|

Đòn dằn mặt sự thật và những ai có ý định công bố sự thật-

Nước mắt người cha của nhà báo Hoàng Khương. Ảnh Phapluat TP. HCM

Cuối năm ngoái, sau hàng loạt những quy định, nào là CSGT không được mang kính đen, không được “anh hùng Núp”, CA TP đặt ra một quy định nghe rất tức cười: CSGT không mang theo quá 100 ngàn đồng tiền mặt lúc làm nhiệm vụ. Thậm chí, một lãnh đạo CSGT còn nói: Trong trường hợp, CSGT muốn mang theo tiền để sau khi hoàn thành nhiệm vụ đi xử lí việc cá nhân thì số tiền đó phải niêm phong và có chữ kí của lãnh đạo Đội CSGT.

Quy định này đã lâu rồi mà giờ nhắc đến không thể nhịn cười vì sự ngộ nghĩnh, nhảm nhí và ngớ ngẩn của nó. Liệu cần có một lực lượng “Cảnh sát ví” để thực thi mệnh lệnh này? Và liệu sẽ phải có thêm quy định “Cảnh sát ví” không mang theo quá 100 ngàn khi kiểm soát ví?

Hồi HĐND TP Hà Nội tổ chức kỳ họp thứ 3, PGĐ CA TP Hà Nội Lưu Quang Hợi bình luận về tính hiệu quả của “quy định 100 ngàn” này như sau: Chúng tôi không khám người nhưng trong quá trình tổ chức thực hiện có sự giám sát giữa đồng chí, đồng đội với nhau và có quy trình trong công tác được duyệt qua các Tiểu đội. Chúng tôi theo dõi, nói chung là có hiệu quả, ngăn chặn được nhiều hiện tượng tiêu cực. Chúng tôi chưa thống kê những trường hợp vi phạm nhưng, nói chung là có hiệu quả, chưa có trường hợp nào vi phạm.

Câu trả lời đá đấm nhau loạn xạ, quả thực cũng hồn nhiên và hài hước y như quy định 100 ngàn.

Nói đi nói lại, tiêu cực trong lực lượng CSGT bị phát hiện hầu hết là từ báo chí với “nghiệp vụ” rất đơn giản: Giả người vi phạm đưa tiền. Sau đó đưa lên báo.

Đến hôm qua, không ít các phóng viên điều tra đã tái mặt sau khi án văn tuyên ra con số 4 (năm tù) cho Hoàng Khương, một trong vô số các nhà báo, rất đơn giản: “Đưa tiền, sau đó đưa lên báo”.

Vụ án Hoàng Khương, dưới giác độ kinh tế, có thể nói là xoay xung quanh con số 15 triệu đồng. Cấu thành vật chất của tội nhận hối lộ là (của đưa hối lộ) có giá trị từ 2 triệu đồng trở lên. Chẳng hạn, nếu Hoàng Khương chỉ đưa 1,9 triệu, thì anh không đến nỗi phải ra tòa. Nhưng với lạm phát liên tục ở mức 2 con số, 2 triệu đồng giờ chỉ “đủ” cho lỗi đèn đỏ, sai làn, vượt tốc. Chẳng hạn Hoàng Khương có ý định “cứu xe” vi phạm với chỉ 1,9 triệu, không khéo anh đã bị viên cảnh sát lập biên bản, còng tay ngay lập tức vì tội…đưa hối lộ.

Bởi vậy, 15 triệu là số tiền cần và đủ, theo yêu cầu của viên cảnh sát, để có thể “cứu xe”, và dù không phải tiền túi của Khương, cũng là đắt đối với nhuận bút của hai bài điều tra. Nhưng cái giá đắt nhất cho 15 triệu và 2 bài điều tra chống tiêu cực mà Hoàng Khương phải trả là một kết cục không thể tồi tệ hơn: Gần 1.500 ngày tù, chính xác là 1460 ngày.

Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại. Có lẽ nếu được chọn lại, tôi tin Hoàng Khương sẽ không bao giờ chọn làm PV điều tra, thậm chí, không bao giờ làm nghề báo.
Cái giá mà Hoàng Khương phải trả cho sự ngây thơ vào “niềm tin công lý” của anh hôm nay, có lẽ cũng là một gáo nước lạnh cho những đồng nghiệp còn mơ ngủ của anh, bởi rất đơn giản là hầu như tất cả các nhà báo từng điều tra về mãi lộ đều đã “phạm tội”, chỉ là “chưa bị lộ”, bởi ai cũng từng phải “tay phải đưa tiền, tay trái thủ máy ghi âm”. Không đưa tiền thì làm sao chống được tiêu cực? Làm sao trả lời “cơ quan chức năng” câu hỏi to đùng “Bằng chứng đâu?”.

7 năm trước, sau buổi nói chuyện “hậu sự” về vụ PMU18 tại trụ sở Hội nhà báo, nhất là sau Hội nghị báo chí toàn quốc ở Quảng Ninh, những nhà báo điều tra kinh nghiệm nhất, lành nghề nhất, thiện chiến nhất (và có cái mũi thính nhất) ở hầu hết các tòa báo đã “quăng bút”, chuyển mảng công việc. Có khi chỉ bởi cái giá phải trả là quá đắt, so với đồng tiền cơm áo vẫn lĩnh ở tòa soạn, hoặc đơn giản hơn, trong khi nhuận bút ngày càng bèo thì tiền tiêu cực, để thực hiện điều tra- ngày càng cao.
Vậy thì ai sẽ làm hiệp sĩ? Ai sẽ ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng?

Đây là câu hỏi, từ ngày hôm nay sẽ không có câu trả lời.

Một án văn nhân danh nhà nước không thể không xem xét đến cái lợi, cái hại. 1.500 ngày tù, về tội đưa hối lộ- cho một nhà báo điều tra chống tiêu cực, sẽ được cái lợi gì?
Cái lợi, thực ra là rất khó nhìn thấy, trừ phi sự trả đũa, đòn dằn mặt sự thật và những ai có ý định công bố sự thật- cũng “nhân danh nước cộng hòa”- được coi là một cái lợi.

Theo Blog Quê Choa/ Đào Tuấn.

 

Tags:

14 Phản hồi cho “Đòn dằn mặt sự thật và những ai có ý định công bố sự thật-”

  1. Hòa says:

    1. Tại sao người Việt lưu vong lại phải lo sợ nghị quyết 36 của chính quyền Việt Nam?
    - Tại vì đó là nghị quyết lật lọng tráo trở của bọn NHỔ RA LIẾM LẠI vì bất lực và vì lòng tham không đáy muốn vơ vét của người làm của mình.
    - Một nghị quyết hèn của đảng csvn với một bọn cầm quyền phơi bày bộ mặt tráo trở và bản chất lưu manh. Chỉ vì bọn csvn thấy NVHN ăn nên làm ra, học hành có bằng cấp và thành công ở xứ người nên bọn csvn vì thấy “kẻ sang bắt quàng làm họ”
    - để lợi dụng sức mạnh của NVHN làm công cụ sử dụng hoặc hậu thuẫn lobby chính quyền hải ngoại làm lợi cho bọn csvn. Vậy chẳng phải bọn csvn vì thấy NVHN thành công xứ người nên sẵn sàng “nhổ ra liếm lại” hay sao?
    - Bọn csvn đã từng sỉ nhục NVHN tị nạn csvn là thành phần đĩ điếm, trây lười lười lao động, thích bơ thừa sữa cặn. Vậy thời nay tại sao bọn csvn lại thích vơ vào nhận NVHN là “một bộ phận không thể tách rời với dân tộc”? Lợi dụng thành công của họ?
    - NV lao động ở Thái, Campuchia, Đài Loan, Nam Hàn, hay những nhóm nhân công lao động xứ người hay nhóm bị bán làm đĩ ở ngoại bang khi cần đảng giúp thì đảng ở đâu? Có phải vì họ nghèo cho nên dù là công dân XHCN VN đảng cũng bỏ mặc.
    - NVHN tị nạn csvn có phải công dân của bọn csvn đâu? Trước 1975 họ là công dân của VNCH một nước Việt Nam tại Miền Nam. Sau 1975 những NVHN nầy lại là công dân của xứ sở ngoại, chẳng có ai muốn làm công dân của đảng csvn để giá trị con người mà thua cả súc vật. Ngu sao? Gần đây trí thức VN lên tiếng “mạng người không phải con giòi!”

    2. Mấy người thất vọng vì nhóm nhà báo ở Mỹ về nước thăm lại quê hương sau những năm tháng sống trong đám mũ của nhóm C.C.C.Đ tại hải ngoại.
    - Nhóm nhà báo nào? Nhóm Việt Weekly tay chân nối dài của đảng?

    3. Mấy người đã làm được gì cho quê hương ?
    - Làm nhiều lắm chứ! Làm vẻ vang dân tộc VN trên xứ người bằng trí tuệ và sức lực lao động của họ chớ không phải bằng trí lùn, tham nhũng, khủng bố, lấy của người làm của mình, cướp đất, giết người như bọn csvn.
    - Họ không như đảng csvn làm nhục dân tộc và tổ tiên VN như Hồ Chí Minh và cán bộ đảng csvn tôn thờ ngoại bang và diệt chũng chỉ vì muốn làm cộng nô ôsin cho ngoại bang “Ta chống Mỹ là chống cho Trung Quốc và chống cho Liên Sô”.
    - Bọn csvn chỉ là bọn diệt chũng giết người đồng chũng không gớm tay chỉ vì ngu xuẫn muốn lót xác dân VN để xây dựng cho ngoại bang Nga Tầu, như vậy không phải bọn csvn chuối lắm hay sao?
    - Hôm nay bọn csvn nầy tiếp tục giết nhân dân VN, bốc lột họ. Cứ nhìn chúng buôn dân qua hình thức “xuất khẩu lao động” để cướp sổ đỏ của họ là biết bọn csvn nầy tàn bạo và ác độc hơn thực dân Tây mà chúng từng rêu rao lật đổ.

    4. mấy người cho là Việt Nam là xứ không có dân chủ, nhân quyền. Khi mấy người biểu tình chống Trần Trường chỉ vì những bức hình của bác Hồ Chí Minh và ông ta phải đóng của tiệm. Mấy người cho đó là dân chủ à, mấy người là một lũ côn đồ, kết hợp đám đông ngu dốt chống lại một người dân lương thiện. Bản chất lưu manh, bè phái, lợi dụng quân phục VNCH để làm những chuyện áp bức người Việt lương thiện. Mấy người hay giải thích cho tôi biết thế nào là dân chủ
    - Lại thiếu hiểu biết về dân chủ rồi! Trần Trương trương hình tên HCM thì NVHN có quyền biểu tình nếu không thích, thì đó đích thực là dân chủ.
    - Nếu Trần Trường treo hình tên HCM mà NVHN không thích mà không dám biểu tình, đó mới là không có dân chủ. Ví dụ như hiện nay NV trong nước vì không thích TC chiếm đất lấn biển của VN họ đi biểu tình chống TC. Nếu VN là xứ có dân chủ thì họ đã được tự do biểu tình, đằng nầy vì bọn cầm quyền độc đảng là csvn nên bọ bị đánh đập, bị bỏ tù. Thế có phải Việt Nam không có nhân quyền dân chủ hay sao?
    - Ở Mỹ Trần Trường treo hình, người khác không thích thì họ phơi bày tính dân chủ nhân quyền của họ là đi biểu tình. Chẳng lẽ bọn csvn nghĩ rằng ở Mỹ bọn csvn có toàn quyền sỉ nhục hăm dọa khủng bố bất cứ ai như ở ao nhà VN mà không một ai có quyền phản đối, đó mới là tự do dân chủ hay sao?
    Những kẻ thường có lối suy nghĩ “dân chủ” là như thế nầy: mình có toàn quyền tự do đánh thằng đó, và thằng đó bắt buộc phải đứng yên cho mình đánh thì nó mới thể hiện nó có dân chủ và hiểu dân chủ là gì. lol.: xã hội nào người nấy mà thôi.

Phản hồi