|

Giải pháp VNCH: “Hoang tưởng,” “vô vọng” hay chỉ là khó?

khoanh-khac-ha-noi-bi-rai-bom-nam-1972-9e1c1f

Ngày 17/12/2012, ông Nguyễn Quốc Khải có gởi cho Đài Á Châu Tự Do một bài viết nói là để kỷ niệm 40 năm Hiệp-định Paris với những “sự thật phũ phàng” của nó–chứng minh là Mỹ đã quyết-định bỏ rơi VNCH từ 1971-72 khi hai ông Kissinger và Nixon đi sang gặp Mao và Chu Ân-lai. Ngay ngày hôm sau, tôi đã trả lời bằng một bài–cũng gởi cho RFA–để chứng minh là lập luận của ông có rất nhiều sơ hở dù đã viết khá công phu. Tôi đặc biệt trách ông là đã dùng những chữ nặng nề về những người không chắc đã đồng ý với ông.

Ngày 3/1/2013, ông gởi lên Việt Vùng Vịnh một bài tiếp nối mang tên “Phục hồi Hiệp định Paris 1973: Hoang tưởng hay Hiện thực?” Trong bài này, ông đã mào đầu bằng một phần in nghiêng để nói về lập trường của tôi. Ông vẫn cho là tôi tìm cách dựng “một hình thức chính phủ lưu vong” và “vẫn nghiêm chỉnh cho rằng ý kiến phục hồi Hiệp định Paris 1973 là một việc khả thi.” Rồi ông viết tiếp: “Theo ông [Bích], sau khi lấy lại miền Nam Việt Nam, ông sẽ tổ chức tổng tuyển cử và những người di cư từ miền Bắc vào Nam sau 30-4-1975 sẽ được phép ở lại miền Nam, nhưng họ không có quyền đi bầu. Phần đông ai cũng thấy đây là một chuyện hoang tưởng.”

Phân tích

Trước hết, tôi cám ơn ông Nguyễn Quốc Khải là, sau bài của tôi, ông đã lẳng lặng rút đi hai chữ “bệnh hoạn” khi nói về những người nghĩ như tôi. Ông còn cho tôi hai chữ “nghiêm chỉnh.” Như vậy, ông đã chấp nhận một cuộc đối thoại đứng đắn, nghiêm chỉnh-là một điều rất cần giữa những người trí-thức với nhau.

Tuy-nhiên, theo tôi ông vẫn chưa hiểu hết ý của tôi hay những người nghĩ như tôi. Ông cho là chúng tôi tìm cách lập “một hình thức chính phủ lưu vong.” Thưa không, chúng ta có thể lập ra một “task force” để làm việc mà không hề phải đòi làm chính-phủ, dù là lưu vong hay không.

Vẫn theo ông Khải, thì “sau khi lấy lại miền Nam Việt Nam” thì tôi, NNB, “sẽ tổ chức tổng tuyển cử.” Thưa, cũng lại không nốt. Vì tôi là ai mà đòi “lấy lại miền Nam VN” để rồi chính tôi sẽ đứng ra “tổ chức tổng tuyển cử”?

Tôi chỉ xin nêu ra những điều trong Hiệp-định Paris 1973 mà trong đó có nói đến “quyền tự quyết của nhân dân miền Nam Việt Nam” như câu mở đầu (Preamble) của Hiệp-định ấy, Điều 9a (“Quyền tự quyết của nhân dân miền Nam Việt Nam là thiêng liêng, bất khả xâm phạm”), Điều 9b (“Nhân dân miền Nam Việt Nam tự quyết định tương lai chính trị của miền Nam Việt Nam thông qua tổng tuyển cử thật sự tự do và dân chủ, có quốc tế giám sát”). Đây là những điều chính Hà-nội đòi đưa vào Hiệp-định mà rồi sau đó họ ký, tức là cam-kết tôn trọng. Vậy thì chỉ xin hỏi Hà-nội đã làm điều đó chưa?

Một cuộc “tổng tuyển cử thật sự tự do và dân chủ, có quốc tế giám sát” thì rõ ràng không phải do một mình “ông Bích” đứng ra tổ chức mà xong. Cái chúng ta đòi hỏi, cũng tương tự như cuộc “trưng cầu dân ý” mà Đỗ Nam Hải đòi trong sách của anh (in ra năm 2005), không khác gì cuộc tổng-tuyển-cử do Liên-hiệp-quốc giám-sát ở Campuchea năm 1991 trong đó người dân được thực sự bỏ phiếu theo ý của mình.

Cái khác giữa đòi hỏi của Đỗ Nam Hải và ý kiến của chúng tôi là: ý-kiến chúng tôi dựa trên một hiệp định mà Hà Nội có ký vào và được sự đảm bảo của quốc tế (12 nước ký “với sự chứng kiến của Tổng-thư-ký LHQ” vào ngày 1/3/1973). Chưa ai nói là những hiệp-định này đã bị hủy bỏ!

Cuối cùng, xin ông Khải làm ơn trưng ra cho tôi (và cho mọi người xem) chỗ nào tôi cho rằng “những người di cư từ miền Bắc vào Nam sau 30-4-1975 sẽ được phép ở lại miền Nam, nhưng họ không có quyền đi bầu”! Đây là một sự cố ý hiểu lầm từ phía ông Khải. Trong bài của tôi (“Hiệp-định Hòa-bình Paris 1973 và những ‘sự thật phũ phàng‘” gởi cho RFA ngày 18/12/2012), tôi chỉ nói: “150.000 bộ-đội miền Bắc [mà Hiệp-định Paris cho phép họ ở lại miền Nam] không có lý do gì được xem là cử tri của miền Nam. Vì sao? Rất dễ hiểu, vì họ đã sẵn là cử tri của các địa phương ở miền Bắc.” Thiết tưởng cách trình bầy của tôi không thể rõ ràng hơn. Còn những người vào Nam sau ngày 30/4/75 thì có thể còn tùy thuộc vào những điều lệ của cuộc “tổng tuyển cử thật sự tự do và dân chủ, có quốc tế giám sát” mà ta có thể bàn sau. Nguyên tắc vẫn là cần có cuộc tổng tuyển cử tự do có quốc tế giám sát nêu trong Hiệp định Hòa bình Paris 1973!

Những người đi trước tôi

Tuy nhiên, ta cũng nên cám ơn ông Nguyễn Quốc Khải là đã duyệt lại một cách khá trung thực và đầy đủ tiến trình của một ý tưởng: việc phục hồi lại Hòa-đàm Ba-lê hay như ông viết, việc “phục hồi lại Hiệp định Paris 1973.”

Việc ông cho đó là “hoang tưởng” thì đã bị một độc-giả thách thức liền: “Nếu tác giả thấy không ‘hiện thực’ thì hãy làm một cái gì đó ‘hiện thực’ cho mọi người coi đi chứ sao lại bàn ra. Tác giả không thấy ‘hiện thực’ nhưng người khác thấy có chút hy vọng và trong khả năng và điều kiện của họ, họ cảm thấy làm được một cái gì đó cũng là điều đáng quí, sao lại bài bác?” (Hoangkybactien ngày 6/1/2013 trên Việt Vùng Vịnh)

Việc chúng tôi và một số anh chị em đang làm chung với tôi đã có tiền lệ do chính ông Nguyễn Quốc Khải cung cấp thông tin và chi tiết:

Năm 1986 do chính L.S. Vương Văn Bắc nêu ra ở Paris. Ông Bắc là luật sư nổi tiếng và là cựu-bộ-trưởng Bộ Ngoại-giao VNCH.

Sau đó một Ủy Ban Luật Gia Việt Nam vận động vãn hồi Hiệp định Paris 1973 (Comité de Juristes vietnamiens pour la remise en vigueur des Accords de Paris de 1973) được thành lập với G.S. Vũ Quốc Thúc làm Chủ tịch. Ủy ban này sau đó đã soạn thảo Bạch thư “Chiến tranh và Hòa bình ở Đông dương” (“Guerre et Paix en Indochine”) và “chánh thức kêu gọi Chánh phủ Pháp đứng ra hòa giải vì Pháp đã tổ chức cuộc hòa đàm đưa đến Hiệp định Paris 1973″ (trích lời ông Khải). Sáng-kiến này, vẫn theo ông Khải, đã được “một vài nhân vật và một số tổ chức khác đã theo đuổi” sau đó, kể cả “cựu tổng thống Nguyễn Văn Thiệu,” người “cũng đã gửi thư lên Liên Hiệp Quốc về vấn đề này vào năm 1993.”

Đến năm 2008, ông Nguyễn Bá Cẩn, cựu chủ tịch Hạ viện và cựu thủ tướng VNCH, “thành lập Chánh phủ VNCH lưu vong tại Hoa Kỳ.” Ông “cũng chủ trương phục hồi Hiệp định Paris 1973. Sau khi ông đột ngột từ trần vào năm 2009, hai ông Nguyễn Văn Chức và Lý Tòng Bá của Chánh phủ VNCH lưu vong tiếp tục công việc vận động này.”

“Người ta không rõ chính phủ lưu vong này đã đạt những kết quả cụ thể nào,” ông Khải kết thúc. Tuy không biết song ông Khải vẫn cho là những việc làm trên đây là “hoang tưởng” bởi ông cho là những người đi vận động đã “quá lớn tuổi hay đã chết.”

Đồng ý là trong trường hợp một cá nhân, “chết là hết” nhưng trong trường hợp một định-chế thì chưa chắc (bởi nó có thể có người kế thừa). Đó là chưa kể, có luật gì cấm cản một người “đã quá lớn tuổi” không được ra tranh đấu cho lý tưởng, quê hương của mình?

Lập luận của ông Khải xem vậy thì không vững!

Ông chê tôi, nhưng không lẽ, theo ông, những người mà ông nêu tên trên đây, từ L.S. Vương Văn Bắc đến G.S. Vũ Quốc Thúc đến các thành viên của Comité de Juristes vietnamiens của ông, như L.S. Lâm Chấn Thọ, L.S. Nguyễn Hữu Thống, ông Nguyễn Bá Cẩn v.v. đều là những người không hiểu biết gì về luật quốc tế, về ngoại giao, về thủ tục LHQ, bằng ông Nguyễn Quốc Khải? Thiết tưởng đến cựu Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu cũng không phải là một người ngờ nghệch về chính trị. Vậy mà ông cũng ủng hộ giải pháp này và viết thư cho Liên hiệp quốc vào năm 1993, theo như ngay tiết lộ của ông Khải.

Ông Khải nói ông không biết kết quả của những vận động trên kia. Thế thì làm sao ông đã vội lên án?

Ông nào biết là chỉ ít tháng trước khi mất, vào đầu tháng 5/2009, ông Nguyễn Bá Cẩn đã có thư kèm theo một hồ sơ cho Liên hiệp quốc, cụ thể là tổ chức UNCLOS (UN Commission on the Law of the Sea), để nhân danh Chính phủ VNCH định nghĩa thềm lục-địa và lãnh-hải của VNCH! Và Liên hiệp quốc, tức UNCLOS, đã gởi thư phúc đáp chứng nhận là đã nhận được hồ sơ do Chính phủ VNCH đệ nạp.

Đính kèm bài viết của ông Khải (trên Việt Vùng Vịnh) còn có cả hình một phái đoàn của chính phủ lưu vong VNCH đi lên vận động Quốc hội Mỹ vào tháng 6-2010 (trong đó có tôi là một thành viên). Kết-quả của cuộc gặp gỡ này, chính tôi cũng đã viết thành bài báo phổ biến rộng rãi mang tên “Người Việt hải ngoại và vấn đề Biển Đông: Chúng ta đã góp được gì cho một giải pháp?” Bài này, kể lại những sự trao đổi chúng tôi đã có với 8 văn phòng Quốc hội (sáu văn phòng Dân biểu, một văn phòng Thượng nghị sĩ và Ủy ban Ngoại giao ở Thượng viện), cũng đã được phổ-biến ngay trên website của Việt Vùng Vịnh. Sau đó thì Khối 8406 ở trong nước cũng xin đăng lại trong kho tài liệu của họ. Thế thì chúng tôi có giấu giếm gì đâu?

Thậm chí đến một bài báo ở tận bên Trung Cộng còn nhắc đến cuộc gặp gỡ này. Đó là bài “Vận động chính trị của người Việt ở Mỹ và ảnh hưởng đối với tranh chấp Biển Đông” đăng trong Tạp chí Quan hệ Quốc tế, số ra tháng 6/2011, mà chính Hà Nội cũng phải cho dịch để phổ biến nội bộ. Vậy thì ông Nguyễn Quốc Khải không biết là vì ông không muốn biết chứ đâu phải chúng tôi làm việc âm thầm, không có “kết-quả cụ-thể.”

Còn nhiều điều chúng tôi có thể trả lời trên những điểm khác trong bài báo của ông Khải, nhất là phần ông viết về “Trở ngại chính cho việc phục hồi Hiệp định Paris 1973.” Nhưng bài viết của tôi đã dài, tôi xin dành cho một dịp khác. Duy có một điểm ông Khải cứ muốn nói hộ cho người Cộng sản, đó là điểm ông viết: “Sau ngày 30-4-1975, chánh phủ VNCH không còn và sau ngày 2-7-1975 Chánh Phủ Cách Mạng Lâm Thời Miền Nam Việt Nam cũng bị sát nhập vào Chánh Phủ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Việt Nam không có hai miền riêng biệt nữa.” (Xin chú ý: Ông Khải nói đến chính phủ VNCH thì ông viết chữ nhỏ còn nói đến hai “chính phủ” Cộng-sản thì ông đều viết hoa).

Ông Khải đúng, hoàn toàn đúng nếu ông đứng trên lập trường của một người CS Việt Nam mà nói: giờ đây “không còn hai miền riêng biệt nữa.” Nhưng đối với một người Việt không Cộng sản, một người tự xem mình là “công dân VNCH” như tôi thì việc Hà Nội bóp mũi cho cái đứa con quái thai của nó là “chính phủ (sic) lâm thời miền Nam Việt Nam” chết tốt thì đó là việc của nó, dính dấp gì đến tôi hay là một thể chế mà chưa ai (kể cả Liên-hiệp-quốc) tuyên bố là nó chết cả!

Vậy rất mong ông Nguyễn Quốc Khải bình tâm xét lại những lập luận chưa chắc đã vững vàng của ông. Đất nước là chuyện lớn, không thể chỉ là chuyện nói đại, nói bừa được.

Viết xong ngày 1/11/2013

Đồng Xuân, Bang Trinh Nữ, Hoa Kỳ

© Nguyễn Ngọc Bích

© Đàn Chim Việt
———————————–

Đọc bài cùng chủ đề:

40 năm sau một cuộc phản bội

Hiệp định hòa bình Paris và những “sự thật phũ phàng”

37 Phản hồi cho “Giải pháp VNCH: “Hoang tưởng,” “vô vọng” hay chỉ là khó?”

  1. Trung Kiên says:

    Nhắc lại hay bàn luận về “HĐ Paris 1973″ là điều nên làm như để nhắc lại cho thế hệ con cháu chúng ta biết về lịch sử VN cũng như VNCH, còn “phục hồi” lại nó, hay như với đề tài “Giải pháp VNCH: “Hoang tưởng,” “vô vọng” hay chỉ là khó?” của ông Nguyễn Ngọc Bích, thì thiển nghĩ…không nên mất thời giờ…vì rằng;

    Như lời cụ Bùi Diễm, người đã trực tiếp tham dự HĐ Paris 1973…cũng thừa nhận rằng; cái gì qua đi rồi thì cũng như “nước chảy qua cầu”…

    Nói Sài Gòn vi phạm Hiệp định là quá đáng!

    Tôi đồng ý với nhận định của cụ Bùi Diễm!

  2. Lê Dân Việt says:

    Tôi mới trả lời bạn trong bài khác cùng một chủ đề, nhưng bạn kéo sang đây, nên phải trà lời bạn cho phải phép.

    Bạn viết: “Bạn quá tin vào những gì đã được ký kết trên giấy, còn TK thì căn cứ vào SỰ THẬT, (thực tế với những gì đã xảy ra)!

    Chúng ta đang bàn về H Đ Paris mà không dựa vào những điều khoản trong HĐ Paris, đã được ký kết trên giấy trắng mực đen, thì dựa và cái gì? Mà theo bạn thì chỉ dựa trên thực tế những gì đã xảy ra thì cần gì phải nói tới H Đ Paris là hoang tưởng hay không hoang tưởng nữa. Đã chấp nhận những thực tế của việc vi phạm trắng trợn hiệp đinh Paris, mà chấp nhận thực tế là sự đầu hàng với bất công, thì chúng ta còn lên đây tranh luận để làm cái gì nữa?

    Bạn viết: “1) Những gì Bạn viết ở trên không có gì mới mẻ, cũng không phải phát xuất từ “tư duy” của Bạn, mà chỉ dựa vào những điều khoản của HĐ Paris 1973, cái mà chúng ta đang tranh luận!

    Tôi không hiểu nổi câu nói tối nghĩa này của bạn. Đúng, những gì chúng ta đang thảo luận là về hiệp định Paris, vậy thì bắt buộc chúng ta phải dựa vào những điều khoản trong ấy là đủ rồi, đâu cần phải đẻ ra bất cứ cái “tư duy” mới nào để làm gì? Mà trong những ý kiến của tôi, chỗ nào tôi nói là “tư duy” mới của tôi đâu, nếu có, xin bạn chỉ ra cho dùm. Đừng đánh lạc hướng dư luận chứ.

    Tôi chỉ nhận xét trung thực về những gì bạn đã viết trên diễn đàn này, tôi qúy những ý kiến xây dựng của bạn, nhưng có những ý kiến hộ khẩu hiện của bạn chẳng hạn như : “Đoàn kết để có nội lực” mà còn cho là “hoang tưởng” thì phục hồi HĐ Paris 1973 lại là điều càng không thể tưởng, bất khả thi…”( trích trong câu trả lời của bạn với Dâm tiên trong bài của NQK) Bạn kêu gọi đoàn kết kiểu gì đây. Không phải là hô khẩu hiệu à?

    Bạn viết: “TK nói “Bắc Việt, Mỹ và TQ xé nát” là vì;

    HĐ Paris đã được ký vào ngày 27/1/1973 chưa kịp ráo mực, thì ngày 19/1/1974 Mỹ và thế giới đã “giương mắt ếch” làm ngơ để cho TQ là nước đã ký vào HĐ do Ngoại-trưởng Chi Peng-fei (Cơ Bằng-phi), đánh chiếm Hoàng Sa của VNCH!

    Chưa hết, theo tinh thần HĐ Paris 1973, Mỹ sẽ can thiệp nếu VNCH bị tấn công, ngay cả tổng thống Mỹ Nixon cũng đã cam kết với ông Thiệu như thế! Nhưng chuyện gì đã xảy ra, hẳn Bạn không quên chứ?

    Ai cũng biết thực tế là Hoa kỳ và CSVN, Tầu cộng đã vi phạm hiệp đinh Paris. Nhưng trong cốt lõi của vấn đề là sự thoả thuận ngầm giữa họ với nhau trong suốt giai đoan thảo luận để đẻ ra HĐ Paris, hòng bán đứng VNCH, và thủ tiêu MTTGPMNVN từng bước một. Chúng ta phải nhìn ra điều này mà vẫn dụng những điều khoản trong Hiệp đinh Paris, để vận động ngoại giao nhằm yểm trợ đồng bào quốc nội chống thù trong giặc ngoài. Việc tái xét lại HĐ Paris là nhắm vào đó chứ không phải là giải pháp duy nhất cho vấn đề Việt nam.

    Bạn viết: “Thực lực” ở đây là SỨC MẠNH, không chỉ là nhân lực, tổ chức, khí giới, mà cả tinh thần đoàn kết nữa!”

    Ai không biết thực lực là sức mạnh, nhưng bộ bạn muốn người Việt giết người Việt nữa hay sao mà còn có cả khí giới trong đinh nghĩa của bạn. Riêng tôi, chỉ cần sức mạnh của lòng dân Việt một lòng tự đứng lên đòi quyền tự quyết dân tộc, đòi quyền làm người dưới một ngọn cờ chung ở trong nước và sự yểm trợ tài vật cũng như vận động chính trường ở hải ngoại như việc tái xét H Đ Paris thì không sợ gì không dẹp được thù trong giặc ngoài.

    Xin Bạn chỉ cho tôi: THỰC LỰC của “chính phủ VNCH lưu vong”, hay “UBLĐLTVNCH”, hoặc là ““task force” là những thứ gì… để có thể khiến Mỹ, LHQ và thế giới phục hồi lại HĐ Paris 1973?

    Cái tinh thần chủ bại của bạn như thế này thì làm sao vực lại được VNCH? Tuy nhiên chúng ta đang bàn đến việc tái xét lại H Đ Paris, thì không nhất thiết phải dựng lại VNCH ở Hải ngoại thì mới thực thi được H Đ Paris như đã thảo luận ở trong ý kiến trước của tôi chiếu theo điều 7b của HĐ , xin bạn đọc kỹ lại, đừng lôi kéo vấn đề phụ này vào để làm loãng sự thảo luận thực thi hay hoang tưởng của việc tái xét lạiH Đ Paris.

    Bạn viết: “Thiển nghĩ…Chúng ta chỉ có thể yêu cầu TQ phải trả lại Hoàng Sa… khi Việt Nam đã có DÂN CHỦ và SỨC MẠNH ĐOÀN KẾT DÂN TỘC (thực lực) của một VIỆT NAM thống nhất….

    … Lúc đó kẻ THÙ (như TQ) mới kiêng, và BẠN (như Mỹ) mới nể, các nước ASIEN mới kính trọng và tin tưởng!”

    Ai cũng biết cần phải có nội lực dân tộc mới có thể chống giặc Tầu, như muốn chống giặc Tầu cần phải diệt giặc nội thù ( độc tài CSVN) mới có thể xây dựng được nội lực dân tộc. Bởi vì như bạn thấy nội thù (CSVN) đã lộ rõ là một lũ tay sai, mãi quốc cầu vinh, chúng bắt bớ bất cứ ai đòi hỏi Hoàng sa Trường sa là của Việt nam. Vấn đề này tôi đã thảo luận trong ý kiến trước, bạn không cần hô khẩu hiệu kiểu này nữa. Bạn cần đưa ra ý kiến làm sao có được sức mạnh đoàn kết d ân mà bạn đang hô hào mới đắc dụng được..

  3. Lê Dân Việt says:

    @ TK,

    Tôi mới trả lời bạn trong bài khác cùng chủ đề, và bây giờ lại phải trả lời bạn ở đây cho phải phép.

    Thứ nhất, bạn nói rằng:
    Khác biệt giữa hai chúng ta là: Bạn quá tin vào những gì đã được ký kết trên giấy, còn TK thì căn cứ vào SỰ THẬT,Trung Kiên says:
    19/01/2013 at 08:37 Chào bạn Lê Dân Việt

    Khác biệt giữa hai chúng ta là: Bạn quá tin vào những gì đã được ký kết trên giấy, còn TK thì căn cứ vào SỰ THẬT, (thực tế với những gì đã xảy ra)!

    Bạn viết:…”Bạn có quyền bảo lưu quan điểm của bạn, nhưng rất tiếc là bạn không phản biện được những gì tôi đưa ra trong góp ý của tôi. Thật là đáng tiếc.“.

    Thưa Bạn;

    1) Những gì Bạn viết ở trên không có gì mới mẻ, cũng không phải phát xuất từ “tư duy” của Bạn, mà chỉ dựa vào những điều khoản của HĐ Paris 1973, cái mà chúng ta đang tranh luận!

    2) Bạn viết:…”Có nhiều khi tôi thấy ý kiến của bạn có xây dựng, nhưng cũng nhiều khi thấy bạn cũng chỉ biết hô khẩu hiệu“.

    Nếu những điều TK nghĩ và nói ra đây mà Bạn cho là “hô khẩu hiệu”! Vậy những gì được ghi trong HĐ Paris (đã bị cả Bắc Việt, lẫn Mỹ và TQ xé nát) mà Bạn nhắc lại (ở trên) thì thế nào?

    TK nói “Bắc Việt, Mỹ và TQ xé nát” là vì;

    HĐ Paris đã được ký vào ngày 27/1/1973 chưa kịp ráo mực, thì ngày 19/1/1974 Mỹ và thế giới đã “giương mắt ếch” làm ngơ để cho TQ là nước đã ký vào HĐ do Ngoại-trưởng Chi Peng-fei (Cơ Bằng-phi), đánh chiếm Hoàng Sa của VNCH!

    Chưa hết, theo tinh thần HĐ Paris 1973, Mỹ sẽ can thiệp nếu VNCH bị tấn công, ngay cả tổng thống Mỹ Nixon cũng đã cam kết với ông Thiệu như thế! Nhưng chuyện gì đã xảy ra, hẳn Bạn không quên chứ?

    3) Bạn viết;…”Làm sao bạn cứ khẳng định rằng ” Không có thức lực mà chỉ dựa vào quốc tế thì có thể làm được gì?’ Bạn muốn nói cái gì ở đây? Ai không có thực lực? Có ai mới khởi nghiệp là có thực lực được ngay đây?

    “Thực lực” ở đây là SỨC MẠNH, không chỉ là nhân lực, tổ chức, khí giới, mà cả tinh thần đoàn kết nữa!

    Xin Bạn chỉ cho tôi: THỰC LỰC của “chính phủ VNCH lưu vong”, hay “UBLĐLTVNCH”, hoặc là ““task force” là những thứ gì… để có thể khiến Mỹ, LHQ và thế giới phục hồi lại HĐ Paris 1973?

    4) Bạn viết:…”Bạn chê người khác không có thực lực, Vậy chỉ có bạn mới có thực lực hay sao? Và thực lực của bạn để ở đâu chỉ cho mọi người thấy thực lực của bạn để mọi người quy tụ theo bạn“.

    TK không hề “chê người khác không có thực lực“, mà chỉ muốn nói rằng chúng ta không có đất để dụng binh, không có sức mạnh quân đội, không có tổ chức hệ thống = “thực lực” (là thế).

    Cá nhân TK thì không có thực lực. Nhưng triệu người hợp lại thì sẽ có sức mạnh đoàn kết, và chúng ta sẽ có THỰC LỰC để giải trừ chế độ độc tài csvn…

    Thiển nghĩ…Chúng ta chỉ có thể yêu cầu TQ phải trả lại Hoàng Sa… khi Việt Nam đã có DÂN CHỦ và SỨC MẠNH ĐOÀN KẾT DÂN TỘC (thực lực) của một VIỆT NAM thống nhất….

    … Lúc đó kẻ THÙ (như TQ) mới kiêng, và BẠN (như Mỹ) mới nể, các nước ASIEN mới kính trọng và tin tưởng!

    Thân mến.

  4. Trung Kiên says:

    Hôm nay là ngày 19.01.2013, kỷ niệm 39 năm…ngày tử bảo vệ chiến Hoàng Sa của VNCH.

    Nhắc tới “HĐ Paris 1973″ (hoà bình hay kết thúc chiến tranh), chúng ta không thể quên những chiến sĩ VNCH đã hi sinh trong cuộc chiến bảo vệ Hoàng Sa!

    Tưởng niệm và cầu nguyện cho 74 tử sĩ Hoàng Sa!

    Xin hãy dành 1 phút để tưởng nhớ đến những anh hùng vị quốc vong thân!

  5. Phạm Quốc Thái says:

    Nhờ cái lưỡi không xương nhiều đường lắc léo mà nhiều người đã tránh được, không bị hóc xương gà hay xương cá.

    “Quân tử nhất ngôn” cũng có cái hay là khi đã suy nghĩ kỹ, quyết tâm bảo hộ quan điểm của mình.

    Nhưng cũng có lúc “Quân tử nhất ngôn là quân tử dại. Nói đi nói lại mới là quân tử khôn” là vì khi tưởng điều mình khẳng định là đúng 100%. Nhưng khi có người phản biện mới nhận ra là mình sai, chấp nhận cái sai để sửa đổi và học hỏi, “nói lại là quân tử khôn” là thế!

    Nói rằng “Không biết mấy cái người bi quan yếm thế, đem những lời tiêu cực để cản mũi kỳ đà, làm nãn lòng những người có lòng muốn tìm mọi cách vận động và khiếu nại các bên có trách nhiệm giám sát thì không đúng.

    Nếu thấy việc mình đúng thì cứ làm, còn cảm thấy không chắc chắn thì đem ra thảo luận để rút ưu khuyết điểm. Chỉ những người “yếm thế” không vững tin vào việc của mình làm mới đổ lỗi cho người khác là “cản mũi kỳ đà”.

Phản hồi