|

Từ yêu nước đến dân chủ


Ngày 9/12/2007 một cuộc biểu tình của Sinh viên VN để bày tỏ lòng yêu nước và phản đối Trung cộng xâm chiếm lãnh thổ VN đã diễn ra trước Tổng Lãnh sự quán TC tại Sàigòn.

Nguyễn Thành Tài, phó Chủ tịch của cái gọi là thành phố HCM đã tiếp xúc với các anh chị sinh viên này để khuyên họ tự chế và giải tán, với luận điệu “để Đảng và nhà nước lo”.

Cái hình ảnh làm chúng ta vô cùng xúc động khi một cô SV đứng lên chất vấn người lãnh đạo Thành phố, người đại diện cho cả một chế độ.

- Tại sao chúng tôi biểu tình phản đối TQ xâm chiếm lãnh thổ VN và bày tỏ lòng yêu nước thì các ông lại cho Công an ngăn cản?

Cô gái đó nói trong nước mắt, nhưng đó không phải là những giọt nước mắt hèn yếu mà đó là những giọt nước mắt lưu xuất từ một trái tim yêu nước nồng nàn, từ lòng tự hào dân tộc của tuổi trẻ VN. Cái hình ảnh này gợi nhớ đến hình ảnh hào hùng của chàng thanh niên VN Trần Quốc Toản, tay bóp nát trái cam lúc nào không hay biết khi không được tham dự Hội nghị Diên Hồng vì còn quá trẻ. Sau đó TQT đã đơn phương tập hợp một đạo quân để giúp nhà Trần chống quân xâm lược từ phương bắc, và người thanh niên yêu nước dũng cảm đó đã đi vào lịch sử hào hùng của dân tộc và hơn nữa được tôn vinh là một vị Thánh. Cái hình ảnh nhỏ bé với giọng đầy nước mắt của cô SV hoàn toàn tương phản với hình ảnh của Lê Dũng người phát ngôn của Bộ Ngoại giao VN trong cuộc họp báo để thanh minh với quan thầy, đó là hình ảnh của một quan chức lạnh lùng và vô cảm với lời lẽ lưỡi gỗ thường trực, trình diễn môt thứ quan điểm nhu nhược cố hữu trong quan hệ với Bắc Kinh, và cũng vô cùng bất nhã, bất kính với đồng bào trong nước khi cho cuộc biểu  tình ôn hoà để bày tỏ lòng yêu nước thương dân của SV VN phản đối Trung Cộng xâm lược là “tụ tập tự phát”.

Trong chế độ độc tài toàn trị tại VN thì “tự phát” cũng đồng nghĩa với bất hợp pháp.

Thật mỉa mai và đau xót vô cùng vì trên thế giới này không một quốc gia nào từ cổ chí kim (ngoại trừ các nước Cộng sản) lại đặt vấn đề về việc biểu tình ôn hoà để bày tỏ lòng yêu nước khi đất nước bị xâm chiếm là có hợp pháp hay không.

Khi đất nước bị ngoại xâm mà phải chờ đợi sự bật đèn xanh của Đảng CS và Bộ Chính trị để được bày tỏ lòng yêu nước hay sao? Và chờ đến bao giờ?

Và mới đây hai ngày chúa nhật 5/6 và 12/6, trước sự lộng hành của Trung cộng trên lãnh hải VN, nhân dân VN (nhất là giới trẻ) lại một lần nữa xuống đường phản đối mưu đồ xâm lược của Bắc Kinh tại hai đầu đất nước Hà Nội và Sài Gòn.

Lần này CSVN khôn khéo hơn năm 2007 vì nhiều lý do, trong đó tất nhiên có ảnh hưởng của chấn động từ cuộc Cách mạng Hoa lài ở Bắc Phi và Trung đông, với sự can thiệp bằng quân sự vào Libya của Hoa Kỳ và NATO để bảo vệ công lý và người dân.

Trước thái độ cứng rắn của Hoa Kỳ và Phương Tây ủng hộ nhân dân các nước độc tài đứng lên đấu tranh đòi dân chủ, CSVN phải thận trọng khi muốn xử dụng vũ lực (như từ trước đến nay họ vẫn làm), vì họ nhận thức được rằng xử dụng vũ lực để đàn áp người dân là cách tự sát nhanh nhất. Cho nên họ phải chấp nhận nhượng bộ để nhân dân VN được bày tỏ thái độ và lòng yêu đất nước của mình. Nhưng VC cũng rất lo sợ quan thầy quở trách nên họ tìm mọi cách để hạn chế tối đa sự bùng phát của người dân (bằng chứng là đã có nhiều vụ bắt bớ, hành hung, trấn áp tinh vi và cả thô bạo đã xảy ra trong và sau những cuộc biểu tình).

CSVN đang ở vào cơn bĩ cực, để người dân tự do bày tỏ lòng yêu nước thì họ sẽ mất quyền kiểm soát, vì họ biết rằng lòng yêu nước sẽ dẫn đường và thôi thúc nhân dân VN hướng đến chế độ dân chủ, vì chỉ chế độ dân chủ mới có khả năng bảo vệ đất nước hữu hiệu nhất. Dân chủ sẽ là chọn lựa tự nhiên và duy nhất trong tình thế hiện nay.

Còn nếu đàn áp người dân, không cho họ thể hiện lòng yêu nước của mình thì CSVN sẽ lộ nguyên hình là tập đoàn bán nước, cho nên một giải pháp nửa vời đã được CSVN lựa chọn như chúng ta đã thấy, nhưng giải pháp nửa vời này sẽ nhanh chóng đi vào bế tắc trong thời gian tới đây khi Tàu cộng đẩy mạnh ý đồ thôn tính biển Đông (trong đó có vùng biển và tài nguyên của VN). CSVN sẽ phải đối đầu với dân tộc vì họ phải lựa chọn giữa dân tộc và quan thầy. Biển Đông sẽ nổi sóng thần và chỉ có lòng yêu nước chân chính mới có thể tồn tại được.

 

Từ ngày CSVN cướp được chính quyền, áp đặt sự cai trị độc tôn lên đất nước thì người dân VN đã mất hết mọi quyền căn bản ,kể cả quyền được yêu nước. Đảng CSVN độc tôn lãnh đạo và quản lý từ con người (như hộ khẩu) đến đất đai (như sổ vàng sổ đỏ). Đảng CS toàn quyền quyết định mọi việc, muốn đi đâu, ở đâu, làm gì phải xin phép. Đất đai do nhà nước quản lý (thực chất đất đai ở VN là của hương hoả của đảng CS họ tùy nghi sử dụng, nhân dân chỉ được ở tạm trên đó mà thôi).Còn những tài nguyên khác như rừng, biển, sông suối, dầu mỏ khí đốt, than đá, đất hiếm, vàng bạc, đồng, nhôm, titan, trong lòng đất là của đảng CS và họ độc quyền quản lý và khai thác để làm giàu cho bản thân và tập đoàn CS.

Nhà nước độc chiếm quyền thông tin xuất bản, độc quyền về những lĩnh vực kinh tế trọng yếu và hái ra tiền như Bưu chính viễn thông, Hàng không, Hoả xa, Điện lực và nhiều lãnh vực khác.

Độc quyền quản lý và phân phối tài nguyên quốc gia, những ai cúc cung phục vụ cho chế độ thì được chia phần, những ai lên tiếng đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền, công lý sẽ bị phong toả, cô lập đàn áp. Độc quyền trong việc điều hành đất nước, độc quyền trong việc hoạch định tương lai dân tộc, và bây giờ CSVN còn muốn độc quyền yêu nước và độc quyền chống ngoại xâm!?

Thực chất đảng CSVN có thật tâm yêu nước không?

Chúng ta điểm qua một số sự kiện từ 1945 đến nay.

Thoả hiệp với Thực dân Pháp để đàn áp tiêu diệt các đảng phái quốc gia và những người yêu nước, Ký Hiệp định Sơ bộ Fonteinbleau; hiệp định Geneve chia hai đất nước, 1958 dưới sự chỉ đạo của ông Hồ Chí Minh và Bộ Chính trị, Phạm văn Đồng lúc đó là Thủ tướng ký Công hàm công nhận chủ quyền của Trung cộng trên 2 quần đảo Hoàng sa và Trường sa; Hiệp định phân chia biên giới trên bộ và trên biển CSVN đã nhượng cho Trung cộng rất nhiều đất đai cùng biển cả để mưu tìm sự  hậu thuẫn về chính trị từ nhà cầm quyền Bắc kinh; CSVN cúi đầu lặng yên khi Hải quân TC bắn giết ngư dân VN ngay trên lãnh hải của mình, và khi Trung cộng ngang nhiên tuyên bố thành lập thành phố Tam sa (bao gồm cả Trường sa và Hoàng sa của VN, hậu quả tất yếu của Công Hàm 1958) thì CSVN lại ỡm ờ phản ứng chiếu lệ bằng cái luận điệu nhàm chán, cũ rích, vô liêm sỉ và vô trách nhiệm.

VN là một dân tộc anh hùng có truyền thống yêu nước và chống ngoại xâm, điều này đã được chứng minh qua mấy ngàn năm lịch sử. Hôm nay nhà cầm quyền CSVN không bảo vệ được đất nước và nhân dân thì vẩn như truyền thống mấy ngàn năm trước khi đất nước bị ngoại xâm thì ngọn lửa yêu nước lại cháy bùng lên, không một thế lực nào ngăn cản được. Người dân VN đã xuống đường và sẽ tiếp tục xuống đường để bày tỏ lòng yêu nước của mình.

Hôm nay người dân VN đã nhận thức được vấn nạn của dân tộc là chế độ cộng sản; nhận diện được ai là người thực tâm yêu nước; ai là kẻ phản bội đất nước.

Người dân VN đang nhận thức lại để tìm ra hướng đi cho dân tộc và đất nước trước tham vọng bành trướng của Trung cộng để bảo vệ chủ quyền và độc lập dân tộc; sự chọn lựa Dân chủ là tất yếu của lòng yêu nước đích thực và chân chính.

© Huỳnh Ngọc Tuấn

Email:  [email protected]

© Đàn Chim Việt

15 Phản hồi cho “Từ yêu nước đến dân chủ”

  1. Trang says:

    Ông giời còn phù hộ NTD. Như vậy là dân tộc VN còn đeo gông CS thêm nhiều năm nửa. Sao vậy hở giời ơi là giời!

  2. nguyenha says:

    Các Bạn trẻ thân mến,
    Tương lai Dất nước thuộc về các Bạn.Dất nước Thịnh hay Suy cũng là do các bạn.Những thế hệ di trước chỉ là những viên dá lót dường,nếu người thợ giỏi và kỷ thuật tốt,thì hôm nay các Bạn dã có những con dường êm-ả dể di.Nhưng không may,lịch sử của chúng ta không như vậy,vì thế các bạn
    phải làm lại con dường Dất-nước,hiện dại và có bài bản hơn.Ở một góc dộ nào dó,thế hệ chúng tôi
    vẩn thấy chưa làm tròn bổn phận,mặc dù tinh thần,nhiệt huyết vẩn có. Chúng tôi dã có kinh nghiệm về quá khứ qua nhiều chế dộ,mà trên báo-chí (on line) dã nhiều người thể hiện. Các bạn hãy bình tỉnh
    dùng trí lự của mình dể Luận-suy cái nào Dúng,cái nào Sai. Nhưng có diều chúng tôi muốn nhắc
    các bạn,muốn cho những suy xét của mình không bị “lệch hướng”thì hãy chọn cho mình một Phương- pháp- luận(methologie),nhất là về sự khác biệt giữa CNCS và CN yêu-nước.Ở dây,không thể nói nhiếu,chúng tôi chỉ nêu lên cái cốt lỏi (focus) về sự khác biệt dó. Về Hình-thức gần giống nhau:Dộc lập-tự do-Hạnh phúc,những thứ nầy, về CNyêu-nước thì nó hiện thực bằng hệ-thống Luật
    pháp Dân chủ,còn CNCS không thể hiện rõ ràng bằng hệ thống Luật=pháp phân quyền.Tất cả tập trung trong tay Dảng,nên tất cả dược xem như “ân-huệ”ban-bố cho Dân.Về nội dung,CNCS xây
    dựng trên Học thuyết Maxist-Leninist,do dó tính kế thừa Lịch sử(không CS) dều bị Triệt-Tiêu.Chúng ta không lạ gì ngoài Ông Hồ,các vua,chúa của Lịch sử VN dều gọi bằng “thằng” cả.Còn CN Yêu-nước Lịch-sử dều bắt nguồn từ Cội nguồn,do dó tính-kế-thừa dược duy trì.Nói tóm lại CN yêu nước
    và CNCS là hai thực thể Dối-Kháng cả Nội-Dung lẩn Hình thức.Do dó,những ai muốn dồng hóa
    CNyêu nước và CNCS (yêu nước=yêu CNXH) dều thất bại. Sự sụp dổ CS Dông Âu,CS Liên xô dã
    chứng minh diều nầy. Sự Xét-Lại(dổi mới) của VNCS Và Trung-Công cũng dã nói lên sự thật ấy.
    Ngày nào mà các Bạn còn Dội,còn Dòan, còn Dảng …thì chính các Bạn tự dẩy Lòng-yêu-nước ra khỏi trái Tim của mình !! Chúc các Bạn tĩnh táo và sáng suốt trong hòan cảnh Dất-nước hiện tại.

  3. Vũ duy Giang says:

    TT.Dũng cũng đã có lần bị”đảo chánh hụt”bởi 1″tin Vịt”(Tiềm?!) như tin của Chó Săn VN(cho Tầu,vì sặc mùi”vịt quay Pekin” mà có người”tưởng bở”ngửi nhầm với mùi hoa lài…ôi!).Đửng nhầm CSVN với thời tướng tá VNCH II đảo chánh,chỉnh lý lẫn nhau,để rồi cùng”Đồng minh tháo chạy”.

    Vậy muốn mang hoa lài về VN đảo chánh,thì phải “tự thiêu”như “Bú Zizi”ở Tunisia,thì mọi người sẽ xuống đường để vỗ tay hoan hô sau,như bà Nhu đã vỗ tay cổ võ”Barbecue Monk” !!

Phản hồi