|

Món quà nào để chạm ngõ Tòa Bạch Ốc?

pobrane (1)

Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sắp lên đường thăm Mỹ. Dự định đầu tiên là tháng 5, hoãn sang tháng 6, lại hoãn sang tháng 7, nay đã ấn định vào ngày 7 đến ngày 9 tháng 7. Ông Trọng sẽ được tiếp trong Tòa Bạch Ốc, nhưng không có đại yến tiệc Nhà nước, chỉ có mời ăn của Bộ Ngoại giao, tiếp xã giao của một số Thượng nghị sỹ và Dân biểu, của đại diện Đảng CS Mỹ – một đảng lu mờ trong nền chính trị Hoa Kỳ. Phía Hoa Kỳ cho biết Tổng thống Barack Obama sẽ tiếp ông Trọng với nghi thức cao, trong Tòa Bạch Ốc, nhưng không nói sẽ có duyệt đoàn quân danh dự, cũng không nói có 21 phát đại bác hay không. Ai cũng biết chính giới Hoa Kỳ không mặn mà gì với các chế độ toàn trị.

Ban Đối ngoại Trung Ương Đảng CS cùng Bộ Ngoại giao chắc đang chuẩn bị tặng phẩm để ông Trọng đưa sang Mỹ. Sẽ là cảnh đẹp Hồ Hoàn Kiếm, Ba cô gái Bắc Trung Nam trong áo dài truyền thống, hay Ngôi chùa Hương Tích cổ kính? Đều tốt cả. Chỉ xin đừng có dại dột như ông Phạm Quang Nghị từng vác sang Mỹ 2 bức ảnh lớn chụp cảnh Thiếu tá McCain bị tên lửa (do một chuyên gia Nga bấm nút) bắn rơi, nhảy dù xuống hồ Trúc Bạch, để tặng cho chính Thượng Nghị sỹ McCain. Còn hơn là lăng nhục người ta, vì đó chính là cái cảnh mà ông ta muốn quên đi nhất trong đời mình. Chửi xéo như thế không gì thâm, ngu, dại bằng. Thử hỏi 2 bức ảnh ấy, ông McCain lưu giữ ở đâu? Mới đây khi qua Hà Nội, ông McCain chẳng buồn hỏi thăm ông Nghị lấy một câu! Khéo mà ông Trọng lại học theo ông Nghị vác sang một mảnh máy bay B52 đồ sộ, thì hay đáo để, sẽ không gì «lú» bằng.

Thật ra, không có món quà nào quý hơn là ông Trọng trao tay cho Tổng thống Obama danh sách kha khá dài các tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị đã hay sắp được trả tự do ngay, trong đó đại thể, không thể thiếu cô Tạ Phong Tần, gầy ốm sau 5 tuần nhịn ăn ; cô Hồ Thị Bích Khương, ốm nặng do bị tra tấn và đối xử tàn tệ; cô Bùi Minh Hằng, anh Trần Huỳnh Duy Thức, anh Đoàn Huy Chương, anh Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, cô Nguyễn Đặng Minh Mẫn, anh Đặng Xuân Diệu, anh Hồ Đức Hòa, 2 nhạc sỹ Trần Vũ Anh Bình và Việt Khang, nhà báo Nguyễn Ngọc Già – Nguyễn Đình Ngọc, nhà báo Ba Sàm – Nguyễn Hữu Vinh…

Đây là 13 nhà đấu tranh chống bành trướng TQ và dành tự do dân chủ cho toàn dân, không hề phạm một tội hình sự nào, đều đã được công luận Hoa Kỳ, chính giới Hoa Kỳ hiểu rõ từng người, được nhiều Thượng nghị sỹ, Dân biểu Hoa Kỳ đỡ đầu, yểm trợ tích cực nhất.

Không có lý do gì khi chính quyền quân sự Miến Điện đã trả tự do cho hơn 200 tù chính trị, khi chính quyền CS Cuba trả tự do một lúc cho 53 tù chính trị để bình thường hóa quan hệ với Hoa Kỳ mà chính quyền CS Việt Nam không trả tự do ngay lúc này cho tối thiểu là 13 nhân vật trên đây theo yêu cầu của phía Hoa Kỳ. Đây là món quà tối thiểu, không thể thiếu, không thể nhỏ hơn, mà Tòa Bạch Ốc mong chờ, vì «có qua có lại» như thế mới thật «toại lòng nhau».

Tổng thống Obama đã nói rõ nhân quyền là yêu cầu hàng đầu trong cải thiện, nâng cao quan hệ với VN. Ý này được tô đậm thêm khi ông nhà lãnh đạo Mỹ tiếp đặc biệt thân mật và cởi mở nhà báo kiên cường Điếu Cày trong Tòa Bạch Ốc. Mong rằng ông Trọng hiểu cho thật rõ điều này.

Phía Hoa Kỳ rất quan tâm đến chuyến đi của ông Trọng sang Hoa Kỳ. Chưa bao giờ nhiều khách quý từ Hoa Kỳ sang VN dồn dập như vừa qua, đủ các loại quan chức ngoại giao, quốc phòng, an ninh, kinh tế, giáo dục, thượng nghị sỹ, dân biểu, cùng với thái độ đi đôi với hành động mạnh mẽ lên án phía Trung Quốc xây dựng các cơ sở quân sự trên các đảo họ lấn chiếm và bồi đắp rộng thêm ở biển Đông. Lời nhắn quan trọng nhất của phía Hoa Kỳ với Hà Nội trước khi ông Trọng lên đường là «Việt Nam cần Hoa Kỳ hơn là Hoa Kỳ cần Việt Nam». Thật vậy, đây dù sao chỉ một vấn đề ở xa, bên lề của nước Mỹ, còn đây là vấn đề sinh tử của VN, cũng là vấn đề sinh tử của Đảng CS trong quan hệ với nhân dân VN, với dân tộc Việt Nam.

Ông Trọng đã quá tuổi để hy vọng làm Tổng Bí thư thêm 5 năm nữa. Đây là chuyến đi lịch sử, chuyến đi dối già của ông, chuyến đi hệ trọng nhất trong đời ông. Ông hãy theo đúng nguyện vọng sâu sắc của đại đa số nhân dân, được thể hiện trong nhiều tuyên ngôn, kiến nghị tâm huyết của đông đảo trí thức dân tôc, trong không ít là đảng viên CS lâu năm, là phải biết cầm lái, bẻ lái, lựa chọn bạn tốt đáng tin cậy để kết thân, thậm chí để liên minh toàn diện.

Ông hãy có sáng kiến mạnh mẽ triệu tập một phiên họp đặc biệt của Bộ Chính trị, rồi một phiên họp đặc biệt của Hội đồng Quốc phòng trước khi lên đường để chuyến đi của ông có trọng lượng ngoại giao đáng tin cậy, một chuyến đi có thể gọi là lịch sử, xoay chuyển tình thế có lợi cho quê hương, đất nước, một chuyến đi làm cho kẻ bành trướng phương Bắc phải vì nể và co vòi xâm lược vì thấy rõ cái thế mới của Việt Nam, cả nước chung một lòng, quân và dân chung một ý chí, được thế giới dân chủ tận lực ủng hộ, trong một mối quan hệ chiến lược toàn diện và thân thiết nhất. Tất cả đều trong tầm tay lúc này.

Xin chớ để cho nhân dân phải thất vọng cay đắng do Bộ Chính trị ù lỳ, chia rẽ, để mất một thời cơ quý hơn vàng, khiến dân ta lại lỡ một chuyến tàu lịch sử không bao giờ trở lại, đất nước ta đắm chìm trong bóng đen của phụ thuộc và lạc hậu, của bất công và chia rẽ, khó lòng ngóc đầu lên nổi trong một tương lai mờ mịt. Nhân dân ta không đáng chịu và không thể chịu nổi một nỗi bất hạnh vô lý như thế.

Blog Bùi Tín (VOA)

4 Phản hồi cho “Món quà nào để chạm ngõ Tòa Bạch Ốc?”

  1. Xin cú em says:

    Ông Trọng qua Mỹ là theo ý kiến của bọn cò mồi vc mớm cho mỹ để mỹ mời ông Trọng cho chính danh nghi thức ! Rồi báo chí nhà cộng phụ họa nhau về chuyến đi lịch sử này ! Có nhà chuyên môn phân tách tình hình rằng thì là để tôn trọng thể chế chính quyền của mổi nước tạo niềm tin trước khi có nhửng bước đi vửng chắc hợp tác về tương lai , tựu chung tôn trọng thể chế của nhau là chính trong chuyến đi này …….

    Đọc báo con vẹm thấy vui buồn cười hết sức :•) hoá ra bấy lâu nay câu nói cửa miệng của dân chúng vn về đãng csvn đang cầm quyền cai trị là chính xác
    Đi với Tàu thì mất nước , đi với Mỹ thì mất đãng !
    Nên lần này phú Trọng qua Mỹ là để xin Mỹ cho chúng em cầm quyền sống sót sau đó chuyện gì em cũng xin vâng lời hết ….. thật ra cái bọn vixi bản chất tụi nó củng ngoan lắm biết vâng lời chỉ dạy
    Trừ khi cái người chủ bảo kê của họ bao dung và độ lượng , nhìn vào lịch sử đãng csvn đả chứng minh điều đó , còn ngoài người đó ra bọn họ rất cứng đầu và ngoan cố .
    Nói gì thì nói chớ tụi Mỹ nó quá hiểu và rành nội bộ vn quá rồi , là một nước lớn và bá chủ thiên hạ trên trái đất này không có chuyện gì lớn nhỏ mà Mỹ không nhúi mũi vào , có quá nhiều kinh nghiệm thử nghiệm và thực hành . Cái quan trọng nhất là tất cả cái đầu đang cầm quyền vn có nhìn kỉ để thay đổi cái hiện tại bây giờ do lớp đàn anh cha chú của họ để lại hay không ?
    Có can đãm mới tranh thủ sự tận tình giúp đở của Mỹ . Tóm lại ông Trọng đi Mỹ là muốn sự cam kết rỏ ràng với Mỹ , có nhất thiết làm như vậy lắm không , khi vấn đề việc của mình là phải do mình tự quyết định lấy chứ !
    Quanh đi quẩn lại thì củng là dấu đầu lòi đuôi :(

  2. ĐẠI NGÀN says:

    CƠ HỘI TRĂM NĂM

    Trăm năm mới có một lần
    Nếu còn không nắm dễ gần lại sao
    Ông Trời đâu có tào lao
    Đời người một dịp lẽ nào buông trôi

    Tuổi già sồng sộc đến rồi
    Có may lần chót để rồi ra đi
    Phải nên để lại tiếng gì
    Chớ toàn xui xị cũng thì vậy thôi

    Tự do độc lập phải rồi
    Tự do dân chủ cũng hồi đang lên
    Để cho dân tộc bình yên
    Thoát ly ý hệ mọi miền hanh thông

    Giờ nên khoa học nằm lòng
    Những gì thủ cựu trút xong cũng vừa
    Hân hoan cùng tiến với người
    Tỏ ra bản lĩnh của người Việt Nam

    Ông Lê ông Mác còm ròm
    Cái thời lịch sử qua xong cả rồi
    Bây giờ hiện đại đi thôi
    Dẹp bao quá khứ mới đời phát huy

    THƯỢNG NGÀN
    (05/7/15)

  3. TT says:

    Món qùa mà Nguyễn Phú Trọng tặng tòa Bạch ốc là cho Phùng Quang Thanh đi nằm nhà thương Tây. Nếu bang giao Mỹ Việt tốt, tướng Phùng sẽ đi theo Nguyễn Bá Thanh; nếu bang giao Việt Mỹ không thành tướng Phùng sẽ thay thế ông Trọng Lú và Việt Nam trở thành Hán thuộc trong triều đại Cẩu Tập!

  4. Nguyễn Thanh says:

    “Nhân dân ta không đáng chịu và không thể chịu nổi một nỗi bất hạnh vô lý như thế”.Tác giả: Bùi Tín.

    Về Biển Đông , Phó chủ tịch quốc hội Thượng tướng Huỳnh Ngọc Sơn, trong cuộc gặp cử tri thành phố Đà Nẵng sau kỳ họp quốc hội vào ngày 29 tháng 6,15, nói rằng “:

    “Không lẽ bây giờ bà con bảo là đánh nhau…. Nhiều lần ta cũng nghĩ tới việc lấy lại nhưng trong lúc này chưa thể lấy lại được. Để đời con đời cháu chúng ta lấy lại “.

    “Ta như thế này thì bà con thấy ta ăn thua với họ được không? Ai tài giỏi thì thử chỉ huy ra đó coi có thắng không? Đánh được rồi nhưng có giữ được không?”.

    Nhà văn Dương Thu Hương:” Về mặt đại cuộc, tôi thấy trong toàn thể lịch sử nước Việt, có lẽ cái triều đình Cộng sản hiện nay là cái triều đình hèn hạ và khốn nạn hơn tất cả những triều đình bán nước trước kia mà tiêu biểu là Lê Chiêu Thống”.

Phản hồi