|

Những chiếc bánh vẽ ma mị

pobrane (1)

Năm mới mọi người đều muốn đổi mới theo sự xoay vần của Đất Trời. Nên đổi mới là mong được tốt đẹp hơn chứ không phải xấu hơn. Như Đông tàn thì Xuân đến. Đảng CSVN cũng vậy, đặc biệt là sau Đại hội 12 được tổ chức trong những ngày áp Tết vừa qua. Nhưng họ đổi mới, đổi cũ hay ma mị?

Trước kia, ông Thủ tướng Võ Văn Kiệt thấy đường lối kinh tế “tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên CNXH” đang thực hiện bị bế tắt, cả nước rơi vào cùng khốn, nên vội vã xé rào, chạy theo Kinh tế Tư bản để cứu chế độ, đánh tráo tên gọi thành Kinh tế Thị trường mà vẫn chưa yên tâm, sau đó phải thêm cái đuôi “theo định hướng XHCN” để tự ca ngợi thành quả. Cái gọi là Đổi mới!

Với người miền Bắc lúc đó thì đúng là Đổi mới. Vì từ nghèo đói, lạc hậu, mơ ước đơn giản chỉ là 3 Đ (đổng, đài, đạp) bỗng dưng có của ăn của để, đó là chưa nói đến việc cướp đoạt trắng trợn tài sản trong Nam ồ ạt chở ra Bắc. Nhờ đó đảng CSVN tự ca ngợi mình. Người miền Bắc cũng hùa theo “biết ơn đảng” vì “đảng là quang vinh, tài tình và sáng tạo, là đỉnh cao trí tuệ”!

Với người miền Nam thì từ trước đã sung túc và Tự do cho dù bị chiến tranh tàn phá khốc liệt vì có nền tảng là Kinh tế Tư bản. Nhưng sau ngày 30/4/1975 từ sung túc bỗng bị tán gia bại sản nhanh chóng chỉ vì đường lối Kinh tế XHCN. Rồi từ tán gia bại sản lại gượng đứng dậy nhờ “cởi trói”! Do đó Đổi mới với người miền Nam là Đổi cũ (quay trở lại thời Kinh tế Tư bản)

Nhìn tổng thể tiến trình từ lúc đảng CSVN khởi động chiến tranh tàn phá miền Nam với chiêu bài “chống Đế quốc Mỹ xâm lược”, “chống Mỹ Ngụy và bọn Tư Bản Bóc lột” vì “Kinh tế Tư bản là con đỉa 2 vòi, một vòi hút máu nhân dân lao động trong nước, một vòi hút máu nhân dân lao động nước ngoài” mà cái giá phải trả là từ 3, 4 hay 5 triệu người Việt Nam chết thảm, đặc biệt là thế hệ trẻ của cả 2 miền Nam Bắc (!) thì rõ ràng đây chỉ là một vòng tròn khép kín đầy oan nghiệt!

Từ khởi điểm của chiếc vòng kim cô nầy cho đến khi kết thúc là xương máu vung vãi mà mãi 46 năm sau, thân nhân của những người sinh Bắc tử Nam vẫn mong ngóng kiếm tìm hài cốt trong vô vọng!

Ngày đó con em họ vô Nam để tiêu diệt bọn “Tư bản Bóc lột” thì ngày nay bọn “Tư bản Bóc lột” đó đang là Độc quyền Tư bản Đỏ Bóc lột!

Và vì Độc quyền nên mức độ bóc lột còn tàn nhẫn hơn những gì mà lý thuyết cộng sản đã tuyên truyền suốt thế kỷ 20.

Tại sao phải hy sinh sinh mạng của người Việt Nam vô lý và nghiệt ngã đến như thế?

Đại hội 12 mới vừa kết thúc đang là khởi điểm mới mà vận mạng đất nước và dân tộc có thể sẽ phải đối diện càng cay nghiệt hơn trước!

Vì phe cánh cộng sản miền Nam đang bị tước bỏ quyền lực một cách thâm hiểm, khác với cách loại bỏ Mặt trận Giải phóng miền Nam ngay sau khi “Thống nhất”, với một câu ngắn gọn: “Mặt trận giải phóng miền Nam đã hoàn thành sứ mạng lịch sử”, cho dù suốt trong thời chiến cộng sản miền Bắc không bao giờ dám xác nhận MTGPMN chỉ là tay chân của họ.

Bây giờ, ngay trước khi tiến hành Đại hội 12, chính ông Nguyễn Phú Trọng đã công khai xác nhận là chức vị Tổng Bí thư phải thuộc về người miền Bắc, dù thực tế xảy ra đã được hiểu ngầm như thế từ lâu! Nhưng giữa hiểu ngầm và công khai xác nhận rất khác nhau, nếu không muốn nói là khác nhau xa.

Sự xác nhận của ông Tổng Bí thư đã cho biết là dù đã trãi qua 40 năm “thống nhất” nhưng người miền Bắc luôn luôn nghi kỵ người miền Nam. Vì thế người miền Bắc phải là bộ não, sử dụng người miền Nam là tay chân. Như đã sử dụng Mặt trận Giải phóng miền Nam! Nói câu đó xuất phát ngay trước thềm Đại hội 12 chính là một Thông điệp: Đảng viên gốc miền Bắc phải biết sử dụng lá phiếu của mình để bầu cho người miền Bắc!

Vì thế chuyện người Bắc thống trị đất nước không còn là “tuyên truyền của bọn diễn biến hòa bình”, không còn là “chủ trương gây chia rẽ khối đoàn kết dân tộc của thế lực thù địch” mà chính là chủ truơng của đảng CSVN hiện tại!

Đồng thời, theo tin tức chưa được kiểm chứng trên Facebook cho biết, là các giới chức Trưởng công an các thành phố, quận, huyện đến xã ấp từ Khánh Hòa trở vô Nam đều do người miền Bắc nắm giữ! Trong khi đó không hề có bất cứ Trưởng công an nào là người miền Nam được giao nhiệm vụ ở phía Bắc!

Tất cả những con số trần trụi đó tự nó không biết tuyên truyền. Chỉ nói lên sự thật.

Như vậy thì hy vọng gì từ sau Đại hội 12?

Và tại sao người Việt Nam cứ mãi sống trong hy vọng?

Đảng CSVN hy vọng thì đúng. Vì họ thiện nghệ việc dùng chiêu bài. Như chiêu bài chống tham nhũng là cách ma mị tốt nhất để xoa dịu sự căm phẫn với hy vọng kéo dài được tuổi thọ của chế độ. Do đó các lãnh đạo và báo chí cùng nhau đề cập việc chống tham nhũng, như là ưu tiên số một, nhưng thực chất chỉ sáo rỗng. Vì cội nguồn của tham nhũng vẫn còn trơ trơ đó.

Đó là vì đảng độc quyền lãnh đạo.

Còn với người dân, là nạn nhân bị bóc lột, thì chống tham nhũng được coi như một nhúm cỏ treo trước đầu ngựa để họ hy vọng. Vì chỉ có hy vọng mới giúp họ có sức chịu đựng.

Gắng sức chịu đựng để tồn tại!

Người tù hy vọng sẽ được minh oan. Người nông dân bị cướp đất hy vọng sẽ tìm được công lý. Người công nhân bị bóc lột hy vọng rồi sẽ vươn lên. Người dấn thân tranh đấu cho Tự do Dân chủ, bị tù ngục, hy vọng chính sự giam cầm phi pháp họ một ngày nào đó sẽ biến thành lửa cách mạng bùng lên…

Như vậy người Việt Nam đã được đảng cho “ăn” bao nhiều miếng bánh vẽ có tên là Hy Vọng?

Ông Võ Văn Kiệt muốn cứu đảng khỏi bị sụp đổ nên phải Đổi mới theo Tư bản. Theo Tư bản là vứt bỏ đi xương máu của 3, 4 triệu người bị hy sinh oan uổng trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn. “Chống Đế quốc xâm lược, chống Tư Bản bóc lột”!

Ông Nguyễn Văn Linh “cởi trói”! Dùng 2 chữ “cởi trói” là tự xác nhân người dân đã bị trói. Đã bị gông cùm. Nên được cởi trói thì hí hửng! Vì cởi trói là tự do. Nhưng dây nhợ cởi trói chưa kịp quăng vào thùng rác lịch sử đã vội vã trói trở lại. Tranh thủ được thời cơ cởi trói ngắn ngủi, giới văn bút có ngay được vài tác phẩm dám đào sâu vào thực trạng phân hóa cùng cực trong xã hội sau chiến tranh. Bây giờ những tác phẩm đó được ca ngợi như là “thành quả”, trong khi nếu sống dưới chế độ Tự do thì đó chỉ là chuyện rất bình thường, chẳng có gì mà ầm ĩ.

Nhưng hiện tại đã khác. Nhờ vào tiến bộ kỹ thuật vượt bậc của nhân loại, tự nó luồn lách được vào Việt Nam, như nước luồn vào khe hở. Internet đã là cơn bão dữ làm sụp đổ mọi bức tường bưng bít kiên cố nhất mà các chế độ độc tài vô phương chống đỡ. Do đó khi không thể bưng bít được nữa thì phải nương theo chiều gió để thổi vào dư luận.

Đó là đảng đang có tư duy mới (!) để người dân hy vọng.

Vì thế những ngày vừa qua đã có vài phát biểu của vài chức sắc lớn chế độ mang hơi hướm thời đại. Và những phát biểu đó tức khắc được ca ngợi. Ca ngợi đồng nghĩa là chờ đợi với hy vọng mới!

Như thế, cho dù chỉ là chiếc bánh vẽ nhưng vẫn còn có tác dụng!

Vì thế câu hỏi cần đặt ra là tại sao cứ mãi chờ đợi trong hy vọng?

Vì Tự do không thể tự nhiên mà có. Vì Hạnh phúc không thể tự nhiên mà có. Tự do, Hạnh phúc có được phải do nỗ lực thực hiện chứ không phải ngồi chờ được ban phát!

Vì, đó không phải là một món quà!

Ví dụ như những chiếc bánh vẽ to lớn thời ông Nguyễn Tấn Dũng còn đình đám trong vai trò Thủ tướng. Như Thông điệp đầu năm 2 năm về trước, nói về tính đa nguyên đa đảng là “xu thế thời đại”! Rồi những phát biểu chống Tàu cộng nẩy lửa tại diễn đàn quốc tế như “không có thứ hữu nghị viển vông”… tất cả vẫn còn vang vọng đó ấy thế mà Quốc Hội Việt Nam lại mời và tiếp đón long trọng Tập Cận Bình (kẻ chủ trương nuốt trọn biển Đông, bắn giết ngư dân Việt và công khai đưa giàn khoan HD 981 vào trong hải phận Việt Nam bất chấp công luận) đến trụ sở Quốc Hội đọc diễn văn!

Mùa Xuân là mùa của Hy Vọng nhưng liệu người Việt Nam có còn mê hoang với những chiếc bánh vẽ mang tên Hy Vọng? Những chiếc bánh mà đảng CSVN đã liên tiếp “mời ăn” suốt từ hơn 2/3 thế kỷ cho đến tận bây giờ!

(Feb 11th, 2016)

© Kông Kông

© Đàn Chim Việt

 

4 Phản hồi cho “Những chiếc bánh vẽ ma mị”

  1. NON NGÀN says:

    NGUYÊN NHÂN CỦA MỌI NGUYÊN NHÂN

    Trước tiên nếu nội dung học thuyết Mác là đúng, tất nhiên phong trào cộng sản quốc tế khởi đầu từ cuộc cách mạng cộng sản 1917 ở Nga do Lênin lập nên cũng đúng, kết quả chỉ vài năm sau đó thôi toàn thể thế giới này đều thành cộng sản hết, dĩ nhiên Việt Nam cũng là một thành quả ngoạn mục, và tới giờ này thiên đàng hạ giới mà Mác mong muốn xưa kia đã lập được, loài người đều hoàn toàn vinh quang, ngày nay cũng chẳng còn gì để nói nữa.

    Thế nhưng chỉ sau 70 năm hình thành với bao nhiêu hi sinh vô cùng khắt nghiệt, và với một số kết quả ít oi trầm trầy trầm trật so với phần thế giới còn lại, cuối cùng chế độ nhà nước Liên Xô đã hoàn toàn sụp đổ và tan biến, kéo theo toàn thể phe Đông Âu của nó, và các nước cộng sản còn lại vội vả chuyển ngay sang kinh tế thị trường để tự cứu mình, trong đó có VN và TQ.

    Vậy thì ngày nay không thể nói là học thuyết Mác đúng được. Mặt sai về mặt lý luận và thực chất của nó, cả trăm năm nay trên toàn thế giới người ta đã thấy cả rồi. Từ đó cũng chứng minh được cái sai về mặt thực tế là sự thất bại của Liên Xô như trên đã nói, với cả 100 triệu con người bị hi sinh trên toàn thế giới do những vụ thanh trừng, cải tạo, đấu tố kể từ sau khi cách mạng tháng Mười thành công, là điều mà ngày nay không ai có thể phủ nhận hay giải thích khác đi được.

    Nhưng một học thuyết sai nghiêm trọng tại sao lúc ban đầu nó lại phát huy tác dụng và thành công tạm thời trong giai đoạn ngắn ? Hai lý do chính yếu là ban đầu không ai hiểu nó, chỉ tưởng lầm về nó, và tin tưởng mù quáng nó nên dốc túi hi sinh mọi mặt để thực hiện nó cho bằng được. Người ta dùng mọi biện pháp tuyên truyền kinh thiên nhất và mọi biện pháp cưỡng chế bạo lực kinh khiếp nhất để thực hiện cho bằng được nó.

    Nhưng nhất là trong đó phải có những thành phần ngay từ đầu cho dù hiểu rõ về tính chất của nó nhưng chỉ mong muốn nhằm lợi dụng nó để thủ lợi riêng cho mình. Đó là những cá nhân tham vọng quyền hành, những phần tử cơ hội, và những loại người hoàn toàn ích kỷ, nhưng chuyên đóng kịch để lợi dụng người khác. Bởi vậy cho đến ngày nay, dù hoàn cảnh thế giới kể từ thời của Mác đã hoàn toàn thay đổi, với những thực tế chủ thuyết Mác đã hoàn toàn phơi bày các mặt trái, mặt tiêu cực của nó, nhưng còn bộ phận nào đó của con người vẫn còn tin tưởng vào nó, vẫn còn theo đuổi nó. Tất nhiên ở đây không thể vì niềm tin mù quáng ban đâu nữa, mà chỉ có thể là hệ luận của cơ chế chuyên chính độc tài vẫn còn có tác dụng, cũng như vẫn còn những thành phần tiếp tục được hưởng lợi riêng dựa trên những điều đó.

    Nguyên nhân của mọi nguyên nhân là thế, tức nguyên nhân về mặt nhận thức khách quan không đúng, nguyên nhân do bản năng vụ lợi, ích kỷ trong mỗi cá nhân con người, nguyên nhân do cơ chế quán tính trong xã hội con người. Có nghĩa cơ chế quán tính trong xã hội luôn chẳng khác gì cơ chế quán tính của vật chất. Một khi nó đã thành hình thì phải có thời gian lâu mới phá nó được. Cơ chế độc tài trong xã hội luôn luôn tạo nên cơ chế quán tính này. Chỉ có cơ chế tự do dân chủ thực sự là ngăn cản hay không thể tạo ra được cơ chế này. Mác là người đã đưa ra học thuyết chuyên chính, nên ông ta chính là nguyên nhân của mọi nguyên nhân, và ông ta phải là người đầu tiên chịu trách nhiệm về mọi di hại xã hội do ông ta mang lại mà không ai khác.

    NGÀN KHƠI
    (19/02/16)

  2. langtu says:

    Tác giả phân tích hoàn toàn chuẩn xác, cs VN bản chất là bọn cướp nhưng khác với cướp ngoài tính chất bất lương ,độc ác chúng còn là loài vô liêm sĩ . Một thứ bại hoại tồi tệ như thế lèo lái cả 1 dân tộc ,cả 1 đất nước thì dân tộc ấy ,đất nước ấy sẽ đi về đâu? Hởi con dân Việt có lương tri ,hãy vì con cháu mình ,chính mình và vì mọi người Việt đứng lên đồng lòng xóa bỏ chế độ tội ác này của cs VN.

  3. Thanh Phan says:

    Tại Ta Để Nó Làm Cha!

    Bây giờ Hồ cạn Đồng khô
    Giáp tàn Trọng lú cơ đồ chưa yên
    Hay là tại Trần Dân Tiên
    Vẫn còn nằm đó oan khiên giống nòi?

    Ba Đình xác thối lạc loài
    Điêu linh tang tóc tôi đòi dân ta
    Chết rồi vẫn không buông tha
    Tại ta để nó làm cha dân mình!

    Nông Dân Nam Bộ

    https://sangcongpha1.wordpress.com/

  4. Người Buôn Mộng says:

    “Bởi lẽ thằng dân ngu quá lợn
    Cho nên quân nó dễ làm quan”

    San Diego, Hoa Kỳ

Phản hồi