Tượng Đức Mẹ Sầu Bi (ở Đồng Đinh) và Thánh Giá trên núi thờ ở Đồng Chiêm bị CSVN đập phá, thì Vatican không những không có hành động phản đối, không lên án, mà lại kiên nhẫn “đối thoại” và “đồng hành” với chúng!

    Khó hiểu quá phải không cụ Lục?

    • Duong Pham says:

      Đồng ý với bạn và cám ơn tác giả bài chủ đã nói thay cho nhiều tín hữu Công giáo ngày nay.
      Đi đạo thì tin đạo, bây giờ mà tin vào hàng Giáo sỹ Công giáo Việt Nam (ngay cả Vatican) thì có mà bán thóc giống mà ăn!
      FX Duong Pham

    • tudo says:

      Chân thành cám ơn Trực Ngôn…. . Lời thật ” Mất Lòng…! ” Phât hoặc Chúa là lý tưởng của Một Thiểu Số….dùng để …..????????? ! .

      • Thích Nói Thật says:

        ….” Phât hoặc Chúa là lý tưởng của Một Thiểu Số….dùng để …..????????? !

        Bác tudo cứ nói toạc ra đi, ấp úng làm gì, rằng thì là: “Phât hoặc Chúa là lý tưởng của Một Thiểu Số….dùng để kiếm ăn, hoặc “ngồi mát ăn bát vàng”?

        Cũng đừng quên rằng có những kẻ “mượn đạo tạo đời”, ban ngày là tu sĩ (dấu ngã), ban tối là tu sỉ (tu chai), ban đêm thành tu hú (hú gái)!

        PV Gia Minh của RFA cũng không phải tay vừa, đặt ra câu hỏi móc méo: “Giáo phận Vinh nơi giám mục đang cai quản thì trong những năm vừa qua và mới năm ngoái thôi có những vụ việc đáng tiếc dẫn đến việc giáo dân bị đánh đập, khi vụ việc xảy ra thì báo chí lên tiếng và hai phía nói khác nhau; nhưng rồi sau này không nghe nói gì đến nữa?

        Và đây là câu trả lời “khá tế nhị” của Giám mục Nguyễn Thái Hợp: “Chúng tôi rất ngạc nhiên và lấy làm tiếc sự việc đã xảy ra. Chúng tôi đã nói ngay trong những sự việc đó. Đáng lẽ ra những nhà lãnh đạo ‘chuyện lớn làm cho nhỏ đi, chuyện nhỏ làm cho càng nhỏ hơn, chuyện nhỏ hơn thì đáng lẽ không phải là một chuyện’; nhưng rất tiếc lúc đó đã xảy ra những chuyện như thế. Chuyện đau lòng thì chúng ta đã nói rồi“.

        Bác Trực Ngôn và “cụ” Lục cũng nên thông cảm cho GM Nguyễn Thái Hợp, ngài không muốn lập lại những gì đã làm, đã “đối thoại” với CSVN với cương vị là “Chủ tịch UB Công Lý – Hoà Bình” của HĐGMVN.

        Nhưng khổ nỗi, “đối thoại” với những kẻ điếc như CSVN thì khác gì nói chuyện với đầu gối?

        Có câu: “Đức Chúa Giêxu Christ đã đến trong thế gian để cứu vớt kẻ có tội“. Cộng Sản là kẻ ác, vô thần và tội lỗi vì những hành động dã man của họ, họ là những kẻ cứng đầu không tìm hiểu để nhận biết Thiên Chúa là SỰ THẬT và là NGUỒN CHÂN LÝ…….

        Vì vậy, với tư cách là “Chủ tịch UB CÔNG LÝ – HOÀ BÌNH” Đức Cha Nguyễn Thái Hợp cần phải tế nhị, uyển chuyển để từ từ giáo dục những người CS vô thần hiểu về nhân bản của con người?

        Có điều, xin Đức Cha Hợp hãy cẩn trọng khi dùng từ ngữ của CSVN rằng; “đại diện của Tòa Thánh đã đến và đồng hành với đất nước Việt Nam,….đồng hành và thảo luận với các vị hữu trách” (sic)

        Nhưng tôi đồng thuận với GM Hợp rằng; “Giáo Hội chúng tôi luôn cố gắng làm sao sự hiện diện của tôn giáo đem lại an bình, yên vui cho mọi người dân. Tôi giáo không phải lực lượng chính trị, nhưng tôi giáo luôn luôn yêu cầu có cơ hội để phục vụ con người, nhất là phục vụ những người nghèo khổ, những người bất hạnh như trẻ em khuyết tật, những bệnh nhân“.

        Nhưng “phục vụ những người nghèo khổ” (hết trích) không thôi thì chưa đủ, mà Vatican và GHCGVN phải cố gắng, đồng hành cùng nhân dân VN “diệt” cái MẦM MỐNG đã gây ra nghèo khổ là chế độ CSVN!

    • Trùng-Dương says:

      Bố khỉ, biết ít thì nói cho khe khẽ ! Cứ như phải đứng lên vỗ ngực xưng làm anh hùng thì nơi miền Bắc còn gì là giáo hội ! Họ có nơi hơn 30 năm không có linh mục, không có dâng lễ một lần mà đức tin vẫn sống.

      Chẳng lẽ cứ phải nổ cho lớn thì mới đúng. Ngày xưa Vatican và VNCH hoặc là với bất cứ quốc gia nào trên thế giới đều không có những quan hệ như ngày nay. Và… đức Francis nói rằng thế kỷ 21, kẻ chăn chiên phải có … mùi chiên thì ông giám mục Hợp nói sai? Không phải là những năm gần đây Khâm Sai Lưu Động của Tòa Thánh không từng đi nhiều nơi tại Việt Nam để tìm hiểu thì là gì?

      Ơ cứ Đồng Chiêm lại là một thí dụ? Lắm nơi đã được trả lại đất hoặc được cho chỗ khác rồi ông ạ. Ngay như Tam Tòa thuộc Giáo Phận Vinh cũng thế. Thằng nào có nợ với ông cứ đánh què chân, chửi đào mả cha nói là xong? Đây thì thằng mang nợ, vừa có quyền vừa có Công An trong một nước bị đầu độc để đồng lõa Công Giáo = Bán Nước.

      Ông xem lại vụ Đồng Chiêm xem ở VN, kẻ ghét Công Giáo hỷ hả làm sao !

      Chỉ có được 10% dân số mà cứ như là 95% vậy.

    • Trùng-Dương says:

      Bố khỉ, biết ít thì nói cho khe khẽ ! Cứ như phải đứng lên vỗ ngực xưng làm anh hùng thì nơi miền Bắc còn gì là giáo hội ! Họ có nơi đã hơn 50 năm không có linh mục, không có dâng lễ một lần mà đức tin vẫn sống.

      Chẳng lẽ cứ phải nổ cho lớn thì mới đúng. Ngày xưa Vatican và VNCH hoặc là với bất cứ quốc gia nào trên thế giới đều không có những quan hệ như ngày nay. Và… đức Francis nói rằng thế kỷ 21, kẻ chăn chiên phải có … mùi chiên thì ông giám mục Hợp nói sai? Không phải là những năm gần đây Khâm Sai Lưu Động của Tòa Thánh không từng đi nhiều nơi tại Việt Nam để tìm hiểu thì là gì?

      Ơ cứ vụ Đồng Chiêm lại là một thí dụ? Lắm nơi đã được trả lại đất hoặc được cho chỗ khác rồi ông ạ. Ngay như Tam Tòa thuộc Giáo Phận Vinh cũng thế. Thằng nào có nợ với ông cứ đánh què chân, chửi đào mả cha nó là xong? Đây thì những kẻ mang nợ, vừa có quyền vừa có Công An trong một nước bị đầu độc để đồng lõa Công Giáo = Bán Nước.

      Ông xem lại vụ Đồng Chiêm xem ở VN, kẻ ghét Công Giáo họ hỷ hả làm sao, vỗ tay khen Đảng và Nhà Nước làm đúng ! Mà họ không ít đâu !

      Chỉ có được 10% dân số mà cứ như là 95% vậy. Làm bang giao như lối ông thì có lẽ chỉ được “dao” chứ không bang, nhể !

      • PHẠM CAO PHONG says:

        Trùng-Dương says: “Bố khỉ, biết ít thì nói cho khe khẽ ! Cứ như phải đứng lên vỗ ngực xưng làm anh hùng thì nơi miền Bắc còn gì là giáo hội ! Họ có nơi đã hơn 50 năm không có linh mục, không có dâng lễ một lần mà đức tin vẫn sống“.

        “Bố khỉ” híc híc híc……………..bố khỉ?

        Đưá trẻ èo uột, còi cọt không lớn nổi, chết thì thôi, nhưng còn thoi thóp thì vẫn là đứa trẻ, đúng không?

        Một người đã trên 50 tuổi mà não bộ không triển nở được, thân xác gầy còm, tay chân tong teo gân guốc thì cũng vẫn là con người, đúng không?

        Một chiếc xe Ô tô (car) mà không có bộ máy, thiếu tay lái, tuy không vận hành được, nhưng cho dù là 100 năm sau thì nó vẫn còn nằm ì ra đó, cho dù nó đã bị rỉ sét hết, nhưng vẫn còn hình thù chiếc xe, đúng không?

        Nếu không có LM Nguyễn Văn Hữu hướng dẫn, dìu dắt, lèo lái thì làm sao giáo dân hăng hái sống đạo, làm sao có được Thánh Giá trên núi Đồng Chiêm, đúng không?

        Tôn Giáo (thật sự) và Tự do tôn giáo không thể giới hạn bởi con số thống kê 10%, 95% hay chỉ 1%.

        Trùng-Dương says: “ Lắm nơi đã được trả lại đất hoặc được cho chỗ khác rồi ông ạ. Ngay như Tam Tòa thuộc Giáo Phận Vinh cũng thế.“.

        Ăn cướp, nuốt không xong thì phải nhả ra, việc trả lại đất đai và cơ sở tôn giáo là chuyện nên làm và phải làm, đó không phải là điều để Trùng-Dương hãnh diện, mà lương tâm của một con người, cho dù lãnh đạo CSVN là những người “không tử tế”!

        Qua vụ Đồng Chiêm những “kẻ ghét Công Giáo họ hỷ hả làm sao, vỗ tay khen Đảng và Nhà Nước làm đúng” cũng là điều dễ hiểu.

        Đã ganh ghét thì muốn phá bĩnh, nay nhà nước CSVN phá dùm thì không vỗ tay mừng sao được, không khen nhà nước “làm đúng” (?) sao được, trong số những kẻ võ tay reo mừng đó có ông/ bà Trùng-Dương không?

  7. Trực Ngôn says:

    Chưa đọc nội dung bài viết, mà mới chỉ lướt qua tựa đề: “Nhận định về mối tương quan trục Vatican- Hội đồng giám mục VN và chính quyền CS” tôi đã muốn góp ý với cụ Nguyễn Văn Lục và các tổ chức đấu tranh, các hội đoàn, đoàn thể NVTNCS rằng;

    Chế độ CSVN không đáng gọi là “chính quyền“, mà là “bạo quyền, tà quyền CSVN“, hay một cách chung chung là “nhà nước độc tài, đảng trị CSVN “!

    Nói đến “Chính quyền”; người ta hiểu là một “Tổ chức hợp pháp, bộ máy điều hành, quản lý công việc của nhà nước và xã hội trong một quốc gia”, (do nhân dân chính thức đề cử, chọn lựa, bầu ra).

    Đối với LHQ và các quốc gia khác, vì vấn đề tế nhị hay xã giao, người ta gọi CSVN là gì là quyền của họ. Nhưng với tất cả chúng ta là nạn nhân của tập đoàn CSVN thì cho dù ở trong nước hay hải ngoại, bạo quyền CSVN là mối nguy cho dân tộc, là bọn hán gian tay sai bán nước cho Tầu, là bọn tay sai ngoại bang hại dân bán nước, cần phải bị đào thải càng sớm càng tốt!

    Không ai gọi bọn thảo khấu, bọn cướp chính quyền, bọn thái thú, hán gian là “chính quyền” bao giờ!

  8. Con Truong says:

    MỘT MÔN ĐỒ CHÂN CHÍNH CỦA ĐỨC KI TÔ. Muốn làm một TU SĨ CỦA ĐẠO CHÚA, NHẤT LÀ TU SĨ ĐÓ CÓ GIÁO TRẬT CAO VÀ NẰM TRONG HỘI ĐỒNG LÃNH ĐẠO GIÁO HỘI THÌ PHẢI HỘI ĐỦ HAI YẾU TỐ CƠ BẢN SAU ĐÂY: 1- KHÔNG SỢ CHẾT, 2- KHÔNG KHUẤT PHỤC BẠO QUYỀN GIAN TRÁ, 3- LUÔN LUÔN SỐNG CHO SỰ THẬT, CHÂN LÝ THỂ HIỆN QUA HÀNG ĐỘNG VÀ NGÔN NGỮ TRONG MỌI TÌNH HUỐNG. 4- PHẢI SỐNG NHƯ MỘT TẤM GƯƠNG SÁNG, MẪU MỰC ĐỂ GIÁO HUẤN TÍN HỮU, 5– NẾU CẢM THẤY MÌNH KHÔNG ĐỦ HẠNH ĐỨC ĐÓ ĐỂ LÃNH ĐẠO THÌ RÚT LUI, NHƯỜNG CHO NHỮNG VỊ KHÁC ĐẢM TRÁCH VAI TRÒ VÁC THẬP TỰ GIÁ NHƯ CHÚA KHI XƯA. TRONG HÀNG NGŨ GIÁO SĨ, TÔI TỚ CỦA CHÚA CÓ HAI VỊ TIÊU BIỂU NHẤT LÀ MÔN ĐỒ CỦA CHÚA ( ngoài TGM Ngô Quang Kiệt và một vài vị khác nữa ) THÌ LM PHAN VĂN LỢI VÀ LM NGUYỄN VĂN LÝ LÀ XỪNG ĐÁNG NHẤT NẰM TRONG BAN LÃNH ĐẠO GIÁO HỘI. NHỮNG NGƯỜI LÃNH ĐẠO GIÁO HỘI PHẢI CÓ ĐỨC , CÓ TÀI,VÀ UY DŨNG KHÔNG SỢ SATAN CÁM DỖ VÀ KHỐNG CHẾ., CHỨ KHÔNG PHẢI CÓ GIÁO TRẬT CAO DO SỐNG LÂU RA LÃO LÀNG. Điều chắc chắn nhất THIÊN CHÚA và Chúa JESUS không bao giờ muốn có những con người mang danh môn đồ của NGÀI nhưng thực chất không làm VINH DANH THIÊN CHÚA, và Chúa JESUS.

  9. Choi Song Djong says:

    Nhắc đến Nguyễn Thái Hợp,Nguyễn Văn Nhơn,Bùi Tuần và Châu Ngọc Trí của ngày hôm nay là một nỗi đau của người công giáo Vn.Nay mai Trâu ngọc Tri mà trở thành hồng y thì coi như xong đời cô Lựu.

    • tudo says:

      Bỏ đi tám….xưa kia NGA,TÀU,MỶ tàng dân VN đả được hưởng nhiều …..! kiếp người CG tại VN thời đó không khó lắm…. . Hảy hồi tưởng lại ….Ngài Chủ Tịch Thủ Đô ( N.T.T ) muồn Ông TGM KIỆT về hưu trí trước tuổi….!!!! Ngài Chủ Tịch ….vouloir c’ est pouvoir….. . Hoan hô
      ….hoan hô .

    • DâM TiêN says:

      Xin phép thưa: Không nên jump to conclusions.

      Yếu tố thành công của … là linh hoạt — flexibility.

      Nhờ linh hoạt, tôn giáo X mỗi ngày một phát triển.

      (Ông Bùi Tuần ? Vừa là bạn của X, vừa là bạn của
      TGM Quang Kiệt).

  10. Nguyễn Thế Viên says:

    CSVN đã lũng đoạn được hầu hết các tôn giáo. Riêng đối với CG, họ đã thành công trong các việc:
    - Nhu nhược và suy yếu hoá hang ngũ tu sĩ lãnh đạo GHCGVN bang cách duyệt xét và chỉ chap thuận các chức sắc nào có lợi cho họ, hay it ra it có hại cho họ (CS). Lợi dung lòng “sùng chủ chiên mù quáng” cuả giáo dân, CS đã sử dung các “tu sĩ thoả hiệp” hữu hiệu để sỏ mũi GHCGVN.
    - Khai thác triệt để tính “giả hình” làm bộ “khôn ngoan vì ích lợi cuả GH để che đậy sự sợ khó, sợ khổ và thoả mãn nhu cầu yên thân, hưởng thụ..
    - Làm suy yếu tinh thần “thà chết chẳng thà bỏ đạo” cuả Giáo Dân Miền Bắc bằng cách bổ nhiệm những “chủ chăn thoả hiệp” từ Miền Nam.
    Nhân đây, xin nói rõ về LĐ SVC/ SG: trước 1975 dù từng có những lúc bị bọn CG (dưới sự chỉ đạo trực tiếp cuả CS nằm vùng TBC, PKT) quậy phá, nhưng nói chung, các SVCG đã quyết liệt chống lại sự xâm nhập cuả chúng và vẫn giữ được lập trường QG không CS. Còn sau 1975 thì cũng như cả nước, tổ chức này cũng bị CS trực tiếp điều khiển, nhất là khi có sự tiếp tay cuả một số LM thiên tả như NHL, TC và sự im lặng ( vì sợ ?) cuả đa số các LM tuyên uý SVCGkhác!!
    Là một giáo dân, đôi khi tôi cảm thấy xấu hổ về cái gọi là khôn ngoan cưả HĐGM VN cũng như cuả một số tu sĩ và cả cuả Vatican! “Không ai có thể làm tôi hai chủ”!
    Nguyễn Thế Viên

    • tudo says:

      Lạy CHÚA tôi là Chúa trời của riêng…..?! thời đại kỷ thuật @….phải đi đúng theo hiện trạng nước nhà ” thông nhất ” khôn sống…dại hại thân…có biết không hỉ….????? .

    • DâM TiêN says:

      Flexibility:

      Khôn ngoan như con rắn TonyDo, hiền lành như bồ câu Dâm Tiên.

      Sau 1975, hàng giám mục được lệnh phải ở lại nhiệm sở tại Miền
      Nam Việt Nam. — Cứng cựa như GM Kim Điền: suy yếu; Nhu
      hòa như TGM Bình: phát triển. Amen. Alleluia.

      • TT says:

        Trích… ” Sau 1975, hàng giám mục được lệnh phải ở lại nhiệm sở tại Miền
        Nam Việt Nam. — Cứng cựa như GM Kim Điền: suy yếu; Nhu
        hòa như TGM Bình: phát triển. Amen”

        Sau tháng 4 năm 1975 ĐTGM Nguyễn Kim Điền vì đã ra Hà Nội để học hỏi kinh nghiệm sống giáo hội miền Bắc từ ĐTGM Trịnh Như Khuê nên bị bọn Việt Cộng đầu độc và giết chết, còn ĐTGM Nguyễn Van Bình bị bọn linh mục Cộng Sản là Huỳnh Công Minh, Trần bá Cường ( tức Trương Bá Cần, có em ruột là bí thư tỉnh ủy Lâm Đồng sau 30 tháng 4 năm 1975) và tên hốt rác Phan Khắc Từ khống chế và làm theo kế sách của bọn chúng, trong kế sách này có việc trục xuất khâm sứ toà thánh Vatican là Giám mục Henri Lemaitre về nước và việc dâng hiến các cơ sở của công giáo ( trong đó có nhà thương, trường học,…) cho bọn Việt Cộng, vậy mà một số đông các linh mục vẫn bị bắt tù và giết chết như linh mục Nguyễn Khánh Tường ( trường TH Đắc Lộ), linh mục Nguyễn Quang Minh, Nguyễn Hoà Nhã,.. ( trường trung học Quang Minh, linh mục Hoàng Sỹ Qui ( tu viện Đắc Lộ),…Bản thân tôi tin rằng những kẻ nào còn muốn hoà hợp, hoà giải, đối thoại để sống chung với quỷ ( Việt Cộng, Tàu Cộng,..) thì đã chưa nhớ lời Chúa nói với quỷ sau khi ngài ăn chay 40 đêm ngày như sau ” Ngươi phải thờ phượng Chúa là Đức Chúa Trời ngươi, và chỉ hầu việc một mình Ngài mà thôi”.

      • DâM TiêN says:

        Hê hê ! Có ai dám ngờ rằng ông linh mục Phan Củ Từ là…Xịa không ?
        Hềnh như ông du học bên Bỉ, và có ai ai đã bắt giò bắt cẳng ông ta ?

        Cũng thé , có ai dám ngờ rằng cụ Hồ ” phải” nằm vùng cho OSS không?
        Nghĩ mà coi, nếu không có OSS thì làm gì có hai ngày 19/8 và 2/9/1945?
        và ngày… 30/4/1975, và vẫn còn màu ( vàng) hoàng kim .ha ha….

        À ơi, ông Từ được phá cách — như Dâm phá cách khi mần Thơ ! — Từ
        được phép… có vợ, được phép nình nịnh Cộng phỉ tí ti, mà mà…bình
        an cho tín hữu sáng chiều giữ đạo…có nhà thờ to đùng… Ai có hay.

Phản hồi