|

Xin đừng ngụy biện!

Lời tác giả: Những suy nghĩ sau đây được tập hợp sau khi đọc bài trả lời phỏng vấn RFA của ông giáo sư Tương Lai. Trước hết xin lược kê các từ  khóa và chút ít dẫn giải.

Lời giới thiệu trên RFA rằng: “Giáo sư Tương Lai, cựu thành viên Viện Nghiên cứu Phát triển (IDS)” đã cho tôi cảm giác kính trọng; Tôi đã “cúc-cần” (tra tìm trong Google) để rõ “trích ngang” của ông và thấy liệt kê 134 bài viết với những chủ đề quan trọng. Do không phải chuyên đề nghiên cứu tác giả, sau đây chỉ bàn về một số luận điểm của ông trong bài vừa đăng trên diễn đàn.

- Đảng Cộng sản Việt Nam,

- Hồ Chí Minh,

- Giải phóng dân tộc,

- Đổi mới,

- Dân chủ,

- Đa nguyên.

1. Tóm lược nội dung trả  lời phỏng vấn của GS Tương Lai

Về “đảng”, ông Tương Lai (TL) cho rằng Karl Marx quan niệm về “đảng ý thức” và “đảng tổ chức”; khái niệm này liên quan đến “giai cấp” mà ông Marx cũng cho nó biến động từ “vô sản” đến “người lao động”. Về tình hình thế giới hiện tại, ông TL cho rằng “đảng chính trị cũng bị tha hóa rất nhiều”. Thông qua ý kiến “ông Hồ Chí Minh” (nguyên chữ của TL), ông TL đề nghị bằng “cách nói uyển chuyển” rằng “đảng phải là đảng của dân tộc” để “giữ vững được sứ mệnh của mình là người lãnh đạo dân tộc”.

Về sứ mệnh “đại diện cho dân tộc” của đảng, ông TL xét cụ thể từng giai đoạn lịch sử  (“duy vật lịch sử”!). Trước 1975, ông khẳng định: “Thực tế Đảng đã thực hiện tốt vai trò giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Đấy là sự thật lịch sử, có muốn bác bỏ cũng không bác bỏ được”. Không may, “từ 1975, (do) đi theo mô hình Xô viết, rồi chịu ảnh hưởng của Mao ít” nên “đảng vấp phải những sai lầm” 1 và “nó (tức là những cái “sai lầm” chứ không phải chính là đảng – người viết chú) đẩy đất nước đi vào chỗ bế tắc và đi vào khủng hoảng trầm trọng kéo dài”. Từ bối cảnh như thế “đảng ta” đạt được một thành tựu khác là “sự nghiệp đổi mới do đảng tiếp nhận được từ sức sống của dân tộc, của nhân dân, biến thành đường lối của mình, đáp ứng nguyện vọng của nhân dân Việt Nam”; Nay chỉ vì “một số đảng viên của Đảng thoái hóa biến chất” mà “vấn đề đặt ra như yêu cầu của chủ tịch Hồ Chí Minh là chỉnh đốn Đảng – là yêu cầu số 1”. Về “vấn nạn tham những”, ông TL khuyên rằng nên coi đó chỉ là 1 mặt của tấm huân chương thôi, vì nếu cả 2 mặt (toàn bộ) đều tham nhũng thì chắc chắn “tấm huân chương” này không ai đeo nữa (!)

Về dân chủ đa nguyên, ông giáo sư khuyên “đây là vấn đề nhiều khi không thể hiểu một cách cứng nhắc”. Nên (quên đi, đừng nói đến nó, và) chú ý đến“điều quan trọng, không có gì quý hơn độc lập tự do – đấy là mệnh đề xem như tuyên ngôn của Việt Nam trong thế kỷ 21 này”. Hai mặt đó, “độc lập” là hình thức và “tự do” là nội dung “trong đó tự do là cái ý chí của đảng viên” (!!!)

Ông Tương Lai là giáo sư, lý sự  (lý thuyết và sự việc ông dẫn ra) rất kín kẽ; muốn hiểu (“thủng”) ông phải thật là … tỉ mẩn!

2. Những điều ngụy biện

Trước hết, để bàn rõ về “đảng” như phần sau sẽ trình bày, bất kỳ tổ chức nào cũng được hình thành và triệt thoái theo yêu cầu và trong một điều kiện lịch sử cụ thể. Khi điều kiện lịch sử thay đổi, tổ chức đó hoặc không tồn tại tiếp, hoặc biến đổi thành một thứ khác không phải là nó như nguyên thủy nữa. Đảng cộng sản Nga chẳng hạn, ngày nay chỉ là một thành phần trong xã hội; nó có thể trở thành lãnh đạo hay giữ vai trò đối lập tùy theo sự chọn lựa của cử tri. Cái gọi là “cách nói uyển chuyển” chẳng qua là sự ngụy biện ngôn từ để “giữ vững sứ mệnh là người lãnh đạo dân tộc”. Tôi không cho rằng cụ Hồ Chí Minh nghĩ như thế. Còn “nói chung ở trên thế giới hiện nay thì đảng chính trị cũng bị tha hóa rất nhiều” là cách nói hàm hồ! Đảng nào chẳng mang ý nghĩa chính trị và có mục tiêu là quyền lực? Có điều các đảng trong các nước dân chủ đa nguyên phải thi thố với các đảng khác về phương sách lãnh đạo đất nước trong một điều kiện kinh tế, văn hóa, chính trị cụ thể và vị trí lãnh đạo của nó được xác lập thông qua lá phiếu của cử tri. Có tham nhũng; nhưng tham nhũng ở đó bị nhanh chóng phanh phui và đem xử lý mà không cần xem xét “nhân thân” để bao che!

Về cách mạng giải phóng dân tộc, “thực hiện tốt vai trò giải phóng dân tôc, thống nhất đất nước” là lối chơi chữ không nghiêm chỉnh! Chỉ có Lục Vân Tiên một mình bẻ cây, đánh cướp cứu Kiều Nguyệt Nga đang bị trói mới có thể nói “thực hiện tốt vai trò giải phóng”. Công cuộc đánh đuổi thực dân Pháp giành độc lập là kết quả truyền thống yêu nước của Dân tộc Việt Nam từ cả ngàn năm. Hãy nhớ lời cụ Hồ: Dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước. Đó là truyền thống quý báu của chúng ta. Từ trước đến nay, mỗi khi đất nước bị xâm lăng thì tinh thần yêu nước đó lại kết thành làm sóng nhấn chìm bè lũ bán nước và cướp nước. Xin nhắc lại là hãy nhớ lời đó của cụ Hồ Chí Minh để khỏi mất công ngụy biện như thể không còn có ai hiểu được thế nào là câu chữ và nghĩa lý. Không ai phủ nhận vai trò tổ chức và lãnh đạo chiến tranh giải phóng dân tộc của đảng Cộng sản Việt Nam với những tài năng như Võ Nguyên Giáp, Trần Độ, Hoàng Văn Thái, … Nhưng tất cả nằm trong tài năng, mưu lược và sự dấn thân hy sinh của toàn dân tộc. Võ Văn Kiệt được nhiều người nhắc đến vì đã nói lên điều đạo lý tự tâm can: Ngày giải phóng có triệu người vui nhưng cũng có triệu người buồn! Đã là sự thật lịch sử thì không ai bác bỏ được, nhưng cũng không ai xuyên tạc được! Xin đừng ngụy biện để, như lời một nhà văn, ĂN MÀY DĨ VÃNG!

Còn “đổi mới” thì sao? Xin không nói lại về cái chuyện (như vô tình) “vấp sai lầm” nữa. Cần phải xem xét kỹ đóng góp của nhà trí thức Trường Chinh trong việc lắng nghe, suy nghĩ và kiên trì thực hiện những bước đầu tiên của Đổi mới. Lịch sử chưa xa và tình hình lúc đó là “đổi mới hay là chết”.

Cuối cùng là sự xuyên tạc tinh thần Hồ Chí Minh. Câu nổi tiếng của Chủ tịch Hồ Chí Minh nói trong hoàn cảnh như sau: “Năm 1964, đế quốc Mỹ mở cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân đánh phá miền Bắc Việt Nam. Người động viên toàn thể nhân dân Việt Nam vượt mọi khó khăn gian khổ, quyết tâm đánh thắng giặc Mỹ xâm lược. Người nói: “Chiến tranh có thể kéo dài 5 năm, 10 năm, 20 năm hoặc lâu hơn nữa. Hà Nội, Hải Phòng và một số thành phố, xí nghiệp có thể bị tàn phá, song nhân dân Việt Nam quyết không sợ! Không có gì quí hơn độc lập, tự do! Đến ngày thắng lợi, nhân dân ta sẽ xây dựng lại đất nước ta đàng hoàng hơn, to đẹp hơn!”. Trong hoàn cảnh khốc liệt như vậy (tôi là người ít tuổi hơn ông giáo sư nhiều mà vẫn còn nhớ được), câu nói đó đến đúng lúc như một ngọn cờ tiếp sức trong cuộc chiến giành độc lập để tiến tới tự do. TỰ DO là ước nguyện của con người và là QUYỀN được ghi trong Hiến Pháp – là tự do làm ăn, tự do đi lại, tự do tư tưởng và ngôn luận, … – là điều phổ quát cho con người trên thế gian. Nay ông giáo sư khẳng định “tự do là cái ý chí của đảng viên” là ý làm sao? Hơn nữa, còn là “tuyên ngôn trong thế kỷ 21” – còn 90 năm nữa lận! Hiểu một cách “uyển chuyển” thì đó là ý chí và quyết tâm của đảng đấy: Ý chí của đảng mở ra bao nhiêu, cho phép bao nhiêu thì trên đất nước này có tự do chừng nấy!? Tôi thực sự không hiểu tư duy trong giai đoạn này của một “nguyên thành viên IDS”?!

3. Đôi lời kết

Nguyên ban đầu tôi có ý định viết về “đảng trong một thể chế Dân chủ” để làm rõ cái sai trong việc trình bày sự “uyển chuyển” của khái niệm ĐẢNG. Thời gian biến đổi, hoàn cảnh biến đổi thì nhiệm vụ, cơ cấu cũng phải khác và các tổ chức phải biến đổi hoặc biến mất. Đức thánh Trần trong tư duy một nhà trí thức (Người không tham chiếm ngôi báu, quyền hành) đã nói: Thời chiến thì vua tôi một dạ, trên dưới đồng lòng; Thời bình thì KHOAN SỨC DÂN làm kế sâu rễ bền gốc – Đó là kế giữ nước. Hai thời hai kế sách; Và KHOAN SỨC DÂN theo tiếng nói ngày nay là THỰC HÀNH DÂN CHỦ đấy!

Tuy nhiên, vừa viết vừa nghĩ thì ngộ ra rằng: Một người học thức như giáo sư, việc ông ngụy biện là có chủ ý. Ta chỉ cần tự mình thấy và chỉ ra ít nhiều sự thực ông ẩn giấu là đã đủ. Những điều khác, ông dư sức biết. (Đúng như một bạn trên một diễn đàn đã nói rất hay về bài của ông Tương Lai: Đọc xong thấy đúng là mình rỗi hơi…) Cho nên chỉ xin làm phiền quý vị chút ít thời gian và hy vọng không phải là … vô tích sự.

© Bùi Tấn Phong

Tags:

1 Phản hồi cho “Xin đừng ngụy biện!”

  1. Nguyễn Tường Tâm says:

    Ông Bùi Tấn Phong viết, “Tuy nhiên, vừa viết vừa nghĩ thì ngộ ra rằng: Một người học thức như giáo sư, việc ông ngụy biện là có chủ ý… Những điều khác, ông dư sức biết…” Theo tôi thì ông Bùi Tấn Phong “hơi bị” lầm khi viết như vậy. Tôi đã thường xuyên theo dõi ý kiến của “hơi bị nhiều” những “Giáo Sư”, “Phó Giáo Sư”, “Tiến Sĩ” trên nhiều bộ môn và tôi thấy “hơi bị nhiều” những vị “Sĩ” và “Sư” của nhà nước Xã hội chủ nghĩa Việt Nam chẳng có kiến thức gì cả. Đại đa số đều là sản phẩm của một nền giáo dục èo uột và rồi ở lâu lên lão làng, nhiều tuổi đảng được “tặng” bằng cấp và tước hiệu thôi. Đã có lúc tôi copy từ các bài báo trong nước về những phát biểu cho thấy trình độ yếu kém của những vị Sư và Sĩ Xã hội chủ Nghĩa để làm tài liệu cho một bài phân tích về sự yếu kém của trình độ văn hoá và giáo dục của Việt Nam sau khi nước nhà thống nhất. Nhưng rồi tôi phải bỏ ngang ý định này vì “quá sức nhiều” những bằng chứng về sự thiếu trình độ của những vị như vậy. Bởi thế GS Tương Lai hay còn nhiều vị GS khác nữa có phát biểu chăng thì ngôn từ kêu rất to nhưng nội dung thì rỗng tuếch cũng là điều thông thường. Các vị đó KHÔNG BIẾT THỰC SỰ CHỨ KHÔNG PHẢI BIẾT MÀ NGỤY BIỆN HAY CHE DẤU ĐIỀU CHI ĐÂU. KHÔNG NÊN ĐÁNH GIÁ CÁC VỊ ĐÓ CAO QUÁ ông Bùi Tấn Phong ạ!
    Kính,
    Nguyễn Tường Tâm

Phản hồi