|

Hai Đảng Cộng Sản Việt Nam – Trung Quốc: Đảng nào sẽ sụp trước?

Nông Đức Mạnh và Hồ Cẩm Đào

Trong chuyến viếng thăm báo Người Việt ngày 22-1-2009, nhà tranh đấu dân chủ Trung Hoa Ngụy Kinh Sinh được hỏi: “Hà Nội luôn luôn bắt chước Bắc Kinh, ông có lời khuyên gì về việc này?”, ông Sinh đã trả lời như sau: “Và vì thế nếu cộng sản Trung Quốc sụp đổ thì cộng sản Việt Nam cũng sụp theo!”. Bài viết này xin đặt lại vấn đề: Đảng nào sẽ sụp trước?

Bắt chước cái không nên học

Góp ý mới cho Đại Hội Đảng lần thứ 11, cựu Tổng biên tập báo Lao Động, với trên 50 tuổi đảng, ông Tống Văn Công chỉ thấy ĐCS Việt Nam cần quay về với dân tộc, với văn minh nhân lọai, đổi mới tránh sụp đổ. Ông bắt đầu bằng cách đề cập đến việc nhật báo Nhân dân Trung Quốc viết: “Việt Nam đã ‘bắt chước 100%’ mô hình Trung Quốc và Việt Nam “cần thực sự nhớ ơn mô hình này”.

Theo ông Tống Văn Công ĐCS Việt Nam không có những nhà tư tưởng đổi mới, vì thế mọi sự thay đổi thường bắt đầu từ cuộc sống và do đó gặp rất nhiều cản trở khó khăn. Vì thiếu tư tưởng chỉ đạo, ĐCS Việt Nam chỉ bắt chước cái không nên học trong mô hình Trung Quốc “đàn áp để ổn định và phát triển”.

Ngược lại, ĐCS Trung Quốc mọi thay đổi thường bắt đầu từ tư tưởng của những nhà lãnh đạo. Mô hình Trung Quốc xuất phát từ triết lý của Đặng Tiểu Bình chủ yếu là “Mèo trắng mèo đen, không quan trọng miễn là bắt được chuột”. Triết lý này là tư tưởng soi sáng cho đường lối chính sách ĐCS Trung Quốc, do đó đảng này có thể định hướng cải cách chính trị mà không ai sợ bị quy chụp về lập trường, quan điểm, không bị vướng mắc rào cản ý thức hệ hay tín điều lỗi thời cản trở mọi nỗ lực đổi mới cả kinh tế lẫn chính trị.

Mô Hình Trung Quốc – kinh tế – áp dụng tại Việt Nam

Một cách tóm tắc mô hình Trung Quốc là dùng tăng trưởng kinh tế để đàn áp chính trị. Từ một nền kinh tế tập trung, ĐCS Việt Nam đã ban phát những xí nghiệp quốc doanh, những đặc quyền kinh tế đến một số đảng viên cao cấp và gia đình. Từng bước tạo ra một tầng lớp đại gia tư bản đỏ. Tầng lớp này nắm cả độc quyền kinh tế lẫn chính trị nên càng ngày càng trở nên giàu có và quyền thế.

ĐCS Việt Nam cũng cho phép các tư bản Tây phương và Á Châu đầu tư vào thị trường Việt Nam, bóc lột lao động rẻ, tận dụng tài nguyên thiên nhiên, lạm dụng môi trường sinh thái để đạt được lợi nhuận khổng lồ. Những con “mèo trắng” Tây Phương được hưởng lợi quyền này đâm ra tránh né các vấn đề nhân quyền và đạo đức kinh doanh. Họ quay ra ngụy biện cho chế độ cộng sản, giúp đỡ chế độ này tìm những điều kiện mậu dịch thuận lợi với phương Tây, đặc biệt với Hoa Kỳ. Họ vận động các chính quyền phương Tây bình thường hóa quan hệ thương mãi, ngọai giao, chấp nhận guồng máy độc quyền đảng trị …

Đáng quan tâm là những con mèo mum Trung Quốc càng ngày càng xuất hiện nhiều thêm. Giống mèo này ở xứ họ thì là “hồng Mao”, nhưng sang xứ ta thì biến thành mèo đen, để phân biệt giống “hồng Mao” Việt Nam. Giống mèo đen Trung Quốc vừa háo hức, vừa tham lam và bằng mọi giá để thôn tính các thị trường và nguồn tài nguyên mới để phục vụ cho chiến lược thực dân mới của Trung Quốc. Hầm mỏ, rừng, biển, đất đai xí nghiệp của Việt Nam đang được chuyển nhượng, sang tay cho tầng lớp tư bản thực dân này.

Đáng quan tâm vì ĐCS Trung Quốc đã đề ra một sách lược rõ ràng mà ĐCS Việt Nam biết mà chẳng thấy quan tâm. Trên nhật báo Giải Phóng Quân của Trung Quốc một lập luận về “biên giới của lợi ích quốc gia” đã được công khai trình bày. Theo lập luận này :”Nơi nào mà lợi ích quốc gia của chúng ta mở đến, thì đó là nhiệm vụ của lực lượng võ trang của chúng ta”, “Với nhiệm vụ lịch sử mới mẻ của chúng ta, các lực lượng vũ trang phải không chỉ bảo vệ ‘biên giới lãnh thổ quốc gia’ mà phải cả đến ‘biên giới lợi ích quốc gia’”, và “Chúng ta cần bảo vệ không chỉ lợi ích an ninh quốc gia mà còn cả lợi ích liên quan đến phát triển trong tương lai của quốc gia”.

Khi miếng ăn bị va chạm giống mèo thường tranh chấp lẫn nhau. Trứơc mèo đỏ Việt Nam háu thắng và tham lam, các mèo trắng Tây Phương thường lặng lẽ bỏ của chạy lấy người. Công ty hầm mỏ lớn nhất Úc, BHP, từ 1975 vẫn ăn chực nằm chờ tại Việt Nam. Chỉ ít lâu sau khi ĐCS Việt Nam cho phép làm ăn đã phải rút khỏi Việt Nam. Đây là một thí dụ điện hình. Với giống mèo đen Trung Quốc, mọi tranh chấp tại Việt Nam đã có “Giải Phóng Quân Trung Quốc” luôn sẵn sàng “bảo vệ quyền lợi Quốc Gia”.

Mô hình Trung Quốc thiếu một hệ thống luật pháp vô tư và chính trị minh bạch, quyền lực nằm trong tay các đảng viên tạo ra hiện trạng tham nhũng. Hiện trạng này vươn tới tầm mức quốc tế khi các con mèo trắng, mèo đen sử dụng đồng tiền mua chuộc nhà cầm quyền cộng sản để bảo vệ công việc làm ăn. Tham nhũng đã lan tràn đến mọi cơ cấu hạ tầng, trở thành một quốc nạn ảnh hưởng khi trực tiếp, khi gián tiếp đến từng người Việt Nam.

Hàng loạt các cuộc đình công đòi tăng lương đòi bảo đảm quyền lao động. Nhiều cuộc biểu tình đã xảy ra ở các vùng nông thôn do việc qủan lý đất đai và tham nhũng của các quan chức địa phương. Đây là hậu quả của mô hình Trung Quốc.

Cộng thêm trình độ quản lý kinh tế yếu kém, Việt Nam đang dẫn đầu về mức độ lạm phát, nhiều lần phải phá giá đồng tiền, đầu tư và xuất cảng sút giảm, nạn thất nghiệp gia tăng, vay mượn nước ngòai mỗi lúc một nặng thêm … Từ Vận động Mô hình này, Trung Quốc đã chuyển tài nguyên và nhân lực quốc gia thành tư bản. ĐCS Trung Quốc trở thành ông chủ nợ quốc tế đầy quyền lực. Trong khi ấy vì bắt chước, không tư tưởng chỉ đạo và kém tài năng, hàng hóa rẻ phẩm chất kém của Trung Quốc tràn ngập thị trường Việt Nam. Việt Nam trở thành con nợ thế giới nói chung, của Trung Quốc nói riêng.

Dưới ba tầng tư bản đỏ, trắng và đen cùng lúc bóc lột và tệ nạn cửa quyền tham nhũng, đa số dân chúng càng ngày càng trở nên nghèo khổ hơn. Ngược lại, thiểu số đại gia tư bản đỏ thì càng ngày càng giàu có và quyền thế hơn. Khỏang cách chênh lệch giàu nghèo đang ngày một sâu hơn, đến mức độ không kềm hãm được sẽ là nguyên nhân cho mọi biến động xã hội – chính trị có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

Mỗi lần Đại Hội Đảng là mỗi lần giới cầm quyền cộng sản chia nhau quyền lực và quyền lợi quốc gia. Càng ngày các phe nhóm trong ĐCS càng công khai, tranh giành và đấu đá nội bộ càng dữ tợn hơn, càng lộ liễu hơn. Thêm vào đó là bàn tay của ĐCS Trung Quốc đã thọc xuống tận hạ tầng cơ sở ĐCS Việt Nam để thu xếp tay chân từ địa phương đến trung ương nhằm bảo vệ quyền lợi Trung Quốc.

Pages: 1 2 3

20 Phản hồi cho “Hai Đảng Cộng Sản Việt Nam – Trung Quốc: Đảng nào sẽ sụp trước?”

  1. mai hải dương says:

    Giả sử có chiến tranh xảy ra, anh sẽ là người đầu tiên nhập ngũ để xơi bọn TQ

  2. Chúng tôi là công nhân tại nhà máy đóng giầy tại Hải phòng khẳng định rằng chúng tôi chưa bao giờ càn Đảng CSVN đại diện cho mình cả. Chúng tôi muốn Đảng hãy nhả chúng tôi ra, chúng tôi khổ vì Đảng quá. Họ ăn trên ngồi chốc, bóc lột chúng tôi chứ đầy tớ gì của chúng tôi. Các vị xem lương của một ông Đảng ( cấp lãnh đạo thành phố là 10 triệu, đây là chính lương còn thưởng chia nhau thêm là 20 triệu nữa, tổn cộng là 30 triệu) trong khi chúng tôi những ông chủ giả thì lương là 1 triệu đồng/tháng. Chúng tôi làm mỗi tuần 6 ngày, mỗi ngày 10 tiếng đến 12 tiếng đồng hồ, còn “đầy tớ” làm mỗi tuần 5 ngày và giờ thì nói là 8 tiếng nhưng trong đó có 3 tiếng ngồi không xơi nước. Còn bố mẹ tôi là nông dân thì Đảng lấy hết đất làm dự án mấy năm nay, giờ ngồi nhà con cái nuôi. Cha mẹ tôi kiện lên chính phủ nhiều lần nhưng không được giải quyết.
    Chúng tôi xin Đảng hãy tha cho chúng tôi, đừng làm đầy tớ nữa. Chúng tôi xin cảm ơn tác giả đã nói đúng hoàn cảnh của chúng tôi và của đất nước này.
    Nguyễn Thị Hoài Hương.

  3. Nguyễn Hữu Tâm says:

    Nếu muốn thôn tính Vn tàu cộng cần phải sát nhập hai dcs làm 1 lúc đó quân đội sẽ tan rã các căn cứ ngầm được nguỵ trang thành các công ty sẽ biến thành các đơn vị tiền trạm
    Những vị trí quốc phòng chiến lược của VN sẽ bị san bằng ( Tiền pháo hậu binh) . Các tướng lãnh yêu nước nếu chống đối sẽ bị bắn bỏ ,những người không theo sẽ bị bắt , các tay chân Việt gian sẽ lên lãnh đạo , các trí thức sẽ bị quản thúc chặt toàn Dân VN sẽ bị khống chế bằng lương thực
    Vì lúa gạo họ đã thu mua hết , Chính sách lương thực phân phối theo kiểu bao cấp sẽ được thực thi không có nguồn cung cấp tự túc vì các sông hồ đã cạn khô và ô nhiễm
    Nạn đói 1945 sẽ không so sánh được vì hôm nay VN đã có gần 90 triệu con sô chết đói sẽ lên đến 10 triệu vì đây là chủ đích tiêu diệt để thôn tính và tập trung sự chú ý của quốc tế . Hiện nay vấn đề ô nhiễm đã rất trầm trọng nguy cơ bùng phát dịch bệnh gây tử vong đã không xa
    Nếu hôm nay không ngăn cản được thì sẽ là không bao giờ

  4. Cộng sản Trung quốc đang bành trướng lớn mạnh đang chuẩn bị làm ba chủ của hoàn cầu rồi đó. Mỹ đang nợ Trung quốc cả ngàn tỷ đô la và cộng đồng thế giới cũng vậy đấy.

    Còn cộng sản Việt Nam là còn đất nước và dân tộc Việt Nam, và nếu như cộng sản ở Việt Nam bị sụp đổ thì nước Việt Nam cũng bị tan tành, bị ngoại bang xâm chiếm và dân tộc Việt Nam sẽ bị diệt chủng, và chuyện này thì không bao giờ xẫy ra đâu, vì CSVN quá tài giỏi và thông minh, họ không để dân tộc Việt Nam khổ đau được.

    Như vậy thử hỏi họ có thể sụp đổ được không? Chắc chắn là không, mà có thể trong tương lai gần đây, thế giới chống cộng phải đối mặt với cộng sản hóa toàn cầu hén. Lúc đó Vatican cũng sẽ bị sụp đổ và bị tiêu diệt hoàn toàn và cộng sản được bầu lên làm Giáo chủ.

    • ABC says:

      “Tôi dắt năm châu đến đại đồng”: Một thằng điên nói!
      “chế độ XHCN dân chủ gấp triệu lần chế độ tư bản.”một com mẹ điên rống!
      “Cộng sản hóa toàn cầu” lại thêm một thằng điên vừa xổng viện !

  5. Tran_Hung says:

    Thưa các anh chị và các bạn,

    Nói rằng “sự sụp đổ của đảng CSTQ sẽ kéo theo sự sụp đổ của đảng cộng sản VN” là đúng, nhưng, môt cách thừa nhận gián tiếp, chính chúng ta đã gắn vận mệnh dân tộc VN vào sự thịnh suy của nguời khác .
    Nói rằng “Liên minh quân sự Việt Mỹ sẽ giúp cho VN thoát ra khỏi ảnh huởng của Trung quốc” cũng đúng, nhưng chẳng qua chúng ta đã quên đi tinh thần độc lập dân tộc mà hoán chuyển sự dựa dẫm từ Hoa lục qua Hoa kỳ mà thôi .

    Thử đặt vấn đề nếu không có hai thế lực kia, dân tộc VN có thể độc lập tự lực, tự cuờng đuợc không ?
    Theo tôi hoàn toàn có thể đuợc .
    Với 86 triệu dân, nuớc VN đứng thứ 13 về dân số trên thế giới . Xét về địa lý thì VN nằm ở vị trí rất ưu đãi và có nhiều tiềm năng về kinh tế, giao thuơng, chiến luợc . Xét về con nguời thì con nguời VN không thua kém bất kỳ dân tộc nào về trí tuệ và siêng năng .
    Vậy thì tại sao đất nuớc ta cứ phải trải qua hết thăng trầm này đến thăng trầm khác .
    1. Các triều đại vua chúa phong kiến, thực dân tư bản, cộng sản độc tài đều có chung một đuờng nối chính trị “đàn áp, đàn áp đến khiếp nhuợc nguời dân” để dễ bề cai trị . Xã hội đuợc tổ chức duới hình thức trại lính, làng quê có chánh tổng, lý truởng, chủ tịch ủy ban hành chính, bí thư đảng uỷ, cai lệ, dân quân du kích để theo dõi kìm kẹp đám dân đen lầm lũi còng lưng duới luỹ tre làng, an phận với cuộc đời ít đòi hỏi . Một khi có những kẻ ngông cuồng với những tư tuởng “bất trị” đều bị khủng bố dã man, nặng thì tru di tam tộc, đấu tố, nhẹ thì lao tù khổ sai, cải tạo lao động . Gia đình anh em con cái của kẻ phạm tội bị dìm hãm, bôi đen lý lịch không thể ngóc đầu lên đuợc .
    Cách cai trị trại lính nhu vậy đuợc phát triển rộng khắp, chi phối mọi sinh hoạt chính trị của xã hội, từ phố khóm tới cơ quan xí nghiệp, kể cả các cơ quan cao cấp nhất nhà nuớc . Sự bày tỏ tư tuởng khác với chủ truơng chính sách của đảng luôn luôn đồng nghĩa với tự huỷ hoại con đuờng chính trị của mình, kinh tế của gia đình, tuơng lai con cái .
    Với bộ máy kìm kẹp trại lính như vậy, làm sao có đuợc những tư tuởng sáng tạo, những đột phát tư duy, nhưng buớc nhảy ngang tầm thời đại .
    2. Bản tính cầu toàn của nguời dân . Dù nay đã trở thành bản tính nhưng nguyên nhân sâu xa cũng vì sự đàn áp dã man của tầng lớp cai trị, tầng lớp lãnh đạo qua hàng ngàn năm mà ra . Giống như một con chim vừa mới sinh ra đã biết sợ tiếng giây cung vậy . Sự sợ hãi khiếp nhuợc đã lưu truyền từ bao đời nay, tạo ra sự nhẫn nhục đáng thuơng cho cả dân tộc . Sự nhẫn nhục này chỉ chấm dứt khi bị dồn tới chân tuờng, không còn con đuờng nào thoát, phải vùng lên quật khởi …. Và trớ trêu thay, khi lật đổ đuợc ách thống trị tàn bạo thì lại lập lên một chế độ tàn bạo tuơng tự của một nhóm nguời cầm quyền và trả lại về cho đa số dân chúng cái vai trò “chủ nhân đất nuớc của Chí Phèo” (của tất cả nhưng cũng chẳng phải của riêng ai) . Bản tính cầu toàn không phải chỉ giới hạn ở đám dân lành mà còn trùm lên cả hàng ngũ lãnh đạo cao cấp của nhà nuớc . Đứng truớc lẽ phải và quyền lực, các uỷ viên trung uơng, các tuớng lãnh quân đội, các học giả trí thức … thuờng giữ im lặng để mặc quyền lực thao túng lẽ phải . Cũng có một số ít lên tiếng chỉ trích nhưng vẫn nằm trong khuôn khổ “bảo vệ uy tín của lãnh tụ” mà hụt hẫng như tiếng kêu cứu của những kẻ thất sủng .

    Để giải quyết hai vấn đề này thì một chính phủ Dân chủ là cần thiết . Chế độ đa đảng phải đuợc thực hành từng buớc từ địa phuơng đến trung uơng với sự tham gia đầy đủ các thành phần trong xã hội . Tiếng nói của nguời dân phải đuợc lắng nghe . Quyền lợi đất nuơ’c phải nằm trên quyền lợi của đảng phái . Luật pháp là thuớc đo, là cân mực, là tiêu chuẩn cho tất cả mọi công dân phải có trách nhiệm bảo vệ và tuân thủ .

    Nếu những điều trên không đuợc thực hiện sớm, cái nguy cơ mất nuớc hoặc chí ít cũng trở thành thuộc địa của các cuờng quốc đã tới gần .

    Thân mến

    • says:

      Ông Trần Hùng nói:
      “Thử đặt vấn đề nếu không có hai thế lực kia, dân tộc VN có thể độc lập tự lực, tự cuờng đuợc không ?
      Theo tôi hoàn toàn có thể đuợc .”

      Đấy là ‘Nếu như..” trên “thực tế” thì 2 thế lực Cương Quốc(TQ và Mỹ) đang hiện hữu sờ sờ ra đó. Bàn cái thực tế chứ bàn cái “nếu như” làm gì?. Bất kì một nước nhỏ nào con chưa đạt tới đỉnh cao của sự phát triển thì đều phải không phụ thuộc vào nước lớn này thì phải phụ thuộc vào nước lớn kia. Kẻ đi sau đếu phụ thuộc vào nười đi trước. Thế thôi!. Đó là qui luật.

      Nếu thật sự khôn khéo thì không đi hẳn vào bên nào, mà lách luồn giưa 2 cường Quốc. Nhưng làm thế cũng phải là tay cao thủ, luôn luôn phải nắm bắt được thời thế mà luồn lách. Sai thời, nhỡ bước, 2 cuờng quốc nó thỏa hiệp với nhau là toi đời. Tóm là làm gì có độc lập hoàn toàn , chỉ co\ó phụ thuộc it hay phụ thuộc nhiều mà thôi. OK?./.

  6. Có lỗi, có lỗi và có lỗi, tôi đã đánh máy nhầm: tên ông là Duy chứ không phải là Huy, mong ông Nguyễn Quang Duy bỏ qua nhé!

    Thành thật cảm ơn ông!

  7. Cám ơn ông Nguyễn Quang Huy cho thông báo về Hội Nghị tại Úc do ông Võ Minh Cương làm chủ tọa, và chính tôi cũng mong đợi từ lâu. Sau này cũng nên Tổ Chức Hội Đồng hàng năm tại các nước khác nhau như Mỹ/Canada/Đức/Pháp là nơi có nhiều người Việt hướng về Dân-tộc.

    Nhưng để đủ độ tin cậy và thu hút các tổ chức, đoàn thể cùng cá nhân đầu tư thời gian, sức lực, cả tiền của để tham dự, it nhất ông Võ:
    1/ Có một thư xác nhận của Dân Biểu Tỉnh Bang (Member Legislative Assembly) và một thư khác nữa là cuả Thành Viên Nghị Viện Liên Bang (Member of Parliament) nơi điạ phương ông VMC sinh sống,
    2/ Tóm lược tiểu sử của ông và anh em trong Ban Tổ-chức/Điều-hành,
    3/ Chương-trình & Nội-dung/Thời gian/Địa điểm Hội-thảo,
    4/ Quan trọng nhất vẫn là bản Chiến Lựợc được soạn thảo, cần để bạn hữu tìm hiểu, xem có điểm nào phù hợp trước khi họ quyết định đến tham dự.
    Xin gửi tới E-mail của cá nhân cho tôi là tốt nhất. Xin thành thực cám ơn!

  8. ( Vì tôi đang trên tầu hoả Hà nội nên gửi bài theo kiểu góp ý này xin quý báo lấy ra đăng bài riêng cho phù hợp.)
    Bai Dang Bao:
    Quan hệ Mỹ Việt có đi đến quan hệ chiến lược không?
    Mấy ngày qua dư luận Việt nam và thế giới rất quan tâm đến những dấu hiệu của quan hệ Mỹ Việt sau 15 năm liệu có thể đi đến quan hệ chiến lược hay không? Người ta đặc biệt chú ý đến các cuộc ngoại giao con thoi giữa Mỹ và các Việt nam cho việc chuẩn bị kỷ niệm 15 năm bang giao hai nước. Càng ngày càng có nhiều lãnh đạo Đảng CSVN bày tỏ mong muốn quan hệ đó phải tiến nhanh hơn đến quan hệ chiến lược như ý kiến của ông Đinh Hoàng Thắng, cựu đại sứ Việt Nam tại Hà La hay nhiều ý kiến của các tướng lĩnh quân đội Việt nam hiện nay. Nhà ngoại giao thâm niên, nguyên trưởng nhóm Tư vấn Lãnh đạo bộ Ngoại giao nhắc đến phát biểu của cựu đại sứ Mỹ tại Việt Nam Raymond Burghardt về quan tâm chiến lược chung giữa Hoa Kỳ và Việt Nam là ” Hoa Kỳ và Việt Nam cùng có chung nhiều lợi ích chiến lược, trong số đó có cả việc duy trì quân bình lực lượng ở Đông Nam Á” . Còn ông Raymond Burghardt-Cựu ĐS Mỹ tại VN thì nói rõ: “Hoa Kỳ và Việt Nam cùng có chung nhiều lợi ích chiến lược, trong số đó có cả việc duy trì quân bình lực lượng ở Đông Nam Á.”
    Thượng nghị sĩ Jim Webb, Chủ tịch tiểu ban Đông Nam Á-TBD, Ủy ban Đối ngoại Thượng viện Mỹ từng tỏ ý quan ngại Trung Quốc gia tăng hoạt động quân sự tại Biển Đông thời gian gần đây.
    Theo ông Đinh Hoàng Thắng, chính trị gia từ đảng Dân Chủ Mỹ muốn Hoa Kỳ có vai trò rõ ràng hơn trong tranh chấp về lãnh thổ, lãnh hải tại Biển Đông. Và ông trích phát biểu của Jim Webb: “Hoa Kỳ cần xác định rõ ràng, chi tiết và cụ thể công việc bảo vệ chủ quyền của các quốc gia trong khu vực này.”
    Nhưng theo Người Quan Sát thì cho dù có rất nhiều tín hiệu đáng khích lệ được phát đi nhưng phe bảo thủ trong Đảng CSVN và Đảng CS Trung quốc đang câu kết muốn phá hoại không để cho nó đâm hoa kết trái. Nhưng người ta đều cho rằng, mối quan hệ Mỹ Việt nó đang phụ thuộc vào nhiều yếu tố trong đó yếu tố chính trong nội bộ Đảng CSVN có thay đổi hay không mới là quyết định cho việc thiết lập mối quan hệ đó.
    Tình hình bất kỳ người Việth nam nào cũng như các Đảng viên Đảng CSVN đều thấy rõ Trung quốc không chỉ là nguy cơ tiềm tàng mà là hiện nay đã nguy cơ về anh ninh đất nước đang đến gần vạch đổ rất đáng lo ngại. Nguy cơ đó đang được diễn ra ngày càng quy mô như xâm phạm chủ quyền lãnh hải, chiếm đảo biển của Việt nam , khai thác dầu khí, xây dựng các cảng quân sự lớn tại Hoàng sa và Trường sa v.v…mà còn ở việc hoạch định các kế hoạch như đưa người ( các nhân cốt gài sẵn chờ thời cơ) vào Việt nam qua các dạng tham gia dự án như Bauxite Tây Nguyên, dự án thuê rừng đầu nguồn, mở các đường giao thông chiến lược từ Nam ninh vào Hà nội hay các ngả Lào, Cam-pu-chia v.v… Ai cũng đã thấy nhưng một số người trong giới bảo thủ của Đảng CSVN vẫn cố tình che giấu và giải thích theo hướng hoàn toàn khác với đại đa số lãnh đạo tiến bộ và các tướng lĩnh, các nhà trí thức và toàn thể nhân dân Việt nam. Vì thế, theo chúng tôi, việc xây dựng quan hệ chiến lược giữa Việt nam và Mỹ chỉ có thể có được khi kết quả kỳ đại hội Đảng CSVN lần này diễn ra như thế nào? Nếu phe bảo thủ yếu thế thì quan hệ đó là hiện thực vì nó đáp ứng nhu cầu tối cần thiết của Việt nam và cả phía Mỹ, còn hiện nay Trung quốc đang can thiệp chọc sâu vào chuyện nhân sự đại hội Đảng CSVN là để cố lái Việt nam vào quỹ đạo của mình nhưng mặt khác lại không muốn nhả đảo Trường sa và Hoàng sa cho Việt nam và vẫn muốn độc quyền chiếm biển Đông. Cho nên, tình hình hiện nay tuỳ thuộc vào chính sự sáng suốt của đội ngũ lãnh đạo trẻ trong ban chấp hành trung ương Đảng kỳ này mà nòng cốt phải từ sự liên kết của các đại biểu Đảng phía Nam và miền Trung cùng nhiều đại biểu tiến bộ phía Bắc với đại biểu tướng lĩnh Quân đội thì mới có thể thắng được phe bảo thủ. Nhưng uy tín của phe bảo thủ đang xuống thấp nhất chưa bao giờ thảm hại như hiện nay. Hãy chờ xem!
    Hà nội, ngày 9 tháng 3 năm 2010.
    Người Quan Sát.

  9. Trần-Huỳnh says:

    Chắc không cần dông-dài tìm câu trả lời chừng nào thì mộttrong hai đứa gian-ác sụp trước.Vấn-đề là Nước Việt mình làm cách nào để thóat được họa xâm-lược của Tàu-cộng.

  10. VC là đầu óc trâu bò mà trâu bò chỉ biết gặm cỏ. Tàu sinh ra VC và huấn luyện VC thành người, Tàu cho VC bú sửa mèo từ hồi nhỏ cho nên quen thói bú sửa mèo nên VC chỉ biết tìm mùi sửa năm xưa để tiếp tục bú. Nhưng có lúc người con hư hỏng VC này tỏ ra tính kêu căng, muốn làm bá chủ đông dương nên có những tính phản những người mà cho chúng bú từ thuở nhỏ.

    Lớn lên đầu óc không tiến bộ nên tiếp tục bước theo con đường của người cho bú. Tàu nuôi VC từ thuở tấm bé nên biết tính tình người con hư hỏng hay phản bội này nên chỉ cho VC làm thuê làm mướn để sống ngày hai bửa. VC không thể làm bạn với người tây phương hay Mỹ vì con người ăn nói bất nhất, đem tự do xạo dạy người tây phương trong khi không hiểu thế nào là tự do tối thiểu của con người. Tây phương và Mỹ buôn bán với VC nhưng không tin nhau, buôn bán kiểu chụp giựt hể thấy được thì nhảy vào nếu thấy nguy thì rút đi. Tàu thì khác, buôn bán trao đổi trong tư thế chủ nô, Tàu là chủ, VC là nô lệ. Nếu VC làm trái ý Tàu thì Tàu lên tiếng đe dọa và sẽ tạo bất ổn cho chế độ VC.

    Tàu rất giỏi về căn bệnh VC, bắt mạch rất đúng để cho thuốc. Căn bệnh VC bây giờ là sợ hải nên Tàu lâu lâu cứ dọa để cầm chừng thế hung hăng bướng bỉnh của VC. VC thì sợ mất ngôi, lở Tàu khai hỏa thì không biết đường nào mà chạy. Dân VN giờ đây đâu có ngu cầm súng để bảo vệ cái ngai vàng tham nghững nữa nên VC tứ bề là địch thủ. Nhưng địch thủ mà chúng có thể đàn áp là dân chúng vì dân chúng chưa có tổ chức rộng và vững nên VC dễ ra tay đàn áp khi người dân lên tiếng. Tàu thì khác, sức mạnh có thừa để đánh ngã sức mạnh vô địch già của VC vì thế VC hơi ngán. Trong thế kẹt, vì thế đồng chí Nguyễn Chí Vịnh vửa rồi sang Tàu lạy lục tha tội phản quá khứ.Nhưng nếu Tàu ngu nghe VC khóc lóc thì có ngày chính VC sẽ làm sụp đổ Tàu như chúng đã làm Tàu xửng vửng xang bang trong cuộc hiến năm79. Chuyện ai sụp đổ trước tuỳ theo cách xử sự của đôi bên. Tàu tiếp tục nghe VC bịp thì Tàu sẽ sụp đổ trước.Tàu mà thức tỉnh đừng nghe VC dụ dỗ thì Tàu sẽ lật VC quá dễ dàng. Chắc chắn sẽ có cuộc chiến tranh Tàu VC. Nhưng mất nước hay không là do đa số người VN, nếu biết thời cơ đến mà không đoàn kết lật VC đi thì đời sẽ cò khổ nữa,nếu còn ngu dại nướng mình vào lửa đỏ thì tiếp tục làm thân nô lệ, nếu biết đoàn kết kháng chiến chống kẻ thù nội xâm và ngoại xâm thì VN sẽ có một vị trí huy hoàng trên thế giới trong tương lai.

Phản hồi