|

Tập Cận Bình phát biểu tương tự Hitler

12072666_1060887793935206_9143633417663255417_n

Lịch sử nhân loại đã chứng minh một chân lý rằng không có từ bi, bác ái nhân loại đã bị tận diệt từ lâu. Tuy nhiên, lịch sử loài người cũng không phải là con đường đầy xanh bóng mát mà là con đường có nhiều đoạn đầy máu nhuộm với sự xuất hiện của những sát nhân độc ác nhất trong lịch sử loài người như Hitler và hôm nay có khả năng một Tập Cận Bình.

Đọc diễn văn của Tập Cận Bình mang tinh thần “hòa giải và hòa hợp nhân loại” tại Liên Hiệp Quốc hôm 28 tháng 9 vừa qua, lại nhớ đến các diễn văn của Hitler đọc trước Quốc Hội Đức Quốc Xã về “Hòa giải và hòa hợp châu Âu” nhất là đối với Ba Lan trước 1939.

Vị trí Việt Nam ngày nay cũng có đặc tính chiến lược giống như vị trí Ba Lan trước Thế chiến thứ hai nên xin chia sẻ với các bạn vài đoạn trong hai diễn văn của Hitler trước Quốc Hội Đức 21 tháng 5, 1935 và 7 tháng 3, 1936 để so sánh với diễn văn của Tập Cận Bình.

Hitler phát biểu trước Quốc Hội Đức Quốc Xã:

“Đức Quốc, và đặc biệt là chính phủ Đức hiện nay không có mong muốn nào khác hơn là được sống trong điều kiện hòa bình và thân hữu với các nước láng giềng… Tôi muốn nhân dân Đức học hỏi để thấy những thực tế lịch sử của các quốc gia khác, trong đó một người hoang tưởng có thể muốn chúng rơi vào quên lãng, nhưng không thể bị lãng quên. Tôi muốn nhân dân Đức ý thức rằng thật là phi lý khi cố gắng mang những thực tế thuộc về lịch sử vào vị trí đối lập với quyền lợi sống còn và những đòi hỏi về quyền được tồn tại rất dễ hiểu của họ.”

(The German Reich and, in particular, the present German Government, have no other wish than to live on friendly and peaceable terms with all neighbouring States… I would like the German people to learn to see in other nations historical realities which a visionary may well like to wish away, but which cannot be wished away. I should like them to realise that it is unreasonable to try and bring these historical realities into opposition with the demands of their vital interests and to their understandable claims to live).

Một người bình thường dù Ba Lan, Đức hay một nước châu Âu nào đó khi nghe Hitler nói vậy thật khó mà tin không lâu sau đó Ba Lan là nước đầu tiên bị Hitler tấn công.

Tập Cận Bình chẳng những ngọt ngào không kém mà gần như trích nguyên vẹn ý của Hitler khi họ Tập tuyên bố tại Liên Hiệp Quốc 28 tháng 9 vừa qua kêu gọi “gác qua quá khứ hận thù để hướng tới tương lai”.

Tập Cận Bình phát biểu tại Liên Hiệp Quốc:

“Lịch sử là một tấm gương soi. Rút ra những bài học từ lịch sử là cách duy nhất để nhân loại tránh được việc lập lại tai họa đã xảy ra. Chúng ta nên nhìn lịch sử bằng một lương tâm trong sáng và kính trọng. Quá khứ không thể thay đổi, nhưng tương lai có thể được làm tốt đẹp hơn. Khắc ghi lịch sử không phải để dưỡng nuôi thù hận lâu dài. Nhưng đúng hơn là để nhân loại không quên những bài học lịch sử. Khắc ghi lịch sử không có nghĩa để rồi bị ám ảnh với quá khứ. Nhưng đúng hơn là, khi làm như vậy, chúng ta nhằm tạo dựng một tương lai tốt đẹp hơn và trao ngọn đuốc hòa bình cho các thế hệ mai sau……Chúng ta nên xây dựng một tinh thần hợp tác qua đó các quốc gia đối xử nhau công bằng, cam kết để tham khảo lẫn nhau và bày tỏ sự hiểu biết hỗ tương. Nguyên tắc bình đẳng chủ quyền củng cố Hiến Chương Liên Hiệp Quốc. Tương lai của thế giới tùy thuộc vào sự đóng góp của mọi quốc gia. Tất cả quốc gia đều bình đẳng. Những nước lớn, mạnh, giàu không nên hiếp đáp các nước nhỏ, nghèo và yếu.”

(History is a mirror. Only by drawing lessons from history can the world avoid repeating past calamity. We should view history with awe and human conscience. The past cannot be changed, but the future can be shaped. Bearing history in mind is not to perpetuate hatred. Rather, it is for mankind not to forget its lesson. Remembering history does not mean being obsessed with the past. Rather, in doing so, we aim to create a better future and pass the torch of peace from generation to generation….We should build partnerships in which countries treat each other as equals, engage in mutual consultation and show mutual understanding. The principle of sovereign equality underpins the UN Charter. The future of the world must be shaped by all countries. All countries are equals. The big, strong and rich should not bully the small, weak and poor).
Tập Cận Bình không đạo văn của Hitler nhưng đó là giọng điệu của những kẻ độc tài sắp giết người tập thể.

Thật vậy, lúc 4:45 sáng ngày 1 tháng 9, 1939 Hilter tung 1.5 triệu quân Đức với chiến thuật chớp nhoáng tấn công Ba Lan. Hơn 6 triệu người Ba Lan (dân số Ba Lan 1939 là 35 triệu người) bị giết chết trong thế chiến thứ hai.

Ngày Tập Cận Bình ra lịnh tấn công Việt Nam chưa được tiết lộ.

Trần Trung Đạo

7 Phản hồi cho “Tập Cận Bình phát biểu tương tự Hitler”

  1. Nguyen Quang says:

    “Miệng nam mô, bụng một bồ dao găm ”

    ” Đừng nghe những gì Cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì Cộng sản làm ” .

    Một trường hợp tương tợ tên trùm đế quốc Tập cận Bình :

    ***2/10/2015 11:22
    Bắc Hàn kêu gọi phải có hiệp định hòa bình cho vùng Đông Á

    Tại diễn đàn Liên Hiẹp Quốc hôm qua, Ngoại Trường Bắc Hàn kêu gọi cần phải có ngay một hiệp định hòa bình để làm dịu tình hình ở Châu Á hai tháng trước đây.

    Căng thẳng đã gia tăng mạnh trong tháng 8 tiếp theo vụ hai miền Triều Tiên bắn đại bác qua lại vung biên giới và Chủ Tịch Kim Chính Vân của Bắc Hàn đã ra lệnh dàn quân ra ở biên giới.

    Ngoại Trưởng Ri Su Yong của Băc Hàn tuyên bố: “Chúng ta trải qua tháng 8 với tình hình nghẹt thở cho đông bắc Á Châu, vì thế quả là vấn đề cấp bách cần thay thế hiêp ước đình chiến hiện nay bằng một hiệp định hòa bình ngay tức khắc”.

  2. Viễn kiến says:

    TQ sẽ không bao giờ tấn công VN nếu họ đã hoàn toàn nắm vững trong tay tất cả mọi thành viên trong BCT của đảng CSVN không có kẻ xé lẻ theo Mỹ .VN hiện giờ có thể nói yếu hơn bao giờ hết :nhân dân không còn tin đảng như cách đây nửa thế kỷ , kinh tế lệ thuộc TQ , chính trị cũng thế …TQ chỉ còn e dè dân tộc VN chứ đảng CSVN không phải là mối lo của họ , đảng chắc cũng biết vị thế của mình hiện nay nên đối với TQ thì có vẻ nhân nhượng trước sự hiếp đáp của TQ vì khi chiến tranh xảy ra đảng khó huy động sức mạnh toàn dân vì mâu thuẩn giữa chánh quyền và nhân dân đang ở mức độ khó hàn gắn (tham nhũng , dân oan …) , thêm vào đó ai cũng thấy con ông cháu cha cấp lãnh đạo đã chuẩn bị những bãi đáp an toàn ở các quốc gia tư bản đang giãy chết như Mỹ , Uc , Canada , Tây âu…cũng như những vị trí hiểm yếu mà TQ hay tay chân đang thuê mướn ở VN cùng đạo quân thứ năm đó là chưa kể có nước nào đứng ra trợ giúp hay không vì Mỹ , Nhật chắc không dại gì vì quyền lợi kinh tế với TQ .Lấy VN thì dễ nhưng giữ được dân tộc VN trong vòng nô lệ thì khó mà đạt được.

  3. Nguyễn Kim Nên says:

    Tác giả so sánh thật chính xác.

    Những tên độc tài có tham vọng bành trướng, gây chiến đều có chính sách giống nhau. Mềm mỏng khi chưa đủ mạnh. Nói láo để lường gạt những người ngây thơ, nhẹ dạ, ngu ngốc. Dùng lợi lộc và tuyên truyền để lôi kéo đồng minh, tay sai. Trong khi đó thì lời nói hòa giải, chân thành đi ngược với hành động hiếu chiến, xâm lăng.

    1 điều giống hệt nước Đức thời Hitler là dân Trung cộng ngày nay cũng rất ủng hộ chủ nghĩa dân tộc, chủ nghĩa bành trướng, hiếu chiến của bọn lãnh đạo.

    Không hiểu tại sao người Tàu không chụp cơ hội xây dựng nước Tàu giàu mạnh, tự do, văn minh, mà lại ngu ngốc chạy theo chủ nghĩa bành trướng, chủ nghĩa quân sự hiếu chiến? Có lẽ chúng muốn mất tất cả trong 1 cuộc thế chiến mới để thỏa mãn tâm lý dân tộc cực đoan? Thật là ngu xuẩn !

    • Tudo.com says:

      @Nguyễn Kim Nên:”Không hiểu tại sao người Tàu không chụp cơ hội xây dựng nước Tàu giàu mạnh, tự do, văn minh, mà lại ngu ngốc chạy theo chủ nghĩa bành trướng, chủ nghĩa quân sự hiếu chiến?”

      Cũng dễ hiểu thôi:
      Cuộc chiến nha phiến làm người dân Tàu bị Tây phương coi rẻ, khinh bỉ, chà đạp.
      Trong đệ nhị thế chiến thì bị phát xít Nhật hành hạ, giết chóc.
      Thời Mao họ bị đói khác nhồi sọ, bây giờ sau hơn ba thập niên làm gia công cho thế giới, có miếng ăn miếng mặc, nước Tàu có bom nguyên tử, có tiếng nói với thế giới, được những lãnh đạo Tàu “nuôi dưỡng” hận thù từ sự tự ti mặc cảm dân tộc rồi chuyển sang tự tôn mặc cảm dân tộc nên dể bị kích động chủ nghĩa dân tộc.

      Việt Nam cũng vậy, Hồ Chí Minh lấy cái bình phong bị Pháp đô hộ, rồi Mỹ để mưu đồ ngôi báo và làm tay sai cho CS quốc tế, nhưng người Việt cứ nghe theo cho đến chết banh thây mà vẫn chưa sáng mắt ra.
      Đâu cần kể xa xưa, ngay trên diễn đàn nầy hằng ngày vẫn còn nhiều tên hả họng ong óng ca tụng chủ nghĩa. . . .Xô viết nghệ tỉnh!

  4. BI KỊCH CON NGƯỜI TRONG LỊCH SỬ NHÂN LOẠI

    Từ khi có loài người xuất hiện trên địa cầu đến nay có ba trường hợp bi kịch của con người có thể gọi được là lớn nhất. Đó là bi kịch của Hitler, bị kịch của Stalin và bi kịch của Mao Trạch Đông.

    Bởi mọi chế độ độc tài phi nhân trong thời thượng cổ của loài người như độc tài La Mã, độc tài Tần Thủy Hoàng, độc tài Thành Cát Tư Hãn … chẳng qua chỉ là độc tài cá nhân, độc tài nhóm cá nhân it ỏi, chẳng phải độc tài trong cả nước, trong toàn thể xã hội, hay qua nhiều thế hệ như các loại độc tài vừa kể.

    Hitler đưa ra thuyết chủng tộc ưu việt (chủng tộc Nhật nhĩ man), Stalin và Mao Trạch Đông đểu dựa vào thuyết đấu tranh giai cấp, tính ưu việt của giai cấp công nhân vô sản đã bị biến thái, điều đó dẫn đến đỉnh cao nhất là Khmer đỏ diệt chủng đập đầu người bằng búa ở Kamphuchia vào giữa những thập niên 70 của thế kỷ trước, giết chết đến 3 triệu người dân Khmer vô tội, và quả nhiên sau đó toàn bộ cái gọi là XHCN ở Liên Xô và Đông Âu hoàn toàn sụp đổ và tan rã.

    Nhà độc tài người Đức Hiler với học thuyết ưu việt chủng tộc của mình đã hấp dẫn bao thanh niên Đức sa vào chỗ chết, đưa lên lò thiêu trên 2 triệu người Do Thái, cuối cùng làm nước Đức bị tàn phá tan nát hết sau chiến tranh. Cái tội của Hiler thật khủng khiếp, vậy mà có những người dân Đức ngây thơ tin hắn ta là người có công với đất nước, là vị anh hùng, vị cứu tinh của dân tộc Đức.

    Nhưng nếu Hitler chỉ giết người trong chiến tranh, trong lò thiêu sống, lò hơi ngạt, thì cũng chỉ giết thân xác của con người. Trái lại Stalin và Mao Trạch Đông giết cả phần trí tuệ, phần tinh thần, phần ý thức của con người. Chính nạn cuồng tín trong các chế độ này làm con người không còn con người bình thường nữa mà trở thành công cụ tàn độc của người cầm quyền. Họ bị hi sinh bản thân họ như các phương tiện thuần túy, họ còn làm hi sinh những nạn nhân của họ bằng mọi cách tàn ác như tập trung tẩy não, đầy đọa xuống chin tầng đại ngục mà một số nhà văn trong thời Liên Xô cũ đã viết. Những người đó chết đi mà hiểu sai mục đích chết của họ, hay cũng chẳng biết lý do gì họ phải chết, đó quả thật là những bi kịch của nhân loại.

    Nói chung lại họ chỉ sống bằng các khẩu hiệu giả dối, lường gạt, như những cái máy, họ chết giả tạo mà tự hiểu sai lầm như là vinh quang, là hi sinh cho lý tưởng, cho đại nghiệp, và những nạn nhân của họ thay vì được coi như những con người cũng bị rơi xuống hàng loài vật, hàng vật chất thuần túy, vì bị gán cho tội phản cách mạng, tội phản động, tội kẻ thù của giai cấp. Các chiến dịch chim sẻ của Mao Trạch Đông, chiến dịch quần chúng làm lò gan thép, chiến dịch trăm hoa đua nở, trăm nhà lên tiếng, cuối cùng dẫn tới Hồng Vệ Binh, tiêu diệt tận cùng mọi giá trị hay ý nghĩa của xã hội chính là kiểu như thế. Ngay như các kiểu cách đấu tố địa chủ hay tiêu diệt Nhân Văn Giai Phẩm trước kia ở Việt Nam cũng chỉ

  5. BI KỊCH CON NGƯỜI TRONG LỊCH SỬ NHÂN LOẠI

    Từ khi có loài người xuất hiện trên địa cầu đến nay có ba trường hợp bi kịch của con người có thể gọi được là lớn nhất. Đó là bi kịch của Hitler, bị kịch của Stalin và bi kịch của Mao Trạch Đông.

    Bởi mọi chế độ độc tài phi nhân trong thời thượng cổ của loài người như độc tài La Mã, độc tài Tần Thủy Hoàng, độc tài Thành Cát Tư Hãn … chẳng qua chỉ là độc tài cá nhân, độc tài nhóm cá nhân it ỏi, chẳng phải độc tài trong cả nước, trong toàn thể xã hội, hay qua nhiều thế hệ như các loại độc tài vừa kể.

    Hitler đưa ra thuyết chủng tộc ưu việt (chủng tộc Nhật nhĩ man), Stalin và Mao Trạch Đông đểu dựa vào thuyết đấu tranh giai cấp, tính ưu việt của giai cấp công nhân vô sản đã bị biến thái, điều đó dẫn đến đỉnh cao nhất là Khmer đỏ diệt chủng đập đầu người bằng búa ở Kamphuchia vào giữa những thập niên 70 của thế kỷ trước, giết chết đến 3 triệu người dân Khmer vô tội, và quả nhiên sau đó toàn bộ cái gọi là XHCN ở Liên Xô và Đông Âu hoàn toàn sụp đổ và tan rã.

    Nhà độc tài người Đức Hiler với học thuyết ưu việt chủng tộc của mình đã hấp dẫn bao thanh niên Đức sa vào chỗ chết, đưa lên lò thiêu trên 2 triệu người Do Thái, cuối cùng làm nước Đức bị tàn phá tan nát hết sau chiến tranh. Cái tội của Hiler thật khủng khiếp, vậy mà có những người dân Đức ngây thơ tin hắn ta là người có công với đất nước, là vị anh hùng, vị cứu tinh của dân tộc Đức.

    Nhưng nếu Hitler chỉ giết người trong chiến tranh, trong lò thiêu sống, lò hơi ngạt, thì cũng chỉ giết thân xác của con người. Trái lại Stalin và Mao Trạch Đông giết cả phần trí tuệ, phần tinh thần, phần ý thức của con người. Chính nạn cuồng tín trong các chế độ này làm con người không còn con người bình thường nữa mà trở thành công cụ tàn độc của người cầm quyền. Họ bị hi sinh bản thân họ như các phương tiện thuần túy, họ còn làm hi sinh những nạn nhân của họ bằng mọi cách tàn ác như tập trung tẩy não, đầy đọa xuống chin tầng đại ngục mà một số nhà văn trong thời Liên Xô cũ đã viết. Những người đó chết đi mà hiểu sai mục đích chết của họ, hay cũng chẳng biết lý do gì họ phải chết, đó quả thật là những bi kịch của nhân loại.

    Nói chung lại họ chỉ sống bằng các khẩu hiệu giả dối, lường gạt, như những cái máy, họ chết giả tạo mà tự hiểu sai lầm như là vinh quang, là hi sinh cho lý tưởng, cho đại nghiệp, và những nạn nhân của họ thay vì được coi như những con người cũng bị rơi xuống hàng loài vật, hàng vật chất thuần túy, vì bị gán cho tội phản cách mạng, tội phản động, tội kẻ thù của giai cấp. Các chiến dịch chim sẻ của Mao Trạch Đông, chiến dịch quần chúng làm lò gan thép, chiến dịch trăm hoa đua nở, trăm nhà lên tiếng, cuối cùng dẫn tới Hồng Vệ Binh, tiêu diệt tận cùng mọi giá trị hay ý nghĩa của xã hội chính là kiểu như thế. Ngay như các kiểu cách đấu tố địa chủ hay tiêu diệt Nhân Văn Giai Phẩm trước kia ở Việt Nam cũng chỉ là những dạng bị kịch như thế không hơn không kém.

    Bởi tại sao ? Bởi quần chúng nhân dân lao động nói chung đều có trình độ nhận thức thấp, có nhiều thành phần thấp kém, cặn bã vẫn lắn đọng vô hình chung trong đó. Vậy nên nếu có một học thuyết không lành mạnh nào đó kích thích, có những nhân vật lãnh đạo cợm cán nào đó dẫn dắt, kích động, tất nhiên cũng giống như một đống bột bị làm cho dậy men lên. Nếu men đó là men lành, men tốt, kết quả của nó sẽ tốt, ngược lại nếu men độc, men xấu, kết quả của nó trở thành vô cùng tồi tệ vì có bao nhiêu độc tố trong đó được bung ra, được phát triển thêm, được dồn đuc lại, và sức mạnh tàn phá chung của nó không phải chỉ một đôi ngày mà có khi lâu dài tiếp tục suốt trong cả nhiều thế hệ.

    Bởi vậy mọi ý thức hệ không lành mành chính là những hiểm họa của nhân loại. Như kiểu các nhà nước tự xưng IS ngày nay ở vùng Trung Đông cũng như thế. Nó chỉ lợi dụng sự ngu dốt, sự cuồng tín của quần chúng it học, có tâm địa không tốt, lẫn nó tán dương những lãnh tụ ma đầu giỏi ngụy trang, giỏi che giấu, vậy là biến những thanh niên còn trong trắng, những thế hệ mới lớn còn đầy nhiệt tình bị kéo theo những hướng không lành mạnh, bị dùng vào những mục tiêu bị lợi dụng cho cá nhân kẻ xui sử mà không bao giờ họ còn ý thức hay nhận thức ra được nữa.

    Đấy cái bi kịch của con người trong nhân loại là như thế. Nó cũng giống như chất bột bị bám men, như sợi chỉ trắng bị nhuộm màu, như công cụ bị sử dụng một cách sai trái và tàn bạo, mà các đối tượng đó không bao giờ tự nhận thức ra được. Và rồi họ lại tạo thành những lớp mới kế thừa, tiếp theo, có nghĩa xã hội càng ngày càng đi vào các vòng xoáy trong chính nó mà khó thể nào có một lối tự ra được.

    Cho nên luôn luôn trong lịch sử chỉ có ý thức lành mạnh, tri thức trong sáng, sự độc lập tự do của mọi cá nhân, sự dân chủ tự do của toàn xã hội, chỉ có ý nghĩa đạo đức và giá trị khoa học thật sự khách quan, thực tế mới có thể cứu vẫn được con người, cứu vẫn được xã hội, để làm cho mọi người cùng đi lên, phát triển, tiến tới mà không phải gì khác. Bởi vì khi những ý thức tiêu cực, lợi dụng được xã hội cho những mục tiêu vụ lợi cá nhân cho chúng rồi, xã hội trở hoàn toàn trở thành quán tính, không thể nào tự đột phá được một con đường ra, một con đường giải thoát, và cuối cùng chỉ còn là nô lệ tự nguyện hoặc không ý thức cho mọi ý nghĩa tiêu cực nhất mà không bao giờ có thể tự nhận ra hay tự giải thoát ra được.

    THƯỢNG NGÀN
    (02/9/15)

  6. PhuXe3Gac says:

    Tui “chịu đèn” hết biết bài viết này của tác giả, “chịu đèn” luôn bà chủ nhiệm họ Mạc trong thôn ĐCV. (xin lỗi, đùa chút cho vui thôi).

    Đừng quên cơn bão Haiyan tàn phá Phi đầu tháng 11, 2013 với 6300 người chết. Tập Cận Bình – Trung Quốc, tên nhà giầu mà bần tiện (anh anh em em với bọn cộng sản Việt Nam đấy) lúc đầu chỉ hứa giúp Phi 100 ngàn đô, sau bị thế giới chế diễu, quê quá chữa thẹn nâng lên đâu một triệu hay mười triệu gì đó không còn nhớ rõ.

    Quân tử không làm những chuyện tiểu nhân như thế bao giờ.

    Tập Cận Bình / Hitler / Hồ Chí Minh chỉ lừa bịp là giỏi. Trân trọng.

Phản hồi