|

Về việc thành lập Học Viện Khổng Tử ở Việt Nam

ntd2Gần đây, một trong những đề tài gây tranh cãi sôi nổi trong giới trí thức Việt Nam là việc thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng, trong cuộc gặp với người đồng nhiệm Trung Quốc – Lý Khắc Cường, đã công bố quyết định cho phép thành lập Học viện Khổng Tử đầu tiên ở Việt Nam đặt tại Đại học Hà Nội.

Như thường lệ, trong tình cảm mang màu sắc chủ nghĩa dân tộc, bất cứ động thái nào của chính quyền Việt Nam liên quan đến mối quan hệ với người đàn anh bá đạo Trung Quốc đều gây nên những lo lắng và sự phản đối của người dân Việt Nam. Nhưng tôi e rằng trong thực trạng bất công của mối quan hệ Việt Trung hiện nay, sự lo lắng nhắm vào việc thành lập học viện Khổng Tử như là sự bá quyền về văn hoá cho thấy tình trạng dư luận Việt Nam bị đánh lạc hướng.

Học viện Khổng Tử là một cơ sở giáo dục nằm dưới sự điều hành của Nhà nước cộng sản Trung Quốc, hoạt động nhằm các mục tiêu chính sau: truyền bá ngôn ngữ Trung Hoa; phổ biến văn hoá Khổng Nho; và xúc tiến các chương trình hợp tác trao đổi văn hoá giữa Trung Quốc và các quốc gia khác. Ba mục tiêu này chỉ nằm trong một mục tiêu lớn hơn và quan trong hơn nhiều, đó là sự triển khai “quyền lực mềm” của Trung Quốc khắp thế giới. Nếu học viện này được đưa vào Việt Nam nhằm mục tiêu triển khai quyền lực mềm, điều này không đáng lo ngại bằng việc Trung Quốc áp đặt quyền lực cứng lên đất nước Việt Nam thông qua nhà cầm quyền Việt Nam từ mấy chục năm qua,  chưa kể những viện trợ cho phe cộng sản thời chiến tranh. Vấn đề lớn hơn phải cân nhắc là quyền lực mềm đó có bản chất thế nào, phương pháp thực hiện quyền lực mềm đó ra sao, tính công bằng trong mối quan hệ song phương có đảm bảo không và quyền lực mềm đó có tạo điều kiện thuận lợi cho việc áp đặt quyền lực cứng hay không…

Việc học một ngoại ngữ, trong trường hợp này là tiếng Trung, đối với sinh viên-thanh niên Việt Nam, không những không đáng lo mà còn đáng khuyến khích, việc học ngôn ngữ và mở rộng kiến thức về một quốc gia khác luôn cần thiết. Thực chất, với con số hàng chục ngàn người Trung Quốc đang có mặt tại Việt Nam và với các mối quan hệ toàn diện giữa hai nước Việt Trung do hai nhà nước cộng sản thực hiện từ mấy chục năm qua, việc biết tiếng Trung mang lại cơ hội việc làm đáng mong muốn cho người Việt Nam. Điều đó tạo nên động lực tự nhiên của việc học ngôn ngữ này. Nếu không có học viện Khổng tử dạy thì người ta sẽ đi học ở các trung tâm ngoại ngữ khác.

Việc thâm nhiễm văn hoá Khổng Nho, cũng không đáng bàn, vì Việt Nam là một quốc gia với nền văn hoá truyền thống chủ đạo là văn hoá Khổng Nho, việc tiếp tục  truyền bá văn hoá này hay không, không mang nhiều ý nghĩa. Tất nhiên, những hệ luỵ tồi tệ mà văn hoá Khổng nho đã để lại trên đất nước này quá rõ ràng. Nhưng điều cần suy ngẫm và hành động ngay là làm thế nào để đưa những tư tưởng và văn hoá mang tính khai sáng và tự do của phương Tây vào Việt Nam, để tạo nên sự đột phá về tư duy, để tạo điều kiện tốt cho công cuộc chuyển đổi dân chủ như cách phương Tây hoá  mà người Nhật đã làm; chứ không phải là ngồi  lo lắng về việc người ta đang rót thêm nước Khổng nho vào cái cốc vốn đã đầy thứ nước này.

Thứ ba, là về việc thúc đẩy các chương trình hợp tác văn hoá giữa hai nước. Với sự phụ thuộc chính trị của đảng và Nhà nước cộng sản Việt Nam đối với đảng và Nhà nước cộng sản Trung Quốc, tôi cho rằng, không có học viện Khổng Tử thì chương trình “hợp tác văn hoá” này vẫn được thực hiện từ lâu, nghiêm trọng hơn sự hợp tác văn hoá này chủ yếu diễn ra theo một chiều nghiêng về phía Trung Quốc. Và  hiện tại không chỉ  có sự hợp tác văn hoá giữa Việt Nam và Trung Quốc, mà sự thể đã được đẩy tới mức đáng lo ngại gấp trăm lần hơn. Đó là sự gắn kết và phụ thuộc cả về chính trị, kinh tế và xã hội của Việt Nam đối với Trung Quốc. Trong khi phương Tây không có gì để lo lắng về quyền lực mềm của Trung Quốc vì thực trạng nội bộ thảm hại của  đất nước to lớn này lẫn sự hung hăng của họ đã vang dội khắp năm châu. Thì nhà cầm quyền Việt Nam lại hèn nhát, bỏ ngỏ cánh cửa quốc gia cho Trung Quốc muốn dùng quyền lực nào cũng được, chứ không phải chỉ mỗi quyền lực mềm. Một học viện Khổng tử, thiết nghĩ, cũng chỉ là thêm một sự kiện nhỏ vào một bối cảnh lớn đã trở nên trầm trọng từ lâu.

Có thể xem qua một vài ví dụ điển hình về sự bá quyền toàn diện mà Trung Quốc đã áp đặt lên Việt Nam dưới sự trợ giúp ngoan ngoãn của chính quyền Việt Nam. Trong thời chiến, Trung Quốc đã rông tay trao cho chính quyền cộng sản miền Bắc Việt Nam những khoản viện trợ khổng lồ để đánh miền Nam. Hiện nay, Trung Quốc đang tiếp tục viện trợ cho chính quyền Việt Nam những khoản tiền không thể xác định, nhằm giữ cho Việt Nam phụ thuộc hoàn toàn vào Trung Quốc và nhằm tiếp sức cho chính quyền Việt Nam có đủ lực để giữ nguyên hiện trạng độc tài.  Gần 300 ngàn héc ta rừng đầu nguồn, trong đó có hơn hai trăm ngàn ha thuộc mười tỉnh biên giới xung yếu đã được giao cho người Trung Quốc, Hồng Kông thuê với thời hạn 50 năm. Hơn 90% các công trình điện, khai khoáng, dầu khí, luyện kim, hóa chất… của Việt Nam, đều do Trung Quốc đảm nhiệm theo hình thức tổng thầu EPC. Cùng với các hợp đồng tổng thầu này là việc hàng chục nghìn người lao động phổ thông Trung Quốc sang Việt Nam làm việc, lấy mất cơ hội việc của người lao động Việt Nam trên chính đất nước mình. Việt Nam trở thành nơi tiêu thụ của máy móc, công nghệ lỗi thời, hàng hoá kém chất lượng và hoá chất độc hại chết người từ Trung Quốc. Quần đảo Hoàng Sa và một phần quần đảo Trường Sa nằm trong vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam hiện đang nằm trong sự kiểm soát thô bạo của Trung Quốc. Các văn hoá phẩm Trung Quốc như tiểu thuyết, phim ảnh, tài liệu chính trị- văn hoá tràn ngập thị trường Việt Nam…

Nếu sự hiện diện của  học viện Khổng Tử quan trọng và ảnh hướng lớn đến quyền lợi cốt lõi của Trung Quốc  ở Việt Nam thì chắc chắc từ nhiều năm qua hàng chục học viên Khổng tử đã được thành lập tại Việt Nam mà không có sự phản đối nào từ giới trí thức hay người dân thường có thể ngăn cản được.  Một nhà cầm quyền phụ thuộc ngoại bang đến độ ngư dân của mình bị tàu Trung Quốc bắn chết cũng không dám có hành động phản đối và có hành động ngăn chặn thực tế, thì liệu họ có dám cãi lời khi việc thành lập học viện này thực sự quan trọng đối với người đàn anh này?

Vì thế, thiển nghĩ, sự kiện thành lập học viện Khổng Tử gần đây chỉ nhằm đánh lạc hướng dư luận khỏi những sự kiện quan trọng hơn như: Quốc hội Việt Nam sắp thông qua một bản Hiến pháp phản động, không những không pháp chế hoá các quyền tự do và nhân quyền phổ quát mà còn cố gắng xâm phạm các quyền này; nhiều trẻ sơ sinh đột tử do bị tiêm vaccine kém chất lượng dẫn đến sự phản kháng của người dân kêu gọi Bộ trưởng y tế phải từ chức; tình trạng chính quyền độc tài bảo trợ cho các chủ dự án cướp đất của nông dân gây nên làn sóng phẫn nộ khắp cả nước; và chế độ công an trị trao quyền lực cho lực lượng công an lộng hành, đánh chết nhiều người dân vô tội… Chính quyền Việt Nam trước nay vẫn là bậc thầy trong việc định hướng dư luận theo hướng có lợi cho họ, mà học viện Khổng Tử chỉ là một trong những trường hợp như thế.

© Huỳnh Thục Vy

Nguồn: Defend the Defenders

Blogger Huỳnh Thục Vy, 28 tuổi, là con gái của nhà văn bất đồng chính kiến Huỳnh Ngọc Tuấn. Các em của cô cũng là các blogger viết và phổ biến các bài viết đối lập với quan điểm của chính quyền Việt Nam. Vì vậy cô đã trở thành đối tượng bị sách nhiễu và trừng phạt thường xuyên.

* Bản tiếng Anh được đăng trên tờ The Diplomat

13 Phản hồi cho “Về việc thành lập Học Viện Khổng Tử ở Việt Nam”

  1. Làm lại đi says:

    Bạn Minh Đức nói rất đúng,cái gì hay thì học,dỡ bõ đi,
    Nhưng khỗ nỗi ỡ VN đến giờ nầy vẫn còn nhiều người tôn Khỗng tữ là thần tượng số một không hai.Bỡi thế,đừng quên rằng,trên đời nầy cái gì cũng có hai mặt đối nghịch nhau.Xem ra, văn hóa và văn minh cũa người Tây phương nhất là Hoa Kỳ không phãi là tệ.Vì đó là VƯƠNG ĐẠO,thuận với lòng trời,hợp với lòng người,lòng dân trên tinh thần tư do dân chũ,tư do thương mại pháp trị,vì̀ nó có ba đặc tính thực dụng,thực tế và lý tưỡng.Đương nhiên giúp cho con người tồn tại,tiế́n hóa và thăng hoa,thế mới xứng đáng với câu “thuận thiên giã tồn,nghịch thiên giã vong.”
    Trong khi,văn minh bái vật cũa nhóm người độc tài,độc đoán trung Hoa đã cai trị mãnh đất Hoa Lục cho nên mới gọi là Trung quố́c ngày nay,Họ lại ão tưỡng bành trướng,thố́ng trị khắc nghiệt các lân bang nhất là Việt Nam bằng những hệ thống tinh vi,thũ đoạn BÁ ĐẠO như Hán hóa bằng mọi tiên,nô lệ,nô dịch đễ dân ta trỡ nên lú lẫn,mơ hồ không rõ ai là bạn,ai là thù mà không còn sức kháng cự,nếu kễ ra không sao hết được!Chính nghĩa cũa họ không phãi cho nhân loại,vì không có trách nhiệm sống cũa người cho ra người,mà chĩ đễ biện minh cho chũ nghĩa bá đạo tàn bạo công sãn.
    Tuy nhiên,Trời cao có mắt chính nghĩa nhân loại sẽ tắc thắng.

  2. Minh Đức says:

    Viện Khổng Tử chẳng qua là để tuyên truyền, phổ biến văn hóa Trung Quốc, giống như Alliance Francais của Pháp, British Coucil của Anh, Hội Việt Mỹ của Mỹ, Viện Geoth của Đức. Cái gì hay thì học, cái gì dở thì bỏ đi. Không cần Viện Khổng Tử người Việt xem phim Tàu, đọc sách dịch từ sách của Tàu, ăn đồ ăn Tàu thì cũng đã nhiễm vô khối văn hóa Trung Quốc rồi.

  3. Tân VN says:

    Đã trên 25 thế kỹ rồi,ai cũng đã thấy bất cứ chuyện gì cũa Tàu làm chũ yếu cũng đều là hình thái chiến tranh xăm lăng,di dân cướp đoạt.
    Bây giờ cũng thế,cứ nói đi nói lại ba cái truyện rỗng téch đễ tuyên truyền láo khuyét,sai sự thật cho dân tàu và những người nhẹ dạ,mù quán nghe theo…nào là Tần nho,Hán nho,Tống nho,Khỗng nho…tất cã chĩ là ý đồ đễ xăm lăng và đễ diệt tận gốc rễ văn hóa Bách Việt.
    Từ năm 1975 đến nay Tàu cộng đõ đã làm giàu,bốc lột trên xương máu cũa đồng bào Việt Nam,thiết nghĩ quá đũ đễ lấy lại những gì mà họ đã viện trợ cho csvn dưới chiến tranh Quốc cộng.

  4. DâM TiêN says:

    Tui thấy Khổng Tử khệnh khạng, nhưng đã rất thích hợp vô một
    giai đoạn lịch sử. Còn bây giờ thì nàm thao?

    Trong sinh hoạt Dân chủ, thì chúng ta chỉ cần TRUNG (thành) với
    DÂN thôi. Trung thành giữa chúng ta với nhau.

    Tụi Tàu núng thế, muốn mang cái Trung với Vua, đem dậy lại dân.
    Tàu phải biết Trung với Vua, tức là cái Đoảng của đảng viên chúng
    nó. Đảng là của đảng viên, không có thể là đảng của…dân được.

    Thằng Tàu sản xuát Mác và Lê, búa và L. , nay không ổn, lỗi thời,
    nên mang cụ Khổng ra tô son trát phấn lại đây mà… Mấy chàng
    an nam ta mà dung nạp Khổng vô, là tự mình…đồng hóa mí Tàu
    lúc nào không hay… Chớ mặc miu Tàu nhá.

    Nhưng chắc gì Khổng đã thắng nổi ông Washington ? Khổng
    chắc gì đã gì đã thắng nổi Macy, Sear, Banana và Honda ? Hai
    thứ Cộng phỉ Tàu và Việt đang đếm từng ngày ngáp ngáp, thì
    cụ Khổng cũng sớm vô lăng boác thui mà….Chớ lo vì Khổng!

  5. DÂN VIỆT NAM says:

    GỬI ĐCV : sao ĐCV cù nhầy thế ? Đây là đoạn <> đã bị ĐCV thay bằng ( vô nghĩa ? ) ” …Nguyền tấn Dũng : ” —Việc học một ngoại ngữ, trong trường hợp này là tiếng Trung, đối với sinh viên-thanh niên Việt Nam, không những không đáng lo mà còn đáng khuyến khích —” DÂN VIỆT : <>. xin hỏi quí vị, ĐCV hành động như vậy có vi phạm ” NHÂN QUYỀN ” không nhỉ ? ( quyền ăn nói phát biểu tư tưởng ?

  6. ngiyenha says:

    NTD nói về Khổng Tử,không khác nào Củ khoai mà nói thấy ánh sang mặt trời! Khổng Tử hay nền văn hóa Khổng -Mạnh có từ thời phong kiến,gói gọn trong các nguyên tắc Nhân-nghĩa-lễ-Trí-Tín,Từ đó thiết lập một hệ thống trật tự Xả-Hội : TRÊN NÓI DƯỚI NGHE! Ở vào thời Bạo-Lực còn là Phương tiện “cốt lỏi’ để bưng bít,khống chế con người.,thì CS “đếch” cần Khổng-Tử.Thời nay,thế giới của Tin Học ,mọi cái bí-mật đều “Bật-mí”,nên CS không thể LỪA-BỊP được nửa,nên xoay qua nền Văn hóa Khổng-Mạnh làm chổ nương thân!! Trước đây thời Mao,HCM có bao giờ nghe nói nến Khổng -Tử! Đành rằng biết thêm ngôn-ngữ là mở thêm một Chân trời.Nhưng ngôn ngữ không phải là Kinh Thánh mà bắt buộc!! Muốn nghiên cứu khoa-học thì biết Tiếng Anh. Nghiên cứu văn học Tây Phương mà không biết Tiếng Pháp là thiếu sót.Tương tự nghiên cứu văn học Đông Phương phải biết Tiếng Hoa. Còn bắt một Sinh Viên học Toán mà phải biết Tiếng Hoa,
    thì quả that là “Sự ngu-dốt’. Ăn cám (lợn)!!

  7. DÂN VIỆT NAM says:

    GỬI ĐCV : Thưa quí Độc Giả của ĐCV , bài của tôi viết như thế này, sai quấy ở chỗ nào mà BBT ĐCV lại xóa bỏ đi một đoạn, xin quí vị cho ý kiến ( ĐCV của phe ta ??? ) . Đề nghị ĐCV nên tôn trọng ý kiến của độc giả : Nguyền tấn Dũng : ” —Việc học một ngoại ngữ, trong trường hợp này là tiếng Trung, đối với sinh viên-thanh niên Việt Nam, không những không đáng lo mà còn đáng khuyến khích —” DÂN VIỆT : <>, việc học ngôn ngữ và mở rộng kiến thức về một quốc gia khác luôn cần thiết… DÂN VIỆT : << đúng ! nhưng với những quốc gia có tầm vóc " VĂN HÓA, VĂN MINH " cao như Anh, Pháp, Mỹ, Nhật cơ … chứ còn như học tiếng Tầu được cái gì, hay học để biết mánh khóe đi " học mót, ăn cắp sở hữu trí tuệ " của người ta mà làm hàng nhái, hàng giả ?

  8. DÂN VIỆT NAM says:

    Nguyền tấn Dũng nói : ” —Việc học một ngoại ngữ, trong trường hợp này là tiếng Trung, đối với sinh viên-thanh niên Việt Nam, không những không đáng lo mà còn đáng khuyến khích —” DÂN VIỆT : <>, việc học ngôn ngữ và mở rộng kiến thức về một quốc gia khác luôn cần thiết… DÂN VIỆT : << đúng ! nhưng với những quốc gia có tầm vóc " VĂN HÓA, VĂN MINH " cao như Anh, Pháp, Mỹ, Nhật cơ … chứ còn như học tiếng Tầu được cái gì, hay học để biết mánh khóe đi " học mót, ăn cắp sở hữu trí tuệ " của người ta mà làm hàng nhái, hàng giả ?

  9. DÂN VIỆT NAM ... says:

    Tư tưởng của Khổng-Tử tựu trung chỉ là : ” Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín “, quanh đi quẩn lại chỉ là ” giao-lưu ” giữa con người với con người – nói xin lỗi – Cái này không cần dậy, cần bàn, đến ngay con vật cũng còn biết “giao lưu” với nhau : một con ngựa đau cả tầu không ăn… ( nhân ? ), chó theo sau chủ ( lễ ? ), yêu thương chủ ( nghĩa ? ),,. Thật ra Khổng Tử chỉ là một ” lý thuyết ( suông ) gia ” vì khi đưa tư tưởng này ra đã chắc gì người người phải nghe theo ? Trong khi đó có biết bao danh nhân ( tổ sư ) như Aristotle ( Plato) Socrate, Pythagor v.v… mới đúng nghĩa là ” (Hiền) Triết Gia ( vì trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, ( chứ không chỉ có lý thuyết suông như Khổng-Tử ), như Socrate, Pythagor, Plato…. ai dám phủ nhận định lý Pythagor …? ), tại sao không lập đền thờ ? . Trong khi đó Khổng Tử chỉ trên thông thiên văn ( mà chưa chắc, chỉ lý thuyết ? ) dưới ” mù tịt ” về địa lý nên bị 2 đứa trẻ con nó chê : ” thế thì cho ông là người ĐA TRI thế nào được ” ( chuyện mặt Trời xa gần trong Cổ Học Tinh Hoa ) . Như vậy có đáng cho ta tôn thờ hay không ? . Nếu Hán-Kiều có muốn thờ KT thì cứ cho phép họ lập đền thờ, chứ can chi Việt Nam phải thành lập Học viện Khổng Tử đầu tiên ở Việt Nam đặt tại Đại học Hà Nội. Làm như vậy có khác chi ” Trung học Albert Sarraut, Chasseloup Laubat ” khi thời Pháp thuộc, nay bị dẹp, thi KT mai sau cũng vậy bị phá bỏ có phải tội cho những người đã chết không ? Nghĩ lại đi !

  10. hoàng says:

    Đối với bọn csvn nói nhiều với chúng chỉ thêm vô ích,những lời nói dù là để xây-dựng đất nước,dù là để xây-dựng bọn cầm quyền được bền vửng hơn…thì những lời xây-dựng đó như nước đỗ đầu vịt mà thôi.Bọn csvn chúng có biết tôn trọng đến ai đâu.Chúng chỉ hành động theo ý thích của chúng,dù đó là điều sai-trái đối với tất cả mọi thành phần trong một xã-hội,chúng chỉ có một con đường để tiến bước là độc tài,đảng trị.Gần 40 năm đã qua từ khi nuốt trọn VN,bọn csvn,xem dân-tộc và đất nước như món đồ dùng để mua bán và trao-đổi.Cũng như chúng đã và đang nhìn đến kẻ trí thức,hoặc kẻ có nhiều kiến thức như là cục phân đó sao.?Cho nên chúng muốn ăn cục phân đó lúc nào thì chúng táp như con chó vậy.Dường như Thục Vy viết để tiêu khiển cho vui,cho hết ngày-tháng vậy.Thời gian dài đã trải dài trên quê-hương, chúng ta nhận ra có gì đã thay đổi,những gì đã mang lại phúc lợi cho toàn người dân…Điều nầy chắc chắn là không rồi…cs..chỉ có đạp đỗ,hoặc giải thể chúng bằng bạo lực thì mới giải quyết mọi vấn nạn trên quê-hương VN.Với csvn lời nói như gió thoảng mây trôi,như nước đỗ lá môn,Chỉ có bạo lực mới đẩy bọn csvn ra khỏi đất nước VN.

    • Yêu Cộng sản says:

      Nực cười, thật nực cười. “Lời xây dựng” hay là chống phá. =))

      • hoàng says:

        Đối với bọn csvn bán nước thì đập nó tan ra từng mảnh nhỏ…không thể nói hoặc hành động với tính cách xây-dựng…bọn csvn mà cười thì giống y như lủ đười-ươi trong rừng già Phi-châu vậy.Mổi khi chúng mầy cười là người dân khổ đau thêm,mổi lần chúng mầy vui thì người dân oàn-oại thêm tang thương…nhưng chúng mầy sẻ bị tiêu diệt trong thời gian sớm nhất.Hảy gắng làm đười-ươi mà cười để may kia khỏi hối hận là không được cười với lủ đười ươi csvn.

Phản hồi