|

Đêm qua có người mơ gặp bác Phi!

Chân dung chị Nguyễn Thị Hương, người mà "Hôm qua tôi mơ gặp lại Fidel"

Chân dung chị Nguyễn Thị Hương, người mà “Hôm qua tôi mơ gặp lại Fidel”

Bác Phi, trên tựa đề là Fidel Castro, lãnh tụ của nước Cuba, làm chủ tịch dai nhất thế giới. Người mơ gặp bác Phi là phụ nữ Việt Nam, quê ở Vĩnh Linh, Quảng Trị, họ tên đầy đủ: Nguyễn Thị Hương.

Trên báo Cộng Sản, qua bài viết “Ngày ấy, Chủ tịch Fidel bật khóc bên bờ Bến Hải,” kể rằng: Năm 1973 sau khi quân CS xâm lược, chiếm được tỉnh Quảng Trị, Fidel tới thăm tỉnh Quảng Trị, Phạm Văn Đồng, theo tháp tùng, người có chữ ký nổi tiếng trong lịch sử VN, có thành tích xuất sắc dâng biển đảo cho Tàu, đoàn xe tới Bến Hải, nghe tiếng bom nổ, một người con gái bên vệ đường, ngã xuống vì bị thương. Fidel lao người xuống ôm cô gái, nước mắt ràn rụa, ông ra lịnh bằng mọi giá phải cứu chữa cho cô ta, nhờ vậy người con gái ấy, mới thoát chết.

Nhiều năm tháng về sau, Fidel gởi thuốc, gởi qùa cho nạn nhân, dĩ nhiên ơn cứu mạng, thuộc về ơn lớn, hơn nữa người cứu mình, làm tới lãnh tụ nước, làm sao chị Nguyễn Thị Hương, không nhớ, không có cái “đêm qua lại mơ gặp bác Fidel” cho được!?

Nhưng cũng cần thử đặt lại vấn đề:

Cộng Sản, hầu hết bọn tội đồ gian ác, gây ra qúa nhiều thảm họa cho dân tộc. Bởi vậy hiện nay ở Washington DC, hay Âu Châu, đều có xây những Đài Tưởng Niệm, nói lên tội ác đó, ở xứ Cuba, Fidel  chắc cũng không thoát khỏi ngoại lệ, ông ta từng bị chính người dân của mình,  kiện ở tòa án quốc tế, tại Vương Quốc Bỉ, bị cáo buộc tội giết cả trăm ngàn người Cuba, đã là kẻ ác mà sao nước mắt chực sẵn như vậy?

Ông ta không thương người dân của mình, sao lại đi thương người Việt Nam? Hẳn nhiên nước mắt của Fidel, hoặc của bất cứ lãnh tụ CS, chỉ có mục đích chụp hình, viết bài đăng báo, nhằm tuyên truyền, ngoài ra không khi nào nước mắt của họ, xuất phát từ lòng nhân ái, vì tình nhân loại.

Mong chị Hương đừng mơ!

Theo bài báo, lời chị Hương nhớ lại: “Khi đó tay tôi đang giữ cán cuốc mà người như bị phạt ngang đổ sụp xuống đất, máu tuôn xối xả đau nhói. Rồi chị cố gắng đứng dậy, ôm bụng chạy mấy bước lên Quốc lộ 1A và ngất xỉu, nằm bên mép đường. Mọi người tìm võng chuẩn bị cáng chị đi cấp cứu.

Vừa lúc ấy, đoàn xe đưa Thủ tướng Phạm Văn Đồng và Chủ tịch Fidel từ Đồng Hới vào Quảng Trị, đến bờ Bắc vĩ tuyến 17. Bỗng nhiên Chủ tịch Fidel yêu cầu xe dừng lại. Chủ tịch Fidel và Thủ tướng Phạm Văn Đồng xuống xe ân cần thăm hỏi người bị nạn. Chị Hương cố mở mắt ra nhìn thấy lờ mờ một “ông Tây to cao”, râu ria xồm xoàm bật khóc khi nhìn chị nằm bên vũng máu và rồi ông ôm chị lên xe, đưa về bệnh viện Vĩnh Linh cấp cứu….”

Hiện nay chín chục triệu dân, lành lặn, đang trong trạng thái bình thường, còn không biết cái xác trong lăng Ba Đình, là Hồ Nghệ, hay Hồ Hẹ, thì lúc chị bị thương, chỉ thấy ông Tây to lớn râu ria bờm xờm, không chắc lãnh tụ Fidel Castro. Bọn CS ông tổ của bịp bợm, gian trá, điều gì chúng cũng giả dối được. Hai mươi năm chiến tranh, phía Hoa Kỳ có 11 tướng lãnh bỏ mình trên chiến trường Miền Nam, (có tướng chết bệnh, chết vì tai nạn, không hẳn chết vì đánh trận) VNCH cũng có nhiều tướng lãnh hy sinh, phía CS đánh biển người, nên chết như rạ, nhưng chỉ chết bộ đội quèn, chứ tướng lãnh ở xa trận địa, nên an toàn. Trên đường Trường Sơn, cũng bộ đội chết đói, chết bịnh, chứ tướng, với thủ trưởng dư thừa tiêu chuẩn, dễ gì chết, cấp lớn, bọn CS đầu sỏ thời nào cũng ấm thân và chữ thọ to tướng, vì vậy Phạm Văn Đồng, Fidel đến Quảng Trị, vào lúc dầu sôi lửa bỏng, hết 90 phần trăm bịa đặt.

Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, đi kinh lý, thị sát các vùng đất dinh điền như: Bình Tuy, Cao Nguyên, Đồng Tháp là sự thật, Hồ Nghệ, hay Hồ Hẹ cứ cu rú ở Hà Nội, như thời đụp hang Pắcpó.

Cố TT Nguyễn Văn Thiệu, đích thân tới An Lộc, Bình Long anh dũng, Kontum kiêu hùng, khi chiến trận vừa mới tạm ngưng, lửa khói, đạn pháo còn đó đây vương vãi, chuyện rõ ràng, ai cũng biết.

Lãnh tụ, tướng lãnh Miền Bắc, mấy ai dám đương đầu!? Chỉ xúi dân công, bộ đội lăn vào chỗ chết.

Phạm Văn Đồng, Fidel Castro, tới Quảng Trị năm 1973, chắc là mấy thằng tù hình sự, có nét hao hao giống, được đóng thế vai. Tại sao khi chị Hương ngã xuống, chỉ có Fidel lao tới ôm chị, Phạm Văn Đồng, còn nhiều “đồng chí An Nam mít” cao cấp khác không ôm chị? Phạm Văn Đồng, không ôm chị, cũng không hề có một ý kiến qua sự việc, chỉ có Fidel hết ôm, tới lịnh phải thế này, thế kia để cứu chị. Phạm Văn Đồng, không nói một lời, câm như hến. Như vậy có thể bọn CS cho chôn trái mìn, ra lệnh Thanh Niên Xung Phong, đào đào lấp lấp, mìn nổ, Fidel (giả) lao vào cứu chị Hương, theo cách “anh hùng cứu mỹ nhân” trong mấy tuồng cải lương, xưa rích.

Chị Hương, tưởng Fidel ôm chị, có khi lầm. Cả dân tộc Việt Nam đã lầm, lầm suốt 84 năm nay.

Một mình chị Hương, mơ cũng không quan trọng lắm, nhưng đọc bài báo, thấy kích động dữ qúa, e rằng rồi đây đảng CSVN ra lịnh các nhạc sĩ, sản xuất bản nhạc: “Đêm qua em mơ gặp bác Phi” chỉ tội nghiệp các cháu nhỏ khàn cổ, tội nghiệp tuổi thơ phải lộn lầm giữa tốt và xấu, giữa hư và thực. Giống như những bậc cha chú của chúng nó, phải ngẩn ngẩn ngơ ngơ, không biết ông Hồ đang nằm trong lăng kia, là Hồ Hẹ, hay Hồ Nghệ!

Ác thay, chúng tôi không mơ mà gặp, thậm chí không muốn mơ, cũng cứ gặp. Vượt đường trường 16 giờ đồng hồ, để gặp Nguyễn Tấn Dũng! Ngoài chủ trương chung của Cộng Đồng Newyork lãnh đạo cuộc đấu tranh, ngày 27, 28 tháng 9 sắp tới.

Atlanta, Georgia và nhiều Cộng Đồng bạn, sẽ đấu tranh cho Nữ Anh Thư, người tù bất khuất:

Đỗ Thị Minh Hạnh.

Rất mong chị Hương, cùng quý vị, quý bạn, sớm chuyển giấc mơ của mình, cho phù hợp với giấc mơ toàn dân tộc: Đập đổ bạo quyền Cộng Sản tham tàn, để xây dựng nước Việt Nam thực sự dân chủ, tự do.

© Ông Bút

© Đàn Chim Việt

 

19 Phản hồi cho “Đêm qua có người mơ gặp bác Phi!”

  1. dân đói says:

    Chị Hương nhớ lại, “…lờ mờ một ông Tây to cao, râu ria xồm xoàm bật khóc…”
    Đấy là hình ảnh bác Phỉ (đi với bác Hồ thành cặp đôi Hồ Phỉ) mà chị Hương lúc ấy dù chỉ thấy “lờ mờ”, nhưng tới nay đã 40 năm rồi chị vẫn rất “ấn tượng” về cái sự “xồm xoàm” của cái lão già xứ sở “Dái Bố” đó, đến nỗi đêm qua lại nằm mơ. Phóng viên hỏi nhỏ sao chị nhớ dai vậy, chị Hương mắt láo liên lấy tay che miệng thì thào “nhớ dai con mẹ gì, mỗi ngày bao nhiêu lần cần phải vào … hố xí nhân với 40 x 365, là bấy nhiêu lần cái mặt bác Phỉ nham nhở hiện ra, gì mà không nhớ…

  2. DâM TiêN says:

    Anh cu cộng phỉ tố ngược đế quốc Mỹ là ” tàn bạo, hiếu chiến, và bóc lột,”
    thì zõ zàng cộng phỉ tự vạch áo cho người xem lưng zồi, còn chi nữa.

    Mà lọa quá he ? Bi giờ cộng phỉ an nam hồ hởi Lewinsky chim Mỹ, hà…

    Nhưng lọa hơn hết , hơn hết, là toàn các thứ đảng Cộng Phỉ trên thế giái
    này đều trở về tay không, công cốc, xây nhà trên cát. Nga lấy lại cờ Nga
    hoàng. Các nước Động Âu lấy lại cờ nước cũ. Latvia, Estonia…cờ cũ.
    Campuchia, cờ cũ, phải chăng em?

    Còn lạ quá, hé ? Là sau khi Mỹ…rút khỏi VNCH, thì tức khắc toàn thế
    giái cộng phỉ xoay ra đấm đá nhau tưng bừng, đi đến tàn lụi, ô hô ai tai…
    Mỹ…khỏi phái ra tay, bất chiến tự nhiên thành, — victory without wars!

    Còn hai nước Tàu và VN là…long trọng thôi, nhưng đều tôn thờ Kinh tế
    thị trường, tức là đầu hàng mẹ nó Tư Bản rùi, còn chi.

    Me xừ Dũng vừa xin Mỹ công nhận VN là nước Kinh tế thị trường, có ý
    mún cắt cái đuôi thằn lằn ” định hướng” cho xong bề giả tạo.. Bây giờ
    thử bắt mạch run run của Trọng Lú và đám cộng thổ phỉ Bắc Kỳ…coi sao.

Phản hồi