|

“Terror in Little Saigon”: Giá trị cao đẹp của đệ tứ quyền

terror

Thư gởi Ông A.C. Thompson,

Cùng các vị đồng trách nhiệm bản phim phóng sự Terror-in-little-saigon (Khủng Bố ở Tiểu Sài
Gòn)

Thưa ông. Ba giờ sáng giờ Paris ngày 4 tháng 11 năm 2015, tôi ngồi chờ 60 phút phim của các ông hiện hình trên màn ảnh, tâm sự đầy vơi.

Tôi không thể đoán được là các ông sẽ làm và nói những gì về một đề tài lớn và phức tạp đến như vậy với chỉ trong 60 phút. Tiêu đề phim và những đoạn hình ảnh đã được chuyển đi từ Frontline đều đã dẫn người quan tâm hình dung đến hình ảnh một tổ chức được gọi là từng huy động cuộc kháng chiến giành lại nước Việt Nam Cộng Hòa từ tay thế lực cộng sản quốc tế, bị sờ gáy bời thế lực đệ tứ quyền. Một thứ quyền lực đăc biệt ở xứ sở Hoa Kỳ.

60 phút ngắn ngủi qua đi, tôi ngồi thừ người lặng lẽ, cảm thấy trống vắng hơn bao giờ hết. Máy điện thoại reo liên hồi kỳ trận, tôi không bắt. Tôi muốn thật sự được yên lặng để thẩm thấu nỗi nhục nhằn cay đắng của chúng tôi, của dân tỵ nạn chúng tôi, ba mươi năm trước đây dắt díu bồng bế nhau bơi qua biển rộng sóng dữ, 10 phần đi cầm chết đến 7, 8 phần…

Để hôm nay, hơn 30 năm sau, một nhà báo phóng sự điều tra trẻ người Mỹ da trắng, lặn lội khắp hang cùng ngõ hẻm, thành phố lớn thành phố nhỏ… để truy tìm manh mối, cố phanh phui ra ánh sáng những hoạt động tội phạm vốn là đăc biệt nhạy cảm trên xứ Mỹ: Ám sát bịt miệng những người làm báo!

Đau xót thay, đó lại là những nhà báo gốc Việt và bụi thời gian tưởng rằng đã làm cho nhòe nhoẹt đi những tội tình ấy!

Đau xót thay, một nhà báo thuộc thế hệ trẻ như ông phải lao vào những sinh hoạt nương bóng quá khứ của tập hợp những người mất nước của chúng tôi, để ông đi từ tâm trạng này sang tâm trạng khác với hỗn độn những biểu cảm phúc tạp mà ông thể hiện trên sắc mặt.

Chúng tôi là những người còn sống, nhưng gần như đã chết. Chúng tôi là những người mất quê hương, mất tổ quốc và đang từng ngày mất cả lịch sử của tổ tiên mình!

Chúng tôi đã già, đã quá yếu ớt. Những bộ quân phục với vòng giây chiến thắng sặc sỡ có lẽ đã làm ông buồn hơn là vui, muốn cười hơn là kính mến!

Tôi là một người chưa già để cảm giác được ngay trong lòng ông nghĩ gì khi có mặt trong những lễ hội cục bộ đó. Tôi buồn cho chính tôi , cho tập hợp chúng tôi…  vì biết rằng ông không thể nào quý trọng được những điều chúng tôi đang quý trọng, đặc biệt lại là trong môt mission phóng sự điều tra về những tội ác đã chìm rất sâu vào dòng thời gian, và những tội ác đó tự tại ngay trong đơì sống cộng đồng của chúng tôi. Trong đầu ông, đâu đó là một hình ảnh phảng phất sự hèn nhát vô trách nhiệm của cả tập thể chúng tôi, hoặc đắng cay hơn, là đồng lõa!

60 phút phim! Với tôi là biết bao dấu chấm lửng còn bỏ ngỏ! Không biết rằng các ông cố ý đặt những dấu chấm lửng ấy, hay là 60 phút như vậy đã là đủ đối với các ông? Và nếu là đã đủ theo quan điểm của các ông thì 60 phút phim vừa qua đúng là một sự phỉ nhổ đau lòng đối với tập thể những người đã vượt biển tìm tự do như chúng tôi! Kẻ thủ ác là chế độ độc tài man rợ cộng sản tại Việt Nam sẽ vui mừng hể hả biết bao nhiêu, khi bỗng dưng từ trời rơi xuống một món quà vô giá cho họ, đó là chính nghĩa của đoàn người Việt Nam vượt biển tìm tự do 30 năm trước đã đột nhiên bị tước sạch, khi cuốn phim đã có những dẫn dắt để người xem đồng hoá danh dự tập thể cộng đồng Việt Nam Tự Do lẫn với một bí số huyễn hoặc là K-9, được cho là một bộ phận chuyên ám sát của một tổ chức chính trị có tên là Măt Trận /The Front / tức Việt Tân ngày nay.

Ở một quốc gia Hợp Chủng như nước Mỹ, nơi tự do ngôn luận được bảo vệ như một thứ tôn giáo, một tập thể người Việt nam 30 năm trước đã sống sót từ biển cả, đem theo nguyên xi ký ức chiến tranh của một quốc gia đẫm máu oan cừu! Tập thể ấy có những ứng xử mà mãi mãi người Mỹ không bao giờ hiểu nổi, như cho đến tận hôm nay, chúng tôi vẫn còn đó những con người đau đáu ước mộng phục sinh lại nước Viêt Nam Cộng Hòa! Họ chấp nhận biết bao thiệt thòi của cuộc sống để lao theo với ước vọng đó, như cha ông họ khi xưa, hàng ngàn năm mất nước mà vẫn có ngày giành lại được nền tự chủ!

Đau lắm, khi những lời dẫn của ông về một hình ảnh gần như điên rồ của chúng tôi!

Nhưng chúng tôi, sau 40 năm mất nước và phải sống đời sống lưu vong trên những quốc gia nhân bản dân chủ văn minh, đã phải biết dành cho các ông sự tôn trọng, dù rằng chúng tôi biết các ông coi chúng tôi như những người khùng điên , thậm chí trong một chừng mực nào đó, khinh chúng tôi!

Có điều, xin ông và đồng nghiệp đừng đánh đồng cả tập thể những người Viêt Nam Tự Do chúng tôi, vào với tổ chức mà các ông đang chính danh nêu ra sự nghi ngờ (dẫn dắt gần như chắc chắn) rằng, họ đã thi hành những tội lỗi nhắm vào đồng nghiệp của các ông ba mươi năm trước.

Bản thân tôi, xin tri ân các ông, vì tưởng rằng những hành vi tội ác ấy đã chìm sâu vào một đáy hồ quên lãng, hôm nay đưôc mở ra bởi quyền lực đệ tứ quyền. Chúng tôi mong mỏi các ông sẽ đi đến thành công để chứng minh được giá trị Tự Do Ngôn Luận là giá trị bất khả xâm phạm trên đất Mỹ và sẽ dần lan ra tất cả địa cầu.

Tôi từng là đoàn viên của The Front từ những năm đầu tiên. Từng hoat động toàn thời gian. Từng tình nguyện xâm nhập Việt Nam và từng có bạn hữu tù đày, tử trận và… tử hình tại Ubon/Đông Nam Á.

Đã 20 năm trôi qua, chúng tôi đã bất lực trước sự lường gạt và tàn ác của tổ chức mà mình đã hiến dâng tuổi thanh xuân! Giờ này, bản thân tôi chỉ còn mơ ước một ngày tìm thấy được hài cốt anh em mình để đưa họ về với gia đình con cái của họ. Có lẽ chúng tôi đã quá hèn, nên chỉ còn mang được những ước mơ đơn điệu ấy.

Nhưng dẫu có phải chết, chúng tôi vẫn phải làm.

Một lần nữa, xin cảm ơn các ông bà, vì giá trị cao đẹp của đệ tứ quyền, đã phải lao nhọc vì cộng đồng chúng tôi.

Phạm văn Thành

8 quai de la Marne
77450 Conde Saint Libiaire .
France

—————————————————————

Theo Facebook của Phạm Văn Thành – Tít của bài do Đàn Chim Việt đặt

Tags:

22 Phản hồi cho ““Terror in Little Saigon”: Giá trị cao đẹp của đệ tứ quyền”

  1. Trần Vũ says:

    ông Phạm Văn Thành rên rỉ ỉ ôi thế nầy có kiếm thêm được tấm cheque 130 ngàn đô la để làm them một cái Thiên An Môn nữa khộng ??? ông tuyên bố là đã thống hợp 36 tổ chức từ vái chục năm trước rồi nó im lìm chìm lỉm đâu mất: rỏ ràng ông lừa dối thiên hạ trắng trợn mà còn ngo ngoe nh­ ruồi nhặn làm chi cho thêm nhục. ông muốn làm ngôi sao nhưng tâm tư gian dối và ác độc qua 2 sự kiện rõ rệt nói trên, thì ai mà tin ông nữa đây ?

  2. âudươngphong says:

    Đây không phải là vụ mớiNó chĩ rầm rộ khi người CSVN “phản tĩnh” Ba Lan qua Mỹ ,và KHUI RA trên RFA,viết bài “đấu tố” mĩa mai người QG ,Đê đóc HCM và MT. mạt sát ,mĩa mia .làm LỢI cho CSVN và BỊ 2 cơ quan này đuổi việc ,Sống gió nổi lên binh chống vô hồi .QG CS DLV ,cò mồi ,bọn tự mản ,coi ta như Khổng minh ,nguyẽn trãi ,la sơn phu tử mà không được MT trọng dụng để mắt tới hùa vớii anh vc “phản” này,bênh vực anh ta ,chưi bới VT ,dạy khôn dạy dại VT….cứ coi như mình là “cha,là thầy” người ta…Đó lá nhũng AI thì đọc giã ĐCV đều nhìn ra biết rỏ :”Càng viết càng tồi,càng vết càng nỗi mận hườm hườm đo đỏ ròi đỏ ,đỏ mận …” và cuối cùng thì “a ! thì ra là ‘con hùm xám” Bắc Cộng ” đệ đệ…!Còn 01 số khác thì khong biết ,chĩ nghe ,chĩ đọc (như thằng Mỹ làm phim),chĩ biết ,suy luận ,thêm bớt rồi cũng như ld đ,cũng chĩ nhe ,đọc,,,và thế là hơn cã FBI Mỹ.(VNTNCS có cái gì (nhân sự ,quân sự ,cảnh sự ,Ta ,chinh phủ đâu mà điều tra? Đã không có PT trong tay ,không có nhân lực ,không có ngân khản ,không có quyên lực thì điều tra cái gì?… Vạy chĩ “đỏ tôi hùa theo VC cho thỏa lòng thù hận mà thôi ! Tại ao không nghĩ là VC giết đẻ giá họa cho VT?
    Tại sao không ? VC có thể giết NNHuy đẻ đổ lổi cho QG .Lúc đó ,ai sống vào thời đó đều nghe rĩ tai là TT/TTKh giết vì NNH sáng giá sẻ thay TTK làm thủ tướng VNCH?Ai giết TT /TTM / Lúc dó ai cũng đỏ lổi cho chính phủ vnch,nhưng nay thì bạch hóa : CS làm !Cũng vậy ,vụ VT ,CS làm và dỏ cho VT tội “khũng bố” “thuyết phục ” nhất vì các ký giã này đã kich bác ,lơi dụng đệ tứ quyền để bôi đen một đãng phái chống cộng ? (Chúng không phải là cs hay bọn “thành phần thứ 3 ” của SG những năm trước 30/4/75 đó sao ?).
    Chung ta là người VN.Chúng ta lo cho người VN. Dù trên đất nước người thì việc lập hội lập đãng két hợ vói nhau đẻ g/p vn khỏi ách đọc tài “chuyên chính vô sản của cs vn vẫn là chính. Đó mói là chính,chớ không phải lito SG hay … Chĩ càn giữ vững lác ờ QG bay trên TTC trong ngày Tét và chào cờ ,vinh danh cờ QG như vậy là đũ, Chú tâm vào trong nước, hơn thua vói VC ở tạ Mỹ và vói trong nước mói là điểm chính. Có người nói vì quá manh động vói danh xưng chông cộng nên nay ,theo thời gian và xu thế, VC tràn làn ở Mỹ ,vô hiệu hóa những hoạt động chống cộng…
    VC ngày nay cũng bỏ tiền ra đẻ dđ bẹp ý chi chống cộng qua các đãng phái ,nhất là đãng VT.Chúng muốn dẹp và nhờ bàn ta của Mỹ dẹp như vụ W APao của Lào . Nếu W. không chết ,có thể ngồi tù 99 năm . Ngày nay không biếtt có tên Hmong nào thắc mắc vè tiền bạc đóng góp cho “cha già” của ho…và nay thì mất trắng ? Hay họ là dân “mọi rợ” ,thiếu văn minh hơn ta ,không biết đên “đẹ tứ quyền” như người TNCS ,đĩnh cao trí tuệ loai ngườii (cùng tổ sinh ra ,không lẻ miền Bắc là :đinh cao” mà TA không là “đĩnh cao ? “Đĩnh cao” muôn trượng chớ lỵ !
    Còn Mỹ là cường quố hs giói ,không cần phải một Trần Cư đồng ý ,vì nó vốn dĩ như vậy rồi.
    Khi có vụ vi phạm pháp luật thì Mỹ vẫn điều ta .Luật pháp là luật pháp.,dù là đói vói vị TT quyền lực cao nhất nước.Vậy 30 năm trước FBI điều ta vụ án mạng ký giã quận cam (không như phim ,thằng Mỹ gộp tất cã đều xãy ra ở litoo Sg .đỏ hét ooit cho VT.mà vẫn là những chứng có thu thập của FBI và TA tuyên bố KHÔNG ĐỦ BẰNG CHỨNG BUỘC TỘI. 30 năm troi qua là bát đâu lại cuộc điều ta khi hồ so dã dóng và nay vẫn không mở vì lý dó CHỨNG CỚ FBI ĐÃ CÓ.ĐÃ KÊT LUÂN. Không có chưng có mới ,một chứng cớ rỏ ràng (hard proof)
    Như vậy người QGTN như ĐVA lại lên tiếng cáo buộc ? Còn LMC .TĐL và một bọn tú cho là QG khác? Tụi cs dư luận viên tất cả bọn kẻ thù QG đếu “hồ hởi phấn khởi” sao người QG cũng vậy? Các Anh cũng chĩ đi lại chưng đó câu chừng đó chữ ,chừng đó lập luận và cũng từng đoa khoe mình,chưng minh bãn thân ,tự cao tự đại chớ cũng CHẲNG CÓ CHƯNG CỚ NÀO THUYẾT PHUC ,,,đẻ gởi cho tên ký giã Mỹ ,Hắn đang kêu thu thập chưng cơ vói bọn cs Ha nội đó (đọc vnnb thấy bàn tay đỏ máu của VC đang “kéo” ra tới Mỹ đó!).
    Kẻ nào có tôi sẻ đền tội . VT không có tội vidf không dủ bằng chứng ,vậy chĩ có VC thôi. Nhưng VC là AI? Cũng là kẻ đọi lốt QG dấu tên (chưng theo cs ,giã dạng nghười QG rất hay (giã dạng thầy chùa,giã dạng sinh viên học sin ,giã dang trí thức ,chính trị gia đói lập.đãng phái QG ,giã dạng dân tộc giã dạng tự do nhân chủ nhân quyền ,binh đẳng bsc ái từ bi…như trước 75 mãi đến sau 30/4/75 mới bạch hóa, Nhưng có 01 số vẫn chưa ra mặt năm 75 nay biết đâu VC đang xữ dụng ?)
    Truyền thông Hoa Kỳ thì vì đệ tứ quyền đã ,tong thời chiến tranh VN ,ai cũng biết chsng đứng về phe mô rồi !Đòi hỏi Truyền thông Hoa Kỳ”CẦN ÐÓNG GÓP MỘT TAY VÀ RẤT THẬN TRỌNG …” thì cũng đáng nực cười <Nhất là đóng góp curaTT Hoa kỳ trong phim này,vượt qua cả FBI và KHÔNG CÓ GÌ MỚI.
    Chĩ làm xáo trộn CĐ ,gây chia rẻ và cố ý cho VNCH là "khũng bố" như vậy là một mũi tên bắn hai chim .không những MT mà còn cả CĐ TN . Vậy HẮN làm LƠI CHO AI ? VÀ MỤC ĐICH GI?….Hãy thận trọng vì có thể đây là cái bẫy đẻ DẸP TNCSVNMN….theo ý của Bắc Kộng.
    (adp)

  3. Ngô Ngọc Hạ says:

    Rất cảm thông và xin cảm ơn những lời nói thẳng từ đáy lòng của Ông Phạm Văn Thành. Theo bài viết, ông từng là một thành viên của Mặt Trận, từng bị tổ chức này lừa gạt lòng yêu nước, để phải ngồi tù.
    Dù “Terror in Little Saigon” đã làm đau lòng cả một cộng đồng người Việt tỵ nạn CS, nhưng quả thật Mặt Trận hay Việt Tân cũng là một vết nhơ của cộng đồng, của công cuộc đấu tranh chung. Chúng ta phải gánh chịu cái vạ lây này cũng là lẽ tất nhiên thôi. Mong ông và mọi người hãy quên nỗi đau và dồn mọi nghị lực tiếp tục góp phần đấu tranh, hổ trợ làn sóng dân chủ trong nước để sớm khai tử đám tà quyền và chế độ độc tài đảng trị trong nước.

  4. Đả Cẩu says:

    Bonjour Monsieur Thành,
    Cụ vẫn khỏe và bình thường đấy chứ? Thấy cụ chổng mông thổi ống đu đủ vào cửa sau nhà họ A C Thompson mà thương ! Chỉ sợ cụ đứt hơi nhưng Thompson thì vừa nhột, vừa sướng tê người, đỏ cả mặt. Nói thật đi, cụ hả dạ vì trả được mối hận ôm ấp trong lòng 20 năm nay với MT hay sướng vì cái giá trị cao đẹp của đệ tứ quyền?
    Monsieur tèo (phản hồi thứ nhất) nhận ra đúng người đấy. Chính cụ ta cùng với HDH đã đến San Jose làm chuyện đó mấy năm trước rồi lặng êm nay chui ra đấy.
    dc

  5. nguyen thanh says:

    @ Chỉ 1 đoạn SƠ ĐẲNG dưới đây, thì thấy ngay ĐẢNG VẸM đã mướn tên
    ký giả bẩn thỉu AC Thompson và Đài PBS(Nên nhớ PBS đã từng trình chiếu cuốn phim “Việt Nam thiên lịch sử truyền hình” (Vietnam: A Television History) bóp méo cuộc chiến VN. ), nhằm ĐÁNH PHÁ VIỆT TÂN
    và PHÂN HÓA CỘNG ĐỒNG HẢI NGOẠI …:

    TRÍCH:
    ” Đã thế, lại còn để lộ một sơ hở sơ đẳng khác là: Khúc phim này lên sóng lúc 10:00 ngày 04/11/2015 (giờ VN), mà báo Thanh Niên trong nước có ngay một bài tường thuật với nhiều điểm phiên dịch sai lạc nguyên ngữ (có dụng ý sẵn), ngay từ lúc 06:00 ngày 04/11/2015 (tất nhiên là giờ VN). Tức là đi trước sóng những 4 giờ đồng hồ. Như thử ban biên tập báo này được phép viết sẵn theo lệnh của giới đặt hàng.”

  6. Người qua đường says:

    Nói đến việc vì là Mỹ nó nói, hay đệ tứ quyền …vv… thì đây, cũng 1 người Mỹ, có tên tuổi đàng hoàng, mời quí vị vào đây đọc những gì mà ông Mỹ Rushford này tìm ra :

    The Rushford Report
    http://rushfordreport.com/?page_id=6
    How Hanoi Buys Influence in Washington, D.C.
    Nhà báo Greg Rushford từng viết cho các tạp chí The Wall Street Journal và The Diplomat. Ông đã từng có bài nhận định về quan hệ Việt Mỹ trong chuyến thăm Hoa Kỳ của Chủ tịch Trương Tấn Sang.
    Sau đây là bài lược dịch bài báo kể trên của BBC :
    Hà Nội “mua ảnh hưởng” ở Washington như thế nào

    BBC lược dịch ngày 5-7-2015

    Nhà báo Greg Rushford người Mỹ chuyên viết phóng sự điều tra về chính trị trong mậu dịch quốc tế vào hôm 04/08 có bài đăng trên trang rushfordreport.com của ông có tựa ’How Hanoi Buys Influence in Washington, D.C.’ (Hà Nội mua ảnh hưởng ở Washington như thế nào).

    Bài viết mô tả điều được cho là việc Đảng Cộng sản Việt Nam đã “âm thầm mua ảnh hưởng” nhằm thúc đẩy nghị trình ngoại giao của Hà Nội ở Washington và “chiến dịch vận động tinh vi” này dường như đã và đang có kết quả.

    BBC điểm lại nội dung chính của bài cùng quí vị.

    Bài viết mở đầu bằng việc đề cập tới chuyến công du tới Việt Nam trong tuần này của Ngoại trưởng Hoa Kỳ John Kerry với nghị trình chính được dự kiến là tăng cường quan hệ kinh tế và an ninh quốc phòng.
    Chuyến đi diễn ra sau gần đúng một tháng kể từ khi Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng gặp Tổng thống Obama hồi tháng Bảy. Đã có biểu tình trước Tòa Bạch Ốc khi Tổng thống Obama tiếp Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.
    Nhà báo Rushford mô tả về điều mà ông gọi là “chuyện thường gặp” trong chủ đề nhân quyền vốn là cái gai lớn trong quan hệ Mỹ Việt.

    Tác giả nói ông hy vọng là vào tuần này Bộ Công an Việt Nam sẽ hành xử tốt hơn hồi tháng Năm khi khi cố vấn hàng đầu về nhân quyền của ông Ngoại Trưởng Kerry là ông Tom Malinowski thăm Hà Nội.

    Chỉ sau hai ngày ông Malinowski có các buổi làm việc “hữu ích” với giới chức ở Hà Nội thì blogger Anh Chí (Nguyễn Chí Tuyến), một nhà bất đồng chính kiến, đã bị người ta đánh đổ máu.

    Sau cuộc gặp với ông Obama ở Washington, ông Nguyễn Phú Trọng có bài diễn văn tại một viện nghiên cứu có ảnh hưởng là Trung tâm Nghiên cứu Quốc tế và Chiến lược (CSIS) nơi ông Trọng nói “Tôi khẳng định Việt Nam hết sức coi trọng vấn đề quyền con người.”

    “Bảo vệ và tăng cường quyền con người là mục tiêu chính của chính phủ Việt Nam,” ông Trọng nói tại CSIS.
    “Sự cố xấu xí”

    Thế nhưng chỉ ngay trước khi ông Trọng đọc diễn văn thì đã có một sự việc mà tác giả mô tả là “xấu xí” xảy ra.
    Sự cố này cho thấy những gì thực sự diễn ra khi giới chức Hoa Kỳ và Việt Nam khen Việt Nam có “tiến bộ nhân quyền rõ rệt”.

    “Hơn nữa, sự việc đáng hổ thẹn tại CSIS cho ta thấy một chỉ dấu về việc Đảng Cộng sản đã âm thầm mua ảnh hưởng nhằm thúc đẩy nghị trình ngoại giao ở Washington thế nào.

    “Đây là chiến dịch vận động tinh vi dường như có kết quả”, theo tác giả. “Hà Nội dường như biết được rằng ở Washington, có tiền là được việc (money talks).

    Sự cố mà tác giả mô tả là giới an ninh Việt Nam tác nghiệp ngay trên đất Mỹ xảy ra khi một công dân Mỹ tới nghe ông Trọng nói tại CSIS đã bị ép đưa ra ngoài tòa nhà mặc dù có tên trong danh sách khách mời tham dự.
    Bác sĩ Nguyễn Thể Bình đã từng tham dự nhiều sự kiện tại CSIS đã bị một thành viên cao cấp của CSIS là ông Murray Hiebert, cùng với một nhân viên an ninh của viện nghiên cứu này, yêu cầu rời tòa nhà vì cho rằng bà thuộc diện không được tiếp đón (Persona Non Grata).

    “Ông Hiebert nói với bà Bình rằng ông đã cố gắng giải thích với giới an ninh Việt Nam thì vẫn chẳng có ích gì. Ông Hiebert đã xin lỗi bà Bình và thừa nhận rằng việc CSIS chịu áp lực khiến phải hành động như vậy là sai.”
    Theo tác giả, ông Hiebert, người có thâm niên trong nghề báo và từng làm cho tờ Far Eastern Economic Review và The Wall Street Journal, đã từng lên tiếng về những vi phạm nhân quyền ở Thái Lan và Malaysia khi làm việc tại CSIS.

    Tại viện nghiên cứu này ông phụ trách nhiều blog viết chỉ trích thực trạng nhân quyền tại Việt Nam mà tác giả là các nhà quan sát có tên tuổi.

    “Tuy nhiên ông Hiebert dường như đã và đang cẩn trọng không để làm quá mất lòng nhà chức trách tại Hà Nội.
    “Ông là đồng tác giả của một nghiên cứu năm 2014 đề cập tới các vấn đề nhân quyền tại Việt Nam một cách hơi nương tay, trong khi hoàn toàn không được thẳng thắn về việc chính phủ Việt Nam trả tiền cho điều này,” tác giả Rushford nhận định.

    Ông Rushford cho biết ông đã liên lạc với viện CSIS để cho họ có cơ hội giải thích sự việc xảy ra với bà Bình.
    “Ông Hiebert từ chối cuộc phỏng vấn mặc dù đồng ý nhận câu hỏi qua email. Tuy nhiên người phụ trách truyền thông của CSIS đã gửi cho tôi email nói rằng ông ta đã khuyên ông Hiebert cắt đứt liên lạc.

    “Câu trả lời của ông Hiebert qua email không chối bỏ những gì xảy ra với bà Bình nhưng đã giảm thiểu sự việc mặc dù nói rằng bà Bình đáng ra phải được phép dự sự kiện này”.

    Kẻ thù của Nhà nước

    Theo tác giả, ngoài thành công về mặt chuyên môn tại một Trung tâm Y khoa Quân đội có tiếng tại Hoa Kỳ, bà Bình bị giới an ninh Việt Nam để mắt tới vì các hoạt động riêng khác.

    Bà Bình, theo tác giả, làm việc về các chủ đề nhân quyền tại châu Á với một số tổ chức có tiếng như Human Rights Watch và Amnesty International.

    “Bà ra làm chứng trước Ủy ban Tự do Tôn giáo Quốc tế của Hoa Kỳ và tham gia nhiều buổi điều trần khác.
    “Và vào ngày 1 tháng Bảy, bà Bình cùng với các nhà hoạt động cho dân chủ và nhân quyền Việt nam được mời vào Tòa Bạch Ốc nơi bà đưa ra các khuyến nghị cho Hội đồng An ninh Quốc gia (NSC) về cách ông Obama sẽ bàn thảo chủ đề nhân quyền với Tổng Bí thư Trọng như thế nào vào ngày 07/07 tại Phòng Bầu dục.
    “Cũng có thể là trong khi hai nhà lãnh đạo đang họp ở Tòa Bạch Ốc thì bà Bình có lẽ đã bị giới chức Việt Nam tại Đại lộ Pennsylvania và Công viên Lafayette chụp hình khi bà cùng hàng trăm người Mỹ gốc Việt biểu tình ôn hòa phản đối việc Việt Nam thiếu dân chủ.”

    Tác giả cho biết ông đã gửi thư tới Đại sứ Việt Nam tại Hoa Kỳ, ông Phạm Quang Vinh, để tìm kiếm một lời xin lỗi về sự việc bà Bình bị đuổi khỏi CSIS nhưng Đại sứ Vinh đã không trả lời.

    ’Không có tù nhân chính trị’

    Vào ngày 24/03/2015, Đại sứ Vinh tham gia với tư cách khách mời bàn tròn thảo luận tại CSIS do ông Hiebert chủ tọa. Ông Vinh tỏ ra bất bình khi bị cựu tù nhân lương tâm Cù Huy Hà Vũ hỏi rằng bao giờ Việt Nam ngưng bỏ tù những công dân mà tội của họ chỉ là chỉ trích Đảng Cộng sản.

    Ông Vinh khó chịu và phản hồi rằng Việt Nam không có tù nhân chính trị và đã tránh nhìn vào mắt ông Vũ.
    “Khẳng định rằng Việt Nam không có tù nhân chính trị giống như nói rằng ở Pháp không có pho-mát,” tác giả Rushford so sánh.

    “Trong khi không nằm trong danh sách khách mời tham dự buổi nói chuyện của Tổng Bí thư Trọng tại CSIS, ông Vũ đã được mời tới Tòa Bạch Ốc vào ngày 01/07 nơi ông cùng bà Bình và những nhà tranh đấu cho dân chủ tại Việt Nam được Ủy Ban An Ninh Quốc Gia mời tới tham vấn trước cuộc viếng thăm của ông Trọng tại Thủ đô WDC.

    “Hãy tưởng tượng xem giới chức tình báo Việt Nam nghĩ gì trong đầu khi họ đọc thấy tin đưa về cuộc gặp ở Tòa Bạch Ốc vào hôm đó”, ông Rushford viết.

    Trong số người được mời có hai nhà lãnh đạo trẻ của đảng Việt Tân, đó là cô Angelina Huỳnh và anh Hoàng Tứ Duy. Việt Tân, tên tắt có nghĩa là đảng Canh Tân, đã khiến Hà Nội đặc biệt sợ hãi vì tài khéo léo vận dụng trang mạng xã hội của họ để liên lạc với người dân trong nước. Tổ chức này cũng được biết đến nhờ phương thức đấu tranh ôn hòa cho nền dân chủ tại Việt Nam. Đảng Cộng sản đã coi Việt Tân là một tổ chức “khủng bố”. Nhà nước Việt Nam thú nhận đã bỏ tù các nhà dân báo và bloggers về “tội” liên can tới tổ chức này.
    Trong khi chính phủ Hoa Kỳ tôn trọng Việt Tân là một tổ chức chính đáng và hợp pháp, thì ông Hiebert lại tránh né vấn đề này. Khi bị hỏi liên tục là ông ta có đồng ý với Hà Nội Việt Tân là một nhóm khủng bố, thì Hiebert đã không trả lời. Đó cũng là lúc mà phát ngôn nhân Andrew Schwartz của CSIS ngắt cuộc đối thoại, viện cớ là “Hiebert đã trả lời tất cả các câu hỏi”.

    “Vì sao một nhà nghiên cứu chính trị của CSIS có uy tín lại tránh các câu hỏi trực tiếp liên quan tới thực trạng nhân quyền Việt Nam? Tác giả Rushford đặt câu hỏi trước khi tự trả lời rằng “sự nghi ngờ phát sinh là có cái gì đó liên quan tới tiền bạc.”

    “Hà Nội đã và đang chi khoảng 30.000 USD mỗi tháng cho Podesta Group, một công ty chuyên vận động hành lang có quyền lực và có quan hệ với các chính khách Mỹ có tầm ảnh hưởng lớn.

    Trang web của Podesta Group quảng cáo về khả năng của hãng giúp các khách hàng thuộc diện gây tranh cãi cải thiện uy tín.

    “Chúng tôi mướn người từ các viện nghiên cứu thuộc phe tả cũng như hữu.
    “David Adams, người đã và đang làm việc về mảng Việt Nam cho Podesta Group, từng là người phụ trách chính về các chủ đề lập pháp của bà Hillary Clinton khi bà ngồi ghế ngoại trưởng.

    “Đại sứ Mỹ David Shear lúc đó còn ở Hà Nội. Ông Shear nay là một thứ trưởng quốc phòng và là một trong những nhân vật giúp định hình các chính sách quân sự của Hoa Kỳ ở châu Á, bao gồm cả việc phản hồi ra sao với việc Việt Nam đề nghị Hoa Kỳ bán vũ khí sát thương để Hà Nội muốn răn đe sự hăm dọa của Trung Quốc ở Biển Đông.

    “Ông Shear, khi còn là đại sứ Hoa Kỳ, thường xuyên nói với cộng động Mỹ gốc Việt rằng trước khi Việt Nam được phép gia nhập TPP thì Hà Nội phải có tiến bộ rõ rệt về nhân quyền. Ông chưa bao giờ giải thích cụ thể khái niệm này (tức tiến bộ rõ rệt, hay demonstratable progress, có nghĩa là gì.

    Cả Podesta Group và Đại sứ Vinh, theo tác giả, đều từ chối bình luận về việc Việt Nam đang đẩy mạnh nghị trình ngoại giao.

    “Nhưng chẳng cần tìm hiểu nhiều cũng thấy rõ là có ba ưu tiên: Hà Nội muốn Hoa Kỳ bỏ cấm bán vũ khí. Việt Nam, muốn thuyết phục Tổng thống Obama và Quốc hội Hoa Kỳ rằng Hà Nội đã có dủ tiến bộ rõ rệt về nhân quyền để tham gia TPP, và họ đang vận động cho ông Obama tới thăm Việt Nam, hy vọng là cuối năm 2015.
    “Có tiền là được việc”

    Ông Rushford nói Chính phủ và Quốc Hội Hoa Kỳ đang ngả theo hướng cho phép Việt Nam mua vũ khí sát thương.

    Trang web của CSIS liệt kê các nhà tài trợ theo hạng mục chung. Họ tiết lộ rằng chính phủ Việt Nam trả cho CSIS trong khoảng từ 50.000 USD tới 500.000 USD trong năm 2014. Nhưng trang này không cho biết khoản tiền đó để dùng làm gì.

    Ông Hiebert là đồng tác giả một nghiên cứu năm 2014 của CSIS có tựa “Một Kỷ nguyên Mới trong quan hệ Mỹ-Việt”. Vậy ai có thể đã trả tiền để làm nghiên cứu này?

    Người đọc nghiên cứu không thể biết được điều đó ở mục lời cảm ơn với nội dung: “Chúng tôi ghi nhận sự hỗ trợ hào phóng và chu đáo và những góp ý của Đại Sứ quán Việt Nam tại Washington, D.C., Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội, và Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Thành phố Hồ Chí Minh.” Nhưng cụ thể là ai đã trả tiền?

    “Ông Hiebert — sau khi tôi hỏi tới hai lần — đã thú nhận rằng chính phủ Việt Nam trả tiền cho nghiên cứu này. Ông nói rằng không có việc chính phủ Hoa Kỳ cấp vốn cho nghiên cứu đó,” tác giả viết. (rõ ràng đây là một trường hợp “tương phản quyền lợi” – conflict of interest, vừa phi pháp vừa phi đạo đức).

    Theo nhà báo Rushford, trong nghiên cứu “Một Kỷ nguyên Mới trong quan hệ Mỹ – Việt”, ông Hiebert đã chỉ trích các nhà đấu tranh dân chủ nhân quyền trong quốc hội Mỹ là nhóm người lúc nào cũng chỉ trích và chẳng hiệu quả.

    “Ông Hiebert cũng đã chỉ trích nhiều người Mỹ gốc Việt cổ súy cho dân chủ không hiểu được tình hình thực tế của Việt Nam ngày nay.”

    Thế nhưng khi nói tới thực trạng nhân quyền của Việt Nam thì ông Hiebert dường như lại thủ thế.

    “Nghiên cứu không đề cập tới việc Hà Nội không tuân thủ Công ước Quốc tề về Quyền Dân sự và Chính trị mà Việt Nam tham gia. Không đề cập tới các điều luật trong bộ luật hình sự của Việt Nam hình sự hóa tự do ngôn luận, tự do hội họp và chỉ trích Đảng Cộng sản.

    “Thay vì đề nghị rằng Việt Nam có thể giúp cải thiện uy tín bằng việc hiện đại hóa bộ luật hình sự yếu kém, ông Hiebert chỉ đơn thuần khuyến nghị chính phủ Hoa Kỳ và Bộ Công an Việt Nam nên họp bàn thêm.

    “Ông Hiebert kịch liệt bác bỏ rằng ông nhẹ lời bởi ai đã trả tiền cho nghiên cứu này,” nhà báo Rushford viết.
    Theo nhà báo Rushford, “Nghị trình vận động hậu trường của Hà Nội đang có kết quả. Chính phủ và Quốc Hội Hoa Kỳ đang ngả theo hướng cho phép Việt Nam mua vũ khí sát thương.

    Có ít sự bàn thảo về “tiến bộ rõ rệt” về nhân quyền bao gồm tự do ngôn luận, tự do hội họp và tự do tôn giáo trong các vòng đàm phán TPP, và Tổng thống Obama nói ông muốn nhận lời mời tới thăm Hà Nội mặc dù chưa lên lịch thăm khi nào.

    “Ông Hiebert nói trong email trao đổi với tôi rằng ông đã khuyến nghị rằng khi nào ông Obama bay sang Việt Nam, ông sẽ nói mạnh hơn về nhân quyền.

    “Một người hoài nghi có thể quan sát những gì mà Trợ lý Ngoại trưởng Tom Malinowski, Ngoại trưởng John Kerry, và rất nhiều các quan chức khác của Mỹ đã từng làm – quá nhiều lần, trong quá nhiều năm, mà chẳng thay đổi được bao nhiêu”, tác giả kết luận.

  7. Thủy Trần says:

    Anh Phạm Văn Thành từng là nạn nhân của K-9 khi dám đứng ra tố cáo trước công luận về những tội ác của Việt Tân
    Việt Tân đã gây ra quá nhiều tội ác thì giờ phải nhận hậu quả. Đó là quy luật của Tạo Hóa.
    Những ai mê muội theo theo VT hãy thức tỉnh trước khi đến hậu quả đau đớn cuối cùng
    Nhiều người theo VT đã nhận ra bộ mặt thật của tổ chức chính trị gian xảo này nên đã sớm từ bỏ nó. Thế là bao nhiêu khủng bố của Việt Tân đổ dôn lên họ
    Phải đên lúc đưa các tội ác của Việt Tân ra trước công luận
    Không thể để cho những cái ác, gian xảo , lừa bịp của VT tồn tại trong bóng tối mãi
    Cảm ơn các nhà báo Mỹ, cám ơn Phạm Văn Thành đã nói thay cho bao cái chết oan ức do VT gây ra
    Chỉ có người từng ở trong VT mới thấm những ài viết như thế này. cay đăng lăm quý vị ạ

    Thủy Trần

  8. Hà Thanh says:

    Tôi chỉ là một người bình thường, không ghét Quốc Gia, cũng không thờ ma CS, lại đang sống tại bắc VN. Tôi xem phim và đọc những gì ông Phạm Văn Thành viết, tôi cảm giác ông Phạm Văn Thành là tay sai của CSVN, ăn tiền của CSVN ngồi chầu chờ bộ phim ra mắt để viết bài sớm nhất nhằm dẫn dắt dư luận căm thù Việt Tân, Đảng của người VNCH có tiềm lực mà bọn CS ̣đang sợ nhất và đang dồn tất cả mũi nhọn tuyên truyền nhằm vu khống, triệt hạ, chống phá. Ông có vẻ rất đắc ý khi bộ phim này ra đời và trong đó gọi tổ chức K 9 thuộc “Mặt trận” mà ông gọi thẳng là của Việt Tân.
    Tác giả viết bài này ra vẻ chua xót cho Cộng đồng người Việt tỵ nạn tại Mỹ, nhưng thực ra sỉ nhục, bôi xấu họ. Cho rằng họ, những người trong cộng đồng tỵ nạn cờ vàng đang sống tại Mỹ “là những người còn sống, nhưng gần như đã chết. Chúng tôi là những người mất quê hương, mất tổ quốc và đang từng ngày mất cả lịch sử của tổ tiên mình!”. Bêu riếu họ vẫn khoác trên người những bộ quân phục của quá khứ đầy kiêu hãnh là…làm trò cười, và bị người Mỹ khinh bỉ, coi thường, như trong câu: “dù rằng chúng tôi biết các ông coi chúng tôi như những người khùng điên , thậm chí trong một chừng mực nào đó, khinh chúng tôi !”…đúng y sì luận điệu của CSVN vẫn tuyên truyền nhồi sọ cho đám trẻ DLV lâu nay. Có đúng vậy không, trong khi bao nhiêu người đã thành đạt tại Mỹ và đã được cử giữ các chức vụ rong chính quyền Mỹ?
    Rồi đng ta khẳng định rằng, mọi hy vọng Phục Quốc của “Người Việt cờ vàng” chỉ là vô vọng, nên ông ta chỉ mong tìm lại hài cốt anh em …..
    Trên thực tế, có 2 vụ ám sát được đưa ra tố cáo trong phim, thì một vụ giết ông Dương Trọng Lâm xảy ra trước khi Mặt trận được thành lập và “một tổ chức có tên là Việt Nam Diệt Cộng Hưng Quốc Đảng (A.C. Thompson tìm thấy trong hồ sơ FBI với ký hiệu VOECRN) gửi thư từ Las Vegas đến văn phòng hãng thông tấn AP ở New York cho biết nhóm đã thực hiện vụ giết Dương Trọng Lâm ngày 21/7/1981″ – nguồn từ BBC. Còn một vụ ám sát nhà báo Nguyển Đạm Phong mà ông Johny Nguyể̃n bị nghi ngờ điều tra và truy tố, và không bị kết án, vì không đủ bằng cớ, thì ông ta lại không nhận là người của K 9 thuộc “Mặt trận”.Và “Cho đến nay chưa có bằng chứng cụ thể để truy tố một nghi can nào trong các vụ giết những nhà báo gốc Việt.”
    Vậy mà trong bài viết này, ông Thành làm như là tất cả đã được đưa ra rõ ràng về mọi tội lỗi do Việt Tân gây ra. Và còn ám chỉ chính quyền Mỹ trước đây đã “che dấu” tội lỗi cho VT.
    Sau khi đọc bài này và bài từ BBC, tôi dám khẳng định, ông Thành đã bị CS mua làm bồi bút rồi.
    Ông giả danh tung hô “giá trị cao đẹp của Đệ tứ quyền”, nhưng thực chất mượn nó để thỏa mãn lòng căm thù ẩn dấu của chính mình. Hãy viết bài cho trung thực, đừng vội vu khống, sỉ nhục bất cứ ai chứ chưa nói cả một cộng đồng người Mỹ gốc Việt tỵ nạn, thì mới lọt tai nhân loại. Còn vì tiền mà bán rẻ lương tâm như ông, thì người đọc như tôi chỉ thấy KHINH ông mà thôi.
    Tôi thì lại nghĩ, bộ phim đưa ra lúc này cũng là lời cảnh tỉnh cho các nhà báo bất đồng chính kiến với CSVN đang được định cư ở Mỹ, hãy coi chừng những tổ chức “Biệt động HCM” đang học bọn mật vụ TQ lùng tìm và ám sát những nhà bất đồng chính kiến tại Mỹ trong thời gian vừa qua.

  9. tèo says:

    Giá trị của Đệ tứ Quyên” cao đẹp ,nhưng các quyền khác của con người cũng cao đẹp vậy.,đâu chĩ có đệ tứ quyền. Cao đẹp nếu quyên đó được thực thi đứng đắn,đúng luật pháp và trách nhiệm .Cao đẹp không thể là vu không hay vì mục đích khác,hay vì tiền ,vì chính trị ,vì danh vọng mà bỏ qua lương tâm ,dối trá .vu cáo ,bịa chuyên ,thách thức ,tố cáo không bằng chứng xác đáng đẻ làm cho người ta thân bại danh liệt ,đẻ cho người ta bị hàm oan ,bị tiêu diệt ,bị xấu đi đẻ đạt mục đích của mình Ở đây là VC và một số bị VC cãi tạo !
    Kẻ góp ý đã nhìn ra được ,ngoài kẻ thù VC còn có kẻ ganh ghét đó kỵ ,kiêu căng hợm hĩnh đang vổ tay cười rộ ,cười lớn sau phim của ký giã Mỹ… Nói theo VC là không những VC hồ hởi , phấn khởi mà thành phần tự nhận mình là QG cũng hố hởi phấn khởi không kém ,vổ tay hoan hô,vổ tay vinh danh tên ký giã Mỹ ,úy phục hắn (bởi vì hắn là người Mỹ và coi như Mỹ đã nói ra là đúng !!!!).
    Chưa tháy phản ứng đót pháo hoa ăn mùng coi như triệt hạ một tổ chức chống cộng người Việt ,và vui sướng reo hò vì đã “tố cáo cái hồn ma HCM” ,mà dù nói sao đi nữa ,cũng là anh hùng kháng cộng trước75 và sau này ra hãi ngoại …
    Phản hồi của pham văn thành ? Là AI? thì ra ,qua những ca ngợi tên ký giã Mỹ và mạt sát MT, bỗng nhớ tới tên đàn em của HD hùng ,cách đây đã lâu ,lên đài phát thanh và qua giới thiệu của Hoàng ,là người cùng ở tù VC qua Đông tiến của HCM.
    Cái mà nhớ nhất là kêu gọi quyên góp 100,000 đô để làm một “THIEN AN MÔN VN” và cam đoan sẻ làm được .(trong lúc dang quyên tiền thì có vị đã góp cho đủ 100,000…) Nhưng người ta chờ đợi chờ đơi…cái biến cố đó NHƯNG KHÔNG CO GÌ HẾT và con người huênh hoang ,anh hùng đó BIẾN MẤT vói đola (bặt vô âm tín) (HDH phải xin lổi vì không biết anh chàng “TAM” nay ở nơi mô?”…)
    Và có phải là người viết bài chủ này không ?
    Cá nhân tôi tin ,VC ,DLV và nhiều người “dị ứng vói MT” và HCM ,trong những ngày tới đây sẻ lên tiếng tố cáo mạt sat ,chê bai dè bỉu MT và hoan hô tên ký giã Mỹ. Và biếtt đâu .LD Đ lại nổi như sóng cồn …!
    Thôi thì đành vậy.ĐỒNG TIỀN đâm toạc tờ giấy.
    Sá chi hai tiếng “yêu nước” và”phản bội”
    Sá chi hai tiếng “anh hùng ” và “hèn nhát”

    Dã đão bọn VC và những kẻ bị tù và bị VC cãi tạo đến nơi đến chố n (phãn bội QG/DT)
    (tèo)

  10. Trần Cư says:

    TÔI ÐỒNG Ý VIỆC HOA KỲ LÀ CƯỜNG QUỐC SỐ MỘT CỦA THẾ GIỚI HIỆN NAY VÀ ÐỨNG TRƯỚC VÂN ÐỀ PHỨC TẠP CỦA NƯỚC VIỆT NAM ÐỘC TÀI CỌNG SẢN THÔ BẠO TAY SAI ÐỘC TÀI CỌNG SẢN THÔ BẠO TRUNG QUỐC THÌ HOA KỲ CẦN ÐIỀU TRA CHÍNH TRỊ CẦN TÌM CHO RA MỘT TỔ CHỨC ÐẢNG PHÁI CHÍNH TRỊ ÐỐI LẬP TRONG SÁNG MẨU MỰC CỦA VIỆT NAM NHẰM PHỤC VỤ 90 TRIÊU DÂN VIỆT VÀ THẾ GIỚI VỚI ÐẦY ÐỦ PHẨM CHẤT ÐẠO ÐỨC TÔN TRỌNG CÁC QUYỀN CĂN BẢN CỦA CON NGƯỜI THÌ HOA KỲ MỚI TIN TƯỞNG VÀ TÍCH CỰC ỦNG HỘ.
    DO LẺ TRÊN NÊN TRUYỀN THÔNG HOA KỲ CẦN ÐÓNG GÓP MỘT TAY VÀ RẤT THẬN TRỌNG KHÔNG XÚC PHẠM ÐẾN MỘT CÔNG ÐỒNG VỈ ÐẠI MẨU MỰC NHƯ CÔNG ÐỒNG TỴ NẠN CỌNG SẢN VIỆT NAM ÐÃ HY SINH QÚA NHIỀU CHO THẾ GIỚI TỰ DO CHO HOA KỲ VÀ HIỆN ÐANG RÁO RIẾT XÂY DỰNG ÐẤT NƯỚC HOA KỲ MỖI NGÀY THÊM GIÀU MẠNH.

    Trần Cư
    Google search : Tran Cu / siphuvietnam

Phản hồi