|

Tiếng nổ sau chiến tranh

Sau chiến tranh tất nhiên vẫn có tiếng nổ ví dụ như: Mìn phá đá, bắn tội phạm mang án tử hình, công an bắn kẻ cướp, kẻ cướp bắn công an…nhưng cũng có những tiếng nổ không nằm trong sự liệt kê của các nhà xã hội học…

Tốt nghiệp đại học, tôi về một thị xã nhỏ ở vùng than lớn nhất tổ quốc để có nơi thực thi kiến thức của mình phục vụ nhân dân đất nước ̣̣(điều này thấm vào từ sự giáo dục của nhà trường từ khi còn bé) tôi phải chạy qua biết bao cửa ải, lắt léo khôn lường (sự việc này hoàn toàn không có trong sách vở), trong nghệ thuật ngoại giao, trong đạo đức học, thẩm mỹ học…tôi không muốn kể chi tiết làm gì, bởi nó nhục nhã, cay đắng, bỉ ổi và đê tiện, những điều mà tôi hoàn toàn không muốn, và tôi chắc cũng chẳng công dân nào muốn ….
Nhà anh Bảo nằm gần cơ quan. Cuối tuần tôi hay tới nhà anh nói chuyện lăng nhăng. Anh Bảo làm nghề nổ mìn phá đá, trước là lính đặc công, anh nói: Tôi được mệnh danh vua chất nổ từng phá sập bao nhiêu chiếc cầu, kho tàng thời chiến tranh. Vợ anh tên Thản, làm việc tại khách sạn chuyên gia, anh Bảo lấy vợ muộn, chưa có con, anh nói: Phải chiến thuật lắm tôi mới cưa đổ em nó lúc xuất ngũ chỉ có mấy bộ quần áo, mũ cối thì bán đứt chiêu đãi bạn bè bữa rượu còm, được cái nhiều huân chương, huy chương, bằng khen. Chị Thản rất quý tôi, chị nói: Chị thương em. Tôi hỏi: Tại sao? Chị tủm tỉm: Vì em đần mà đần và trong sáng từa tựa giống nhau. Anh Bảo gãi tai: Yêu mến ơi! Em toàn đánh tráo khái niệm. Chị Thản nói: Anh chẳng hiểu gì, em lấy anh làm chồng vì yêu sự ngây ngô của anh…Chị tiếp: Đẹp nhất là mắt trẻ con khi đói được mẹ cho bú tí, dịu dàng, mãn nguyện. Anh Bảo nói: Sung sướng nữa, khi anh được thưởng huân chương chắc cũng có đôi mắt như thế. Chị Thản mắng yêu: Thôi, ông nỡm, mắt ông lúc ấy chắc hừng hực khí thế tấn công, đừng so sánh với mắt trẻ sơ sinh, mang tội.(không nói ra song tôi biết hai vợ chồng anh đều mong có con cho bớt phần cô quạnh).

Gần nhà anh Bảo có ông Cúc, người Miền Nam tập kết, lấy vợ địa phương. Ông không về quê, khi tôi hỏi thì thở dài: Trong đó chẳng còn ai… Biết chuyện chị Thản bảo: Ông ấy có vợ trước khi ra Bắc, ngại không muốn về.

Tôi hay đi săn nhím ban đêm với ông Cúc khi những cơn mưa đầu hạ trút nước. Vườn sắn mênh mông nằm kề núi, đây là nơi tung hoành của loài gậm nhấm hôi mùi chuột chù , nhưng thịt trắng thơm như gà mái tơ chưa chung đụng xác thịt với lũ gà trống phóng đãng. Đeo đèn thợ lò trên đầu, hai chúng tôi dò dẫm trên trảng cỏ đẫm nước. Ông Cúc thích dùng CKC, tôi ưa AK điểm xạ ba phát một. Ông Cúc bảo: Chắc cậu chinh chiến nhiều, bắn AK kiểu ấy phải là lính cựu. Tôi trả lời: Cháu học trường dân sự ra, chỉ bắn bia, giờ thì bắn nhím. (Tôi thấy buồn, mới 23 tuổi đầu, có người tưởng là lính cựu chắc mình già lắm). Ông Cúc lại nói: Chưa trận mạc mà bắn như vậy, chứng tỏ cậu có năng khiếu sát thủ. Tôi chữa: Xạ thủ mới đúng. Ông Cúc bảo: Cậu nên chuyển ngành đi học luật vì cậu biết cách cãi.

…Tôi và ông Cúc nép mình sau bụi cây, khi mưa nhẹ hạt lũ nhím bắt đầu chui ra khỏi hang chuẩn bị tấn công vào ruộng sắn. Mắt nhím khi bắt đèn đỏ hệt than bếp lò rèn, cứ nhằm vào điểm giữa kéo nhẹ cò súng, quá nửa đêm cũng hơn một tiểu đội nhím nằm gọn trong ba lô.

Hồng – con gái ông Cúc vừa tốt nghiệp phổ thông, hình như ông Cúc đang xin việc cho Hồng ở mỏ than Đèo Vàng. Hồng không xinh, nhưng cũng chẳng xấu, ưa việc bếp núc, dịu dàng. Tôi khoái khẩu món thịt nhím om sả do Hồng chế biến. Nhìn tôi ăn, Hồng nói: Anh nhai rau ráu như yêu tinh ăn thịt trẻ con trong chuyện cổ tích, khiếp thật, ai mà dám yêu. Tôi hỏi: Tại sao? Hồng trả lời: Phàm tục! Ông Cúc quệt đũa ngang miệng: Đàn ông phải ăn như hổ. Hồng bảo: Con nhím hiền lành, bắn nó tội nghiệp gây mất cân bằng sinh thái. Ông Cúc ngẩn mặt hỏi lại: Thế nào là mất cân bằng sinh thái? Hồng trả lời: Ba nên đọc thêm sách. Ông Cúc cười: Tao chỉ đọc Duy Vật Biện Chứng, Duy Vật Lịch Sử và Luật Công Đoàn, từng ấy đủ rồi. Tôi bảo: Không có cái nhét vào miệng thì loài người không tồn tại, chúng ta ăn rau, thịt, ngũ cốc, ăn thịt lẫn nhau mới đáng lên án. Hồng hỏi: Thế nào là ăn thịt lẫn nhau? Tôi trả lời: Giống như nhà nước chơi đểu các công ty tư nhân. Hồng thở dài: Nhục nhã và cay đắng quá khác hoàn toàn với sách vở và trên ti vi. Tôi bảo: Chỉ có đi xin việc mới nhục nhã và cay đắng thôi, còn mọi sự đều là quy luật và đậm đà bản sắc dân tộc. Ông Cúc hỏi: Dân tộc nào? Tôi trả lời: Dạ thưa bác, dân tộc Kinh.
Tôi yêu Hồng lúc nào chẳng biết, không tỏ tình, không tặng hoa mà đè Hồng ra nghiến ngấu trong bếp khi Hồng đang nấu cám lợn. Lúc ấy, đã nửa đêm, Hồng ôm tôi thút thít: Em sợ có chửa. Tôi nói: Yên tâm, anh xuất tinh ra ngoài. Hồng hỏi: Anh có cưới em không? Tôi trả lời: Đợi lúc nào anh được tăng lương. Hồng ngập ngừng: Có lâu không anh? Tôi bảo: Điều này phụ thuộc vào sự thỏa hiệp của anh đối với cấp trên, phải biết im lặng, biết hèn và cộng thêm tố chất lưu manh, càng vô học càng tốt. Hồng nói: Em nổi hết gai ốc.

Ông Cúc hình như biết chuyện, cũng chẳng ủng hộ hay phản đối, chỉ xa xôi: Chồng kỹ sư, vợ công nhân đó là sự liên minh giữa trí thức và người lao động. Giai cấp công nhân luôn làm đầu tầu trong gia đình hay ngoài xã hội cũng vậy.

Phó Giám Đốc phụ trách kỹ thuật gọi điện cho tôi: Tối nay chiêu đãi chuyên gia Hàn Quốc tại nhà hàng “Biển Đông” vào lúc mười chín giờ ba mươi. Tôi sẽ cho xe tới đón cậu.
Nhà Hàng “Biển Đông” sang nhất thị xã, chiêu đãi viên cô nào cô nấy đẹp như tiên giáng trần, nói tiếng Anh trơn tru phát âm đúng giọng London, mấy anh bảo vệ giỏi võ Karate và KungFu. Xe vừa tới nơi, ông chủ quán xăng xái: Mời quý khách vào đây. Gian trong cùng kín đáo, ấm cúng, đèn mầu hồng, máy điều hòa nhiệt độ chạy rất êm, văng vẳng khúc tam tấu soạn cho Piano của Mozart, khăn bàn trắng tinh, thìa nĩa nạm bạc, ly cốc pha lê Pháp. Ông chuyên gia Hàn Quốc nom giống vị Chủ Tịch đã quá cố ở Bắc Triều Tiên. Ông tự giới thiệu: Tên tôi là Kim Young Sam, trước từng tham chiến tại Bình Định Miền Nam Việt Nam.

Khai vị bằng rượu rắn, con Hổ Mang trong tay người hầu bàn ngoe nguẩy đuôi, đường dao cứa nhẹ ngang cổ máu phụt ra có vòi xói vào từng ly rượu nếp. Ông chuyên gia Hàn Quốc nói: Món này tuyệt vời, người cắt cổ rắn như một nghệ sĩ không giọt máu nào rơi ra ngoài. Phó Giám Đốc lên tiếng: Sẽ còn nhiều bất ngờ cho ngài. Giám Đốc tiếp lời: Đất nước tôi có rất nhiều điều kỳ diệu ̣(Tôi dịch nhanh các mẩu đối thoại và không quên uống cạn ly rượu pha máu rắn)…Món chim sẻ nướng tẩm ngũ vị hương được bưng ra cùng lúc với đĩa thịt nai xào lăn, kèm theo mâm tôm hùm, hào sống và lỉnh kỉnh một đống gia vị. Tôi cắm đầu vào ăn, kệ cho mọi người uống rượu khui bia. Phó Giám Đốc vuốt má bẹo cằm cô phục vụ, giọng líu ríu: Thơm! Cho tụi anh bao tử lợn rừng tiềm thuốc bắc. Ông chuyên gia Hàn Quốc gọi thêm két bia, một chai nếp cẩm: Tôi chỉ thích rượu gạo, ông giải thích.
Giám Đốc nói như quát: Mở băng nhạc nào “bốc bốc” vào. Thơm nḥẹ nhàng: Thưa anh, đây là những bản nhạc cổ điển nổi tiếng của các nhạc sĩ lừng danh như Chopin, Mozart, J.S. Bach…Giám Đốc nói: Cả ba ông này là người Nga tôi không thích nghe, chỉ có nhạc Mỹ mới hấp dẫn, em gọi thêm mấy cô vào đây uống với bọn anh cho vụi, anh sẽ bao trọn gói.
Bầy tiên nữ mặc váy ngắn ùa vào bá vai bá cổ các vị khách, họ gắp thức ăn đút vào miệng nhau nom thật tình tứ. Ngồi trên đùi tôi là cô gái trạc mười tám, đôi mươi. Cô áp sát đôi vú mềm nhẽo õng ẹo: Em mớm cho anh ăn nhé. Tôi trả lời: Cám ơn, răng tôi còn chắc.
Vẫn đủ tỉnh táo quan sát bàn tiệc, tôi thấy tay của Giám Đốc luồn vào váy Thơm. Phó Giám Đốc đang “Bóp đất nặn tượng” trên ngực cô gái ngồi cạnh. Ông chuyên gia Hàn Quốc quỳ xuống vùi đầu vào háng một cô khác. Tôi cứ ăn, mặc kệ sự đời, ăn ráo riết, món nào ngon là gắp, tôi mong mình có được dạ dầy của cá voi và sự dũng mãnh của hổ báo vào giây phút này, mấy khi…

Các tiếp viên ở một nhà hàng. Ảnh mang tính minh họa

Hai két bia hết sạch, rượu cũng thế, Phó Giám Đốc gọi: Cho thêm hai két nữa, và rượu nếp cho đối tác Hàn Quốc. Giám Đốc phấn khích: Cứ uống cho đã, khỏi sợ say, ai nôn cứ việc nôn, đã có cháo yến và súp vi cá giã rượu.

Đến lúc cả ba ông “ Cho chó ăn chè” , họ nôn thốc lên bàn, tôi phải cố kìm nếu không cũng cho ra sản phẩm vì cái mùi hết sức khó chịu…

Ba anh say rồi, để em lấy khăn ướp lạnh lau mặt cho – Thơm nói.

Khỏi! Giám Đốc bảo, rồi tiếp: Nếu các em ăn hết chỗ bọn anh nôn ra, anh sẽ cho mỗi em ba trăm Dolars.

Tôi ngỡ ngàng vì cái sự thách đố, cả triệu Dolars thì cũng chẳng dám. Đã thế, tôi phải dịch lại cho ông chuyên gia Hàn Quốc biết được nội dung sự thách đố này theo lệnh của Giám Đốc.

Cô gái ngồi gần tôi nhấp nhổm mắt lòe lên ánh đỏ (y hệt mắt nhím khi bắt đèn). Chỉ một thoáng lưỡng lự, các cô tiếp viên cúi xuống, húp, nuốt, liếm hối hả và tốc độ còn nhanh hơn khi tôi ăn món thịt nhím om sả mà Hồng thường chế biến.

Ông Kim Young Sam vừa cười, vờa nói: Quả như Giám Đốc của ông nói lúc đầu, đất nước này thật lắm điều kỳ diệu. Tôi lảng sang chuyện khác để kìm lại sự nhục nhã, uất ức: Tôi muốn rủ ngài đi săn nhím, Thịt loài gậm nhấm này tuyệt vời khi nấu với sả. Mắt ông ta sáng lên: Tôi rất thích săn bắn, tuần sau được không? Tôi trả lời: Vâng! Tuần sau.
Bụng chị Thản đã to, anh Bảo vui lắm, anh nói: Bốn nhăm tuổi tớ mới chuẩn bị được làm bố. Tôi hỏi: Anh thích con trai hay con gái? Anh cười khì khì: Đầu gái, thứ là trai để nối dõi tông đường. Chị Thản lườm anh: Đẻ một đứa thôi, nhà mình nghèo lấy gì mà nuôi. Anh Bảo nói: Vùng than được mệnh danh là:”Vàng đen của tổ quốc”, thời đổi mới công nghiệp sẽ phát triển lo gì công ăn việc làm. Chị Thản gắt: Chờ đấy, vàng đâu chẳng thấy, chỉ hít bụi than lỗ mũi thọc tay vào đen sì…

Đúng hẹn, tôi và ông Kim Young Sam đi săn nhím. Trời mưa mỏng, cuối hè hiếm có những cơn mưu dữ dội, lũ nhím có vẻ lười biếng trong việc kiếm ăn, chúng ít ra khỏi hang, quá nửa đêm mới hạ được một con, bù lại đó là con nhím quái dị lông đỏ au. Ông Kim nói: Điềm gở, theo quan niệm dân tộc tôi, đây là nhím chúa, cái chết của nó báo hiệu sự bất hạnh…Chợt vang trong đêm tiếng nổ dữ dội không bình thường như tiếng mìn phá đá, âm thanh lay động những hạt mưa bám trên lá rơi lọt vào cổ khiến tôi rùng mình…

…Tôi về nhà lúc ba giờ sáng, mệt mỏi rã rời tưởng ngủ được ngay nhưng trằn trọc mãi, cảm giác bất an từ khi nghe tiấng nổ…con nhím lông đỏ au…lời ông Kim về điềm gở cứ ám ảnh. Sáu giờ sáng ông Cúc tới phòng tôi, mặt tái xanh, miệng lắp bắp: Vợ chồng anh Bảo chết rồi. Ông kể: ..Chị Thản trở dạ, anh Bảo và ông đưa chị vào bệnh viện huyện. Chị Thản tuổi cao nên đẻ khó phải mổ mới bảo đảm tính mạng cho chị và đứa con. Bác sĩ phụ trách khoa sản yêu cầu phải có số tiền hai triệu vì phải tiếp máu. Tôi và anh Bảo cuống lên chạy về nhà, tôi lục vét được một triệu, anh Bảo “tổng động viên” túi trên, túi dưới gộp lại vẫn không đủ. Năn nỉ mãi gã bác sĩ vẫn lắc đầu quầy quậy…Thế là…

Khi người hộ lý báo tin chị Thản đã tắt thở, cứ ngỡ anh Bảo phải lồng lên, nhưng không, mắt anh khô khốc, anh nói với bác sĩ: Cho tôi vào nhìn mặt vợ lần cuối. Trên đường về anh nói: Sẽ có trận đánh cuối cùng sau chiến tranh… Tôi ngắt lời ông Cúc: Bác chẳng nhạy cảm chút nào. Ông Cúc kể tiếp: Theo sự phán đoán của mọi người, anh Bảo buộc thuốc nổ vào người lao vào phòng gã bác sĩ và điểm hỏa, anh ấy từng được mệnh danh là vua chất nổ mà…

Thảo nào! Vào thời điểm ấy ̣(khi cùng ông Kim Young Sam đi săn nhím) tôi đã nghe thấy tiếng nổ dữ dội…Anh Bảo và chị Thản ơi! Hai triệu, không bằng số tiền ông Giám Đốc trả cho cô phục vụ ăn hết mọi thứ ̣nôn ra trong nhà hàng Biển Đông ( Tôi muốn hét lên nhưng cổ họng tắt nghẹn).

Ông Cúc mếu máo: Cái Hồng theo bạn bè buôn mắt mèo sang Trung Quốc, con ơi! (lần đầu tiên ông gọi tôi bằng con) . Hai tuần rồi không thấy nó về, ba nhờ con tìm cái Hồng giùm.

Tôi đi, rừng bạt ngàn, thị xã vùng than lùi sau lưng, biển không còn nữa, tiếng con nai gọi cái nghe thiết tha, buồn bã. Hồng em ở đâu? Tôi thì thầm, nước suối trong lạnh ngắt khi lội qua. Tôi tin sẽ gặp em, sẽ không có điều gì tồi tệ xẩy ra. Bởi lẽ niềm tin, hy vọng của con người vô cùng lớn, ch̉ỉ cần căn cứ vào số lượng phát hành tiêu thụ xổ số, đánh số đề trên khắp các hang cùng ngõ hẻm ở xứ sở tôi thì hiểu ngay, khỏi cần phải bàn cãi.

© Trần Ngọc Tuấn

© Đàn Chim Việt

 

13 Phản hồi cho “Tiếng nổ sau chiến tranh”

  1. LẠI MẠNH CƯỜNG says:

    Dear Tuấn,

    Truyện Tuấn viết,
    bao giờ cũng hấp dẫn :-) !

    Tình tiết thật lâm ly bi đát,
    nhưng gọn, lạnh, sắc dao cạo,
    chút khinh mạn pha lẫn máu tanh!

    Gừng càng già càng cay.
    Cáo trạng tân thời sống thực cực!

    Bravo triệu lần :-) !

  2. Huan Tran says:

    Anh viết rất hay, tôi rất thích đọc chuyện của anh.
    Huan Tran

  3. HÀ LAN says:

    Tác giảTrần Ngọc Tuấn viết :..”Ông Cúc mếu máo: Cái Hồng theo bạn bè buôn mắt mèo sang Trung Quốc, con ơi… Hai tuần rồi không thấy nó về, ba nhờ con tìm cái Hồng giùm.”

    MỜI XEM THÀNH TÍCH KHÁC cuả chế độ : EM VŨ PHUƠNG ANHBỊ GẠT SANG JORDAN
    http://www.youtube.com/watch?v=-g3FcaaslK0

    • LẠI MẠNH CƯỜNG says:

      Xin cám ơn thông tin qúi giá.

      Xem rồi thấy căm gan tím ruột

  4. kbc 3505 says:

    Anh Bảo sanh nghề tử nghiệp. Anh chết vì giết người. Vì giận ông bác sĩ đã không cứu vợ con anh chứ tuyệt nhiên anh chẳng hiểu hay oán hận cái chế độ mà anh đã phục vụ, ngược lại anh còn hãnh diện những gì anh đã làm trong quá khứ.

    Có lẽ bây giờ cũng đã có nhiều cán bộ, bộ đội phục viên và những lão thành đảng viên cách mạng đã thấy rõ bộ mặt thật của cái gọi là XÃ HỘI CHỦ NGHĨA mà họ đã hy sinh xương máu góp sức xây dựng.

    kbc3505

    • Van Tran says:

      I do not this story is true or not but I know the 2 story I tell you below is the very true. The childhood friend of my friend who also my co-worker for 16 years, her son got the car accident, lost a lot of blood, need more blood, her friend as nurse/doctor to give him blood while she goes to borrow the money, they refuse. Her friend ran arround to borrow money and came back 4 hours later, they let her friend lay there and died. what kind of people are they, what kind of society is this. IT IS CSVN SOCIETY, THAT IS THE WAY CSVN TAUGH THEIR PEOPLE.

  5. Lý Chính Luận says:

    Tôi không biết sẽ còn có “tiếng nổ sau chiến tranh” nào nữa, sau tiếng nổ tự sát của anh Bảo trong bài này?

    Nhưng những tiếng nổ bí mật gần đây nhất xuất phát từ lòng đất ở các tỉnh Quảng Nam, Bình Định ở VN mới là chuyện làm tôi bứt rứt không nguôi.

    “Nhà nước ta” đã cho các “chuyên viên” đến tận hiện trường để điều tra, nhưng vẫn không thể đưa ra lời giải thích nào cho tường tận và thỏa đáng.

    Tuyên bố đường lưỡi bò ở Biển Đông của TQ có liên hệ gì đến những động thái hung hăng của hải quân TQ đối với ngư dân VN mà nhà đương cuộc VN vẫn gọi là “tàu lạ”?

    Vậy thì sự hiện diện đông đảo của các “công nhân” TQ ở Tây Nguyên và rải rác khắp nước VN lúc gần đây có liên hệ gì đến những “tiếng động lạ” đang làm rung chuyển đồi núi của cả một tỉnh ở miền trung VN, làm nhân dân phải kinh sợ?

    TQ đang xây phi trường ngầm dưới lòng đất ở đây, hoặc đang cho thử nghiệm những vũ khí bí mật nào đó để góp phần vào âm mưu thôn tính VN của chúng?

    Tôi cho rằng cả hai đảng cướp CSVN và CSTQ đều có câu trả lời mà chúng không để lộ ra cho nhân dân VN trong lúc này. Có khi, đến lúc chúng ta biết được câu trả lời ấy thì đã… quá muộn !

  6. Nông Dân Nghèo says:

    Một đêm mưa năm nọ giửa đất Sài Thành hoa lệ có một chiếc taxi chạy đến trước cửa một tiệm Pizza. Một thằng Tây to con như hộ pháp kéo tay một cách vũ phu thô bạo một cô gái Việt nam 19 tuổi lên taxi. Chung quanh có thiên hạ bàng quan đứng nhìn vô cảm. Có vài gã công an nhìn thấy. Cũng có người hỏi thì thằng Tây bảo là bạn gái của nó không muốn về khách sạn với nó…vì đang giận hờn lại có dấu hiệu say xỉn nên nó (thằng tây) phải đón taxi để đưa cô ta về. Và đêm đó..trong khách sạn hạng sang ở Sài thành…loại khách sạn dành cho khách vip hay việt kiều hoặc khách tây du lịch…có một cô gái Việt nam nhỏ bé yếu đuối…và một thằng Tây to lớn…Côn an đứng gác cửa thật ngoan hiền như con chó bẹc giê …..Không ai được phép ra vào nơi này….
    Trên từng đoạn đường Việt Nam trong quá khứ ở hiện tại và có lẽ trong tương lai không có ai nhìn thấy sự bất bình ngang trái mà công tâm hoặc đủ can đảm để hỏi cho ra lẽ hoặc can thiệp
    Đất nước Việt Nam bây giờ ra cái gì?
    Việt Khang có hỏi: Việt Nam tôi đâu???
    Việt Nam tôi đâu???

  7. Ngày xưa khi còn nhỏ, may mắn tôi vớ được cuốn ý thức mới của Phạm công Thiện, trong đó có một chương bàn về cuốn sách từ giả chiến trường của nhà văn Mỹ Hemingway. Cuốn sách này đã ảnh hưởng mạnh về cách suy nghĩ của cuộc đời tôi sau 1975. Nhờ cuốn sách này, nên tôi hiểu Việt Cộng là con người như thế nào. Một thứ nham nhở, luôn chơi trò đem nhân dân ra để lừa đảo con người.

    Nay đọc câu chuyện ngắn” tiếng nỗ sau chiến tranh” của anh Trần Ngọc Tuấn, tôi liền nghĩ đến triết lý bi kịch của cuộc đời mà Hemingway đã trải qua. Nhưng cái chết của cô nữ y tá trong tác phẩm Hemingway không bi kịch bằng khi sinh con không bằng bi kịch của chi Thản. Chị Thản không đủ tiền đóng lệ phí cho cái xưởng đẻ mang danh lương y như từ mẫu của VC nên chị phải chết. Nếu những xưởng đẻ của VC mang danh mẹ hiền thì chị Thản sẽ được cưới sống, nhưng than ôi những đứa con VC của mẹ VN say sưa trên đống tiền, hụp lặn trong lối ăn chơi, đâu còn tâm tư hướng về những người chân đất. Sinh ra là khổ, sống với chế độ VC là đang chịu khổ và khi chết nấm mồ chưa chắc yên nghĩ ngàn năm mà có thể bị xới lên để bán cho bọn tư bản bóc lột.

    Cái chết của cô y tá trong câu chuyện được Hemingway dùng cơn mưa để làm cho tình cảnh xúc động nhiều hơn, cái chết của chị Thản được chứng kiến bằng sự hửng hờ vô lương tâm của bọn lương y VC, nhìn đồng tiền quá to lớn, trong khi xem mạng sống con người như cỏ rác. Nhưng cái khổ của dân tộc là tại con người VN, chấp nhận kiếp đọa đày không dám vùng lên diệt cường bạo. Ngay những người từng vượt biển cũng bị VC mê hoặc và dụ dỗ vì chúng biết lấy trò ăn chơi khiêu dâm mua chuộc lòng người.

    Anh Bảo dám diệt cường bạo, quyết lấy công lý cho chị Thảo. Anh Vươn huyện Tiên Lãng nỗ súng để cùng dân oan lấy lại công lý. Nhưng tướng Kỳ một thời tuyên bố tấn công ra Bắc, đòi thả bom trên đê sông Hồng,nhưng cuối cùng chỉ là hàng tướng. Những vị lão thành cách mạng, từng hô to trên những chiếc xe tăng, chiến đấu đến giọt máu cuối cùng, xích chân trên chiếc thiết giáp oai hùng, làm thế giới thán phục như những phi công Nhật lao vào tàu chiến của Mỹ để tuẩn tiết. Nhưng giờ đây những lão thành hào hùng cách mạng năm xưa bị bọn VC trẻ chiếm đất mà không dám có hành động can cường như anh Bảo, ngậm ngùi rơi lệ nhìn nhà tan cửa nát, không dám chơi trò mạng đổi mạng. Cho nên thế kỷ 21 VN thiếu anh hùng lý do đó nay tiếp tục làm nô lệ cho loài quỷ đỏ hiếu chiến.

    Ngày xưa Anh viết thư cho em, bảo rằng quê hương mình nhiều lửa và anh quyết xông vào lửa đạn, nay anh viết thư cho em cũng thấy quê hương mình nhiều lửa, lửa bất công, lửa tù tội nhưng anh đã thành tên hèn bị bọn trẻ cách mạng 30 trêu chọc: ngày xưa anh là lão thành cách mạng, nhưng ngày nay anh đã thành tên hèn, hèn thì chịu kiếp đời nô lệ là lôgíc.

    • MotKhucRuot says:

      ” Anh Bảo dám diệt cường bạo, quyết lấy công lý cho chị Thảo. ” . Trời , tay đặc công CS ” lấy công lý ” ??? Công lý gì vậy ??? Đây là công lý cũa tên đặc công muốn đòi : ” anh Bảo buộc thuốc nổ vào người lao vào phòng gã bác sĩ và điểm hỏa………” ??? . Ông đặc công này chỉ phản ứng theo bãn chất CS mà ông ta bị nhồi nhét trong máu óc ông ta khi trở thành một tên ĐCCS : tàn ác , trả thù . Ông bác sĩ là nạn nhân cũa một tên đặc công CS trong một chế độ vô luân , không có lòng nhân ái . Và tên đặc công Bão là nạn nhân cũa một chế độ man rợ , đã biến ông ta trở thành một con thú không có tư duy suy xét .

  8. Thằng Mõ Úc Châu says:

    Trong khi cán bộ cao cấp thừa tiền ăn sài phung phí. Thì 2 mạng người không có gía trị bằng
    2.000.000 đồng bạc Việt Nam !!!
    Chỉ vì không đủ tiền ( chưa tới 100 dollars), anh cựu bộ đội phải để cho vợ và con chết một cách thảm thiết. Bên cạnh sự vô cảm của các bác sĩ, mà người phương Tây cho là “lương y như từ mẫu” !!! Rốt cuộc, 4 mạng người chưa đáng gía 2 triệu !!!
    Thật là mỉa mai cho những người dân hiền lành chất phát, với một nhà nước lúc nào cũng to
    mồm tuyên bố là :”của dân, vì dân và cho nhân dân” !!! !!! !!!

  9. npt says:

    Làm quan tham thời nay quá sung sướng , như cở ông Nông Đức Mạnh Trình độ tầm tầm ,nhưng làm đến 2 đời ctQH – 2 đồi TBT / 80 triệu dân , rồi ông bán rừng QG , bán Bauxite TN cho Tàu tặc đễ nhận 300 triệu USD …Khi còn làm quan ông còn chơi xài sang hơn ông GĐ của bài viết ở trên , ông Mạnh được Nguyễn chí Vịnh TC2 , thếch đãi đủ thứ từ sơn hào hải vị + giá gú đủ thứ trong các biệt thự ,nhà hành sang trọng mà Vịnh đã sắp đặt và đưa vào tầm ngắm buột Mạnh từ TBT thành một con tin ct , nên Vịnh thỏa sức hoành hành không ai trong BCT dám hé răng , được lên chức nhanh chóng , do trong thời làm quan ăn chơi kiểu “nhất dạ đế vương ” .Nay Mạnh về vườn vui thú điền viên đễ hưởng thụ đủ thứ bằng cách lấy vợ kế chính là người yÊu của con mình là NÔNG QUỐC TUẤN và nhỏ hơn Tuấn đến 3 tuổi ,bà Huyền TÂM này đã qua 3 lần yêu đương dang dỡ nay đến tay Mạnh là người yêu thứ tư ,chưa tính người yêu con ông Mạnh là Tuấn .Nói lên điều này là tôi dựa vào bài viết ở trên là quan cs VN hiện nay do tham nhũng mà có nên thứ tiền ko = sức lao động + ăn chơi trác táng từ tiền thuế ,cướp đất của ND ,bán tài nguyên QG mà có .Còn lại đa số thân phận nhân dân bị cs cướp bóc đều bị khánh kiệt cho dù có siêng năng lao động như các ngư dân lý sơn gần đây như ông ĐẶNG TẰM Quãng Ngãi bị Trung cọng cướp bóc ,đánh ,bắn phá hại tàu của ông Tằm nhưng CQ CS VN vô cảm không có động thái mạnh can thiệp nhân dân mình …Còn trong nước thì quan tham lợi dụng cướp đất đai ,phá nhà cửa của anh em ông Vươn Tiên Lãng – Hải Phòng là một ví dụ .Nghĩa là 2 đ/c cs TQ & cs VN cùng nhau hãm hại nhân dân ,một nên là VINH QUANG – TL -HP – VN còn bên kia là Tây tạng – Ô Khảm – QĐ – Trung cọng cũng cùng một chính sách là bảo vệ đảng đễ hại dân .

  10. T. says:

    Chuyện buồn quá, nhưng đây chỉ là một trong muôn vàn câu chuyện trong XÃ HỘI CƯỚP NGÀY (XHCN) hiện nay. Cám ơn tác giả.

Phản hồi